Phục Thù

lạc đạn

Vu Văn Dương đỡ Hân Hân chậm rãi đứng dậy, sắc mặt còn đau khổ hơn vết thương trên người mình, “Đi nào, em đưa chị đến bệnh viện nhé.

Hân Hân lắc đầu, “Không sao, em mau mang A Tân về nhà đi, chị không bị nặng lắm, chốc nữa đi bệnh viện đăng kí khám gấp, băng bó một chút là xong”

Chú chó Springer bị rối loạn tiêu hóa ấy, ban nãy cũng rơi xuống đất, ngay lập tức nhảy ra rõ xa, sủa điên cuồng, lúc này trông không còn chuyện gì nữa thì lại lủi về bên chân của chủ nhân.

Diêu Đại Bàng nắm chặt lấy vai của Đoàn Tân Nghênh, đi đến bên họ, hỏi Vu Văn Dương, “Người này ban nãy đã nhả phanh tay của xe van ra, cố tình làm xe trôi xuống tông các cậu, cậu có nhận ra hắn là ai không?” Đoàn Tân Nghênh nhấc mắt, nhìn thoáng qua Vu Văn Dương, ánh mắt lạnh băng kéo toàn bộ nhiệt độ giảm xuống 10°C, rồi lại cụp mắt xuống.

Vu Văn Dương vô cùng kinh ngạc, rất rõ ràng, cậu ta nhận ra Đoàn Tân Nghênh. Nhưng sau một thoáng do dự, cậu ta lắc đầu bảo, “Không, cháu không nhận ra ông ấy.”

“Nhóc con, số cậu lớn đấy.” Diêu Đại Bàng nói. “Đi một chuyến nào, về Đồn công an làm bút lục.”

“Cháu không đi đâu, chỉ là sự cố ngoài ý muốn thôi, cháu cũng đâu có bị sao.” Biểu cảm của Vu Văn Dương như thể một người không mắc tiểu nhưng lại bị các bạn học ép lôi đi, nhất quyết phải đi vệ sinh vậy.

“Cái này không đến lượt cậu quyết định.” Diêu Đại Bàng bước lên định kéo Vu Văn Dương, không ngờ giữa chừng lại có người vọt ngang, lách qua kẽ hở, chém tay thẳng xuống như dao, bổ ngay vào trên cổ tay của Diêu Đại Bàng, khiến ông đau đến kêu oai oái. Nếu là người thường thì đã dùng tay còn lại để nắm chặt cổ tay rồi, nhưng cánh tay còn lại của Diêu Đại Bàng vẫn nắm lấy tay Đoàn Tân Nghênh như cũ, không hề thả ra mảy may. Ông nén đau bước lùi lại nửa bước, hơi cong đầu gối xuống một chút, làm một động tác nửa thụp người xuống - đây là tư thế phòng thủ tiêu chuẩn khi cảnh sát gặp phải tình huống bất ngờ, tay phải bị thương rút thẻ cảnh sát từ trong túi áo ra, gào lên với kẻ đã tấn công mình:

“Anh dám tấn công cảnh sát?”

Kẻ tấn công là một gã mình hổ thân gấu với vóc người cao, những nốt mụn trứng cá khắp mặt hầu như che khuất đôi mắt không lớn hơn mụn trứng cá là bao nhiêu. Đối mặt với thẻ cảnh sát của Diêu Đại Bàng, trước tiên hắn lặng người, sau đó đứng nghiêm không động đậy, dang đôi tay ra, năm ngón tay giơ thẳng lên trên, tỏ ý tuân theo.

Diêu Đại Bàng lấy còng tay ra, còng Đoàn Tân Nghênh vào giá để xe đạp bên cạnh, sau đó nói vẻ dữ dằn với kẻ tấn công, “Chứng minh thư?”

Kẻ tấn công lấy chứng minh thư ra đưa cho ông, còn đính kèm bản chứng từ, lúc Diêu Đại Bàng cúi đầu xuống xe thì nói nhỏ hai câu bên tại ông.

Diêu Đại Bàng gật gật đầu, nói với Vu Văn Dương, “Cậu mau về nhà đi, chú ý an toàn, có chuyện gì xảy ra nhớ gọi cảnh sát ngay lập tức.”

Vu Văn Dương chào tạm biệt Hân Hân, ôm A Tần về nhà. Kẻ tấn công với mụn trứng cá khắp mặt kia đi theo sau cậu ta ở vị trí cách khoảng năm bước, vô cùng điềm tĩnh, không gần mà cũng không xa.

“Đồng chí cảnh sát, anh phải phân xử hộ tôi đấy!” Người tài xế xe van kia bước sang nói với vẻ oan ức, “Không thì tôi còn phải bồi thường chi phí tổn thất vì tông hỏng xe người ta nữa, tôi có oan không cơ chứ!”

Rất nhiều người đứng xem xung quanh cũng bước lên, mồm năm miệng mười bàn luận với nhau. Diêu Đại Bàng giải tán hết tất cả mọi người, bước qua nói với Đoàn Tân Nghênh, “Cậu muốn khai báo ngay bây giờ, hay là đổi sang nơi khác để khai báo?”

Đoàn Tân Nghênh dựa người lên giá để xe, trên mặt không cảm xúc, “Khai báo cái gì?”

“Giỡn mặt với tôi phải không?” Diêu Đại Bàng nói, “Cậu nhả phanh tay của chiếc xe van đó ra, tôi nhìn thấy hết sức rõ ràng”

“Rồi sao?” Đoàn Tân Nghênh ngẩng đầu, cái miệng vốn đã hô nay còn hộ cao hơn nữa.

“Rồi, gì?” Diêu Đại Bàng hơi mơ hồ.

“Tôi nói, ngoài ông ra, còn có ai nhìn thấy tôi thả phanh tay của chiếc xe van đó ra hay không?” Đoàn Tân Nghênh nói, giọng điệu trầm tĩnh như thể đang thương lượng phương án bồi thường bảo hiểm với cửa hàng 4S, [3] “Nếu không có, thế thì đó chỉ là lời nói đơn phương của một mình ông, trừ phi ông có thể trình ra các bằng chứng khác, bằng không ngay cả việc ông còng tôi ở đây cũng là hành vi vi phạm pháp luật. Đừng tưởng rằng ông có thẻ ngành thì có thể ăn nói lung tung, nói mây thì là mây nói gió thì là gió. Phải xây dựng xã hội pháp trị, biết không?”

