“Năm chữ.” Hô Diên Vân lặp lại một lần. Khi anh lại hướng ánh mắt nghi hoặc sang công ở phía đối diện một lần nữa, ông lão đã cử động xe lăn, chậm rãi húc đẩy cánh cửa ban công ra để trở vào trong nhà
Do nguyên nhân ánh sáng, cộng thêm sự ngăn cản của tường và cửa ban công, cho dù là dùng ống nhòm cũng không thể nhìn rõ tình hình trong phòng phía Nam, chỉ có thể loáng thoáng nhận ra mái đầu của ông lão đang tựa trên xe lăn, còn cả bóng dáng Đoàn Tân Nghênh thi thoảng đi đi lại lại bưng cơm, lau người cho ông.
“Lão Đoàn này ru rú trong nhà suốt từ sáng đến tối làm gì cơ chứ?” Hô Diên Vân nói thầm một câu. “Tớ đã thử điều tra, từ khi ra tù vài tháng nay, cậu ta vẫn chưa tìm việc làm, cũng chưa từng liên hệ với các bạn tù khi trước.”
Lưu Tân Vũ nói, “Từ vị trí của mình không nhìn thấy tình hình ở căn phòng phía Bắc căn nhà, nhưng mỗi lần cậu ta đến căn phòng phía Nam của bố cậu ta thì chỉ có chăm sóc tắm rửa, ăn cơm gì đấy, hai cha con hình như cũng rất ít nói chuyện với nhau, bây giờ cậu ta đang bế ông lão lên giường, có lẽ là để ông ấy ngủ trưa... Hô Diên, cậu thật sự cảm thấy Lão Đoàn đang lên kế hoạch cho một vụ mưu sát sao?”
Hô Diên Vân nhìn Lưu Tân Vũ, mặc dù trên mặt Lưu Tân Vũ không có biểu cảm gì, nhưng Hô Diên Vân biết rằng đây chắc chắn là câu hỏi mà cậu ta luôn giấu kín tận đáy lòng kể từ khi tham gia vào hành động giám sát lần này.
“Theo tình hình quan sát mấy ngày nay, ngoài việc cảm thấy cậu ta thích ở nhà ra, tớ không phát hiện thêm bất kỳ hành vi bất thường nào nữa. Một tù nhân và một người đàn ông thích ở nhà về cơ bản đều giống nhau, vì vậy là một người vừa ra tù không lâu, điều này dường như không có gì là không ổn ở cậu ta.” Hô Diên Vân thở một hơi thật dài, nói, “Tuy nhiên, ai biết được, chớp mắt đã bao nhiêu năm không gặp… thời gian trôi nhanh như phi trên đường cao tốc, mà vận mệnh của mỗi người chúng ta đều là hiện trường tai nạn giao thông”
“Bữa giờ chưa nói, thực ra vài năm trước, tớ từng gặp Lão Đoàn một lần.” Lưu Tân Vũ đột nhiên nói.
“Ớ?” Hô Diên Vân giật mình,“Chuyện từ khi nào thế?”
“Còn nhớ hồi tớ tốt nghiệp đại học, tớ từng giấu giếm lý lịch học để thi vào trường kĩ thuật, học kĩ thuật điện một thời gian chứ? Tớ đã gặp Lão Đoàn ở trường kĩ thuật đấy. Nhắc đến cũng thấy trùng hợp, đúng lúc cậu ta đang đi học ở đấy, đăng kí lớp cấp tốc, bọn tớ rất vui khi gặp được nhau, đều không ngờ rằng có thể tiếp tục là bạn học với nhau ở nơi ấy, do đó còn uống thêm vài bữa rượu với nhau. Cậu ta vẫn như xưa, thật thà, hiền hậu, chẳng có nhiều chủ kiến gì, cứ vâng vâng dạ dạ... chỉ có điều trên mặt đã thêm vài nếp nhăn, hễ rượu vào là lời ra, mà nói thì toàn là lời oán trách, công việc không vừa ý, ngoài xã hội toàn bị ức hiếp, hơn nữa vừa mới làm đám cưới, áp lực kinh tế lớn, lại không kiếm được nhiều tiền, vì thế mới muốn vào trường kĩ thuật để học hỏi thêm, thêm một kĩ năng thì đỡ được áp lực hơn gì đấy. Theo tớ thấy, cậu ta chẳng thay đổi gì, không giống một tội phạm giết người - càng không phải là tội phạm giết người chuyên dùng tâm kế, mưu mô quỷ quyệt như Lâm Hương Minh đã nói.”
Lưu Tân Vũ và Hô Diên Vân là bạn học thời cấp hai, Lâm Hương Minh là bạn học cấp ba với Hô Diên Vân, nhưng thời cấp ba họ từng cùng làm tạp chí với Hô Diên Vân, vì vậy có quen biết lẫn nhau.
“Về mặt phán đoán đối với nhân tính, Hương Minh nhạy bén và sâu sắc hơn nhiều so với cả cậu và tớ.” Hô Diên Vân nói. “Hơn nữa, Lão Đoàn cưới sớm, sinh con cũng sớm, hai chúng ta đều là hai gã độc thân, không thật sự có khả năng hiểu rõ tâm thái của một người cha, hoặc có thể nói, không thật sự có khả năng hiểu rõ sau khi biến đổi từ một thằng con trai sang một người cha, rốt cuộc sẽ có những sự thay đổi nào.”
Để thả lỏng tư thế ngồi một chút, Lưu Tân Vũ ưỡn ngực, “Nói một câu ngoài lề tí, Hô Diên, rốt cuộc cậu tính khi nào thì yêu đương, lập gia đình?
“Tình yêu là chuyện thiếu logic và lý trí nhất trên thế giới, mà cậu lại biết, tớ chỉ cần vướng vào những chuyện thiếu logic và lý trí thôi, kết cục đều không tốt đẹp gì.” Hô Diên Vân cười cay đắng. “Có điều này tớ không hiểu được, ừm... tớ tuy trông hơi xấu, nhưng so với Lão Đoàn, nếu nói một cách miễn cưỡng thì chắc chắn tớ cũng có thể được xem là một anh chàng đẹp trai, sao cậu ta có thể cưới sớm như thế được? Cậu ta không có tiền, cũng không có quyền, con gái nhà ai mà có thể chấm được cậu ta? Không lẽ cậu ta đã thực sự gặp được một người con gái tốt như trong truyền thuyết?”
“Cái này tớ cũng không rõ lắm, tớ chưa từng gặp vợ của Lão Đoàn, thế nhưng, lúc uống rượu cùng nhau đợt ấy, cứ nhắc đến chuyện nhà là cậu ta thở dài thườn thượt, dường như chứa đầy oán thán trong lòng đối với tình trạng hôn nhân, lúc nào cũng bảo hôn nhân không đáng tin cậy, không thể tin tưởng phụ nữ.” Lưu Tân Vũ nói.
