Phục Thù

đối đầu

Đoàn Tân Nghênh điền xong từng ô trống trên kí mình lên hàng dưới cùng, đang dợm quay người định đi thì phát hiện ra Diêu Đại Bàng đang đứng sau lưng, nhìn chăm chăm vào mình bằng cặp mắt ghê gớm như thể chó săn

Hắn bình tĩnh đi sượt qua vai ông. “Đứng lại!” Diêu Đại Bàng nói gần.

Đoàn Tân Nghênh đứng lại, chậm rãi nghiêng người.

Diêu Đại Bàng bước đến trước mặt hắn, quan sát từ đầu đến chân tận mấy lượt. Đoàn Tân Nghênh cứ thế đứng yên, không hề nhúc nhích, để mặc cho ánh mắt của đối phương lột da lóc thịt trên người mình như thể con dao gọt hoa quả.

“Người ta hay nói, Tù ngục như trường học, em nhỏ hóa đại ca, nghe bảo trong quá khứ, cái tên nhà cậu thường đóng vai lầm lì câm như hến, không ngờ ba năm ngồi tù lại có thể rèn luyện cậu thành một người làm xong việc xấu mà mặt không biến sắc, tim không đập mạnh.” Diêu Đại Bàng mỉa mai, “Đừng tưởng tôi không biết những điều cậu làm, con mắt của quần chúng vẫn sáng rõ đấy, huống hồ những người quản lý quần chúng là chúng tôi đây. Cậu nghe đây, tốt nhất là cậu hãy thật thà một chút cho tôi, đừng cứ không chịu sống đàng hoàng, suốt ngày tìm cách đâm người ta một nhát sau lưng.”

Đoàn Tân Nghênh khẽ gật đầu, co chân dợm bước đi. “Tôi vẫn chưa nói xong” Diêu Đại Bàng ngăn hắn lại, “Cậu cách xa Vu Văn Dương một chút cho tôi, nghe thấy chưa?”

Đoàn Tân Nghênh khẽ mỉm cười.

“Cậu cười gì?” Diêu Đại Bàng trừng mắt nhìn hắn. “Ý tôi là, Đội trưởng Diêu, chả ích gì đâu.” Đoàn Tân Nghênh vẫn giữ nụ cười mỉm ấy.

“Chả ích cái gì?” Diệu Đại Bàng hơi ngẩn người. Đoàn Tân Nghênh dẩu cái miệng hô của hắn lên, bờ môi không bao bọc nổi dãy răng cửa nở một nụ cười kì quái, trong mắt rọi ra một tia nhìn hung ác đã lốm đốm hoen gỉ, “Chưa nghe nói bao giờ à? Người ngồi yên trong nhà, họa trên trời rơi xuống - người phải chết thì trước sau gì cũng chết, không ai có thể ngăn cản được. Còn nữa, ông cũng đừng suốt ngày chăm chăm vào tôi thế, ông chưa từng ngồi tù đúng không? Chưa từng nuôi lợn ở nông trường lao động cải tạo đúng không? Lũ chuột trong nông trường, con nào con nấy to như nhau, đói ngấu nên lén cắn con lợn sữa một miếng, lợn sữa đau đến nỗi kêu eng éc. Đừng để ý đến nó, mắt nhắm mắt mở thì xem như qua chuyện. Nhưng nếu ông cầm dao làm bếp hay gậy cán bột mì dồn nó vào đường cùng, nó sẽ không cắn lợn sữa nữa, chuyển sang cắn ông, chưa chắc gì ông đã chịu đựng nổi cú cắn như con lợn sữa kia đâu.”

Diêu Đại Bàng sững người nhìn Đoàn Tân Nghênh. Ông từng đối mặt với vô số kẻ xấu độc ác tàn bạo, từng nghe tiếng chửi đổng và hăm dọa rát cổ bỏng họng của chúng, cũng từng nhìn trực diện ánh mắt như thú hoang bị giam cầm đáng sợ của chúng, nhưng chưa bao giờ nghe thấy từ miệng chúng sự đe dọa trực tiếp, mạch lạc, ác độc đồng thời đầy văn vẻ như thế.

Sự đe dọa này không phải là răng nanh sắc nhọn của mãnh thú mà là nọc độc của rắn, không phải lưỡi dao nhọn trong cạm bẫy mà là dây cáp điện trong đêm mưa, không thể dự đoán, cũng là tai vạ khó tránh. Điều này khiến nội tâm của ông tự nhiên dâng lên một cảm giác sợ hãi, thậm chí bất giác thụt lùi gót chân phải về phía sau một bước. Lần đầu tiên, ông cảm thấy trong lồng ngực của tên oắt xấu xí, nhìn như một con tinh tinh đen mà mình đang phải đối mặt đây, có lẽ không phải là một trái tim của con người đang đập.

Rốt cuộc hắn là ai? Rốt cuộc hắn muốn làm gì?

Định thần lại, Diêu Đại Bàng né tránh ánh mắt của Đoàn Tân Nghênh, nhìn sang rặng cây bách đan xen dày đặc, lời nói ra từ miệng nghe có vẻ cứng rắn nhưng thật ra cũng có chút bối rối, “Không ngờ cậu thật sự đã leo từ hạng ô hợp hạ lưu lên hàng long vương rồi, lại dám nói chuyện kiểu này với cảnh sát. Được thôi, tôi chờ cậu cắn tôi đấy, cậu cắn tôi không chết thì tôi cắn chết cậu!”

Đoàn Tân Nghênh lại cười, đi mất.

Diêu Đại Bàng đứng yên tại chỗ, nhìn theo bóng lưng của hắn, cơn phẫn nộ bị đè nén trong lòng tựa như một miếng đờm đặc mắc ở đầu cổ họng mãi không nhả ra được. Hồi lâu sau, ông mới phun mạnh một ngụm nước bọt xuống đất, “Cái mẹ gì!”

Ông nghĩ đi nghĩ lại, đột nhiên muốn đi đập Hô Diên Vân một trận cho bõ tức, thế là ông bước từng bước dài đến chỗ ghế ngồi công viên, ai ngờ chỉ thấy viên cảnh sát mà ông sai đi giữ Hô Diên Vân, còn Hô Diên Vân thì không thấy tăm hơi đâu.

“Nó đâu?” Diêu Đại Bàng lớn tiếng hỏi.

Viên cảnh sát kia mếu máo, “Bị dẫn đi rồi...” “Bị ai dẫn đi?” Diêu Đại Bàng đùng đùng nổi giận, Một người sống sờ sờ như anh mà lại mở to mắt nhìn nghi phạm bị dẫn đi, sao anh vô dụng thế?!”

Thế nhưng câu trả lời của viên cảnh sát đã khiến Diêu Đại Bàng câm như hến, “Hết cách rồi Đội trưởng ơi, thật sự tôi không dám gây, đó là Tổ Chống khủng bố của Cục Công an thành phố...”

Tổ Chống khủng bố của Cục Công an thành phố được thành lập vào đầu năm nay theo chỉ thị của cấp trên, để ứng phó với những mối đe dọa khủng bố ngày càng phức tạp và gay gắt hơn, sở hữu quyền ưu tiên xử lý tình thế khẩn cấp trong mỗi bộ phận của Cục Công an thành phố, ngay cả đơn vị đặc chiến Đầu Báo tiếng tăm lẫy lừng cũng phải trực thuộc dưới quyền của tổ này. Điều khiến người ta khá phải suy ngẫm là, sau khi được thành lập, đến nay Tổ Chống khủng bố này vẫn không tìm được Đội trưởng thích hợp. Sau khi sát hạch, tư tưởng chống khủng bố của tất cả ứng viên có tiềm năng cho chức Đội trưởng đều còn đang ở thập niên 90 của thế kỷ trước. Cục trưởng Cục Công an thành phố Hứa Thụy Long không còn cách nào khác, phải tiến hành trao đổi với Cục Chống khủng bố Hoa Kỳ, đối phương kiến nghị một ứng viên - Lưu Tư Miểu.

