Trong khoảnh khắc , xung quanh lặng phắc như tờ, ngay cả tiếng ca Ý vẫn đang bay bổng suốt nãy giờ cũng im bặt như thể tằm mùa đông
Ngoài Hô Diên Vân ra, mỗi người ngồi xung quanh bàn ăn đều giống như màn hình LCD của máy ảnh kĩ thuật số sau khi đã nhấn cửa sập, đột ngột đứng hình: Vu Văn Dương há miệng, mẹ cậu thì bịt miệng lại, thân thể Trương Hạo hơi ngả ra sau tựa như ngay giây tiếp theo sẽ đứng lên bỏ chạy, thần sắc Vu Dược cứng đờ như một tảng đá...
Hô Diên Vân dương dương đắc ý uống cạn rượu vang, ra hiệu cho người phục vụ đứng bên cạnh rót rượu, nào ngờ người phục vụ ấy cũng bị dọa đến nỗi không nhúc nhích được.
Cứ thế, sau khoảng nửa phút, cuối cùng vẫn là Vu Dược hoàn hồn lại trước. Ông ta cười khanh khách hai tiếng, rồi đứng lên, cầm lấy rượu vang từ tay người phục vụ, rót cho Hô Diên Vân, lại trở về chỗ ngồi, rót cho mình một ly thật đầy, uống cạn một hơi, rồi lại rót thêm non nửa ly, khẽ lắc lư đế ly, cố tình làm ra vẻ phong độ, “Anh Hô Diên điều tra tỉ mỉ thật đấy, do thám nội tình nhà tôi rõ ràng như vậy, đến cả hành tung của tôi mà cũng trong phạm vi giám sát của anh à.” Nói xong, ông ta còn nhìn Trương Hạo một cái với vẻ đầy ẩn ý, dường như đang nói: Tôi biết là anh đã tiết lộ hành tung của tôi ra ngoài đấy.
“Ông Vu hiểu lầm rồi”, Hô Diên Vân cười mỉm, “tôi không sắp đặt người để bám víu lên cửa sổ nhà ông rình trộm, càng không làm phiền Trương Hạo báo cáo hành tung của ông với tôi, mọi thứ tôi vừa nói lúc nãy đều được suy luận dựa trên một số chi tiết nhỏ nhặt, chỉ là không biết độ chính xác đến mức nào.”
“Không thể nào, tuyệt đối không thể nào!” Vu Dược cũng giống như tất cả những người có niềm tin tuyệt đối vào trí óc bản thân, lắc đầu nguầy nguậy, không tin anh chỉ dựa vào suy luận gì đấy, mà đã có thể nói trúng 100% chi tiết cuộc sống của gia đình cũng như hành tung của tôi!”
“Bố!” Vu Văn Dương không kiềm được lên tiếng, “Con đã nói với bố anh Hô Diên là một nhà suy luận lợi hại cỡ nào mà…”
“Câm ngay!” Vu Dược nghiêm giọng gắt, rất rõ ràng, ông ta bị Hô Diên Vân làm cho hơi thần kinh rồi. Ông ta một lần nữa đưa ánh mắt gay gắt nhìn thẳng vào Hô Diên Vân, “Tôi không tin một người chỉ bằng suy luận gì đấy mà đã có thể nói trúng 100% chi tiết cuộc sống của gia đình tôi cũng như hành tung của tôi!”
Mẹ của Vu Văn Dương lúc này đã bình tĩnh trở lại, “Anh Hô Diên, xin đừng để tâm đến lời của ông Vu nhà chúng tôi, suy luận của anh có độ chính xác thực sự quá cao, khiến chúng tôi đều hơi không quen, như thể xem ảo thuật vậy. Không biết anh có thể làm một màn phá giải ảo thuật hay không?”
“Suy luận không phải ảo thuật, mà là một phương pháp sử dụng logic chặt chẽ để dẫn dắt suy ra sự thật.” Hô Diên Vân nói, “Lấy thí dụ như Vu Văn Dương, tôi phát hiện ra cậu ta có một động tác theo thói quen, đó là cứ thi thoảng lại thích vặn vặn cổ. Thông thường, đây là hiện tượng do miếng nhãn trên chiếc áo sơ mi mới mua ma sát với gáy sau tạo ra, khiến người ta không thoải mái. Nhưng chiếc áo sơ mi mà Vu Văn Dương đang mặc trên người này không phải là áo mới, hơn nữa dù trên túi hay trên cúc áo cũng không thể nhìn ra đây là thương hiệu nào, tôi đã có thể hiểu rõ ít nhiều năng lực tài chính của nhà chị từ chính miệng ông Vu Dược đây, vì vậy chiếc áo mà Vu Văn Dương đang mặc rất có thể cũng là một chiếc áo sơ mi cao cấp được đặt may riêng. Hoàn toàn không có nhãn hiệu. Thế là, tôi cảm thấy thói quen này của Vu Văn Dương chỉ còn lại hai khả năng, một là, đây là thói quen xấu được hình thành từ lúc nhỏ, thế nhưng, thứ lỗi cho tôi vì đã nói thẳng, một gia đình mà đến cả tư thế ngồi của đứa con cũng yêu cầu phải ngay ngắn chỉnh tề, thì làm sao có khả năng cho phép cậu ta nuôi một thói quen như thế? Do đó, tôi nghiêng về câu trả lời cuối cùng là: Vu Văn Dương bị dị ứng. Vừa nãy, lúc bố cậu ấy đến, vào đúng lúc cậu ấy đứng lên để chào đón, tôi trông thấy lớp da đỏ lên ở sau gáy cậu ta, điều này đã chứng tỏ cho suy đoán của tôi - hơn nữa tôi có thể nhận ra đây là chứng dị ứng do mẫn cảm với ánh nắng. Người bị mắc chứng dị ứng này không thể ăn cần tây, bởi vì cần tây có chứa các chất gây mẫn cảm với ánh nắng, sẽ khiến bệnh tình trở nặng hơn, đồng thời bàn viết và giường ngủ của cậu ấy cũng chắc chắn được đặt cách xa cửa sổ.”
“Thế thì, ngày thường nó dùng dao cạo râu chạy điện để cạo râu, làm sao anh nhìn được ra điều này?” Mẹ của Vu Văn Dương hỏi.
