Phục Thù

âm mưu

"Được rồi, hôm nay tiết học này của chúng ta không giảng gì khác, mời mỗi em học sinh nói thử, chú tinh tinh mà các em từng gặp có hình dạng như thế nào. Bắt đầu từ dãy nằm dọc ngoài cùng bên trái, lần lượt từng người nói nhé!

Cô Lưu cười bảo. Cặp má của cô tròn tròn, hễ cười là hai chiếc bánh bao sẽ phồng lên nơi hai gò má, như thể nhân lúc các học sinh không để ý đã lén lút nhét hai quả mận vào trong miệng vậy.

Ngoài cửa sổ, mây đen cuồn cuộn, ngọn đèn ống kêu lên xẹt xẹt trên trần nhà, như thể muốn phóng điện ra bất kỳ lúc nào. Hô Diên Vân đang ngồi trên chỗ của mình, giống như các bạn học khác trong lớp, vặn đầu qua, nhìn Đoàn Tân Nghênh đang ngồi ở dãy cuối cùng trong lớp. Lúc này, tên “học sinh học nhờ” với mái tóc xoăn tự nhiên và cái miệng nhô ra đang đứng khom lưng, đầu cúi rất thấp, đôi mắt bé nhìn thẳng đăm đăm như bị neo chặt xuống đất, ánh mắt đờ đẫn vô hồn, như một chú chuột nhắt sơ ý chui vào trong lồng, đồng thời ý thức được mình không còn đường để thoát.

Thật ra, từ khi Đoàn Tân Nghênh đến với tập thể lớp, đến nay Hô Diên Vân vẫn chưa từng để ý tới cậu ta.

Thông thường, trong trường tiểu học của Bắc Kinh vào thập niên 80 của thế kỷ trước, nếu trước tên của một học sinh được gắn thêm danh “học sinh học nhờ”, thì về cơ bản cậu ta chỉ có ba con đường để đi: loại thứ nhất là bị những ánh mắt khinh thường xung quanh chọc giận, đi lên vị trí “học sinh cá biệt” trong lớp bằng nắm đấm một loại khác là hoàn toàn coi nhẹ ánh mắt khinh thường xung quanh, phấn đấu học tập, trở thành “học sinh đứng đầu”; loại thứ ba - cũng là loại nhiều nhất, thì là cảm thấy tự xấu hổ trước ánh mắt khinh thường xung quanh, chủ động thu mình lại thành một loài sinh vật bậc thấp ngang hàng với trùng đế giày.

Không nghi ngờ gì nữa, Đoàn Tân Nghênh chính là loại thứ ba.

Hô Diên Vân nhớ mang máng rằng Đoàn Tân Nghênh chuyển đến lớp mình vào tuần trước hoặc học kì trước, cô Lưu - giáo viên chủ nhiệm thậm chí còn không giới thiệu học sinh mới này với cả lớp như thường lệ, mà đã nhét cậu trai có vóc người thấp bé ấy vào dãy cuối cùng. Dãy cuối cùng là nơi lưu đày của lớp học, bất kỳ học sinh nào ngồi ở dãy cuối cùng của lớp đều thuộc loại tự sinh tự diệt, điều này ai cũng biết rõ trong lòng. Do đó, trong kí ức của Hô Diên Vân, trong lớp chưa bao giờ tồn tại một học sinh là Đoàn Tân Nghênh. Tên của cậu ta sẽ không xuất hiện trên báo tường, cô giáo đặt câu hỏi tuyệt đối sẽ không gọi cậu ta, các hoạt động tập thể chắc chắn cậu ta sẽ bị gạt qua một bên, thậm chí ngay cả các trận chạy đuổi la ó giữa giờ cũng sẽ không “đuổi đánh” cậu ta.

Vì vậy, hôm nay, khi cô Lưu gọi tên “Đoàn Tân Nghênh”, bảo cậu ta đứng dậy, Hô Diên Vân cảm thấy vừa lạ lẫm lại vừa có chút quen thuộc đối với cái tên và người bạn học mang cái tên này, cũng như vào mười mấy năm sau, khi thấy tên cậu ta xuất hiện trong Bản giám định phân tích hành vi phạm nhân đang giam giữ của Lâm Hương Minh, Hô Diên Vân cũng cảm thấy y chang như vậy.

Câu chuyện bắt nguồn từ cuộc thi ca hát Tháng Năm đỏ, nhà trường yêu cầu mỗi lớp phải cho tất cả học sinh tham gia không chừa một ai, do đó những “học sinh học nhờ” áo quần bẩn thỉu, tình trạng vệ sinh cá nhân cũng không tốt mới có cơ hội thể hiện giọng hát trên sân khấu. Nhưng khi tập thể lớp của Hô Diên Vân luyện tập lần đầu tiên, chỉ vừa hát vài câu, giáo viên âm nhạc đang đàn piano đã nhíu mày, tạm ngừng đệm đàn, “Giọng ai vậy? Lạc điệu ghê thế?” Không ai thừa nhận. Họ tiếp tục luyện tập, sau hai câu, giáo viên âm nhạc lại la dừng, đồng thời nhanh chóng tóm Đoàn Tân Nghênh đang đứng đầu dãy bên trái ra, “Em học sinh này, sao hát lạc điệu mà còn hát lớn tiếng thế?”

Có học sinh cười “hinh hích” với vẻ đầy ác ý.

Luyện tập tới luyện tập lui vài lần mà vẫn không sửa lại được cho đúng, giáo viên dạy nhạc cũng nảy ra sáng kiến, để cậu ta đứng hẳn xuống hàng cuối cùng của đội, hơn nữa chỉ được mở miệng mà không được phát ra tiếng. Nhưng đến lúc thi chính thức vẫn xảy ra chuyện. Không biết làm sao, có lẽ do không khí tại buổi thi sôi nổi quá mức, vừa mới hát được không đến vài câu, một giọng hát lạc điệu vô cùng lớn từ hàng cuối cùng nhảy tót ra như thỏ, làm giáo viên học sinh toàn trường cười vang. Dĩ nhiên, kết quả là lớp này chỉ đạt được “Giải danh dự” mà thôi.

Sau khi cuộc thi kết thúc, thậm chí các học sinh còn chưa kịp tẩy trang, giáo viên chủ nhiệm đã gọi tất cả mọi người về lớp.

Cô bắt các học sinh đứng ở hàng cuối cùng khi biểu diễn hát đứng hết cả dậy, hỏi từng người xem ai là người đã hát câu ca lạc điệu kia, tất cả câu trả lời đều chỉ về Đoàn Tân Nghênh.

“Được, các em ngồi hết xuống đi. Đoàn Tân Nghênh đứng yên, em nói xem, vì sao em lại phải hát câu đấy? Chẳng phải giáo viên đã dặn em là chỉ được mở miệng chứ không phát ra tiếng sao?” Cô Lưu hỏi với vẻ dịu dàng.