Diêu Đại Bàng nổi giận đùng đùng, một tay nắm lấy cổ áo của Đoàn Tân Nghênh, nhấc bổng hắn lên như thể gà con, ánh mắt phẫn nộ nhìn sát vào hắn, cứ như có thể nướng chín hắn vậy. Thế nhưng qua một lúc lâu, con gà nướng treo lò này vẫn câng câng không chút sợ hãi, chỉ lẳng lặng nhìn ông, như thể đang xem núi lửa phun trào qua màn hình tivi...

Diêu Đại Bàng chậm rãi thả lỏng tay, lấy chìa khóa ra khỏi túi quần, mở còng tay ra, nói với Đoàn Tân Nghênh, “Biến, đừng để tôi bắt được cậu thêm lần nữa!”

Đoàn Tân Nghênh xoa xoa cổ tay, nghênh ngang bỏ đi. Ánh đèn đường chiếu lên thân hình nhỏ thó ấy, rọi ra một bóng đen rất dài, trông vô cùng kỳ lạ.

Diêu Đại Bàng nhìn hắn đi xa. Có lẽ do răng nghiến vào nhau quá chặt, quai hàm ông quắt lại như thể quả táo bị mất nước, một lúc lâu sau mới hồi phục lại trạng thái bình thường. Ông thoáng trông lên bầu trời đêm trên đầu, trong miệng lẩm bẩm một câu gì đấy, sau đó chậm rãi men theo đường dốc nghiêng bước đi lên trên.

Tài xế xe van chỉ có thể mếu máo chờ cảnh sát giao thông đến xử lý vụ việc không hiểu đầu cua tai nheo ra sao này.

Diêu Đại Bàng bước lên dốc nghiêng, đứng một lúc trên đường lớn, nhìn ánh đèn trải dài đang chớp nháy một cách bất an của thành phố phủ sương nặng trĩu, giống như đang tìm một vật cũ mà bản thân bỏ quên trong khung cửa sổ nào đó vậy. Cuối cùng, ông bỏ cuộc, quay người lại, đi đến một cửa hiệu có dán dòng Thuốc lá, rượu, đồ uống, bách hóa trên cửa kính ngoài mặt tiền, dường như muốn bước vào, nhưng chần chừ mãi, cuối cùng vẫn không vào. Ông thở dài một hơi, lại quay người trở ra, đi xuyên qua một luống hoa tối mù, ngồi xuống hàng ghế đá giữa hai ngọn cây bạch dương, đưa tay vào túi áo ngoài rờ rẫm một lúc, lại rút bàn tay trống trơn ra, trên mặt chỉ sót lại duy nhất một nụ cười đắng chát.

"Cách – bốp - soat!"

Một chuỗi âm thanh như thể một trái dưa hấu cát lớn vừa bị đâm xuyên vào đã tự động nứt ra, đầy trong trẻo và lanh lảnh vang lên bên tại. Diêu Đại Bàng giật nảy mình, quay đầu lại nhìn, chỉ thấy một chàng trai đang đứng sau lưng, đưa một lon nước đang trào bọt trắng ra ngoài miệng nắp khoen cho ông:

“Đội trưởng Diêu này, đừng nhịn nữa, uống một hớp đi, cháu mời!”

Mượn ánh sáng từ đèn đường, Diêu Đại Bàng nhìn kĩ chàng trai trước mặt. Vóc dáng tầm trung, thân hình khá gầy; đầu tóc rối bù; đôi mắt nhỏ rạng ngời trên khuôn mặt trắng trẻo, toát đầy vẻ nhạy bén; lông mày dày đậm; sống mũi cậu ta lõm vào rất sâu, nhưng cánh mũi và đầu mũi thì lại hếch lên rất cao, dường như cố tình phô bày bộ dạng tự nhiên, dù rơi vào hoàn cảnh nào cũng có thể dương dương tự đắc; nhưng bên dưới lại là bờ môi hơi dày, thể hiện ra bề dày và sự chất phác hoàn toàn không đồng điệu với chiếc mũi. Tên nhãi này, vẫn là tên học sinh cấp ba quật cường mà trí tuệ ấy... Diêu Đại Bàng không khỏi nhảy cẫng, kêu một tiếng, “A, Hô Diên Vân, là cậu à!”

“Xem ra khuôn mặt búng ra sữa này của cháu không ngoa, mười năm không gặp, vậy mà chú vừa nhìn thôi cũng có thể nhận ra.” Hô Diên Vân cười lớn, một lần nữa đưa lon bia cho ông, “Mời chú uống, đừng nhịn nữa!”

Diêu Đại Bàng đón lấy, nốc liên tục hai hớp, lon bia bỗng chốc nhẹ đi một nửa, “Sao cậu biết tôi đang thèm bia thế?"

“Cháu theo dõi chú mà.” Hô Diên Vân chớp chớp mắt, “Vụ đụng xe làm chú phí bao nhiêu lời nói, chắc đã khát khô cổ rồi. Cháu thấy chú quanh quẩn trước cửa tiệm bán tạp hóa mãi mà chẳng mua gì, một người đàn ông nếu đã khát mà không uống nước thì chỉ có thèm rượu thôi. Về sau chú lại lục túi, hiển nhiên là đang tìm thuốc lá, kết quả thuốc cũng không có, xem ra chú đang cai cả thuốc lẫn rượu. Hút thuốc có hại cho sức khỏe, cháu cũng không hút thuốc, không giúp được chú; còn bia thì, bánh mì dạng lỏng, uống một lon cũng chẳng sao!”

Diêu Đại Bàng khẽ xoa ót với vẻ bẽn lẽn, “Cả thuốc rượu tôi đều đã không đụng tới hơn một tháng, vậy mà bị tên nhóc là cậu làm phá giới rồi. Nếu như cảnh sát hình sự toàn thành phố có được một người như cậu, tỉ lệ phá án thành công sẽ nâng cao gấp đôi!”

“Gì mà gấp đôi, ít nhất phải gấp mười lần!”, Hô Diên Vân hậm hực nói. Anh quan sát Diêu Đại Bàng tỉ mỉ từ trên xuống dưới, đột nhiên đổi sang âm điệu chậm rãi, trầm thấp, “Đội trưởng Diêu, chú đã gặp chuyện gì?”

Diêu Đại Bàng sững người, “Tôi làm sao?”

