Phục Thù

hiện trường

Hô Diên Vân và Hạ Chúc Huy đi qua ngõ, đến một con phố nhỏ có mặt đường hơi nghiêng, hàng cây huyền hoa hai bên phố, lá cây sum sê như thể dựng nên một dãy lều bạt màu lục dài. Lúc mới đầu, hai người không ai nói gì cả, chỉ cắm đầu sánh vai nhau bước đi, về sau không biết làm thế nào lại bắt đầu mở lời với nhau

Có lẽ là vừa nãy, những cảm xúc của người làm cha mà Lão Hạ nói đã lay động một sợi dây nào đấy trong lòng Hô Diên Vân, anh nói về những chuyện không vui giữa anh và bố mình, Hạ Chúc Huy nghe rất nghiêm túc. Lúc sắp nói xong, Hô Diên Vân cười cay đắng, “Thật sự tôi không hiểu, vì sao bố tôi cứ xem thường tôi, cứ không thể hiểu rõ tôi, cứ hy vọng tôi giống như ông ấy, tìm được một đơn vị tốt, ở lại đó cả đời.”

Hạ Chúc Huy cười rồi bảo, “Đấy chính là người làm cha, không mong gì cả, chỉ mong con mình thật khỏe mạnh, bình an, ổn thỏa.”

“Lẽ nào ông ấy không hiểu, tôi không muốn sống theo cách mà ông ấy cho là tốt, tôi không thích đi trên con đường ông ấy đã sắp đặt sẵn hay sao?” Hô Diên Vân hơi ủ dột.

“Sao ông ấy lại không hiểu chứ.” Hạ Chúc Huy nói. “Ban nãy không phải tôi đã nói với anh rồi sao, mỗi một người làm cha, kể từ ngày đầu tiên con mình ra đời đã bắt đầu lo lắng, anh biết ông ấy lo nhất điều gì không?”

“Lo con mình bị bệnh?”

Hạ Chúc Huy lắc đầu.

“Lo con mình không làm nên chuyện”

Hạ Chúc Huy lại lắc đầu.

“Thế...tôi chịu.”

“Điều ông ấy lo nhất là có một ngày ông ấy không còn nữa, không chăm sóc được cho con thì phải làm sao. Vì vậy, càng già thì càng lo lắng, không phải sợ chết, mà là sợ con mình bước lên một con đường lởm chởm gập ghềnh, lỡ như bị ngã, mình sẽ không thể đỡ nó đứng dậy như lúc còn nhỏ nữa...”

Hô Diên Vân hơi kinh ngạc, nhất thời chìm vào im lặng. “Nhưng tôi không thể tha thứ cho cái tát mà ông ấy đã tát tôi.” Bỗng nhiên anh nói.

Âm thanh trầm uất, như thể đã bị nén trong lồng ngực mười mấy năm.

Hạ Chúc Huy dừng bước, nhìn anh, sự khó hiểu tràn ngập trong mắt.

“Vừa nãy, Đội trưởng Diêu đã nói đến sự kiện ở rừng thông vỏ trắng… thật ra hiện trường còn khốc liệt hơn những gì ông ấy kể. Sau khi cảnh sát đến nơi, đưa những học sinh bị thương như chúng tôi đến bệnh viện, bác sĩ kiểm tra, băng bó xong xuôi thì chuyển tôi sang phòng theo dõi để nghỉ ngơi. Lúc này, bố tôi nhận được tin, vội đến bệnh viện, xông vào phòng theo dõi, tát thẳng vào mặt tôi một cái thật mạnh, sau đó mắng tôi là ‘thằng khốn, gây chuyện thị phi gì đó’.” Hô Diên Vân giận dữ. “Ông ấy nào biết là chúng tôi tự vệ, chúng tôi chiến đấu vì chính nghĩa và danh dự chứ!”

“Nếu tôi là bố anh, tôi cũng sẽ cho anh một bạt tai.” Hạ Chúc Huy nói.

Hô Diên Vân sững lại, “Vì sao?”

“Tôi đâu cần biết ai là chính nghĩa, ai là phi chính nghĩa chứ, tôi chỉ biết rằng, con tôi suýt nữa đã bỏ mạng, không cần biết lý do cao thượng gì đi chăng nữa, con không thể chết trước cha, hiểu chứ!”

Hô Diên Vân ngẩn ngơ, sau đó chìm hẳn vào trầm lặng. Họ đi sánh vai nhau rất lâu, đột nhiên, Hô Diên Vân hỏi, “Sau khi Đoàn Tân Nghênh ra tù, có lẽ cậu ta đã đến Đồn công an đường Hồng Sơn trình diện, ông có gặp cậu là không?”

