“Anh đứng chờ ở đây, để tôi đi nghe ngóng thử xem thế nào” Nói đoạn Mã Tiểu Trung bỏ lại Hô Diên Vân, tự mình chen vào giữa đám cảnh sát, không bao lâu sau lại trở ra, “Đúng là đã xảy ra vụ án lớn thật.
“Sao thế?” Hô Diên Vân hỏi.
“Đi về phía Tây là sông Bích Ngọc đúng chứ, năm ngoái sửa chữa lại trông hoa hòe hoa sói lắm, lắp rất nhiều dãy ghế dài, những người vô gia cư không nhà để ở thường qua đêm trên đó, tuy muỗi nhiều, nhưng nếu đắp mảnh chăn rách lên người thì vẫn ngủ được. Sáng nay, người ta phát hiện có ba người vô gia cư không biết đã bị ai đâm một nhát lên bụng, hai người tử vong, còn một người mệnh dai, không bị đâm trúng chỗ hiểm, hiện nay đang được cấp cứu trong bệnh viện. Sông Bích Ngọc dài, chảy qua khu vực của ba Đồn công an, Đồn công an đường Hồng Sơn là một trong số đó.” Mã Tiếu Trung nói. “Không lâu về trước, thành phố xảy ra nhiều vụ người thuộc quần thể yếu thế mất tích, Trưởng phòng Lưu đề nghị phải điều tra nghiêm thì không ai quan tâm, giờ bà cô ấy quyền uy thiên hạ, một người vô gia cư bị chết cũng là chuyện lớn động trời, huống chỉ giờ ba người chết cùng một lúc. Nhận được tin báo án, Chi cục, Đội Điều tra Hình sự sợ chết khiếp, lập tức lấy Đồn công an đường Hồng Sơn làm trung tâm chỉ huy, vì vậy mới có nhiều người chen lấn như thế.”
“Làm tốt lắm! Mạng người quan trọng, sao có thể phân chia địa vị cao thấp?” Hô Diên Vân nói, “Trưởng phòng Lưu là ai?”
Mã Tiếu Trung nở nụ cười gian manh, “Lưu Tư Miểu nhà các anh.”
Hô Diên Vân sững người, sầm mặt, “Đừng lấy Tư Miểu ra đùa..”
Đúng lúc này, Mã Tiếu Trung bỗng kêu lên một tiếng “ây da”. Hô Diên Vân quay đầu lại nhìn, thì ra là một viên cảnh sát đột nhiên xông đến, dùng đầu gối thúc vào thắt lưng gã béo lùn này một cái. Mã Tiếu Trung nào phải người có thể chịu thiệt, anh ta tiến lên dộng cùi chỏ vào viên cảnh sát, sau đó hai người vừa giằng co với nhau vừa tiến vào phòng làm việc bên cạnh, ôm choàng lấy, thân thiết như hai người anh em vậy.
“Mã Xấu Tính, đến đây mà không chào hỏi gì tôi.” Viên cảnh sát ấy có ánh mắt như chuông đồng, miệng to như cái mâm, hàng lông mày sắc như kiếm thép, vóc người khá cao, nhưng thân hình hơi ốm nên bộ đồng phục mặc trên người cứ đung đưa qua lại như thể được treo trên giá áo vậy, lại thêm cái lưng hơi còng, trông như sắp bổ đến nuốt chửng người ta.
“Ai bảo, tôi vừa bước qua cổng lớn đã đi hỏi khắp nơi xem Khang Củ Cải có đây không, có ai lên tiếng đâu!” Mã Tiếu Trung cười nói, “Dám chắc nguyên mảnh đất này không ai biết biệt hiệu của ông hết, đúng không?”
“Ông nói nhảm vừa thôi, Đồn công an của ông có ai dám gọi thẳng mặt ông là ‘Mã Xấu Tính’ chắc?”
Mã Tiếu Trung cười ha hả, sau đó kéo Hô Diên Vân sang, chỉ vào viên cảnh sát nọ, “Đây là Đồn trưởng Đồn công an đường Hồng Sơn, tên là Tôn Khang. Gọi anh Khang đi!”
“Anh Khang” Hô Diên Vân thành thực gọi.
Tiếp đó, Mã Tiếu Trung lại chỉ vào Hô Diên Vân, bảo Tôn Khang, “Gọi anh Hô.”
“Anh Hô!” Tôn Khang nắm chặt lấy tay Hô Diên Vân, nâng cao giọng, “Anh làm bên ngành nào thế?”
“Phòng Điều tra Hình sự thành phố, cảnh sát ngầm.” Mã Tiếu Trung vội giả ngây giả ngô. “Củ Cải anh Hồ có công chuyện muốn tìm anh giúp đỡ. Anh em trong ngành với nhau, giúp nhau một chút nhé!”
“Không dám không dám!” Tôn Khang nói, “Anh Hô, có chuyện gì anh cứ nói.”
Hô Diên Vân nói sơ lược lại một lần về vụ án của ba năm trước, “Các tài liệu có liên quan đến vụ án, luật sư đã sao ra một bản cho tôi, nhưng tôi muốn nói chuyện trực tiếp với đồng chí công an phụ trách năm xưa, làm rõ thêm một số tình hình.”
Tôn Khang đưa tay đóng cửa lại, vẻ mặt trở nên nghiêm túc, “Anh Hô, anh làm ngành gì?”
“Không phải tôi nói rồi sao, anh ta là..”, Mã Tiếu Trung vừa định cướp lời, Tôn Khang đã ngăn câu nói của anh ta lại, “Lão Mã, người của Phòng Điều tra Hình sự Cục Công an thành phố, muốn xem tài liệu phải tìm luật sư để làm bản sao ư?”
Hô Diên Vân đến giờ mới hiểu ra, viên Đồn trưởng trông có vẻ tùy tiện này thực ra lại là mẫu người trong thô có tinh tế, thế là anh mỉm cười nói rõ danh tính của mình, “Tôi được nhà họ Vu ủy thác bảo vệ sự an toàn cho Vu Văn Dương, muốn tìm hiểu sâu hơn về động cơ nguyên nhân khiến Đoàn Tân Nghênh năm lần bảy lượt muốn giết Vu Văn Dương, vì vậy phải nhờ đến sự giúp đỡ của anh Khang”
Tôn Khang nghe xong, cười ha hả chắp tay vào nhau, “Nghe danh đã lâu, cái này thật sự không phải là lời khách sáo đâu nhé, cấp trên mỗi lần họp nói về chuyện phá án đều bảo chúng tôi học hỏi nhiều hơn từ anh...Nhưng ba năm trước tôi vẫn chưa được điều về làm Đồn trưởng Đồn công an, cho nên không nắm rõ về vụ này lắm. Thế này đi, để tôi tìm hiểu thử người phụ trách giải quyết vụ án này năm xưa là ai, bảo người ấy liên hệ với anh.”
“Củ Cải”, Mã Tiếu Trung vỗ vai anh ta, “tình nghĩa lắm!” Ngay lúc này, một viên công an đẩy cửa ra, “Trưởng đồn, tìm ra hung thủ rồi!”
“Ơ? Nhanh thế!” Tôn Khang lộ vẻ dù - thế - nào - cũng - không - ngờ - đến, co giò bước ngay ra ngoài. Mã Tiếu Trung và Hô Diên Vân đưa mắt nhìn nhau, rồi bước theo phía sau anh ta.
Trước cửa phòng thẩm vấn, họ gặp Trưởng phòng Điều tra Hình sự II của Cục Công an thành phố là Lâm Phụng Xung - đây cũng là người bạn lâu năm của Hô Diên Vân. Trước mắt, việc tình tiết vụ án có được bước đột phá là chuyện lớn, vì vậy chỉ gật đầu một cái với nhau thì đã được xem là chào hỏi rồi.