Đoàn Tân Nghênh ngập ngừng hết nửa buổi, mới nói lí nhí, “Không phải em hát...”

“Không phải em hát?” Cô Lưu há hốc miệng với vẻ kinh ngạc, “Thế thì ai hát? Em chỉ ra đi, chúng ta tuyệt đối không bỏ qua cho kẻ xấu, nhưng cũng tuyệt đối không vu oan cho người tốt.”

Đoàn Tân Nghênh đứng ngây người, không nhúc nhích chút nào.

Lớp học nhất thời lặng ngắt như tờ, không những không ai lên tiếng, ngay cả bàn ghế chỉ cần động nhẹ một cái đã kêu cọt kẹt loạn xạ, giờ cũng nín bặt như ve sầu mùa đông. Ánh sáng đèn chân không tựa như hàng lông mi của người mù, hắt lên hơn bốn mươi khuôn mặt nhỏ nhắn, mỗi khuôn mặt đều toát ra một màu xanh lục nhợt nhạt như người ốm. Trên các mặt tường nửa dưới sơn màu xanh lục, một hàng đầu nho nhỏ như thể dấu chấm lửng đính lên trên ấy. Không ai nói lời nào.

“Đoàn Tân Nghênh, Đoàn Tân Nghênh”, cô Lưu gọi hai tiếng, nhẹ hẫng đến nỗi như thể không nỡ quấy rầy một đứa trẻ đang ngủ say. Nhưng khi Đoàn Tân Nghênh vẫn thờ ơ không động đậy như cũ, cô đột ngột tăng âm lượng, “Đoàn Tân Nghênh, Đoàn Tân Nghênh!”

Đoàn Tân Nghênh ngẩng đầu lên, trông thấy gương mặt vốn tràn trề vui vẻ đã trở nên ghê gớm đáng sợ!

“Đoàn Tân Nghênh, tôi gọi em nhiều lần như vậy, sao em không trả lời tôi? Ồ, có phải em cảm thấy một học sinh học nhờ như em thì cao quý hơn người, tất cả các bạn học trong lớp này đều phải nhìn sắc mặt của em mà cư xử? Ôi chao này, em nhìn thử xem em tài giỏi thế nào, một giọng ca của em thôi đã có thể phá tan công sức cả lớp khổ luyện hợp xướng nửa tháng trời. Các bạn ơi, mọi người chúng ta cùng nhau vỗ tay cảm ơn Đoàn Tân Nghênh giúp lớp ta lấy được giải danh dự được không nào?”

Dưới sự dẫn dắt của cô Lưu, trong lớp vang lên một tràng vỗ tay chát chúa.

“Được rồi, Đoàn Tân Nghênh, mọi người đã cảm ơn em rồi, sao em còn chưa nói câu ‘Không có gì’ đi? Em nhìn xem em có vô lễ không hả? Về mặt này thì em không bằng mẹ em, vì để cho em được đi học, mẹ em tìm đến hiệu trưởng, tìm đến trưởng khối, biết cách ăn nói thế cơ mà, trong miệng như thể ngậm đến hai cân mật ong vậy, cười cứ như một đóa hoa vậy, đến cô còn không học được. Cô cho các em học tập thử nhé...” Nói đoạn, cô Lưu nhướng lông mày lên rồi há to miệng ra, phát ra một âm thanh hết sức kỳ lạ từ trong cuống họng, “Cô Lưu, tôi giao đứa con này của tôi cho cô nhé, nếu nó không học cho tốt thì cô cứ đánh cứ mắng... Ôi chao, nào dám nào dám, sao tôi dám nhận chứ?” Khi nói nửa câu sau, giọng cô Lưu đã trở lại trạng thái bình thường, “Đoàn Tân Nghênh, cô thấy mẹ em biết cư xử lắm cơ mà, sao em lại chẳng học được một chút điều tốt nào từ bà ấy nhỉ? Hơn nữa nói khí không phải chứ, vẻ ngoài em nhìn chẳng giống mẹ, mẹ em trông còn đỡ, còn em à, nhìn giống tinh tinh con ấy. Em đừng hiểu lầm nhé, không phải cô sỉ nhục em đâu, nhìn em thật sự khá giống tinh tinh con mà, các em xem có giống hay không?”

“Giống!” Trong lớp vang lên tiếng trả lời đều tăm tắp, sau đó là một tràng cười sảng khoái. Ngoài Đoàn Tân Nghênh ra, ai ai cũng đang cười, Hô Diên Vân cũng đang cười.

Vô cùng vừa ý với phản ứng của các học sinh, cô Lưu gật gật đầu, “Được rồi, hôm nay tiết học này của chúng ta không giảng gì khác, mời mỗi em học sinh nói thử, chú tinh tinh mà các em từng gặp có hình dạng như thế nào. Bắt đầu từ dãy nằm dọc ngoài cùng bên trái, lần lượt từng người nói nhé!”

Bạn nữ ngồi bàn đầu tiên dãy thứ nhất bên trái đứng phắt dậy, nói to rõ, “Em từng đến sở thú rồi, tinh tinh trong sở thú lười lắm, nằm trong chuồng trơ trơ không động đậy gì.” Tiếp theo, học sinh thứ hai ngồi đằng sau bạn nữ ấy đứng lên, “Tinh tinh thích ăn chuối.” Tiếp theo là người bạn thứ ba, “Em đã xem tinh tinh trên chương trình Thế giới động vật trên tivi, bọn chúng leo cây cừ lắm.”

Cô Lưu mỉm cười nhìn từng học sinh đứng dậy phát biểu, thế nhưng, khóe miệng cứng nhắc của cô dường như đều không vừa ý lắm với câu trả lời của mọi người.... Cuối cùng, đến lượt Hô Diên Vân.

Cậu đứng lên với tốc độ còn nhanh hơn, ngực ưỡn lên càng cao hơn, giọng nói cũng lớn hơn, “Em cũng từng đi sở thú, từng thấy tinh tinh rồi, chúng đều có cái miệng hô hộ giống như Đoàn Tân Nghênh vậy!”

Cô Lưu nhìn cậu học sinh này với vẻ hân hoan, “Các em nghe chưa, Hô Diên Vân đã dùng một câu so sánh, thể hiện được càng sinh động, hoạt bát hơn.”

Thế là, tất cả học sinh về sau đều liên hệ “tinh tinh” với “Đoàn Tân Nghênh”, đồng thời liên hệ ngày càng chặt chẽ hơn, như thể khao khát khiến hai đối tượng này kết hợp lại làm một.

“Lông của tỉnh tinh xoăn xoăn, cứ như tóc của Đoàn Tân Nghênh vậy!”

“Tinh tinh bẩn lắm, trên người còn có mùi, Đoàn Tân Nghênh cũng có mùi.”