Hạ Chúc Huy gật đầu, “Sau khi thi hành xong án phạt, phạm nhân ra tù đều phải đến Đồn công an trực thuộc khu vực mình sinh sống để nộp lại giấy chứng nhận phóng thích và các hồ sơ liên quan, làm thủ tục đăng kí hộ khẩu, đây là quy tắc bao lâu nay. Lúc Đoàn Tân Nghênh đến đồn, người làm thủ tục cho cậu ta không phải là tôi, nhưng về sau tôi có gặp cậu ta một lần.”

Phía trước đã có thể nhìn thấy những tòa nhà đính gạch sứ giả cổ màu đỏ của khu Hồng Đô, đứng giữa nền trời xanh, trông như những tòa lâu đài châu Âu từ trên trời hạ xuống.

Hạ Chúc Huy chỉ vào một quán cà phê trên đường ven phía Bắc của tiểu khu nói, “Tôi trông thấy cậu ta ở ngay chỗ đấy.”

Quán cà phê cũng được trang trí bằng gạch sứ giả cổ màu đỏ thẫm, mang vẻ vô cùng hài hòa với khu Hồng Đô, như thể phần đầu gối của tòa nhà duỗi ra khi nghỉ ngơi. Trên khung cửa màu đỏ sẫm dùng các loại thực vật xanh trang trí thành vài chữ cái tiếng Anh, xem ra là tên của quán cafe, còn có thể thấy được từng chùm đèn màu thấp thoáng chỉ được thắp sáng lúc muộn bên kia kính cửa sổ.

Hô Diên Vân hơi kinh ngạc, “Cậu ta đi uống cà phê sao?”

“Không phải quán cà phê, mà là tiệm đồ dùng trẻ em bên cạnh.” Hạ Chúc Huy chỉ vào tiệm đồ dùng trẻ em Vui Vẻ với những bức tượng của Cường Trọc và Gấu Đại, Gấu Nhịt [1] trước cửa, nhớ lại rằng, “Một buổi tối nọ, tôi đi từ đầu bên kia đường sang bên này, thoáng trông thấy Đoàn Tân Nghênh với cái lưng gù, tay đút trong túi bước đến phía tôi từ xa. Do đang cúi thấp đầu nên cậu ta không trông thấy tôi, tôi đang định chào hỏi thì đột nhiên, thùng loa bên ngoài cửa hiệu ấy phát ra bài hát Bố ơi, mình đi đâu thế. Đoàn Tân Nghênh như giật nảy cả mình, đứng trân trân trước cửa mà nghe, trông biểu cảm, mặt mày cậu ta như thể đều bị đông cứng cả, ngẩn ngơ cả người, khiến tôi cũng ngại chào hỏi. Tôi đi ngang qua cậu ta, đi rất xa rồi, lúc quay đầu lại nhìn, cậu ta vẫn đứng yên tại chỗ nghe bài hát đấy...Tôi nghĩ có lẽ đấy là lần đầu tiên từ sau khi ra tù, cậu ta nghe thấy bài hát mới thịnh hành hai năm gần đây ấy.”

Bố ơi, bố ơi, mình đi đâu thế?

Có bố đây thì không sợ trời không sợ đất,

Bé cưng,bé cưng bố là cây đại thụ của con,

Ngắm bình minh cùng con cả đời....

Không hiểu vì sao, trong đầu Hô Diên Vân vắng đi vắng lại giai điệu của bài Bố ơi, mình đi đâu thế, trước đây anh chỉ cảm thấy đây là bài hát thịnh hành, đi đâu cũng thấy phát, nhưng lúc này lại bỗng cảm thấy - đồng thời tin rằng cảm giác của mình không hề sai chút nào....

Ngay lúc ấy, Đoàn Tân Nghênh đứng trước cửa tiệm đồ dùng trẻ em Vui Vẻ, chắc chắn là đang nhớ đến cô con gái không may qua đời vào ba năm trước.