“Ngày xưa chú rất ít khi hút thuốc, thế nhưng bây giờ cai thuốc được một năm rồi, ngón tay vẫn vàng ghê gớm; ngày xưa chú rất ít khi uống rượu, thế nhưng cai rượu được một năm rồi mà bước đi vẫn có chút loạng choạng. Điều quan trọng nhất là, vừa nãy khi chú trình thẻ cảnh sát ra, cháu đứng bên cạnh nhìn thấy, cấp hiệu cảnh sát ghi trên đấy lại y hệt như mười năm trước! Chú biết Mã Tiếu Trung chứ, “cảnh sát côn đồ” tiếng tăm lẫy lừng toàn thành phố, ngay cả ông ta cũng đã thăng chức hai năm nay, vì sao chú vẫn giậm chân tại chỗ?

Điều này không phù hợp với quy tắc - huống hồ chú là một cảnh sát hình sự vô cùng ưu tú.” Hô Diên Vân nói với vẻ chân thành, “Do vậy cháu phải hỏi chú, chú đã gặp chuyện gì?”

Diêu Đại Bàng đưa bia lên miệng, nhìn như muốn uống ực một ngụm lớn, nhưng lại chỉ nhấp môi một chút, sau đó chậm rãi bỏ xuống. Mười năm không gặp, tóc ông đã thưa đi rất nhiều, khiến vầng trán vốn dĩ mang đầy vẻ hùng hổ nay càng nhô ra rõ hơn, chiếc mũi chim ưng vẫn khoằm nhọn như cũ, cơ bắp bên dưới lớp áo vẫn khỏe khoắn như ngày nào, chỉ có đôi mắt từng khiến những kẻ tình nghi vừa nhìn đã run rẩy nay trở nên vẫn đục đi rất nhiều... hoặc là, không ngờ bên trong ấy có thể biểu lộ ra những tình cảm nồng ấm lạ thường...

“Một người mười năm không thăng chức, thật sự tồi tệ và thất bại đến thế sao?” Diêu Đại Bàng hỏi vặn lại một câu, trên ngọn râu óng ánh chút bia.

“Cháu chỉ hỏi chú đã gặp chuyện gì, không hề nói chú tồi tệ và thất bại.” Hô Diên Vân vừa bật mở vòng khoen của một lon bia khác, vừa cụng với ông một cái, “Nếu như nhìn thử những người đã thành công trong vòng mười năm nay là những người như thế nào, cháu thà uống một ly rượu cùng với người không thành công là chú.”

“Ha ha, lời này tôi thích nghe.” Diêu Đại Bàng ngoác miệng cười, dùng lon bia khẽ chạm lên tóc mái bên tai, “Thật ra cũng chẳng có gì, xảy ra một ít sự cố, làm tôi cũng bị liên lụy theo... Thế nhưng nói cho cùng, đều là tai vạ chú mày gây ra cả!”

Hô Diên Vân ngẩn người, “Chú nói thế là sao, hai chú cháu ta mười năm không gặp, cháu gây tai và gì cho chú?”

“Năm xưa, khi tôi thẩm tra lại tình tiết vụ án Ngưu Cốc bị sát hại, tôi có gọi cậu vào phòng họp nhỏ trong trường cậu để nói chuyện, cậu còn nhớ lúc từ biệt, cậu nói đã nói gì với tôi không?”

Hô Diên Vân suy nghĩ một lúc rồi nói, “Nhớ ạ, cháu nói, “Trên đời không nên tồn tại một quy luật như thế chỉ cho phép kẻ hại người đi hại người, không cho phép kẻ bị hại phản kháng!”

Diêu Đại Bàng giơ một tay lên, “Chính câu này đã hại tôi rất thảm.”

“Rốt cuộc chuyện là như thế nào?” Hô Diên Vân tròn mắt nhìn.

“Vẫn phải nói rằng tên nhãi nhà cậu, có một thứ sức mạnh, một sức mạnh rất đáng sợ, ấy chính là con người cậu cùng với những lời mà cậu nói có khi giống hệt như đinh vậy, có khả năng đóng chặt vào trong não, kiểu gì cũng không quên được.” Diêu Đại Bàng nhìn qua một lượt bầu trời đêm tối mờ mịt, trầm ngâm trong thoáng chốc, rồi thở dài một hơi, kể, “Bốn năm trước, một nữ thực tập sinh đến với Đội Điều tra Hình sự chúng tôi, tốt nghiệp trường Đại học Cảnh sát, họ Tăng, rất xinh đẹp, đặt biệt hoạt bát, đầu óc rất nhạy bén, thực tập không bao lâu đã được chuyển lên làm chính thức. Thế nhưng không lâu sau khi cô nhốc chuyển qua chính thức, tôi phát hiện cô nhóc này có một vấn đề nghiêm trọng - tình cảm quá phong phú! Cậu đừng nghĩ tôi chuyện bé xé ra to. Muốn hình dung tội phạm cực kỳ hung ác thì phải nói như thế nào? ‘Giết người không chớp mắt’, còn làm cảnh sát hình sự, thì phải nhìn thấy giết người không chớp mắt mới được. Từ khuôn mặt đến quả tim đều phải tựa như tảng đá, dầu sôi không bỏng, dao chém không đau, mặc đối phương khóc lóc thế nào tôi cũng phải làm đúng thủ tục, không được tùy tiện nảy sinh tình cảm, không sợ có người bảo chúng tôi là động vật máu lạnh. Bảo thế là đúng, người mà hơi một chút đã máu dồn lên não thì không thể nào đưa ra phán đoán chính xác được.” Hô Diên Vân gật gật đầu.

“Thế nhưng cô Tiểu Tăng này không được, dễ bộc lộ cảm xúc quá!” Diêu Đại Bàng nhíu chặt mày, “Khoảng thời gian ấy, quận chúng tôi liên tục xảy ra các vụ trẻ em mất tích. Ban đầu, chúng tôi tưởng rằng do bọn buôn người gây ra, kết quả là một ngày nọ bỗng nhiên phát hiện ra xác một đứa trẻ nổi trên mặt hồ trong công viên, chết do đuối nước, trong miệng bị nhét vải, trên người bị trói bằng dây, nhiều chỗ trên người đều có vết thương do chà xát và va đụng nghiêm trọng. Khi chuyển đến trung tâm nghiên cứu pháp y, nhân viên pháp y đứng đầu là Lôi Dung đã lấy được các thành phần canxi cacbonat, magie cacbonat và silic dioxit ở nơi vết thương của thi thể, còn bao hàm lượng nhỏ nhôm oxit và sắt(III) oxit. Lôi Dung cho rằng vết thương của đứa trẻ bị gây ra do bị va đập với đá cẩm thạch trắng, chúng tôi căn cứ trên hướng đi này của cô ấy đưa ra, rất nhanh đã tìm được vết xước giống với vết dây thừng trên cơ thể nạn nhân ở lan can của cây cầu đá cẩm thạch trắng trong công viên, chứng tỏ rằng đứa trẻ từng bị thả từ trên cầu xuống, sau khi chìm xuống nước lại bị kéo lên, cứ thế lặp lại nhiều lần...”