Điều này mang lại một vấn đề lớn nan giải cho Hứa Thuy Long.

Thu nhập thấp, áp lực lớn, tuổi thọ ngắn, thăng chức chậm - những vấn đề này gây ra hiện tượng thiếu hụt nhân tài điều tra hình sự trong nước vô cùng trầm trọng trong vài năm gần đây. Chính vì ý thức được vấn đề này, ông mới vất vả khổ tâm đào tạo nên Lôi Dung, Lâm Hương Minh và Lưu Tư Miểu trong nhiều năm qua, đồng thời sau khi họ đạt được thành tích ưu tú, đi du học nước ngoài, ông đắn đo nghĩ cách mang bọn họ về nước, xây dựng trụ cột cho ba lĩnh vực quan trọng là pháp y, điều tra hình sự và kĩ thuật hình sự. “Đấy là ba báu vật đầu lòng của Cục trưởng Hứa đấy!”, người trong Cục Công an thành phố đều nói thế. Thế nhưng kể từ khi Lâm Hương Minh gặp chuyện, lĩnh vực điều tra hình sự quan trọng nhất xem như bị gãy mất chân, trong vài tháng trở lại đây, tỉ lệ phá án đối với các vụ án hình sự trọng điểm của thành phố giảm xuống theo đường thẳng, rất nhiều vụ chỉ có thể treo ở đó. Phải biết rằng cuối năm ngoái, sau khi thay đổi nhiệm kì, Bộ trưởng mới nhậm chức không chỉ áp dụng các chính sách nghiêm khắc với cảnh sát, hơn nữa còn yêu cầu tỉ lệ phá án phải được xem là có liên hệ trực tiếp với khảo sát chức vụ. Hứa Thụy Long cảm thấy nếu cứ thế tiếp diễn thì đến bản thân mình cũng sẽ bị “liên lụy trực tiếp”, vì vậy đã bổ nhiệm Lưu Tư Miểu, vốn đã đang đảm nhiệm chức Trưởng phòng Kĩ thuật Hình sự, kiêm nhiệm cả Tổ trưởng Tổ Trọng án. Làm như thế sẽ dẫn đến hai kết quả, một là tỉ lệ phá án sẽ tăng lên thần tốc, hai là khuôn mặt trái xoan của Lưu Tư Miểu sẽ gầy bớt lại thành khuôn mặt mũi khoan.

Giờ đây, nếu còn đẩy thêm chức Tổ trưởng Tổ Chống khủng bố cho Lưu Tư Miểu, cô nhất định sẽ mệt đến hộc máu. Thế nhưng nghĩ đi nghĩ lại, thực sự không còn ứng viên nào khác, không còn cách nào khác, Hứa Thụy Long đành tìm Lưu Tư Miểu để bàn bạc, không ngờ Lưu Tư Miểu nhận lời ngay, điều này lại khiến Hứa Thụy Long cảm thấy trong lòng không nỡ, “Tư Miểu, cô cáng đáng nổi không?”

“Không vấn đề gì.” Câu trả lời của Lưu Tư Miểu vẫn ngắn gọn như từ trước đến nay.

Việc bổ nhiệm này vừa báo cáo lên trên, trên Bộ đã lập tức chuẩn y. Lưu Tư Miểu từ đấy trở thành sĩ quan cảnh sát có thực quyền lớn nhất Cục Công an thành phố, trực tiếp chỉ đạo ba bộ phận chủ lực của công an là điều tra hình sự, kĩ thuật hình sự và chống khủng bố. Đừng nói những vai tép riu như Diêu Đại Bàng, ngay cả mấy Cục phó nhìn thấy cô đều phải gật đầu khom lưng cả.

Vì thế, đối với Hô Diên Vân, vốn không biết tất cả những chuyện đằng sau này, bị giải vào phòng thẩm vấn của Tổng đội Điều tra Hình sự Cục Công an thành phố, nhìn thấy một đoàn sĩ quan cảnh sát cấp cao đứng thành hai hàng trái phải, trong khi Lưu Tư Miểu vốn cấp bậc thấp lại đang ngồi sau bàn thẩm vấn, anh cảm thấy không hiểu đầu cua tại nheo gì… thế nhưng điều làm anh khó hiểu nhất là, anh không biết bản thân mình đã làm chuyện gì đến nỗi phải phiền đến hơn một nửa quan chức cao cấp của Cục Công an thành phố.

Vì chuyện của Lâm Hương Minh, người mà Lưu Tư Miểu căm ghét nhất nhất trên đời này chính là Hô Diên Vân, Hô Diên Vân biết rõ điều này trong lòng, vì vậy từ lúc bước vào đây anh không nói một lời.

Có lẽ là do thiếu ngủ, bọng mắt của Lưu Tư Miểu khá thâm. Cô cũng không nói gì, chỉ chậm rãi lật giở một tập tài liệu trên bàn, Hô Diên Vân nghĩ có lẽ đó là tài liệu liên quan đến mình.

Loạt soạt, loạt soạt, loạt soạt... nơi ngón tay Lưu Tư Miểu vọng lại tiếng lật giở tài liệu rất chậm rãi rất chậm rãi, như thể đang gọt vỏ một cách kĩ càng, tỉ mỉ, cực kỳ kiên nhẫn.

Rất lâu sau, hoặc thời gian không hề lâu, trong căn phòng thẩm vấn không có cửa sổ nên không thể cảm nhận được sự lưu động của thời gian, điều duy nhất có thể chạm tới là áp lực đem lại từ sự im lặng, mà chính áp lực là thứ cần phải được mang ra để đè lên người nghi phạm trước lúc thẩm vấn. Hô Diên Vân biết rất rõ điểm này, thế nhưng anh vẫn cảm thấy áp lực vô hình khiến xương sống cảm nhận được nỗi đau nhức không thể trút bỏ được.

“Hô Diên Vân”, Lưu Tư Miểu dùng giọng điệu vô cùng lạnh nhạt nói, “anh báo cảnh sát rằng có một vụ nổ bom sắp xảy ra, đó là chuyện thế nào?”

“Là do tôi nhầm lẫn.” Hô Diên Vân trả lời thẳng thừng dứt khoát.

“Tình hình chống khủng bố của thành phố ta rất gay gắt, anh cũng là người hay qua lại với phía cảnh sát chúng tôi, đáng lý anh nên có sự hiểu biết vô cùng tỉnh táo về vấn đề này, bất kỳ một vụ nổ bom do hành vi con người chế tạo trước tiên đều được xem xét là sự việc khủng bố, đối với bất kỳ sự việc khủng bố nào cảnh sát đều có quyền xử lý khẩn cấp không hạn chế...” Lưu Tư Miểu đột nhiên nhấn mạnh giọng điệu, “Đâu thể bằng một câu nói nhầm lẫn của anh là xong chuyện được?!

“Anh hãy trả lời thành thật, rốt cuộc là có chuyện gì!” Một viên cảnh sát đứng bên cạnh với vẻ mặt như thế bị ủi qua bởi một mảnh sắt nóng gay gắt.

Hô Diên Vân là một người tính cách cương nghị, một khi đã quyết chí thì chín con bò cũng không thể kéo anh quay đầu lại. Lúc nghe bảo chất bột màu trắng mà mình tìm thấy trong nhà Đoàn Tân Nghênh chỉ đơn giản là đường trắng mà thôi, anh cảm thấy sự tức giận chưa từng có từ trước đến nay. Thứ nhất là nhà suy luận thông minh hơn người, kế sách cẩn mật như mình mà lại có thể bị kẻ tình nghi chơi khăm như khỉ; thứ hai là kẻ chơi anh lại có thể là Đoàn Tân Nghênh, người mà từ thời tiểu học đến nay anh chưa bao giờ để lọt vào mắt!

