Phục Thù

chuyện xưa

Ổ khóa của cánh cửa chống trộm phát ra âm thanh dùng dằng như thể bị sôi bụng hết nửa buổi, cuối cùng vẳng lại tiếng cạch của răng cưa chìa khóa khớp vào chính xác với ruột khóa

Người trong nhà ngồi trước cửa sổ với thần thái điềm nhiên, ánh mắt nhìn thẳng về phía tầng bốn của tòa nhà đối diện bên kia, cơ thể không nhúc nhích mảy may.

Cánh cửa chống trộm bị đẩy ra, Hô Diên Vân cầm theo một chiếc túi ni-lông lớn đi vào, bên trong chứa nước suối, Coca, bánh mì, mì gói, xúc xích và khoai tây lát. Anh dốc hết tất cả đồ đạc bên trong xuống một chiếc bàn gập trong phòng khách, xách theo hai trái dưa leo bước vào bếp, rửa một lúc dưới vòi nước, sau đó vừa gặm một trái, vừa bước vào phòng ngủ phụ ở hướng Bắc, đưa trái còn lại cho cái gã thân hình dong dỏng, mắt và lông mày mảnh nhỏ đang ngồi trước cửa sổ ấy.

“Lão Lưu, có tình hình gì chưa?” Hô Diên Vân hỏi. Lão Lưu cầm lấy trái dưa leo, chậm rãi lắc đầu, sau đó bắt đầu gặm rột roạt.

Hô Diên Vân cầm quyển sổ ghi chép mà Lão Lưu kê trên bệ cửa sổ lên, bắt đầu lật xem ghi chép quan sát, thoáng liếc nhìn vẻ mặt vừa ý của Lão Lưu lúc ăn dưa leo, tựa như được ăn món thực phẩm ngon miệng nhất trên thế giới, bất giác hồi tưởng lại biệt danh “đại tiên” ấy của cậu ta, khóe miệng toát ra một nụ cười mỉm.

Lão Lưu có tên là Lưu Tân Vũ, không những là bạn học cùng lớp thời cấp hai của Hô Diên Vân, mà còn là một trong những người bạn thân nhất của anh.

Bạn bè của Hô Diên Vân phần nhiều đều là người kỳ lạ, Lưu Tân Vũ lại càng có thể được gọi là người kỳ lạ nhất trong số những người kỳ lạ.

Đáng lý ra, thời đại bây giờ, những đứa trẻ lớn lên trong thành phố về cơ bản đều được đào tạo từ cùng một chu trình trên cùng một dây chuyền sản xuất: tiểu học, trung học cơ sở, trung học phổ thông, đại học, tốt nghiệp, đi làm... Không ngoại lệ, thời cấp hai Lưu Tân Vũ đã rất khác người, khi phần lớn bạn bè đều xem điểm số là lẽ sống, cậu ta tuy không tỏ ra coi khinh một cách công khai như Hô Diên Vân, nhưng chưa bao giờ giành lấy một thứ hạng tốt dù bằng cách phấn đấu hay gian lận, mà không bao giờ đặt nặng thành tích thi cử, dường như luôn ung dung trong lớp học, không hề để tâm đến mọi chuyện, mỗi khi bảng thành tích được phát về, hạng nhất cũng được, đội sổ cũng được, cậu ta đều phẩy tay Lên đại học, cậu ta theo học Thương mại Quốc tế, ngày ngày không đụng đến tiếng Anh, cũng không xem giáo trình, cả ngày đi quanh sân trường, vừa tản bộ vừa học thuộc lòng Kinh Dịch, đến tối thì bấm đốt ngón tay và chiêm tinh. Vì thế, sau khi Hô Diên Vân được phong cho mỹ danh là “người điên”, Lưu Tân Vũ cũng được đăng quang thành “đại tiên”. cho qua.

Sau khi tốt nghiệp đại học, cậu ta không muốn học thêm lên cao nữa, giấu lý lịch học tập để đi học điện ở trường nghề, sau đó đi Hải Nam để làm ăn trong lĩnh vực vật liệu xây dựng một thời gian. Sau một cuộc du hí nhân gian, cậu ta đột nhiên về Bắc Kinh, bắt đầu “cuộc sống ẩn sĩ” kéo dài hai năm, ngày nào cũng một mình lượn qua lượn lại giữa núi non trùng điệp ở Tây Sơn, uống nước suối trên núi, ăn quả dại, chẳng khác gì người hoang dã. Sau đó, cậu ta lại đi làm hướng dẫn viên ở công ty du lịch, do cậu ta hiểu rõ về con người, lịch sử, phong vật, huyền thoại, cổ tích của các nước nên được các du khách đón nhận hết mực. Nhưng rồi cậu ta lại cảm thấy mệt mỏi tinh thần, gây trở ngại cho việc “tham thiền” nên đã bỏ việc, đi làm phục vụ ở một quán trà, ngày qua ngày bưng trà rót nước, thế mà lại cảm thấy vui mừng an nhiên.

Lưu Tân Vũ giao thiệp rất rộng, cậu ta giao thiệp với đủ mọi hạng người, không từ một ai, hơn nữa trong bất kỳ mối quan hệ xã hội nào cũng có thể chơi được rất thoáng, nhưng thực ra tính tình cậu ta vô cùng lầm lì, không bao giờ để lộ vẻ vui mừng hay giận dữ, hoặc có thể nói là cậu ta đã nhìn thấu mọi sự từ lâu, trên thế giới này nói cho cùng đều không có điều gì đáng để cảm thấy quá vui mừng hay quá buồn bã.

Ngày thường cậu ta thích mặc áo rộng quần dài, cách ăn nói và cử chỉ ung dung chậm rãi, nhìn nghiêm túc tưởng như đi xuyên thời gian từ thời Ngụy Tấn đến đây. Nếu nói định nghĩa của sự ngu ngốc là “miệng lưỡi và tay chân lúc nào cũng nhanh hơn não một bước”, thế thì cậu ta tuyệt đối không có mối liên quan gì với sự ngu ngốc, ngoài thời gian lúc ngủ ra, 90% thời gian cậu ta đều trong trạng thái trầm tư. Cậu ta thường rất kiệm lời, nên chỉ cần nói điều gì thì chắc hẳn sẽ là câu nói trúng đích sau quá trình suy ngẫm tường tận, đến nỗi có lời đồn rằng sở dĩ Hô Diên Vân có thể trở thành một nhà suy luận ưu tú như thế, đều nhờ có một vị mưu sĩ siêu cấp này. Dĩ nhiên, bạn bè trong nhóm thân thiết đều biết, những năm tháng mà Hô Diên Vân làm nên tên tuổi nhà suy luận, người cộng tác đắc lực nhất của anh tuyệt đối không ai khác ngoài Lâm Hương Minh. Nhưng sau khi Lâm Hương Minh xảy ra chuyện thì người có thể ngồi gặm dưa leo dưới cùng một mái nhà với Hô Diên Vân, ngoài Lưu Tân Vũ ra thì anh cũng không còn nghĩ ra ai khác nữa.