“Dùng dao cạo râu điện để cạo râu, tuy sẽ để lại các chân ria cực ngắn, nhưng đều là một lớp rất ngay ngắn, còn dùng dao cạo thường để cạo râu, dù tỉ mỉ sạch sẽ đến thế nào đi nữa, cũng sẽ có các chân ria cá biệt “lọt lưới” và lộ rõ ra trên da. Huống hồ, người bị dị ứng do mẫn cảm với ánh nắng rất ít khi dùng mỹ phẩm trang điểm hay mỹ phẩm dưỡng da vì da mẫn cảm... nước cạo râu cũng là một trong số đó. Vì vậy, điều này trở thành chứng cứ khớp với suy luận trước đó của tôi.” Hô Diên Vân nói.
“Thì ra là thế.”, mẹ của Vu Văn Dương lắng nghe chăm chú, dường như quên mất chồng mình vừa mới bị chiếu tướng, lúc này vẫn đang trong tình trạng khó xử, “Thế sao anh biết nhà tôi có một chú chó tên là A Tần, hơn nữa còn đang bị chứng khó tiêu? Tôi nghĩ sao cũng không ra là chúng tôi đã để lộ thông tin có liên quan khi nào, để anh có thể đưa ra suy luận chính xác đến như thế.”
Những lời mà Hô Diên Vân nói về chuyện A Tân bị bệnh hoàn toàn không phải là đáp án có được dựa trên suy luận, mà là lần trước nghe lỏm được cuộc đối thoại giữa Vu ăn Dương và Hân Hân trước cửa hiệu thú nuôi, ban nãy mang ra để “treo đầu dê bán thịt chó”, chỉ dùng để trấn áp Vu Dược, không ngờ mẹ của Vu Văn Dương lại nghiêm túc đến thế... Anh đang suy nghĩ phải giải thích như thế nào, Vu Dược lại nói với vẻ mất kiên nhẫn, “Đấy là chuyện nhỏ, anh Hô Diên có thể nói thử xem, làm sao anh nhận ra buổi chiều nay tôi kí hợp đồng không thành, hơn nữa còn đã đi giết người không? Đây mới là điều tôi quan tâm nhất.”
Hô Diên Vân uống một ngụm rượu vang, “Đây là điều đơn giản đến mức không thể đơn giản hơn, ngay lúc vừa nhìn thấy ông thì tôi đã nhận ra ngay.”
“Hả?” Vu Dược lại giương mắt há miệng thêm lần nữa. Vu Văn Dương thử ngầm đánh giá bố mình từ trên xuống dưới mấy lượt, rồi xoay đầu qua nói với Hô Diên Vân, “Em... sao em không hề suy luận được ra kết luận như anh chút nào? Trên người bố em cũng đâu có hung khí với máu...”
“Đồ ngốc, im ngay!” Vu Dược mắng con trai gay gắt, rồi bảo Hô Diên Vân, “Xin hãy nói tỉ mỉ.”
Hô Diên Vân nói, “Đầu tiên, khi ông bước vào nhà hàng và cởi bộ vest ra đưa cho nhân viên phục vụ, tôi phát hiện trong túi áo sơ mi của ông có một cây bút máy Vạn Bảo Long, nhưng không phải được kẹp vào trong túi áo sơ mi, mà là bị cắm vào trong đấy, hơn nữa phần nắp bút bị lộn ngược, cắm thẳng xuống, đây hiển nhiên là điều rất kiêng kị về cách ăn mặc của người trong giới kinh doanh. Nhìn từ góc độ lời nói cử chỉ của ông Vu, ngày thường ông là một người vô cùng xem trọng hình tượng cá nhân, vì vậy trước khi tham gia đàm phán nhất định đã dùng kẹp bút của chiếc bút máy để kẹp vào trên túi áo, nhưng để biến thành bộ dạng về sau thì chứng tỏ hai điều, một là cây bút máy ấy ông đã thực sự đem ra chuẩn bị dùng hoặc đã dùng, hai là dù ông đã kí hợp đồng hay chưa thì cũng đều không hề đạt được ý định ban đầu của mình, do đó, trong lúc tâm trạng cực kỳ tệ hại, ông mới cắm thẳng bút vào trong túi áo một cách rất tùy tiện. Tôi nói có đúng không?”
Ngay lập tức, Vu Dược toát ra thần sắc rất khâm phục, “Tuyệt vời! Xin hãy tiếp tục.”
“Tiếp đó, hai cánh tay áo sơ mi của ông được xắn lên. Đàm phán thương vụ có nảy lửa đến mấy cũng không đến nỗi phải xắn tay áo, vì vậy tôi suy đoán là đàm phán không thuận lợi, sau khi kết thúc, ông đã đi tìm một nơi để thư giãn, mà tôi thì nghe được mùi cafe rất đậm...”
Lập tức, Vu Dược cắt ngang lời anh, trong ánh mắt phóng ra một tia nhìn sắc sảo như thể đã tìm được kẽ hở, “Không nhất định chứ! Lúc lái xe, tôi cũng hay vén tay áo lên vì trong xe nóng, cũng có khả năng địa điểm đàm phán chính là ở quán cafe mà, làm sao khẳng định được chắc chắn là đã đi thư giãn cơ chứ?”
“Xin chú ý, ông Vu”, Hô Diên Vân giơ một đầu ngón tay lên, “tôi nói là ông đã xắn tay áo lên, chứ không phải ‘vén’ tay áo lên, hai động tác này có sự khác biệt từ trong bản chất, hành động sau được dùng khi thả lỏng trong thời gian ngắn, còn cái trước nhất định là động tác chuẩn bị cho việc thư giãn trong thời gian dài.
Vu Văn Dương đang ngồi bên cạnh lập tức bắt đầu xắn tay áo lên, rồi lại thả xuống, vén tay áo lên, tiếp đó, gật gật đầu với bố mình.
Vu Dược có chút thất vọng, “Được thôi, anh nói tiếp đi.”
“Thế thì, ông đi quán cafe để làm gì nhỉ? Nếu đã là đi thư giãn một chốc, phương thức thư giãn mà quán cafe cung cấp thông thường thì có vài dạng: một mình thưởng thức cafe, tán gẫu với bạn bè, đọc sách, còn nữa chính là đánh bài trong gian phòng riêng. Một điều vô cùng may mắn là, tôi phát hiện ra cái này trên cổ tay áo mà ông xắn lên...”, Hô Diên Vân bước lên trên, nhẹ nhàng xé một nhát từ trên cổ tay áo của Vu Dược, như thể ảo thuật, một mảnh giấy nhựa mỏng hiện ra trên đầu ngón tay anh, “Từ tỉ lệ chiều dài và chiều rộng của nếp gấp nơi mảnh giấy nhựa này có thể nhận ra, đây là một phần hộp ngoài của một bộ bài. Nó bị mắc vào trong cổ tay áo, chứng tỏ rằng trước tiên ông đã xé nó ra, do hiệu ứng tĩnh điện nên nó bị mắc vào cổ tay áo, sau đó ông mới vén tay áo lên. Điều này càng chứng tỏ rằng suy đoán trước đó của tôi là đúng, sau khi ông đến quán cafe, quyết định dùng phương thức đánh bài để thư giãn.” Vu Dược thở hắt một hơi thật dài.