“Tinh tinh kêu hú hú, hát bài gì cũng sẽ bị lạc điệu.” Đoàn Tân Nghênh vẫn đứng yên tại chỗ, không nhúc nhích. Tất cả những gì họ nói, cậu ta đều đã nghe thấy, hoặc là cậu ta chẳng nghe thấy gì, giống như một người già vừa mù vừa điếc.

---❊ ❖ ❊---

Một con bọ nhỏ màu đen bò từ đầu này sang đầu kia của bàn viết, không để lại một vết tích nào. Không biết từ khi nào, mảnh ốp bàn thủy tinh vốn đang phản chiếu ánh sáng mặt trời ngoài cửa sổ bỗng nhiên như màn hình đen sau khi kết thúc bộ phim trên điện thoại. Mọi sắc màu đều ảm đạm đi, chỉ còn lại màu xanh lục đen của mảnh vải nhung phủ phía dưới ly thủy tinh, khiến bóng đen trở thành nhân vật chính và duy nhất.

Trong lòng Hô Diên Vân rối như tơ vò, anh rời khỏi ghế, bước ngang bước dọc trong nhà. Màu trời buổi chạng vạng tựa như cố tình chơi khăm anh, ẩn khỏi khung cửa sổ như thể nước triều rút. Bất giác, anh nhận ra bóng tối đã cuộn vào, thấm lên mu bàn chân mình. Anh muốn đi bật đèn, nhưng một tâm trạng kỳ lạ bỗng đè nặng lên lòng anh. Có lẽ những người và việc có liên quan đến tháng ngày đã qua chính là kim phút và kim giờ trên đồng hồ dạ quang, ở nơi không có ánh sáng lại có thể thấy được rõ ràng hơn chút? Không, không nên tiếp tục đắm chìm trong kí ức nữa.

Lội ngược dòng chảy của con sông kí ức có lẽ cũng không phải là không có ý nghĩa gì đối với công việc sắp triển khai tới đây. Nhưng dòng sông ấy quá dài, quá khúc khuỷu, quá nhiều đá ngầm, bầu trời trên dòng sông luôn bị mây đen che phủ, không có trăng, càng không thấy ánh sao. Anh không có dũng khí, cũng không có sức để dồn lực đi thẳng hết đường. Ngay lúc này, anh càng cần phải điều tra, từng bước vững vàng - dù cho đây chỉ là cái cớ để trốn tránh kí ức đi chăng nữa.

Thế là, anh quyết định đi một chuyến đến khu Hồng Đô, khu dân cư nổi danh vì sự sang trọng hào nhoáng đó cách nơi này không xa, đạp xe thì chỉ cần nửa tiếng Huống hồ, nếu Đoàn Tân Nghênh vẫn chưa chuyển nhà, có lẽ anh còn có thể gặp được hắn - dĩ nhiên, bây giờ vẫn chưa đến lúc phải gặp mặt.

Anh đẩy cửa phòng ra, tâm sự nặng trình trịch, bước đi nặng trình trịch. Anh cứ thế men theo cầu thang đen kịt, đi xuống dưới lầu.

Xuống đến tầng một, phần tận cùng của cầu thang tựa như bụng người phụ nữ mang thai, bỗng nhiên mở rộng ra rất nhiều. Đây là nơi để xe đạp của các tòa nhà cũ, lúc này đã bị nhét chật ních cả, Hô Diên Vân khó khăn lắm mới lấy được chiếc xe đạp leo núi của mình ra, nhảy lên xe, dùng bánh trước đẩy mở cánh cửa màu xanh lục của tòa nhà giống tất cả những đứa trẻ nghịch ngợm khác, sau đó đạp một guồng thật mạnh. Do hàng cây xanh được trồng trước cửa bởi hai hộ dân ở tầng một sum sê quá mức, che lấp cả cánh cổng lớn, nên khi anh lao ra, trên tai anh mắc theo hai mảnh lá, nhìn cứ như một con nai ngờ nghệch đần độn.

“Chậm một chút!” Một người suýt nữa bị anh va phải nói với vẻ nghiêm nghị, “Con lại muốn đi đâu làm gì nữa đây?”

Hô Diên Vân nhìn thoáng qua, thấy bố anh đã về nhà. Anh giật mình, vội vàng xuống xe, “Con... con có chút việc phải ra ngoài một chuyến.”

“Giờ là mấy giờ rồi, sắp đến giờ cơm tối tới nơi rồi, con lại có việc quân việc nước đại sự gì phải làm, chuẩn bị lên tin tức phát sóng à?” Bố anh mỉa mai.

Hô Diên Vân không trả lời, sắc mặt vô cùng khó coi. Bố anh thở dài một hơi, từ trong tiếng thở dài có thể nghe ra câu nói “gỗ mục không thể đẽo”, sau đó đẩy cửa đi vào tòa nhà. Hô Diên Vân như thể được tha bổng đại xá, đạp xe chuồn đi nhanh như chớp.

Anh ra khỏi khu dân cư, đi qua cầu vượt, men theo đường Phụ Thành đi thẳng mãi về phía Tây. Những cây ngân hạnh xanh biếc long lanh và những cây hòe xanh um tươi tốt giống như hai hàng dây kéo bị khâu sai màu trong lúc may nằm dọc hai bên đường xe đạp, kéo dài ra mãi đến nơi xa vô tận. Đang là thời gian tan tầm, dòng xe đạp lũ lượt như dòng nước chảy xiết lướt ngang qua người, tiếng chuông xe lúc trầm lúc bổng liên tục không ngừng tựa như tiếng nhạc được tạo ra bởi tiếng đàn piano, ngân vang trên những hàng dây điện như thể khuông nhạc trên bầu trời thành phố.

Hô Diên Vân vừa đạp xe chầm chậm vừa nghĩ đến bố mình. Từ những năm tháng ấu thơ, ấn tượng sâu đậm nhất của anh đối với bố là nửa đêm tỉnh giấc thấy ông vẫn ngồi viết bản thảo loạt soạt dưới ngọn đèn bàn - vị nhà báo công nghệ này đã đạt được thành tựu đáng kinh ngạc bằng sự nỗ lực đáng kinh ngạc, cũng khó trách sao ông mang đầy bất mãn với sự “lười biếng” của đứa con trai. Nghiêm trọng hơn nữa là, dù thế nào đi nữa, ông cũng không thể hiểu được vì sao tính cách của con trai lại bướng bỉnh khó bảo như vậy. Nhìn từ góc độ của ông, tuân theo sự sắp xếp của lãnh đạo, thành thực vùi đầu vào công việc chính là con đường thành công đúng đắn nhất. Nhưng đứa con trai của ông ngay từ thời tiểu học đã luôn học lệch, lên lớp phản bác quan điểm của giáo viên, thi cử không giải bài theo khung chuẩn; khó khăn lắm mới thi được vào đại học, lại bởi “tư tưởng cực đoan” và đánh chủ tịch hội sinh viên nên bị đuổi học; nhờ quan hệ nhờ vả tìm được một công việc cho anh, không đến nửa năm thì đụng chạm lãnh đạo nên tức giận bỏ việc... Thấm thoắt đã tới hai mươi tám tuổi, con cái nhà người ta đã làm đến lãnh đạo bậc trung, trở thành nhân tài tinh hoa trong nghề, cứ nhắc đến là vẻ mặt ba mẹ sáng rỡ lên; Hô Diên Vân thì ngược lại, nhà, xe, bạn gái, không có một thứ gì, ngày nào cũng lượn qua lượn lại, không hiểu đang làm những chuyện gì. Tệ hại nhất là thường xuyên có nhân viên cảnh sát từ các Đồn công an, Chi cục hoặc Chi đội Điều tra Hình sự đến nhà tìm anh, thậm chỉ có một số người máu me đầy người cầm theo súng lục đến, làm mẹ anh sợ đến nỗi cứ đôi ba ngày lại run cả mật, “Ông này, con mình lại phạm vào tội gì nữa rồi à...”