“Có chuyện gì thế?” Tôn Khang hỏi Lâm Phụng Xung với vẻ sốt ruột.
Lâm Phụng Xung thở mạnh một hơi, “Mấy học sinh cấp ba bấy nay hành vi bất lương, sau khi tham gia xong kì thi cuối kì, chúng đàn đúm uống rượu với nhau, khi đã có men say thì thi gan với nhau, ai cũng nói mình dám giết người. Thế là chúng chia thành ba nhóm, mỗi nhóm hai đứa, đi cửa hàng tiện lợi mua dao, sau đó tới chỗ hàng ghế dài đâm thẳng xuống bụng mấy người vô gia cư, đâm xong thì bỏ đi, sau đó đi quán thịt nướng ăn uống mừng nhau, lúc bị bắt vẫn đang nằm úp trên bàn say bí ti...”
“Mẹ kiếp!” Mã Tiếu Trung không kiềm được chửi, “Bọn trẻ ngày nay sao tàn nhẫn thế!”
“Bọn chúng đâu có xem ai là con người đâu.” Tôn Khang bồi vào một câu.
Lâm Phụng Xung nói với vẻ ngán ngẩm, “Theo tôi thấy, chúng còn không xem cả bản thân mình là con người nữa, anh xem thử ngoại hình của từng người xem, đầu tóc thì nhuộm vàng khè, lưỡi thì xỏ khuyên, môi thì bôi đỏ cứ như đã uống máu vậy, giáo viên và phụ huynh quản kiểu gì mà ra như vậy?!”
“Đừng nhắc giáo viên phụ huynh nữa, có ai quản nổi đám học sinh trung học này đâu, chưa nghe bài vè này bao giờ à: Cấp hai thì giết, cấp ba thì chém, cấp hai cấp ba không ai quản, nam sinh thì mua, nữ sinh thì bán, nam sinh nữ sinh cùng hư hỏng.” Mã Tiếu Trung nói, “Pháp luật đã chừa ra một kẽ hở cho bọn cặn bã này, lấy ngay vụ án hôm nay làm ví dụ, các anh làm gì được người ta? Chưa đủ mười tám tuổi mà tay đã nhuốm máu, bọn chúng đâu có sợ, nhốt vào mấy năm, thả ra lại tiếp tục gây hại cho xã hội. Mà anh còn chả dám xử nặng cho chúng nó ấy chứ, không là cả một đám chuyên gia lại khóc lóc ỉ ôi kêu gọi bảo vệ trẻ vị thành niên đấy!
“Thế thì ai sẽ bảo vệ những người vô gia cư ấy đây?” Hô Diên Vân vẫn im lặng không nói gì suốt từ nãy giờ bỗng bật ra một câu như thế, giọng điệu vô cùng nặng nề.
Ba viên cảnh sát đưa mắt nhìn nhau, không biết nên trả lời như thế nào.
“Phải rồi, Lão Mã, lát nữa thẩm vấn mấy tên học sinh cặn bã, anh cũng tham gia chút đi. Nghe bảo bọn lưu manh già trẻ khắp thành phố đều treo ảnh anh trước ngực để trừ tà đấy, gặp anh chắc không ai dám láo nháo đâu.” Lâm Phụng Xung nói.
“Thật sao? Nữ lưu manh cũng thế à?” Mã Tiếu Trung hấp háy đôi mắt ngây thơ vô tội.
“Biến!” Lâm Phụng Xung cười bảo, “Diêu Đại Bàng cũng sẽ sang đây, ông ấy có kinh nghiệm đối phó với phần tử tội phạm vị thành niên này, anh giúp ông ấy chút nhá”
“Không thành vấn đề! Tôi với Lão Diêu là chỗ quen biết, hồi ông ấy làm đám cưới, tôi còn làm phù rể cho đấy!”
“Tại ông ấy thực sự không tìm thấy ai xấu hơn anh nữa…” Tôn Khang vừa né khỏi cú đá của Mã Tiếu Trung vừa kéo Hô Diên Vân bảo, “Đại thám tử, anh đi theo tôi nào!”
Tôn Khang mời Hô Diên Vân vào trong phòng tiếp khách, tự tay mình rót một ly trà cho anh, sau đó gọi một thuộc cấp đến dặn dò vài câu. Một lúc sau, một đồng chí công an vừa cao vừa đậm người bước vào. Ông ta có khuôn mặt vuông hình chữ quốc, nếp nhăn khắp mặt, ngay cả đôi mắt bé dường như cũng bị vùi sâu bên dưới các nếp nhăn. Ông ta ngáp liên hồi, nếu nhìn kĩ sẽ nhận ra mắt ông ta đỏ ngầu, giăng đầy các mạch máu.
“Hạ Chúc Huy, anh cứ gọi ông ấy là Lão Hạ đi”, Tôn Khang giới thiệu với Hô Diên Vân. “Vì vụ án tối qua nên Lão Hạ đã bận rộn suốt đêm đến sáng, vì vậy mới có bộ dạng như không tỉnh ngủ nổi này. Trong vụ án ba năm trước, Lão Hạ là nhân viên công tác tiếp nhận vụ án của Đồn công an chúng tôi, tuy về sau vụ án được chuyển sang cho Đội Điều tra Hình sự giải quyết, nhưng dù sao thì ông ấy cũng là nhân viên công an đầu tiên có mặt ở hiện trường, có điều gì không hiểu rõ anh cứ hỏi ông ấy. Tôi còn có chút việc bận, đi trước nhé.”
Nói xong, Tôn Khang đi ra khỏi phòng tiếp khách.
Hạ Chúc Huy ngồi trên ghế với vẻ lười nhác, ngáp một hơi. Hô Diên Vân rướn người qua từ bên này bàn, bắt tay với Hạ Chúc Huy, có cảm giác tay của ông ta không có sức lực mấy, cũng không hề có chút nhiệt tình nào, nhưng Hô Diên Vân không quan tâm được nhiều đến thế, kể sơ lược về mục đích của chuyến đi lần này.
“Được thôi, tôi sẽ nói sơ qua với anh về diễn biến vụ việc...”, Hạ Chúc Huy định nói tiếp với vẻ uể oải không chút sức lực, nhưng bị Hô Diên Vân ngăn lại.
“Những điều đã được ghi thành tài liệu văn bản rồi, thuật lại thêm một lượt cũng không có ý nghĩa gì.” Hô Diên Vân nói. “Lão Hạ, tôi muốn biết, sau khi ông có mặt ở hiện trường tử vong của Đoàn Minh My, cảm giác đầu tiên của ông là gì?”
“Cảm giác?” Hạ Chúc Huy hơi kinh ngạc, làm công an đã bao nhiêu năm nay, rất ít khi ông bị hỏi hai từ này.
“Đúng, chính là cảm giác.” Hô Diên Vân nói. “So với những vật chứng lạnh như băng và những lời chứng cứng ngắc, tôi thích nghe thấy những thứ dù là không chính xác hay thiết thực lắm, nhưng lại mang một chút hơi ấm. Vì vậy xin ông hãy nhớ lại một chút, khi ông đi đến bãi xe dưới hầm, cảm giác đầu tiên của ông là gì?”
Hạ Chúc Huy ngẫm nghĩ rồi nói, “Đáng thương!” “Đáng thương như thế nào?” Hô Diên Vân nói, “Bé gái chết một cách đáng thương à?”
