Trương Hạo ngồi trên ghế xoay, nhìn sững Hô Diên Vân. Thân thể gã xiêu vẹo như thể học sinh bị bắt quả tang gian lận trong cuộc thi, nhưng sau một chốc, cũng giống như học sinh bị bắt quả tang gian lận trong cuộc thi, trên mặt gắng gượng nặn ra một nụ cười đặc biệt trắng trợn
“Lời của anh Hô Diên, tôi nghe không hiểu.”
Hô Diên Vân nói, “Thế tôi không ngại phiền phức, nói thêm một lần nữa: “Những lời anh nói ban nãy có quá nhiều quá nhiều lời nói dối.”
“Anh Hô Diên, tôi là một luật sư.” Trương Hạo đanh mặt lại, tựa hồ là lần đầu tiên nói cho đối phương biết thông tin quan trọng này. “Nếu anh có hành vi vu cáo và phỉ báng, rất có thể sẽ gây ra hậu quả mà cả hai chúng ta đều không muốn thấy”
“Luật sư Trương Hạo, tôi đã nói trong lời của anh có nhiều lời nói dối, thì nhất định là có đủ bằng chứng” Hô Diên Vân nói, “Tôi biết, nghề nghiệp này của anh phải kiếm ăn bằng cách nói dối. Thật lòng thì tôi không hề thấy phản cảm với chuyện nói dối, rất nhiều khi, sự thật được bộc lộ ra thông qua lời nói dối còn nhiều hơn cả lời nói thật. Tôi chỉ không thích những lời nói dối quá mức ngu ngốc, chỉ trong phút chốc đã có thể vạch trần, nói từ mặt này thì có lẽ điều thật sự làm tôi thấy phản cảm chỉ là sự ngu xuẩn. Ngu xuẩn là một loại bệnh truyền nhiễm, nó sẽ kéo thấp chỉ số thông minh trong vòng chu vi từ 9 mét vuông cho đến 9 triệu mét vuông. Tuy nhiên, trong căn phòng nhỏ này của tôi, tôi vẫn hy vọng rằng bất kỳ ai trước khi bước vào đây đều đã ngâm bộ não vào trong nước để rửa, trừ khi anh tự tin rằng năng lực suy luận logic của anh thật sự mạnh hơn tôi.”
Mạch máu dưới cổ họng Trương Hạo hơi căng lên, nhưng gã vẫn kiềm nén cảm xúc của bản thân, nói khẽ, “Tôi tuyệt đối không dám so năng lực suy luận logic với anh Hô Diên, chỉ là hy vọng anh chỉ bảo tôi một chút, giúp kẻ ngốc là tôi đây hiểu được, tôi đã nói dối điều gì, rồi để lộ ra sơ hở ở đâu.”
“Lời nói dối của anh đã bắt đầu từ khoảnh khắc anh bước vào cửa rồi.” Hô Diên Vân ngồi xuống chiếc sofa phủ miếng khăn trải màu trắng với hoa nhài, thầm thì khoan thai, “Anh nói người tên là Vu Dược kia là một thương nhân phổ thông đến không thể phổ thông hơn, bình thường đến không thể bình thường hơn - được thôi, quả thật tôi chưa từng nghe đến cái tên này, thế nhưng lại biết địa điểm tổ chức lần gần đây nhất của các cuộc thi Vu Văn Dương đã tham gia. Giải Olympic Toán học quốc tế được tổ chức ở Luxembourg, giải Sudoku quốc tế được tổ chức ở Copenhagen, giải thưởng Phát Minh Edison được tổ chức ở Montreal, cụm thi Đại Trung Hoa của cuộc thi Bay Tự Do được tổ chức ở Cơ Long thuộc Đài Loan, Trung Quốc... trong số đó, có một số trận đấu bán kết được tổ chức ở những nơi nhà giàu đốt tiền nấu trứng như Dubai hay Oslo. Điều quan trọng hơn nữa là, mặc dù những người thi đấu tập hợp với nhau thành đoàn đại diện Trung Quốc để đến những địa điểm thi đấu kể trên, nhưng nhà nước không hề trả một đồng nào, tất cả phí ghi danh và chi phí chuyến đi người thi đấu đều phải tự chi trả. Theo ước tính thận trọng của tôi, vỏn vẹn bốn giải đấu này, chi phí tham dự hết thảy cũng phải năm trăm nghìn là ít nhất. Một gia đình luôn mong ước lên đời xe Volkswagen mà lại có thể bỏ ra nhiều tiền đến vậy để ủng hộ con trai tham gia nhiều cuộc thi đẳng cấp cao sang thế, còn có khả năng chu cấp cho cậu ta đi du học ở Viện Công nghệ Liên bang Thụy Sĩ, thậm chí đến phương diện chi phí thù lao chi trả cho tôi mà cũng để cho tôi ra giá tùy ý, thế thì một là cậu Vu Văn Dương này vốn dĩ không hề tham gia những giải thi đấu kể trên, hai chính là Vu Dược thông qua việc hạn chế gây chú ý, cố tình che đậy thân phận tuyệt không tầm thường, tuyệt không phổ thông của mình. Trương đại luật sư hãy giải thử câu trắc nghiệm lựa chọn này xem thế nào - đáp án là A, hay là B?”
Trương Hạo chậm rãi nhấc tay trái lên, cắn móng tay cái, bắt đầu gặm. Sau một hồi, dường như cảm thấy chung quy thì đây là một câu trắc nghiệm lựa chọn không thể né tránh, đành buông bàn tay với chiếc móng đã bị gặm đến nham nhở như núi đá, ngẩng đầu lên bảo, “Được thôi, anh Hô Diên, tôi thừa nhận là tôi cố ý muốn làm giảm nhẹ đi vấn đề này... Ông Vu Dược có một thân phận không hề tầm thường, nhưng do yêu cầu của thân chủ, tôi cần phải bảo vệ những thứ mà ông ấy không muốn người ngoài biết được. Nếu ông ấy muốn nói, tôi tin rằng sẽ có một ngày ông ấy sẽ nói trực tiếp với anh, xin anh thông cảm lượng thứ.”
Hô Diên Vân gật gật đầu, “Anh nói như thế, tôi có thể chấp nhận.”
“Tôi còn lời nói dối nào khác không?” Trương Hạo hỏi, như thể một con nhím vừa được thả khỏi lồng đã xù lông lên.
Hô Diên Vân nhìn gã với vẻ hứng thú ra mặt, “Đương nhiên là còn.”
“Xin được lắng nghe chi tiết.” Trên mặt Trương Hạo lộ ra một biểu cảm khiêu khích.
“Ban nãy anh bảo, ngày xảy ra sự việc với bé gái năm ấy, Vu Văn Dương và Cao Chấn từng mang theo xe điều khiển xuống hầm để xe, muốn thử nghiệm xem ở nơi tín hiệu không tốt có thể thao tác được xe thông qua bộ điều khiển hay không, có đúng vậy không?”