Hô Diên Vân trầm tư trong giây lát, lại nói, “Tớ nhớ hồi tiểu học, tớ từng đến nhà cậu ta chơi, hình như chỉ gặp mẹ cậu ta, một người rất chân chất. Về sau lên cấp hai, cậu chơi thân với cậu ta hơn, cậu đã từng gặp bố cậu ta chưa?”
Lưu Tân Vũ gật đầu, “Có một năm vào kì nghỉ, tớ có đến nhà tìm cậu ta, mẹ cậu ta mới qua đời không lâu vì bệnh, cả nhà vẫn đeo khăn tang đen trên cánh tay, bố cậu ta trông gầy gò, mặc trang phục rất cũ nát, không thích nói chuyện lắm... nói chung Lão Đoàn là một người rất đáng thương”
Hô Diên Vân thở dài.
“Tớ bảo này, Hô Diên”, giọng điệu của Lưu Tân Vũ đột ngột trở nên nặng nề, “cậu định khi nào đi nói chuyện trực tiếp với Lão Đoàn?”
Hô Diên Vân lặng đi, dường như bị câu hỏi này châm trúng vào dây thần kinh răng. Sau một lúc, anh mới ngập ngừng bảo, “Tớ vẫn chưa nghĩ kĩ, dù gì thì ngay cả chuyện cậu ta có dính líu vào vụ án này hay không tớ cũng chưa khẳng định được rõ ràng, gặp nhau rồi cũng không biết phải nói gì...”
“Tớ cảm thấy cậu nên thử gặp cậu ta.” Lưu Tân Vũ vặn mở nắp chai nước suối cái “soạt, chậm rãi uống một hớp, “Cậu nên cho cậu ta một cơ hội để nói rõ ràng về sự việc.”
“Lão Lưu, cậu nên biết rằng, bây giờ tớ đang làm việc, không thể để lẫn lộn quá nhiều tình cảm riêng tư vào trong đây.”
“Lão Đoàn thì khác, cậu ta là bạn học cũ của chúng mình...”
Hô Diên Vân ngắt lời cậu ta một cách thô bạo, “Bạn học cũ thì sao? Đừng bảo là bạn học cũ, tớ giải quyết qua bao nhiêu vụ án, còn từng thấy hai người ngồi cùng bàn suốt từ thời tiểu học đến cấp ba, cuối cùng một người hạ độc chết người còn lại kia đấy!”
Trong nhà yên lặng như tờ, rất lâu rất lâu, trong bầu không khí tĩnh mịch này, căn phòng bị bỏ trống lâu ngày giải phóng ra ánh sáng rực rỡ và mùi hương độc hữu của mình, khiến hai người đang nhìn nhau hệt như họa tiết mặt thú được khảm khắc trên các đồ dùng trong nhà thời Thanh, xưa cũ mà không có hồn.
“Xin lỗi”, để phá tan bầu không khí khó xử này, Hô Diên Vân khẽ cười gượng gạo, “tớ hơi nóng nảy, còn hôm nay cậu thì có vẻ như cũng nói hơi nhiều.”
Lưu Tân Vũ “ừm” một tiếng.
“Dù cho tớ muốn đi tìm Lão Đoàn để nói chuyện, ít ra cũng phải để sau khi đã nắm rõ đầy đủ tình hình, bây giờ tớ đi biết nói gì với cậu ta? Chẳng lẽ hỏi vì sao ông già nhà cậu ta mỗi ngày đều ra ngoài ban công niệm ngũ tự chân kinh vào khoảng thời gian nhất định à?”
“Không còn cách nào khác, từ góc độ này của chúng ta, chỉ có thể nhìn thấy ban công phía đối diện, hoàn toàn không thấy căn phòng ở phía Bắc, cậu ta làm những gì trong căn phòng đó, chúng ta hoàn toàn không thể biết được, trừ khi...”
“Trừ khi gì?”
“Trừ khi lẻn được vào nhà cậu ta để xem thử.”
Hô Diên Vân giật mình, lập tức hiểu ra ý của Lưu Tân Vũ. Đúng thế, lẻn vào nhà Đoàn Tân Nghênh không phải hoàn toàn không có khả năng. Ông già của cậu ta ngày nào cũng ngồi ở ban công vào khoảng thời gian cố định, thời gian còn lại về cơ bản đều nằm ngủ trên giường, nếu trong khoảng thời gian này Đoàn Tân Nghênh ra khỏi nhà, thế thì lẻn vào đó, có lẽ sẽ có thể phát hiện ra rất nhiều thứ mà từ khoảng cách vài chục mét giữa hai tòa nhà không thể phát hiện được.
Thế nhưng, liệu có nguy hiểm không?
Nghĩ thế, Hô Diên Vân đột nhiên mỉm cười - người bạn học lúc nào cũng khom người gù lưng, vẻ mặt cung cúc như thế, có thể có nguy hiểm gì được?
Không, không thể nghĩ như thế được. Tại nơi sâu thẳm nhất của ý thức, Hô Diên Vân đâm một nhát cật lực vào bản thân mình. Không bao giờ được quên lời nhắc nhở của Lâm Hương Minh, đây là một kẻ tình nghi “vô cùng gian xảo”, nếu Lâm Hương Minh đã ra một bản báo cáo giám định như thế, thì dù là bất kỳ ai cũng không nên ngó lơ xem thường.
“Hô Diên”, đột nhiên, Lưu Tân Vũ gọi giật anh một tiếng, “Lão Đoàn ra ngoài kìa!"
Hô Diên Vân vội vàng lao đến trước cửa sổ, thấy Đoàn Tân Nghênh đang đẩy mở cửa tòa nhà đi ra ngoài, đeo chéo một chiếc cặp xách giả da màu nâu bình thường đến không thể bình thường hơn, trong cặp xách cộm lên. Hắn mở khóa chiếc xe đạp đang khóa vào giá để xe đạp, ngồi lên chiếc xe đạp Nhị Lục trông như cổ vật mới được khai quật, lọc cọc đạp đi, không biết mất hút về hướng nào.
Hô Diên Vân quay mặt qua, nói với Lưu Tân Vũ, “Tớ đi một chuyến nhé.”
Lưu Tân Vũ lập tức nhón lấy chiếc cặp đựng công cụ bên ghế, đặt lên đầu gối, mở ra, lấy ra một chiếc tại nghe không dây màu da người được chế tạo từ silicon đưa cho Hô Diên Vân. Hô Diên Vân nhét vào tai phải. Lưu Tân Vũ lại lấy ra một bộ đàm nhìn giống như iPhone6 - loại bộ đàm này có thể thu được tín hiệu sóng âm do Hô Diên Vân phát ra thông qua rung động của phần cổ họng trong phạm vi 100 mét, đồng thời truyền lời đến tại nghe của anh. Lưu Tân Vũ điều chỉnh tần số, hạ giọng thử âm vào micro, “Alô một hai ba, alô một hai ba”. Hô Diên Vân gật gật đầu, giơ ngón tay cái lên, thể hiện rằng đã thu được tín hiệu sóng âm rõ ràng và ổn định, sau đó cầm chiếc cặp hai quai đeo vai mini màu xám nhạt lên, bước ra khỏi cửa.
