Phục Thù

đêm tối

Không còn cách nào khác. Một họng súng ngắn gí sát vào sau hông, đây hiển nhiên là dân trong nghề

Anh vẫn nhớ có một lần đi xem phim với Lâm Hương Minh, diễn viên đóng vai sát thủ chuyên nghiệp gí súng ngắn vào sau đầu con tin, con tin là thành viên Đội Cảnh sát Đặc nhiệm. Lúc ấy Lâm Hương Minh đã bật cười, bảo loại phim cảnh sát bắt cướp như thế này lần sau nên tìm một người chuyên nghiệp hơn chút làm chỉ đạo hành động, bởi trong tình huống này, một sát thủ chuyên nghiệp sẽ gí họng súng vào hông của con tin. Thoạt nhìn thì có vẻ như gí súng vào sau đầu sẽ tạo ra sức sát thương lớn, nhưng do con người từ lúc nhận ra tình hình chuyển biến đột ngột đến lúc bóp cò sẽ có một “khoảng sai ý thức mà dù huấn luyện như thế nào cũng không thể khắc phục được, trong khi diện tích tiếp xúc giữa phần đầu và họng súng lại rất nhỏ, nếu con tin là dân thường thì gí súng vào sau đầu họa may còn có tác dụng hăm dọa nhất định, nhưng trong phim người bị gí súng là thành viên Đội Cảnh sát Đặc nhiệm, đối phương có thể thực hiện động tác vung đầu bất kỳ lúc nào để tránh khỏi họng súng đồng thời lật ngược tay lại để đoạt súng. Về điểm này, bất kỳ sát thủ chuyên nghiệp nào cũng không thể không biết, còn về diện tích tiếp xúc giữa phần lưng và họng súng không chỉ lớn, không dễ tránh né, mà hơn nữa hông còn là nơi hội tụ của các đầu dây thần kinh cột sống thắt lưng, tỉ lệ gây tử vong vẫn cao như nhau, một khi nổ súng, cho dù không chết cũng sẽ gây tàn tật ở mức độ nghiêm trọng...Đối với một thành viên Đội Cảnh sát Đặc nhiệm khỏe như vâm, đây mới là điều ghê gớm hơn nhiều.

“Đi!” Đoàn Tân Nghênh nói với vẻ vô tình trong bóng tối. Đây thật sự là cái gã bị tất cả mọi người cười chê trong lớp hồi tiểu học hay sao?

Không còn cách nào khác, Hô Diên Vân đành đi vài bước về phía trước. Do trong nhà quá tối, cẳng chân anh cứ đi khập khiễng, khó khăn lắm mới đi được vào trong căn phòng vốn được dùng để theo dõi giám sát, nơi này ít nhiều vẫn có chút ánh sáng lọt vào từ bên ngoài cửa sổ, vì vậy có vẻ như sáng hơn một chút so với phòng khách.

“Đi, đứng dựa vào tường!” Đoàn Tân Nghênh quát ra lệnh.

Hô Diên Vân bước đến bên tường, xoay người lại, dựa lưng vào tường, đứng yên. Đoàn Tân Nghênh kéo ghế sang, ngồi xuống đối diện gần với anh, họng súng nhắm chuẩn vào anh. Trong bóng tối, hai người đều im lặng, như thể hai miếng sắt vụn bị chôn vùi trong đất. Xa cách nhiều năm, nay gặp lại, anh lại không thấy rõ dáng vẻ của hắn, chỉ có thể nhìn thấy góc cạnh của gương mặt càng gầy gò và cái miệng càng hô ra ngoài hơn của hắn, có lẽ đây là kết quả mà cuộc đời sóng gió quá sức tàn khốc đã để lại trên hắn....

“Em cũng từng đi sở thú, từng thấy tinh tinh rồi, chúng đều có cái miệng hô hô giống như Đoàn Tân Nghênh vậy!”

Từng hình ảnh của mười mấy năm trước cuộn trào trong lòng Hô Diên Vân, trăm mối tơ vò, sự gây và chịu tổn thương của thời niên thiếu chẳng lẽ đều chưa từng nguôi ngoai trong lòng người gây và chịu tổn thương? Hoặc có thể nói, tất cả mọi thứ xảy ra sau đấy như thể khoảng không gian và thời gian giữa hai người đang đối diện này, trông như không có gì cả, nhưng thực ra lại là một thứ gì đó không thể gọi tên.

Cậu đang chờ đợi điều gì? Chờ đợi một lời xin lỗi muộn màng từ phía tôi? Thế thì, chẳng phải thời cấp hai, tôi đã từng ra tay nghĩa hiệp, dũng cảm đứng lên vì cậu sao? Cuộc chiến trong rừng thông vỏ trắng về sau nữa, chẳng phải cậu cũng nợ tôi một lời xin lỗi đó sao?

Hô Diên Vân không thể chịu đựng được thêm nữa.

“Lão Đoàn, cậu đã làm gì Lưu Tân Vũ?!”

Đoàn Tân Nghênh phát ra một tiếng “hừ” lạnh từ trong lỗ mũi, “Mày hãy quan tâm bản thân mình trước đã… thật không ngờ, thì ra người vẫn theo dõi tao từ trong căn nhà này, lại là Hô Diên Vân vốn nổi danh từ thời cấp hai nhờ đại diện cho chính nghĩa. Sao tạo lại cảm thấy, kẻ mà tao hiểu rõ, với kẻ mà người ngoài đồn đại trên miệng lưỡi, lại không phải là cùng một người nhỉ?”

“Lão Đoàn, hãy nghe tôi giải thích...”, Hô Diên Vân dường như tự thấy đuối lý, giọng nói hạ thấp xuống cả một quãng tám.

“Có gì phải giải thích?” Đoàn Tân Nghênh giận dữ nâng cao âm lượng, “Mày nhận tiền từ nhà họ Vu, lắp một cái ống nhòm giẻ rách ở đối diện nhà tao để nhìn trộm từng hành động của tao, còn đột nhập cả vào nhà tao, thế là sao? Mày nói đi, thế là sao?”

“Tên Lưu Tân Vũ đáng chết ấy, đọc bao nhiêu sách thánh hiền làm gì cho uổng phí, không có một chút khí tiết gì, chưa chi đã khai ra cả rồi!” Hô Diên Vân làu bàu một câu.

“Thằng đấy còn có nghĩa khí hơn mày, vẫn còn cả nể tình cảm bạn bè với nhau!” Đoàn Tân Nghênh tức giận đến nỗi âm thanh cũng hơi run rẩy, “Hô Diên Vân, tao nghe nói mày đã trở thành một thám tử, còn ngạo mạn hơn cả thời đi học, ủy thác của người nghèo thì đến nửa xu cũng không nhận, người giàu tìm đến thì mày tặng cho tiếng hừ mũi, không ngờ những lời đồn đại này đều là giả, mày lại đi làm con chó tay sai cho nhà họ Vu...Khoan đã, mày muốn làm gì đấy?”

Trong bóng tối, hắn phát hiện ra Hô Diên Vân đã tiến một bước về phía trước.

Đoàn Tân Nghênh lập tức dựng thẳng họng súng, ngón trỏ của tay phải ghìm lên cò súng.

Hô Diên Vân lại tiến thêm một bước về phía trước.

“Hô Diên, mày đừng tưởng tao đang nói đùa, tạo thật sự dám nổ súng đấy!” Đoàn Tân Nghênh gằn giọng.

“Lão Đoàn, cậu bớt giỡn đi.” Hô Diên Vân tiến về phía trước, vung tay đoạt lấy cây súng của hắn, đặt lên lòng bàn tay để ước chừng, “Đùa chứ, cây súng giả này trông cứ y như thật vậy...tên khốn nhà cậu, hồi chiều chơi khăm tôi được một lần, giờ bị ghiền luôn rồi phải không? Cậu thật sự tưởng rằng cậu có thể đem tôi ra chơi đùa hết lần này đến lần khác trên bàn tay cậu sao?”

Đoàn Tân Nghênh trừng mắt nhìn anh, ánh mắt vô cùng độc ác, “Làm thế nào mày phát hiện ra?”