Trương Hạo gật gật đầu.
“Luật sư Trương, thứ lỗi cho tôi, tôi hỏi trực tiếp một chút, anh đã từng chơi đồ chơi điều khiển bao giờ chưa?” Hô Diên Vân hơi đưa người lên trước.
Trương Hạo lắc lắc đầu.
“Thế thì để tôi phổ cập kiến thức khoa học cho anh một chút, tất cả đồ chơi điều khiển, nói đơn giản thì đều được cấu tạo từ hai bộ phận: bộ phát tín hiệu và bộ thu tín hiệu. Bộ phát thông qua công tắc tắt bật và nút bấm ở phần ngoài thiết bị điều khiển, qua sự điều chỉnh và mã hóa của mạch điện bên trong, lại thông qua mạch khuếch đại tín hiệu cao tần nhờ ăng-ten, phát xạ sóng điện từ ra ngoài. Bộ thu được lắp trên các mô hình xe hoặc mô hình tàu thuyền, dùng để thu tín hiệu điện vô tuyến. Nó sẽ xử lý tín hiệu điện vô tuyến gửi đến từ bộ phát, tiến hành phóng đại, điều chỉnh, giải mã tín hiệu thu được, đồng thời chuyển đổi tín hiệu thu được thành tín hiệu âm thanh hoặc tín hiệu số mạch xung mà mạch điện chấp hành có khả năng nhận biết, truyền đến các thiết bị điện tử khác trên mô hình xe hoặc mô hình tàu thuyền, như mạch điện bánh lái và mạch điện thiết bị điều khiển tốc độ điện tử, từ đấy hoàn thành hiệu lệnh động tác mà chúng ta phát ra.” Hô Diên Vân xòe tay ra, “Vì vậy, tín hiệu tốt hay không được quyết định bởi khoảng cách giữa thiết bị điều khiển và xe điều khiển, cùng với việc giữa chúng có tồn tại các chướng ngại vật hay không. Không liên quan đến tín hiệu của bên thứ ba. Nói cách khác, hoàn toàn không tồn tại các vấn đề tín hiệu dưới hầm xe không tốt gì đó, vốn dĩ chuyện này và chuyện sóng di động hoặc tín hiệu wifi là hai chuyện khác nhau!”
Trương Hạo hơi ngây người, “Điều này... điều này tôi không hề biết, đâu thể nào bảo là tôi nói dối được.”
“Tỉ lệ người Trung Quốc sở hữu năng khiếu khoa học chỉ có 3%, anh không biết tôi không trách anh, nhưng chẳng lẽ đến cảnh sát cũng không biết kiến thức thường thức đơn giản thế này sao?”
“Trong quá trình điều tra vụ án này, phía cảnh sát hình như cũng đã từng đặt nghi vấn đối với lời nói của Vu Văn Dương và Cao Chấn. Tuy nhiên, cả hai nói họ đều không hiểu rõ nguyên lý hoạt động của đồ chơi điều khiển lắm, vì vậy mới nghĩ ra chuyện xuống nhà xe dưới tầng hầm để thử tín hiệu.” Trương Hạo bất chợt phát hiện ánh mắt của Hô Diên Vân có một thoáng xuất thần, "Anh Hô Diên, anh đang nghĩ gì thế?”
“Tôi đang nghĩ”, Hô Diên Vân đứng dậy khỏi ghế, nhìn lên bầu trời màu xanh biếc bên ngoài, dùng ngón trỏ tay phải quặp nhẹ vào bàn viết, “nếu là như anh nói, thế thì sự việc sẽ có ý nghĩa khác.”
Trương Hạo nhíu mày, “Anh Hô Diên, xin hãy nói rõ ràng hơn một chút được không?”
Hô Diên Vân lấy điện thoại ra, vuốt kéo vài lần rồi đưa cho Trương Hạo.
Trương Hạo nhìn vào, thấy tin tức về cuộc thi mô hình máy bay hàng không quốc tế, quan trọng nhất là cuộc thi Bay Tự Do sẽ được tổ chức ở Mát-xcơ-va.
“Đây là tin tức của ngày hôm qua.” Hô Diên Vân nói, “Có thể anh không biết, cuộc thi Bay Tự Do được tổ chức ba năm một lần, nói cách khác, thời gian xảy ra vụ án mạng của bé gái mà anh nói đến rơi đúng vào năm tổ chức lần trước. Nếu thông tin của anh chính xác, có lẽ chuyện Vu Văn Dương giành được giải á quân khu vực thi Trung Quốc của cuộc thi Bay Tự Do chính là vào năm ấy. Một á quân mô hình máy bay hàng không, đến cả nguyên lý cơ bản của thiết bị điều khiển cũng không biết, đấy không phải nói vớ vẩn sao!”
Trương Hạo á khẩu, không nói nên lời.
“Còn lời nói dối thứ ba của anh...”
Trương Hạo ngẩng đầu lên, trong mắt hơi toát vẻ sợ hãi.
“Lời nói dối thứ ba của anh, chính là câu chuyện Đoàn Tân Nghênh dùng dao làm bếp để chém Cao Chấn!”
Hô Diên Vân vừa nói xong câu này, Trương Hạo đã lập tức lớn giọng phản đối, “Anh Hô Diên, có thể trong lúc tường thuật, có một số chuyện tôi giấu giếm anh, thậm chí... sửa đổi một ít chi tiết, nhưng chuyện Đoàn Tân Nghênh dùng dao làm bếp để chém Cao Chấn, tôi không hề có nửa chữ gian dối, toàn bộ quá trình anh có thể điều tra kiểm chứng”
Kể từ lúc Trương Hạo bước vào cửa đến giờ, cuộc đối thoại giữa Hô Diên Vân với gã có thể được coi là cuộc đọ sức gặp chiêu đỡ chiêu điển hình, hơn nữa lại còn chiến thắng tuyệt đối. Tuy nhiên lần này, sau khi Trương Hạo xuất chiêu, Hô Diên Vân lại trầm ngâm hẳn đi, điều này trái lại khiến Trương Hạo có chút kinh ngạc, thậm chí không thoải mái.
Hồi lâu, Hô Diên Vân chậm rãi nói, “Được rồi, điều này có thể tôi đã nói hơi đường đột quá, có lẽ không phải anh nói dối, mà là có điều hiểm ác mà người đời không thể suy đoán nổi...”
Điều hiểm ác mà người đời không thể suy đoán nổi. Ánh nắng buổi sáng soi rọi cả căn phòng, nhưng cũng vì thế nên những góc chết mà ánh nắng chiếu rọi không tới càng trở nên tối tăm hơn.
Trương Hạo hoàn toàn không hiểu ý nghĩa trong lợi nói của Hô Diên Vân, song Hô Diên Vân cũng không muốn tiếp tục chủ đề này nữa, “Lời nói dối thứ ba này - xin hãy thứ lỗi tôi tạm gọi nó là lời nói dối, thôi thì cứ chờ đến sau khi tôi đã điều tra kỹ càng rồi mới đưa ra kết luận vậy!”