Hô Diên Vân đi về phía tòa nhà mà Đoàn Tân Nghênh ở, thầm cảm thấy may mắn, mới vừa rồi còn đang chờ mong được đột nhập vào “động hổ” để do thám hư thực, không ngờ cơ hội đến nhanh như thế. Đây thực sự là một thời cơ thuận lợi vô cùng hiếm hoi, Đoàn Tân Nghênh ra khỏi nhà rồi, bố hắn cũng đã nằm ngủ rồi, vừa hay có thể mò vào nhà.
Thế nhưng, liệu có nguy hiểm không? Câu hỏi vừa nghĩ ra lúc nãy lại một lần nữa chớp hiện ra trong đầu.
Không nghĩ được nhiều thế nữa, có nguy hiểm đi nữa thì cũng tốt hơn là đứng nhìn qua cửa sổ từ xa, cách có một lớp ủng thôi đã không gãi ngứa được rồi, huống hồ đây là cách cả tòa nhà... Hơn nữa, không phải là có Lưu Tân Vũ đang quan sát đó sao, lỡ như Đoàn Tân Nghênh về sớm, chỉ cần nhận được báo động sớm từ Lưu Tân Vũ, mình sẽ có thể có đủ thời gian để rút êm.
Đẩy mở cánh cửa tòa nhà mà Đoàn Tân Nghênh ở, đi từng bước lên tầng bốn, hành lang không một bóng người, yên tĩnh tương xứng với khoảng thời gian giữa trưa này, chỉ ở những nơi nằm gần cửa sổ mới có thể thấy được một ít bụi bặm đang lơ lửng một cách chán nản lười nhác. Tuy nhiên do cẩn thận, Hô Diên Vân vẫn nhón mũi chân leo lên từng bậc một cách thừa thãi. Mặc dù cầu thang rộng rãi, nhưng vì đã có tuổi đời quá lâu nên đường bao ven tất cả các bậc thang đều xói lở mấp mô như bị chó gặm.
Đến tầng bốn, Hô Diên Vân thoáng nhìn căn hộ bên tay phải, thật hiếm thấy là không hề lắp cửa chống trộm, phần trên cánh cửa gỗ “ban đầu” có thể nhìn ra biển số nhà “409”, có điều phần sơn đỏ bị long ra đến nỗi chỉ còn lại màu nền.
Chính là căn này rồi.
Hô Diên Vân ngồi thụp xuống, nhìn khóa cửa một thoáng, là loại khóa cũ chỉ lắp có năm, sáu hạt bi, dùng chìa thẳng là có thể mở được, thuộc loại khóa cửa dễ dàng “phá giải” nhất. Loại khóa này không khó để mở ra, trái lại vấn đề dễ xảy ra hơn nằm trên trục bản lề cửa, bởi vì thông thường, các loại cửa nhà lắp loại khóa này đều đã có tuổi đời không nhỏ, trục bản lề cửa giống như các khớp xương của người già bảy, tám chục tuổi, lúc mở ra sẽ kêu cót két, rất dễ bị người trong nhà phát hiện.
Thế là Hô Diên Vân lấy ra chai dầu trơn từ trong chiếc cặp hai quai mini, dùng một cây cọ quét nhỏ, quét dầu lên cả ngoài lẫn trong, từng đường kẽ hở của trục bản lề, chiếc trục bản lề ấy giống như một thành viên trong nhóm biểu diễn thời trang tuổi già chuẩn bị lên sân khấu biểu diễn, đến cả các mắt thêu cũng sáng lấp lánh.
Anh rút một chiếc chìa khóa đa năng ra, cắm vào trong lỗ khóa hí hoáy một lúc, dễ dàng mở được lưỡi khoá, sau đó nhẹ nhàng kéo cửa...
Tốt lắm, hầu như không hề có tiếng động gì.
Anh lách người, đi vào trong căn hộ, tiện tay khép cửa lại.
Trong nhà hơi tối, như thể trong nháy mắt bước từ buổi trưa sang hoàng hôn. Giội vào mặt anh một thứ mùi vừa tanh vừa khai, tựa như có ai đã vò nát miếng giẻ lau trong bồn nước tiểu rồi lại mang ra lau hết sàn nhà một lượt vậy. Hô Diên Vân đưa mắt nhìn quanh, nhận ra rằng căn hộ hai phòng thông suốt hai phía Nam Bắc này có kết cấu hầu như y hệt với căn hộ ngôi nhà mà mình dùng để giám sát. Phòng ngủ chính ở phía Nam tương đối lớn, có một ban công; phòng ngủ phụ ở phía Bắc đang đóng cửa, trên cửa có treo khoá. Một hành lang nối hai căn phòng ở phía Nam và phía Bắc lại với nhau, hướng thẳng với cửa phòng là một phòng khách không lớn, như thể một hốc cây lún vào ở phần chính giữa của cả hành lang.
Dỏng tại lắng nghe, ngoài tiếng ong ong của tủ lạnh đã cũ, anh không nghe thấy bất kỳ âm thanh nào khác.
Hô Diên Vân bước nhẹ dọc theo hành lang vài bước, áp lưng lên tường, do thám động tĩnh trong phòng ngủ chính. Người cha già của Đoàn Tân Nghênh đang nằm trên một chiếc giường ván gỗ, nửa thân dưới đắp một tấm chăn len đã sứt chỉ, có lẽ là đã ngủ say. Trên chiếc tủ ở đầu giường đặt đầy những lọ thuốc lớn nhỏ không đều, còn dựng thêm một bình oxy màu xanh lam. Chiếc xe lăn mà ông không phút giây nào rời ra khi hoạt động đang được đặt bên giường; nơi tay vịn xe bọc lớp giả da màu đen bị nứt toác, để lộ lớp bông gòn bẩn thỉu bên trong; bánh xe lăn bị mài mòn đến nỗi không còn thấy một chút đường vân nào từ lâu, nhìn trơn nhẵn hệt như da rắn.
Anh lùi lại vài bước, lại đi ra phòng khách. Trong phòng có đặt một chiếc giường sắt, bên trên có phủ nệm, cạnh giường có một chiếc bàn gấp màu be, trước bàn có một chiếc ghế đẩu nhỏ, trên bàn đặt những thứ như đèn bàn, hộp đồ nghề… trông có vẻ như ngày thường Đoàn Tân Nghênh không chỉ ngủ mà còn sinh hoạt ở đây.