Vì thế, cũng chính từ lúc ấy trở đi, anh quyết tâm phải một mình giải quyết chuyện này, nhất định phải khiến mỗi tên khốn kiếp dám chơi chiêu dưới mắt anh đều phải biết được sự lợi hại của anh! Do đó, anh không định nói quá nhiều với Lưu Tư Miểu, vì nếu “nói ra thì dài”, nhất định sẽ phải bắt đầu nói từ bản báo cáo giám định tâm lý mà Lâm Hương Minh đã thực hiện với Đoàn Tân Nghênh, mà cứ hễ là thông tin liên quan đến Lâm Hương Minh đều sẽ gây ra phản ứng nhạy cảm ở Lưu Tư Miểu, một trận đấu trí chắc chắn sẽ trở thành ép cung, đấy tuyệt không phải là mục đích của anh. Anh nhất định phải khiến Đoàn Tân Nghênh thua tâm phục khẩu phục!

Do vậy, anh chỉ kể rằng mình nhận ủy thác của người khác, bảo vệ sự an toàn cho một học sinh trung học tên là Vu Văn Dương, nửa bước không rời. Vì nghi ngờ quả bóng mà học sinh này đá bị tráo đổi, mà ở gần đấy lại phát hiện ra bóng dáng một người luôn căm thù cậu ta nên anh mới báo cảnh sát, gây ra hiểu nhầm..

Những gì Hô Diên Vân nói không khác lắm so với tình hình mà phía cảnh sát nắm được (chủ yếu dựa trên lời thuật miệng của Diêu Đại Bàng), như thế, tính nghiêm trọng của sự việc đã lập tức được giảm xuống thành sự cố an ninh thông thường. Các sĩ quan cảnh sát trong phòng thẩm vấn đều thở phào một hơi. Ngày nào cũng giải quyết vụ án cùng nữ vương mặt lạnh hà khắc Lưu Tư Miểu này, ai ai cũng phải mang theo thuốc trợ tim khẩn cấp trong ngực áo.

Thế nhưng sắc mặt Lưu Tư Miểu vẫn không thay đổi, tiếp tục xem lại tỉ mỉ một lượt tài liệu trên bàn, đột nhiên cười nhạt một tiếng, “Hô Diên Vân, bản tài liệu này cho thấy, thời gian anh gọi điện thoại cho Diêu Đại Bàng, so với thời gian anh xử lý quả bóng vô tội ấy trên sân bóng, ít nhất phải là trên mười phút, hay nói cách khác, anh nói anh bảo vệ Vu Văn Dương là không hề chính xác, bởi vì anh không hề đi theo cậu ta nửa bước không rời, mà là bám theo Đoàn Tân Nghênh nửa bước không rời, để nhất cử nhất động của hắn không thoát khỏi tầm mắt của anh, như thế mới kịp thời phát hiện ra âm mưu của hắn. Vì vậy, anh đang nói dối, trong vụ việc này anh không đóng vai vệ sĩ, mà là thám tử, tôi nói có đúng không?”

Tim Hô Diên Vân hẫng một nhịp, rốt cuộc vẫn không giấu giếm nổi cô.

“Tôi cho anh thêm một cơ hội để nói sự thật.” Lưu Tư Miểu nhẹ nhàng đẩy tập tài liệu ấy sang một bên, điệu bộ nhã nhặn như thể đang ngả bài ra vậy. Hô Diên Vân vẫn giữ im lặng.

Ngay lúc này, điện thoại di động trong túi Lưu Tư Miễu vang lên, thấy là Hứa Thụy Long gọi đến, cô vội vàng bắt máy, “Cục trưởng Hứa, có chuyện gì vậy ạ?”

“Tư Miểu, có phải cô đã bắt Hô Diên Vân không? Mau thả cậu ta ra.”

Lưu Tư Miểu vô cùng kinh ngạc, “Vì sao?”

“Đây là mệnh lệnh, lập tức chấp hành!” giọng điệu của Hứa Thụy Long chắc như đinh đóng cột, sau đó ngắt máy.

Mặc dù trong lòng đầy bất mãn, nhưng đối với mệnh lệnh của cấp trên, Lưu Tư Miểu luôn chấp hành nghiêm ngặt. Kết quả là, Hô Diên Vân chưa ngồi nóng chiếc ghế trong phòng thẩm vấn, đã được thả ra.

Trước cửa thang máy trong hành lang, Trương Hạo đã đợi sẵn ở đấy từ trước lập tức tiến lên đón, “Anh Hô Diên, anh sao rồi?”

Hô Diên Vân nhẹ nhàng lắc đầu. Họ đi vào trong thang máy, xuống đến bãi đậu xe, một chiếc xe thương vụ đã chờ sẵn từ trước nháy cặp đèn pha nhắc nhở. Hô Diên Vân và Trương Hạo đi về phía chiếc xe ấy, bỗng thấy Diêu Đại Bàng bước đến từ trong góc khuất.

“Hô Diên, tôi chờ cậu nãy giờ.” Diêu Đại Bàng nói, “Có tiện nói vài câu không?”

Trương Hạo định tiến lên ngăn lại, nhưng Hô Diên Vân lại nhẹ nhàng đẩy gã ra, “Đội trưởng Diêu là bạn của tôi.” Sau đó đi theo Diêu Đại Bàng vào một góc.

“Hô Diên, tên nhãi nhà cậu bảo tôi là bạn, nói như cậu, tôi cũng hỏi cậu một câu hỏi dứt khoát, rốt cuộc cậu theo phe nào?”

“Cháu... cháu đâu có theo phe nào đâu...”

“Tôi cũng cảm thấy cậu chẳng theo phe nào cả!” Diêu Đại Bàng nói một câu với vẻ đầy châm biếm mỉa mai, “Bảo rằng cậu theo phe Đoàn Tân Nghênh, thì cậu bảo là cậu được thuê để bảo vệ Vu Văn Dương, bảo rằng cậu theo phe Vu Văn Dương, thì cách làm của cậu toàn giống như muốn bao che cho Đoàn Tân Nghênh vậy. Giờ tôi đặc biệt nghi ngờ rằng cậu chính là người đã tráo đổi thuốc nổ thành đường trắng. Hơn nữa tôi đã điều tra lý lịch sơ lược của Đoàn Tân Nghênh, năm cấp hai các cậu là bạn học cùng lớp, lần xảy ra sự việc chấn động toàn thành phố ở trong rừng thông vỏ trắng, nếu không có hắn, cậu ắt hẳn cũng đâu có can dự vào đúng chứ!”

Quỳ một chân dưới mặt đất, miệng há to, thở hổn hển từng hơi.

Như thể kẻ vong mệnh.

Máu, rất nhiều rất nhiều máu, chảy xuống dọc theo cánh tay bị thương, nhảy nhót một cách điên cuồng trên mặt đất, hòa cùng những giọt nước mưa thành một vũng đỏ nhanh chóng loang ra, tựa như tuổi thanh xuân phẫn nộ đang sục sôi...