Nhưng Trương Hạo lại lập tức nghe ra ý nghĩa sâu xa ẩn sau lời nói, “Nói như vậy, anh Hô Diên sẽ tiếp vụ án này, đúng chứ?”
“Đừng vội vui mừng quá sớm.” Hô Diên Vân nói, “Trước khi đến, có lẽ anh và Vu Dược đã điều tra về tôi, biết được thói quen của tôi. Một khi tôi đã nhận vụ án, thì cũng đồng nghĩa với việc khởi động một cỗ máy đào không có nút ngừng. Tôi sẽ chỉ theo đuổi sự thật và chính nghĩa, dù cho kết quả có bất lợi đối với thân chủ của tôi đi nữa, tôi cũng sẽ điều tra đến cùng. Vì vậy, tôi kiến nghị anh về bàn bạc lại thêm với ông Vu Dược.”
“Thế nhưng chúng tôi chỉ muốn ủy thác anh tìm ra chứng cứ phạm tội của Đoàn Tân Nghênh, ngăn chặn hành vi phạm tội của hắn, chứ không nhờ anh can thiệp vào những việc khác.” Giọng điệu của Trương Hạo cũng trở nên hơi lạnh băng
“Điều anh muốn tôi làm là cản đường một tên tội phạm”, Hô Diên Vân nói chầm chậm, “nhưng tôi thậm chí còn không biết hắn có thật sự có tội hay không.”
“Tôi có thể khẳng định chắc chắn...”
Lời của Trương Hạo bị Hô Diên Vân cắt ngang.
“Nếu anh thật sự có thể khẳng định chắc chắn, thì anh đã không cần tìm tôi, mà đi tìm cảnh sát rồi.” Hô Diên Vân nhìn thẳng vào mắt gã, “Anh chẳng khẳng định chắc chắn được điều gì cả, điều duy nhất mà anh có thể khẳng định chắc chắn là nên gọi điện thoại cho ông Vu Dược để trưng cầu ý kiến, xem ông ấy nên chấm dứt hay là tiếp tục mời tôi làm việc. Không có sự lựa chọn nào khác.”
Trương Hạo thở dài đi ra ngoài, lấy điện thoại gọi điện, rồi quay về bảo, “Ông Vu muốn gặp anh, nói sự việc này một cách trực tiếp. Mời anh Hô Diên đến nhà ông ấy một chuyến, xe đã đậu sẵn dưới lầu.”
Hô Diên Vân thoáng nhìn gã, “Tháng trước, thư ký của thị trưởng có gọi điện cho tôi, nói có một vụ án được giữ kín với bên ngoài, hy vọng tôi hỗ trợ điều tra. Câu trả lời của tôi là, Nếu tôi có việc tìm thị trưởng, tôi sẽ đến bộ phận tiếp dân của văn phòng chính phủ thành phố để đăng ký xếp hàng, kiên nhẫn chờ đợi. Nếu thị trưởng có việc tìm tôi, thì xin mời thị trưởng đến nhà tôi đây.”
“Kết quả ra sao?” Trương Hạo nói, không thiếu vẻ mia mai.
“Chiếc ghế mà cái mông quý giá của ngài đây đang ngồi, chính là vị trí mà thị trưởng từng ngồi.” Hô Diên Vân điềm đạm nói.
Trương Hạo giật bắn cả mông lên, vội vàng chạy ra khỏi nhà, lại thì thầm một lúc vào điện thoại, sau đó trở vào nói, “Ông Vu Dược nói ông ấy đang bận một việc rất quan trọng, tạm thời không thể sang đây, nhờ tôi cáo lỗi với anh. Chuyện về vụ án, ông ấy ủy thác toàn bộ cho anh, điều tra thế nào cũng được, chỉ cần bảo đảm an toàn cho cậu Vu. Về mặt kinh phí, vẫn câu ấy, anh Hô Diên cứ ra giá tùy ý, ông ấy tuyệt đối không mặc cả.”
Với những kẻ đã quen thói kiêu căng tự đại, một khi lòng tự tôn được thỏa mãn, trên mặt sẽ mang đầy vẻ khoan khoái, giống như con nghiện thuốc lâu năm sau khi hút á phiện no nê. Lúc này, trên mặt Hô Diên Vân để lộ ra chính biểu cảm như thế.
Trương Hạo thấy sự việc đã được định xong, cũng nhẹ nhõm đi nhiều, mở chiếc cặp da của mình để lấy ra một tập hồ sơ trong chiếc cặp nhựa trong, đưa cho Hô Diên Vân, “Trong này có một số bài báo về vụ tử vong ngoài ý muốn của con gái Đoàn Tân Nghênh ba năm trước, bút ký điều tra tại hiện trường của cảnh sát, bút lục thẩm vấn, báo cáo khám nghiệm tử thi của pháp y, báo cáo kết thúc vụ án, biên bản điều tra hình sự về việc Đoàn Tân Nghênh chém Cao Chấn bị thương cùng một số tài liệu cá nhân của Đoàn Tân Nghênh, có lẽ anh Hô Diên sẽ dùng đến. Cụ thể anh Hô Diên bắt tay vào điều tra giải quyết vụ án này từ đâu, chúng tôi tuyệt đối không can thiệp. Trong quá trình ấy, nếu gặp phải bất kỳ vấn đề gì, cần nói rõ ‘về bất kỳ điều gì’, đều có thể gọi trực tiếp vào điện thoại của tôi. Thôi tôi không ở lại đây để lại nhải làm phiền anh nữa, xin cáo từ.”
Hô Diên Vân không hề có ý níu giữ, đứng dậy tiễn gã ra đến cửa. Ngay khoảnh khắc sắp sửa bước chân ra khỏi cửa, Trương Hạo đột nhiên quay người lại, nheo cặp mắt bé lại mà nói, “Trước khi đi, tôi muốn thỉnh giáo anh một câu.”
Hô Diên Vân gật gật đầu.
“Anh có thể cho tôi hay, làm thế nào anh phát hiện ra thân phận của tôi ngay từ đầu hay không?” Trương Hạo nói.
“Ồ, điều này à, thật ra là ánh mắt của anh đã nói với tôi.” Hô Diên Vân nói.
“Ánh mắt?” Trương Hạo tỏ ra vô cùng ngạc nhiên. Hô Diên Vân nói, “Đầu tiên, bộ đồ Tây và giày da của anh trông vô cùng chuyên nghiệp, tuy nhiên cà vạt lại được thắt rất qua loa, bộ đồ Tây vừa nhìn đã biết lâu rồi chưa ủi, áo sơ mi rơi mất một cúc cũng không bận tâm, giày da cũng không được đánh bóng, điều này chứng tỏ công việc của anh thuộc loại cần phải có một vỏ bọc theo mẫu, nhưng lại không cần quá cứng nhắc, tính cá nhân rất cao, có thể tự do phát huy, thậm chí có thể nói là trong ngoài khác nhau, nhờ kiểu cố tình tỏ vẻ và lách những kẽ hở trong quy tắc để gây dựng nên sự nghiệp. Nghề nghiệp thế này, ngoài môi giới nhà đất thì tôi chỉ nghĩ ra được nghề luật sư mà thôi.”