Anh lại bước đến trước cửa phòng ngủ phụ, xem thử ổ khóa đang móc vào kia. Là ổ khóa bằng đồng hiệu Tam Hoàn, tay khóa cài chặt vào trong thân khoá. Lạ thật, ban ngày ban mặt vì sao phải khóa một căn phòng trong chính nhà mình lại? Vì sao Đoàn Tân Nghênh không ở trong căn phòng này? Trong căn hộ hai phòng ngủ chật chội này, vì sao còn phải cố tình chừa ra một phòng để không?
Tất cả các câu hỏi đều tập hợp thành một câu, chính là - trong căn phòng ngủ phụ này rốt cuộc đang khóa bí mật gì?
Hô Diên Vân áp tai lên cánh cửa của phòng ngủ phụ chăm chú lắng nghe. Lặng yên như tờ, không có một chút âm thanh nào, xem ra cửa sổ bên trong có lẽ cũng được đóng kín. Anh cúi rạp người xuống, nhìn vào trong qua kẽ hở giữa cánh cửa với sàn nhà, ánh sáng bên trong căn phòng ngủ phụ vốn dĩ đã yếu ớt, cộng thêm việc bản thân kẽ hở không hề lớn, vì vậy không nhìn thấy gì cả.
Đột nhiên, một ngọn gió lạnh lẽo thổi mạnh lên mặt anh, khiến anh rát đến nỗi hai bên thái dương đau nhói. Khoan đã, nếu cửa sổ bên trong đang đóng, thế gió từ đâu ra?
Không lẽ, trong căn phòng này có người? Hoặc là... một vật thể trong suốt ma mị nào đó cũng đang nhìn vào mình qua kẽ hở đó?
Một cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng khiến mọi lỗ chân lông của anh đều dựng thẳng dậy, anh vội vàng đứng dậy.
Muốn mở loại khóa cài này không hề tốn sức nhưng tiếng động tạo ra rất có thể sẽ làm ông lão đang ngủ thức giấc - anh dùng suy nghĩ này để gạt đi ý đồ xâm nhập vào phòng ngủ phụ.
Thế thì, cứ xem thật kĩ phòng khách vậy. Trong khu vực hoạt động bé xíu này, có lẽ đang ẩn giấu một bí mật hệ trọng nào đó?
Anh ngậm một cây đèn pin laser trong miệng, chùm tia sáng bật mở chiếu rọi tầm mắt trước mặt: trước tiên lật giường của Đoàn Tân Nghênh, không phát hiện ra điều gì, lại nhìn thử trong sọt rác, cũng không có bất kỳ vật dụng đáng giá nào, chỉ có vài ống nhựa bị cắt nát hay dây đồng gì đấy, thế là lại sang xem thử chiếc bàn gấp, tuy nhiên trên chiếc bàn gấp ngoài đèn bàn và một chiếc hộp nhựa đựng pin cúc áo hiệu Siêu Bá GP ra thì cũng trống trơn không có vật gì khác.
Không thu hoạch được gì hết, thực sự không được thì bỏ cuộc thôi.
Anh nghĩ như thế, tiện tay rờ rẫm một lúc trên chiếc bàn gấp.
Ấy, hình như đầu ngón tay bị thứ gì đó cà vào một thoáng.
Anh nâng ngón tay lên trước mặt, dùng ánh đèn hội tụ của đèn pin laser chiếu vào, mới phát hiện ra là một số tinh thể màu trắng như cát vụn.
Đây là gì? Không lẽ là heroin? Lão Đoàn này không lẽ đang tự chế tạo ma túy hay là đang hút ma túy? Nếu thật sự là thế, công đoạn chưng cất heroin cần đến quy trình vô cùng phức tạp, có lẽ sẽ phải phát hiện ra các công cụ tinh luyện như máy bơm, nồi nung hay bình thủy tinh cổ lọ gì đó; hoặc phải tìm thấy giấy bạc hay kim tiêm dùng trong khi hút ma túy chứ!
Hô Diên Vân lập tức bắt đầu tìm kiếm một cách tỉ mỉ hơn nữa, cuối cùng, bên trong một chiếc hộp giấy đặt ở góc tường, anh phát hiện ra những thứ như mỏ hàn điện, cốc chịu nhiệt, phễu, bình thủy tinh miệng rộng, thiết bị lọc cafe... còn có vài chai màu nâu không dán nhãn đánh dấu, đều là chai rỗng, chỉ có vài chữ cái in hoa được viết bằng bút máy trên nắp chai, là kí hiệu duy nhất để phân biệt giữa chúng với nhau.
HCl là axit clohydric, H2O2 là hydro peroxit (nước oxy già), CH3COCH3 là axeton.
Đây là tổ hợp kỳ lạ gì thế? Màu sắc sặc sỡ, chủng loại đa dạng, lộn xộn không đều, kỳ dị hơn cả kiểu tóc của HKT. Chỉ những công cụ trước mắt đây, hiển nhiên vẫn chưa đủ để tinh luyện heroin, dùng để chế cafe thì rõ ràng lại quá nhiều, không lẽ tất cả mọi thứ này hoàn toàn không có ý nghĩa gì cả, chỉ là các “vật phẩm thường ngày” của một người yêu thích hóa học và vật lý... Không không không, không nên đưa ra giả thiết lười biếng nhất như thế này!
Mình đang bị gì thế? Từ sau khi rạp sát đất nhìn một thoáng vào trong phòng ngủ phụ, gặp phải một luồng gió lạnh quỷ quái vô danh, đầu óc mình trở nên cứng đờ suốt nãy giờ, không thể nào thiết lập quan hệ logic nội tại giữa những thứ mà ánh mắt mình chạm tới....
Vừa nghĩ như thế, đầu óc anh lập tức bình tĩnh trở lại.
Mình không thể tiếp tục bị kẹt bởi chuyện các tinh thể màu trắng kia là gì nữa, điều đó sẽ khiến mình đi lệch hướng, sa vào vũng lầy. Mục tiêu suy luận của mình nên là: rốt cuộc Đoàn Tân Nghênh đi làm gì? Khi làm rõ được câu hỏi này, “thân phận thật sự” của tinh thể màu trắng có lẽ sẽ được vạch trần.
Vì thế, những thứ trong chiếc hộp giấy này chỉ là một phần của sự thật, nếu muốn tìm ra toàn bộ sự thật thì nên kiểm tra xem lại từ đầu những vật mà mình vốn tưởng là có thể “bỏ qua”!
Ống nhựa bị cắt nát, dây đồng trong sọt rác;
Hộp nhựa đựng pin cúc áo hiệu Siêu Bá GP trên chiếc bàn gấp;
Mỏ hàn điện, cốc chịu nóng, phễu, bình thủy tinh miệng rộng, thiết bị lọc cafe trong chiếc hộp giấy, mấy cái chai màu nâu không dán nhãn...