May sao, lần nào Lôi Dung cũng đến nhà giải thích, “Hô Diên đang hỗ trợ cảnh sát giải quyết vụ án, hai bác đừng nghĩ bừa.” Nhưng dù là thế đi nữa, “hỗ trợ cảnh sát giải quyết cũng không phải là nghề nghiệp nghiêm túc, mặc dù phí ủy thác kiếm được cũng đủ để nuôi sống bản thân, nhưng Hô Diên Vân biết rằng bố anh vẫn luôn cảm thấy rất thất vọng đối với anh, rất thất vọng.

Còn anh, xưa nay cũng không chịu giải thích gì với bố, mỗi lần đối diện với sự tra hỏi và mỉa mai của ông, anh đều giữ yên lặng và cứng rắn như một tảng đá.

Đi thẳng, rẽ phải, rẽ trái, lại đi thẳng, bánh xe thô dày như thể cây gậy cán bột, nhào lăn màu trời chạng vạng ra ngày càng to, thi thoảng vang lên tiếng lắc rắc của đất đá bị nghiến nát, cắt ngang hồi ức của anh. Ánh mắt anh quét qua cảnh vật suốt hai mươi năm không thay đổi xung quanh: Học viện Công nghiệp nhẹ, Cục Tài chính thành phố, nhà máy than cũ, trường Sư phạm Mầm non thành phố, Học viện Phong trào công nhân... Chúng tựa như từng dấu ngắt, kết nối tháng ngày lại thành một thể rắn đứt quãng nhưng lại mãi mãi khó phai mờ.

Phía trước, phía Nam đường Tăng Quang là Trung học Hoa Viên Lý, sở hữu thời kỳ trung học mà anh không muốn nhớ lại thêm. Phía Bắc con đường có một mảnh rừng thông vỏ trắng vô cùng thưa thớt, một buổi chiều tối mưa nặng hạt năm mười lăm tuổi ấy, có một khoảng thời gian mười phút mà anh không muốn nhớ lại thêm...

Quỳ một chân dưới mặt đất, miệng há to, thở hổn hển từng hơi.

Như thể kẻ vong mệnh..

Máu, rất nhiều rất nhiều máu, chảy xuống dọc theo cánh tay bị thương, nhảy nhót một cách điên cuồng trên mặt đất, hòa cùng những giọt nước mưa thành một vũng đỏ nhanh chóng loang ra, tựa như tuổi thanh xuân phẫn nộ đang sục sôi...

Có lẽ, kể từ sau ngày hôm ấy, gút mắc trong lòng giữa anh và bố đã không còn tháo gỡ được nữa.

Con người thật kỳ lạ, càng là nơi sâu nhất, đau nhất tận đáy lòng, mỗi khi gặp cơ hội, thì sẽ càng không kiềm được phải căng vết thương ra nhìn thử, ngửi thử, như có thể nếm trải được thêm một thứ vị gì mới mẻ từ trong ấy.

Lúc này, Hô Diên Vân xuống xe, chống xe đàng hoàng, đi vào một quầy hàng bên đường cách đó không xa, gọi một bát hoành thánh. Đoạn, anh ngồi xuống ghế, nhìn đăm đăm vào ngôi trường ngay cả đường nét cũng không còn rõ ràng trong ánh chiều tà, thi thoảng lại nghiêng đầu nhìn sang mảnh rừng thông vỏ trắng thưa thớt ấy.

Mặc dù đã muộn lắm rồi, nhưng phần lớn cửa sổ trên tòa nhà dạy học vẫn chong đèn sáng trưng. Hô Diên Vân biết đó là lớp tự học buổi tối hoặc các lớp học thêm. Còn trong mảnh rừng thông vỏ trắng đối diện, cũng có bốn năm đốm chấm tròn màu đỏ đang lập lòe lúc sáng lúc tắt, đó là bọn học sinh lưu manh của chính trường này hoặc các trường trung học lân cận tụ tập lại hút thuốc cùng nhau, chờ đợi cuộc đi săn trong chốc lát - Hô Diên Vân cũng biết.

Thông thường, bọn học sinh lưu manh tụ tập ngoài cổng trường thường có năm mục đích. Mục đích thứ nhất là “tính sổ”, cái này không cần giải thích nhiều, nghĩa là người của chính phe mình chịu thiệt, mà “nguyên nhân” dẫn đến việc chịu thiệt này chính là một người nào đó hoặc một đám người nào đó trong trường, vậy thì được, chờ đến sau khi tan học thanh toán sòng phẳng. Loại thứ hai là “chờ người”, nghĩa là chờ đồng bọn trong trường đi ra, sau đó tụ tập cùng nhau đến một trường khác hay những nơi tùm lum tùm la gì đấy sinh sự gây lộn. Loại thứ ba là “cắm hoa”, nghĩa là một người trong nhóm vừa ý một học sinh nữ xinh đẹp nào đó trong trường này, chờ đến lúc người ta ra khỏi trường, hẹn đi ăn hoặc thậm chí gạ gẫm; nếu đối phương không có chút hứng thú gì thì đi theo người đó về đến tận nhà, không ngừng nói những lời bẩn thỉu, mãi đến lúc đối phương quát mắng thì lao đến động tay động chân; dĩ nhiên, nếu nữ sinh này đã là thành viên của băng đảng hoặc bồ bịch của một thành viên trong băng đảng, thế thì đấy không phải là “cắm hoa”, mà là “bảo vệ hoa” rồi. Loại thứ tư là “kiếm ăn”, hầu bao các anh đã rỗng, muốn kiếm ít tiền tiêu xài, thì sẽ chờ đợi ngoài cổng trường, xem học sinh nào ăn bận coi được thì tiến lên “mượn tiền”, thông thường xin khoảng một trăm hay tám mươi đồng là chuyện nhỏ. Còn có loại cuối cùng nữa gọi là “gãi ngứa”, loại này là đáng sợ nhất, một đám lưu manh không có gì làm, “thấy ngứa tay”, nhìn xem học sinh nào tương đối gầy yếu, dễ ức hiếp thì dẫn tới một góc vắng vẻ, đánh đập một trận, sau đó lột hết đồ, ghi hình lại toàn bộ quá trình để sau này đến lúc thiếu tiền xài thì đem ra đe dọa tống tiền; tình hình này thường kết thúc bằng việc học sinh bị hại suy sụp về tinh thần, thậm chí tự sát...