“Tàn nhẫn quá!” Hô Diên Vân vô cùng tức giận nói.

“Thông qua điều tra kĩ lưỡng, chúng tôi đã bắt được hung thủ, là một tên thiếu niên hư hỏng vừa được thả ra từ trại giáo dưỡng không lâu về trước, chưa đầy mười tám tuổi. Cậu ta thừa nhận đã lừa dẫn đứa trẻ ấy từ khu dân cư gần đó ra vào lúc chiều tối, sau đó cưỡng ép đến công viên, nửa đêm cột trên cầu, liên tục thả xuống rồi lôi lên, lâu lắm mới chết. Cậu ta còn khai ra hành vi phạm tội là đã tra tấn vài đứa trẻ khác nữa đến chết rồi giấu xác, trong lời nói không những không có chút ân hận nào mà còn tỏ ra rất thích thú, dường như giết người chỉ là đánh một ván game ở quán net vậy.” Nói đến đây, Diêu Đại Bàng thở dài nặng nhọc, tay bóp lon nước kêu cạch cạch, “Vấn đề là, cậu ta vẫn trong độ tuổi vị thành niên, Hình Pháp nước ta quy định rõ ràng ở Điều 49: [4] Không áp dụng tử hình với người phạm tội khi chưa đủ mười tám tuổi . Vì vậy, chúng tôi chỉ biết nhìn cái vẻ càn quấy vô liêm sỉ của cậu ta mà bó tay, không có bất cứ cách nào!”

Hô Diên Vân chậm rãi cúi đầu xuống, nhìn bóng cây vỡ nát đầy dưới mặt đất.

“Lúc thẩm vấn, tôi đã để Tiểu Tăng làm bút lục, đây là một lỗi lầm không thể tha thứ mà tôi đã phạm phải! Cô nhóc ấy vừa lắng nghe hung thủ mặt dạn mày dày vô liêm sỉ khoe khoang hành vi phạm tội của bản thân, vừa tức run cả người. Lúc kết thúc thẩm vấn, tên hung thủ đó cười hinh hích nói một câu.” Diêu Đại Bàng nói đoạn, âm thanh trầm đục nóng bỏng như thể dung nham, trên tay hằn lên vô số đoạn gân nổi, “Tôi nhớ rất rõ ràng, nghe xong câu này, Tiểu Tăng đến cả bút cũng không cầm nổi nữa, thân thể hơi chao đảo. Thấy sắc mặt cô nhóc trắng bệch, trên trán lấm tấm mồ hôi lạnh, tôi sợ cô nhóc bị hạ đường huyết nên lập tức bảo cô ấy rời khỏi phòng thẩm vấn, ra ngoài nghỉ ngơi.

Tiếp đó, mọi người bắt đầu làm thủ tục chuẩn bị bàn giao hung thủ sang trại tạm giam. Đột nhiên, trong sân Đội Điều tra Hình sự vắng lại tiếng khóc xé lòng, thì ra là mẹ của đứa trẻ bị dìm chết ấy hay tin vội đến. Nghe thấy tiếng khóc, hung thủ huýt sáo bài Không muốn lớn, âm thanh ấy đến nay còn quanh quẩn trong đầu tôi, không xóa đi được đây này. Em không muốn, em không muốn, không muốn lớn lên... Cậu có biết dưới ánh sáng ngọn đèn trắng xanh của phòng thẩm vấn Đội Điều tra Hình sự, bộ dạng ngẩng đầu huýt sáo trông như thế nào không, đó là ma quỷ rồi!” Diêu Đại Bàng nghiến răng ken két, nói, “Chúng tôi nghiêm khắc quở trách cậu ta, bắt cậu ta im miệng lại. Thằng đấy lè lưỡi về phía chúng tôi, ngoác miệng ra cười sằng sặc!

Một luồng gió đêm lùa qua rừng cây, cây cỏ trong rừng đều kêu xào xạc với vẻ kinh hoàng bất an, nhưng bóng cây đổ xuống lại không hề lay động mảy may, chỉ là dần dần tối hơn, tối hơn, tối hơn hẳn.

Không cần ngẩng đầu đã biết là do mây đen đặc trên trời che khuất mặt trăng.

“Hai viên cảnh sát hình sự giải tên hung thủ đi ra từ cửa sau tòa nhà của Đội Điều tra Hình sự. Nơi ấy có một chiếc xe tù đang chờ sẵn, một viên cảnh sát hình sự tiến lên mở cánh cửa sau của xe tù ra, viên cảnh sát hình sự còn lại đẩy tên hung thủ, chuẩn bị bước lên xe tù. Chính ngay lúc này, Tiểu Tăng đột nhiên đi ra từ cổng tòa nhà...

Đến khi chúng tôi nghe thấy tiếng súng nổ pằng, chạy ra thì thấy tên hung thủ ấy nằm sóng soài dưới đất, gần nửa hộp sọ đã bị viên đạn bắn ra từ cự li gần nổ tung mất, vết máu loang lổ khắp mặt đất; còn Tiểu Tăng thì đứng bên cạnh, vẫn nắm chặt một khẩu súng ngắn trong tay, trên mặt tràn đầy vẻ mừng rỡ tĩnh lặng, như thể vừa kết thúc hoạt động hát ca đoàn vậy.”

Trong rừng cây yên ắng tĩnh mịch. Đột nhiên, Hô Diên Vân ngẩng đầu lên trời cười lớn, tiếng cười sảng khoái như khiến lá cây cũng giật mình, vang lên những tiếng rì rào. Mây đen trên trời đã tan hết, để lộ bầu trời bao la, vầng trăng tròn lại vẩy những ánh bạc vụn xuống mặt đất giữa rừng.

“Sảng khoái, sảng khoái!” Hô Diên Vân cười vang, uống ừng ực một ngụm bia lớn, “Đây đúng là một câu chuyện sảng khoái đáng để uống thật say!”

“Các cậu thì sảng khoái, nhưng tôi thì khổ.” Diêu Đại Bàng cười cay đắng, “Tôi xông lên đoạt lấy cây súng của Tiểu Tăng, hỏi cô ấy có bị điên không? Tiếng gào giận dữ của tôi suýt nữa rung thủng cả màng nhĩ của chính mình, thế nhưng Tiểu Tăng đã nói một câu với vẻ vô cùng trầm tĩnh, chỉ một câu nói đó thôi đã khiến tôi á khẩu không nói nên lời...”