Dường như bất mãn ra mặt với việc xếp nghề luật sư với môi giới nhà đất vào chung với nhau, sắc mặt Trương Hạo có chút khó coi.
“Đương nhiên, ban nãy tôi đã nói, thứ đã làm lộ thân phận của anh, chủ yếu vẫn là ánh mắt của anh.” Hô Diên Vân nói, “Sau khi tôi mở cửa, tất cả mọi biểu hiện của anh đều phô trương thanh thế, đầy tính biểu diễn, nhưng ánh mắt của anh từ đầu đến cuối vẫn đang tìm kiếm một vật - không phải quan sát hoàn cảnh xung quanh, mà là tiến hành xác nhận đối với mỗi một vị trí trong nhà, là có hay không có. Giả dụ, nếu vật anh muốn tìm là một món đồ lớn thì chỉ cần nhìn qua một lần là đã biết rồi; thế nhưng anh tìm kiếm rất vất vả, do đó không phải là một món đồ gì quá nổi bật. Điểm quan trọng nhất là khi anh vẫn chưa bước hẳn toàn bộ vào trong nhà, cuộc tìm kiếm đã chấm dứt, anh đã tìm được vật mà anh muốn tìm, do đó món đồ này hiển nhiên không nằm trên giá sách ở vị trí góc chết thị giác của anh. Vậy nên tôi chỉ có thể nghĩ đến kiện chuyển phát nhanh trên bàn làm việc, mà trên kiện chuyển phát nhanh lại ghi dòng chữ người gửi là Văn phòng Luật sư Hao Thiên...”
“Nhưng mà”, Trương Hạo toát ra một nụ cười kỳ dị, tựa như người đang chơi cờ bỗng nhiên bị chiếu tướng, “một văn phòng luật sư có đến vài chục luật sư, làm sao anh biết được người đến nhất định sẽ là tôi chứ?”
Hô Diên Vân hất khẽ cằm lên, “Có việc tìm ông lớn trong giới suy luận, anh dám phái đàn em đến sao?”
"Ha ha ha! Ha ha ha ha...."
Trương Hạo lớn tiếng cười vang, trong tiếng cười ấy không thiếu sự tán thưởng đối với tên mặt búng ra sữa đầy vẻ ngông cuồng trước mắt này.
Tiếng bước chân của Trương Hạo đi dần xuống cầu thang.
Hô Diên Vân đóng cửa, trở vào nhà, ngồi trên ghế xoay, mở tập hồ sơ trong chiếc cặp nhựa trong mà Trương Hạo đưa cho, bắt đầu đọc tỉ mỉ các tài liệu liên quan.
Tài liệu được chia làm ba loại, một là các bài báo đưa tin, phần lớn được in ra từ các trang web; loại thứ hai là bút ký điều tra của cảnh sát hoặc các hồ sơ tài liệu liên quan, về cơ bản đều là bản chụp; cuối cùng là một số ảnh của đương sự, đính kèm trên tài liệu.
Phần lớn tin tức về cái chết của con gái Đoàn Tân Nghênh trên báo đài đều rất đơn giản, ngay cả Pháp chế thời báo trước giờ chuyên dùng các loại vụ án để làm đề tài chủ yếu mà cũng chỉ nói sơ lược về diễn biến câu chuyện, giống hệt như lời giới thiệu của Trương Hạo. Hơn nữa, nhằm mục đích bảo vệ trẻ vị thành niên, báo đài không tiết lộ họ tên của người chết, cũng không ghi tên Vu Văn Dương và Cao Chấn, toàn bộ đều được thay thế bằng cách xưng hô như “Vu XX”, “Cao X”. Nhìn vào chỉ thấy đây là một vụ việc bình thường đến nỗi báo chí cũng cho rằng có thể xem nhẹ.
Trong bút ký điều tra tại hiện trường của cảnh sát, tên của nạn nhân lần đầu tiên xuất hiện: Đoàn Minh My. Đây là một cái tên đọc lên đã cảm thấy nhẹ nhàng đằm thắm, Hô Diên Vân lập tức ghi nhớ ngay.
Địa điểm tử vong của Đoàn Minh My là ở bãi số 2 phía Nam của ga-ra xe đạp dưới hầm, vị trí cụ thể là bên dưới một góc tường, tử vong trong tư thế nằm nghiêng, sắc mặt xanh tái, thần thái vô cùng đau khổ.
Trên bức tường gần đó phát hiện dấu tay và vết cào của nạn nhân... giống như ngay trước khi chết, nạn nhân đã lặp đi lặp lại động tác bám đẩy với bức tường trắng trước mặt?
Phần kết của đoạn bút ký này được đánh thêm một dấu chấm hỏi, cho thấy viên cảnh sát hình sự ghi chú cảm thấy vô cùng nghi hoặc đối với chuyện này.
Lặp đi lặp lại động tác bám đẩy với bức tường trắng trước mặt?
Hô Diên Vân bất giác đưa tay phải ra, đưa dọc bàn tay lên, làm một động tác “đẩy”, lập tức cảm thấy rất buồn cười, giả dụ trước mặt là một bức tường, cần gì phải làm đi làm lại động tác này chứ?
Không lẽ... không lẽ nơi ấy có một cánh cửa?
Hô Diên Vân nhìn qua bức ảnh đính kèm, ở đó chỉ một bức tường, một bức tường không có cửa.
Trong bầu không khí tổng thể màu xám tro của gara xe đạp, mặt tường được rọi đèn flash, có rất nhiều dấu bàn tay và vết ngón tay, có thể tưởng tượng ra bé gái trước khi chết đã dùng hết hơi sức cuối cùng để mở một con đường sống cho bản thân...
Nếu không phải thế thì chỉ có thể là đã nhìn thấy một vật gì đáng sợ, hoặc đã xảy ra việc gì rất ghê sợ, khiến cô bé hoảng sợ đến mức không biết đường thoát, muốn đẩy mở bức tường gạch phía trước?
Anh nhìn bức ảnh thi thể Đoàn Minh My do cảnh sát hình sự chụp - thân thể ốm yếu, bé nhỏ như thể một chú tằm xanh bị luộc qua một lần, co ro trong góc tường đôi mắt trên khuôn mặt nhỏ màu xanh xám mở trừng rất to, như thể đang kinh ngạc vì sao tử thần bắt mình rời khỏi nhân thế đột ngột đến thế; khuôn miệng đang mở hé tạo thành một lỗ đen hình ô liu, hai khóe môi nhếch lên một cách máy móc, tựa cười mà lại không phải cười. Nếu nói toàn bộ thần thái là đau đớn, chẳng thà nói là.. não nề.