Chiều tối hôm nay, bọn người đang tụ tập trong khu rừng thông vỏ trắng này, rốt cuộc muốn làm điều gì? Ánh sáng từ đầu điếu thuốc lập lòe, thi thoảng có thể chiếu rọi rõ từng đôi mắt. Những con mắt ấy có hình dạng khác nhau, kích cỡ không đồng đều, nhưng về mức độ trơ lì và nứt nẻ thì lại giống nhau một cách khác thường, giống nhau như từng cọng rơm bên đường cái ở vùng quê sau vụ thu hoạch mùa thu. Vì thế, khói thuốc mà chúng rít dường như không phải được phà ra từ miệng hoặc lỗ mũi, mà là từng con mắt đang rực cháy...

Đã nhiều năm trôi qua như vậy, mọi thứ vẫn không thay đổi, cũng sẽ không thay đổi. Lần bùng nổ máu me ấy chỉ có thể nói là vỡ khối u động mạch, sau đó hồi phục lại như thường.

Đang lúc anh nghĩ ngợi liên miên, hoành thánh được bưng lên. Hô Diên Vân ăn thử một miếng, có chút ngạc nhiên mừng rỡ, bởi vì hoành thánh vẫn dai và tươi ngon như thế, vẫn bỏ nhiều rong biển tím và tôm khô đến thế. Gánh hoành thánh này đã mở được mười năm rồi nhỉ? Nên biết rằng, ở Trung Quốc, những thứ có thể giữ gìn được trong mười năm mà không đổi, chỉ có một là cặp má của Lâm Chí Dĩnh, hai là sơn Nippon. Vào kì nghỉ hè của thời đại học, buổi trưa anh và Lâm Hương Minh không có gì ăn, thường xuyên đến đây làm hai bát hoành thánh, hai lồng bánh bao cứu đói. Đến nay anh vẫn nhớ có một hôm mưa lớn xối xả, hai người họ đạp xe đạp, không mang dù xông đến đây ăn hoành thánh, khiến cô chủ quán vừa càm ràm sao hai đứa anh “chẳng sợ bệnh gì hết” vừa cố tình rắc thêm ít gừng xắt sợi vào trong nước hoành thánh... Mặc dù bị dầm ướt như chuột lột, nhưng hoành thánh hôm ấy thật sự ngon đến nỗi cả đời anh cũng không quên được!

Đúng lúc này, Hô Diên Vân chợt thấy tốp năm tốp ba học sinh bắt đầu ra khỏi cổng trường. Học sinh trung học ngày nay, tướng mạo đã già dặn thì chớ, sao đứa nào đứa nấy đều thân hình nhìn béo phệ khó coi thế, hễ đi đứng là cứ lười nhác chậm chạp như thể xếp hàng, y như được đựng trong gói chứa bột để chờ đến lượt cân vậy.

Trong rừng thông vỏ trắng, ánh sáng lập lòe của đầu thuốc lá vẫn không hề thay đổi, vậy là đã loại được “tính sổ” và “cắm hoa”. Nên biết rằng ở độ tuổi mới lớn, khi đối diện với hai điều này thì trước khi chiếu phim chính đều có màn quảng cáo đầy đủ.

Học sinh đi ra khỏi cổng trường ngày càng ít đi, trong số đó có một vài đứa, vừa nhìn trang phục hoặc chiếc xe đạp đang đi đã biết điều kiện gia đình rất tốt, nhưng vẫn không hề khiến người trong khu rừng thông vỏ trắng có động tĩnh gì. Xem ra, về cơ bản thì “kiếm ăn” cũng có thể được loại trừ. Như vậy chỉ còn lại hai khả năng, “chờ người” hoặc “gãi ngứa”. Tuyệt đối đừng nên là “gãi ngứa”, Hô Diên Vân thầm cầu nguyện, bởi vì điều đó sẽ tạo ra tổn thương lớn lao không thể chữa lành cho thể xác lẫn tinh thần của một học sinh trung học, tổn thương này có khả năng đồng hành với đứa trẻ đó suốt đời...

Rất không may mắn là, chính điều anh lo lắng mới là điều có khả năng sắp xảy ra.

Khi ánh sáng đèn trên tòa nhà dạy học dần dần tắt sạch, lúc các giáo viên học sinh đều gần như đã về hết, một học sinh nam với thân hình thấp bé, nhìn từ xa có vẻ hơi ốm yếu đi ra khỏi cổng trường. Một cách nhạy bén, Hô Diên Vân phát hiện các đầu thuốc lá trong khu rừng thông vỏ trắng hầu như rơi xuống mặt đất đều tăm tắp, rồi bị đạp dí để dập tắt ngay. Sau đó, bọn người này nhảy lên lên những chiếc xe đạp đang đặt dựa vào thân cây, bám đuôi theo học sinh nam ấy đi về phía Tây.

Ngay tức khắc, trong mạch máu của tuổi hai mươi tám cuộn trào lên nhiệt huyết của tuổi mười tám! Hộ Diện Vẫn lau miệng, nhét tiền hoành thánh cho cậu nhân viên, nhảy lên xe đạp rồi bám theo ngay phía sau bọn chúng.

Dù thế nào đi nữa, mình không thể trơ mắt nhìn học sinh nam kia gặp phải cảnh ngộ mà chúng ta đã từng gặp phải...

Hô Diên Vân quen đường ở khu vực xung quanh đến không thể quen hơn, anh bám theo bọn người kia rẽ vào một khu dân cư đối diện khách sạn Tử Ngọc. Khu dân cư ấy có hình dáng phẳng dẹt, vài tòa nhà phẳng nằm ngang thành một dãy theo hình chữ nhất. Cách một bờ tường hướng Nam chính là sân trường của Đại học Công thương, phía Bắc lại là một mảnh đất hoang rộng lớn mà nhiều năm nay không ai hỏi han đến, lúc này mọc đầy rau sam, rau muối, cây gai và cây ké đầu ngựa.

Những loài thực vật mọc hoang này bị quấn chặt lấy bởi những bụi tơ hồng vàng làm dậy lên mùi hương đắng xộc vào mũi, được thả lên bầu trời đêm xám xịt.