“Không phải.” Hạ Chúc Huy thở dài một hơi, “Tôi cảm thấy...Đoàn Tân Nghênh rất đáng thương”
Hô Diên Vân ngẩn người.
“Cậu ta vừa gào khóc thê thảm, vừa liên tiếp dùng hai bàn tay cào xé cổ họng của mình, cào xé đến nỗi máu me chảy đầy trên cổ. Tôi lại gần kéo cậu ta mà cũng không kéo nổi, cảm thấy cậu ta đáng thương quá.”
Hô Diên Vân trầm lặng trong giây lát, rồi tiếp tục nói, “Còn cảm giác gì khác không?”
“Ngoài ra...tôi cảm thấy ngay khoảnh khắc cuối cùng trước khi bé gái ấy tử vong, hình như đã nhìn thấy thứ gì đó vô cùng đáng sợ, đôi mắt cô bé mở căng ra rất to, trông sợ lắm.”
Trên khuôn mặt nhỏ màu xanh, đôi mắt trợn trừng rất to như thể đang kinh ngạc vì sao tử thần đưa bản thân mình rời khỏi trần gian đột ngột đến thế, khuôn miệng mở hé tạo thành một lỗ đen hình ô liu, hai khỏe môi nhếch lên trên một cách máy móc, như cười mà lại không phải cười. Nếu nói toàn bộ thần thái là đau đớn, thì chẳng thà nói là… buồn thương.
Nhớ lại bức ảnh thi thể của Đoàn Minh My mà mình từng xem, Hô Diên Vân không khỏi nhắm mắt lại, cảm giác của anh giống với Hạ Chúc Huy.
“Thế thì, lúc đó ông có cảm thấy, tại hiện trường có chỗ nào tương đối khả nghi hay không?” Hô Diên Vân hỏi.
“Nếu nói về điều khả nghi, thì chính là vị trí tử vong của bé gái.” Hạ Chúc Huy nói. “Tôi làm cảnh sát bao nhiêu năm nay, cũng đã thấy không ít hiện trường án mạng, thông thường, dù là bị truy sát, hay là bệnh tật đột ngột tái phát đi nữa, vào khoảnh khắc cuối cùng của đời người, lúc nào họ cũng sẽ hướng mặt về hướng có hy vọng…”
“Hướng có hy vọng?” Hô Diên Vân cảm thấy cách nói này rất mới mẻ.
“Đúng thế, thí dụ như cổng lớn, cửa sổ hay những nơi sáng sủa khác, chúng đều có thể đem lại một hy vọng để người sắp chết tìm lấy sự sống. Thế nhưng nơi Đoàn Minh My chết là dưới chân tường, lúc ấy tôi vừa nhìn đã thấy không ổn, đấy không phải là hướng đi về phía cái chết hay sao, điều này không hề phù hợp với lẽ thường”
Hô Diên Vân gật gật đầu, “Về điều ông nói, lúc tôi xem ghi chép điều tra của phía cảnh sát cũng có cảm giác tương tự. Trong đó có nói, trên tường có vết bàn tay và vết cào của nạn nhân, giống như ngay trước khi chết, nạn nhân đã lặp đi lặp lại động tác bám đẩy với bức tường trắng trước mặt - ông lý giải câu nói này thế nào?”
Hạ Chúc Huy nói, “Nói thật, bấy lâu nay tôi nghĩ mãi mà không hiểu lắm, cứ như ở chỗ ấy có một cánh cửa vậy.”
Cảm giác này, ông và Hô Diên Vân cũng nghĩ giống nhau.
“Sau khi đến hiện trường, ông còn nhìn thấy hay phát hiện ra điều gì nữa không?” Hô Diên Vân hỏi.
Hạ Chúc Huy ngáp một hơi thật dài, sau đó khẽ lau nước mắt tràn ra khỏi khóe mắt, “Hai cậu con trai ở hiện trường ấy, chính là Vu Văn Dương và Cao Chấn, đã gọi điện thoại cấp cứu. Sau khi nhân viên y tế 120 đến hiện trường, nhận thấy đứa trẻ đã đứt hơi mới thông báo cho chúng tôi, cho nên khi chúng tôi chạy đến, hiện trường đã rối tinh rối mù. Ngoài việc an ủi Đoàn Tân Nghênh ra thì tôi chỉ thẩm tra hai cậu trai ấy thôi.”
“Xin thứ lỗi, tôi vẫn phải hỏi - có cảm giác gì?”
Ánh mắt của Hạ Chúc Huy hơi mệt mỏi, có lẽ, còn hơi khó chịu nữa, nhưng ông vẫn trả lời với vẻ miễn cưỡng, “Cảm giác à...cảm giác là hai đứa bọn chúng đều rất sợ, biết là đã xảy ra chuyện rồi, đã xảy ra chuyện lớn rồi. Thế nhưng vẫn có một chút khác nhau, ở Cao Chấn là sự sợ hãi thuần tuý, cảm giác ấy chính là - cái chết của đứa bé gái là do cậu ấy gây ra, liên can trực tiếp đến cậu ấy, nhưng sự sợ hãi của Vu Văn Dương thì lại khác.”
“Khác như thế nào?”
“Tôi...tôi không biết nên nói thế nào.” Ánh mắt của Hạ Chúc Huy hơi thất thần.
Hô Diên Vân nhìn ông chằm chằm, chờ đến khi ánh mắt bị phân tán của ông tìm lại được tiêu cự, anh lập tức chớp lấy thời cơ nói, “Xin hãy nghĩ lại đi ạ, Vu Văn Dương sợ hãi điều gì?”
Dừng một chút, Hạ Chúc Huy nói, “Tôi cảm thấy cậu ta đang sợ mất đi sự khống chế đối với Cao Chấn, nói cách khác, tôi cảm thấy cậu ta sợ Cao Chấn nói ra sự thật với tôi.”
Hô Diên Vân rùng mình khe khẽ.
Anh suy ngẫm và xem xét tới lui hàm ý bên trong câu nói này của Hạ Chúc Huy, vì vậy, Hạ Chúc Huy đang ngồi đối diện phải gọi anh đến mấy tiếng, anh mới hoàn hồn trở lại, “Lão Hạ, ông nói gì?”
“Tôi đang hỏi vì sao anh lại phải quan tâm đến vụ án này một lần nữa. Anh đã phát hiện ra điểm nghi vấn gì mới rồi?”
Hô Diên Vân nói với ông ta về diễn biến của sự việc một cách vô cùng chân thành, sau đó nói bổ sung thêm, “Đoàn Tân Nghênh là bạn cũ của tôi, tôi không mong cậu ta đi quá xa, vì vậy muốn kéo cậu ta lại, cứu cậu ta từ bên mép vực.”
Ngay trong khoảnh khắc đó, Hô Diên Vân bỗng thấy mí mắt vẫn mệt mỏi chực rũ do cả đêm không ngủ của Hạ Chúc Huy bỗng nhướng lên, toát ra ánh nhìn vô cùng khinh mạn.
“Sao thế?” Hô Diên Vân hơi lơ mơ, “Tôi đã nói sai điều gì sao?”
“Tôi nghĩ, anh vẫn chưa phải là một người cha, đúng không?” Hạ Chúc Huy nói.
Hô Diên Vân gật gật đầu, hơi ngượng ngùng, “Tôi còn chưa kết hôn cơ.”