Nhìn lên mảnh tường màu trắng như tuyết, đồng nhịp với não bộ đi từ mơ hồ đến rõ ràng, ánh mắt của anh cũng thay đổi tiêu cự từng lần từng lần một. Những thiết bị riêng rẽ và hình ảnh mơ hồ ban đầu, cuối cùng như thể từ một thành hai, từ hai thành ba, dần dà nhóm lại thành hình ảnh liên tục không dứt đoạn: bỏ hydro peroxit vào trong bình thủy tinh miệng rộng, sau đó thêm axeton, khuấy đều, khuấy đều, rồi lại thêm axit clohydric vào làm xúc tác, tiếp tục khuấy đều, khuấy đều... đặt tất cả vào trong tủ lạnh, tinh thể màu trắng hình thành, vật chứa, dung dịch, thiết bị lọc cafe, phễu, cốc chịu nóng, bình miệng rộng, đổ từng chút từng chút ra, lọc qua, khuấy đều, sau đó dùng chiếc vá nhỏ sàng ra những tinh thể còn ẩm dưới đáy thiết bị lọc, rải đều, hong khô...
Sau đó thì sao? Sau đó là gì? Ống nhựa bị cắt nát, dây đồng trong sọt rác; hộp nhựa đựng pin cúc áo hiệu Siêu Bá GP trên chiếc bàn gấp; mỏ hàn điện trong hộp giấy...
Không không không, một trong những tiền đề quan trọng trong việc suy luận, chính là đào thải bớt những điều kiện tạo ra quấy nhiễu, để tất cả yếu tố cho việc suy luận thể hiện ra diện mạo ban đầu đúng bản chất nhất và chân thực nhất.
Được thôi, bắt đầu giản lược....
Ống nhựa bị cắt nát, dây đồng, hộp nhựa đựng pin cúc áo hiệu Siêu Bá GP, mỏ hàn điện trong hộp giấy... Không được, vẫn không đủ, phải giản lược thêm chút nữa.
Ống nhựa, dây đồng; hộp nhựa đựng pin cúc áo; mỏ hàn điện...
Vẫn chưa đủ, vẫn còn thiếu một chút, phải lột bỏ hết tất cả các lớp vỏ ngoài không cần thiết... vỏ ngoài!
Đúng rồi, chính là cái này! Hộp nhựa đựng pin cúc áo - đây chỉ là một lớp vỏ ngoài, điều quan trọng hơn cả, pin cúc áo bên trong biến mất rồi!
Tia chớp lóe lên, sự thật bỗng chốc được phơi bày ra trước mắt!
Chết tiệt! Không biết thời gian còn kịp nữa hay không! Hô Diên Vân quét các chất kết tủa còn dư trên bàn vào trong túi giấy đựng chứng cứ, như thể một chú cầy Meerkat đang vật lộn với rắn độc, tức tốc lủi ra khỏi nhà Đoàn Tân Nghênh, dùng chìa khóa vạn năng khóa cửa lại, vừa chạy xuống dưới vừa nói, “Lão Lưu Lão Lưu, cậu có nghe được tớ nói không? Cậu có nghe được tớ nói không?”
“Có nghe thấy, có nghe thấy” Giọng Lưu Tân Vũ vang lên trong tai nghe, “Sao thế? Hô Diên, phát hiện ra điều gì rồi?”
“Lão Đoàn đang chế tạo bom!” Hô Diên Vân không kiềm được sự run rẩy trong giọng nói, “Tớ phát hiện trong nhà cậu ta một cái bình rỗng từng dùng để chứa hydro peroxit, axeton và axit clohydric. Sự kết hợp nổi tiếng nhất của ba chất này chính là trộn hydro peroxit và axeton lại với nhau, dùng axit clohydric làm chất xúc tác, sau đó làm lạnh, sau khi lắng đọng thì lấy vật kết tủa, chính là axeton peroxit, tên gọi thông dụng là TATP, đây là một chất gây nổ rất dễ chế tạo mà lại có sức phá hoại vô cùng lớn! Tôi phát hiện ra ống nhựa, dây đồng và mỏ hàn điện trong sọt rác của Lão Đoàn, đây rõ ràng là được dùng để tự chế thiết bị gây nổ. Điều quan trọng nhất là cậu ta đã dùng một viên pin cúc áo, nếu tớ không đoán sai, có lẽ cậu ta đã đặt thuốc nổ trong một vật gì đó, tìm thời cơ tiếp cận Vu Văn Dương, sau đó gây nổ!”
Lưu Tân Vũ cũng rất kinh hoàng, “Thế cậu tính làm thế nào... tớ thấy cậu chạy ra khỏi tòa nhà rồi đây.”
Hô Diên Vân vừa chạy vừa nói, “Tớ phải ngăn cản Lão Đoàn, cậu hãy canh chừng ở cửa sổ, nếu phát hiện Lão Đoàn về thì lập tức báo cho tớ.”
Trong nháy mắt, anh đã chạy ra đường. Nhìn theo người xe đi đi lại lại, anh có chút bối rối. Một thành phố lớn đến như vậy, nên đi đâu để tìm Đoàn Tân Nghênh đây?
Khu Hồng Đô ở cách đây không xa, cũng có thể Lão Đoàn đã đến nhà Vu Văn Dương để “phục vụ tận nhà” rồi, vừa nghĩ đến đấy, anh vội vã chạy đến trước cổng khu Hồng Đô, nhưng không ngờ bị bảo vệ ngăn lại.
“Xin quẹt thẻ để vào cổng.” Bảo vệ chỉ vào cánh cổng khóa điện tử màu đen.
“Tôi có việc gấp.” Hô Diên Vân khoa tay làm dấu, “Vừa nãy các anh có thấy một người đàn ông miệng hơi hô, vóc dáng cao khoảng từng này đi vào không? Hắn mặc chiếc áo khoác ca-rô đỏ đen, đeo một chiếc cặp quai chéo màu nâu.
Nhân viên bảo vệ nghĩ một chốc rồi bảo, “Không có, không nhớ có người nào như thế.”
“Thế thì phiền anh hỏi các bảo vệ đang đứng gác ở các cổng khác một chút, đồng thời xin nhân viên trong phòng giám sát từ xa kiểm tra camera giám sát một chút, dù là lối đi ngầm cho công tác tu sửa cũng được, hay cửa ra vào bãi xe cũng được, nói chung trong vòng hai mươi phút, có người như thế đi vào trong tiểu khu hay không! Đây là một chuyện vô cùng khẩn cấp!”
Dù gì thì nhân viên bảo vệ của khu dân cư cao cấp cũng phải có trách nhiệm một chút, nên đã lập tức lấy máy bộ đàm ra tiến hành liên lạc và kiểm tra, nhưng kết quả vẫn giống nhau, không phát hiện ra dấu vết Đoàn Tân Nghênh đi vào tiểu khu.
Hô Diên Vân suy nghĩ một thoáng, rồi thay đổi cách hỏi khác, “Thế thì, anh có từng thấy một thanh niên như thế này đi ra khỏi tiểu khu không?” Anh mô tả một lượt hình dáng của Vu Văn Dương.