Hô DiênVẫn đặt chiếc xe đạp leo núi dựa vào bờ tường, sau đó đi xuyên qua một cánh cửa sắt nằm giữa hai tòa lầu cao tầng - cánh cửa này là cửa Nam của khu dân cư - men theo chân tòa nhà đi mò mẫm từng bước về phía Đông. Từ trong cửa sổ của các tầng lầu khu dân cư vọng ra tiếng nhạc hiệu lúc bắt đầu phát sóng chương trình thời sự, tiếng ho của người già và tiếng cười đùa của trẻ em cùng tiếng lanh canh khi rửa chén. Nhờ ánh đèn như le lói hắt ra từ cửa sổ, anh thấy được bên ngoài bãi để xe đạp đen kịt có thêm rất nhiều chiếc xe được dựng tạm. Rõ ràng, bọn lưu manh đã kẹp em học sinh nam trông ốm yếu kia vào trong, nơi ấy tương đối khép kín, dù cho có đánh, tiếng la hét vẳng ra, hàng xóm chung quanh cũng chưa chắc có người chịu ra tay nghĩa hiệp. Suy cho cùng, những người sinh sống xung quanh trường trung học, thi thoảng có nghe thấy tiếng kêu thảm thiết của học sinh cũng sẽ thấy bình thường, như thể những người sinh sống ở khu gần sân bay nghe thấy tiếng ầm vang của động cơ từ trên đầu vọng xuống vậy. Hô Diên Vân nhón chân đi đến trước cánh cửa bãi đậu xe đạp. Ánh sáng chảy tràn ra khỏi ngoài khe cửa vàng vọt đầy ghê sợ, anh lấy hết can đảm nhìn vào trong, anh biết mình sẽ nhìn thấy điều gì - một lũ lang sói vây quanh một chú thỏ sợ hãi muôn phần, cười gằn để lộ ra hàm răng trắng, mặc kệ lời van xin thảm thiết của chú thỏ, tay đấm chân đá, nắm lấy tóc cậu nhóc dộng đầu vào tường. Sau khi cậu nhóc nằm đo đất, không còn dậy nổi nữa, chúng sẽ dùng gót giày giẫm thật mạnh lên vùng kín của cậu. Cuối cùng, trong tiếng hét thảm thiết dần yếu đi của cậu, chúng sẽ thích thú dùng đầu thuốc lá dụi lên mặt cậu, khiến tiếng kêu thảm thiết lại tăng vụt lên một lần nữa...

Thế nhưng, thực tế lại không phải vậy!

Điều khiến Hô Diên Vân kinh ngạc là, bọn lưu manh ấy vây quanh cậu học sinh trông có vẻ ốm yếu kia, nhưng không những không có ý đe dọa và đánh đập cậu ta, mà trái lại còn chăm chú nghe cậu ta nói. Cảm giác ấy giống như một bầy mèo hoang bị chuột thần phục vậy, nhất là trên nóc bãi xe còn có một bóng đèn bị hun đến vừa đen vừa vàng, quầng sáng đung đưa lay lắt dường như làm tăng cảm giác hư ảo và không chân thực của cảnh tượng này...

Vốn dĩ bọn chúng đã hạ giọng xuống rất nhỏ, cộng thêm việc Hô Diên Vân cảm thấy sửng sốt khôn tả trong lòng, trực tiếp dẫn đến kết quả là anh chỉ nghe được đứt quãng cuộc đối thoại của bọn chúng - nói chính xác là lời của học sinh ốm yếu kia, không hiểu rõ đầu cua tai nheo.

“Nhìn kĩ ảnh của nó, nhớ rõ tướng mạo của nó, tuyệt đối không được nhầm lẫn... Phải khiến mọi thứ trông như chỉ là một sự cố ngoài ý muốn... tôi sẽ tìm đúng thời cơ, gọi điện thoại cho các anh, sau đó mới ra tay..”

Đang nghe chăm chú, vai anh đột nhiên bị ai đó vỗ mạnh một phát!

Không ổn!

Hô Diên Vân cảm thấy tim mình thắt lại. Anh quay đầu lại, nhận ra sau lưng là một đôi mắt trẻ tuổi nhưng độc ác, trên gờ xương chỗ lông mày mắt phải có một vết sẹo rất sâu do dao chém! Đây rõ ràng là một thành viên trong băng nhóm lưu manh, có thể là canh gác chung quanh, có thể là tìm một góc khuất nào đó giải quyết nỗi buồn xong trở về, tóm lại anh đã bị hắn phát hiện là đang nghe lén!

Hô Diên Vân nhanh chóng đánh giá tình hình, nhận ra cảnh ngộ của mình đang tệ hại cực điểm. Mặc dù anh lớn hơn tên học sinh lưu manh sau lưng này khoảng mười tuổi, nhưng vóc dáng đối phương cao lớn, nếu ra tay thì anh chưa chắc đã chiếm được thế thượng phong. Điều tồi tệ hơn nữa là, nơi này chỉ cách bãi gửi xe đạp một lớp ván cửa mỏng, nếu xảy ra ẩu đả, người ở trong tất sẽ nghe được tiếng động rồi chạy ra giúp đỡ. Anh hiểu quá rõ thói quen đánh nhau của bọn học sinh lưu manh này, không cần biết bạn là ai, không tháo rời cánh tay cẳng chân bạn ra thì tuyệt đối sẽ không chịu để yên. Hơn nữa, bọn chúng biết anh đã nghe lỏm được kế hoạch không thể tiết lộ với ai của bọn chúng, để đề phòng âm mưu bị tiết lộ ra ngoài, không cần thử cũng biết chúng sẽ nhân lúc trời tối “giải quyết” cả anh luôn. Vừa nghĩ đến đấy, anh đã toát mồ hội lạnh khắp người.

Đang lúc hãi hùng khiếp vía, không biết làm thế nào cho phải, tên học sinh lưu manh kia có lẽ là do sơ suất chủ quan, nhỏ giọng quát một tiếng, “Cút!” Hô Diên Vân vừa nghe đã mừng rỡ ra mặt, co giò bỏ chạy như bay. Mãi đến lúc ra khỏi khu dân cư, leo lên xe đạp, trái tim đang đập loạn xạ của anh mới hơi bình tĩnh trở lại.

Tiếp theo nên làm sao đây? Thông thường, khi nghe được một âm mưu mà nhiều khả năng là lên kế hoạch phạm tội, anh nên nấp trong một góc khuất gần đấy, đợi bọn người này mưu đồ xong xuôi, phân công hành động thì chọn một hoặc một nhóm trong số đó để theo dõi, đến lúc phát hiện chứng cứ phạm tội chúng hoặc ngay lúc chúng sắp thực hiện hành vi phạm tội thì báo cảnh sát bắt giữ chúng. Song cuộc đụng độ nguy hiểm vừa nãy thật sự khiến anh nghĩ lại mà thấy sợ, huống hồ đích đến hôm nay của anh là khu dân cư Hồng Đô, chuyện xảy ra vừa nãy chỉ là ngẫu hứng thay đổi tuyến đường, dù thế nào đi nữa cũng không nên chệch quá xa khỏi trục đường chính. Vì vậy, anh suy tính trong chốc lát rồi quyết định vẫn đi khu Hồng Đô trước.