“Cô ấy đã nói gì ạ?” Hô Diên Vân hỏi.

“Cô ấy nói, Đội trưởng, trên đời ít ra luôn phải có chút chính nghĩa!”

Hô Diên Vân đứng dậy khỏi hàng ghế đá, đi chậm rãi vài bước xung quanh. Từ tiếng thở dài của anh, có thể cảm nhận được anh đang bị một cảm xúc nào đó kích động đến mức tâm trạng trào dâng

“Nghe xong lời Tiểu Tăng, tôi mãi không nói được gì. Nhưng một viên cảnh sát hình sự bên cạnh lại nhìn thẳng vào mắt tôi, bảo, Đội trưởng, súng ngắn của Tiểu Tăng bị lạc đạn, dẫn đến cái chết của nghi phạm, có cần lập tức giam cô ấy lại không ạ? Tôi lặng người, đưa mắt nhìn viên cảnh sát hình sự còn lại, cậu ta khẽ gật đầu một cái với tôi, tôi bèn hạ lệnh, Giam Tiểu Tăng vào phòng thẩm vấn, phân công khám nghiệm hiện trường, tìm kiếm các bằng chứng liên quan. Sau đó, tôi lấy điện thoại ra, báo cáo với cấp trên về sự việc ngoài ý muốn này. Đến lúc gác máy, tôi mới cảm nhận thấy đồng phục đã thấm đẫm mồ hôi. Ngay lúc tôi định rời khỏi nơi này, tôi bỗng phát hiện có một người đang đứng ở ngay góc tường không xa, ngậm một điếu thuốc lá trong miệng. Trong ánh lửa màu đỏ lập lòe ở đầu thuốc lá, tôi nhận ra đó là Đội phó của Đội Điều tra Hình sự chúng tôi, một tên mà lâu nay vẫn luôn chống đối tôi mọi lúc mọi nơi, nói chuyện kì cục quái gở. Tôi không biết có phải anh ta đã chứng kiến tận mắt toàn bộ diễn biến sự việc hay không, nhưng từ cặp mắt đang khẽ nheo lại của anh ta, tôi có một dự cảm không lành...

Diêu Đại Bàng ngưng một chút, rồi lại nói tiếp, “Chẳng bao lâu sau, Cục Công an thành phố sai Tổ Chuyên án đến điều tra vụ việc này, hai viên cảnh sát hình sự chứng kiến tận mắt sự việc này đều khăng khăng nói rằng Tiểu Tăng vừa vào nghề, lúc trước xem nhiều phim cảnh sát bắt cướp quá, lần này áp giải nghi phạm đến nhà tạm giam, một việc rất đơn giản thôi mà thần kinh cô ấy lại quá nhạy cảm, lúc nào cũng cảm thấy không chừng sẽ có người cướp xe tù, vì vậy tay luôn đè chặt lên súng, đúng lúc có một cảnh sát mặc thường phục đi xe điện đến cửa sau, trong cảnh tối như hũ nút trông cũng giống tên cướp thật, Tiểu Tăng lập tức rút súng, cuối cùng bị lạc đạn, nghi phạm cũng game over... Tổ Chuyên án không phải dạng vừa, đối chiếu kiểm tra đi kiểm tra lại nhiều lần từng chi tiết một, vẫn cảm thấy mọi thứ đều quá trùng hợp. Thế nhưng Tiểu Tăng lại không có thù oán sâu nặng gì với nghi phạm, cậu bé bị nghi phạm sát hại lại chẳng có quan hệ họ hàng gì với cô ấy, động cơ phạm tội không rõ ràng, họ mới gọi tôi và Đội phó vào phòng họp. Tổ trưởng Tổ Chuyên án hỏi tôi một cách nghiêm túc, rốt cuộc là có chuyện gì, đồng thời nhắc nhở tôi rằng khai gian sẽ phải chịu trách nhiệm trước pháp luật. Lúc ấy thật sự tôi đã hơi sợ rồi, nhưng thời gian ấy, trong não tôi lúc nào cũng lặp đi lặp lại câu nói đó của cậu, Trên đời không nên tồn tại một quy luật như thế chỉ cho phép kẻ hại người đi hại người, không cho phép kẻ bị hại phản kháng . Nếu không nhờ Tiểu Tăng, tên tội phạm giết người ấy bị giam vài năm rồi lại được thả ra, lại tự do, đúng như thằng đấy nói, bao nhiêu ngày tháng tốt đẹp vẫn đang chờ đợi tôi. Vậy những đứa trẻ bị giết hại đó thì làm sao đây? Làm sao đây?! Không ai trả lời được tôi, không ai có thể cho tôi câu trả lời vừa ý! Vì vậy tôi ngẩng đầu lên nói với Tổ trưởng Tổ Chuyên án, ‘Quả thực cây súng của Tiểu Tăng bị lạc đạn, tôi có thể chịu trách nhiệm với lời nói của mình!’

Chính ngay lúc này, Đội phó phát ra một tiếng cười khẩy từ trong lỗ mũi! Tổ trưởng Tổ Chuyên án lập tức nói với anh ta, ‘Nghe nói anh đã chứng kiến toàn bộ diễn biến, anh hãy nói xem, có đúng là do cây súng lạc đạn gây ra sự việc ngoài ý muốn hay không?′ Đội phó lại cười khẩy thêm một tiếng, sau đó bảo, ‘Gì mà súng lạc đạn, gì mà sự việc ngoài ý muốn, hoàn toàn là hành vi có chủ đích!’” Nói đến đây, hạch hầu ở cổ Diêu Đại Bàng hơi căng lên, “Vừa nghe thế, đầu óc tôi lập tức choáng váng, biết sự việc không ổn rồi. Sau đó, tôi nghe Đội phó la lớn, ‘Lãnh đạo cấp trên đã chỉ thị nhiều lần, nhân viên cảnh sát phải thực hiện tốt công tác bảo dưỡng và giữ gìn súng ống, thế nhưng Đội trưởng Diêu nhắm mắt làm ngơ, lúc nào cũng bừa bãi cẩu thả, qua loa đại khái, mới dẫn đến kết quả là lúc Tiểu Tăng rút súng ra thì bị lạc đạn, gây ra sự cố ngoài ý muốn khiến nghi phạm tử vong! Tôi cho rằng Đội trưởng Diêu phải chịu hoàn toàn trách nhiệm cho chuyện này!”