Cảnh tượng năm xưa vụt thoáng qua trong trí óc. “Đội trưởng Diêu, buổi tối hôm hai chúng ta gặp nhau ấy, cháu thừa nhận quả thực cháu đã moi thông tin từ chú, nhưng đó là để hiểu rõ sự việc một cách toàn diện hơn nữa. Cháu được bố của Vu Văn Dương là Vu Dược thuê, nhưng đấy tuyệt không có nghĩa là cháu sẽ đứng về phía cậu ta, lúc cháu nhận vụ án này cũng đã nói với bên ấy, cháu có thể tìm cách để đảm bảo sự an toàn cho Vu Văn Dương, nhưng nếu cháu chạm được đến sự thật bất lợi cho nhà họ Vu, cháu vẫn sẽ giải quyết bằng lương tâm của mình. Còn về Đoàn Tân Nghênh, đúng vậy, cháu và hắn là bạn cũ, nhưng chúng cháu không hề thân thiết, không có quan hệ gần gũi đến thế, vì vậy cháu sẽ không bao che gì cho hắn cả. Chú bảo cháu tráo thuốc nổ thành đường trắng, thế thì càng oan cho cháu hơn nữa, chú cảm thấy chuyện cháu thở không ra hơi chạy đến sân bóng, giật lấy một trái bóng tìm chỗ vứt đi trước mặt nhiều người như thế, là đang đóng kịch cho chú xem sao? Nếu thật sự là bao che cho Đoàn Tân Nghênh, ngay từ đầu cháu cần gì phải gọi điện cho chú hỏi xem Đoàn Tân Nghênh có phải đang nằm trong vòng giám sát của chú hay không? Hắn cứ quăng bom của hắn, cháu cứ chờ nghe tiếng bom nổ là được, đâu cần phải làm phiền đến vị thanh tra như chú làm gì?!”

Diêu Đại Bàng nheo mắt lại suy nghĩ một thoáng, rồi gật gật đầu, “Thế thì, cậu khẳng định Đoàn Tân Nghênh đang chế tạo bom TATP à?”

Câu hỏi này lại làm khó Hô Diên Vân, “Không giấu gì chú, cháu lén lút lẻn vào nhà hắn, phát hiện ra hắn có cất giữ những chiếc bình chứa chất hydro peroxit, axeton và axit clohydric, ba chất này trộn lẫn với nhau sẽ thành thuốc nổ TATP Vấn đề nằm ở chỗ, nếu tinh thể màu trắng ấy không phải chất nổ mà là đường trắng, thế thì bất kỳ ai cũng chỉ có thể nói rằng Đoàn Tân Nghênh ‘có khả năng’ đang chế tạo TATP mà không chắc chắn là đang chế tạo TATP điều này giống như chú không thể nói trong nhà một người có miếng sắt thì người ấy nhất định sẽ mài miếng sắt thành dao để đi giết người...”

“Chết tiệt!” Diêu Đại Bàng lẩm bẩm, “Giờ bên trên đang làm nghiêm với cảnh sát, không có đủ chứng cứ thuyết phục, tôi không thể bước nửa bước vào nhà Đoàn Tân Nghênh, mà nếu dựa trên lời cậu nói, dù cho vào được cũng chẳng ích gì.”

Dù cho chú muốn bước vào nhà hắn, cháu cũng sẽ không cho phép, vì cháu nhất định sẽ một mình đối mặt với mối sỉ nhục này. Hô Diên Vân nghĩ, nhưng đây vẫn là một cơ hội để trút ra câu hỏi vẫn giấu trong lòng bấy nay, “Đội trưởng Diêu, chú đã là sếp của Tổ Phòng ngừa tội phạm vị thành niên, vì sao chú cứ chăm chăm vào cái gã thành niên Đoàn Tân Nghênh này làm gì? Rốt cuộc chú có mối thâm thù gì với hắn?”

Diêu Đại Bàng khẽ trầm ngâm, nhìn chằm chằm vào bức tường của bãi đậu xe dưới hầm, cánh cửa chống cháy nổi bật trong bóng tối nhờ sự loang lổ khác thường dường như là phép ẩn dụ để giúp ông tìm được về nguồn cơn của dòng suy nghĩ rối ren, “Không lẽ cậu không biết sao? Vu Văn Dương hiện nay đang đảm nhiệm chức vụ trưởng ban cán sự của Hội Tự lực thanh thiếu niên Trưởng Thành Xanh của thành phố ta, Hội Tự lực này được thành lập từ các học sinh ưu tú của các trường trung học trọng điểm, là tổ chức học sinh tự phát, chuyên phòng ngừa tội phạm vị thành niên, đấu tranh với bạo lực học đường và hỗ trợ về mặt tâm lý cho các nạn nhân. Nhưng vì là Hội Tự lực, nên bấy lâu nay vẫn duy trì sự tồn tại và phát triển nhờ uy tín cá nhân và sự nỗ lực của Vu Văn Dương, nếu Vu Văn Dương bị Đoàn Tân Nghênh giết hại, thế thì sẽ dẫn đến sự giải tán của Hội Tự lực này. Tôi giờ đây phải bảo đảm Vu Văn Dương thuận lợi bàn giao công việc cho trưởng ban cán sự nhiệm kì kế tiếp trước khi cậu ta ra nước ngoài bằng bất cứ giá nào.”

Hô Diên Vân nhớ lại lúc Trương Hạo giới thiệu hoàn cảnh của Vu Văn Dương, quả thực đã từng nhắc về tổ chức này.

“Tôi ghét cay ghét đắng tội phạm vị thành niên, cậu cũng từng bước ra từ biển máu của rừng thông vỏ trắng, biết rõ trong đó có bao nhiêu sự tàn nhẫn đáng sợ và hành vi bạo lực bỉ ổi còn hơn cả tội phạm thành niên, nhưng do pháp luật khoan hồng với tội phạm vị thành niên, sự trừng phạt mà bọn thiếu niên bất lương phải chịu không bao giờ có thể tương xứng với tội ác mà chúng đã phạm, người tạo ra tổn thương cùng lắm chỉ bị giam vài năm rồi sẽ được thả ra lại, hoặc tiếp tục gây tai họa cho xã hội, hoặc chỉ cần nói một câu nhẹ hẫng lúc còn nhỏ ai mà chẳng từng phạm sai lầm, sau đó lại tận hưởng tuổi thanh xuân mà không hề có gánh nặng gì. Còn nạn nhân thì chỉ có thể ngậm bồ hòn, bị để lại sự khiếm khuyết cả đời trên cơ thể và trên tinh thần, như thể một con giun bị đứt đôi, tìm kiếm sự tái sinh từ trong những cử động đau đớn vậy!” Diêu Đại Bàng bước đến trước cánh cửa chống cháy, vừa kéo cửa đi vào trong vừa nói, “Hô Diên, nếu cậu đã đảm nhiệm vai người bảo vệ cho Vu Văn Dương, thế thì xin hãy chắc chắn rằng sẽ hoàn thành tốt trách nhiệm của mình, ráng chịu đựng qua mấy hôm, cậu ta bình yên bước được lên máy bay đi Thụy Sĩ, chúng ta đều sẽ có thể thở phào nhẹ nhõm. Đến lúc ấy, tôi mời cậu uống rượu.”

Nói xong, ông bước qua cánh cửa chống cháy, đi thẳng lên tầng.

Hô Diên Vân nhìn theo cánh cửa chống cháy được đóng chặt lại, đứng sững tại chỗ, không biết đang nghĩ gì. Hồi lâu sau, anh mới chậm rãi bước về phía chiếc xe thương vụ. Trương Hạo vẫn đứng dựa vào đầu xe, vội vàng tiến lên trước để mở cửa ra, mời anh lên xe, sau đó ngồi vào ghế lái phụ, vỗ vai tài xế để ra hiệu có thể lái đi.

Luồng suy nghĩ cùng với chiếc xe luẩn quẩn quanh co trong bóng tối lờ mờ một hồi lâu, cuối cùng phóng vọt lên, xông ra khỏi bãi đậu xe dưới hầm, thế là ánh sáng màu lam thẫm chỉ có ở thời điểm chiều tà xiên vào hai tròng mắt như thể hàng nghìn vạn mũi tên không lông, thứ màu sắc này lạnh lùng và lý trí đến thế, khiến não bộ hỗn độn như thể bị nhúng thẳng vào nước đá, minh mẫn lại rất nhiều...