“Vậy nên anh mới thốt ra được những lời như vừa nãy.” Hạ Chúc Huy móc một bao thuốc lá từ trong túi ra, ngỏ ý mời Hô Diên Vân. Hô Diên Vân ra hiệu không hút, thế là Hạ Chúc Huy châm một điếu, ngậm trên miệng, vắt chân chữ ngũ, bao phủ chính mình trong làn khói mịt mù, “Mệt quá, làm tí cho lên tinh thần...Anh hỏi xong rồi chứ? Hỏi xong rồi à, được, thế tôi nói vài câu nhé. Tôi cũng giống Đoàn Tân Nghênh, có con gái, năm nay sắp lên tiểu học rồi. Ba năm trước, khi Đoàn Minh My chết, cháu cũng chừng đấy tuổi. Anh không biết cảm giác của người đàn ông có một đứa con gái là như thế nào đâu. Anh chưa từng đến bệnh viện phụ sản bao giờ, nhưng sớm muộn gì cũng sẽ đến thôi, lúc ấy anh sẽ biết, chờ ngoài phòng sanh thì sốt hết cả ruột, đến khi y tá ra thông báo, là một bé trai, ô, thì các ông chồng vui đến nhảy cẫng lên; nếu thông báo là một bé gái, thì anh hãy nhìn lại những người ấy, từ ánh mắt đến biểu cảm của họ mềm dịu đến như sắp tan chảy ngay lập tức vậy đấy. Có một đứa con trai, người cha sẽ có một chỗ dựa, còn có một đứa con gái, thì người cha chính là chỗ dựa cho con. Vì thế, người đàn ông có con gái sẽ mạnh mẽ hơn, cũng sẽ yếu đuối hơn, nói một cách bình dân thì, càng không chịu được tổn thương hơn.
Có một đứa con gái, anh sẽ phải bận lòng đến nó, nhớ nhung nó, đủ mọi chuyện cần lo lắng hớt hải từ khi nó còn nhỏ đến khi trưởng thành: lúc nhỏ thì sợ nó ốm đau, đi học thì sợ nó bị bắt nạt, đi làm thì sợ nó yêu rồi bị lừa gạt, đến khi nó làm mẹ rồi thì lại sợ nó mệt mỏi...Con gái tôi vừa ra đời chưa đầy một ngày, tôi đã nghĩ thông, rằng từ nay về sau, khi gặp vụ án thì không được xông lên trước nữa, nếu không tôi hy sinh rồi, con gái tôi phải làm sao? Sau này nó sẽ dựa dẫm vào ai...Bác sĩ bảo tôi bế nó xuống tầng dưới để lấy máu đầu ngón tay, suốt đoạn đường mà tôi bế nó đi ấy, tôi lo sợ thấp thỏm, liên tục nhắc nhở bản thân đừng trượt chân vấp ngã, nếu vấp ngã thật cũng phải đưa người ra để làm cái nệm thịt, không được để nó bị va phải hay đụng phải. Đến nơi lấy máu, bác sĩ cầm tiêm đâm vào đầu ngón tay bé xíu của nó, nó khóc oa oa, rất nhiều người vây quanh cửa sổ nhìn vào, bảo là đứa bé này trông xinh quá. Đấy là bọn họ không thấy tôi thôi, tôi ngồi bên cạnh khóc như mưa ấy, tôi không chịu nổi cảnh nó khóc, nó khóc một tiếng, tôi còn đau hơn cả bị cầm dao đâm vào xương sườn. Đại trượng phu dù có cứng rắn đến mấy, có mụn con gái cũng sẽ chịu đầu hàng hết cách thôi.
Hồi con gái tôi hơn một tuổi, cứ đến chiều tối, rất nhiều đứa trẻ cỡ bằng tuổi nó đều được bố mẹ đỡ lấy hai vai từ dưới nách để học đi, như chuồn chuồn tre ấy. Trong tiểu khu chúng tôi có rất nhiều học sinh trung học, sau khi tan học, chúng đạp xe đạp leo núi phi lung tung, rất dễ tông phải trẻ em. Có một lần tôi giận sôi lên, nắm lấy cổ áo một thằng đập nó một trận, bố thằng đấy tìm tôi tính sổ, thấy tôi là cảnh sát thì nói sao anh là cảnh sát mà còn đi đánh người ta? Tôi nói trước hết tôi là một người cha anh có hiểu không? Anh dạy dỗ thằng oắt nhà anh không tốt còn dám đến tìm tôi, có tin tôi đập anh một trận luôn không?!
Hạ Chúc Huy nói đến đây, im lặng nhìn luồng khói mà chính mình phả ra, thả hồn đi mất một lúc, sau đó hướng ánh mắt sang Hô Diên Vân, “Anh có hiểu lời tôi nói không? Anh không thể nào hiểu được, anh vẫn chưa kết hôn, vẫn chưa có con, vì vậy anh cũng đừng nói những lời nói khoác như kéo Đoàn Tân Nghênh lại gì đấy. Phận làm cha, từ cái ngày con gái mình ra đời đã như đứng trên miệng vực, mãi mãi thấp thỏm lo sợ, anh muốn cứu cậu ta à? Trên đời này không có người cha nào mà không phải là người cứu hộ tốt nhất, cậu ta cần anh cứu sao?”
“Nhưng mà”, Hô Diên Vân nói, “khi cậu ta mất đi con gái của mình thì sao?”
Hạ Chúc Huy đờ người ra. Hô Diên Vân nhìn vào mắt ông, “Lão Hạ, quả đúng là tôi không thể hiểu rõ cảm giác của người làm cha, thế nhưng tôi muốn hỏi ông giả sử như một người cha mất đi con gái của mình, hơn nữa nguyên do là bởi con người gây ra, lẽ ra có thể tránh được, lẽ ra không thể xảy ra, vậy thì người cha này sẽ trở thành người như thế nào? Thí dụ như, liệu cậu ta có khả năng biến thành một hung thủ giết người tiềm ẩn với mức nguy hiểm cực độ như bản giám định mà Lâm Hương Minh đưa ra hay không”“
Rất lâu rất lâu sau, Hạ Chúc Huy mới gật đầu, “Đoạt mất con gái từ tay người cha, thế thì người làm cha sẽ trở thành con dã thú tàn nhẫn nhất, đáng sợ nhất, có tiềm năng trả thù và tấn công lớn nhất trên đời.”
“Vì vậy, tôi vẫn phải nói...có lẽ dùng từ không thích hợp, chúng ta phải ngăn cản Đoàn Tân Nghênh, đừng để cậu ta tạo ra thêm bi kịch lớn hơn nữa, vì điều này không những không giúp được gì… tôi muốn nói là cậu ta rất khó phá vỡ tấm lưới bảo vệ mà nhà họ Vu đã tỉ mỉ giăng lên cho Vu Văn Dương...hơn nữa rất có khả năng sẽ đẩy luôn chính mình vào đó.”
“Không ích gì đâu”; Hạ Chúc Huy lắc đầu, “anh có thể ngăn được tàu lửa, nhưng không ngăn được sự báo thù của một người cha.”
Anh có thể ngăn được tàu lửa, nhưng không ngăn được sự báo thù của một người cha.
Trong khoảnh khắc, bầu không khí trong phòng trở nên nặng nề khác thường. Hô Diên Vân tựa như nhìn thấy một đoàn tàu lửa đang rầm rầm chạy đến, mà anh lại đang ngồi trên đường ray, đôi chân mềm nhũn, đến hơi sức để đứng lên cũng không có.
“Thế thì, không vì Đoàn Tân Nghênh, mà vì trả lại sự công bằng cho Đoàn Minh My, điều tra rõ sự thật về cái chết của cô bé ấy thì sao?” Hô Diên Vân nói.
Hạ Chúc Huy ngẩng đầu nhìn lên trần nhà, sau đó chậm rãi dụi đầu điếu thuốc vào gạt tàn, nhìn Hồ Diện Vẫn nói, “Tôi giúp anh.”