Hô Diên Vân nhoẻn miệng nở nụ cười.

“Tôi nhìn chằm chằm Đội phó, đột nhiên có một nỗi thôi thúc muốn ôm chầm lấy vị đồng nghiệp lâu năm này, phải vận hết sức lực mới có thể kiềm chế được cảm xúc. Tổ Chuyên án đều biết rằng anh ta với tôi bấy lâu nay đều không hợp nhau, anh ta cũng đã nói đây là sự cố ngoài ý muốn thì phải xử lý theo sự cố ngoài ý muốn thôi. Sau khi Tổ Chuyên án rời đi, trong phòng họp chỉ còn lại tôi với Đội phó, tôi muốn nói gì đó với anh ta, thế nhưng lại nói không nên lời. Anh ta cũng không cho tôi cơ hội để nói, bước luôn ra ngoài... Lúc ấy tôi đã nghĩ, ai mà còn dám bảo cảnh sát hình sự chúng tôi đều là động vật máu lạnh, thì tôi sẽ tát cho một cái thật mạnh!” Trong mắt Diêu Đại Bàng lấp lánh ánh nước.

“Cạn một cái nào!” Hô Diên Vân giơ lon bia lên cạn với ông một phát, “Về sau thì sao?”

“Về sau à, dù gì thì Tiểu Tăng cũng đã phạm phải sai lầm, dẫn đến cái chết của người khác, bị phạt tù ba năm. Còn tôi thì cũng phải chịu trách nhiệm liên đới, bị giáng chức, gian khó cực khổ mười mấy năm, trong một đêm lại về trắng tay!” Diêu Đại Bàng cười nhẹ với vẻ tự giễu, “Tuy nhiên, tôi không hề hối hận mảy may, mà chính vụ việc này đã gợi ý cho tôi bắt đầu quan tâm đến một lĩnh vực hoàn toàn mới.”

Hô Diên Vân hỏi, “Lĩnh vực hoàn toàn mới nào?” “Vấn đề tội phạm vị thành niên!” Diêu Đại Bàng nói với vẻ nặng nề, “Vụ đẫm máu rừng thông vỏ trắng chấn động toàn thành phố mà cậu từng tham gia hồi cấp hai, vụ án Ngưu Cốc bị sát hại mà cậu trải qua thời cấp ba, cả vụ án đã khiến Tiểu Tăng liểng xiểng vào tù này, đều mang lại nỗi chấn động và cú sốc rất lớn đến cho tôi... Mỗi lần nghĩ đến, tôi đều cảm thấy dường như có một sức mạnh vô hình nào đấy thôi thúc tôi quan tâm đến lĩnh vực này. Sau khi bị giáng chức, tôi xin gia nhập thẳng vào Tổ Điều tra tội phạm vị thành niên mà Cục mới tổ chức thành lập, phá được mấy vụ án tội phạm vị thành niên đặc biệt lớn và nghiêm trọng, trong đó bao gồm vụ bạo lực của thiếu niên thôn Nãi Tây từng gây chấn động một thời do có video được đăng tải lên mạng Chắc cậu đã xem đoạn video đó rồi nhỉ, vỏn vẹn tám phút ngắn ngủi, ba đứa vị thành niên, hai đứa mười lăm tuổi, một đứa mười bảy tuổi dùng các phương thức như thúc cùi, lên gối, chân giẫm, đánh bằng gạch... để hành hạ tàn bạo một cậu thiếu niên mười bốn tuổi, đến cuối cùng còn tiểu lên người nạn nhân đang nằm lịm mê man... Đến cả bình luận viên thời sự cũng nói Xem xong thấy nhói lòng . Nhưng cậu phải biết rằng, đây chỉ là một đoạn video thi thoảng được tải lên mạng bởi tên ghi hình bại não, chỉ là một con cá bị rơi ra khỏi lưới mà thôi, những vụ phạm tội còn nghiêm trọng hơn thế nhiều vẫn đang xảy ra mỗi ngày mỗi giờ mỗi phút mỗi giây, nhiều không đếm xuể! Tôi từng giải quyết nhiều vụ án, khi bắt giữ những thành phần phạm tội ấy, lúc nào tôi cũng cảm thấy mình như đang cầm dép để đập gián vậy, đập chết con nào hay con nấy, có lúc còn thấy tự hào lắm. Thế nhưng từ khi vào Tổ Điều tra tội phạm vị thành niên, càng ngày tôi càng thấy tuyệt vọng, bởi vì tôi nhìn thấy “đội quân phạm tội dự bị” đồng nghìn nghịt, bọn oắt mười hai, mười ba tuổi mà làm điều xấu không thua người lớn tí nào, thậm chí thủ đoạn còn tàn nhẫn hơn, độc ác hơn, vô liêm sỉ hơn! Chỉ vì để qua ván game, chỉ vì không có tiền phê thuốc, chỉ vì muốn mời bạn gái một hộp sữa chua, hoặc thậm chí chẳng vì gì sất, bọn chúng dám băm cả cha sinh mẹ đẻ mình ra thành thịt để bán mà không chớp mắt mảy may! Bọn chúng cứ như trứng mà bọn gián chết mang trên người, có thể tiếp tục sinh sôi, trưởng thành, sinh sản, hơn nữa do đã tạo ra kháng thể đối với thuốc diệt gián mà càng thế hệ sau thì càng dơ dáy, càng mạnh khỏe, càng đê hèn, càng quỷ quyệt, càng không dễ tiêu diệt! Điều này khiến một người thần kinh thép như tôi mà đêm ngủ cũng không ngon, thường xuyên mở mắt thao láo suốt đêm, nghĩ mãi vẫn không hiểu - Vì sao vấn đề tội phạm vị thành niên lại trở nên ngày càng nghiêm trọng như vậy? Vì sao những đứa trẻ vị thành niên cá biệt có thể tàn nhẫn hơn cả người trưởng thành, kẻ hại người đến khi trưởng thành liệu có sám hối về tổn thương mà chúng gây ra cho người khác hay không? Vết thương của nạn nhân có thật sự lành lại được theo dòng chảy của thời gian không? Còn một điều quan trọng nhất - tuổi tác thật sự có thể là lý do để người vị thành niên không cần chịu trách nhiệm pháp luật sau khi thủ ác hay sao?”

Trong rừng cây yên lặng như tờ, tựa như lớp học sau khi cô giáo đặt câu hỏi mà không ai trả lời.

Hai học sinh không biết câu trả lời ngồi trên ghế đá, hớp từng ngụm bia đăng đắng vào miệng.