Hai hôm trước, Hô Diên Vân nhờ Trương Hạo giúp anh thuê một căn hộ trong tòa nhà lầu đối diện nơi ở của Đoàn Tân Nghênh, tốt nhất là có thể quan sát được nhất cử nhất động của Đoàn Tân Nghênh trong nhà. Trương Hạo thần thông quảng đại, rất nhanh đã giải quyết xong xuôi việc này, vừa hay lại ngay tầng bốn, “mặt đối mặt” với nơi ở của Đoàn Tân Nghênh, nói chính xác hơn nữa là cửa sổ hướng Bắc của phòng ngủ phụ nhà mình đối diện với ban công hướng Nam của phòng ngủ chính nhà Đoàn Tân Nghênh, còn có thể nhìn thấy cánh cửa ra vào duy nhất của nhà họ, thật sự là vị trí quan sát không thể tuyệt vời hơn. Hô Diên Vân và Lưu Tân Vũ bèn dọn vào đây cùng nhau - toàn bộ quá trình, Lưu Tân Vũ không hề hỏi là chuyện gì, cũng không hỏi rằng làm việc này có thu nhập hay không, chỉ biết Hô Diên gọi cậu ta đến, thì cậu ta đến thôi.

Đến khi Hô Diên Vân nói hết đại thể quá trình của câu chuyện cho Lưu Tân Vũ, Lưu Tân Vũ chỉ hỏi một câu, “Cái tên Đoàn Tân Nghênh mà cậu nói này, chính là Lão Đoàn bạn học cùng lớp của chúng mình à?”

---❊ ❖ ❊---

Sau khi học hết tiểu học, Đoàn Tân Nghênh và Hô Diên Vân thi vào cùng một trường trung học, vẫn được xếp vào cùng một lớp, do vậy cũng là bạn học cùng lớp với Lưu Tân Vũ.

Những năm trung học, vụ việc bắt nạt đầu tiên mà Hô Diên Vân được chứng kiến tận mắt, hình như chính là vụ của Đoàn Tân Nghênh.

Lúc ấy, vóc người của Đoàn Tân Nghênh thấp nhất lớp, tướng mạo cũng xấu nhất lớp. Miệng của cậu ta hô ra còn dữ hơn thời tiểu học, lúc nào cũng còng lưng, không nói gì nhiều. Khi giáo viên đặt câu hỏi, cậu ta cũng không trả lời được, hơn nữa còn đứng chớp mắt lia lịa không ngừng, như thể một chú khỉ Macaca sợ bị giết, khiến các bạn học cười phá lên.

Không bao lâu sau, chỗ ngồi của cậu ta lại bị “điều chỉnh” từ hàng đầu tiên xuống vài hàng dưới.

Tuổi mười ba mười bốn tựa như quả cầu thủy tinh trong suốt long lanh, là lúc dễ dàng hiểu được tâm sự của người khác nhất, vì vậy cả lớp đều biết Đoàn Tân Nghênh là thành phần yếu thế, không được cả giáo viên và các bạn cùng lớp ưa thích.

Có một trưa tan học, Hô Diên Vân đi lấy xe ở bãi để xe đạp, trông thấy hai nam sinh trong lớp - Cao Ngang và Lý Diễm dồn Đoàn Tân Nghênh vào một góc, nói gì đó với cậu ta. Đoàn Tân Nghênh sợ hãi ra mặt, không ngừng gật đầu lia lịa.

“Chúng mày đang làm gì đấy?” Hô Diên Vân ngồi lên xe, lúc đi ngang qua chỗ bọn chúng, tiện thể hỏi một câu. “Cút!” Lý Diễm đang đeo mắt kính gọng đen nói với vẻ dữ dằn.

Hô Diên Vân lập tức nhảy xuống xe, bước sang, “Tao hỏi chúng mày đang làm gì?”

“Mày muốn chết à!” Lý Diễm nhe ra hàm răng trắng nhởn, như một con chó dại.

“Tao là lớp trưởng!” Hô Diên Vân không hề chùn bước, “Nếu chúng mày làm chuyện xấu gì, coi chừng tạo đi mách cô!”

“Thằng nhãi, đừng mang giáo viên ra dọa tao.” Cao Ngang từ nãy đến giờ vẫn không nói gì, giờ đây lên tiếng, trên cặp má béo trắng toét lên một nụ cười hiểm ác, “Có tin chiều nay tao sẽ khiến mày không làm được lớp trưởng nữa không?”

Hô Diên Vân sững người, hai tên bọn chúng đã chuồn mất. Trong bãi để xe chỉ còn lại Hô Diên Vân và Đoàn Tân Nghênh.

“Hai tên bọn chúng rốt cuộc đã nói gì với cậu?” Hô Diên Vân hỏi Đoàn Tân Nghênh.

Đoàn Tân Nghênh mếu máo, “Bọn chúng nói tớ đã đắc tội với một học sinh lớp trên, học sinh lớp trên muốn đánh tớ. Bọn chúng bảo sẽ giúp giảng hòa cho, nhưng bắt tớ phải nộp một trăm tệ để giải quyết chuyện này êm xuôi, tớ biết đào đâu ra một trăm tệ đây! Hơn nữa bình thường tớ đều kiêng dè né tránh, thực sự không nghĩ ra mình đã đắc tội với ai nữa.”

Hô Diên Vân vô cùng tức giận, “Cậu không cần quan tâm bọn chúng, nhất định là đang trấn lột cậu đấy. Chiều nay tớ sẽ nói với cô giáo, xem chúng có còn dám ức hiếp người khác nữa không!”

Buổi chiều, lúc nghỉ giải lao giữa giờ, cậu đến phòng làm việc của khối, tìm đến giáo viên chủ nhiệm - cô La dạy môn Toán - để phản ánh lại chuyện Đoàn Tân Nghênh bị trấn lột lúc trưa. Cô La nghe hết với vẻ mặt không chút biểu cảm, rồi nói với Hô Diên Vân, “Em có thể bớt lo chuyện bao đồng đi được không? Em xem thử điểm số bài thi môn Toán mấy lần gần đây nhất của em đi, ngày càng tệ hơn, em làm sao thế?”