“Dĩ nhiên, có một điều đôi chút khó khăn, đó là hình thức đánh bài của ông là gì, đánh Thăng cấp!? Bắt át đen?? Củng trư??? [10] Đều có khả năng cả, thế nhưng, nếu chơi những trò này trong quán cà phê thì dường như hơi bất lịch sự và không phù hợp, thế là thông qua một chi tiết nho nhỏ, tôi đã suy luận ra được là ông đã tham gia vào trò chơi Giết người - trò Mafia [11] ?”
“Chi tiết gì?” Trong cổ họng của Vu Dược phát ra âm thanh trầm thấp đến mức gần như tuyệt vọng.
“Môi của ông khô quá.” Hô Diên Vân vừa cười vừa dựa hẳn người vào lưng ghế. “Đánh bài trong quán cafe, không thể la ó lớn tiếng, nhưng lại phải nói năng rất nhiều thì chỉ có trò Giết người - bởi vì trừ khi ông làm thẩm phán, nếu không thì ông đều phải không ngừng biện hộ rằng bản thân mình không phải hung thủ, tôi nói có đúng không?”
Hô Diên Vân tưởng rằng sau khi mình nói xong những lời này, nếu không phải là sự im lặng như tờ khắp gian phòng thì sẽ là có người vỗ đùi khen tuyệt, ai ngờ anh đã sai, mỗi một người ngồi quanh bàn đều giữ im lặng nhưng lại để cơ thể phát ra tiếng động kẽo kẹt, tuồng như muốn dốc hết sức để duy trì bầu không khí đã đông cứng như đá, nhưng trong lòng lại không đành nên phải ma sát để tạo ra nhiệt...
Tiếng hát Ý càng bay bổng kì ảo hơn, còn tiếng tích tắc đếm giây của chiếc đồng hồ treo tường như thể đang mất kiên nhẫn, hối thúc trình diễn màn tiếp theo.
Cuối cùng, Vu Dược chậm rãi thả tay áo ra, nơi khóe miệng toát ra một nụ cười cay đắng tự giễu, “Tự tỏ ra thông minh, nhưng lúc nào cũng bị gậy ông đập lưng ông... Anh Hô Diên, tôi thấy tôi phải nói một lời ‘Xin lỗi’ chân thành với anh rồi. Trước đây tôi vẫn luôn cho rằng, suy luận chẳng qua chỉ là một chiêu trò vặt, một mánh lới vặt, đều là trò cùng một giuộc với các ông thầy bói, bây giờ xem ra tôi đã sai rồi, thì ra suy luận là một kĩ năng thần sầu tuyệt diệu đến thế, không ngờ có thể thông qua những chi tiết nhỏ mà phần lớn bị phớt lờ hoàn toàn trong mắt người thường, khôi phục lại sự thật. Nhiều năm trước, trong Viện bảo tàng Cố Cung, tôi từng thấy một vị đại sư nổi danh cả trong lẫn ngoài nước, chuyên tu bổ các loại sách cổ, ông ấy có thể sử dụng kiến thức về khảo cổ học và cổ văn hiến học của mình để phục hồi những mảnh thẻ tre còn sót lại thành một văn bản hoàn chỉnh chi tiết. Bây giờ xem ra, các vị đều là những người sở hữu năng lực ma thuật không thể nghi ngờ!”
Giọng điệu chân thành của Vu Dược lại khiến Hô Diên Vân có chút cảm động.
“Thế thì, anh Hô Diên có thể tiếp tục chủ đề mà ban nãy bị chồng tôi cắt ngang không?” Mẹ của Vu Văn Dương nói, “Anh nhắc đến chuyện lần trước Trương Hạo đến nhà anh, điều thứ ba mà anh định nói lại thôi đó...”
Hô Diên Vân gật gật đầu, “Trương Hạo từng kể với tôi về diễn biến câu chuyện Đoàn Tân Nghênh tấn công Cao Chấn, nói rằng hắn cầm theo một con dao làm bếp, mai phục trước cổng trường trung học, thấy Vu Văn Dương và Cao Chấn đi ra khỏi cổng trường thì đột nhiên vung dao chém tới, chém ngay trúng má trái của cậu béo Cao Chấn ấy... Văn Dương, không biết lời Trương Hạo nói có giống như những gì cậu đã trải qua không?”
Vu Văn Dương gật đầu ngay không do dự, “Đúng vậy, chuyện chính là như thế.”
“Tôi muốn hỏi một chút, Cao Chấn với cậu, ai to con hơn?”
Vu Văn Dương nói, “Dĩ nhiên là Cao Chấn, hồi ấy cậu ta đã cao hơn em cả cái đầu, vừa béo vừa khoẻ, eo cậu ta chưa biết chừng còn dày hơn cả đùi em.”
Trương Hạo nói xen vào, “Tôi nhớ ra rồi, anh Hô Diên, lúc ấy tôi nói đến đây, anh còn cố tình hỏi tôi một câu, vóc người của Vu Văn Dương có phải cao lắm không tôi bảo, thì chỉ là vóc dáng bình thường của học sinh cấp ba thôi.”
Hô Diên Vân không đoái hoài gã, tiếp tục hỏi Vu Văn Dương, “Thế thì, so với các cậu, thân hình Đoàn Tân Nghênh như thế nào?”
“Vóc người hắn nhỏ thó, khá gầy, trông còn không rắn chắc bằng em.”
Hô Diên Vân dùng ngón trỏ tay phải gõ nhẹ lên mặt bàn, “Đúng thế, chúng ta hãy đổi hướng suy nghĩ, Văn Dương, giả sử cho cậu một con dao, bảo cậu lập tức đi chém Cao Chấn và Đoàn Tân Nghênh, với tiền đề là không chắc chắn có thể hạ gục được một người chỉ với một nhát dao, cậu sẽ lựa chọn chém ai trước?”
Vu Dược lập tức lộ ra sắc mặt bừng tỉnh ngộ, không khỏi khe khẽ gật đầu.
Vu Văn Dương hơi ngại ngùng bảo, “Có thể em sẽ chém Đoàn Tân Nghênh trước...”