Nghĩ thế, anh nhấn bàn đạp xe leo núi, đạp về phía Bắc. Chẳng bao lâu sau, đã nhìn thấy nóc nhà trong đêm, vẫn đầy kiểu cách phương Tây như lúc trước.

Vài năm trước, khi giá nhà của thành phố này vẫn chưa lên cao đến điên rồ, giá rao bán của khu Hồng Đô đã là trên bốn mươi nghìn tệ mỗi mét vuông. Trải qua sự khống chế và điều tiết mạnh mẽ của các ban ngành liên quan trọng vài năm nay, hiện giờ đã leo lên đến một trăm bốn mươi nghìn tệ mỗi mét vuông. Cũng phải, trong thành phố tấc đất tấc vàng này, khu dân cư này nằm ở vị trí bên đường Tây Tam Hoàn, toàn bộ đều là nhà phẳng bốn tầng, được làm từ xi măng cốt thép, trên bề mặt tòa nhà lại đính các mảnh gạch men sứ màu đỏ giả cổ, chỉ có ban công được lát đá cẩm thạch trắng, mỗi cánh cửa sổ đều vừa cao vừa dài, phù điêu hai bên cửa sổ là nữ thần Muse với đôi cánh, biển đánh số lầu bằng sắt màu đồng xanh được chế tác nghệ thuật, trên đó là chữ số La Mã, thoạt nhìn tựa như là các tòa nhà nhỏ kiểu Tây ở Thiên Tân những năm Dân quốc.

Nghĩ đến lời Trương Hạo nói, Vu Dược là “một thương nhân phổ thông đến không thể phổ thông hơn, bình thường đến không thể bình thường hơn”, khóe miệng Hô DiênVẫn toát ra một nụ cười châm chọc.

Khu Hồng Đô có hai cổng ở hai phía Đông và Tây, trong đó cổng Tây là cổng chính, trước cổng có một hồ nước vô cùng khí thế phỏng theo điêu khắc của đấu trường cổ La Mã, nước trong vắt, vừa nhìn đã biết là được thay mới mỗi ngày. Cánh cổng sắt màu nâu, khung cửa dày như bắp tay em bé. Hai bảo vệ mặc đồng phục thống nhất - ngay cả khóa dây nịt của bộ đồng phục cũng sáng lấp lánh - đang đứng canh gác, họ nhìn từng người ăn mặc không đủ đẳng cấp, nhìn trộm vào trong khu dân cư bằng một ánh mắt nghiêm nghị. Bên phải cánh cổng sắt còn treo một tấm biển: Khu căn hộ tư nhân, không phận sự miễn vào, muốn vào thì phải quét thẻ vào cổng. Xem ra nếu muốn bám theo sau lưng chủ sở hữu thẻ nào đó để lẻn vào thì thực sự là một chuyện rất khó khăn, dù là nhân viên chuyển phát nhanh hay nhân viên giao đồ ăn thì cũng chỉ có thể chờ đợi bên ngoài cổng, hơn nữa ai cũng mang một vẻ mặt cung kính, xem ra đã biết rõ từ lâu và đã quen với sự nghiêm khắc trong quản lý của khu dân cư này.

Thế nhưng, cửa Tây đối diện thẳng với mặt đường, xung quanh là ngân hàng, công ty bảo hiểm và phòng kinh doanh của Di động Trung Quốc... không hề có những tòa nhà dân cư mà nhóm người tầng lớp thấp như Đoàn Tân Nghênh sinh sống. Vì vậy, hiển nhiên nơi đây sẽ không phải là cánh cửa mà Đoàn Minh My đã đi vào. Hô Diên Vân chỉnh lại tay lái, men theo con đường mạn Bắc của khu dân cư, đạp sang phía cửa Đông.

Đường mạn Bắc của khu dân cư khu Hồng Đô rất nổi tiếng trong thành phố này. Nguyên nhân rất đơn giản, những con đường trong thành phố này, dù là đường lớn thông đến mọi nơi hay là ngõ hẻm, tất cả đều thẳng tắp bằng phẳng, chỉ duy nhất con đường mạn Bắc này, phía Tây cao phía Đông thấp, tạo nên một con dốc nghiêng với độ chênh lệch rất lớn. Hơn nữa, trên con đường này lại có rất nhiều tiệm trang phục, cửa hàng bánh ga-tô, quán cafe và cửa hàng trang sức mang phong cách Âu Mỹ. Trên vỉa hè là một loạt đèn đường kiểu chân nến theo phong cách cổ điển, lại thêm sương mù dày đặc - nét đặc trưng độc đáo của thành phố này, buổi tối đi ngang qua, dẫu thế nào cũng khiến người ta nghĩ đến London của thế kỷ XIX.

Hô Diên Vân vừa đạp về phía trước vừa quan sát các cửa hiệu nhỏ ven đường, đặc biệt là cửa hàng bánh ga-tô, rất có khả năng chính là nơi Vu Văn Dương suýt nữa bị que tăm bôi chất kali xyanua đâm vào khoang miệng. Ngọn đèn đường nằm ngoài cửa tiệm bánh ga-tô vừa đúng lúc hỏng mất, ánh sáng vô cùng yếu ớt, có lẽ đây cũng chính là nguyên nhân mà kẻ phạm tội đã dày công lựa chọn nơi đây làm nơi ra tay. Từ đó, có thể thấy được diễn biến sự việc mà Trương Hạo đã nói là thật, không hề giả dối...

“Két!”, anh đột ngột bóp mạnh phanh xe. Anh trông thấy Vu Văn Dương ở không xa trước mặt.

Đúng vậy, chính là cậu ta, cậu học sinh cấp ba bị hãm hại mấy lần mà vẫn thoát chết trong gang tấc ấy. Lúc này, cậu ta đang ở trước cổng một phòng khám, bế một chú chó Springer Spaniel trong lòng, đang nói chuyện gì đó với một cô gái mặc áo khoác dài màu trắng, rõ ràng là nhân viên y tế của phòng khám thú cưng. Trông cậu ta không khác nhiều so với trong tấm ảnh ba năm về trước, mái tóc đen nhánh được chải chuốt đặc biệt gọn gàng. Nhìn gương mặt nghiêng trắng trẻo ấy, có thể thấy hàng lông mày đậm dày, sống mũi cao thẳng đuột, cặp mỗi căng mọng cùng với khuôn cằm cong vừa đúng chỗ, đường nét mặt càng tươi tắn và thanh lịch hơn so với ba năm trước, dường như con dao khắc của thời gian đã điêu khắc khuôn mặt cậu ta càng thêm tinh tế. Cậu ta mặc một chiếc áo choàng ngoài màu be rộng, nhưng cổ và tay áo thì được cài rất chặt, sự kết hợp giữa bó buộc và thả lỏng khiến cậu ta trông gầy gò xương xẩu.