Hô Diên Vân hít sâu một hơi, để những cơn sóng trào dâng trong lòng bình tĩnh trở lại, rồi hỏi Hạ Chúc Huy, “Ông… đã gặp Đoàn Minh My bao giờ chưa? Tôi đang nói lúc cô bé còn sống”

“Sao chưa? Một cô bé đặc biệt tốt bụng, trông hơi gầy, đôi mắt to đen lay láy, mỗi cái chớp mắt đều như thể biết nói vậy, sau đầu lúc nào cũng thắt một bím tóc đuôi ngựa, , chỉ mỗi tội là không đủ chất dinh dưỡng, tóc hơi ngả vàng, hễ chạy là như thể kéo theo một chú sóc nhỏ, vừa đáng yêu, vừa khiến người ta đau lòng.” Hạ Chúc Huy thở dài một hơi, nói, “Sau khi Lão Đoàn thất nghiệp, vợ cậu ta bỏ đi, trong nhà có một người cha già bệnh liệt giường, đến cả tiền để chữa bệnh cũng không có. Cậu ta phải chịu áp lực lớn, lại không còn cách nào khác, thường xuyên uống rượu say bí tỉ, sau đó nằm vật ra ngay đầu đường nói lảm nhảm. Người như cậu ta, chỉ có một chữ - nhát, say rượu lảm nhảm cũng không dám nói lớn. Đoàn Minh My rất ngoan, chỉ cần trời tối, thấy bố không về thì sẽ ra đường tìm; tìm được rồi, một mình không vác nổi bố, thì nhờ những hàng xóm lân cận giúp đỡ. Có lần gặp được tôi mặc đồng phục cảnh sát, cô bé còn kéo tôi lại nói ngon nói ngọt mãi, nhờ tôi giúp bố nó, đáng thương lắm cơ!”

Hô Diên Vân nói, “Luật sư mà nhà họ Vu mời cũng từng nói với tôi, những người hàng xóm xung quanh đây đều bảo Đoàn Minh My rất nhân nghĩa.”

“Nhân nghĩa, cô bé ấy xứng đáng với hai chữ này.” Hạ Chúc Huy nói. “Nhưng từ xưa đến nay, ai mang hai chữ này trên người mà không gặp chuyện xui xẻo?”

“Vậy ông đã gặp vợ của Đoàn Tân Nghênh bao giờ chưa?”

Hạ Chúc Huy nói, “Có nghe nói rồi, nhưng chưa gặp, nghe bảo trông cũng khá chuẩn, nhưng không phải là hạng tốt lành gì, hồi xưa lúc Lão Đoàn làm kĩ thuật thì cô ta thấy cũng đủ tiền để sống. Sau khi cưới, nơi làm việc của cô ta ở xa, để chiều cô ta, Lão Đoàn thuê một căn hộ gần nơi làm việc của cô ta để sống cùng nhau, còn phải chạy qua chạy lại, thi thoảng lại phải về chăm sóc người cha già không dậy được khỏi giường. Đến khi Lão Đoàn vừa thất nghiệp, cô ta lập tức vỗ mông rồi chạy biến. Loại phụ nữ này, ai lấy phải cô ta, đến cả trên mồ mả tổ tiên cũng sẽ bốc khói đen vì giận.”

Ngay sau đó, Hạ Chúc Huy đột nhiên hô lên một tiếng, “Củng Trụ”

Một gã nhỏ người đang đi vội vã trên vỉa hè cách đấy không xa dừng chân đứng lại, nheo mắt nhìn thoáng qua phía này, trên khuôn mặt đen đỏ lập tức hiện lên nụ cười ngây ngô. Đoạn, người nọ đi về phía bên này, đến gần trước mặt hai người rồi làm động tác kính lễ, “Anh Hạ!”

“Không cần làm thế với tôi.” Hạ Chúc Huy vừa cười vừa vỗ vai gã. “Nghe nói cậu không còn ở đội dân phòng nữa à? Không phải đang làm tốt lắm sao?”

Củng Trụ vẫn cười ngây ngô, “Kiếm tiền ít quá, việc thì nhiều, lại còn nguy hiểm, hơn nữa thanh danh còn không tốt, vì vậy em không làm nữa.”

“Thế có cần tôi giới thiệu cậu sang đội quản lý trật tự không?”

Củng Trụ vội phẩy tay lia lịa, “Thế chi bằng em về làm dân phòng cho rồi...”

Hạ Chúc Huy cười ha hả, cười rất vui vẻ. Đây là lần đầu tiên kể từ khi gặp nhau vào sáng sớm, Hô Diên Vân thấy người này này để lộ nụ cười chân thành đến vậy.

Hạ Chúc Huy lại hỏi, “Thế giờ cậu đã tìm được công việc mới chưa?”

Củng Trụ gật đầu, “Có một khu dân cư hơi cũ muốn tuyển em, còn có một nhà trẻ cũng đang tuyển dụng, em đang chuẩn bị đi thử sức đây.”