Hô Diên Vân không ngờ, mình rõ ràng là “đấu tranh vì chính nghĩa”, vậy mà lại bị mắng. Cậu hơi nổi giận, “Cô La, em là lớp trưởng, chuyện của các bạn dĩ nhiên em phải quan tâm chứ.”

“Thế được thôi, bây giờ cô tuyên bố, em không còn là lớp trưởng nữa, chiều nay bầu lại lớp trưởng mới, em đi về đi.” Cô La lạnh nhạt nói.

Hô Diên Vân sững người nhìn cô La, rất lâu rất lâu sau mới quay lưng đi ra khỏi phòng làm việc của khối.

Trong buổi bầu lại lớp trưởng mới vào buổi chiều, một bạn khác tên là Triệu Tranh đã thay thế vị trí của cậu.

Chỉ trong thời gian ngắn, lớp trưởng mới đã cho thấy rằng cậu ta cùng một giuộc với bọn Cao Ngang, không những không ngăn cản hành vi ức hiếp các bạn của bọn chúng, mà thậm chí khi những bạn bị ức hiếp có một chút động thái phản kháng nào, cậu ta còn đàn áp thêm... Các bạn trong lớp đều cảm thấy sợ hãi với tình hình câu kết thông đồng này. Họ như những ngọn cỏ non trong trận cuồng phong, đều tỏ vẻ im lặng và khuất phục. Còn cô La thì vô cùng hài lòng đối với cục diện “ổn định hài hòa” này của tập thể lớp, nhiều lần khen ngợi công khai Triệu Tranh “lãnh đạo tốt”.

Như thế, Hô Diên Vân đón nhận “thời kỳ đen tối lớn” đầu tiên từ khi sinh ra đến nay, nhiều năm về sau cậu vẫn không muốn nhớ lại về thời kỳ ấy. Cậu cảm thấy mọi thứ cứ như một cơn ác mộng, từ những năm tháng tuổi trẻ sáng ngời với khăn quàng đỏ tung bay phấp phới trước ngực bỗng nhiên bị vứt xuống giếng sâu khôn lường, cúi đầu xuống hay ngẩng lên đều là tuyệt vọng. Mỗi buổi sáng đến trường như thể chỉ để nhìn tận mắt, nghe tận tai chuyện các bạn cùng lớp bị bạt tai thật mạnh, bị đá ngã xuống đất, bị đầu thuốc lá gí phỏng mặt, bị trấn lột tống tiền, chỉ cần hơi phản kháng thì sẽ bị đổi lại bằng một trận đánh hội đồng vô cảm, máu chảy ra từ mũi và miệng nhuộm những đốm đỏ li ti lên khắp hành lang. Bốn, năm tên học sinh lưu manh trong lớp suốt ngày đàn đúm với nhau, đi cùng kiểu giày đen và tất trắng, hễ mở miệng là phun ra những lời tục tĩu, thi nhau xem ai nhả được vòng khói thuốc tròn hơn, trêu chọc nữ sinh bàn bên, trên mặt thi thoảng lại toát ra nụ cười tàn nhẫn và vô liêm sỉ dị thường. Mắt và nội tâm của chúng đều trống rỗng như thể một nốt mụn độc bị khoét một nhát dao, chảy mủ, tỏa mùi hôi thối. Chúng tận tâm trong việc đánh đập và chửi mắng tất cả những ai nhỏ yếu hơn chúng. Như chơi trò chơi, bọn chúng nghiên cứu xem làm thế nào để hủy hoại người khác một cách triệt để hơn, chúng xây dựng toàn bộ niềm vui trên tiếng khóc và tiếng cầu xin tha mạng của con mồi... Con mồi khó khăn lắm mới chịu đựng được đến lúc tan học, nếu hôm nay không bị đánh đập hoặc bị làm nhục bởi các phương thức khác, thì chính là vận may khó tìm.

Ngẩng đầu lên, dường như bầu trời hôm nào cũng chật chội, u ám, mây đen như chì và tâm trạng nặng cũng như chì cứ thế treo lơ lửng, kìm nén một cách nặng nề, không hề có một cơ hội nào để bộc lộ.

Một điều không thể nghi ngờ là, Đoàn Tân Nghênh là người bị bắt nạt nhiều nhất, hầu như ngày nào cậu ta cũng phải chịu đánh đập, bởi vì thực sự cậu ta không nộp được tiền, trong lúc cầu xin tha mạng cậu ta không biết nói những lời mềm mại chỉ những người ngoan ngoãn tuân lệnh mới nói được, bộ dạng lại trông thấp thỏm sợ sệt, có thể khiến kẻ săn mồi có được cảm giác thành tựu rất lớn trong quá trình giày vò.

“Đoàn Tân Nghênh, mẹ mày là một con mụ đần, một hôm nọ vào sở thú chọc tinh tinh, bị tinh tinh kéo vào trong chuồng rồi đẻ ra mày đúng không?” Cao Ngang cười hinh hích hỏi cậu ta.

Đoàn Tân Nghênh không nói gì,

"Bốp!"

Một cú bạt tai!

“Tao đang hỏi mày đấy, có đúng hay không?” Đoàn Tân Nghênh vẫn không nói gì.

“Bốp!” Lại một cú bạt tai, còn vang vọng hơn tiếng của cú trước.

Một tràng cười nổi lên trong lớp, trong đó có rất nhiều bạn nữ, cũng đang cười vui vẻ hoặc dối lòng, hệt như các bạn cùng lớp thời tiểu học vậy.

Có đến nửa học kì, vào thời gian nghỉ giữa giờ của tiết học đầu tiên mỗi buổi chiều, để tỉnh táo tinh thần, Cao Ngang đều hỏi những câu hỏi tương tự với Đoàn Tân Nghênh. Đoàn Tân Nghênh không bao giờ trả lời, luôn phải chịu bạt tai. Ban đầu cậu ta còn nước mắt tèm lem vì đau và xấu hổ, về sau cũng dần trở nên chai lì, hỏi không trả lời, chịu đánh, tựa như là một phần tất nhiên trong cuộc sống, cứ đến giờ thì sẽ phải chịu một cảnh như thế, quen rồi thì cũng không thấy có gì to tát nữa.

Tất cả mọi chuyện này, Hô Diên Vân đều nhìn thấy, đồng thời cũng trải qua, nhưng cậu không còn cười như các bạn cùng lớp khác nữa. Cậu cũng từng phải chịu vài trận đòn. Một lần nọ, một tên lưu manh khác trong lớp là Lý Phi gặp cậu trên sân trường, nói câu “Tao nghe nói mày ghê gớm lắm phải không?”, sau đó đột ngột đá một cú thật mạnh vào bụng cậu.