Giả sử Đoàn Tân Nghênh có ý đồ đánh bom hại chết Vu Văn Dương, thế thì chỉ cần tìm ra được Vu Văn Dương, cũng sẽ có thể tìm ra được Đoàn Tân Nghênh.
Nhân viên bảo vệ ấy lắc lắc đầu, “Chúng tôi chỉ giám sát xem có người nào khả nghi đi vào trong tiểu khu thôi, không quản chuyện cư dân đi ra tiểu khu hay không.”
Nói thế cũng có lý, Hô Diên Vân hơi thất vọng, vừa đúng lúc, có một người thợ làm vườn chăm tỉa cành nhánh cho cây cối ngoài tường của tiểu khu đang ngồi uống nước trước cửa chốt, thuận miệng nói vào một câu, “Lúc nãy trong khi tôi đang tỉa cây, do phải đề phòng rơi trúng người qua đường nên phải vừa cắt tỉa vừa nhìn xem bên dưới, hình như quả thực có nhìn thấy một thanh niên như cậu nói đi ra khỏi tiểu khu, cậu ấy mặc đồ thể thao, đạp một chiếc xe đạp leo núi rất đẹp.”
Hô Diên Vân ngay lập tức gọi vào điện thoại của Trương Hạo, nói bằng giọng điệu không cho phép chậm trễ, “Anh có số điện thoại của Vu Văn Dương không? Tôi cần liên hệ với cậu ta ngay lập tức.”
Trương Hạo hơi lo lắng, “Đã xảy ra chuyện gì?”
“Tôi phải lập tức tìm được Vu Văn Dương” Hô Diên Vân không muốn nói quá nhiều, “Nói chung, anh mau nghĩ cách để tôi liên hệ được với cậu ta!”
Bên phía Trương Hạo vọng lại một tràng ồn ã, đột nhiên, có một âm thanh không quen biết vang lên trong ống nghe điện thoại, “Anh Hô Diên, tôi là Vu Dược, bố của Vu Văn Dương Văn Dương đã gặp chuyện gì nguy hiểm à?”
Hô Diên Vân sững người, anh không ngờ Trương Hạo lại đang ở cùng Vu Dược, “Ngay lúc này tôi chưa thể khẳng định điều gì, nhưng xin hãy tìm ra Vu Văn Dương, càng nhanh càng tốt!”
“Xin lỗi, anh Hô Diên, tôi cũng có chút việc muốn liên hệ với cháu nó, nhưng gọi vào số di động của nó từ nãy đến giờ mà nó không bắt máy. Số điện thoại của cháu nó là...” Sau khi đã đọc hết mười một chữ số, Vu Dược nói, “Lúc đi ra ngoài, cháu nó sẽ dẫn theo vệ sĩ riêng mà chúng tôi chọn, đó là một đặc vụ đã về hưu, vì vậy có thể bảo đảm an toàn cho nó.. chứ?”
Nếu là như thế, chỉ có thể bảo đảm rằng nạn nhân tử vong do bom nổ sẽ không chỉ có Vu Văn Dương mà thôi. “Thế thì, ông có số điện thoại của người vệ sĩ ấy không?” Hô Diên Vân hỏi.
“Có thì có đấy, nhưng trong thời gian làm việc thì điện thoại của họ đều tắt chuông cả.”
Chết tiệt! Hô Diên Vân vội vàng ngắt máy, gọi vào số Vu Văn Dương, điện thoại vẫn gọi được, nhưng không ai bắt máy.
Làm thế nào đây?
Bên cạnh, một chiếc xe ba bánh chuyên chở nông sản đang chở đầy rau củ chạy ngang qua, nhả ra một luồng khói bụi, làm mờ mất tầm nhìn. Thời gian đang trôi qua từng phút từng giây... nếu thật sự quả bom đấy phát nổ, thế thì tất cả đều sẽ không thể cứu vãn. Nghĩ đến đấy, trên trán anh lấm tấm mồ hôi...
Làm thế nào đây, rốt cuộc phải làm thế nào mới tìm được Vu Văn Dương?
Bỗng nhiên, anh nghĩ đến một người. Có lẽ anh sẽ có thể tìm được Đoàn Tân Nghênh, nhưng nước cờ này đi có hơi sớm quá không?
Thời gian gấp rút, e rằng không thể đắn đo nhiều đến thế nữa. Gọi vào số điện thoại, ngay khoảnh khắc điện thoại hiển thị đã nối máy, anh áp điện thoại sát vào bên má, “Có phải Đội trưởng Diêu không? Cháu là Hô Diên Vân đây!”
“Ồ? Hô Diên à, có chuyện gì không?” Có thể nghe ra Diêu Đại Bàng cảm thấy vô cùng ngạc nhiên với cuộc điện thoại đột ngột này.
“Có chuyện gấp, cháu biết gần đây chú đang giám sát hành động của Đoàn Tân Nghênh, cháu muốn hỏi một chút, ngay lúc này, Đoàn Tân Nghênh có phải đang trong vòng giám sát của chú hay không.”
Đầu dây bên kia im lặng như tờ.
Đã biết rõ rằng Diêu Đại Bàng đang nghi ngờ động cơ và mục đích của mình, nhưng Hô Diên Vân dù bất cứ giá nào cũng không chờ được nữa, “Đội trưởng Diêu, thật sự là có chuyện vô cùng khẩn cấp, nếu không cháu cũng không tìm đến chỗ chú, nếu Đoàn Tân Nghênh đang ở trong phạm vi giám sát của chú, chú nhất định phải nói cho cháu hay hắn đang ở đâu! Chốc nữa cháu nhất định sẽ nói rõ ràng sự việc cho chú.”
Diêu Đại Bàng nói ra một địa điểm, tiếp đó đi kèm một câu, giọng điệu lạnh nhạt, “Xong việc, cho tôi một lời giải thích hợp lý.”
Hô Diên Vân bắt một chiếc xe phóng ngay đến một công viên ở giữa đoạn đường gần đó, nơi ấy có một sân bóng mini được cây xanh bao phủ. Xuống xe, anh thậm chí không kịp chờ tài xế thối lại tiền, đã vọt qua hàng rào sắt ở cửa vào, men theo rặng cây bách chạy vào tận trong cùng công viên, rẽ ngang rẽ dọc đôi ba lần trong những lùm cây xanh dày đặc đến mức trông như trong nghĩa trang, cuối cùng nhìn thấy sân bóng đá mini xây dựng phỏng theo đấu trường cổ La Mã. Hô Diên Vân sải dài chân leo lên nơi cao nhất của hành lang mái vòm hình vòng, đoạn trông thấy mấy tên nhóc mặc đồ vận động đang chạy nhảy đuổi nhau dưới sân bóng, cùng với không ít người dạo chơi đang ngồi rải rác trên ghế khán đài cắn hạt dưa hoặc tán gẫu.