Hai người họ thương lượng một chốc, quyết định cùng nhau đi đến hầm gửi xe đạp của khu Hồng Đô để xem thử. Hạ Chúc Huy về phòng làm việc lấy mũ, đội lên đầu, sánh vai cùng ra ngoài với Hô Diên Vân. Ở ngã rẽ ngay cầu thang, họ gặp Tôn Khang. Tôn Khang nói, “Hô Diên Vân, anh vẫn ở đây, tốt quá, đi nào, đến phòng họp một chuyến với tôi. Do gặp chút tình hình mới, Trưởng phòng Lâm muốn nghe thử ý kiến của anh.”
Hô Diên Vân và Hạ Chúc Huy cùng đi theo anh ta vào phòng họp.
Trong phòng, một nhóm cảnh sát ngồi vây quanh chiếc bàn họp, đang thảo luận một điều gì đó rất căng thẳng. Ghé mắt trông vào, Lâm Phụng Xung, Mã Tiếu Trung đều có mặt, còn có cả Diêu Đại Bàng nữa.
Diêu Đại Bàng nhìn Hô Diên Vân một cái, trên mặt ông không có chút biểu cảm nào.
“Hô Diên, ngồi đi.” Lâm Phụng Xung chỉ chiếc ghế bên cạnh mình, chờ anh ngồi xuống rồi nói, “Là thế này, mấy tên học sinh cấp ba giết người bên sông ấy chẳng phải đã bị bắt hay sao, trong quá trình thẩm vấn, chúng tôi nắm được một chi tiết mới. Chúng nói rằng hai ngày nay, có một băng đảng lưu manh vị thành niên nhận được một vụ đơn đỏ, nội dung cụ thể không rõ, nhưng dường như có liên quan đến Hội Tự lực thanh thiếu niên Trưởng Thành Xanh, mà Vu Văn Dương là Trưởng ban cán sự của hội này, anh có nắm được tình hình gì không?”
“Đơn đỏ” được nhắc đến là một tình trạng mới xuất hiện hai năm gần đây: những kẻ trưởng thành muốn gây sự hoặc báo thù trước kia vẫn luôn thuê sát thủ chuyên nghiệp, về sau nhận ra sát thủ chuyên nghiệp không những có “nghiệp vụ” quá tệ, cực kỳ dễ sẩy tay, hơn nữa hễ không cẩn thận gặp phải vấn đề sẽ dễ khai ra cả người thuê, thế là có kẻ đã chuyển mục tiêu sang đám vị thành niên, ra giá cao, qua tay vài mối, tìm được một băng đảng tội phạm vị thành niên nào đó, để bọn chúng cố tình gây hấn sinh sự với đối tượng mục tiêu, sau đó giết người. Nhờ thân phận vị thành niên, cho dù là giết người, chúng cũng sẽ không phải chịu hình phạt “trí mạng”. Hơn nữa, do đã qua nhiều mối nên rất khó phát hiện ra “thân chủ”, cộng thêm đặc tính của thanh thiếu niên là nói nhiều, phương thức tư duy hỗn loạn, cho dù có thật sự bị bắt, những “manh mối” khai ra thường đều là các “manh mối” hỗn loạn lung tung, vì vậy cho dù tìm ra “thân chủ” thật sự đi nữa cũng không có cách nào định tội dựa trên lời khai của kẻ giết người.
Vì “đơn đỏ” chỉ có lợi mà không có hại như vậy nên việc mua bán “đơn đỏ” cũng ngày càng nhiều hơn, khiến các bộ phận công an vô cùng đau đầu, nay rốt cuộc bắt được một “đơn đỏ” chưa được thực hiện, mọi người ai cũng muốn dập tắt triệt để phong trào lộng hành càn quấy này.
Nhưng Hô Diên Vân lại có chút không bắt kịp, “Trưởng phòng Lâm, có thể nói cụ thể khu vực hoạt động chủ yếu của băng đảng lưu manh vị thành niên ấy ở đâu, chúng muốn giết người nào trong Hội Tự lực thanh thiếu niên Trưởng Thành Xanh không?”
“Những điều này...người khai cũng không nói rõ ràng lắm. Anh cũng biết đấy, bọn lưu manh ngày nay chơi thuốc phê đến nỗi não trở nên mơ hồ cả, lời chúng nói ra như thể bị cán qua dưới bánh xe vậy, rối tinh rối mù cả lên. Qua xác minh sơ bộ, chúng tôi khẳng định được những điểm dưới đây:
Thứ nhất, địa bàn hoạt động chủ yếu của băng đảng lưu manh vị thành niên mà chúng nhắc đến có lẽ là quanh khu vực đường Tăng Quang, Cam Gia Khẩu và Tây Bát Lý Trang, khu vực này có đến mấy trường trung học, phải tra kĩ.
Thứ hai - cũng là điều khiến chúng tôi khó hiểu nhất, chúng nói đối tượng của đơn đỏ là một người có liên quan đến Hội Tự lực thanh thiếu niên Trưởng Thành Xanh, nhưng cụ thể là ai thì không biết...Vừa đúng dịp có Lão Diêu ở đây, hai năm nay, ông tiếp xúc khá thường xuyên và gần gũi với Hội Tự lực này, ông cũng nói thử với chúng tôi về cách nhìn nhận của ông đi.”
Diêu Đại Bàng gật đầu, “Về cơ bản, tôi có thể nhận định rằng, người đã đặt đơn đỏ này chính là Đoàn Tân Nghênh, mục tiêu mưu sát là Vu Văn Dương!”
Tất cả mọi người trong phòng họp đều không khỏi ngẩng đầu lên.
“Mọi người có biết, Hội Tự lực thanh thiếu niên Trưởng Thành Xanh là một tổ chức học sinh tự phát rất có sức ảnh hưởng trong thành phố chúng ta, chuyên phòng ngừa tội phạm vị thành niên, đấu tranh với bạo lực học đường và hỗ trợ về mặt tâm lý cho các nạn nhân, được thành lập từ các học sinh ưu tú của các trường điểm. Hai năm trở lại đây, hội này đã giúp chúng tôi rất nhiều trong việc nhận biết, ngăn chặn nhiều vụ án tội phạm vị thành niên, nên nói là ngày càng có sức ảnh hưởng lớn hơn. Mới không lâu trước, có truyền thông chỉ ra rằng sổ sách của hội này có vấn đề, còn bảo rằng các em ấy mượn danh nghĩa công ích, trên thực tế là muốn tranh thủ kiếm được điểm công ích để đi du học nước ngoài, vì vậy tôi còn bỏ công đi điều tra nữa...”
“Điểm công ích là gì?” Có một viên cảnh sát hỏi với vẻ vô cùng hiếu kì.