“Tâm thế của người thông thường, lúc tấn công đều sẽ lựa chọn người ốm yếu để hạ thủ trước, nhất là trong tình huống mà bản thân kẻ tấn công không hề cường tráng. Thế nhưng Đoàn Tân Nghênh lại trái ngược hoàn toàn, chém Cao Chấn trước, điều này khiến tôi nghĩ mãi không ra, vì vậy nên tôi cho rằng Trương Hạo đang nói dối. Bây giờ xem ra, thì ra là trước đấy do các ông từng đến nhà Đoàn Tân Nghênh xin lỗi tận nơi, vì vậy Đoàn Tân Nghênh mới bỏ qua cho Văn Dương” Hô Diên Vân nói sau khi đã uống một ngụm rượu vang.
Mọi người trên bàn đều thở hắt ra một hơi dài, bày ra biểu cảm thư thái.
“Có điều.”, ánh mắt của Hô Diên Vân đột nhiên xoay loạn, như thể tâm một hồ nước bị ném một hòn đá vào.
Lập tức, mọi người lại trở nên căng thẳng.
“Có điều sao?” Chiếc nĩa dùng bữa của Trương Hạo được đưa lên một nửa lại dừng lửng lơ giữa không trung Từ nãy đến giờ, chủ đề nói chuyện cùng với bầu không khí liên tục thay đổi xoành xoạch, khiến gã muốn ăn mà cứ mãi không ăn được món nấm rơm hấp bơ trước mặt.
Hô Diên Vân nói, “Tôi nghĩ mà không hiểu, ngay từ đầu Đoàn Tân Nghênh đã bỏ qua cho Văn Dương, vì sao sau khi ra tù lại nhất định phải giết chết cậu chứ?”
“Điều này….”, Vu Văn Dương thở dài một hơi, “nói thật là em cũng không hiểu.”
Hô Diên Vân thoáng nhìn cậu ta, cười bảo, “Đừng rầu rĩ nữa, trong cuộc sống có một số chuyện chúng ta không bao giờ hiểu được, thậm chí là càng không hiểu thì càng tốt... Mọi người mau ăn đi, những món ngon này có vẻ sắp nguội cả rồi đấy.”
Mọi người lại bắt đầu một màn ăn uống mới, tán gẫu không đầu không đuôi, mãi đến khi Hô Diên Vân hỏi, “Ông Vu Dược kinh doanh ngành gì?”, sự im lặng ngắn ngủi lại một lần nữa khiến bàn ăn trở nên dị thường.
“Ông Vu Dược làm trong ngành tài chính.” Trương Hạo vội vã xoa dịu tình hình. “Kinh doanh tài chính thông thường, chỉ là đã quen kín tiếng, vì vậy không nổi tiếng được như các nhà đầu tư lớn khác.”
“Vậy sao?” Hô Diên Vân nở một nụ cười nhạt, “Một cú điện thoại đã có thể khiến Cục Công an thành phố thả tôi ra, việc kinh doanh này đâu có thông thường!”
Trương Hạo cười với vẻ ngượng ngùng.
Nhưng Hô Diên Vân không muốn lãng phí quá nhiều lời nói và sức lực trên những chi tiết cành nhánh không liên quan này, anh dặn dò Vu Văn Dương, “Hiện nay Đoàn Tân Nghênh đang chịu sự giám sát nghiêm mật của cảnh sát, bất kỳ hành động nào của hắn cũng sẽ lập tức bị phát hiện, do đó nói chung, cậu rất an toàn. Tuy nhiên, cá nhân tôi đề nghị, chẳng bao lâu nữa cậu sẽ đi nước ngoài, thời gian này ngoài thực hiện các thủ tục cần thiết thì hãy hạn chế tối đa việc ra khỏi nhà, thậm chí có thể tự giam mình trong nhà, lánh khỏi khoảng thời gian này. Tôi đã xem xét các phương tiện an ninh ở tiểu khu nhà cậu, cũng tương đối cẩn mật, người ngoài rất khó lẻn được vào, chỉ có điều cửa sổ nhà cậu hướng ra đường.”
Vu Dược lập tức nói, “Cái này dễ thôi, tôi sẽ cử thêm nhân lực, bảo đảm hai mươi tư giờ đều có người đi lại tuần tra trên con đường ấy.
Hô Diên Vân gật gật đầu, “Về phía tôi, tôi vẫn sẽ tiếp tục phối hợp với phía cảnh sát, bám chặt nhất cử nhất động của Đoàn Tân Nghênh, nếu có tình hình gì, chúng ta sẽ liên lạc ngay tức khắc.”
Nói xong câu này cũng hàm ý rằng bữa tối đã đến hồi kết, mọi người lập tức rời khỏi bàn tiệc, vừa nói những lời khách sáo lúc từ biệt vừa đi ra ngoài. Trương Hạo ngoảnh đầu lại nhìn món nấm rơm hấp bơ mà mãi vẫn không thể ăn vào miệng, thở dài thườn thượt.
Ra khỏi cổng lớn, Hô Diên Vân ngồi lên chiếc xe lúc đến, Trương Hạo đóng cửa xe lại, ngồi vào vị trí ghế lái phụ như cũ, bóng dáng chiếc xe thương vụ dần biến mất vào màn đêm.
Mẹ của Vu Văn Dương liếc nhìn đồng hồ, “Ôi, đã hơn 9 giờ rồi à.”
Vu Dược tiếp lời bằng một câu nói hoàn toàn không liên quan, “Đúng là một nhân vật cừ...”
“Hả?” Mẹ của Vu Văn Dương nhìn qua ông, mới hiểu ra rằng ông đang đánh giá Hô Diên Vân.
“Đây là người duy nhất tôi từng gặp mà còn kiêu ngạo hơn cả tôi.” Vu Dược nói với vẻ xa xăm, “Tôi đã từng gặp rất nhiều người kiêu ngạo, phần lớn bọn họ đều ruột gan rỗng tuếch, do đó không thể không làm bộ làm tịch để nở mày nở mặt. Nhưng con người này không phải thế, sự kiêu ngạo của anh ta có đầy đủ cơ sở, điểm này tôi rất tán thưởng. Chỉ có điều, tôi thấy sự kiêu ngạo đó sớm muộn gì cũng sẽ hủy diệt anh ta.”
Lúc này, tài xế đã lái chiếc xe Phaeton của ông ta đến, cả nhà ngồi vào trong xe, xe khởi động lái ra khỏi ngõ. Một chiếc xe Magotan màu đen bám theo đằng sau, không xa cũng không gần.