Anh vừa lia mắt khắp sân bóng tìm Vu Văn Dương vừa lắng nghe tiếng tim đập loạn xạ điên cuồng của mình do chạy và căng thẳng… ơ, trong số các cầu thủ đang chạy không có Vu Văn Dương, thằng nhãi này chạy đi đâu rồi?
Đột nhiên, anh thoáng liếc thấy ở một góc xa của hành lang mái vòm, gương mặt nghiêng của Đoàn Tân Nghênh vụt hiện ra, nhưng khi đưa mắt nhìn kĩ lại thì người kia đã biến mất!
Đáng ghét! Bây giờ không phải lúc đuổi bắt hắn, quan trọng hơn là phải tìm ra Vu Văn Dương!
Anh lại bắt đầu xem xét hàng ghế khán đài, cố gắng tìm kiếm trên các khuôn mặt cười nói vui vẻ, các khuôn mặt từng trải tiều tụy, các khuôn mặt ngây thơ thiên thần, các khuôn mặt bám đầy vết nhăn, sao vẫn chưa tìm thấy? Ây! Chỉ trách lúc nói chuyện điện thoại với Diêu Đại Bàng vừa nãy, anh nóng vội quá, chỉ hỏi được Vu Văn Dương đang ở sân bóng này, nhưng lại không hỏi rõ vị trí cụ thể của cậu ta!
Đáng lý ra, Vu Văn Dương đã mặc đồ vận động rồi thì dù thế nào cũng phải trên sân bóng chứ, vì sao mình mãi mà không tìm ra cậu ta....
Ôi! Mình thật là ngốc nghếch!
Hô Diên Vân suýt nữa tự đấm vào mặt mình, trên sân bóng đá, chắc chắn có một người không di chuyển gì nhiều, đồng thời quay lưng về phía các khán giả cũng như phía anh đang đứng.
Thủ môn!
Hô Diên Vân chạy vài bước nhanh như bay, đổi góc nhìn, quả nhiên nhìn thấy khuôn mặt quen thuộc của thủ môn kia.
Tìm được Vu Văn Dương rồi, thế thì, vật gây nổ ở đâu? Như thể một cỗ máy tính vận hành tính toán với tốc độ cao, anh triển khai chuỗi suy luận còn nhanh chóng hơn cả Usain Bolt [7] : Vừa nãy Đoàn Tân Nghênh vẫn còn ở sân bóng, thế thì có hai khả năng, một là hắn vẫn chưa kịp đặt vật gây nổ, thế nhưng hắn đã đến đây từ rất lâu, có một khả năng lớn hơn là đã đặt xong vật gây nổ, nhưng lý do mà hắn vẫn chưa rời khỏi là, hắn cần chờ đến khi bóng dáng của Vu Văn Dương lọt vào trong tầm mắt mình, vì hắn nhất định phải tìm được thời cơ tốt nhất để thao tác vật gây nổ, do đó, vật gây nổ đó được điều khiển từ xa, nếu đã là điều khiển từ xa, mục tiêu lại vô cùng rõ ràng, thế nên có lẽ vật gây nổ sẽ xuất hiện bên người một mình Vu Văn Dương trong một khoảng thời gian cố định.
Chiếc xe leo núi của cậu ta? Có khả năng lắm, thế nhưng, dù sao thì TATP cũng không phải bom dạng mini, nếu muốn đạt đến một liều lượng đủ để phát nổ gây chết một người, ít nhất phải có một thể tích tương đương, mà xe đạp mảnh dẻ như thế, nếu thêm một vật treo ở ngoài, không phải chỉ cần nhìn đã thấy hay sao?
Thế thì là gì?
Hô Diên Vân đưa mắt nhìn chăm chú, đột nhiên phát hiện ra trong một bể chứa nước cách mình không xa có một quả bóng.
Chân sút một quả bóng bay vụt đến, quả bóng bị đá vào trong bể chứa nước, giả vờ giúp nhặt bóng, sau đó “đổi trắng thay đen” bằng trái bóng có gắn bom, trọng lượng của TATP tương đối nhẹ, giao vào tay cầu thủ, trong bầu không khí vận động hừng hực chưa chắc sẽ cảm nhận được trọng lượng của quả bóng đã thay đổi. Có thể trái bóng lăn lộn chỉ được chuyền qua dưới chân phần lớn các cầu thủ một khoảng thời gian ngắn, nhưng chắc chắn phải có một thời điểm, nó sẽ được cố định dưới chân thủ môn hoặc được thủ môn cầm trong tay.
Được rồi, thế thì...
Khoảnh khắc Hô Diên Vân vọt vào sân bóng, sau này các khán giả ngồi xem xung quanh nhớ lại, không hề cảm nhận được chút vẻ hào phóng phong độ, thiên ngoại phi tiên nào như lúc các nhân vật nam chính đột nhiên xuất hiện trong tiểu thuyết võ hiệp.
“Cái thằng đấy cứ như bị quẳng vào trong sân bóng vậy, suýt nữa thì ngã sấp cả mặt xuống đất, sau đó loạng choạng xông vào giữa các cầu thủ, mặc kệ mọi người la ó chửi bới, nhặt lấy quả bóng rồi chạy thẳng ra khỏi sân. Trận đấu đã bị gián đoạn như thế đấy, đúng là làm người ta cụt hứng mà!”
Hô Diên Vân ôm lấy quả bóng, xông ra khỏi sân, tìm xem nơi nào mới có thể vứt đi món đồ chơi chết người này. Nên nhớ rằng Đoàn Tân Nghênh rất có thể vẫn ở gần đó giám sát tình hình bên trong sân bóng, nếu phát hiện ra kế hoạch của mình bị phá hỏng, không biết chừng sẽ bấm kích hoạt bộ điều khiển, như thế không chỉ có thể trút bớt căm phẫn, còn là cách tốt nhất để có thể phá hủy cả chứng cứ phạm tội nữa chứ, lấy được dấu vẫn tay bên trong ruột quả bóng đá còn nguyên vẹn dễ dàng hơn việc lấy dấu vân tay từ các mảnh vụn vương vãi khắp trên mặt đất nhiều.
Mau mau mau! Mau tìm được nơi nào đó để có thể quẳng quả bóng này đi!
Anh nghĩ đến vô số bộ phim, cảnh tượng sau khi nhân vật chính quẳng quả bom vào trong thùng chống nổ hoặc vào trong bể bơi, phi thân ngã sấp xuống, cùng lúc ấy quả bom lập tức phát nổ. Nhưng đấy dù sao cũng chỉ là tác phẩm điện ảnh mà thôi, bản thân mình có gặp may được như thế hay không thì khó nói rồi, hơn nữa trên thực tế sẽ không dễ gặp được thiết bị thu nhận bom tốt như thế đâu, thế nhưng nếu quẳng vào trong thùng rác phân loại hay vào trong thùng rác thải, trái lại sẽ có nguy cơ tạo ra các mảnh vỡ với sức phá hủy mạnh mẽ hơn trong lúc phát nổ!