Hô Diên Vân xuống xe, giả làm người qua đường nhàn tản, chậm rãi đẩy xe đi về phía trước. Lúc sắp đến gần Vu Văn Dương, anh cố tình giảm tốc độ chậm lại, dỏng tai lên thật cao, lắng nghe nội dung của cuộc nói chuyện giữa cậu ta và cô gái trẻ.

Nghe đi nghe lại, hình như là chú chó Springer loang đen trắng trông như được vớt ra từ thời đại phim không lời kia gần đây không thiết ăn uống, vì thế người nhà vô cùng lo lắng. Cô gái đối diện thì an ủi cậu ta rằng không cần lo lắng, về nhà trộn lẫn thuốc vừa mới kê vào trong thức ăn cho nó ăn, nó sẽ nhanh chóng khỏe lại.

“Thế thì tốt, chú chó này là thú cưng của mẹ em, rơi một cọng lông thôi cũng đủ khiến bà nổi giận sôi gan, mỗi lần nổi giận thì đến trần nhà em cũng không chống đỡ nổi.” Vu Văn Dương cười giễu, ”Cảm ơn chị nhiều.”

“Đừng khách sáo.” Cô gái nở một nụ cười xinh đẹp, quay người lại để khóa cửa phòng khám thú cưng lại, trông có vẻ như chuẩn bị tan làm về nhà.

Hô Diên Vân để ý thấy ánh mắt Vu Văn Dương nhìn theo bóng lưng cô gái dịu dàng đến nỗi giống như một chú mèo lớn khao khát được trèo lên đầu gối chủ nhân vậy.

Người phụ nữ hai mươi mấy tuổi này mắt liễu mày ngài, mặt hoa da phấn, không chỉ dung mạo xinh đẹp mà thân hình còn quyến rũ, hơn nữa do đã đánh một lớp trang điểm nhẹ nên trong hành vi cử chỉ có một sức quyến rũ đặc biệt của phụ nữ trưởng thành, mà sức quyến rũ này vừa hay chính là thứ mà những tên thiếu niên vừa mới tiến vào thời kỳ mơ mộng tơ tưởng khó cưỡng lại nhất.

“Chị Hân Hân...”, Vu Văn Dương ngập ngừng nói, “buổi tối chị đã ăn gì chưa, nếu chưa thì chúng mình cùng đi ăn đi. Chị khám bệnh cho A Tân mà không thu đồng nào, em nhất định phải cảm ơn chị một bữa.”

Xem ra, A Tân chính là tên của chú chó ấy.

Nhưng Hân Hân lại chỉ mỉm cười nhẹ nhàng, từ chối lời mời của cậu, “Chẳng qua là kê vài viên thuốc kích thích ăn uống cho A Tân, thế thì tính tiền làm gì. Em mau về nhà đi, nếu không e rằng mẹ em sẽ phải lo lắng chung cho cả em và A Tân đấy.”

Vu Văn Dương ngay lập tức toát ra biểu cảm vô cùng nuối tiếc, khẽ than thở, “Thế thôi, tạm biệt chị...”

Hân Hân dường như cảm thấy có chút không nỡ, “Tối nay thật sự chị có việc bận, hôm khác được không?”

Ánh mắt ảm đạm của Vu Văn Dương ngay lập tức sáng lên, “Được, chị nói xem lúc nào thì được ạ?”

Hân Hân suy nghĩ một lúc, định mở miệng nói gì đó, song cô đột nhiên trừng mắt, kêu một tiếng thất thanh, “Cẩn thận!”

Ngay cả Hô Diên Vân cũng chỉ mới chú ý đến: một chiếc xe van trôi xuống từ trên đầu con dốc nghiêng, trong khoảnh khắc đã lặng lẽ lao về phía Vu Văn Dương và Hân Hân với tốc độ cao!

Tình huống xảy ra quá nhanh, Vu Văn Dương lao bổ về phía Hân Hân, tránh khỏi chiếc xe van sượt qua vai, ngã xuống đất cùng với cô!

Xe van tông thẳng vào một chiếc xe Toyota Corolla phía trước, vang lên một tiếng “xoảng” lớn. Đèn đuôi chiếc Corolla bị tông vỡ nát, đuôi xe móp vào một mảnh lớn như thể bị chó gặm mất, thiết bị báo động kêu lên những tiếng eo éo kỳ lạ.

Nếu không phải hai người họ kịp thời tránh ra, e rằng đã bị kẹp chết tươi giữa hai chiếc xe rồi!

“Gì vậy? Chuyện này là sao?” Hân Hân vẫn chưa hoàn hồn, ôm lấy Vu Văn Dương, ngay cả ánh mắt cũng đang run bần bật.

Cẳng chân trắng như tuyết của cô bị cọ rách cả một mảng da lớn, cô đau đến nghiến chặt răng.

Một người đàn ông bụng phệ phì phò chạy đến, vẻ mặt mếu máo, “Mua mỗi bao thuốc thôi nên không khóa xe, nhưng tôi đã kéo phanh tay rồi mà!”

Trong thoáng chốc, rất nhiều người như thể mọc lên từ dưới lòng đất, đứng vây quanh hiện trường sự cố, vừa nói những lời vô bổ ra vẻ quan tâm, vừa lấy điện thoại ra chụp ảnh rồi đăng lên WeChat để khoe rằng mình vừa chứng kiến tận mắt...

Đột nhiên, từ trên đầu con dốc vắng lại tiếng xô xát. Ngay sau đó, một người đàn ông trung niên đầu hói, mũi chim ưng khoằm và hốc mắt lồi, nắm lấy vai một người đàn ông nhỏ thó đi đến, vừa đi vừa nói với vẻ dữ dằn, “Làm chuyện xấu xong muốn chạy à? Tôi xem cậu chạy được đi đâu!”

Người đàn ông nhỏ thó vùng vẫy muốn chạy trốn, người đàn ông trung niên vặn cổ tay hắn một cái, khiến hắn đau đến nỗi vừa thở dốc vừa xuýt xoa.

Hô Diên Vân đưa mắt nhìn kĩ, giật nảy người. Anh nhận ra cả hai người này. Người đàn ông nhỏ thó chính là người bạn cùng lớp năm xưa của anh - Đoàn Tân Nghênh; còn người đàn ông trung niên vẻ mặt dữ tợn đang áp giải sau lưng hắn, lại chính là đồng chí cảnh sát từng thẩm vấn anh vì vụ án Ngưu Cốc bị sát hại trong khu rừng ở đồi sau trường học - Diêu Đại Bàng!