“Phải rồi, sao hôm nay trùng hợp thế, không ngờ lại có thể gặp được cậu, còn bị cậu nhìn thấy lúc tôi bắt quả tang một tên có ý giết người.” Diêu Đại Bàng này giờ vẫn đắm chìm trong hồi ức đột nhiên bừng tỉnh, tua nhanh qua đoạn video ký ức, trở về nửa tiếng trước.

Hô Diên Vân cười bảo, “Cháu chả thấy chú bắt được quả tang ai có ý giết người gì sất, chỉ thấy chú bị người ta móc mỉa một trận, không đủ chứng cứ, đành phải thả người ta đi thôi.”

Diêu Đại Bàng hơi ngượng, “Dào... cái tên ấy, tôi sẽ không bỏ qua cho hắn đâu!”

“Cháu đang đi tản bộ trên đường ấy, bỗng nghe một tiếng động lớn, nhìn thì thấy có một vụ tông xe, sau đó viên sai dịch là chú đang bắt người. Mà nhắc mới nhớ, thật sự chú đã nhìn thấy hắn nhả phanh tay ra à?”

“Không nhìn thấy, nhưng trong lúc xe đang trôi xuống dưới, tôi thật sự nhìn thấy tên đấy ở cách cửa xe không xa!”

“Hắn chỉ đứng bên cạnh cửa xe thì đã thành kẻ tình nghi rồi hay sao? Điều này hơi không thuyết phục lắm nhỉ!” “Cậu không biết thôi, hắn có mối thâm thù với cậu học sinh cấp ba kia, muốn giết chết cậu ta.”

“Vừa nhìn trang phục và khí chất đã thấy hai người họ thuộc về hai tầng lớp với khoảng cách cực xa, có thể có thù sâu đến đâu được chứ?”

“Mối thù rất lớn là đằng khác!”

“Dù hận thù giữa hai người đấy có lớn thế nào đi nữa thì có liên quan gì đến chú đâu? Ban nãy chú nói cháu gặp được màn này trùng hợp quá, cháu cảm thấy chú mới là trùng hợp đấy, vừa mới xảy ra chuyện đã có thể tấn công nhanh như chớp, không chừng chú đã có phong thanh gì từ trước, theo dõi người ta từ lâu rồi, chỉ chờ lúc hắn ra tay thì bắt được cả người lẫn chứng cứ?”

Mãi đến lúc này, Diêu Đại Bàng mới thoáng nghi hoặc, “Hô Diên, sao cậu hiểu rõ được tường tận thế, chuyện này có liên quan gì đến cậu à?”

“Dĩ nhiên là có liên quan rồi, bởi vì lúc ấy cháu cũng đứng bên cạnh cửa xe, do vậy, cháu cũng có thể bị tình nghi là đã nhả phanh tay ra mà.” Hô Diên Vân nói đùa, “Thôi nào Đội trưởng Diêu, cháu chỉ có lòng tốt thôi, nhưng lại bị chú xem là có động cơ gì khác nữa chứ. Cháu chỉ thắc mắc, lúc người ấy bảo chú đem chứng cứ mà hắn đã nhả phanh tay ra, vì sao chú không mở cửa xe ra, trực tiếp lấy dấu vân tay của hắn từ trên phanh tay chứ?”

Diêu Đại Bàng sững người, sau đó vỗ thật mạnh lên ót hai phát, “Đúng là già rồi ngớ ngẩn, chuyện đơn giản thế mà sao lúc ấy lại không nghĩ ra nhỉ?!

“Không phải già rồi, mà là chú trẻ ra rồi.” Hộ Diện Vân cười khinh khích, “Cai thuốc cai rượu, tuy hoạn lộ không bằng phẳng nhưng lại vô cùng rộng lớn, tuổi tác đã quá bốn mươi mà tâm trạng vẫn dễ dàng xúc động. Đội trưởng Diêu, cháu nghĩ cháu có thể suy luận ra nguyên nhân đằng sau đấy.”

Diêu Đại Bàng nhoẻn miệng cười, “Cái này tôi có hứng thú, cậu nói thử xem.”

“Cho phép cháu học theo Gia Cát Lượng” Nói đoạn, Hô Diên Vân cầm lấy tay ông, ngón trỏ tay phải viết vài chữ nguệch ngoạc trong lòng bàn tay ông.

Diêu Đại Bàng bất giác cười lớn, “Đúng, đúng chính là như thế!”

“Cháu đã đoán đúng như thế rồi, thế thì, Đội trưởng Diêu, chúc mừng chú!” Hô Diên Vân nói với vẻ chân thành.

“Tôi thì không được lạc quan như cậu đâu.” Diêu Đại Bàng vẫn treo nụ cười nhẹ nơi khóe miệng, nói xa xăm, “Giải quyết nhiều vụ án rồi, tôi ngày càng mất niềm tin vào xã hội này, lúc nào cũng nghĩ có phải ngay từ đầu không nên...”

Còn chưa dứt lời, ông đã bị Hô Diên Vân ngăn lại, “Đội trưởng Diêu, chú không thể suy nghĩ vấn đề theo cách này. Cháu không có những trải nghiệm như chú, lúc này cháu vẫn chưa tận hưởng được niềm hạnh phúc như của chú, nhưng cháu phải nói: lý do mà rất nhiều người bọn cháu có thể tiếp tục sống trong thời đại này chính là vì ngày mai không nhất định sẽ tồi tệ hơn ngày hôm nay, chú bảo có đúng không?”

Diêu Đại Bàng nghiêng đầu suy nghĩ một chốc, rồi cười, vỗ nhẹ vai Hô Diên Vân, “Thằng nhãi nhà cậu, vẫn như mười năm trước, hễ mở miệng là như một nhát đinh đóng xuyên qua cả sắt. Được rồi, tôi tin cậu vậy.”

Hai người họ để lại số điện thoại cho nhau, hứa nếu có việc sẽ liên hệ bất kỳ lúc nào, sau đó vẫy tay từ biệt.

Nhìn theo bóng dáng Diêu Đại Bàng phai dần vào màn đêm mênh mông, trên mặt Hô Diên Vân phủ thêm một lớp sương mù, vừa nặng nề vừa nghi hoặc.