Lúc chiếc Phaeton sắp đến khu Hồng Đô, Vu Văn Dương đột nhiên muốn xuống xe.
“Tối thế này rồi, con đi đâu?” Mẹ cậu ta lên tiếng trách móc, “Vừa nãy lời anh Hô Diên dặn con, con đã quên cả rồi sao?”
Vu Văn Dương giải thích, “Con đi lấy ít thuốc cho A Tân.”
“Phòng khám thú y vẫn chưa đóng cửa sao?” Mẹ cậu ta hơi nghi ngờ.
Vu Văn Dương gật gật đầu, “Con đã hẹn với nhân viên, bảo họ để lại một người.”
Mẹ cậu ta còn muốn nói thêm gì đó, nhưng Vu Dược đã hơi mất kiên nhẫn nói, “Để nó đi đi, nó đã sắp ra nước ngoài du học rồi, không lẽ bà vẫn muốn tiếp tục che chở con nó dưới đôi cánh của mình, che gió che mưa cho nó cả đời?”
Xe dừng lại, Vu Văn Dương xuống xe. Cậu ta đưa mắt nhìn theo chiếc Phaeton rời khỏi, rồi chậm rãi đi về phía phòng khám thú y.
Cách xa nơi ấy, chiếc Magotan màu đen kia đã dừng lại, đậu trong một mảng tối không dễ bị phát hiện.
Đẩy mở cánh cửa của phòng khám thú y, chiếc chuông được treo trên khung cửa phát ra một tiếng “tinh”, Hân Hân vén tấm màn cửa có vẽ hình Snoopy lên, đi ra từ gian phía trong, thân hình đang mặc bộ đồ blouse trắng toát ra vẻ mảnh dẻ nhẹ nhàng.
“Em đến rồi à!” Hân Hân nở một nụ cười duyên dáng, “Có một chú cún bị cắn, cần chích xong rồi gửi nhờ trong kí túc xá thú nuôi của bọn chị, chị đi chăm sóc nó một lát nhé.”
“Chị cứ làm việc của chị đi, em không vội.” Vu Văn Dương vừa nói vừa xem những sản phẩm mới được chuyển đến trên giá để hàng tự chọn như đĩa ăn có ảnh hoạt hình, vòng chống rận, tã lót cún, hương liệu thú nuôi gì đấy, còn ngồi thụp xuống quan sát vài miếng đệm lót cún con được tạo dáng giống như hoa hướng dương.
Hân Hân trở vào nhà trong, qua một lúc lâu, cô tắt ngọn đèn của kí túc cún, bước ra, “Chị đã nhận được tin nhắn WeChat của em, rốt cuộc có chuyện gì muốn tìm chi thé?"
“À thì, bệnh của A Tân vẫn chưa khỏi, em muốn lấy ít thuốc.” Vu Văn Dương nói.
Hân Hân mỉm cười, “Chị cũng đoán được chính là việc này, đây, đã chuẩn bị xong cả cho em rồi đấy!” Vừa nói, cô vừa đưa cho Văn Dương một hộp thuốc nhỏ màu tím.
Vu Văn Dương nhận lấy hộp thuốc, nhưng không chịu đi.
“Còn việc gì à?” Hân Hân cởi áo blouse trắng ra, thay chiếc áo khoác màu tím như hoa oải hương.
Vu Văn Dương gật gật đầu, đột nhiên cậu ta nói lớn, “Trong lòng em hơi phiền muộn, chị có thể đi cùng với em một lát không?”
Hân Hân hơi sựng lại, “Được thôi, nhưng chị không thể về nhà quá muộn.”
Hai người tắt đèn rồi khóa cửa, đi ra khỏi phòng khám thú y. Phần lớn các cửa hàng trên đường đều đã đóng cửa, trông có vẻ trống trải vắng lặng, chỉ có đèn đường như thể rặng núi lúc hoàng hôn, tỏa ra ánh sáng lập lòe, thế là bóng hai người đi kề vai nhau cũng trở nên tranh tối tranh sáng như những con sóng trên mặt đất. “Em sắp ra nước ngoài rồi.” Vu Văn Dương nói khẽ. “Lần trước hình như em đã nói câu này rồi.”
“Em vẫn cứ cảm thấy hơi hoang mang, giống như ngồi trên máy bay mà mãi không thể hạ cánh vậy... Chị biết đấy, từ nhỏ, em chưa từng sinh sống một cách độc lập. Bố em vẫn luôn dạy dỗ em rất nghiêm, ông ấy là một thương nhân, dùng phương pháp quản lý thế giới bên ngoài để quản lý gia đình, có lúc thậm chí em còn cảm thấy em chỉ là cấp dưới hoặc đối thủ trên thương trường của bố thôi. Còn mẹ em thì, trên bàn trang điểm của bà có vô số mỹ phẩm và trang sức, em cũng là một trong số đó. Em đạt được giải thưởng, mẹ sẽ cười toe toét đi khoe khoang với thiên hạ; lúc em thi rớt, mẹ không nói một câu nào với em trong suốt một tháng, dường như toàn bộ ý nghĩa của việc mẹ sinh ra em chính là để đem đi khoe khoang vậy. Từ nhỏ em đã không thích về nhà, sau khi tan học em thà ngồi lại trong lớp một mình, dù sao đều là những nơi lạnh lẽo cả, chi bằng tự mình ngồi với mình thôi còn tốt hơn. Sáu năm trung học, [12] em đã rất phấn đấu, giành được rất nhiều giải thưởng, đạt được rất nhiều vinh dự, thế nhưng em sống chẳng vui vẻ chút nào. Em căng thẳng đến mức mỗi một miếng da đều gồng cứng, em thật sự rất sợ một ngày nào đó, nếu em thi chỉ được hạng nhì thôi, em sẽ bị họ ruồng bỏ hoàn toàn... một chiếc vòng cổ bị bạc màu thì còn giữ lại làm gì.”
Hân Hân không nói gì. Vu Văn Dương im lặng trong giây lát, rồi nói tiếp, “Sắp phải rời xa gia đình này, nơi chốn này, em không nói rõ được là mình vui mừng hay không, đi ra ngoài kia, liệu có phải là một bầu trời mới hay không? Em không biết. Đôi chân đã bị nhồi quá nhiều chì, thì đi đến đâu cũng sẽ nặng nhọc thôi nhỉ... Em chỉ sợ cô độc, thế nhưng em cũng biết, em đi đến đâu cũng sẽ cô độc.”