“Anh Hô Diên, anh không sao chứ?” Trương Hạo hỏi một câu từ trên ghế lái phụ.

“Tôi không sao... Bây giờ chúng ta đi đâu?”

“Là thế này, ông Vu Dược nghe nói chuyện anh bị cảnh sát giam giữ, vô cùng phẫn nộ, lập tức sử dụng một số mối quan hệ khiến phía cảnh sát thả anh ra. Lẽ ra ông ấy muốn đích thân đến đón anh, nhưng đúng lúc phải bàn một thương vụ với khách hàng rất quan trọng, do đó mới nhờ tôi đến, đồng thời dẫn anh đến nhà hàng San Martino dùng bữa. Xong việc bên đó, ông ấy sẽ lập tức sang mời rượu anh.”

Không biết đã qua bao lâu, xe thương vụ lái vào trong một con ngõ chật hẹp, đen kịt đến không có lấy một bóng đèn đường, tạo ra cho người ta ảo giác rằng đang tiến vào trong hang động trên núi. Một lúc sau, tầm nhìn của mọi người sáng lên, ngoài cửa kính xe xuất hiện một tòa nhà hai tầng phong cách làng quê Ý, kiến trúc thô kệch dưới màn đêm khiến nó tựa như một tòa nhà hoang bị bỏ quên mười mấy thế kỷ, lớp tường ngoài loang lổ nhìn giống như thợ xây dùng đất sét đỏ và bùn xám quệt được một nửa đã vội vã rời đi, chỉ có hàng dây leo buông xuống ngoài bờ tường cứu vãn lấy một chút sinh khí. Trong ánh sáng từ đèn pha ẩn giấu giữa bụi cỏ, tòa nhà toát ra màu xanh lục đậm kỳ dị.

Hô Diên Vân xuống xe, đi theo Trương Hạo dọc con đường lát đá màu đỏ gạch, đi vào trong khu vườn trải cỏ. Một bức tượng điêu khắc thiếu nữ đang cầm bình gốm trút dòng chảy róc rách xuống bồn hoa rải đá cuội. Vài đứa trẻ nước ngoài đang cười khúc khích chơi xích đu, tiếng xích đu kẽo kẹt cùng với giọng ngoại ngữ thì thầm trong miệng chúng, ngăn cách hẳn nơi này với phố phường cách một con ngõ. Họ bước lên bậc thang, xuyên qua ngưỡng cửa hình mái vòm được trang trí bằng gốm phong cách Mosaic, bước vào đại sảnh sàn thấp. Trong đại sảnh trống trải vang vọng tiếng hát dân ca Ý, một số ghế ăn nghệ thuật bằng sắt cùng với bàn ăn tròn chân thấp bằng thủy tinh được đặt ra vẻ ngẫu hứng nhưng thực chất được sắp đặt vô cùng kĩ lưỡng, tranh phong cảnh được treo trên tường, bó hoa màu hồng nhạt vô cùng thanh nhã được treo trên cột trụ đá sỏi, những chậu đựng hoa bằng gốm đỏ với hình dáng khác nhau được đặt rải rác trên bậu cửa sổ và trong góc tường... Nếu không phải là mùi thức ăn ngào ngạt khẽ xộc vào mũi, người ta thật sự sẽ quên mất đây là một nhà hàng, mà tưởng lầm rằng mình đã bước chân vào biệt thự thôn quê ở Florence.

“Anh Hô Diên!” Có một người đứng dậy khỏi ghế, vừa vẫy tay với họ vừa nghiêng người về phía trước, trông như muốn xông ra mà chân lại bị cột chặt vậy.

Hô Diên Vân nhận ra đó là Vu Văn Dương, cách xa mấy mét mà cũng có thể cảm nhận được ánh mắt tràn đầy vẻ tôn sùng ấy của cậu ta nồng nhiệt đến mức nào. Anh bất giác nở nụ cười nhẹ, tiến lên bắt tay cậu ta.

Người phụ nữ trung niên ngồi bên cạnh Vu Văn Dương đứng dậy. Bà ta mặc một chiếc áo len dài hở tay bằng vải gai phong cách văn nghệ cổ điển màu lam nhạt, trên cổ đeo một viên ngọc bích hình giọt nước xanh biếc như vừa mới nhỏ xuống từ kẽ lá. Khuôn mặt quyến rũ của bà ta hơi nhợt nhạt, bên dưới lớp phấn đánh nhẹ có thể nhìn ra những vết chân chim nơi khóe mắt, hiển nhiên nụ cười mỉm trưng ra nơi khóe miệng chỉ mang tính lễ phép, hơn nữa còn hơi cứng nhắc, hệt như vẻ bó buộc toát ra từ trên người Vu Văn Dương.

Bà ta cũng bắt tay với Hô Diên Vân - nếu nói là bắt, chi bằng nói là khẽ vắt những ngón tay mảnh dẻ lên bàn tay anh, đầy vẻ lạnh nhạt.

“Đây là mẹ em.” Vu Văn Dương giới thiệu. “Bố em sẽ đến ngay, mời anh ngồi trước ạ.”

Hô Diên Vân ngồi xuống bên bàn ăn, chỉ thấy trên bàn đã đặt đầy các món khai vị trước bữa ăn như cá ngừ ngâm dầu, hàu xông khói, tương gan ngỗng, cá hồi xông khói, ốc sên hấp, một người phục vụ dùng khăn màu trắng để bọc chai rượu khai vị Kir Royal, chậm rãi rót vào ly. Mẹ Vu Văn Dương giơ ly lên, nói, “Không chờ lão Vu nhà tôi nữa, chúng ta dùng bữa trước nhé, trước tiên tôi mời anh Hô Diên một ly, việc của Văn Dương đều nhờ anh cả đấy.” Vu Văn Dương và Trương Hạo cũng vội vã nâng ly. Hô Diên Vân đang khát, sau khi cụng ly với họ, anh uống hết ly rượu trong một ngụm, khiến người phục vụ cũng phải lén nở nụ cười.

Cùng với tiếng vang của dao nĩa, chủ đề tán gẫu cũng dần được mở ra. Mẹ của Vu Văn Dương nói chuyện rất chậm, nhưng mỗi một chữ đều sử dụng vừa đúng chỗ, thể hiện đầy đủ sự ngưỡng mộ và tín nhiệm của cả nhà với Hô Diên Vân. Kiểu giao tiếp của Vu Văn Dương cũng thể hiện ra sự giáo dục tốt của gia đình, chỉ là hơi gò bó, phần lớn ngôn từ đều giống như thư ký đi theo chủ tịch công ty để tham gia đàm phán thương vụ, theo sát đuôi câu của mẹ, hô ứng phụ hoạ, thế nhưng thi thoảng vẫn không quên nhấn mạnh một câu, “Em vô cùng thích đọc tiểu thuyết trinh thám.” Trương Hạo thì chỉ híp mắt cười cười, luôn đưa mắt nhìn vào người đang nói. Hô Diên Vân vốn đã không giỏi xã giao lắm, dưới tình hình này chỉ “ừm ừm” vài tiếng để đối phó, rượu thì uống rất nhanh, món ăn cũng ăn rất nhanh.

“Nghe Trương Hạo nói chiều nay may nhờ anh cứu Văn Dương một mạng, đầu đuôi câu chuyện rốt cuộc là như thế nào?” Mẹ của Vu Văn Dương đột nhiên hỏi.