Về đến nhà, bố cậu phát hiện cậu lúc nào cũng cong lưng, ôm bụng, mặt mày trắng bệch, bèn hỏi cậu bị sao thế. Cậu kể lại một lượt chuyện bị Lý Phi đánh.

Lời tiếp theo của bố khiến cậu cả đời không quên. “Nếu con không gây với người ta, người ta đánh con làm gì?”

Cậu lập tức chìm vào im lặng.

Dường như câu nói này còn khiến cậu đau khổ và buồn bã hơn cả cú đá của Lý Phi nữa.

Sau đó, một khoảng thời gian rất dài, cậu không còn nói chuyện gì với bố nữa, thậm chí khi bị bắt nạt thêm, bị đánh hội đồng đến nỗi thương tích đầy mình, cậu về đến nhà, tự mình dùng nước sạch để rửa vết thương, bôi thuốc tím lên, băng bó xong xuôi, đóng cánh cửa phòng mình lại, nằm ngửa mặt trên giường, nhìn lên trần nhà, mím chặt miệng không nói một lời.

Im lìm như thể sắt đá.

Trong lớp có một bạn nữ tên Chu Dĩnh, dậy thì sớm hơn các bạn nữ khác, ngoại hình cũng rất xinh đẹp, chỉ có điều không hiểu vì sao, dường như trình độ trí tuệ của cô bạn này hơi tệ hơn người khác, lúc nào cũng hơi ngơ ngẩn. Bấy lâu nay, Hô Diên Vân không hề thích làm bạn với những người ngốc, vì vậy luôn không tiếp xúc gần gũi bạn này. Một ngày nọ, sau khi tan lớp tự học buổi tối, cậu đạp xe về, lúc gần đến nhà thì phát hiện quyển vở bài tập hôm sau phải nộp bị bỏ quên trong lớp, bèn vội vàng quay trở lại để lấy. Về đến trường, cậu men theo đường cầu thang tối om lên tầng trên, lúc gần đến của lớp, bỗng nhiên nghe thấy có tiếng con gái khóc nức nở. Cậu đẩy cửa ra, bật mở đèn, thấy Cao Ngang, Lý Diễm, Triệu Tranh và một học sinh lớp khác tên là Chương Đại đang lúng túng hoảng hốt nhìn cậu trân trối, còn Chu Dĩnh bị chúng xé rách áo đang nằm dưới sàn nhà.

Chu Dĩnh bật dậy, chạy vụt ra khỏi lớp như tên bắn. Lý Diễm muốn đánh Hô Diên Vân, bị Cao Ngang ngăn lại. Cao Ngang tiến lên nắm chặt lấy cổ Hô Diên Vân, nói với vẻ thân thiết mà hiểm ác, “Lớp trưởng cũ, ban nãy mày không thấy gì hết, đúng chứ?”

Hô Diên Vân hơi sợ hãi, không kiềm được mà khẽ gật đầu.

“Tốt, thế thì tốt, từ nay về sau có điều gì thì nói với bọn tao, bọn tao bảo kê mày!” Cao Ngang cười đắc chí, thả cậu ra.

Hộ Diễn Vẫn như thể một chú chuột hamster chạy thoát khỏi móng vuốt của mèo, loạng choạng chạy xuống lầu, đạp xe về nhà. Dọc đường, cậu nhìn thấy bóng dáng Chu Dĩnh vừa khóc vừa dần dần chìm vào nơi sâu thẳm của bóng đêm, nhưng cậu không lo được nhiều vậy nữa, trong lòng cậu tràn ngập ước muốn về nhà, về đến phòng mình, khóa cửa lại. Mình chẳng nhìn thấy gì hết, mình chẳng nhìn thấy gì hết, mình chẳng nhìn thấy gì hết... đúng không?

Thông thường, khi con gái gặp phải những chuyện thế này, đều sẽ thà tự mình chịu thiệt chứ không muốn làm lớn chuyện, ai ngờ Chu Dĩnh ngờ nghệch, ngay đêm hôm ấy chạy thẳng đến Đồn công an để báo án. Hôm sau, có hai cảnh sát đến trường điều tra. Tin tức lan truyền đi rất nhanh. Sau khi thẩm vấn Triệu Tranh, Chương Đạc và Lý Diễm xong thì đến lượt Cao Ngang, trước khi ra khỏi lớp, hắn còn cố tình vòng qua bên chỗ ngồi của Hô Diên Vân, nói nhỏ, “Mày nhớ đấy, mày không thấy gì cả, nếu không thì đừng hòng sống yên!”

Không lâu sau đó, cô La gọi Hô Diên Vân đến văn phòng khối. Đẩy cửa ra, trong phòng có cô La, tổ trưởng khối, chủ nhiệm giảng dạy và thầy hiệu phó Chương đang ngồi đấy, ngoài ra còn có hai viên cảnh sát, ngồi dựa vào sofa như thể vừa hút thuốc no nê. Trông thần sắc của họ, dường như họ đến không phải để giải quyết vụ án, mà là do một sự việc nhàm chán cực kỳ mà bị buộc phải thực hiện theo một trình tự nhàm chán cực kỳ để giết đi khoảng thời gian nhàm chán cực kỳ. Chủ nhiệm giảng dạy chỉ một chiếc ghế ngay cửa, Hô Diên Vân ngồi vào ghế.

“Em chính là Hô Diên Vân à?” Một viên cảnh sát hỏi mà đầu còn không ngẩng lên, “Tối qua em đã đến trường à? Đến để làm gì?”

“Em bỏ quên quyển vở bài tập trong lớp học nên quay lại lấy.”

“Lúc trở lại lớp thì em đã thấy gì?” Hô Diên Vân im lặng không nói gì.

“Nói mau!” Viên cảnh sát thúc giục, “Có chuyện thì nói ra, không có chuyện gì thì cứ nói là không có chuyện gì!”

Sau khi trở thành nhà suy luận đồng thời tham gia thực tế vào lượng lớn công tác điều tra, Hô Diên Vân mới hiểu rõ rằng, phương thức tra hỏi này là cực kỳ sai lầm và vô trách nhiệm, không chỉ tồn tại khuynh hướng cố ý làm nhẹ bớt sự thực phạm tội, mà còn có khả năng dẫn dắt lời khai của nhân chứng đi theo hướng sai lầm.

Tuy nhiên lúc ấy, cậu vẫn chưa biết những điều ấy. Mình chẳng thấy gì hết, mình chẳng thấy gì hết, mình chẳng thấy gì hết…..

Bóng dáng vừa khóc vừa dần chìm vào nơi sâu thẳm của bóng đêm.

Đến phút chót, cậu đã không bôi nhọ cái tuổi vẫn còn nhiệt huyết để sục sôi ấy, “Em đã nhìn thấy mấy đứa bọn Cao Ngang bắt nạt Chu Dĩnh!”