“Ừ ừ, vậy tôi không làm phiền cậu nữa.” Hạ Chúc Huy nói. “Dù cuối cùng cậu làm ở đâu thì cũng phải báo một tiếng với tôi đấy.”

“Vâng!” Củng Trụ vẫy vẫy tay, tiếp tục bước về phía vừa đi ban nãy.

Đi được độ 10 mét, gã đột nhiên nghe thấy có người hỏi vọng tới từ sau lưng, “Củng Trụ, tối qua anh đã giao gì cho Đoàn Tân Nghênh?”

Ban ngày ban mặt, trên con phố nhỏ chật hẹp dường như vang lên một tiếng sấm rền.

Củng Trụ sững sờ, chậm rãi quay người lại. Đầu tiên, gã nhìn thấy cái miệng đang ngoác to của Hạ Chúc Huy, sau đó mới nhìn thấy khuôn mặt búng ra sữa với biểu cảm nghiêm nghị bên cạnh.

“Không phải tối qua anh tìm Đoàn Tân Nghênh, còn đưa cho cậu ta một bọc ni lông chứa đồ nữa sao?” Hô Diên Vân hỏi, “Trong đó đựng gì?”

Hạ Chúc Huy lúc này mới phản ứng lại, “Củng Trụ, cậu giao gì cho Đoàn Tân Nghênh? Đến tôi cũng không biết, hai người các cậu chắp nối với nhau từ khi nào?”

Củng Trụ chậm rãi cúi gằm đầu.

Tối hôm qua, trong căn hộ theo dõi, Hô Diên Vân nhìn thấy viên bảo vệ “chắp nối” với Đoàn Tân Nghênh ấy. Nhờ việc điều tra nhiều vụ án lâu năm, từ lâu, anh đã có thể thông qua một bóng dáng, mái tóc để nhớ nằm lòng đặc điểm của kẻ tình nghi, huống hồ là cả một chuỗi động tác đi lại và hành vi đặc điểm rõ ràng này. Vì vậy, anh lập tức dùng một câu hỏi thình lình nhằm “khóa chặt” Củng Trụ lại trước mặt.

“Anh ta chính là viên bảo vệ được nhắc đến trong lập tài liệu mà anh đã xem, người mà lúc làm khẩu cung có lời khai cực khác nhau trong hai lần thẩm vấn đấy.” Hạ Chúc Huy nói nhỏ với Hô Diên Vân.

Thì ra là thế! Hô Diên Vân đã nhớ ra. Đúng vậy, vào lần gặp đầu tiên, Trương Hạo đã từng nhắc đến với anh, tầm chiều tối hôm xảy ra sự việc, Đoàn Tân Nghênh không tìm được con gái, lúc muốn vào khu Hồng Đô để tìm, viên bảo vệ giữ cửa bảo đã nhìn thấy Đoàn Minh My đi vào tiểu khu - tên của viên bảo vệ đó chính là Củng Trụ. Hơn nữa, sau khi Đoàn Minh My chết, gã là nhân chứng, đã hai lần phối hợp điều tra với cảnh sát, lần thứ nhất là vào ngay buổi tối hôm xảy ra án mạng, gã khai thẳng không giấu giếm, rành rọt rõ ràng; nhưng ở lần thứ hai, chỉ mới cách có một ngày mà thái độ của gã đã có sự thay đổi rất rõ ràng...

Hô Diên Vân thoáng nhìn Hạ Chúc Huy một cái, ánh mắt toát lên câu hỏi, “Tôi có thể tra hỏi anh ta hay không?” Hạ Chúc Huy nhẹ nhàng gật đầu.

“Trong ba năm qua, xem ra anh không hề cảm thấy nhẹ lòng, luôn có một gút mắc không thể gỡ, đúng chứ? Luôn cảm thấy mình hổ thẹn với Đoàn Tân Nghênh, dúng chứ?” Hô Diên Vân đổi một góc tiếp cận khác để gây khó dễ cho Củng Trụ “Tôi đã xem bút lục của cảnh sát điều tra anh sau khi sự việc xảy ra, tôi có thể cảm thấy anh có một số chuyện muốn nói nhưng lại không nói ra. Hoặc chuẩn xác hơn - do sự ngăn cản hoặc mua chuộc của nhà họ Vu, sau một đêm, chuyện mà lẽ ra anh định nói với cảnh sát đã bị anh nuốt về trong bụng, tôi nói có đúng không?”

Củng Trụ vẫn không nói gì.