Mặc dù đã nhiều lần gặp các kiểu xác chết li kì quái dị, máu me ghê sợ, nhưng khi đối diện với thi thể của bé gái mới bốn, năm tuổi này, Hô Diên Vân vẫn chỉ nhìn được một cái đã không chịu nổi quay mặt đi.
Trên tấm kính thủy tinh ốp trên mặt bàn viết, bên trái đặt chiếc đèn bàn bảo vệ mắt và ống đựng bút hình đạn pháo, bên phải là ngăn đựng hồ sơ màu xanh lam đậm đang đựng các tài liệu khác nhau, bên trên phủ một mảnh khăn trải bàn ren màu trắng. Có lẽ do bình thường, anh đã phải động não quá nhiều cũng như chịu quá nhiều kích thích ở hiện trường phạm tội mà người thường không thể tưởng tượng nổi, Hô Diên Vân cố gắng giữ cho môi trường sống gọn gàng và giản dị, dường như chỉ vậy mới có thể quên đi và trốn tránh những cảnh tượng đủ khiến nhiều người gặp ác mộng cả đời.
Mất một lúc lâu, cảm xúc cuồn cuộn mới dần bình phục, anh tiếp tục xem bút lục thẩm vấn.
Bút lục thẩm vấn bao gồm nội dung lấy lời khai đội với Văn Dương, Cao Chấn cùng với người gác cổng và bảo vệ của khu Hồng Đô, còn một phần nữa là ghi chép lời thuật miệng về diễn biến quá trình xảy ra sự việc của Đoàn Tân Nghênh - một cách đứt quãng, ít nhất phải chia làm ba lần mới được coi là hoàn thành. Tình hình cơ bản cũng hầu như giống với lời tường thuật của Trương Hạo, điều duy nhất để lại ấn tượng mạnh mẽ cho Hô Diên Vân là trên mặt giấy cũng có thể thấy được cảm xúc đau khổ tận cùng của Đoàn Tân Nghênh, cứ hai ba câu nói lại có một dấu ngoặc đơn chú thích của người ghi chép về cảm xúc của người được phỏng vấn, trong đó ghi khóc, khóc lớn, khóc nức nở, ngất xỉu, v.v... Nét chữ cho thấy bản thân nhân viên ghi chép cũng bị ảnh hưởng mạnh mẽ trước cảm xúc của Đoàn Tân Nghênh, xung quanh những dấu ngoặc đơn như thế xuất hiện rất nhiều chữ khuyết, sót chữ hoặc nét bút không đầy đủ. Ở ngay nơi người được thẩm vấn ký tên cuối cùng, bên cạnh chữ “Đoàn” mờ nhạt và viết tháu thấm đẫm những giọt nước mắt mà dù chỉ là bản sao cũng có thể nhận ra rõ ràng.
Phần thẩm vấn đối với Vu Văn Dương tương đối ngắn gọn. Vu Văn Dương giống như các thiếu niên ở tuổi cậu ta, trẻ người non dạ, lại đột nhiên gặp chuyện lớn nên tương đối căng thẳng, hoang mang. Nhưng sự giáo dục tốt giúp cậu ta dù miễn cưỡng nhưng vẫn có thể đưa ra các câu trả lời rõ ràng, rành mạch khi đối mặt với những câu hỏi của cảnh sát.
Cậu ta nói buổi chiều hôm xảy ra chuyện, cậu ta và Cao Chấn đang chơi mô hình xe điều khiển ở bên ngoài khu dân cư, bé gái nhỏ ấy sang nhìn hai người chơi, còn chạy đuổi theo xe điều khiển. Cậu ta và Cao Chấn cảm thấy trên đường xe hơi qua lại quá nhiều, không an toàn, bèn mang xe điều khiển vào trong khu dân cư, bé gái nhỏ cũng đi theo vào. Cô bé đi suốt với hai người xuống dưới ga-ra xe đạp dưới hầm, tiếp tục chơi xe điều khiển. Thế nhưng đột ngột, bé gái nói mình thở không ra hơi, khiến cậu ta và Cao Chấn sợ đến nỗi không biết phải làm gì, ngây ra nửa ngày trời mới nghĩ đến chuyện đi lên nhà để gọi điện thoại cấp cứu, để lại Cao Chấn trông bé gái. Thế nhưng khi xe cấp cứu phóng đến nơi, mọi chuyện đã quá trễ.
“Dù thế nào đi nữa, cháu cảm thấy cháu và Cao Chấn đều có trách nhiệm, nếu như chúng cháu không dẫn em vào trong khu dân cư, nếu như ngay lúc em phát bệnh, chúng cháu có thể lập tức tìm được thuốc cho em, có lẽ em đã không phải chết...”
Ở cuối phần thẩm vấn, cậu ta đưa ra lời xin lỗi trực tiếp trước mặt cha của bé gái, đồng thời bằng lòng chịu bất kỳ sự trừng phạt nào từ cha cô bé. Dĩ nhiên cảnh sát đã ngăn cản cậu ta.
Trong phần bút lục thẩm vấn của Cao Chấn, chỗ nào cũng thể hiện rõ sự ngu xuẩn cực độ của cậu học sinh này. Mới đầu, cậu ta khăng khăng bảo mình không có lỗi, “Cháu chẳng có bất kỳ trách nhiệm nào cả.” Sau đó, dưới sự gia tăng áp lực rõ rệt của người thẩm vấn, cậu ta lại tỏ ra vô cùng sợ hãi, nói rằng ban đầu vốn chỉ muốn thử xem tín hiệu của thiết bị điều khiển có dùng được ở ga-ra xe đạp dưới lòng đất hay không, nào ngờ lại gây ra cái chết như thế. Cậu ta thậm chí cầu xin cảnh sát đừng nói lại chuyện này với phụ huynh và nhà trường, nếu không sẽ ảnh hưởng đến thành tích học tập của cậu ta.
Trong số những bức ảnh cảnh sát chụp tại hiện trường, có một bức có lẽ là đứng trên cầu thang cao chụp hướng xuống, độ sáng của đèn halogen rất tốt, chụp được hình ảnh của nền đất ở bãi xe số 2 phía Nam của ga-ra xe đạp dưới hầm sống động như hình ảnh sao Hỏa được truyền về bởi tàu thăm dò Curiosity. Từ trên hình ảnh, có thể nhìn ra trên mặt đất có rất nhiều dấu chân, vết lốp xe đạp đa dạng đan xen lẫn nhau, nhưng rõ nét nhất là các dấu vết hình vòng tròn của xe đồ chơi điều khiển, xung quanh còn có các dấu chân, qua đối chiếu xác nhận là của Đoàn Minh My, điều này đã chứng thực cho lời khai Vu Văn Dương và Cao Chấn dẫn theo bé gái ấy chơi xe điều khiển trong ga-ra xe đạp dưới hầm.