“Phát hiện gì?”

“Súng là giả.”

“Lão Đoàn, cậu nghĩ tôi không ngừng hạ thấp âm lượng giọng nói là để làm gì? Hãi à? Trúng tim đen à? Tự thấy xấu hổ à?” Hô Diên Vân nói, “Đấy là tôi đang thử kiểm tra xem cậu có đang đeo bịt tai hay không.”

“Bịt tai?”

“Cậu gí súng vào hông tôi, chứng tỏ rằng không phải cậu không rành nghề, thế nhưng nếu như cậu rành nghề thì nên biết rằng nổ súng trong căn nhà nhỏ hẹp đến thế này, do tác dụng của âm vọng, tiếng súng sẽ to hơn bên ngoài gấp mấy lần, thậm chí là mười mấy lần, do đó nhất định phải đeo bịt tai, nếu không trong lúc bắn đối phương sẽ đồng thời khiến bản thân bị ngất do rung động hoặc vỡ màng nhĩ. Cậu không đeo bịt tai, chứng tỏ rằng cây súng cậu đang cầm trên tay không phải súng thật, hoặc ít nhất là cậu đã không chuẩn bị cho việc nổ súng”

Đoàn Tân Nghênh không trả lời. Hô Diên Vân bước đến bên tường, bật sáng công tắc đèn đánh “tách” một tiếng, trong nhà lập tức sáng vụt lên một cách thê lương như thể bị mất máu.

Hô Diên Vân nhìn Đoàn Tân Nghênh, lại nhìn tình hình trong nhà, làu bàu một câu vẻ coi thường, “Chẳng có chút dấu vết kháng cự nào.” Đoạn, anh ngẩng đầu lên, hướng về phía căn phòng còn lại trong hai phòng ngủ, la lên một câu, “Lưu Tân Vũ, thằng nhãi nhà cậu xéo ra ngoài này cho tôi!”

“Kẽo kẹt”, cửa phòng mở ra, Lưu Tân Vũ lấy tay che mắt, chắn đi ánh sáng chói mắt, vừa cười hinh hích vừa bước ra ngoài.

“Hai tên các người hợp mưu diễn một vở như thế với tôi từ khi nào?” Hô Diên Vân hơi nổi giận.

Lưu Tân Vũ nói với vẻ chẳng hề quan tâm, “Hồi chiều tối, tớ đang theo dõi động tĩnh bên nhà Lão Đoàn qua ống nhòm thì tên này đi xuống, vẫy vẫy tay về phía tớ rồi đi thẳng sang đây, gõ cánh cửa nhà chúng ta. Tớ vừa mở cửa, thấy dáng vẻ của cậu ta, đã biết là cậu ta hiểu hết mọi chuyện rồi. Đều là bạn học cũ với nhau, cậu ta đã nói với tớ chuyện cậu ta dùng đường trắng để lừa cậu một vố, tớ cũng chẳng tính gài bẫy cậu ta, nói rõ mười mươi hành động của hai chúng ta mấy ngày nay cho cậu ta hay. Vậy mà cậu ta lại chẳng có ý kiến gì với tớ, chỉ cảm thấy thằng nhãi cậu thật quá không trượng nghĩa, nên mới bàn với tớ để dọa cậu một vố...Hô Diên, cậu đừng nổi giận, tớ thì vẫn cái câu đã nói với cậu buổi trưa hôm nay đấy, có chuyện gì mọi người nên ngồi xuống nói chuyện trực tiếp với nhau, cho Lão Đoàn một cơ hội để giải thích rõ ràng mọi chuyện.”

Hô Diên Vân nhìn Đoàn Tân Nghênh, Đoàn Tân Nghênh cũng nhìn chằm chằm vào anh với dáng vẻ lạnh nhạt.

Qua một hồi rất lâu....

“Được thôi!” Cuối cùng vẫn là Hô Diên Vân thở dài một hơi với vẻ đầu hàng, “Lão Đoàn, phiền cậu hãy tháo những thiết bị nghe lén trong căn nhà này ra trước được không? Nhiều năm không gặp, không ngờ cậu còn biết lắp cả thiết bị nghe lén ở địa điểm tốt nhất để có thể theo dõi cậu từ trước.”

Đoàn Tân Nghênh chỉ tay về phía chiếc ống nhòm vẫn đang dựng ngay cửa sổ, ý muốn nói công cụ của các cậu để theo dõi tôi vẫn chưa bỏ đi, lấy gì bảo tôi tháo công cụ theo dõi các cậu? Hô Diên Vân kéo một chiếc ghế đến đối diện Đoàn Tân Nghênh, thả mạnh bốn chân ghế xuống, sau đó ngồi vào, “Tùy cậu, bây giờ cậu có thể nói rồi chứ, muốn nói gì cũng được.”

Đoàn Tân Nghênh nở một nụ cười, cặp môi không lấp được hàm răng, để lộ ra hàng chân răng trắng đến ghê rợn, “Thế này là sao? Xét hỏi tôi? Cậu là cái thá gì?”

Lưu Tân Vũ bê một chiếc ghế đến ngồi xuống bên cạnh hai người họ, nhìn Hô Diên Vân nói, “Hô Diên, cậu đang giận do bị lừa, tớ có thể hiểu. Nhưng thứ nhất, Lão Đoàn không mời cậu vào nhà cậu ta; thứ hai, không mời cậu báo cảnh sát; nói khó nghe một chút là chúng mình quả thực là tự chui đầu vào lưới. Mục tiêu của cậu là không để bi kịch xảy ra thêm lần nữa, không để Lão Đoàn phạm thêm sai lầm nghiêm trọng hơn, đã vậy thì có thể tạm thời buông bỏ ân oán, nói chuyện tử tế với Lão Đoàn xem có thể tìm được một phương pháp giải quyết vấn đề mà mọi người đều hài lòng hay không?”

Căn phòng chìm vào yên lặng, Lưu Tân Vũ trở lại vẻ trầm tĩnh như trước, Hô Diên Vân vừa nghịch khẩu súng giả vừa suy tư điều gì đó, trên mặt Đoàn Tân Nghênh lại mang một nụ cười lạnh lẽo khó lường.

Dưới sàn nhà, bóng dáng của ba người như thể ba quả trứng ngỗng chìm xuống hồ nước sâu, đã cố chấp không nhúc nhích, lại vẫn lấp loáng những luồng rung động dị thường theo dòng ánh sáng khi mờ khi tỏ.

Rất lâu sau, tấm lưng dựng thẳng của Hô Diên Vân mới chầm chậm được thả lỏng, cong người về phía Đoàn Tân Nghênh, giọng điệu cũng trở nên hơi ôn hòa hơn một chút, “Lão Đoàn, tôi nói mấy câu này với cậu, cậu nghe thử xem thế nào? Một khi tôi đã nhận vụ án, thì xem như đã khởi động một cỗ máy đào không có nút ngừng, tôi sẽ chỉ theo đuổi sự thật và chính nghĩa, dù cho kết quả có bất lợi đối với thân chủ của tôi đi nữa, tôi cũng sẽ điều tra đến cùng.”

Đoàn Tân Nghênh nhìn anh, không chút cảm xúc.

“Những lời này, trước khi đồng ý sẽ tiếp vụ của nhà họ Vu, tôi đã nói thẳng với luật sư của nhà họ”, Hô Diên Vân nói. “Lúc ấy, tôi từng bày tỏ rằng, đối với vụ việc con gái cậu...không may qua đời ba năm trước, tôi cảm thấy có rất nhiều điểm đáng nghi, do đó, tôi có thể chấp nhận ủy thác để bảo vệ an toàn cho bản thân Vu Văn Dương, nhưng trong suốt quá trình này, nếu tôi phát hiện ra cái chết của con gái cậu không phải sự việc ngoài ý muốn mà là do hành vi của con người gây nên, thế thì tôi cũng có quyền lật tẩy sự thật.”

Lưu Tân Vũ nhẹ nhàng gật đầu.