“Hiện nay, có rất nhiều trường học danh tiếng ở nước ngoài, nhất là các trường đại học ở những nước như Thụy Sĩ, Đan Mạch, khi khảo sát hồ sơ xin du học của các học sinh Trung Quốc, đều đặc biệt coi trọng xem lúc còn ở trong nước học sinh ấy có từng tham gia các hoạt động công ích hay không, nếu từng đạt giải thưởng, từng đảm nhiệm vị trí người phụ trách cho các tổ chức công ích quy mô lớn, thì tỉ lệ được duyệt của hồ sơ xin du học ấy sẽ được nâng cao lên đáng kể, đấy chính là điểm công ích. Cũng chính vì nguyên nhân này, một số tổ chức du học đã hao công tốn sức ngụy tạo, thí dụ một học sinh dự bị du học rõ ràng chưa từng tham gia công tác dạy học tình thương, nhưng lại làm cho cậu ta một bộ hồ sơ chứng nhận dạy học tình thương, thậm chí còn có một số thôn công ích được đẻ ra - tìm một ngôi làng nghèo trên núi, làm một căn phòng học đổ nát, tìm một bọn trẻ con ăn mặc rách rưới ngồi vào trong đấy, chuyên phục vụ cho bọn học sinh dự bị du học để chụp bức ảnh dạy học tình thương...Dần dà, trò mèo này bị các trường đại học nước ngoài phát hiện, họ bắt đầu thẩm tra nghiêm khắc tình hình tham gia hoạt động công ích của du học sinh trong nước. Chính vì thế, một tổ chức công ích thực sự như Hội Tự lực thanh thiếu niên Trưởng Thành Xanh sẽ đặc biệt khiến người ta để mắt đến, rất nhiều người muốn trà trộn vào để tranh thủ kiếm điểm công ích.” Diêu Đại Bàng giải thích.
“Vậy ông có phát hiện Hội Tự lực thanh thiếu niên Trưởng Thành Xanh tồn tại vấn đề mà truyền thông nhắc đến hay không?” Lâm Phụng Xung hỏi.
Diêu Đại Bàng nhíu mày, suy tư giây lát rồi nói, “Kết cấu nội bộ của Hội Tự lực thanh thiếu niên Trưởng Thành Xanh được dựng nên bởi một tay Vu Văn Dương, vô cùng chặt chẽ, thậm chí vượt trội hơn hẳn rất nhiều đoàn thể công ích của người trưởng thành, vì vậy tôi đã điều tra rất lâu, không hề phát hiện ra kẽ hở rõ ràng nào, nhưng đồng thời tôi cũng lờ mờ nhận thấy quả thực tồn tại một số vấn đề, một số quy tắc ngầm ẩn mật, không ai hay biết, một số động cơ có thể không đơn giản đến thế...Nhưng phải biết rằng, học sinh trong hội em nào em nấy đều là học sinh mũi nhọn trong các trường điểm, nói khó nghe một chút, chúng ta nhón chân cũng chưa đủ với đến gót chân sau của người ta. Hơn nữa, dù sao thì tổ chức này quả thực đã kịp thời báo động trước cho chúng tôi về một loạt các sự việc bắt nạt, cung cấp tin tức về một số băng đảng tội phạm vị thành niên, cũng cung cấp sự hỗ trợ về mặt pháp lý và tâm lý cho một bộ phận học sinh chịu tổn thương bởi bạo lực hoặc các hình thức khác trong suốt một thời gian dài, do đó, tôi chủ yếu vẫn ủng hộ nó, nâng đỡ nó. Sau khi Vu Văn Dương đi du học ở nước ngoài, vị trí Trưởng ban cán sự sẽ bị trống, Trưởng ban cán sự mới vẫn đang trong quá trình bầu cử, rất nhanh sẽ được ra mắt...”
“Lão Diêu, tôi nói câu này, ông nghe dừng khó chịu nhé.” Tôn Khang nhíu mày, hỏi, “Hiện nay đã có trường học, trong trường học có phòng giáo vụ, bên ngoài trường có Đồn công an, thực sự không được thì còn có Sở quản lý thiếu niên, cần phải huy động đến bản thân các học sinh tự tụ lại với nhau để đề phòng bắt nạt hay sao?”
Trong phòng họp vang lên tiếng bàn cãi xì xào, nghe như thể có người ăn vụng mì gói ăn liền trong giờ lên lớp vậy.
“Trưởng đồn Tôn, theo anh, bắt nạt là gì?” Diêu Đại Bàng hỏi.
Tôn Khang suy nghĩ một lúc, “Thì là học sinh hư đánh học sinh ngoan thôi...”
“Anh sai rồi”, Diêu Đại Bàng lắc đầu, “bắt nạt học đường được chia làm hai dạng: một là dạng bạo lực, bao gồm đánh người, hiếp dâm như anh nói; một dạng khác là phi bạo lực, bao gồm sàm sỡ, nhục mạ, bài xích và coi thường...Hơn nữa, kẻ bắt nạt không chỉ là học sinh xấu, cũng có học sinh tốt, thí dụ như trong trường trung học hiện nay, bọn trẻ lớp điểm sẽ tỏ rõ sự coi khinh và bài xích ra mặt đối với bọn trẻ lớp thường, các giáo viên thì thường sẽ coi như không nhận thấy. Ngoài ra, xin đừng quên, chính bản thân giáo viên cũng thường xuyên là kẻ bắt nạt, có điều tra cho thấy, tỉ lệ giáo viên thể dục sử dụng bạo lực trong giờ lên lớp vô cùng cao, tình trạng giáo viên nam sàm sỡ học sinh nữ cũng rất thường gặp; còn về chuyện nhục mạ công khai các học sinh có thành tích không tốt, đặt biệt dành cho các em ấy, mỉa mai xuất thân thấp hèn, thậm chí bài xích chuyện bố mẹ các em ly dị...trong lúc lên lớp càng là chuyện thường như cơm bữa. Phải rồi, hai năm trước, có một số trường bắt các học sinh thành tích kém đeo khăn choàng xanh lục, mặc đồng phục đỏ, bắt các em đi bệnh viện để đo chỉ số thông minh, hành vi này cũng có thể được xếp vào các hành vi kể trên, dựa trên quy tắc chuẩn đang lưu hành của quốc tế - hễ là hành vi gây tổn thương cho thể chất và tâm hồn của học sinh, đều có thể được xem là bắt nạt.”
“Thế chẳng phải là quá nhiều hay sao?” Tôn Khang lẩm bẩm một câu.
“Tôi hiểu ẩn ý sâu xa của anh.” Diêu Đại Bàng nói. “Không ngại gì nói qua về một số liệu thống kê, căn cứ vào điều tra của các cơ quan có uy tín, 78% học sinh trung học trở thành nạn nhân của các hành vi bắt nạt khác nhau. Dĩ nhiên, các vị ngồi đây đều là các lão già gân, hồi còn đi học đánh người khác hay bị người khác đánh cũng là chuyện tầm thường, đến bây giờ bạn cũ họp mặt cũng không cảm thấy là có gì, nhưng trên thực tế, không phải là như vậy. Nghiên cứu phát hiện rằng, giữa kẻ bắt nạt và người bị bắt nạt, có tồn tại một hiện tượng truyền đời rất thú vị, đó là vị thế hoặc tâm lý của hai phía có thể tiếp tục kéo dài đến khi đã trưởng thành, thậm chí di truyền đến thế hệ sau.”
“Thế nghĩa là gì?” Tôn Khang không hiểu lắm.
Mã Tiếu Trung xen vào, “Tôi hiểu rồi, cũng tựa như là, hồi nhỏ ngày nào tôi cũng đánh tên Khang Củ Cải nhà anh, đến khi lớn lên, nếu thằng nhãi nhà anh gặp phải tôi, trên công việc và cuộc sống vẫn sẽ bị tôi ức hiếp, cứ thấy tôi thì phải gọi bằng cụ, cho dù đã có con đi nữa, thằng con nhà anh cũng sẽ bị thằng con nhà tôi đánh như vậy!”
Lâm Phụng Xung nhăn mặt gõ gõ mặt bàn, “Đang họp đấy, nghiêm túc chút đi, đừng văng tục, đừng gọi biệt danh!”
Mã Tiểu Trung cau mặt lại vẻ chế giễu.