“Đâu đến nỗi nào, mặc dù thời gian chị đến làm ở phòng khám thú y này không lâu, nhưng chị đã thấy em từng dẫn hai người bạn gái khác nhau đến cửa hàng rồi.” Hân Hân cười bảo, “Thế mà còn bảo là mình cô độc?”
“Có những nỗi cô độc đến từ trong nội tâm. Giống như một đứa trẻ ở nhà một mình, đứa trẻ ấy có thể thay đổi những món đồ chơi khác nhau, thế nhưng không thể nào làm tiêu tan nỗi cô độc.” Vu Văn Dương nói.
“Nói như vậy, những cô gái ấy chỉ là đồ chơi của em thôi sao?” Hân Hân đứng lại, nhìn trừng trừng vào cậu ta.
Vu Văn Dương nhìn cô, “Người không có linh hồn, thì chẳng khác nào món đồ chơi...”
“Làm sao mà em biết họ không có linh hồn?”
“Em biết thế đấy!” Vu Văn Dương thở dốc một hơi nặng nề, yết hầu to dày của cậu ta phồng lên, “Bọn họ bám lấy em, chị nghĩ là vì điều gì? Thích tài năng của em, thích nhân phẩm của em? Nói thẳng luôn, bọn họ chẳng qua là thấy nhà em giàu có thôi. Bọn nữ sinh ngày nay đều bị hóc-môn sinh dục làm cho chín hết cả, sống thoáng từ rất sớm, mười ba mười bốn tuổi đã biết đến chuyện dùng thân thể để kiếm tiền rồi. Nói cho cùng thì đấy đều là một lũ cặn bã có thể bán thân mọi lúc mọi nơi chỉ vì một chiếc túi xách mẫu mới của Gucci!”
Hân Hân tròn mắt nhìn cậu ta trận trối.
“Chị đừng chê em nói chuyện thẳng” Vu Văn Dương lạnh lùng nói. “Tuy em mới chỉ mười tám tuổi, nhưng so với những người cùng đồng trang lứa - thậm chí những người lớn tuổi hơn em, em đều thông minh hơn nhiều, lý trí hơn nhiều. Ừm, về mặt thông minh thì em được di truyền từ bố, về mặt lý trí thì em được di truyền từ mẹ, mặc dù em không thích gia đình đấy của mình, nhưng em phải thừa nhận nói cho cùng thì dòng máu của em vẫn rất cao quý, chỉ có điều không biết có phải em cũng đã bị di truyền sự lạnh lùng và lãnh cảm của họ hay không”
Hân Hân khẽ quấn chặt áo lại, “Khuya lắm rồi, em về nhà sớm đi.”
“Không, em vẫn chưa nói xong…”, Vu Văn Dương tiến lại gần thêm một bước về phía Hân Hân, đột nhiên hạ giọng, “Chị, chị có hứng thú đi Thụy Sĩ với em không?” Hân Hân giật nảy cả người, “Em điên rồi à, em đang nói gì thế?”
Vu Văn Dương vươn tay ra nắm lấy tay cô, nhìn thẳng vào mắt cô, “Nghe em nói này, Hân Hân, em không bị điên, ngay từ lần đầu nhìn thấy chị, em đã thấy chị là người phụ nữ có ánh mắt ngây thơ nhất mà em từng gặp suốt bao năm nay. Em có thể thấy chị có suy nghĩ và mục tiêu riêng đối với cuộc đời, nhưng ánh mắt của chị cho thấy rõ, dù suy nghĩ và mục tiêu này như thế nào, chị đều muốn thực hiện nó một cách đơn giản, một lòng mà cố chấp. Em rất thích ánh mắt của chị, em thích chị vô cùng, nếu được, chị đi Thụy Sĩ cùng với em đi, dù suy nghĩ và mục tiêu của chị như thế nào, em đều có thể giúp chị biến nó thành hiện thực, chỉ cần chị có thể ở bên em thôi!”
Những lời nóng hổi này khiến khuôn mặt của Hân Hân nóng lên như thể phát sốt. Cô trốn tránh ánh mắt của cậu ta, “Chị lớn hơn em đến mấy tuổi đấy, làm sao em biết được chị có bạn trai hay chưa, có con hay chưa?”
“Em không cần biết! Em không cần biết!” Bàn tay Vu Văn Dương nắm lấy cô càng siết chặt hơn, khiến Hân Hân đau đến nỗi cắn chặt lấy môi, thần sắc lúc nhăn mày càng duyên dáng hơn. “Em chỉ muốn chị đi cùng với em thôi!”
Vài người qua đường gần đấy trông thấy cảnh tượng này, đều hoang mang vội vã đi vòng qua.
“Thả chị ra! Thả ra!” Hân Hân hất mạnh tay Vu Văn Dương ra, sau đó xoa cánh tay, “Em còn thế nữa, chị sẽ giận thật đấy!”
Lúc này, Vu Văn Dương mới ý thức được rằng lúc nãy bản thân mình hơi bất lịch sự, bèn lẩm bẩm, “Xin lỗi, xin lỗi... em chỉ nói ra lời trong lòng mình thôi.”
“Lời trong lòng gì cơ, thực sự là lời nói vớ vẩn của con nít!” Hân Hân trách móc, “Em nhỏ hơn chị mấy tuổi, em hoàn toàn không biết cuộc đời này như thế nào, càng không biết hai người ở bên nhau là thế nào. Một người phụ nữ với một người đàn ông... sai rồi, với một cậu bé trai... cùng nhau làm một chuyến du lịch mà bảo đi là đi? Đấy là tình tiết chỉ có trong các tiểu thuyết ngôn tình mà thôi. Cuộc sống hiện thực rất tàn nhẫn, lên đường thì dễ, nhưng dọc đường chỉ cần thiếu một ngụm nước, thiếu một miếng bánh cũng có khả năng chết người đấy em có biết không, nhất là phụ nữ, em không thể mong chờ người đó cùng em đi phiêu bạt giang hồ, huống hồ chị cũng không cần túi xách Gucci chết tiệt gì cả!”
Vu Văn Dương sững sờ nhìn cô, rất lâu rất lâu sau mới dần dần gục đầu xuống.
Hân Hân cũng bình tĩnh trở lại, chậm rãi nói, “Chị có thể làm một người bạn tốt, một người chị tốt của em cả đời, nhưng chúng ta là hai người đi trên hai con đường khác nhau. Em là chàng công tử mang dòng máu cao quý, chị chỉ là dân đi làm thuê rất bình thường, chúng ta không ở bên nhau được đâu. Em còn nhỏ, đợi đến khi lớn thêm một chút, em sẽ hiểu được lời chị... Em sắp đi Thụy Sĩ, chị chúc em thượng lộ bình an. Khi nào em đi du học về, nếu lúc ấy chị vẫn còn làm ở phòng khám thú y thì hãy nhớ đem cho chị một hộp socola Thụy Sĩ, được chứ?”