Hô Diên Vân tiếp tục nói với Đoàn Tân Nghênh, “Vì vậy, bạn cũ, cậu không cần lo lắng chút nào về việc tôi có phải đã trở thành con chó tay sai của nhà họ Vu hay không. Không hề có chuyện đó, dù trong quá khứ cậu có hiểu lầm gì với tôi, dù thời gian có thay đổi như thế nào, tôi vẫn là một người kiên quyết theo đuổi chính nghĩa và sự thật. Hơn nữa, nếu vụ án này không phải liên quan đến cậu, mà liên quan đến chàng công tử của một nhà giàu có khác gặp phải âm mưu dọa giết trả thù, e rằng tôi còn chẳng thèm quan tâm, nhưng vì là cậu nên tôi nhất định phải tiếp nhận vụ án này. Làm vậy tuy rằng mục đích là bảo vệ Vu Văn Dương, nhưng điều quan trọng hơn nữa là, tôi không mong muốn người bạn học cũ của tôi tiếp tục trượt xa hơn dưới đáy vực thẳm của tội lỗi.”

Những lời này nửa thật nửa dối. Ban đầu, lúc Hô Diên Vân nhận lời tiếp nhận vụ án này, anh vẫn chưa biết “Đoàn Tân Nghênh” trong vụ án này chính là người bạn cũ của anh, mà hoàn toàn là do tình tiết li kì của vụ án, cộng thêm đoạn giám định mà Lâm Hương Minh đã viết ấy. Nhưng sau khi biết được danh tính của Đoàn Tân Nghênh, những chuyện ngày xưa không ngừng tràn về trong đầu anh như thể nước triều dâng, quả thực cũng khiến anh rối rắm đan xen, cảm khái rất nhiều. Không hiểu vì sao, mặc dù đã có bản giám định giấy trắng mực đen ấy của Lâm Hương Minh, mặc dù đã trúng “kế đường trắng” của gã khốn này, mặc dù vừa nãy còn bị một cây súng giả gí vào hông, anh vẫn không thể quên đi Đoàn Tân Nghênh của thời học sinh, không thể quên đi bầu trời nặng trình trịch như miếng chì đè nặng lên ngực mà họ từng cùng nhau chịu đựng.

Còn cả rừng thông vỏ trắng...

Quỳ một chân dưới mặt đất, miệng há to, thở hổn hển từng hơi.

Như thể kẻ vong mệnh.

Máu, rất nhiều rất nhiều máu, chảy xuống dọc theo cánh tay bị thương, nhảy nhót một cách điên cuồng trên mặt đất, hòa cùng những giọt nước mưa thành một vũng đỏ nhanh chóng loang ra, tựa như tuổi thanh xuân phẫn nộ đang sục sôi.....

Đoàn Tân Nghênh vẫn không chút cảm xúc, thoáng nhìn Lưu Tân Vũ.

Lưu Tân Vũ kéo Đoàn Tân Nghênh, “Lão Đoàn, cậu đã nghe hiểu ý của Hô Diên chưa? Cậu ấy nói, nếu như cậu bằng lòng, cậu ấy có thể chấp nhận ủy thác của cậu, giúp cậu điều tra rõ thực hư cái chết của con gái cậu, nếu thật sự là do hành vi con người gây ra, chúng ta sẽ mượn pháp luật làm vũ khí để trả lại công bằng cho con gái cậu, nhưng không thể tiếp tục bày trò trả thù cá nhân nữa, tỉ lệ thành công thấp, cái giá mạng sống phải trả lại càng thấp hơn, không đáng!”

Hô Diên Vân nhìn Lưu Tân Vũ - quả nhiên là cao nhân thì sẽ tự có những lý lẽ tài tình.

Đoàn Tân Nghênh đứng dậy. Hô Diên Vân và Lưu Tân Vũ nhìn vào hắn, không hẹn mà cùng cảm thấy tên nhỏ thó này mang lại cho người khác một cảm giác đè nén mạnh mẽ, hoàn toàn không tương xứng với chiều cao cơ thể hắn.

“Việc này không liên quan gì đến các người.” Nói xong, hắn đi thẳng một mạch ra cửa.

Thế tức là sao? Tôi đã nể tình nói cả mớ lời, cậu lại coi là gió thoảng qua tai, coi là tin nhắn cần chặn, coi là cái bóng trên mặt đất mà đạp thẳng qua, chẳng màng quan tâm! Hô Diên Vân hơi nổi giận, đứng bật dậy khỏi ghế, “Lão Đoàn, cậu làm thế hơi bị quá rồi đấy!”

Ngay cả Lưu Tân Vũ cũng nói góp vào, “Đúng thế đấy, Lão Đoàn, bọn tôi làm thế cũng vì muốn tốt cho cậu thôi.”

Đoàn Tân Nghênh đứng lại.

“Hi hi hi...hô hô hô...ha ha ha...”

Đột nhiên, một tràng cười quái dị, run rẩy phát ra từ bóng lưng nhỏ thó của Đoàn Tân Nghênh, như một mẩu than khét đang bốc khói...

“Các người nói chuyện đúng là giống quản giáo và cảnh sát coi tù, cái gì cũng là tốt cho tôi, gì mà không phải chuyện về tôi thì chẳng thèm quan tâm, gì mà kéo tôi lên từ đáy vực thẳm của tội lỗi, những lời này, các người dùng giọng điệu của Chúa cứu thế, nói với vẻ cao thượng ngất trời như vậy, không cảm thấy đỏ mặt à?”

Lập tức, Hô Diên Vân cảm thấy mặt nóng bừng lên.

“Bọn đã từng ngồi tù như tôi hệt như khỏa thân rơi vào hố phân vậy, từng nếm những thứ bẩn nhất, từng ngửi những thứ hôi nhất, từng ăn những thứ ghê tởm nhất...Từ góc độ của bọn tôi nhìn lên, hậu môn của mỗi người to nhỏ khác nhau, nhưng nói cho cùng thì cũng là đang đi ỉa thôi!” Đoàn Tân Nghênh quay lưng về phía họ, âm thanh phát ra từ bóng lưng nhỏ thó lại khiến bốn bức tường dội lại ong ong, “Lão Lưu, cậu vẫn chân thật như thế, tôi sẽ không đay nghiến cậu nữa. Còn Hô Diên, từ nhỏ cậu đã thích tô vẽ bản thân trở nên xuất chúng hơn người, trong quá khứ tôi đã thật sự vì thế mà đặt cậu ở vị trí cậu cao hơn một bậc, nhưng giờ đây tôi chỉ có thể nói, cậu rất buồn cười. Cậu tưởng rằng bản thân tài giỏi lắm, nhưng thực tế, cậu chẳng qua chỉ là một thằng gầy mà không có đệm vai thì sẽ gãy cánh tay mà thôi.”

Một luồng máu nóng xông thẳng lên đỉnh đầu, khuôn mặt Hô Diên Vân trong thoáng chốc tím bầm như thể gan heo.

“Đâm cậu đau rồi à? Lòng tự trọng tổn thương rồi à?” Đoàn Tân Nghênh cười khẩy một tiếng, “Thế thì cậu cứ thử xem, xem có cứu được Vu Văn Dương một mạng hay không.”

“Tôi sẽ không để cậu đạt được mục đích, nhất định không!” Hô Diên Vân nói với vẻ kiên định, “Không giấu gì cậu, hiện nay chúng tôi và phía cảnh sát đang theo dõi sít sao từng hành động của cậu suốt hai mươi tư giờ, cậu hoàn toàn không thể tiếp cận được Vu Văn Dương, để tôi xem cậu giết cậu ấy kiểu gì!”

“Thế à?” Đoàn Tân Nghênh lại phát ra một tràng cười kỳ lạ, vừa cười vừa nhún vai, “Thế tôi không tiếp cận nó nữa vậy.” Nói xong, hắn kéo mở cánh cửa, bước ra ngoài đi mất.

Hô Diên Vân và Lưu Tân Vũ đều cảm nhận được người bạn học cũ của họ đã đi xuống tầng, nhưng trong cầu thang tĩnh lặng lại không có lấy một tiếng bước chân, cứ như ma quỷ đi lại vào ban đêm vậy.