Tất cả mọi người không hẹn mà cùng ngẩng đầu lên. Viên cảnh sát đặt câu hỏi vỗ vào quyển sổ, các cơ ngang trên mặt dãn rộng, cười bảo, “Ô, cuối cùng cũng gọi là có chút khác biệt rồi đấy. Nói xem, bắt nạt như thế nào?”

Hô Diên Vân thuật lại đầy đủ tình hình mà chính cậu đã thấy.

Sau khi nói xong, trong văn phòng yên lặng hồi lâu, mỗi người dường như đều đang nhìn theo một chiếc xe hơi không tuân thủ luật giao thông, vượt đèn đỏ trước mặt mình.

Rốt cuộc vẫn là cảnh sát dày dặn kinh nghiệm hơn, “Nếu em đã nhìn thấy những sự việc trên, vì sao tối qua lại không báo cảnh sát? Em có biết lời làm chứng cũng có hạn sử dụng như xúc xích không? Nếu như chúng tôi không hỏi em thì có phải là cả đời này em đều giả làm người câm luôn không?”

“Vả lại, không chừng là mấy bạn đùa giỡn với nhau nữa đấy! Bị em bảo thế này thì nguy rồi, tuổi còn nhỏ mà tôi thấy suy nghĩ em phức tạp lắm cơ!” Chủ nhiệm giảng dạy bảo.

Cô La cũng vội vàng phụ họa, “Đúng đấy đúng đấy, tôi thì thấy bọn Cao Ngang đó không đến nỗi nào, nhất là Triệu Tranh và Chương Đạc, hai em ấy đều là lớp trưởng, một của lớp tôi và một của lớp khác, là học sinh gương mẫu với hạnh kiểm, trí tuệ và thể chất đều loại ưu, sao có thể làm chuyện hoang đường như thế? Em Chu Dĩnh ấy tôi biết, đầu óc không minh mẫn lắm... Hô Diên Vân, có phải là em không phục sau khi bị mất chức lớp trưởng, muốn đả kích trả thù Triệu Tranh không đấy?”

“Bảo sao!” Viên cảnh sát đặt câu hỏi lại vỗ quyển sổ một lần nữa, bày ra vẻ mặt bỗng nhiên tỉnh ngộ, cười hinh hích bảo, “Có câu nói thế nào nhỉ, không có tình yêu vô duyên vô cớ, cũng không có nỗi ghét vô duyên vô cớ.”

Hô Diên Vân không hiểu lắm, rõ ràng là điều tra vấn đề của bọn người Cao Ngang, sao đột nhiên lại chia mũi dùi vào mình rồi?

“Thế thì, như vậy đi, chúng tôi sẽ về báo cáo lại với cấp trên. Về phía các anh, các anh cũng cần tăng cường dạy dỗ đối với học sinh, tuổi dậy thì đừng chơi quá mà gây vạ. Cái em tên là Chu Dĩnh ấy, tôi thấy thực sự trí óc không bình thường lắm, hãy nói thử với người nhà của em ấy, nếu có thể ở lại được thì nên ngoan ngoãn học tập tại trường, không ở lại được thì về nhà nghỉ ngơi, đừng tự dưng mang lại phiền phức cho người khác. Chúng tôi bận rộn, các anh làm giáo viên cũng không dễ dàng gì, đúng không?” Hai viên cảnh sát vừa nói vừa đứng dậy, đi ra khỏi văn phòng.

Bầu trời ngoài cửa sổ xanh biêng biếc, vài cụm mây trắng như lông sói trôi giữa trời. Ánh nắng dịu nhẹ chiếu vào phòng làm việc, rắc một dải sáng lóng lánh dị thường lên bàn, lên sách giáo khoa, lên quyển vở bài tập đang mở và lên mặt sàn. Đây là một ngày thời tiết đẹp hiếm thấy, nhưng Hô Diên Vân lại cảm nhận được một số thứ vô cùng không ôn hoà, đang bay dập dềnh giữa văn phòng như thể ma quỷ giữa đêm khuya, là một thứ không đầu không chân, không tên không họ, chỉ liên quan đến bán đứng, đê hèn, tăm tối cùng ti tiện. Có lẽ chính vì ánh nắng ấy quá tươi đẹp, tươi đẹp đến mức không thể chịu đựng nổi bất kỳ một khiếm khuyết nhỏ nào, thì sao lại có thể chịu đựng bầy ma quỷ kết bè kết lũ để gây chuyện! Thế là, người thiếu niên mười bốn tuổi này đột nhiên nổi lòng can đảm không biết sợ hãi gì, trong chớp mắt nhảy dựng lên khỏi ghế, gào lớn bằng âm thanh mà bản thân cũng không tưởng tượng được, “Không lẽ cứ thế bỏ qua à?”

Những người lớn đang đứng thành hình cánh quạt vây quanh cậu, dường như đều bị tiếng gào đột ngột này đâm thẳng vào như một nhát dao, đều tăm tắp hạ người xuống ba phân, đến cả khuôn mặt cũng kinh hoàng lúng túng đến mức hiện màu xanh xám.

“Làm sao có thể cứ thế mà bỏ qua được?” Hô Diên Vân nói với vẻ giận dữ, “Rõ ràng em nhìn thấy những nam sinh ấy bắt nạt Chu Dĩnh, hơn nữa tuyệt đối không phải là đùa giỡn thông thường, mà là định làm nhục một cô con gái, sao các người có thể cứ thế mà bỏ qua được? Bọn Cao Ngang và Lý Diễm thường ngày đánh chửi các bạn học, Triệu Tranh và Chương Đạc làm lớp trưởng không những không can mà còn hùa với bọn nó cùng làm chuyện xấu, những điều này các người không nhìn thấy sao? Các người nói cứ như thể tất cả lỗi lầm đều thuộc về em và Chu Dĩnh vậy, em không báo cảnh sát kịp thời, em muốn đả kích trả thù Triệu Tranh, Chu Dĩnh cũng do trí óc không tốt lắm nên cố tình giá họa cho bọn Cao Ngang... sao các người có thể đổi trắng thay đen, không phân biệt phải trái như thế được!”

Trong văn phòng yên lặng như tờ, nhưng cũng chỉ yên như tờ được khoảng ba giây, một viên cảnh sát xông lên cho ngay Hô Diên Vân một cú bạt tai, khiến cậu ngã chúi xuống đất!

Cú bạt tai này, đem so với những cú bạt tai của bọn lưu manh mà cậu phải chịu thường ngày, từ trong bản chất hoàn toàn không hề có sự khác biệt.