Là một người suy luận, anh hiểu rất rõ, dưới thể chế cảnh sát hình sự hiện hành, muốn lấy được “tin tức nội bộ” từ phía cảnh sát, hoặc cung cấp các “tin tức độc nhất” mà cảnh sát cần kíp cho họ, chẳng khác nhiều với thực hiện giao dịch, tìm hiểu rõ tình hình trong nghề, nắm rõ át chủ bài của nhau, mặc cả trả giá, tiền trao cháo múc... nhưng điều quan trọng nhất vẫn là nắm bắt được thời cơ để giao dịch - nhất là đối với những tin tức có giá trị nhất, tựa như bánh kem trên buổi tiệc sinh nhật, đem ra khi chưa đến lúc là điều ngu ngốc nhất. Ban nãy anh không tốn chút sức nào đã dụ được Diêu Đại Bàng nói ra rất nhiều thông tin có giá trị, thậm chí có thể suy đoán được rằng phía cảnh sát đã bắt đầu coi trọng kế hoạch mưu sát nhằm vào Vu Văn Dương. Điều này một phần là nhờ Diêu Đại Bàng đã thả lỏng cảnh giác, phần khác cũng nhờ gặp vận may: nỗi uất ức tích tụ trong lòng nhiều năm đang khao khát muốn thổ lộ cho người cũ gặp lại. Thế nhưng, anh không hề tiết lộ một chi tiết con con nào về mối quan hệ giữa bản thân anh và vụ án này cho Diêu Đại Bàng, bởi vì anh vẫn chưa suy tính được nếu tiết lộ thông tin này cho Diêu Đại Bàng thì rốt cuộc sẽ đem lại lợi nhiều hại ít, hay lợi ít hại nhiều cho kế hoạch hành động mà anh sẽ thực hiện tiếp theo đây.

Thế nhưng, anh thật sự rất muốn nhắc nhở Diêu Đại Bàng rằng không nên nghĩ vấn đề một cách quá đơn giản, điều mắt ta nhìn thấy không hẳn đã là sự thực.

Thí dụ như, ngay sau khi xảy ra vụ tông xe lúc nãy, anh đã phát hiện ra một cảnh tượng khiến anh vô cùng kinh hoàng.

Đã rất lâu về trước, vào khoảng thời gian không lâu sau khi Lâm Hương Minh đi du học Mỹ về, hai người bạn thân đến tiệm đồ ăn Nhật Ngư Tượng dùng bữa. Các món đầu cá hồi nướng, cơm lươn và rau cải xào đều rất ngon, trước khung cửa sổ chạm nền treo một con tàu đánh cá kiểu Nhật, đầu bếp chính đặt đầy rượu tinh chất, rượu mơ và rượu soju xung quanh lò nướng ngay chính giữa phòng ăn và trong các tủ kính, khiến quán tràn đầy nét riêng của một quán rượu kiểu Nhật. Khi đang ăn thỏa thuê, Lâm Hương Minh nói đến chuyện tại Học viện Quốc gia Cục Điều tra Liên bang Mỹ, cậu ta học được một kinh nghiệm quan trọng: giả sử khi một vụ án xảy ra, bạn tình cờ đang ở hiện trường, vậy thì đừng dồn mọi sự chú ý đến nạn nhân, mà hãy quan sát xung у quanh mình. Bởi vì qua điều tra cho thấy, một số phần tử phạm tội thích đứng ở nơi không xa để tận hưởng tiếng la hét thất thanh, chạy và khóc lóc, giống như đạo diễn phim điện ảnh ngồi lẫn giữa hàng ghế khán giả nghe tiếng tán dương của mọi người vậy...

Chính ngay lúc Diêu Đại Bàng và Đoàn Tân Nghênh đang giằng co loạn xạ, xuất phát từ một cảm giác đặc biệt - nói trắng ra là anh hoàn toàn không tin rằng Đoàn Tân Nghênh là hung thủ giết người - anh vừa dỏng tại lắng nghe cuộc đối thoại giữa hai người họ, vừa quét mắt xung quanh y như một thiết bị scan.

Rất nhanh, anh đã bắt được con cú vọ giữa đàn bồ câu.

Phía trên con dốc nghiêng, có lẽ khoảng ngay nơi mà chiếc xe van đậu ban đầu, phía sau ống nhựa cứng màu trắng hình con lươn, có một người đang đứng, mà người này anh chỉ vừa mới gặp trước đấy không lâu - chính là nam sinh ốm yếu mà anh tưởng rằng sẽ bị bọn thiếu niên hư hỏng tụ tập trong rừng thông vỏ trắng “gãi ngứa”, nhưng hóa ra lại đang chỉ huy chúng “phải khiến mọi thứ trông như chỉ là một sự cố ngoài ý muốn”!

Ánh mắt u ám lạnh lẽo của cậu ta nhìn theo Vu Văn Dương vừa mới thoát chết trong gang tấc. Còn đối với việc Đoàn Tân Nghênh bị Diêu Đại Bàng còng vào giá để xe đạp, cậu ta chỉ nở một nụ cười lạnh lùng.

Nhưng chỉ trong nháy mắt, cậu ta đã biến mất không thấy tăm hơi, như thể một mẩu tàn thuốc đột ngột rã tan.

Rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra? Rốt cuộc chiếc xe van ấy là trôi tự nhiên, hay là phanh tay bị người ta nhả ra? Xem ra câu trả lời rất có khả năng là vế sau. Thế thì, người đã nhả phanh tay ra rốt cuộc là ai, là Đoàn Tân Nghênh, hay là nam sinh ốm yếu kia? Nếu câu trả lời cũng là vế sau, thế thì nam sinh này vì sao lại muốn mưu sát Vu Văn Dương, rồi làm cách nào khiến con dê gánh tội là Đoàn Tân Nghênh này ngẫu nhiên xuất hiện đúng lúc tại hiện trường được chứ? Không lẽ cậu ta biết Diêu Đại Bàng vẫn luôn theo dõi Đoàn Tân Nghênh? Nếu tự bản thân cậu ta cũng có thể mưu sát Vu Văn Dương, đồng thời vu oan cho Đoàn Tân Nghênh, thế thì cậu ta tìm bọn thiếu niên hư hỏng trong rừng thông vỏ trắng kia nhằm tạo ra “sự cố ngoài ý muốn” gì cơ chứ?

Thông thường, có lẽ sẽ có vài câu trả lời cho vài câu đố bí ẩn, nhưng câu trả lời cho một vạn câu đố bí ẩn, lại thường chỉ có một mà thôi.

Điều mấu chốt là phải tìm ra được câu trả lời này. Nghĩ đến đây, Hô Diên Vân lấy điện thoại ra, gọi vào số của Trương Hạo, sau khi nối máy chỉ nói một câu rất đơn giản....

“Hãy thuê cho tôi một căn hộ ở tòa nhà đối diện nhà Đoàn Tân Nghênh.”