Hô Diên Vân ngồi phịch xuống, tựa như quăng mình xuống ghế.

Lưu Tân Vũ chậm rãi bắt tréo hai cánh tay, hai hàng lông mày nhíu lại như hai cọng bánh quẩy vừa bỏ vào chảo. Cậu ta suy xét nên mở lời khuyên Hô Diên Vân nguôi giận như thế nào hết nửa buổi, nhưng đến khi lời ra tới cửa miệng thì chỉ là một câu, “Cái tên Lão Đoàn này đã tiến bộ thật rồi...”

“Không, đôi mắt của cậu ta chưa từng thấy phong cảnh bờ bên kia.”

Lưu Tân Vũ nhìn Hô Diên Vân với vẻ ngạc nhiên, nhận ra trên khuôn mặt trẻ con hơi xấu xí của anh đang lấp lóe ánh trầm tĩnh lạ thường.

Hô Diên Vân lại đứng dậy, vừa đi qua đi lại trong phòng vừa cong người cúi đầu hoặc nhón chân lên, tìm kiếm thứ gì đó, cuối cùng phát hiện ra một thiết bị nghe lén được dính vào dưới bệ cửa sổ bằng băng dính trong suốt màu xám, nho nhỏ, ngay đỉnh có một que ăng-ten, trông giống một con ốc sên thò cặp râu xúc giác ra ngoài. Anh tìm kéo cắt đứt băng dính, chậm rãi tháo thiết bị xuống. Lưu Tân Vũ bước đến, nhìn lướt qua rồi nói, “Của Đức sản xuất, có thể điều khiển từ xa.” Hô Diên Vân nở một nụ cười, nói vào thiết bị nghe lén một câu “Lão Đoàn, chúc ngủ ngon”, sau đó đặt thiết bị nghe lén xuống sàn, giơ chân giẫm nát.

Lưu Tân Vũ thở hắt ra một hơi thật dài.

“Đừng bao giờ bị mê hoặc bởi hình tượng bên ngoài”, Hô Diên Vân nói, “chỉ cần phân tích tỉ mỉ lời của Lão Đoàn một chút, sẽ có thể nhận ra cậu ta nói bằng hai kiểu ngôn ngữ khác nhau.”

“Cái gì?” Lưu Tân Vũ không hiểu lắm.

“Khi vẫn chưa bật đèn lên, cũng chính là khi cậu ta chĩa súng vào người tớ, những lời cậu ta nói lúc ấy tràn đầy vẻ phẫn nộ và nóng nảy, nói văn vẻ một chút, thì đấy gọi là bụng dạ bộc trực, thể hiện đúng bản sắc; nhưng sau khi bật đèn lên, cậu ta như thể biến thành một người khác, một người bình tĩnh, lý trí lạ thường, mỗi chữ đều được dùng một cách chính xác, đúng lúc đúng chỗ, như thể diễn viên kịch nói đang trả bài phần lời thoại vậy.” Hô Diên Vân nhìn Lưu Tân Vũ, “Cậu thử nghĩ xem, tớ nói có đúng không?”

Lưu Tân Vũ như vừa bừng tỉnh khỏi giấc mộng, khẽ gật đầu.

“Hai kiểu ngôn ngữ, hai phương thức diễn đạt, chứng tỏ điều gì? Chứng tỏ Lão Đoàn trước sau không như một, cái trước là biểu lộ tự nhiên, còn cái sau là cố tình nặn ra!” Hô Diên Vân nói, “Cậu ta muốn chọc tức tớ, muốn dùng thứ ngôn ngữ quái đản, hiểm độc dị thường ấy nhằm để lại trong tớ ấn tượng như thế này về cậu ta: cậu ta cực kỳ gian ác, cậu ta hung tàn hiểm độc, tớ hoàn toàn không phải là đối thủ của cậu ta, cậu ta muốn tớ phản đòn, khiến cho tớ tấn công tùy tiện trong trạng thái mất kiểm soát, sử dụng hết tất cả tinh lực vào cuộc giằng co với cậu ta...Thế nhưng ánh mắt của cậu ta đã để lộ ra sự thật: đôi mắt của cậu ta chưa từng thấy phong cảnh bờ bên kia.”

“Câu nói này có nghĩa là gì?” Lưu Tân Vũ cảm thấy hơi khó hiểu.

“Đã xem Ngụy chứng của Solomon chưa? À, phải rồi, cậu rất ít khi đọc tiểu thuyết trinh thám, đó là một kiệt tác của tác gia Miyabe Miyuki người Nhật Bản, trong đó có một câu: Anh có một đôi mắt từng thấy phong cảnh bờ bên kia, nói đến những người từng chính mắt nhìn thấy hoặc chính tay thực hiện hành vi giết chóc, họ đã tự cảm nhận được cảm giác bước qua biên giới của sự sống và cái chết, chiếc thuyền của cuộc đời mà họ lái đã bứt phá khỏi bờ bên này của nhân tính, đã nhìn thấy phía bờ bên kia mà chỉ có ác quỷ mới có thể chỉ cho.” Hô Diên Vân vừa bước chậm rãi trong căn phòng vừa tự nói trầm ngâm, “Thế nhưng Đoàn Tân Nghênh, trong đôi mắt của cậu ta, tuy tràn đầy thù hận và phẫn nộ, nhưng tớ vẫn có thể cảm thấy một ít hơi ấm. Những con mắt từng nhìn thấy phong cảnh bờ bên kia không phải là như thế, những đôi mắt ấy không những không có hơi ấm, mà ngay cả hơi lạnh cũng không có, chỉ hoàn toàn là một thứ vật thể vô cơ...Thế nhưng bản báo cáo giám định của Lâm Hương Minh lại nói với tớ rất rõ, phải tuyệt đối tăng cường đề phòng Đoàn Tân Nghênh, vì sao lại thế? Không lẽ Hương Minh không nhìn thấu được bản chất của Lão Đoàn? Không, điều này là không thể, Hương Minh nhìn xa trông rộng như vậy, những thứ tớ nhìn thấu được, nhất định cậu ấy cũng sẽ nhìn thấu được. Vậy thì cậu ấy đang nhắc nhở tớ...không lẽ cậu ấy đang nhắc nhở tớ, đừng bị đánh lừa bởi đôi mắt còn sót lại chút hơi ấm cuối cùng?

Hô Diên Vân đứng ở cửa sổ, ngước đầu lên, nhìn vào ô cửa sổ đen hun hút của nhà Đoàn Tân Nghênh ở phía đối diện, hai tròng mắt tràn đầy vẻ nghi hoặc.

“Hô Diên”, Lưu Tân Vũ bước đến bên cạnh anh, đứng kề vai với anh, “tớ rất vui vì tâm trạng của cậu không bị Lão Đoàn dắt mũi. Hãy tạm bỏ qua lời nhắc nhở của Hương Minh dành cho cậu, theo cậu thì, vì sao Lão Đoàn lại muốn chọc tức cậu?”

Hô Diên Vân nói, “Tớ cũng đang nghĩ về điều này, mục đích của cậu ta khi chọc tức tớ là gì? Để đánh một trận với cậu ta? Chiêu trò con nít như thế không có ý nghĩa gì cả. Đốc thúc phía cảnh sát tăng cường giám sát cậu ta hơn? Tớ cảm thấy có lẽ cậu ta phải hiểu rõ, thứ nhất, sau mấy lần ra tay giết Vu Văn Dương mà không thành, cậu ta đã trở thành đối tượng để ý đặc biệt của cảnh sát từ lâu, thứ hai, tớ không có khả năng yêu cầu cảnh sát tăng mạnh cường độ giám sát, ngoài ra...”

Hô Diên Vân chìm vào im lặng, như thể chiếc xe tư duy đang lao nhanh bỗng bị nổ mất lốp.

“Tớ chú ý đến câu nói cuối cùng ấy của Lão Đoàn”, Lưu Tân Vũ nói, “cậu ta nói, ‘Thế tôi không tiếp cận nó nữa.’”