Trong khoảnh khắc, tai trái bị tát trúng đau đớn và rát bỏng, trước mắt cậu là những cẳng chân đứng ngang dọc lộn xộn, giẫm nát bấy ánh nắng vốn đang sáng lấp lánh.

“Mẹ mày!” Viên cảnh sát ấy còn định đánh thêm, nhưng bị mấy giáo viên ngăn lại. Gã trừng mắt nhìn Hô DiênVẫn, ngoác miệng mắng to, “Cái thằng ôn vật này, mày bảo ai đổi trắng thay đen, không biết phân biệt phải trái hả?!”

“Xin nguỗi giận, xin nguôi giận, đừng chấp bọn học sinh làm gì!” Chủ nhiệm giảng dạy nói, “Trò này tương đối cực đoan, tương đối cực đoan.”

Sau một trận huyên náo, mọi thứ trở lại tĩnh lặng như cũ, ánh mặt trời và những gương mặt không thấy được ánh mặt trời đều đột nhiên biến mất. Hô Diên Vân đứng giữa hành lang tối om, tựa như đang đứng dưới đáy giếng có thành cao thẳng đứng, đằng sau lớp thành giếng dày thật dày vang lên tiếng chuông tan học, tiếng chuông trống rỗng mà dài dằng dặc, tựa như sợi dây tròng cổ không ngưng không dứt. Mãi đến khi nó thở hắt ra hơi cuối cùng, dư âm sót lại vẫn tiếp tục ngân vọng u u trong màng nhĩ, tất cả mọi thứ đều mang một vẻ vô vị và chán chường như vậy... Cứ thế mà bỏ qua sao, cứ thế mà bỏ qua đi!

Cậu xuống cầu thang, đi vào bãi xe lấy xe ra, chậm rãi đạp về nhà. Bàn chân cậu đạp lên bàn đạp một cách máy móc, trong đầu trống rỗng, đến nỗi khi một bọn lưu manh - trong đó có Cao Ngang đạp xe vây quanh cậu, cậu vẫn không phát giác...

Đến lúc nhận ra, thì đã quá muộn.

Bọn lưu manh vây cậu lại giữa đường bằng xe đạp, mỗi đứa đều chống một chân xuống đất, chân còn lại vắt trên càng xe, nghiêng nghiêng vẹo vẹo, trông như thể một lùm cây thông mọc thành vòng trên đồi tha ma ngổn ngang.

“Tự mày nói xem, chuyện hôm nay phải làm sao đây?” Cao Ngang nhướng mày, nhếch mép nói. Hô Diên Vân lạnh lùng nhìn hắn, không hiểu vì sao, dường như cậu nhìn thấy sau lưng hắn là một hàng người đông đảo đang đứng: cô La, chủ nhiệm giảng dạy, hiệu phó Chương, còn có hai viên cảnh sát kia nữa... Mãi đến lúc này, cậu mới nhận ra, thì ra cậu đang phải đối mặt với một ngọn núi lớn mà dù làm thế nào đi nữa cũng không lay chuyển nổi. Cậu của năm mười bốn tuổi đã cảm nhận được nỗi chán nản và tuyệt vọng chưa từng có.

“Đang hỏi mày đấy!” Lý Phi đá một cú thật mạnh vào xe đạp của cậu, “Muốn nộp tiền hay muốn chịu đòn, mày tự chọn đi, đằng nào nếu không cho thằng nhãi mày chảy tí máu, mày cũng sẽ không học được bài học!”

Tiền thì không có rồi, mỗi tháng số tiền tiêu vặt ít ỏi mà bố cho cậu không thể thỏa mãn được cơn đói của bọn dã thú này, hơn nữa nếu chúng phát hiện ra rằng có thể kiếm chác được từ bạn thì hình thức trấn lột này sẽ mãi không dứt, đã thế đành phải đấu với bọn chúng thôi, mặc dù bản thân chỉ có một mình, nhưng nếu liều mạng bỏ luôn chiếc xe đạp này, đánh đấm một trận sống chết, không chừng vẫn có cơ hội thoát thân... Vấn đề là, dù cho hôm nay may mắn thoát được, ngày mai phải làm sao? Ngày kia phải làm sao? Cậu còn có thể tiếp tục đến trường đi học nữa hay không? Dù cho chuyển trường, bọn lưu manh học đường này như thể bí rợ trên dây leo, đều thông đồng một giuộc với nhau cả, biết đi đâu để cắt đứt hoàn toàn sự đeo bám của chúng?

Nghĩ như thế, cậu đổ mồ hôi lạnh khắp người.

Bọn dã thú đã không thể kiềm chế khát khao săn mồi thêm nữa, chúng xoay cổ tay, xắn tay áo lên chực ra tay.

Ngay lúc này, một tiếng gọi vọng đến từ cách đó không xa, “Hô Diên Vân, phòng giáo vụ yêu cầu cậu lập tức quay về trường một chuyến kìa!

Tất cả mọi người đều nhìn theo hướng phát ra âm thanh, không ngờ lại là Lưu Tân Vũ.

Cao Ngang bất giác chậc lưỡi. Trong lớp, bọn lưu manh tôn Cao Ngang làm thủ lĩnh hầu như bắt nạt toàn bộ các bạn ngoài nhóm chúng, nhưng chỉ một mình Lưu Tân Vũ là chúng không dám động vào - nói chính xác hơn, bọn chúng từng gây với cậu ta một lần, đúng một lần.

Đó là khoảng thời gian giữa giờ một ngày nọ, Lưu Tân Vũ đang chuẩn bị bài vở cho tiết học sau tại chỗ ngồi của mình thì đột nhiên sau ót bị đánh “bốp” một cái thật mạnh. Khi cậu ta ngẩng đầu lên nhìn, Cao Ngang chạy ngang qua chỗ ngồi của cậu ta, quay đầu lại cười gian xảo, “Nhìn gì mà nhìn, nhìn nữa tạo móc mắt mày ra”, sau đó bọn lưu manh từng đứa một chạy qua bên chỗ ngồi cậu ta, thế là sau ót cậu ta lại phải chịu thêm cú thứ hai, cú thứ ba, cú thứ tư...

Sau khi đã chịu đến mấy cú như thế, Lưu Tân Vũ không ủ rũ mặt mày hay ôm đầu khóc lóc như những bạn học khác, mà ngồi tại chỗ với gương mặt không một biểu cảm, dường như chưa hề xảy ra chuyện gì.