Ngay lúc này, có một người chạy đến bên anh, vươn tay ra đoạt lấy trái bóng trong tay anh! Đó là một gã đeo mắt kính đen, mặt toàn mụn trứng cá, chắc chắn chính là vệ sĩ riêng của Vu Văn Dương. Ngay khoảnh khắc gã phát hiện ra Hô Diên Vân xông vào trong sân nhặt lấy quả bóng, đã ý thức được đó là vật gì, đồng thời nhanh chóng tìm ra phương án giải quyết, thế là, gã phóng vọt lên giật lấy quả bóng trên tay Hô Diên Vân, hầu như không chần chừ giây nào quẳng vào trong một giếng cáp điện ngầm đã bỏ hoang.
Hô Diên Vân ngồi thụp thẳng xuống đất, không ngừng quệt mồ hôi trên trán.
Lúc này, Diêu Đại Bàng không biết hiện ra từ đâu, đi đến trước mặt anh, lạnh lùng nói, “Đoàn Tân Nghênh đã bị bắt giữ, bây giờ cậu nên nói rõ đầu đuôi sự việc cho tôi biết rồi chứ?”
Hô Diên Vân ngẩng đầu lên, thoáng nhìn ông, không hề cảm nhận được chút tình cảm nồng ấm nào của một mối quen biết từ trước trong ánh mắt của ông, nên chỉ đành trần thuật lại toàn bộ diễn biến sự việc một cách thật tỉ mỉ, từ việc Trương Hạo đã tìm đến anh như thế nào, gia đình Vu Dược nhờ vả anh bảo vệ sự an toàn cho Vu Văn Dương ra sao, đến chuyện bản thân anh đã thuê một căn hộ ở đối diện nhà Đoàn Tân Nghênh để giám sát nhất cử nhất động của hắn, đồng thời lẻn vào trong nhà và phát hiện ra hắn chế tạo bom.
“Rõ ràng, hai hôm trước chúng ta không phải ngẫu nhiên gặp nhau, mà buổi tối hôm ấy cậu không những không nói những chuyện này với tôi, trái lại còn không ngừng mọi thông tin từ tôi.” Diêu Đại Bàng nói, “Hô Diên, cậu cảm thấy cậu làm như thế hay họ lắm sao?”
Hô Diên Vân thở dài, “Đội trưởng Diêu, cháu vô cùng xin lỗi.”
“Gói lời xin lỗi của cậu lại rồi mang về nhà, tự mình từ từ thưởng thức đi!” Diêu Đại Bàng cười nhạt, sau đó ông bỏ đi thẩm vấn Đoàn Tân Nghênh.
Hô Diên Vân đành giao chiếc túi chứa tàn dư tinh thể TATP kết tủa để làm chứng cứ khởi tố Đoàn Tân Nghênh chế tạo bom phạm tội cho một viên cảnh sát hình sự khác cộng tác với Diêu Đại Bàng. Viên cảnh sát nhận lấy, đem sang xe chỉ huy tại hiện trường để xét nghiệm.
Hô Diên Vân gọi điện cho Lưu Tân Vũ, biết được rằng bố của Đoàn Tân Nghênh vẫn nằm ngủ trên giường. Sau khi cúp máy, anh đứng lên dợm bước đi, nhưng bị viên cảnh sát hình sự kia ngăn lại, “Anh muốn đi đâu?”
Hô Diên Vân sững người, “Đoàn Tân Nghênh đã bị bắt, sự đe dọa an toàn của Vu Văn Dương đã được loại bỏ, tôi đâu còn việc gì nữa đâu.”
“Ngồi xuống, tôi bảo anh ngồi xuống!” Viên cảnh sát ấy chỉ vào một chiếc ghế gỗ bên cạnh, “Vừa nãy Đội trưởng Diêu đã nói, trước khi ông ấy thẩm vấn xong Đoàn Tân Nghênh thì anh không được đi đâu hết.”
Thế tức là sao? Hô Diên Vân lập tức nổi giận, dù không có công lao hay cực khổ thì anh cũng đâu thể giam chân tôi ở đây được! Anh đang chực cãi cho ra lẽ với viên cảnh sát ấy thì thấy Diêu Đại Bàng tức giận đi phăm phăm qua lùm cây như thể heo rừng, đến trước mặt anh, “Hô Diên Vân, cậu thật sự là thằng khốn kiếp đệ nhất thiên hạ!”
Hô Diên Vân đâu phải dạng vừa, dễ bị ức hiếp, nhưng Diêu Đại Bàng dù gì cũng lớn hơn anh đến mười mấy tuổi, dù sao cũng không thể giương nắm đấm lên được.
Anh nuốt nước bọt đánh ực, “Đội trưởng Diêu, cảnh sát các chú sáng dậy đều không đánh răng à?”
“Mày nói cái mẹ gì đấy!” Viên cảnh sát đứng bên cạnh vươn tay nắm chặt lấy cổ áo Hô Diên Vân. Hô Diên Vân nhìn anh ta với vẻ coi khinh.
“Buông nó ra.” Dưới mệnh lệnh của Diêu Đại Bàng, viên cảnh sát ấy chậm rãi buông lỏng tay ra.
Diêu Đại Bàng nhìn Hô Diên Vân, trên mặt dần lộ ra một nụ cười gần, “Tôi biết cậu vẫn luôn xem cảnh sát là lũ ngốc, tôi cũng biết cậu luôn cảm thấy không có cậu thì bọn tôi chỉ đáng bị xem là lũ khỉ để bọn tội phạm chơi. Nhưng hôm nay, khi đích thân chơi khi thì biểu hiện không thật cao tay lắm.”
“Cháu không hiểu lời của chú”, Hô Diên Vân nói, “phiền chú dùng ngôn ngữ của loài người biểu đạt lại từ đầu được không?”
Diêu Đại Bàng gật gật đầu, “Không thành vấn đề, Hô Diên, điều tôi muốn nói với cậu là, cậu làm bộ làm tịch giật lấy quả bóng ấy, nhân viên xét nghiệm của chúng tôi mổ phanh bụng quả bóng ra, cuối cùng phát hiện, quả bóng ấy chết oan ức thấy mẹ luôn - đừng nói là vật gây nổ, trong đấy ngay cả sợi lông da bóng cũng không có.”
“Cái gì?!” Hô Diên Vân sửng sốt, há miệng cả buổi trời không ngậm lại được. Qua hồi lâu, anh mới nhớ ra, “Thế còn tinh thể kết tủa kia thì sao, các chú đã xét nghiệm chưa?”
“E rằng lại phải làm cậu thất vọng rồi.” Diêu Đại Bàng xòe tay ra, “Kết quả xét nghiệm cho thấy, tinh thể kết tủa mà quý ngài cung cấp không phải TATP gì sất, mà chỉ là một chất carbonhydrat, có cái tên thông dụng là... đường trắng.”