“Ừm.” Hô Diên Vân gật gật đầu, tỏ ý rằng mình cũng chú ý đến câu nói này, “Ý cậu ta là, cậu ta không cần tiếp cận Vu Văn Dương cũng có thể khiến cậu nhóc ấy phải chết?”

Hai người bạn nhìn vào mắt nhau, sương trời mù mịt chứa đầy trong tròng mắt.

“Sao có khả năng làm được như thế chứ?” Lưu Tân Vũ lắc đầu, “Trừ phi...”

“Trừ phỉ”, Hô Diên Vân nói, “cậu ta còn có một người giúp sức.”

“E rằng khả năng đấy không lớn lắm nhỉ.” Lưu Tân Vũ thoáng suy nghĩ. “Theo như chúng mình quan sát mấy hôm nay, ngoại trừ ông lão tàn tật là bố cậu ta ra, chẳng có người nào từng tiếp xúc gần gũi với cậu ta cả...”

“Khoan đã!” Hô Diên Vân đột nhiên nắm chặt lấy cánh tay của Lưu Tân Vũ, sau đó đưa tay phải lên, chỉ ra ngoài cửa sổ, “Cậu xem, người đó là ai?”

Lưu Tân Vũ nhìn ra ngoài cửa sổ, do trong phòng đang bật đèn, cửa kính cửa sổ bị phản chiếu nên không nhìn rõ lắm. Nhờ ánh sáng đèn đường, loáng thoáng có thể thấy một gã đàn ông vóc dáng tầm trung đang chạy về phía Đoàn Tân Nghênh. Hô Diên Vân quay người bước về phía cửa, tắt đèn, rồi lại bước đến cửa sổ, lần này nhìn rõ hơn rất nhiều.

Ở khoảng cách xa như thế, không thấy rõ dung mạo của người đó lắm, thế nhưng có thể nhận ra, mặc dù vóc dáng gã không cao, nhưng thân hình lại rất rắn chắc, cánh tay và bắp đùi đều trông như xà nhà, vì vậy bước chân rất vững chãi, mỗi bước đều như muốn đạp lủng một cái hố dưới mặt đường.

Gã bước đến trước mặt Đoàn Tân Nghênh, gật gật đầu, đưa cho Đoàn Tân Nghênh chiếc túi ni lông đang xách trên tay. Do chiếc túi ni lông hơi đục nên không nhìn thấy rõ bên trong đang đựng thứ gì. Gã nói vài câu với Đoàn Tân Nghênh rồi nghiêng đầu liếc nhìn cửa sổ căn hộ mà Hô Diên Vân và Lưu Tân Vũ thuê trọ, sau đó nhanh chóng xoay đầu về, vì vậy vẫn không nhìn rõ được tướng mạo của gã. Đoạn, gã quay lưng bỏ đi, còn Đoàn Tân Nghênh cũng lập tức bước vào sau cánh cửa tòa nhà hắn đang ở.

“Người này là ai?” Lưu Tân Vũ nhìn đồng hồ, “Khuya thế rồi mà còn đến tìm Lão Đoàn.”

“Ngoài bảo vệ ra, tớ không nhìn ra được gã là ai khác trong thời gian ngắn như vậy.” Hô Diên Vân nói.

Tuy Lưu Tân Vũ đã quen với năng lực suy luận của anh, nhưng cậu ta vẫn không kiềm được hỏi, “Làm sao cậu biết?”

“Bước đi đã qua huấn luyện, nhưng vẫn không chuẩn mực được như của quân nhân, rất vụng về, lúc gật đầu sau khi gặp được Đoàn Tân Nghênh thì cổ cứng ngắc quá mức. Dĩ nhiên, chủ yếu vẫn là do đôi ủng của gã, thời tiết nóng như này rồi mà vẫn mang đôi ủng da cao cổ, lại sở hữu cánh tay như thể xi măng cốt thép, thì tớ e chỉ có là nhân viên bảo vệ thôi...hơn nữa còn là nhân viên bảo vệ từng làm ở một nơi cao cấp nào đấy nữa.”

Dưới ánh mắt khâm phục của Lưu Tân Vũ, Hô Diên Vân tiếp tục lẩm bẩm một mình, “Đương nhiên, điều này thì chẳng có gì, điều thực sự khiến tớ ngạc nhiên là chiếc túi ni lông ấy...”

“Ý cậu là, không biết thứ đang đựng bên trong là gì à?” Lưu Tân Vũ hỏi.

“Đối với một bọc đồ, phần lớn người ta chỉ quan tâm trong bọc đồ ấy có gì, còn nhà suy luận thì quan tâm đến bàn tay đang xách bọc đồ ấy.” Hô Diên Vân nở một nụ cười, “Cậu không nhận ra trình tự mà gã bảo vệ ấy - tạm giả định gã là một nhân viên bảo vệ đi - đưa chiếc túi ni lông cho Đoàn Tân Nghênh có vấn đề sao?”

Lưu Tân Vũ không khỏi “a” một tiếng, nhưng sau khi “a” xong thì vẫn tỏ vẻ mù mờ như cũ.

“Cậu nghĩ thử xem, khi gặp một người, có phải chúng ta sẽ hàn huyên trước rồi sau đó mới đưa đồ không? Rất ít khi nào đưa đồ trước rồi hàn huyên sau. Nếu trường hợp sau xảy ra, không nằm ngoài hai khả năng: thứ nhất là chuyển phát nhanh, khả năng còn lại là hai bên thực sự quá thân với nhau rồi, đến nỗi có thể làm việc trước sau đó mới nói chuyện. Dĩ nhiên cũng có khả năng thứ ba, chính là đã liên hệ sẵn bằng điện thoại trước, gặp nhau chủ yếu là để bàn giao hàng hóa, nhưng trên một trường nghĩa nào đó, khả năng này có tiền đề giống với khả năng thứ hai, đó chính là hai bên đã đủ quen biết nhau.” Hô Diên Vân nói, “Tuy nhiên, theo tình hình điều tra và theo dõi của chúng ta trong thời gian gần đây, Lão Đoàn mới ra tù không lâu, khi ở trong tù không có người bạn tù nào thân thiết, sau khi ra tù lại rất ít xã giao, thế thì người quen này từ đâu mà ra? Sau đó chúng ta mới cần phải tính đến - thứ mà gã giao cho Đoàn Tân Nghênh rốt cuộc là gì!”

Lưu Tân Vũ gật đầu một cách nặng nề.

Hô Diên Vân nhìn ra ngoài cửa sổ không một bóng người, suy nghĩ rồi nói, “Lão Lưu, tớ muốn bắt đầu lại từ đầu...”

“Như nào?”

“Chuyện xảy ra hôm nay là một bước ngoặt trọng đại. Trước đó, phía cảnh sát chỉ ứng phó một cách bị động với mấy “tình tiết hiểm hóc” xảy ra với Vu Văn Dương, ngay cả chuyện Diêu Đại Bàng bắt Đoàn Tân Nghênh về việc vận dụng xe trượt để mưu sát Vu Văn Dương vài ngày trước cũng chỉ là hành vi cá nhân của Diêu Đại Bàng. Còn tất cả mọi việc xảy ra hôm nay đủ để khiến Đoàn Tân Nghênh hiểu ra rằng, dù là phía cảnh sát hay là lực lượng quần chúng đều đã có sự cảnh giác cao độ với cậu ta, mặc dù cậu ta cố tình nặn ra vẻ nhẹ nhàng, nhưng tớ thực sự không nghĩ ra làm sao cậu ta có thể phá vỡ được tấm lưới phòng hộ kín như bưng mà Vu Văn Dương đã dựng lên. Thế nên tớ vẫn cần lặp lại quan điểm lúc nãy, mục đích mà cậu ta chọc tức tớ là để tớ tập trung hết sự chú ý lên cậu ta, không buông lơi một phút giây nào, để có thể giương Đông kích Tây, tiện cho đồng bọn hành động. Nhưng cho đến nay, chúng ta vẫn chưa biết chút nào về đồng bọn của Đoàn Tân Nghênh.