Ngày hôm sau, vào cùng một khoảng thời gian, bọn lưu manh định diễn lại màn kịch hôm qua thêm lần nữa. Bọn chúng tập hợp lại dãy sau của lớp học, chuẩn bị từng tên chạy ngang qua bên cạnh Lưu Tân Vũ để đánh vào ót sau của cậu ta. Cao Ngang đang chực ra tay đầu tiên, chân còn chưa bước tới, đã thấy Lưu Tân Vũ lôi ra một món đồ lấp lánh từ trong cặp, cắm “phập” một phát xuống bàn học

Tất cả các bạn trong lớp đều nín thở, đó là một con dao nhọn được mài đến độ sáng bóng!

Có vài bạn nữ nhát gan sợ đến mức thét lớn một tiếng, chạy ra khỏi lớp.

Bọn Cao Ngang đứng yên không dám nhúc nhích. Lưu Tân Vũ vùi đầu vào đọc sách giáo khoa, đọc rất tỉ mỉ, đọc từng chữ từng chữ một từ hàng trên cùng đến hàng dưới cùng, rồi lại chậm rãi giở tiếp trang sau...

Sau lần đó, không còn ai dám động đến một ngón tay cậu ta.

Lưu Tân Vũ của thời cấp hai, tính tình đã rất kì quái, ngày thường kiệm lời, không qua lại với các bạn khác, thành tích học tập rất tốt, lúc thi không bao giờ quay cóp, cũng không chừa cơ hội cho những người ngồi xung quanh quay cóp. Học sinh như thế lẽ ra sẽ trở thành đối tượng dè bỉu của cả lớp. Có điều, trong một lần vô tình, cậu ta phát hiện ra mình và Hô Diên Vân thích đọc cùng một loại sách - đó là những thể loại đã bị những người cùng độ tuổi quẳng xó từ lâu như danh tác văn học thế giới, tiểu thuyết đỏ mười bảy năm [5] cùng các loại sách sử in theo lối xếp chữ dọc, [6] đem so với các thể loại văn học thanh xuân ngập tràn đồ hiệu, chữ Tây, diễm tình và ra vẻ ta đây thịnh hành vào thời đó, các loại sách này cũng giống như người đọc chúng, không hề ăn nhập gì với thế giới này. Đôi khi Hô Diên Vân khó lòng tránh khỏi lo âu vì sự không ăn nhập gì này, nhưng Lưu Tân Vũ thì lại không bao giờ nhăn khẽ lông mày vì chuyện ấy... Nói chung, hai người họ cảm thấy vô cùng hợp ý nhau trong mối giao lưu thi thoảng.

Trước mắt, tiếng gọi của Lưu Tân hiển nhiên chính là cú giải vây cho Hô Diên Vân, bọn lưu manh mặc dù miệng lưỡi đều cứng rắn như thể đã bôi dầu thần Ấn Độ, nhưng gặp phải phòng giáo vụ thì khó lòng tránh khỏi mềm xìu, vì vậy đều tản ra hết cả.

Lưu Tân Vũ đạp xe đến bên Hô Diên Vân, hạ giọng bảo, “Mau đi thôi, tớ lừa chúng nó đấy!”

Hai người cùng đạp xe. Trong bóng tối, họ đạp suốt về phía Đông theo đường Phụ Thành. Ban đầu không ai nói gì, về sau vẫn là Hô Diên Vân mở lời trước, thuật lại một lượt câu chuyện xảy ra từ tối hôm trước đến hôm nay một cách nguyên vẹn không sót một lời. Lưu Tân Vũ chỉ im lặng lắng nghe, không ngắt lời lần nào.

Những cây hòe cành lá sum sẽ sàng qua ánh sáng của đèn đường, những hạt cam vàng li ti bay tung tóe như thể đang múa lượn, khiến màu của đêm càng thêm mù mịt mênh mông. Hồi ấy, đường dành cho xe đạp vẫn chưa bằng phẳng lắm, thi thoảng sẽ xuất hiện các vết nứt hình dạng kì quái và vết trám bằng xi măng với hình dạng kì quái không kém, khi bánh xe đạp cán qua, cú xóc nảy sẽ khiến người ta nảy sinh ra một ảo giác vô cùng bất an, dường như cứ thế bị rơi vào một nơi nào khác của Trái Đất. Trong không khí lan tỏa mùi thìa là chỉ có ở xiên nướng thịt dê, bà lão bán báo đang nhét ghế xếp vào trong giá để hàng nghe thấy tiếng rao bán kem khoai môn không biết từ đâu vẳng đến, trông theo lại chỉ thấy nhân viên của cửa hàng kim khí đang kiên nhẫn trám một cánh cửa sặc sỡ.

“Cậu có cần về nhà gấp không?” Lưu Tân Vũ hỏi. “Không gấp.” Hô Diên Vân nói.

Thế là, sau khi đi ngang qua Tổng viện Hải quân, họ men theo một con đường nhỏ đi thẳng về phía Nam, đi xuyên qua một khu thị xã bẩn thỉu rách nát, mùi vị kem đánh răng Lưu Lan Hương ngào ngạt ở nơi ấy đến nay cũng khó quên được. Họ dắt xe băng ngang qua một bãi gạch, đi vào công viên Ngọc Uyên Đàm.

Trong thoáng chốc, thế giới huyện náo bên ngoài bỗng biến mất, bên tai chỉ còn tiếng ì oạp của sóng cuộn vỗ vào bờ sông. Bầu trời cũng được mở rộng ra rất nhiều, như thể xé mở hộp đóng gói vậy, thậm chí còn lén sáng lên một chút, để lộ ra màu xanh thẫm như thể đá quý. Hai người bạn dựng xe đạp dựa lên phía sau một đụn đất, bước cao bước thấp đi qua bãi cỏ nhấp nhô không bằng phẳng, mỗi bước đi đều giẫm ra một mùi thơm đắng

Họ ngồi xuống một tảng đá lớn bằng phẳng bên bờ sông, mặt đá lạnh tanh mà ẩm ướt, thậm chí có thể cảm nhận được rong rêu phía dưới tảng đá đang hít thở. Nước hồ trong veo lăn tăn đuổi nhau từ xa sang từng đợt, hình thành nên từng ngọn núi nhô lên rồi lại lún xuống trong nháy mắt trên mặt hồ. Bên kia bờ sông, có thể thấy lờ mờ bóng các cây liễu đứng thành đoàn thành cụm ôm lấy nhau, như một đàn sư tử đang nghỉ ngơi. Hình ảnh lúc sáng lúc tối của bảo tàng quân sự và tháp truyền hình trung ương được ánh đèn khảm lên đường viền màu vàng kim, phản chiếu xuống mặt hồ. Các con sóng tầng tầng lớp lớp khiến người ta không phân biệt được rõ ràng cái nào là chân thực, cái nào là ảo ảnh, chỉ cảm thấy mọi thứ nằm giữa trời đất đều đang đong đưa, tiêu tan trong sự lên xuống bất định.