Hô Diên Vân nhìn Trương Hạo, thấy bán kính của đôi mắt hí đang nheo không thay đổi mảy may, biết rằng tên này đã cố tình kể phóng đại câu chuyện lên. Anh thoáng nghĩ một lúc, đối mặt với câu hỏi của mẹ Vu Văn Dương thật sự phải trả lời cẩn thận, nói quá kĩ thì lộ ra mình ngu ngốc, nói quá nhẹ nhàng thì lại không thu hút được sự coi trọng của họ. Cuối cùng, Hô Diên Vân chỉ nói mình đã thiết lập một vị trí giám sát ở đối diện nhà Đoàn Tân Nghênh, phát hiện ra Đoàn Tân Nghênh ra ngoài bèn theo dõi hắn, phát hiện hắn ở gần sân bóng mà Vu Văn Dương đang đá...

“Lúc anh xông vào sân bóng em giật bắn cả mình, chỉ thấy anh nhặt lấy trái bóng rồi chạy đi, còn tưởng rằng trong bóng có đặt thuốc nổ nữa cơ!” Vu Văn Dương nói. Hô Diên Vân thoáng nhìn cậu ta, nở một nụ cười rồi không nói gì thêm.

“Cứ thế mãi sao được!” Bàn tay đang cầm nĩa của mẹ Vu Văn Dương ngừng lại giữa không trung, bà ta nhíu mày, “Mà cũng chả hiểu cái tên Đoàn Tân Nghênh đó bị gì, con gái hắn chết rồi, chúng tôi cũng rất đồng cảm, sau khi xảy ra sự việc còn dẫn theo Vu Văn Dương đến tận nhà thăm hắn, còn nói chuyện rôm rả nữa, cái chết của con gái hắn chỉ đơn thuần là sự cố ngoài ý muốn, chẳng liên quan gì tới Văn Dương nhà chúng tôi, ai ngờ hắn lại đi chém cái cậu Cao... Cao gì đấy? (Vu Văn Dương xen vào: “Cao Chấn.”) Sau khi ra tù lại bám theo Văn Dương, bảo Trương Hạo đi bàn bạc với hắn, đưa cho bao nhiêu tiền cũng không chịu, trên đời này sao lại có người vô lý đến thế!”

“Chị từng dẫn Văn Dương đến nhà Đoàn Tân Nghênh à?” Hô Diên Vân rất kinh ngạc.

Mẹ Vu Văn Dương gật gật đầu, “Hồi mới xảy ra chuyện, lão Vu đánh Văn Dương một trận, sau đó còn muốn trói chân trói tay cháu nó lại, dẫn đến nhà Đoàn Tân Nghênh tạ tội. Trong nhà hắn chỉ có hắn và bố hắn, trông đều có vẻ là người thật thà chất phác, chúng tôi vào nhà xong cũng không để ý nền nhà hắn bẩn như thế nào, nắm cổ Văn Dương bắt cháu quỳ xuống khấu đầu lạy họ, họ còn bảo không phải lỗi của cháu, đỡ cháu dậy. Chúng tôi biếu tiền cho họ, họ không lấy bảo thuê cho ông nhà một bảo mẫu đến hết đời, chi phí chúng tôi chịu, họ cũng không cần... Không phải mọi thứ đều đang tốt đẹp sao, mới mấy hôm sau mà Đoàn Tân Nghênh đã như nổi cơn điên, chém Cao Chấn ngay trước cổng trường. Anh Hô Diênanh nói thử xem, thế này là thế nào!”

Hô Diên Vân nghĩ một lúc, quay mặt qua nói với Trương Hạo, “Anh có còn nhớ lúc anh đến nhà tôi, tôi đã nói rằng anh nói dối ba lần chứ?”

“Sao mà quên được? Năng lực phân tích của anh Hô Diên thực sự khiến tôi phải kính phục đấy...”

Hô Diên Vân khoát tay, “Không phải tôi đòi được khen, mà là tôi muốn hỏi, anh có còn nhớ lúc nhắc đến lời nói dối thứ ba, tôi dợm nói nhưng lại ngưng chứ?”

Trương Hạo khẽ gật đầu, “Nhớ, nhớ, anh bảo tôi đã nói dối trong lúc kể lại sự việc Đoàn Tân Nghênh dùng dao làm bếp chém Cao Chấn, thế nhưng lại bảo bản thân mình đường đột quá, không nói tiếp, làm tôi cảm thấy rất nghi vấn.”

Điều hiểm ác mà người đời đều không thể suy đoán nổi.

“Bây giờ, tôi sẽ giải đáp nghi vấn trong bụng anh...”, vừa nói đến đây, Hô Diên Vân đột nhiên nghe thấy một tràng cười dù âm sắc hay âm lượng cũng đều như đã được gọt giũa trong Tòa nhà vàng kim Vienna, “Tôi đến trễ rồi, tôi đến trễ rồi, xin lỗi xin lỗi!” Anh đưa mắt nhìn lên thì thấy một người đàn ông trung niên vóc dáng không cao sải những bước dài về phía này. Vu Văn Dương như thể nghe thấy lớp trưởng hô “nghiêm”, vội vã đứng dậy, suýt nữa thì lật úp cả bát canh. Trương Hạo cũng đã đứng dậy, giới thiệu với Hô Diên Vân, “Đây là ông Vu Dược.”

Hô Diên Vân đứng dậy. Vu Dược đưa tay phải ra bắt với anh, lực độ cũng nắm rất chính xác vừa đủ, “Nghe danh anh Hô Diên đã lâu! Hôm nay có việc đột xuất, nếu không tôi cũng sẽ không đến trễ, xin hãy bỏ quá cho!”

Hô Diên Vân khẽ nhìn người đàn ông luôn có màn sương lượn quanh này một lượt với vẻ thích thú: trên khuôn mặt hồng hào là đôi mắt tinh anh sắc sảo, trên sống mũi cao đang đeo một cặp kính gọng vàng hoàn toàn vì mục đích tăng thêm nét tinh tế cho ông ta, hàng lông mày đen dày được chuốt dài ra, tóc mai hai bên cũng như đã được chỉnh Photoshop, chỉnh tề mà đối xứng, bờ môi hơi khô nứt tróc da, hàm răng trắng đều nói lên rằng ông không chỉ chăm sóc tốt mà còn không bao giờ hút thuốc, nếu không phải do phần cằm quá bạnh hệt như robot Android xanh lá, khuôn mặt này thực sự chính là chuẩn mực của một người đàn ông đẹp trai.

Sau khi chủ khách đều đã ngồi xuống, vai trò điều tiết không khí như chiếc cán khuấy đều lập tức chuyển từ tay mẹ Vu Văn Dương sang tay Vu Dược. Phục vụ bưng lên các dụng cụ ăn uống và ly rượu tinh xảo. Vu Dược tự phạt bằng rượu vang, giới thiệu tận tình với Hô Diên Vân từng điển cố, nguyên liệu, phối hợp cùng với phương pháp nếm vị ngon nhất của từng món ăn trên bàn, y hệt như một nhà ẩm thực vô cùng chuyên nghiệp, không chỉ Hô Diên Vân lắng nghe chăm chú, mà đến cả ba vị thân hữu ở bên Vu Dược ngày đêm còn lại cũng gật đầu mỉm cười liên hồi. Sau một hồi giảng giải của ông ta, lúc đưa những món ăn tinh tế ấy nếm vào đầu lưỡi, sẽ có thể nếm được mùi vị kì diệu mà trước giờ tuyệt đối chưa nếm bao giờ.

“Chỉ toàn nói chuyện, ảnh hưởng anh Hô Diên dùng bữa, thực sự không nên.” Vu Dược vừa cười vừa giơ ly rượu lên, “Nào, tôi đề nghị chúng ta cùng nâng ly mừng nhà suy luận xuất sắc nhất”

Hô Diên Vân nói với vẻ vô cùng thật thà, “Danh này thực sự tôi không dám nhận ạ.”