Hô Diên Vân ngưng lại một thoáng, rồi lại nói tiếp, “Vì vậy, chúng ta phải bắt đầu lại, bắt đầu từ vụ án xảy ra ba năm trước, phân tích kĩ lưỡng lại từ đầu, làm rõ sự thật của toàn bộ vụ án. Chỉ như thế mới có thể tìm ra tên đồng bọn ấy, mới có thể kịp thời ngăn cản hành động tiếp theo của cậu ta. Ngoài ra...”

Hô Diên Vân định nói rồi lại thôi.

“Sao thế?” Lưu Tân Vũ đang nghe chăm chú hỏi.

“Ngoài ra, ngay từ lúc tiếp nhận vụ án này, tớ đã có một cảm giác, không ngại nói cậu hay, tớ cảm thấy trong đây có một điều...một điều hiểm ác mà người đời đều không thể suy đoán nổi..”

Điều hiểm ác mà người đời đều không thể suy đoán nổi.

Đôi mắt hẹp dài của Lưu Tân Vũ lóe lên vẻ thâm trầm.

Nét mặt và giọng nói của Hô Diên Vân đều nặng nề như nhau, “Vì vậy, tớ phải bắt đầu lại từ đầu, khai quật sự thật của toàn bộ sự việc đã xảy ra từ ba năm trước. Sau khi xảy ra chuyện, vì sao chỉ chém mỗi Cao Chấn? Về sau vì sao lại bám theo Vu Văn Dương không rời? Những nhân tố tiềm ẩn nào ở cậu ta khiến Hương Minh viết ra bản giám định ấy? Đồng bọn của Đoàn Tân Nghênh rốt cuộc là ai? Dĩ nhiên, tất cả mọi thứ này cuối cùng sẽ phải quy về một vấn đề mang tính căn nguyên tổng quát...con gái của Đoàn Tân Nghênh rốt cuộc qua đời vì nguyên nhân gì?”

“Nếu vậy, có phải đã có thể hủy bỏ địa điểm theo dõi này rồi?” Lưu Tân Vũ hỏi.

“Không… ít ra bây giờ vẫn chưa được.” Hô Diên Vân nói, “Trong quá khứ, đối với tớ, những hạng như Lão Đoàn này thực sự không đáng để nhắc đến, nhưng vừa nãy hắn lần lượt thể hiện ra hai con người khác nhau, khiến tớ cảm thấy không thể hiểu nổi tên này nữa rồi...Vì thế, tạm thời chưa thể lợi lỏng sự giám sát theo dõi đối với cậu ta. Huống hồ, dù là cảnh sát hay vệ sĩ riêng mà nhà họ Vu tuyển, họ đều tập trung chủ yếu vào việc xây dựng tấm lưới phòng hộ dành cho Vu Văn Dương, nói cách khác, bên phòng thủ tuy vẫn đang được tăng cường, nhưng bên tấn công bước tiếp theo sẽ xuất chiêu như thế nào, e là trước mắt vẫn chỉ có chúng ta và Diêu Đại Bàng duy trì mức độ quan tâm mật thiết. Do đó, tuyệt đối không thể hủy bỏ việc giám sát. Đêm nay để tớ theo dõi cho, cậu hãy đi ngủ đi. Bắt đầu từ ngày mai, tớ phải chạy đi xem Đồn công an gì đấy đã giải quyết vụ án của Đoàn Tân Nghênh năm xưa, bên này có thể phải giao hết cho một mình cậu trông chừng”

Lưu Tân Vũ “ừ” một tiếng, ngáp một hơi thật dài, quay đầu nằm xuống giường, kéo một mảnh chăn mỏng lên người rồi chìm vào giấc ngủ.

Hô Diên Vân kéo một chiếc ghế đến ngồi trước cửa sổ.

Tuy đây là một đêm không có ánh trăng, nhưng đèn đường cùng bầu trời dù ngày hay đêm lúc nào cũng xám mờ mịt của kinh đô vẫn cứa qua khung cửa sổ cùng với bóng của mặt kính rồi hắt vào phòng. Hô Diên Vân ngồi như thế rất lâu, trong não cuộn trào nhiều dòng suy tư, nhưng nếu nhìn kĩ thì sẽ thấy toàn là những dòng mã loạn xạ. Dù là khu dân cư tĩnh lặng không người dưới tầng hay ô cửa sổ tối mịt khôn lường phía đối diện đều như một màn hình có điện áp không ổn định, lúc ẩn lúc hiện trong tầm mắt. Anh biết tất cả mọi thứ ấy đều tồn tại, đều cố định trong một không gian nào đấy, đoạn đường nào đấy, nhưng có lẽ là do mệt mỏi, chán ngán, cục tẩy của ý thức đang xóa chúng ra khỏi tròng mắt một cách cứng đầu, liên tiếp hết lần này đến lần khác....

Tiếng Lưu Tân Vũ kéo nếp chăn rất nhẹ, nhưng nghe vẫn như gõ một cú vào kẻng tam giác, làm anh giật mình bừng tỉnh khỏi cảm giác mông lung hỗn độn, thiêm thiếp mê man.

“Vẫn chưa ngủ được à?”

“Cậu mà cũng có lúc mất ngủ à?”

“Sao vậy?”

“Hô Diên...vụ việc xảy ra trong rừng thông vỏ trắng ấy, cậu đã buông xuống chưa?”

“Chuyện xảy ra lâu rồi mà...”

“Đúng thế, lâu lắm rồi, mười năm rồi. Thế nhưng tớ muốn hỏi là, mười năm đã trôi qua rồi, rốt cuộc cậu đã buông xuống được chưa?”

“Không biết nữa...lúc chưa gặp lại Lão Đoàn, tớ rất ít khi nghĩ đến chuyện này. Thế nhưng sau khi gặp lại cậu ta, tớ lại cảm thấy thật ra tớ chẳng hề quên đi gì.”

“Tớ biết ngay mà.”

“Cậu yên tâm đi, tớ sẽ không trách móc Lão Đoàn vì sự việc đó, dù sao đi nữa, lúc ấy chúng ta đều chưa chắc có thể kiên cường hơn cậu ta.”

“Nếu cậu nghĩ thế thật thì tốt.”

“Nói gì vậy, không lẽ tớ còn có thể nghĩ thế giả?” “Không phải, dù sao thì, lần ấy cũng quá thê thảm.”

“Đúng vậy, nếu không nhờ viện quân kịp thời đến nơi, không biết hai đứa mình còn sống được đến ngày hôm nay không”

“Máu me quá… thế nhưng, có ý nghĩa!”

“Nhắc mới nhớ, căn nguyên vẫn là do cậu đấy.”

“Ơ? Sao lại thế? Mọi người đều đi theo cậu mà.”

“Cậu có còn nhớ, có một buổi tối hai bọn mình ngồi bên hồ Ngọc Uyên Đàm, bàn xem nên phản kháng lại sự hiếp đáp của bọn Cao Ngang như thế nào, cậu đã nói, “Thế thì phải dùng phương pháp trong sách để đối phó với chúng, một người đấu không lại thì hai người đấu, hai người đấu không lại, thì cả một hội đấu với chúng!”

Lưu Tân Vũ chậm rãi ngồi dậy, thong thả nói, “Nhớ chứ, dĩ nhiên là nhớ. Thế nhưng tớ không tài nào nhớ nổi, về sau, cậu đã làm thế nào để tập hợp bọn tớ đến bên cậu nhỉ?”

Hô Diên Vân cười, “Thì chính nhờ từng quyển sổ tay nho nhỏ đấy.”

“Đúng, đúng rồi!” Lưu Tân Vũ cũng cười, “Bìa bọc giấy kraft đấy có phải không? Lúc ấy cả trường...không, cả một quận chúng mình đều lưu truyền những quyển sổ nho nhỏ ấy của cậu.”