Diêu Đại Bàng nói, “Lão Mã thô nhưng thật, anh ta nói rất đúng. Hiện tượng truyền đời gây tổn thương cực lớn đến nhân cách của người bị bắt nạt, khiến họ trở nên yếu đuối, nhát gan, tính ỷ lại lớn...khi trưởng thành.
Dĩ nhiên điều này vẫn chưa thấm vào đâu, bị tổn thương nhiều nhất vẫn là những đứa trẻ bị bắt nạt bởi dạng bạo lực, các em nữ bị đánh đập, cưỡng bức và lạm dụng, đấy là sự tổn thương kéo dài cả đời! Còn các bạn nam thì, theo nghiên cứu phát hiện, trong số các bệnh nhân tâm thần trưởng thành, trên 90% đều từng bị bắt nạt ở dạng bạo lực ở thời học sinh, còn trong số những kẻ sát nhân biến thái, hầu như 100% đều từng là nạn nhân của hành vi bắt nạt bạo lực, sự đau khổ cực độ khiến họ đi theo một hướng cực đoan khác.”
Hô Diên Vân khẽ rùng mình.
Cực kỳ tàn ác, sau khi ra tù có khả năng tái phạm rất cao, đồng thời hoàn toàn không thể đoán biết trước thủ đoạn phạm tội...
“Ở nước ngoài, hiện tượng bắt nạt cũng xảy ra, các nước Âu Mỹ phát triển thì tốt hơn được một chút, bởi vì họ tương đối coi trọng sự bồi dưỡng nhân cách lành mạnh của thanh thiếu niên. Còn tình trạng ở các nước châu Á thì hầu như là không tốt, nhất là ở Trung Quốc, đặc biệt nghiêm trọng” Diêu Đại Bàng cầm cốc giấy trên bàn lên uống một ngụm, “Kiểu giáo dục ứng phó với thi cử, nói cho cùng thì chính là một thứ logic rừng rú mà người giỏi thì thắng còn kẻ yếu sẽ bị đào thải, dựa trên thứ logic này, chuyện cá lớn nuốt cá bé đều là để khiến thế giới trở nên tốt đẹp hơn, huống hồ chuyện cá lớn bắt nạt cá bé. Vì vậy, dưới cây đũa chỉ huy của kì thi đại học, bọn học sinh đều đổi răng sữa thành răng sói, dựa vào bắt nạt để xây dựng nên quyền uy, áp chế đối thủ, thậm chí chỉ đơn thuần để trút bớt các kiểu xung động sinh lý của tuổi dậy thì, hoàn toàn không quan tâm sẽ đem lại hậu quả xấu nào cho người khác. Hơn nữa, kiểu bắt nạt này không phải là cố định, mà là lưu động, nói cách khác, kẻ bắt nạt ngày hôm nay khi gặp phải đối thủ mạnh hơn, có khả năng sẽ lại trở thành kẻ bị bắt nạt. Điều này dẫn đến hậu quả một đứa trẻ vị thành niên trở thành bạo chúa hoặc thần dân ngoan ngoãn vào thời kỳ then chốt nhất của việc hình thành nhân cách, sẽ mãi mãi không thể trở thành người bình thường với nhân cách kiện toàn”
“Ôi chao!” Mã Tiếu Trung không khỏi đớ miệng, “Lão Diêu, từ khi ông nghiên cứu vấn đề thanh thiếu niên, học vấn của ông nâng cao nhanh thế! Hễ mở miệng là lời nói y xì Khổng phu tử, nghe văn vẻ lắm.”
“Chứ không lẽ như anh, đã vô văn hóa còn không biết xấu hổ.” Tôn Khang mắng Mã Tiếu Trung một câu, rồi quay đầu qua hỏi Diêu Đại Bàng, “Lão Diêu à, tôi thì vẫn câu hỏi lúc nãy, ông cảm thấy bọn học sinh tự tụ họp lại với nhau thì có thể phòng tránh được chuyện bắt nạt sao?”
Diêu Đại Bàng im lặng trong giây lát, rồi đột nhiên nâng cao giọng, “Các đồng nghiệp có mặt tại đây, có lẽ đều biết sự kiện rừng thông vỏ trắng xảy ra khoảng mười năm trước chứ?”
Trong các cảnh sát có người gật đầu, có người ngơ ngác không biết gì cả.
“Sự kiện này không những vô cùng nổi tiếng, mà còn mang một ý nghĩa lịch sử nhất định.” Có lẽ quá mức kích động vì chuyện xưa, Diêu Đại Bàng bất giác đứng hẳn lên, “Tôi giới thiệu sơ lược với mọi người về diễn biến của sự kiện. Khoảng mười năm trước, hiện tượng bắt nạt trong học đường của thành phố ta vô cùng trầm trọng, lúc ấy có một học sinh của trường Trung học Hoa Viên Lý đã tập hợp các bạn thường xuyên bị bắt nạt trong lớp thành một “Hội đọc sách” thông qua phương thức viết tiểu thuyết trinh thám, dùng bạo lực để chế ngự bạo lực, ngăn chặn thành công sự bắt nạt của các học sinh hư. Danh tiếng của hội này lan truyền ra khỏi trường, nhiều học sinh ở nhiều trường xung quanh học tập các em ấy, thành lập các chi nhánh của Hội đọc sách, khiến khí thế của mấy băng đảng học sinh bất lương ở cả vùng đó giảm xuống rõ rệt, đừng nói là hăm dọa tống tiền, đánh người hành hung, vừa hơi ló đầu ra thôi là sẽ bị đánh đập. Thế là, bọn lưu manh này tụ tập lại với nhau, hợp mưu trừng trị kẻ đầu têu mọi chuyện là Hội đọc sách trường Trung học Hoa Viên Lý. Một hôm, vào sau giờ tan học, thông qua một em học sinh, bọn chúng lừa dụ các thành viên cốt cán của Hội đọc sách đến khu rừng thông vỏ trắng gần trường, đột ngột lấy hung khí ra, lao vào tấn công, Hội đọc sách không hề có sự chuẩn bị, tuy có vùng dậy phản kháng, nhưng số lượng ít ỏi không đủ chống cự lại sự đông đảo của bọn chúng...Vào thời khắc quyết định, các chi nhánh của Hội đọc sách của vài trường trung học lân cận khác nhận được tin báo, mau chóng đến cứu viện, ‘binh lực’ mạnh hơn gấp mấy lần, hình thành nên vòng vây bao quanh băng đảng lưu manh. Ngay sau đó, tiếng la hét giết chóc vang lên cả rừng, kinh thiên động địa. Sau một trận đọ sức quyết tử rung động lòng người, cuối cùng, Hội đọc sách cũng đã đánh bại được băng đảng lưu manh. Đến khi cảnh sát tới nơi, hiện trường vô cùng máu me, số người bị thương nhẹ nhiều đếm không xuể, cũng có nhiều người bị thương nặng. Do lúc ấy trời đổ mưa rào, bảo rằng cả khu rừng thông vỏ trắng ấy chảy máu cũng không ngoa...”
Nói đến đây, Diêu Đại Bàng chỉ tay về phía Hô Diên Vân, “Vị này, mọi người đều đã quen biết, Hô Diên Vân, nhà suy luận tiếng tăm lừng lẫy, thế nhưng cậu ấy còn có một thân phận khác ít ai biết đến, ấy chính là người học sinh đã tổ chức nên Hội đọc sách trường Trung học Hoa Viên Lý thông qua tiểu thuyết trinh thám mà tôi vừa nói lúc nãy.”
Một tràng âm thanh kinh ngạc vang lên trong phòng họp.