Vào ngày xảy ra sự việc, nhân viên gác cổng trực ban của khu Hồng Đô là Củng Trụ, thái độ trong bút lục thẩm vấn tương đối khả nghi, kỳ lạ. Theo thời gian bút lục thẩm vấn, có hai lần thẩm vấn được tiến hành đối với người này, lần đầu tiên là ở ngay buổi tối hôm xảy ra vụ việc, lần thứ hai là ở ngày hôm sau hôm xảy ra vụ việc. Trong lần thẩm vấn thứ nhất, anh ta trả lời tất cả những câu được hỏi, tỏ ra thẳng thắn và chính trực, lúc người thẩm vấn đề cập đến vấn đề vô cùng mấu chốt là “Có phải anh đã nhìn thấy Vu Văn Dương và Cao Chấn dẫn theo Đoàn Minh My đi vào khu Hồng Đô hay không?”, câu trả lời của anh ta là, “Có nhìn thấy, bé gái ấy đi theo hai người họ, phía sau còn có một chiếc xe điều khiển thạy tạch tạch, cùng nhau đi vào khu dân cư đó.”
Nhưng trong lần thẩm vấn thứ hai, thái độ của anh ta thay đổi hoàn toàn, thành ra ngập ngừng ít nói, trầm lặng dị thường, chỉ trả lời những câu hỏi của cảnh sát bằng một, hai từ vô cùng đơn giản - thế nhưng câu trả lời đối với tất cả câu hỏi không khác gì so với hôm trước.
Tựa như làm hai bài thi, đề bài như nhau, bài giải như nhau, sao lại phải hăng hái lúc đầu rồi lại rụt rè lúc sau thế? Không lẽ đã thấy chán chường đối với bản thân bài thi? Hô Diên Vân nhất thời không hiểu nổi.
Sau đó là báo cáo khám nghiệm tử thi. Báo cáo khám nghiệm tử thi được đưa ra vào ngày kế hôm xảy ra vụ án, ghi rất rõ ràng nguyên nhân tử vong của Đoàn Minh My: Vận động kịch liệt khiến chứng hen suyễn cấp tính ở trẻ em phát tác, không nhận được sự chữa trị kịp thời dẫn đến tử vong. Ngoài ra, trong báo cáo còn kèm theo một dòng ghi chú đặc biệt: Trang phục bên trong lẫn bên ngoài của nạn nhân đều nguyên vẹn, trên thi thể không phát hiện bất kỳ hiện tượng xâm hại tình dục nào.
Kết hợp với các ghi chép liên quan, có thể thấy cảnh sát đã tiến hành tìm kiếm tỉ mỉ tại hiện trường vụ án, thậm chí trong nội bộ khu Hồng Đô cùng các khu vực xung quanh, nhưng vẫn chưa phát hiện ra ống hít thuốc chữa trị hen suyễn của Đoàn Minh My. Tuy nhiên, trong trình bày miệng của Đoàn Tân Nghênh, hắn nhắc tới chuyện con gái mình “xưa nay không bao giờ quên mang theo thuốc” không chỉ một lần.
Tên của nhân viên pháp y ký tại phần kết bản báo cáo khám nghiệm tử thi khiến ánh mắt Hô Diên Vân sáng lên: Lôi Dung.
Lôi Dung là người bạn thân từ nhỏ của Hô Diên Vân, cô là nữ pháp y hàng đầu trong nước, xưa nay vẫn xưng hô chị em với Hô Diên Vân. Kết quả khám nghiệm tử thi do cô thực hiện thì cho dù là ngày phán xét tận thế đi nữa vẫn có hiệu lực như thường, do đó có thể khẳng định chắc chắn cái chết của bé gái nhất định không phải là mưu sát.
Trong báo cáo kết thúc vụ án cũng cho ra một kết luận như thế: Đây là một vụ tử vong do tai nạn ngoài ý muốn, gây ra bởi bệnh tật đột phát.
Đã là sự việc ngoài ý muốn, tại sao về sau Đoàn Tân Nghênh lại làm ra hành động cuồng bạo như thế?
Trong lúc suy nghĩ, tròng mắt đang đứng yên bỗng cảm thấy một cơn đau nhói, Hô Diên Vân nhắm mắt lại, nơi sâu thẳm nhất trong não là một ánh hào quang phát sáng giữa một vùng tối đen. Anh từ từ mở mắt ra, sau một lúc ngắn tạm thời mất đi thị lực, thị lực dần hồi phục lại, đến lúc ấy mới nhận ra là mặt trời đang treo trên bầu trời cao chiếu tia sáng lên mảnh kính ốp bàn thủy tinh hình thành nên ánh phản chiếu, gây ra phiền phức cho anh.
Hô Diên Vân ngẩng đầu lên, nhìn ra ngoài cửa sổ. Nóc nhà lầu phía đối diện, lá cây dương đang cuốn theo chiều gió, thậm chí ngay cả một đàn bồ câu ngẫu nhiên bay qua đều phủ trên người vầng sáng màu trắng lấp lánh rực rỡ... Chiếc đồng hồ bằng vàng hình chữ nhật cổ xưa, chạm trổ tượng thần Apollo được đặt trên giá sách, kim giờ và kim phút cho thấy đã tới trưa từ lúc nào, thế nhưng bụng anh lại không hề cảm thấy đói.
Anh giở bút lục điều tra của vụ án Đoàn Tân Nghênh chém bị thương Cao Chấn.
Qua nội dung bút lục điều tra, có thể hiểu rõ diễn biến tường tận chi tiết của sự việc này: vào lúc 5 giờ 30 phút chiều ngày xảy ra vụ án, trường trung học mà Cao Chấn và Vu Văn Dương đang học đến giờ ra về, hai người cùng các bạn học khác bước ra khỏi cổng trường. Ngoài cổng trường có một số gánh hàng rong, có người bán đồ nướng, có người bán thức uống, có người đứng phát những tờ quảng cáo nhỏ của các trung tâm dạy thêm... đây đều là những cảnh tượng quen thuộc thường gặp, do đó không ai để ý đến Đoàn Tân Nghênh đang đi thẳng đến.
“Đột nhiên nghe một tiếng hét thất thanh”, một nữ sinh thuật lại khi được cảnh sát hỏi tại hiện trường, “sau đó thì thấy đoàn người tản ra ngay tức khắc, có tiếng kêu, tiếng mắng, tiếng khóc. Có một âm thanh đặc biệt lớn, không ngừng la ó - ôi, xin hãy thứ lỗi, những lời ông ta nói đều là văng tục, cháu không thể thuật lại được... Chú bảo có thể mô phỏng đúng không? Được thôi, giọng nói đó chửi những câu dạng như ‘Mẹ nhà mày’, ‘Đồ khốn kiếp’, ‘Chém chết thằng khốn nhà mày’... làm cháu sợ hãi co giò bỏ chạy ngay, còn tưởng xảy ra tấn công khủng bố nữa cơ.”