“Những quyển sổ ấy đều được mua ở chợ Cam Gia Khẩu.” Mắt Hô Diên Vân sáng rỡ, anh đắm chìm vào kí ức, “Cậu còn nhớ chứ, lúc ấy chợ Cam Gia Khẩu còn là một tòa nhà mái bằng siêu lớn, bất kể lúc nào cũng luôn nhộn nhịp tiếng người. Dãy kệ tủ bán văn phòng phẩm ở sát phía Nam, một đồng một quyển sổ tay mới tinh, về đến nhà đến bài tập cũng không làm, chong đèn mài mực để viết. Chỉ sau mấy ngày, một cuốn tiểu thuyết trinh thám mới đã được viết ra. Quyển sổ tay ấy nhỏ, lại mỏng, một quyển sổ chắc viết không đến mười nghìn chữ đâu nhỉ, bây giờ nghĩ lại đấy chẳng qua chỉ là từng mẩu truyện ngắn mà thôi.”

“Tớ ít khi vào chợ Cam Gia Khẩu, chỉ nhớ trước cửa lúc nào cũng có rất nhiều xe ba gác, trên xe toàn là các cuộn băng cát-sét rởm mà đám tiểu thương bán, bài hát nào đang thịnh hành thì họ dùng máy cát-sét để bật bài đó, năm nay là bài Thủy thủ, năm sau lại là bài Ngọc phương Đông…”, Lưu Tân Vũ nheo mắt lại, nói, “Tớ nhớ khi lên lớp, cậu viết tiểu thuyết, còn từng bị cô giáo bắt. Chỉ cần cậu viết xong một quyển, bọn tớ đều tranh giành chuyền tay nhau để đọc, các bạn ở ngoài trường còn đem đi photo. Những câu chuyện ấy đều rất hay, phá vụ án giết người li kì, đánh bại băng đảng buôn thuốc, phá tan âm mưu cướp máy bay...Các bạn bị ức hiếp trong lớp được cậu viết hết vào đấy, họ đoàn kết lại với nhau, chiến thắng từng khó khăn và đám kẻ xấu. Cứ thế, bọn tớ ngày càng khăng khít với nhau, đều cảm thấy chỉ cần mọi người đoàn kết lại thì chẳng còn sợ gì nữa. Về sau, mọi người còn cùng tổ chức Hội đọc sách ngoài giờ lên lớp, càng ngày càng đoàn kết...Phải rồi, trận đánh nhau lần ấy giữa Dương Phi và Cao Ngang là một bước ngoặt nhỉ? Bọn Cao Ngang không ngờ đến, chúng mình cũng không ngờ đến.”

Hô Diên Vân gật đầu, “Đúng thế. Thật ra đối với bọn Cao Ngang, đó là một hành động theo thói quen rồi, đang nghỉ giữa giờ, đang yên lành, bỗng nhiên dùng bàn tay úp lên đỉnh đầu của một bạn trong lớp, lòng bàn tay hướng lên, sau đó cật lực thoi một phát vào lòng bàn tay ấy, người bạn học bị thoi trúng trong phút chốc sẽ cảm thấy chóng mặt do đỉnh đầu bị đánh mạnh, nghiêm trọng hơn thậm chí còn nôn mửa không dứt. Hôm ấy cũng vậy, Cao Ngang cứ thế làm một cú vào Dương Phi, cái thằng Dương Phi ấy khó chịu đến mức té ngay xuống sàn, sau đó Lý Diễm còn đá thẳng một cú vào bụng dưới cậu ta nữa!”

Lưu Tân Vũ đanh mặt lại, tựa như một chiến sĩ già đang nhớ lại thời chinh chiến ở sa trường, “Đúng, sau đó là ai đã xông lên đầu tiên, thoi một quả khiến Cao Ngang ngã ngửa nhỉ? Vương Phi hay là Hứa Lôi?”

“Vương Phi”, Hô Diên Vân cười nói. “thằng nhóc ngơ ấy chỉ thoi một cú đã đánh Cao Ngang ngã xuống đất rồi. Lý Diễm đang định đá Vương Phi từ phía sau, ai ngờ bị Hứa Lôi bay lên dùng một chân phi thẳng vào eo, nằm đo sàn như bao cát luôn. Sau đó, mọi người bắt đầu hô hoán nhau ùa lên như kiến, tay đấm chân đá, đánh cho bọn chúng một trận tơi bời! Hai thằng bọn chúng ban đầu còn giãy giụa mấy phát, về sau thì chỉ ôm đầu xin tha. Nhưng ngày thường mọi người bị bọn chúng ức hiếp quá nhiều, xin tha cũng không có tác dụng, đánh thừa sống thiếu chết, đến các bạn nữ cũng chẳng có ai đi thưa với giáo viên hay đi lên can ngăn cả.”

Nhắc đến “chiến tích” năm xưa, Lưu Tân Vũ vẫn cảm thấy trong lòng cuộn sóng, “Thật là hả giận quá...Cái thằng Triệu Tranh ma lanh ấy còn sang lớp bên cạnh gọi Lý Phi nữa nhỉ?”

“Ừ, nhưng mà Lý Phi đi đến trước cửa lớp chúng mình thì đứng đực ra không dám vào, nó nào ngờ những bạn học ngày thường bị chúng bắt nạt tùy ý đều bỗng chốc biến thành đàn cá mập, há to miệng xé tan xác Cao Ngang và Lý Diễm, làm nó sợ đến mức chạy biến về lớp. Triệu Tranh còn buồn cười hơn, lại chạy thẳng về nhà xin nghỉ ốm cả tuần.”

Đôi bạn cười lớn một cách khoái chí, khiến căn nhà nhỏ tối om rung lên bần bật.

“Lần đánh nhau thứ hai là vì Đoàn Tân Nghênh nhỉ?” Lưu Tân Vũ bỗng nói.

“Đúng, đó là khoảng nửa tháng sau lần ấy, sau giờ tự học buổi tối, Lý Phi trấn lột tiền của Đoàn Tân Nghênh ngoài cổng trường. Đoàn Tân Nghênh không có tiền, Lý Phi và bọn Cao Ngang, Lý Diễm lập tức kéo cậu ta đến tiểu khu bên cạnh để gãi ngứa. Đoàn Tân Nghênh ủ rũ cúi gằm đi theo chúng, bị Dương Phi ngẫu nhiên đi ngang trông thấy, lập tức báo tin về lớp học, đúng lúc mọi người trong Hội đọc sách của bọn mình vẫn chưa đi.”

“Đến giờ tớ vẫn còn nhớ tình cảnh lúc ấy”, Lưu Tân Vũ vén chăn ra, “chúng mình còn đang bàn bạc chuyện cuối tuần đi leo núi Phượng Hoàng nữa, cậu vừa hay tin, lập tức đi đến cuối dãy, bẻ chân của một chiếc ghế hỏng đánh “rắc”, nắm chặt trong tay bảo mọi người, Mỗi người một cây, đi! Lúc ấy, bọn tớ đều sững sờ trước khí phách của cậu, sau đó đều dồn dập xông xuống cuối lớp, bẻ chân ghế, đi theo sau cậu xông ra ngoài. Dương Phi dẫn đường, đến tiểu khu ấy, thấy đám Cao Ngang đang trút đòn xuống Đoàn Tân Nghênh như mưa trong nhà để xe, mọi người vung chân ghế tiến lên, đánh cho bọn Cao Ngang tiểu ra quần!”

“Thế nhưng về sau, nhà trường noi gương Tần Thủy Hoàng ‘thu binh thiên hạ, thu hết tất cả bàn ghế hỏng của các lớp đi, sợ chúng mình lại tận dụng làm binh khí!” Hô Diên Vân nói.

Lưu Tân Vũ cười lớn, cười được một lúc lại ủ dột trở lại, “Thế nhưng, Hô Diên, hình như chính là sau lần đấy không lâu thì xảy ra trận huyết chiến trong rừng thông vỏ trắng nhỉ...Thật không hiểu lần đấy Lão Đoàn nghĩ như thế nào nữa!”

Hô Diên Vân một lần nữa ném ánh mắt ra ngoài cửa sổ, hướng về phía cửa sổ nhà Đoàn Tân Nghênh ở đối diện, “Đã qua bao nhiêu năm rồi, tớ có thể suy luận ra hung thủ thật sự đằng sau mỗi một vụ án, nhưng vẫn không suy luận ra nhân tính đằng sau đó.”

Lưu Tân Vũ thở dài một tiếng, chậm rãi nằm lại xuống giường.