Vẻ mặt Hô Diên Vân tái nhợt, lời kể của Diêu Đại Bàng mang anh về buổi chiều mưa rào như trút nước mười năm về trước.
Quỳ một chân dưới mặt đất, miệng há to, thở hổn hển từng hơi.
Như thể kẻ vong mệnh.
Máu, rất nhiều rất nhiều máu, chảy xuống dọc theo cánh tay bị thương, nhảy nhót một cách điên cuồng trên mặt đất, hòa cùng những giọt nước mưa thành một vũng đỏ nhanh chóng loang ra, tựa như tuổi thanh xuân phẫn nộ đang sục sôi...
“Sau sự kiện lần ấy, cảnh sát đã tiến hành xử lý đối với cả hai bên tham dự vào vụ án...Thế nhưng sự kiện ‘rừng thông vỏ trắng’ cũng đã khiến cho các cơ quan giáo dục và tổ chức phòng ngừa tội phạm vị thành niên phải coi trọng cao độ, bởi vì theo nghiên cứu, các tổ chức hỗ trợ lẫn nhau để phản kháng lại sự bắt nạt, thông qua sự tự giác, tự chủ, tự phát của các em học sinh, không những có thể ngăn chặn hiện tượng bắt nạt mà còn tạo ra tác dụng thúc đẩy vô cùng lành mạnh cho nhân cách của những em từng bị bắt nạt, giúp các em ấy từ yếu đuối trở nên kiên cường, từ nhút nhát trở nên dũng cảm, từ gọi dạ bảo vâng trở nên bộc lộ tài năng, từ chủ nghĩa cá nhân chuyển sang đoàn kết hợp tác...Về sau, qua theo dõi và điều tra, sau khi các thành viên Hội đọc sách từng tham dự vào cuộc chiến ở rừng thông vỏ trắng năm xưa trưởng thành, phần lớn trong số họ đều đã hình thành nên phẩm chất không sợ cường quyền, tư duy độc lập và kiên cường bất khuất.”
“Xem ra Hội Tự lực thanh thiếu niên Trưởng Thành Xanh quả thực rất có ý nghĩa.” Lâm Phụng Xung cảm khái. “Lão Diêu, dựa vào đâu mà ông cho rằng người đã thuê ‘đơn đỏ’ là Đoàn Tân Nghênh, còn đối tượng phải giết là Vu Văn Dương?”
Diêu Đại Bàng ngồi lại xuống ghế, dang tay ra nói, “Mặc dù Hội Tự lực thanh thiếu niên Trưởng Thành Xanh hai năm nay đã hỗ trợ cảnh sát tìm ra rất nhiều tội phạm vị thành niên, nhưng do 90% công việc là cung cấp sự ủng hộ về mặt tâm lý và giúp đỡ về pháp lý cho nạn nhân bị bắt nạt, chỉ có 10% công việc là cung cấp manh mối của tổ chức tội phạm vị thành niên cho cảnh sát - mà 10% này còn được chúng tôi bảo mật nghiêm khắc - nên cho đến nay vẫn chưa có bất kỳ vụ việc trả thù nào của tổ chức tội phạm vị thành niên nhắm đến Hội Tự lực, Vu Văn Dương với chức vụ Trưởng ban cán sự càng không có khả năng là đối tượng tấn công bị nhắm riêng đến. Thế nhưng trước mắt, chúng tôi được biết Đoàn Tân Nghênh đang tìm cơ hội ám sát Vu Văn Dương trước khi cậu ấy ra nước ngoài. Các vị lão đệ, nếu Vu Văn Dương gặp nạn vào khoảng thời gian này, sẽ gây ra ảnh hưởng rất lớn đến Hội Tự lực, thậm chí dẫn đến giải thể. Đây sẽ là một sự thất bại nặng nề đối với thành quả khống chế tội phạm vị thành niên mà chúng ta khó khăn lắm mới gặt hái được...”
Ngay lúc này, Hạ Chúc Huy từ nãy đến giờ vẫn khoanh tay dựa vào góc tường bỗng nhiên nói một câu, “Thế ý của ông là, để đảm bảo cho Vu Văn Dương và Hội Tự lực, việc điều tra rõ ràng nguyên nhân cái chết của con gái Đoàn Tân Nghênh hoàn toàn có thể xem như không có gì đáng kể?”
“Rầm!”
Diêu Đại Bàng đập mạnh xuống bàn, đứng dậy, “Lão Hạ, tôi nói thế hồi nào!”
“Thì ý ông là như vậy mà...”, Hạ Chúc Huy nói một cách từ tốn.
“Nhảm nhí!” Mặt Diêu Đại Bàng phình lên đỏ gay, đến cả chiếc mũi khoằm chim ưng cũng trở nên nhọn hơn, “Tôi có ý như vậy hồi nào?”
“Ý ông là thế đấy!” Hạ Chúc Huy giống như đột nhiên biến thành một người khác, những lời nói ra mang đầy vẻ hùng hổ, “Dù sao thì Đoàn Minh My cũng đâu phải con gái ông, chết hay không cũng chẳng sao, ông phải che chở được cái Hội Tự lực gì đấy dưới đôi cánh của ông, đó mới là điều quan trọng hơn cả.”
Diêu Đại Bàng đá một cú văng cả ghế, xông bổ về phía Hạ Chúc Huy. Lâm Phụng Xung hét, “Lão Diêu, ông ngồi xuống cho tôi!”, ông mới buông nắm đấm đã giương lên một nửa, miệng vẫn còn mắng, “Cái thằng họ Hạ kia, anh có tin tôi xé rách miệng anh ra hay không? Anh còn có mặt mũi nói điều này sao? Năm xưa, rõ ràng anh là người đầu tiên đến hiện trường tử vong của Đoàn Minh My, anh điều tra ra được cái đếch gì? Ba năm sau đòi làm Gia Cát Lượng à? Anh có đủ tư cách không!”
Trong phòng họp lặng phắc như tờ, tựa như chiến trường vào thời điểm ban mai, đến cả cỏ dại cũng run bần bật.
Hạ Chúc Huy nhìn Diêu Đại Bàng một cái, rồi lặng lẽ mở cửa, bước ra khỏi phòng họp.
Hô Diên Vân vội vàng đi theo ra ngoài.
“Lão Hạ, Lão Hạ!” Anh bắt kịp Hạ Chúc Huy trong hành lang, “Sao đột nhiên ông nổi xung lên thế?”
“Lão Diêu cũng giống như anh, đều chưa từng làm cha, vì vậy ông ấy không hiểu đâu”, Hạ Chúc Huy thở ra một hơi thật dài, “hơn nữa, lời phê bình của ông ấy cũng không sai, ba năm trước, quả thực tôi là người đầu tiên đến hiện trường, thế nhưng tôi chẳng phát hiện được gì cả. Tôi cảm thấy có gì đó không đúng, thế nhưng tôi lại vẫn không phát hiện ra gì, vì điều này mà tôi đã tự trách bản thân suốt ba năm, suốt ba năm ròng rã đấy. Tôi rất sợ có ai lại nhắc đến chuyện này, ai ngờ, chạy đâu vẫn không thoát...”
Hô Diên Vân nhìn ông, không nói gì.
“Phải rồi”, Hạ Chúc Huy nhìn anh một thoáng, “tôi nghe rất nhiều người bảo, anh là đại thám tử hàng đầu trong nước ta, đã qua ba năm rồi, anh còn có thể phát hiện ra gì không? E rằng cũng không thể đâu nhỉ?”
Hô Diên Vân cười nhẹ, bá vai ông, đi ra khỏi Đồn công an, “Cứ phải thử đã, không thử thì làm sao biết là không được chứ?”