Vu Dược sững người, ly rượu ngưng lại giữa không trung, trong thoáng chốc ánh mắt trở nên lạnh lùng dị thường, như thể ném lửa vào trong thùng đá, thậm chí có thể nghe thấy tiếng “xèo” của ngọn lửa bị dập tắt một cách không thương tiếc.

Hô Diên Vân nói, “Hiện nay nhà suy luận xuất sắc nhất là Furuhata Ninzaburo của Nhật Bản. Tôi chỉ có thể được xem là một người nổi bật trong số các nhà suy luận Trung Quốc mà thôi.”

Một điều đặc biệt kỳ lạ đã xảy ra. Ngọn đuốc được rút ra khỏi thùng đá, vẫn đang thấm đẫm nước đá, nhưng lập tức sáng lên ngọn lửa hừng hực.

“Ha ha ha, anh Hô Diên khéo đùa, chuyện nhà tôi không thể nào làm phiền đến một người Nhật Bản, chỉ cần anh là nhà suy luận đỉnh cao của Trung Quốc là đủ.” Vu Dược cạn ly với Hô Diên Vân, “Xin anh Hô Diên thông cảm, phương châm của tôi là... mọi thứ đều phải là tốt nhất.”

Ba người còn lại không bỏ lỡ thời cơ cười vang.

“Đúng vậy, ông Vu Dược nổi danh trong giới này bằng việc hành động kín đáo và theo đuổi sự hưởng thụ đỉnh cao.” Trương Hạo nở nụ cười nói.

“Hành động kín đáo, theo đuổi sự hưởng thụ đỉnh cao..., hai điều này dường như hơi mâu thuẫn.” Hô Diên Vân nói.

“Không mâu thuẫn, không hề mâu thuẫn chút nào. Tất cả vỏ bọc xa xỉ quá độ đều chỉ để che đậy sự bần tiện của phần nhân bên trong, tất cả những cử chỉ cố tình cúi thấp đầu xuống đều là để đeo lên chiếc vương miện tối cao vô thượng.” Vu Dược rướn người về phía trước, ánh mắt sáng rực nhìn chằm chằm vào Hô Diên Vân, “Trong tưởng tượng của anh Hô Diên, chắc hẳn anh cảm thấy một kẻ làm ăn như tôi nhất định là loại người gian trá, nói chuyện cẩn thận, cười không hở răng, thật ra chuyện này cũng phải xem thử là với ai. Thương nhân ấy à, những sự kiên nhẫn chịu đựng khác đều là học được trong đời, chỉ có đi với Bụt mặc áo cà sa đi với ma mặc áo giấy, ăn trông nồi ngồi trông hướng mới là cái tài được mang ra từ trong bụng mẹ. Tôi đã nghe danh anh Hô Diên từ lâu, anh đã là người thông minh bậc nhất trên đời này, thế thì tôi cũng không cần thiết phải che đi lớp giấy bít cửa sổ mỏng như da cừu ấy, chi bằng thẳng thắn thật lòng, nghĩ gì nói nấy. Anh sẽ không thấy ngại chứ?”

Hô Diên Vân ngơ ngơ ngẩn ngẩn gật đầu, rồi lại khẽ lắc đầu.

“Cuộc đời giống như một giấc mộng, cũng giống như một vở kịch, rất nhiều người tưởng rằng mình đã nhìn ra lẽ, nhìn thấu mọi sự, thế là cố tình tìm cái khổ, cái mệt mỏi, muốn rễ cây, muốn nhà lá, muốn dép cói, muốn đi bộ, mỗi bước đều khao khát muốn được để lại một vết chân máu trên mặt đất, tìm đủ thứ chuyện không vui cho bản thân. Thực ra đây vẫn là chưa nhìn ra lẽ, chưa nhìn thấu, tất cả hành vi tìm chuyện không vui cho bản thân đều là phù phiếm, mà phù phiếm thì sẽ mãi đi ngược với chân lý.” Vu Dược khẽ đảo một chút màu đỏ như đá mã não còn sót lại trong ly, nói với nụ cười nở rộ trên môi, “Chính vì cuộc đời đau khổ ngắn ngủi, vì vậy cho dù cuộc đời là một giấc mộng, tôi cũng phải có giấc mộng đẹp nhất, dù cho cuộc đời là một vở kịch, tôi cũng phải diễn xuất nên màn kịch xuất sắc nhất. Có thể chất phác, nhưng phải tinh tế, có thể giản dị, nhưng phải đỉnh cao, sự thanh tao cao quý nhất là tự nhiên, nhưng nhất định phải theo đuổi sự thanh tao cao quý nhất bên trong ranh giới của tự nhiên - tôi nói đúng chứ?”

Ba người còn lại gật đầu liên hồi. Hô Diên Vân chỉ nghe.

“Anh Hô Diên, anh xem, lời của tôi lại làm phiền anh dùng bữa rồi. Cùng tôi thổ lộ một phen. Vì ta bác hãy lắng nghe chơi. Chớ ngưng chén rượu đây mời, [8] ha ha!” Vu Dược cười lớn, “Vì vậy, tôi có thể lái xe Volkswagen, nhưng phải ngồi dòng xe ngầu như Phaeton, Magotan. Tôi có thể mặc trang phục từ vải, nhưng nhất định phải được tạo nên từ chất liệu vải linen thượng hạng được nhà thiết kế riêng thiết kế được may thủ công. Tôi có thể ở nhà gỗ, nhưng nhất định phải là gỗ sồi nguyên sinh. Tôi có thể ăn chay, nhưng nhất định phải đi Tĩnh Tâm Liên [9] - mọi thứ đều phải là tốt nhất, đây chính là phương châm của tôi.”

“Xin được thọ giáo.” Hô Diên Vân buông một câu lạnh nhạt.

Đột nhiên Vu Dược quay mặt qua, hỏi một câu, “Phương châm của anh Hô Diên là gì nhỉ?”

Giống như một cuốn tiểu thuyết đang sử dụng nhân xưng ở ngôi thứ nhất đột ngột đổi thành ngôi thứ hai, Hô Diên Vân sững người, sau một lúc mới chậm rãi nói, “Lúc nhỏ tôi từng xem một cuốn sách tên là Thuyền trưởng và đại uý, cuốn sách này kể về một nhân vật dùng khoảng thời gian hơn ba mươi năm, từ thuở còn nhỏ, để tìm một đội thám hiểm Bắc Cực bị mất tích, trong đó có một câu nói, luôn xuất hiện mỗi khi nhân vật chính gặp phải sóng gió và khó khăn, tôi rất thích. To strive, to seek, to find, and not to yield - đây là danh ngôn của nhà thơ xuất sắc thế kỷ XIX là Alfred Edward Housman, dịch sang tiếng ta là: Phấn đấu, tìm tòi, phát kiến, không đầu hàng! Tôi nghĩ có lẽ đây chính là phương châm của tôi.”

Người bên bàn ăn đều sững sờ, dường như đang trong tiếng đàn Tư Trúc của Giang Nam diễm lệ duyên dáng bỗng nghe thấy tiếng trống chiến trường rầm rộ Rất rõ ràng, câu trả lời của Hô Diên Vân không hề hòa hợp với tình này cảnh này, bàn này, món này, nếu như anh nói phương châm của mình là Tấm lòng cảm kích, cảm tạ vận mệnh, hoa nở hoa tàn tôi vẫn sẽ trận trọng hoặc là Hôm nay rất tàn khốc, ngày mai tàn khốc hơn, ngày kia rất tốt đẹp, nhưng tuyệt đại bộ phận nhà suy luận sẽ chết ngay vào tối mai, không chừng lại thích hợp hơn nhiều, nào ngờ anh cứ phải phang một câu lạnh như thép thế này, hơn nữa câu nói này không giống như được soạn ngay tại chỗ để ứng đáp với mọi người, mà giống như hình xăm đã được anh khắc vào xương từ nhỏ.