So với lời khai trên, một người bán xiên đậu phụ rán mục kích toàn bộ quá trình xảy ra vụ án mô tả cụ thể và sinh động hơn nhiều, “Tôi đã thấy, tôi đã thấy tận mắt: tên ác ôn ấy xông lên, hét lên một tiếng rồi bổ con dao làm bếp xuống cậu học sinh béo béo kia, trúng ngay trên má cậu ta! Cậu học sinh béo la lên thất thanh, quá trời máu phun ra, nhìn đáng sợ lắm. Những học sinh xung quanh đồng loạt né ra ngay. Cậu béo mới đầu vẫn chưa ngã xuống, vừa hét vừa dùng tay đỡ dao. Tên ác ôn kia liên tục chém lên tay và vai cậu ta, vừa chém vừa chửi, đều là văng tục cả. Cậu béo máu me khắp người, ngã xuống đất, tên xấu xa còn muốn chém tiếp. Có một học sinh hơi gầy lúc đầu né ra, lúc ấy bắt đầu xông lên liệng cặp sách lên lưng của tên ác ôn đó. Vóc dáng của lên ác ôn đó thật ra khá nhỏ con, mặt mũi trông tầm ba, bốn chục tuổi, nhưng vóc dáng thì chẳng bằng nổi phần lớn học sinh cấp ba, không biết có phải đã ăn gan hùm mật gấu hay không mà dám đến chém người. Vì vậy, hắn bị cái cặp sách liệng cái rầm liền ngã ngay xuống đất, dao làm bếp cũng vuột khỏi tay. Lúc này, các học sinh khác mới lao bổ lên, vừa đè hắn xuống vừa đánh, có người còn dùng cả giày để đá, đến nỗi mặt hắn đầy máu, nằm sấp trên mặt đất la ông ổng... Nhưng cái này cũng đáng đời, ai bảo hắn ra tay chém người ta trước chứ, phải không?”
Học sinh “hơi gầy” ra tay nghĩa hiệp mà người bán hàng nhắc đến, về sau được chứng minh là Vu Văn Dương. Bản thân Vu Văn Dương khi thuật lại diễn biến của sự việc thì lại vô cùng thực tế, “Cháu và Cao Chấn đang vừa đi vừa tán gẫu, nói về một trận đấu giữa đội Hornets và đội Spurs, đột nhiên người ấy xông lên cầm dao chém Cao Chấn. Cháu giật mình, co giò bỏ chạy, sau đó nghe tiếng Cao Chấn la thất thanh Cứu tôi với!, quay đầu lại nhìn thì Cao Chấn đã nằm dưới đất, máu chảy khắp mặt. Kẻ đó quay lưng về phía cháu, đang giơ dao hành hung, cháu cũng không rõ lúc ấy trong não nghĩ gì, cầm cặp sách lên quẳng về phía ấy. Chú cũng biết cặp sách của học sinh cấp ba còn nặng hơn cả nắp sắt của cống thoát nước...”
Thế nhưng truyền thông lại không nhìn nhận như thế, mức độ đưa tin về hành động “ra tay nghĩa hiệp” này còn cao hơn cả cái chết ngoài ý muốn của con gái một viên chức mất việc nhiều.
Thế nhưng, các bản tin mà truyền thông đưa về vụ việc này lại không có cơ sở vững chắc như trong tưởng tượng, rất nhiều nội dung đều là lời kể thuật lại của những người chứng kiến xung quanh, thậm chí chỉ thuần túy là sản phẩm phát huy trí tưởng tượng của đám nhà báo. Trong ba đương sự chính, Đoàn Tân Nghênh đã bị bắt giữ, Cao Chấn được đưa vào bệnh viện, không biết do sợ hãi quá độ hay là do bị thương ở vùng cổ họng, tạm thời mất đi khả năng giao tiếp, còn Vu Văn Dương thì thể hiện rõ thái độ lạnh nhạt và bài xích đối với các cuộc phỏng vấn của truyền thông, do đó đối với nguyên nhân gốc rễ dẫn đến sự việc này, bản tin nào cũng không nhắc đến, như thể Đoàn Tân Nghênh là một con chó điên cắn người bừa bãi, còn Cao Chấn thì không may bị “trúng số”, hoàn toàn không có bất kỳ báo đài nào nhắc đến cái chết của Đoàn Minh My một tuần trước đó.
Đằng sau tập hồ sơ phân loại này, Hô Diên Vân trông thấy bức ảnh của Vu Văn Dương và Cao Chấn được đính kèm - bức ảnh ba năm trước của bọn trẻ.
Trong bức ảnh, Cao Chấn hoàn toàn tương tự với biểu hiện của cậu ta trong bút lục thẩm vấn, tuy chỉ mới là một học sinh trung học, nhưng cậu ta có vóc dáng béo núc và thân hình vạm vỡ, phần ngực và bụng nhô lên rất cao như thể phụ nữ mang thai, thịt mỡ khắp mặt nhìn như hai bên mông bị ép chặt lại với nhau, còn cặp môi dày đến sưng mọng lên với một đôi mắt bé đờ đẫn trống rỗng, khiến người ta nghĩ đến “đầu lợn” được treo lên trên cao làm biển hiệu trong chợ nông sản - rõ ràng tấm ảnh được chụp trước khi sự việc xảy ra, không thì cái “đầu lợn” không thể nào hoàn hảo không khuyết điểm gì sau khi bị Đoàn Tân Nghênh hành hung như thế được.
Tướng mạo và khí chất của Vu Văn Dương lại tạo nên sự tương phản mạnh mẽ với Cao Chấn.
Ấn tượng đầu Hô Diên Vân nhìn bức ảnh của cậu ta, tiên chính là cậu ta không vui. Cậu ta mặc bộ đồng phục học sinh màu lam trắng mang đầy nét đặc trưng của ngôi trường, trông còn khó coi hơn cả nhà vệ sinh công cộng bảo vệ môi trường. Nhưng bộ đồng phục vô cùng ngay ngắn sạch sẽ, mái tóc cậu ta rõ ràng cũng được chải chuốt qua, trên mặt cũng rất sạch sẽ, mắt sáng môi đỏ, tuyệt không mang vẻ dơ bẩn như đại đa số học sinh cấp hai nội địa với vùng mang tai đen như trục bánh xe. Mắt cậu ta rất lớn, mắt hai mí rất dày, sống mũi khá cao, nhìn giống một cô gái Caucasus hơn, thứ duy nhất mang đặc trưng của giới tính nam là hàng lông mày rậm dày và yết hầu hơi lớn. Tứ chi và thân người cậu ta đều quá cứng nhắc, có một sự câu nệ như thể bị chứa trong lon hộp quá lâu, dù đi đến đâu cũng không thể buông lỏng ra được. Tuy nhiên, sự chán chường và ủ dột toát ra trong thần thái được nụ cười mỉm trên khóe miệng làm nhạt đi không ít, nói điều này là do cậu ta nhận được sự giáo dục tốt từ gia đình cũng đúng, mà nói là cậu ta có quá nhiều nỗi bất lực cam chịu cũng đúng.