“Hôm nay thoát được một lần, vẫn không biết ngày mai nên làm thế nào...”, Hô Diên Vân thở dài, “Thời tiểu học, các bạn đều đoàn kết thân ái, thi thoảng có hiện tượng bắt nạt người khác, lúc nào cô giáo cũng sẽ đứng ra lo. Nhưng còn bây giờ thì, bọn Cao Ngang thật sự coi trời bằng vung, có thể làm mọi chuyện xấu, còn các bạn hiền lành thật thà thì chỉ có thể để mặc cho chúng ức hiếp, ngay cả cảnh sát cũng làm đồng lõa cho chúng luôn...”

“Bố của Cao Ngang là lãnh đạo ở Cục Giáo dục, Chương Đạc là con trai của hiệu phó Chương trường chúng ta.” Lưu Tân Vũ lạnh lùng nói.

Điều này hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của Hô Diên Vân. Cậu lặng đi giây lát, rồi hỏi, “Thế thì sao?”

“Không sao hết. Tớ chỉ muốn nói với cậu, một là đừng động vào chúng, bằng không thì đấu với chúng tới cùng!”

“Cắm con dao xuống bàn như cậu á?” Hô Diên Vân nhẹ nhàng lắc đầu.

“Đúng!” Lưu Tân Vũ nói như đinh đóng cột, “Cậu nhất định phải để cho chúng biết... ta dám liều mạng Chỉ cần cậu dám liều mạng đương đầu, bọn chúng sẽ phải lùi bước!”

Lần này đến lượt Hô Diên Vân im lặng. Cậu cảm thấy bản thân mình không có lòng dũng cảm như của Lưu Tân Vũ.

Rất lâu sau, cậu mới cúi đầu tự lẩm bẩm, “Tớ cảm thấy ngày nào cũng rất buồn, rất phiền, vốn dĩ áp lực học hành đã lớn lắm rồi, ở trường mỗi phút giây đều phải cẩn thận tránh bị đánh, về đến nhà còn bị phụ huynh mắng thêm. Không ai đứng thẳng người lên đương đầu với tai ách, thế giới này có quá nhiều điều không đúng, không hợp lẽ, thế nhưng hình như mọi người đều đã chấp nhận những điều ấy, không có ai đi chất vấn một lần, càng không có ai nghĩ đến việc phải thay đổi...”

“Tớ cũng không hiểu được như cậu”, Lưu Tân Vũ nói. “Tớ muốn tìm câu trả lời từ trong sách, tớ cảm thấy trong sách có một thế giới khác...”

“Không hẳn”, Hô Diên Vân khẽ lắc đầu. “Cậu xem, trong tiểu thuyết, bọn địa chủ ác bá, lưu manh côn đồ ức hiếp người nghèo như thế nào, tớ cảm thấy trong trường thật sự diễn ra chuyện y như vậy, không khác gì cả.”

“Thế thì phải dùng phương pháp trong sách để đối phó với chúng” Lưu Tân Vũ nói. “Một người đấu không lại chúng thì hai người đấu, hai người đấu không lại chúng, thì cả một hội đấu với chúng!”

---❊ ❖ ❊---

Câu chuyện về sau, Hô Diên Vân làm sao cũng không ngờ nổi, nỗi sầu muộn như thể các con sóng cuồn cuộn của Ngọc Uyên Đàm lại hóa thành một trận phong ba máu me trong rừng thông vỏ trắng! Sự kiện mang tính huyền thoại nhất ở thời trung học, không ngờ đã được mở màn một cách vô tình từ trong bóng tối mù mịt như thế... Trên thế gian có biết bao vở kịch hoành tráng khi kéo tấm màn cho mở ra hồi đầu lại là màn đêm tăm tối!

Nhớ lại những chuyện này, Hô Diên Vân không khỏi lại đưa mắt nhìn Lưu Tân Vũ đang ngồi trước cửa sổ thêm lần nữa. Cậu ta đã gặm hết trái dưa leo, đang nhìn chằm chằm vào ban công nhà Đoàn Tân Nghênh ở phía đối diện.

“Lại sắp bắt đầu rồi...”, Lưu Tân Vũ hạ giọng nói.

Hô Diên Vân đi đến bên cạnh cậu ta, “Chính cái chuyện lạ mà cậu bảo đấy hả?”

“Ừ”, Lưu Tân Vũ khẽ gật đầu. “Cậu xem...

Nhìn theo cánh tay phải giơ lên của cậu ta, Hô Diên Vân trông thấy, trên ban công phía đối diện, một người già ngồi trên xe lăn đang nắm lấy lan can, ra sức vươn cơ thể mình lên cao một chút ra ngoài ban công, lại vươn lên cao thêm một chút nữa, như thể muốn lăn từ trong ban công ra ngoài để nhảy lầu tự sát vậy. Do cần phải dùng đến sức lực cực kỳ lớn, ông lão nhíu chặt mày, nghiễng răng ken két, khuôn mặt phủ đầy vết nhăn như vỏ cây thông nhăn nhúm lại. Nhưng trong khoảnh khắc sắp trèo được ra khỏi lan can, ông lại ngừng lại, xoay đầu sang trái, rồi lại xoay đầu sang phải, ánh mắt vẩn đục nhìn quét qua tầng dưới, dường như đang tìm kiếm điều gì, trong miệng lẩm bẩm một điều gì đó. Hành động này cứ thế diễn ra trong khoảng một phút, khi đã xác nhận rằng không tìm được gì cả, thần sắc ông trở nên vô cùng thất vọng, ngồi lại về xe lăn với vẻ chán nản.

“Ông ấy chính là bố của Đoàn Tân Nghênh, mỗi ngày từ 9 giờ đến 11 giờ sáng, từ 3 giờ đến 5 giờ chiều, ông đều sẽ ngồi xe lăn ra ban công, cứ thế mà ngồi đấy, mưa gió hay nắng gắt cũng ngồi im không nhúc nhích, sau đó cứ cách khoảng một tiếng thì sẽ gượng dậy như thế một lần.” Lưu Tân Vũ nói.

“Vì sao ông ấy phải ngồi xe lăn?” Hô Diên Vân hỏi Lưu Tân Vũ nói, “Chân bị ảnh hưởng bởi bệnh tiểu đường, không kịp thời chữa trị, bị cắt đi rồi.”

“Thế ông ấy đang lẩm bẩm điều gì vậy?”

“Không biết”, Lưu Tân Vũ khẽ lắc đầu. “Điều duy nhất tớ có thể khẳng định, là dựa trên khẩu hình, mỗi lần ông ấy lẩm bẩm, có lẽ đều là năm chữ giống nhau.”