Cuối cùng, Vu Dược câm như hến, không biết nên nói gì để tiếp lời; nụ cười của Trương Hạo hơi cứng đờ, mẹ Vu Văn Dương nhìn xem cái này rồi lại nhìn xem cái kia, tay cầm dao ăn không biết phải làm sao.

Còn trong đôi mắt của Vu Văn Dương thì phát ra ánh nhìn càng khâm phục hơn.

“Phấn đấu, tìm tòi, phát kiến, không đầu hàng.” Vu Dược nhẹ nhàng nhẩm lại một lượt, ngẩng đầu lên nhìn Hô Diên Vân nói, “Trong câu nói này, từ có ý nghĩa nhất chính là từ tìm tòi ấy... nếu không phải là hai chữ này, hoặc nếu đổi thành các từ đại loại như nỗ lực, cầu tiến, khởi nghiệp, v.v... thì chẳng qua cũng chỉ là một câu trong giáo trình học để thành công… thế thì anh Hô Diên rất cuộc muốn tìm tòi thứ gì?”

“Chính là chân lý mà ông Vu đã nhìn thấu”, Hô Diên Vân nở một nụ cười nhạt, “ đối với nhà suy luận, cuộc đời chính là một quá trình không ngừng tìm tòi sự thực.”

“Đối với tôi, sự thực không cần phải tìm tòi. Tất cả mọi việc xảy ra đều tự có ý nghĩa hợp lý của nó, cần gì phải đi quấy nhiễu mọi thứ đã cố định chứ?”

“Bởi vì những gì đang tồn tại không chắc chắn sẽ hợp lý, bởi vì bản thân chuyện đã cố định đã là một ảo tượng.” Hô Diên Vân nói từ tốn chậm rãi, “Điều này giống như trong lúc phạm tội, tội phạm không bao giờ hy vọng nhà suy luận sẽ tìm tòi sự thực, chúng hy vọng nhất là tất cả những chuyện xảy ra đã cố định, do đó được cả xã hội đồng tình và chấp nhận dưới danh nghĩa ‘hợp lý’, chỉ có nạn nhân mới khao khát sự thực không ngừng được khai quật. Nói theo nghĩa này, nhà suy luận mãi mãi đứng về phía người bị hại.”

Thoáng qua đuôi mắt, trong số bốn người còn lại trên bàn ăn, có thần sắc của một người đột nhiên trở nên hơi hoảng hốt.

Thế nhưng Hô Diên Vân chưa kịp nhìn kĩ xem đó là ai, Vu Dược đã tiếp tục nói, “Nhà suy luận không phải nên chỉ đứng về phía sự thật thôi sao?”

“Anh sai rồi”, giọng điệu của Hô Diên Vân càng điềm đạm hơn, “suy luận là để tìm tòi sự thật, nhưng nhà suy luận cần phải luôn đứng về phía người bị hại.”

Đánh ngay trực diện, trong lời lẽ gươm kiếm mà nhìn như nho nhã, lễ độ của hai người đều toát nên ý chí và niềm tin mãnh liệt, nhưng Vu Dược ở ngay phút giây then chốt đối đầu nảy lửa nhất lại lách người nhường đòn, rồi tung ra một đường ngay góc khuất, “Nói thật chứ, anh Hô Diên, sự hiểu biết về hai chữ suy luận của tôi chỉ dừng lại ở phim điện ảnh, phim truyền hình về Sherlock Holmes, thực sự suy luận thần kì như thế sao?”

“Cũng không mấy gì thần kì như thế, chẳng qua là một phương thức để nhận thức thế giới thôi.” Trong lúc gấp gáp, Hô Diên Vân chỉ có thể ứng đối như vậy.

“Anh Hô Diên khiêm tốn thật. Trong thời đại mà ai ai cũng tranh giành nhau để làm Sherlock Holmes, nếu anh Hô Diên không có chút tài năng thực sự thì tuyệt đối không thể nào tiếng tăm lừng lẫy như vậy được.” Vu Dược cười vang, “Vì vậy, cũng khẩn khoản xin anh Hô Diên cho những hạng người thấp hèn như tôi đây mở mang tầm mắt, rốt cuộc suy luận là món của quý gì.”

Hô Diên Vân nhìn Vu Dược, thấy sự ngạo mạn trong ánh mắt ông ta. Đó là một thứ ngạo mạn đã được cầm thước cặp du xích đo lường qua từng ô từng ô một giá trị bản thân mình, sau khi đã hoán đổi giá trị của tất cả linh kiện khắp người từ đầu đến chân - thậm chí đến mỗi một sợi lông vàng nguyên chất 1:1. Cái cây ngạo mạn này có rễ cây là thành công, thân cây là xã hội thượng lưu, vỏ cây được tổ bằng một lớp sơn thương hiệu tên là “giai cấp ưu tú”. Hô Diên Vân không lạ lẫm gì ánh mắt ngạo mạn như thế, trong rất nhiều cung điện vàng son huy hoàng, nơi hân hoan nâng ly mừng vui, nơi bục diễn thuyết đạo mạo đứng đắn và các salon bàn tán sôi nổi, trên mặt của từng nhóm từng nhóm “nhân vật lớn”, anh đều từng thấy ánh mắt kiểu này. Bọn họ tự đại, tự yêu bản thân và vô cùng ích kỉ, tự cho là mình hiểu rõ mọi thứ, sở hữu mọi thứ, thao túng mọi thứ, chỉ vẽ mọi thứ, do đó có thể coi khinh mọi thứ - nhất là bọn hạ lưu có bán thân bán thận cũng không trị giá được đến nửa sợi lông bằng vàng.

Những người như thế, lẽ ra không cần phải đếm xỉa, đối với bất kỳ bọn tự đại hão nào, nhà suy luận cũng sở hữu cảm giác ưu việt bẩm sinh.

Chính vì thế, tôi tuyệt không thể nhẫn nhịn chuyện anh bảo suy luận là một “món của quý”.

Thế là, Hô Diên Vân đan ngón tay của hai bàn tay vào nhau, đỡ lấy cằm của mình, khóe miệng nhếch lên một nụ cười tàn nhẫn, “Thật sự không thần kì gì mấy đâu, chẳng qua là tôi ngồi đây đã nhìn được ra: Vu Văn Dương về cơ bản không ăn cần tây, ngày thường dùng dao сạо râu điện để cạo râu, trong phòng ngủ của cậu ấy, cả bàn viết lẫn giường đều cách cửa sổ rất xa...”

“Ối!” Vu Văn Dương thốt lên một tiếng kinh hãi. “Làm sao anh biết?”

Hô Diên Vân xoay đầu sang phía mẹ Vu Văn Dương, “Tôi còn có thể nhìn ra, chú chó Springer tên ‘A Tân’ bị khó tiêu vẫn chưa khỏi, đúng không?”

“Trời ơi...”, mẹ Vu Văn Dương che lấy miệng đã tròn thành hình chữ O, nhưng trong cổ họng vẫn phát ra một tiếng thốt khe khẽ.

Vu Dược điếng người sững sờ, sự ngạo mạn trong ánh mắt biến mất không một tăm hơi, thay vào đó là sự bàng hoàng không lời nào tả xiết, thậm chí còn có chút sợ hãi.

Được rồi, đã đến lúc nhắm trực diện vào tim con mồi, đâm nhát dao cuối cùng.

Hô Diên Vân hướng nụ cười sang Vu Dược, nói một cách vô tình, “Còn nữa, cuộc đàm phán chiều nay của ông Vu Dược không hề thuận lợi, trong lúc tức giận, ông đã giết người...”