Dưới ánh đèn đường mịt mù, Vu Văn Dương không gật đầu mà cũng không lắc đầu, càng không thể nhìn rõ vẻ mặt của cậu ta.
Hân Hân giơ tay ra bắt một chiếc xe taxi. Vừa chực bước lên xe, cô lại quay đầu lại để dặn dò Văn Dương, “Khuya lắm rồi, em cũng mau về sớm đi. Còn nữa, dặn mẹ em là dạo này hình như có rất nhiều chó hoang tụ tập ở mảnh đất hoang phía Tây, tối nay chú cún được gửi nhờ lại trong kí túc thú nuôi của bọn chị, chính là bị chó hoang cắn đấy. Do đó, nhắc cô đừng dẫn A Tân ra đi dạo nữa, nếu không đến lúc bị chó hoang mang vi-rút dại cắn phải thật thì sẽ nguy hiểm lắm đấy.” Nói xong, cô ngồi lên xe, rất nhanh xe đã lái đi.
Vu Văn Dương đứng yên tại chỗ cũ rất lâu mới chậm rãi đi về hướng khu Hồng Đô.
Trên đường đã không còn một bóng người. Hai con chó hoang màu vàng đất đi thẳng về phía cậu ta, dường như muốn cắn nhưng lại hơi sợ, do dự một lúc rồi cuối cùng thủng thẳng chạy đi mất, đến một tiếng chó sủa cũng không để lại.
Chiếc xe Magotan vẫn đậu suốt trong bóng tối bắt đầu khởi động.
Nó chậm rãi bám theo phía sau Vu Văn Dương, yên lặng như chiếc bóng của cậu ta.
Tại điểm tận cùng của con đường này, Vu Văn Dương đứng lại.
Chiếc Magotan cũng lặng lẽ lái đến bên cạnh cậu ta. Cửa kính bên ghế lại được kéo xuống, để lộ một khuôn mặt đầy mụn trứng cá. Vu Văn Dương mở cửa ra, chui vào trong xe, ngồi xuống. Trong bóng tối, hai người đều im lìm như đá.
Qua hồi lâu, Vu Văn Dương bắt đầu nói, “Anh giúp tôi điều tra một chuyện...”
Mặt mụn im lặng nghe xong, chậm rãi gật gật đầu, sau đó lại khởi động xe một lần nữa.
Khoảng tầm cùng thời điểm đó, Hô Diên Vân đi đến dưới tòa nhà đối diện với nhà Đoàn Tân Nghênh.
Vừa nãy, sau khi lên xe, Trương Hạo hỏi anh đi đâu, anh bảo về nhà. Sau khi xe thương vụ đã đưa anh về đến nơi rồi đi mất, anh mới đột nhiên nhớ ra, từ lúc buổi chiều đi ra theo dấu Đoàn Tân Nghênh đến nay, anh vẫn chưa liên hệ lại với Lưu Tân Vũ, hơn nữa đã qua khoảng thời gian lâu như thế rồi, dù thế nào đi nữa cũng đã nên “giao ca” với cậu ta rồi.
“Chết tiệt!” Anh đấm mạnh hai cú vào đầu mình, “Không nên uống nhiều rượu như thế, nếu không sẽ không đến nỗi ngơ ngơ ngẩn ngẩn quên hết cả việc chính thế này!”
Anh lấy điện thoại ra, gọi vào số của Lưu Tân Vũ, nhưng âm thanh vang lên lại là “Số máy quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được, xin vui lòng gọi lại sau”.
Cái tên này, đang bình thường mà tắt máy gì chứ, nếu có chuyện mà không liên hệ được thì biết làm sao.
Hô Diên Vân đang nghĩ miên man lại cười lên cay đắng, nếu nói làm lỡ việc, bản thân mình không liên hệ cậu ta trong thời gian lâu như thế mới là lỡ việc chứ nhỉ.
Anh đành bắt một chiếc xe taxi, đi thẳng đến tiểu khu mà Đoàn Tân Nghênh đang sống.
Tiểu khu này được ghép từ mười mấy tòa nhà cũ màu xám của các thập niên 60, 70, vừa nhìn sẽ có cảm giác đây là từng đống từng đống ụ gạch đã bị bỏ phế từ lâu, trong sân nhỏ có ít cây cỏ hoa lá, trông đều giống như đứa bé không có mẹ mọc nhan nhản tùy thích, ban ngày đi giữa khu vườn, đều là ríu rít chim thường đến, im làm người chẳng qua. Huống hồ bây giờ đã là 10 rưỡi tối, các tòa nhà im lìm như chết, thi thoảng vẳng lại tiếng ho kịch liệt của người già, khiến người ta phải nghi ngờ rằng mỗi một đồ vật không rõ hình dạng bên đường đều là ngũ tạng lục phủ mà ông cụ nhổ ra. Vài ngọn đèn đường vẫn chưa bị bọn trẻ con quậy phá dùng đá đập vỡ đang run rẩy căng mí mắt lên, một luồng gió đêm thổi qua, bóng cây, bóng tòa nhà và bóng người dưới mặt đất đều đang chắp tay vái liên hồi, dường như đang cầu xin bóng đêm tha thứ vậy [13] .
Có lẽ cũng vì luồng gió này, anh cảm thấy bộ óc bị hơi men ủ cho nặng nề đột nhiên trở nên đau nhức. Có chỗ nào đó, có chút không ổn...
Một sự bất an ngấm ngầm nổi lên từ tận đáy lòng anh. Mặc dù suy nghĩ sẽ khiến các dây thần kinh não anh co giật kịch liệt nhưng cảm giác bất an ấy thực sự quá mạnh mẽ, dù đau đớn anh cũng phải suy nghĩ.
Anh ngẩng đầu lên nhìn nhà của Đoàn Tân Nghênh, đèn đang tắt, từ những điều quan sát được trong mấy hôm nay, hiện giờ hắn và bố đã tắt đèn đi ngủ từ lâu rồi. Mọi thứ vẫn như bình thường.
Lại nhìn sang phía đối diện, cánh cửa sổ của căn phòng mà anh “mai phục” cùng với Lưu Tân Vũ cũng đang tối om om, thế nhưng đằng sau cánh cửa sổ ấy nhất định có một chiếc ống nhòm hồng ngoại cùng với đôi mắt đang căng đến đỏ ngầu của Lưu Tân Vũ.