Trong phòng yên lặng rất lâu.

Tựa như một chú gà con đã phá vỏ trứng, rồi lại nấp về trong vỏ, đồng thời lấp lại những mảnh vỡ đã mổ nát vào lỗ thủng nho nhỏ ấy một lần nữa.

Lưu Tân Vũ bỗng lại gọi một tiếng, “Hô Diên.

“Hửm?”

“Theo cậu thì lúc này, Lão Đoàn có đang ôn lại chuyện cũ, thao thức không ngủ được như bọn mình không?”

Hô Diên Vân không trả lời. Lưu Tân Vũ trở người, không bao lâu sau, tiếng ngáy đã vọng ra.

Sáng sớm hôm sau, Hô Diên Vân lại bàn giao ngắn gọn mọi thứ cho Lưu Tân Vũ rồi bắt một chiếc xe đến Đồn công an gần đấy. Ngồi trên xe, anh gọi điện thoại cho một người bạn cũ - Đồn trưởng Đồn công an Vọng Nguyệt Viên, Mã Tiếu Trung, “Lão Mã, tôi muốn đến Đồn công an đường Hồng Sơn để tìm thông tin về một vụ án, anh có quen ai ở đấy không?”

“Này, tôi có phải phần mềm hẹn hò đâu, anh nêu tên một Đồn công an, thì tôi phải quen biết người trong đấy à.” Mã Tiếu Trung nói.

Phép so sánh vô cùng khiếm nhã, cũng vô cùng không phù hợp, nhưng Mã Tiếu Trung chỉ cần tiểu một bãi là đã có thể khiến chủ nhà cả nửa con phố chết vì mùi, Hô Diên Vân cũng không còn cách nào khác, “Lão Mã, chuyện là thế này, tôi có một vụ án cũ muốn điều tra, vụ án này xảy ra ngay trong khu Hồng Đô, vì vậy tôi muốn tìm đến Đồn công an đường Hồng Sơn được phân công phụ trách khu vực này để tìm hiểu đôi chút về tình hình cụ thể của vụ án lúc đó, nên mới phải tìm anh để giúp đỡ - có người quen trong nha môn thì dễ giải quyết hơn chứ!”

“Vậy anh hứa với tôi một chuyện, tôi sẽ giúp anh” Mã Tiếu Trung nói.

“Anh cứ nói.”

“Anh giúp tôi hẹn Quách Tiểu Phấn ra. Dạo này tôi hẹn cô ấy ra ngoài ăn mấy lần, cô ấy đều không đoái hoài gì đến tôi, gọi điện thoại cô ấy cũng không bắt máy.”

Quách Tiểu Phấn là nữ phóng viên của Pháp chế thời báo, nhờ khả năng quan sát tài tình, cô từng nhiều lần phân tích tình tiết vụ án trong các tài liệu thu thập được rồi viết tin về các vụ án, mở ra hướng tư duy cho phía cảnh sát đang lâm vào ngõ cụt trong công tác điều tra, cho nên không những sở hữu tiếng tăm vang dội trong giới truyền thông, mà còn được đội ngũ công an kính trọng. Giữa cô và Hô Diên Vân có một tình cảm mà người ngoài không hiểu được, ngay cả hai người họ cũng không rõ ràng, vậy mà Mã Tiểu Trung còn mê mẩn Quách Tiểu Phấn. Hô Diên Vân hơi khó xử, “Anh cũng biết dạo gần đây Quách Tiểu Phấn lúc nào cũng mẫu thuẫn với tôi...nếu như tôi hẹn cô ấy, sau đó lại bảo cô ấy không phải là tôi muốn hẹn, mà là được anh nhờ vả, không phải cô ấy sẽ càng tức giận hơn sao? Thế này đi, tôi hứa với anh, thời gian này tuyệt đối không chủ động hẹn cô ấy, cho dù là hẹn cô ấy, cũng tuyệt đối không nói là hẹn giúp anh, hơn nữa tuyệt đối sẽ không gọi anh đến, anh thấy được không?”

Thế thì khác nào chả làm gì, nhưng Mã Tiếu Trung lại bị làm cho lú lẫn cả, nhận lời ngay, “Thế cũng được, quyết định như vậy nhé. Giờ tôi đến Đồn công an đường Hồng Sơn ngay đây, hai chúng ta gặp nhau ngoài cổng, sau đó cùng vào. Chẳng thân thì cũng quen, bọn họ trông thấy bộ đồ đen này của tôi, sẽ không đến nỗi đuổi thẳng hai chúng ta ra.”

Hô Diên Vân ráng nín cười, “Được, thế tôi chờ anh nhé.”

Đồn công an đường Hồng Sơn nằm trong ngõ hẻm ở một tiểu khu cũ kĩ, cổng bị chắn mất một nửa bởi một cây hòe già, rất khó tìm ra. Nhìn vào bên trong, vài chiếc xe cảnh sát đang đậu trong vườn, được tô điểm bởi sơn màu lam trắng đan xen nhau giống hệt hai tòa nhà nhỏ ba bốn tầng. Buổi sáng, ngoài một phụ tá cầm một chiếc chổi tre lớn quét vườn xào xạc thì không có mấy bóng người, chỉ có mùi hương bạc hà hăng mũi thoảng đến, như thể ai đó vừa đánh răng vừa nhổ nước súc miệng ra khắp vườn.

Hô Diên Vân áng chừng Mã Tiếu Trung sắp đến, đã mua sẵn hai cuộn bánh cuốn chiên. Thấy tên béo lùn méo miệng này lạch bạch chạy đến từ xa, anh vội đưa ngay một cuộn ra, “Này, chưa ăn sáng chứ gì?”

“Hối lộ tôi à? Không biết là cấp trên đang áp dụng chính sách nghiêm với cảnh sát sao!” Mã Tiểu Trung trợn tròn mắt, giật lấy cuộn bánh, ăn lấy ăn để, “Cái này coi như tịch thu!”

“Bớt nói nhảm đi!” Hô Diên Vân dở tức dở cười, “Đừng được lợi rồi còn ra vẻ nữa.”

Ăn xong bánh cuốn chiên, hai người một trước một sau đi vào Đồn công an, Mã Tiếu Trung hỏi viên phụ tá đang quét sân, “Khang Củ Cải đâu?”

Viên phụ tá đực mặt ra.

“Cái thằng này!” Mã Tiếu Trung lấy tay lau miệng, “Trưởng đồn của các anh, Tôn Khang đâu?”

“Trưởng đồn đang trong phòng làm...”

“Đây không phải nói nhảm à, ông ấy không làm trong phòng thì đã bị Đội Chống đồi trụy quét đi rồi!” Mã Tiếu Trung nói với vẻ mất kiên nhẫn, sau đó đẩy mở cánh cửa kính của tòa nhà văn phòng, xông thẳng vào trong với Hô Diên Vân...

Bầu không khí không bình thường lắm.

Lẽ ra cầu thang tầng một phải trống trơn vắng vẻ, nhưng ngay giờ phút này, có không ít người đang đứng. Có người mặc đồng phục cảnh sát màu đen, có người mặc thường phục, điểm chung của họ là thần sắc trên mặt đều nghiêm trang như đang đứng ngoài cửa phòng mổ chờ đợi kết quả phẫu thuật.

Nghe thấy tiếng cổng lớn mở ra, vô số đôi mắt quay lại nhìn, ánh mắt đều gay gắt như nhau.

Mã Tiểu Trung lập tức đanh mặt, khẽ gật đầu với những người đang nhìn họ chăm chú.

Đám người lại quay đầu về.

“Anh quen họ cả à?” Hô Diên Vân hỏi khẽ.

“Không! Chẳng quen ai cả!” Mã Tiếu Trung hạ giọng thấp đến không thể thấp hơn, “Nếu như tôi không gật đầu, họ sẽ lập tức nhảy bổ vào đè hai chúng mình xuống sàn còng tay lại mất. Đều mặc bộ đồ đen giống nhau cả, chắc chắn đã xem tôi như người phe mình rồi...Trông bầu không khí này, điệu bộ này thì chắc là gặp vụ án lớn rồi!”