Rốt cuộc là một gia đình như thế nào mới giáo dục ra một cậu con trai kỳ lạ như thế?
Thôi được rồi, tạm không nghĩ đến cậu ta nữa, xem thử bản tài liệu cuối cùng - bút lục thẩm vấn của cảnh sát đối với Đoàn Tân Nghênh sau khi chém người. Đây cũng là bản tài liệu cuối cùng trong cả tập hồ sơ.
Phần bút lục thẩm vấn rất ngắn, thứ nhất do diễn biến sự việc quá rõ ràng, thứ hai đoán chừng từ sau khi Đoàn Tân Nghênh bị bắt thì luôn miệng chửi mắng không ngừng, thứ ba - cũng là điểm quan trọng nhất, Đoàn Tân Nghênh thẳng thắn khai nhận hành vi phạm tội của bản thân, đồng thời trả lời trắng ra động cơ mưu hại Cao Chấn chỉ trong trong một câu, “Bởi vì nó hại chết con gái tôi, nó đáng chết!” Người thẩm vấn hỏi hắn, “Anh có chứng cứ gì để nói Cao Chấn hại chết con gái anh? Cả pháp y lẫn cảnh sát đều đã chứng tỏ cái chết của con gái anh chỉ đơn thuần là tai nạn ngoài ý muốn.”
Bút lục cho thấy, Đoàn Tân Nghênh không nói tiếp thêm gì nữa.
“Lời nói dối thứ ba của anh, chính là câu chuyện Đoàn Tân Nghênh dùng dao làm bếp để chém Cao Chấn...”
Câu nói mình chỉ trích Trương Hạo ban nãy lại thoáng hiện ngang tai.
Điều hiểm ác mà người đời đều không thể đoán nổi. Hai vụ án trông đều có vẻ đơn giản, nhưng nếu suy xét một cách tỉ mỉ, lại đều kì cục và không thể tưởng tượng nổi.
Xem xong cả xấp tư liệu, Hô Diên Vân đứng dậy, day nhẹ vùng ấn đường [2] đau nhức, uể oải vươn vai. Anh nhìn đồng hồ, đã là 3 rưỡi chiều. Anh lấy chiếc máy nghe nhạc Iriver đã dùng rất nhiều năm từ trong hộc tủ ra, vừa nghe nhạc, vừa đi chậm rãi trong nhà. Đây là hình thức thả lỏng mà anh vô cùng yêu thích.
Thấm thoắt, một giờ đồng hồ đã trôi qua, anh quyết định xuống nhà đi dạo. Thế nhưng, những tài liệu và hình ảnh chất đầy trên bàn khiến căn nhà có vẻ quá mức lộn xộn. Cần biết một điều, Hô Diên Vân là người yêu thích sự gọn gàng, sạch đẹp, anh vẫn luôn cho rằng sự phát triển của tiểu thuyết trinh thám Nhật Bản có mối liên hệ mật thiết không thể tách rời với sự gọn gàng, trật tự, rõ ràng mạch lạc của môi trường đất nước ấy, vì vậy phòng ngủ kiêm thư phòng của anh cũng luôn luôn sạch sẽ, ngăn nắp. “Khi não bộ của tôi cần phải thực hiện các suy luận với logic chặt chẽ, tôi tuyệt không thể chịu đựng sự hỗn tạp bừa bãi trước mắt”, Anh thường hay nói như thế.
Hãy dọn dẹp lại mớ tài liệu này rồi đặt chúng vào tệp hồ sơ nào.
Vừa nghĩ như thế, anh vừa bắt tay vào dọn dẹp. Đến khi trên mặt bàn ngăn nắp sạch sẽ trở lại, tệp hồ sơ lại căng lên như bụng đàn ông năm mươi tuổi, anh đột nhiên cảm thấy hình như thiếu mất thứ gì đó.
Hình như thiếu mất thứ gì đó... Anh nhíu chặt hàng lông mày mà suy nghĩ, rất lâu sau, anh bỗng đột nhiên ý thức ra vấn đề nằm ở đâu.
Sao từ đầu đến giờ không nhìn thấy ảnh của Đoàn Tân Nghênh nhỉ?
Rõ ràng hắn là một trong những nhân vật quan trọng nhất của cả hai vụ án!
Hô Diên Vân lấy tập tài liệu ra khỏi tệp hồ sơ, tìm hết một lượt lại từ đầu, vẫn không tìm thấy hình ảnh của Đoàn Tân Nghênh.
Chuyện lạ đây. Khi anh trở nên chán nản và nghi hoặc, ánh mắt anh bỗng chạm đến một bức ảnh màu trong góc, giữa bàn viết và sofa.
Thì ra mày ở đây.
Ắt hẳn là lúc xem các tài liệu khác, hình ảnh trong tập hồ sơ trượt xuống nơi mà tầm nhìn khó vươn tới này.
Hô DiênVẫn cúi người xuống nhặt bức ảnh lên, thậm chí lưng còn chưa kịp thẳng dậy, anh đã chết sững như trời trồng.
Hắn có thân hình thấp bé, lưng hơi còng, mái đầu xoăn tự nhiên ngắn ngủn, mắt bé mũi xẹp, xương hàm dưới nhô ra ngoài một cách kỳ lạ cùng cánh tay dài đến qua đầu gối. Đây chính là Đoàn Tân Nghênh.
Mặc dù đã hơn mười năm không gặp, mặc dù khuôn mặt của cậu già nua và tiều tụy như thế, nhưng người trên ảnh chính là cậu, tớ không thể nhận sai được.
Thế nhưng, sao lại là cậu thế?!
“Được rồi, hôm nay tiết học này của chúng ta không giảng gì khác, mời mỗi em học sinh nói thử, chú tinh tinh mà các em từng gặp có hình dạng như thế nào. Bắt đầu từ dãy nằm dọc ngoài cùng bên trái, lần lượt từng người nói nhé!”
Hô Diên Vân chậm rãi đứng thẳng dậy, ném ánh nhìn ưu sầu ra bầu trời xa xăm ngoài cửa sổ kia.
Anh đặt bức ảnh lên bàn viết, ngón cái, ngón trỏ và ngón giữa của tay phải ấn chặt bức ảnh, đầu ngón tay run nhè nhẹ, dường như đang dùng sức nhấn vùi nó xuyên qua mảnh kính thủy tinh, vùi xuyên qua nhung màu lục, vùi xuống khoảng vực có hạn nhưng mênh mông phía dưới bàn viết, giống như một người mắc bệnh dạ dày dùng tay ấn thật chặt vào nơi sâu thẳm nhất của cơn đau trong bụng dưới...