Hô Diên Vân vẫy vẫy tay với vẻ ngại ngùng, ra hiệu cho Lưu Tân Vũ, anh đã về rồi đây.
Anh vòng sang phía Nam của tòa nhà “mai phục”, vừa đi về phía cửa vừa dùng ngón tay ấn nhẹ hai bên huyệt thái dương là điều gì khiến cho mình đột nhiên cảm thấy “không ổn”? Là điều gì khiến mình ngấm ngầm bất an? Dòng suy nghĩ như thể chuyến đi ngược dòng nhưng những con đường mà ánh mắt có thể chạm đến lại bị màu trời nham hiểm bao phủ lấy: cuộc đối thoại trên bàn tiệc tối nay có điểm nào đáng để đào sâu khám phá hay không? Nhất định là có, trong số những lời đối thoại ấy có chứa không ít “mối”, hé mở ra một kẽ nhỏ cho bức màn chân tướng của các sự việc đã xảy ra trước mắt và nhiều năm về trước. Thế nhưng điều đó sẽ chỉ khiến cha con Vu Dược cảm thấy bất an sau khi sự việc đã xảy ra, mà sẽ không khiến nội tâm của mình nảy sinh một tia dao động nào... Một cuộc nói chuyện với Diêu Đại Bàng trong tầng hầm để xe? Ngoài lời giải thích hơi khiên cưỡng về lý do mình bám chặt lấy Đoàn Tân Nghênh không rời thì không thấy có vấn đề gì khác... Bị Lưu Tư Miểu hỏi cung? Nếu lúc ấy thực sự có sơ sẩy gì trọng đại, làm sao có thể lách qua được con mắt thần của Lưu Tư Miểu? Cuộc truy đuổi Đoàn Tân Nghênh? Đấy là một sai lầm rất đáng buồn, tuy không thể phủ định khả năng Đoàn Tân Nghênh thực sự rắc đường trắng lên trên chiếc bàn gấp, nhưng một khả năng lớn hơn là thằng nhãi ấy cố tình chơi khăm mình một vố... điều ấy quả thực khiến mình xấu hổ căm phẫn vô vàn, nhưng có đáng để bất an đâu chứ?
Anh đẩy mở cánh cửa tòa nhà, men theo cầu thang tối om để bước lên, y như tất cả các tòa nhà cũ vào độ tuổi này, trong cầu thang tỏa ra thứ mùi thối rữa kinh người, mỗi một bước đi đều tựa như giẫm lên chiếc lót giày đã dùng bốn mươi năm.
Bất an...
Cầu thang tối đến nỗi giơ năm ngón tay lên chẳng nhìn thấy gì càng làm tăng nỗi bất an này.
Sự im ắng đến mức từng nhịp hít nhịp thở của mình cũng nghe thấy vô cùng rõ ràng càng làm tăng nỗi bất an này hơn.
Đi ngược dòng đi ngược dòng Vu Dược, Vu Văn Dương mẹ của Vu Văn Dương, Trương Hạo, Diêu Đại Bàng, Đoàn Tân Nghênh, Lưu Tư Miểu... rốt cuộc là ai trong số các người, đã nói điều gì, làm điều gì mà khiến tôi cảm thấy bất an như thế chứ?
Chết tiệt, đầu càng ngày càng nhức dữ dội hơn. Đã đứng trước cửa căn phòng dùng để theo dõi rồi. Không lẽ đã thiếu mất một người? Tính sót mất một người từng tiếp xúc với mình trong ngày hôm nay?
Đâu có đâu, Vu Dược, Vu Văn Dương, mẹ của Vu Văn Dương, Trương Hạo, Diêu Đại Bàng, Đoàn Tân Nghênh, Lưu Tư Miểu... đâu còn người nào khác nữa.
Thực sự nghĩ không ra, không nghĩ nữa!
Anh vươn tay ra, vặn tay nắm cửa, đẩy mở cửa nhà ra...
Động tác này quen thuộc biết bao, như thể buổi chiều đẩy mở cửa nhà Đoàn Tân Nghênh, trước mắt tuy là bóng tối như hũ nút, nhưng anh dường như vẫn nhìn thấy chiếc giường lưới xếp ngay sảnh, chiếc bàn gấp màu be, chiếc ghế đẩu nhỏ trước bàn, chiếc đèn bàn đặt trên bàn, hộp công cụ màu xanh quân đội, còn cả những hạt đường cát trắng khiến mình mất mặt...
Đột nhiên, anh nghĩ ra nguyên nhân khiến bản thân bất an là gì!
Đột nhiên, anh nghĩ ra mình quả thực đã tính sót một người!
Lưu Tân Vũ! Không ngờ mình quên khuấy mất Lưu Tân Vũ!
Chuyện lớn rồi! Trong bóng tối, Hô Diên Vân nổi hết cả da gà. Nếu thực sự Đoàn Tân Nghênh dùng đường trắng để chơi khăm mình, vậy thì chỉ có thể nói rõ một điều - chính là trước đó hắn đã biết mình sẽ lẻn vào nhà hắn để do thám rõ mọi chuyện!
Đoạn đối thoại với Lưu Tân Vũ lại hiện ra trong đầu hết sức rõ ràng.
“Trừ khi gì?”
“Trừ khi lẻn được vào nhà cậu ta để xem thử.”
Sau đó Lưu Tân Vũ liền phát hiện từ trong ống nhòm, “Lão Đoàn ra ngoài kìa.”
Trời ơi! Ông trời ơi, không ngờ mình có thể quên béng mất điều đơn giản đến thế!
Đoàn Tân Nghênh làm thế nào biết được mình muốn lẻn vào trong nhà hắn cơ chứ? Trừ phi...
Trừ phi căn phòng này đã bị hắn lắp sẵn camera quay lén hoặc thiết bị nghe lén từ trước! Hắn chỉ cần ngồi trong nhà là có thể biết được nhất cử nhất động của người giám sát hắn từ bên cửa sổ phía đối diện.
Nếu nói như thế, Lưu Tân Vũ đã gặp nguy hiểm rồi! Hô Diên Vân bất giác lùi lại một bước, anh muốn nhân lúc vẫn chưa đi quá sâu vào nhà, mau chóng lùi ra ngoài. Tuy nhiên, đã quá trễ.
Đã quá trễ, sau hông anh đã bị cản lại.
Một họng súng lạnh như băng có thể cảm nhận được dù đã cách một lớp áo.
“Không được động đậy!”
Sau lưng vọng đến tiếng nói lạnh băng của Đoàn Tân Nghênh.