“Trụ Tử!” Hạ Chúc Huy gọi một tiếng.

Âm thanh không lớn, nhưng Củng Trụ lại giống như sực tỉnh từ trong giấc mộng, nhìn sững Hạ Chúc Huy với vẻ hoảng hốt không biết làm sao.

“Đây là Hô Diên Vân, là nhà suy luận nổi tiếng trong nước ta, có lẽ cậu đã từng nghe tên của anh ấy.” Hạ Chúc Huy giới thiệu, “Anh ấy đang điều ra lại vụ việc con gái của Đoàn Tân Nghênh tử vong ba năm về trước, nếu cậu biết được gì thì nhất định phải nói với anh ấy.”

Củng Trụ nở một nụ cười gượng gạo, “Anh Hạ, ba năm trước, những gì cần nói em đã nói rồi, quả thực cũng không còn gì...”

“Thế tối qua cậu giao gì cho Đoàn Tân Nghênh?”

“Thì là… một rổ trái cây, nho, dưa bở gì đấy.” Củng Trụ nói, sự ngập ngừng giữa lời nói như thể hạt cát trong cơm, dù nhỏ nhưng đặc biệt cấn răng.

“Cậu qua lại với Lão Đoàn từ khi nào?”

Củng Trụ nói, “Sau khi ra tù, anh ta tìm việc làm khắp nơi, có một lần gặp được em, tán gẫu một chút, rồi dần trở nên quen thân nhau. Em còn từng đến nhà anh ta ngồi chơi. Hôm qua, em có gọi một cuộc điện thoại cho anh ta, anh ta bảo em buổi tối qua nhà uống rượu lớn gẫu, thế là em đi, mà đâu thể hai tay trống trơn đến nhà người ta được, vì vậy em đã mua ít trái cây mang cho anh ta.”

Hạ Chúc Huy nghe xong, lại cảm thấy có lý.

“Thế vì sao anh vừa mới đưa đồ cho cậu ta xong đã bỏ đi ngay?” Hô Diên Vân nói.

Củng Trụ nói, “Anh ta...anh ta bảo gần đây bị vướng phải ít chuyện phiền phức, bị người ta theo dõi, vì vậy bảo tôi rời khỏi đó, hẹn hôm khác tán gẫu, tôi hơi sợ, bèn từ biệt anh ta.”

“Chân của bố Đoàn Tân Nghênh đã đỡ hơn chút nào chưa?” Hạ Chúc Huy hỏi.

Củng Trụ lắc đầu, “E rằng ông cụ cũng không còn bao nhiêu ngày nữa...”

“Sao lại thế được? Theo tôi biết thì là do bệnh tiểu đường nên phải cưa chân đi thôi mà.” Hạ Chúc Huy tròn mắt vẻ kinh ngạc.

Củng Trụ không khỏi thở than, “Chữa muộn quá, các di chứng đi kèm đều đã lan ra khắp người, chỉ còn biết đếm ngày còn lại thôi.”

Trên con phố nhỏ rắc đầy ánh nắng, biểu cảm của ba người lại không hẹn mà cùng có chút ảm đạm.

“Cả gia đình này, thật sự đáng thương quá...”, Hạ Chúc Huy thở ra một hơi dài, nói với Củng Trụ, “Trụ Tử, cậu là một người có lương tâm, nếu giúp được Lão Đoàn thì hãy giúp cậu ta nhiều vào. Nhưng nhớ là phải cẩn thận, đừng để đến lúc cậu ta đi chệch đường lại kéo theo cả cậu.”

“Vâng vâng!” Củng Trụ hứa, rồi nhìn Hô Diên Vân một cái, thấy Hô Diên Vân không có phản ứng gì, bèn cúi gầm đầu đi mất.

Mãi đến khi gã đã đi rất xa, Hô Diên Vân mới nói với Hạ Chúc Huy, “Lão Hạ, ông có thể điều một người bám theo gã không?”

Hạ Chúc Huy không hiểu lắm, “Tôi đâu cảm thấy cậu ta có vấn đề gì?”

“Nếu như ông và một người bạn hẹn uống rượu vào lúc 10 giờ tối, ông sẽ đem gì đến? Gà quay hay là cánh gà nướng?” Hô Diên Vân nói, “Nhưng kiểu gì thì cũng sẽ không cầm một rổ trái cây chứ?”

“Biết đâu là cho bố Đoàn Tân Nghênh thì sao?” Hạ Chúc Huy nói.

Hô Diên Vân nhíu mày, “Ông sẽ biếu dưa bở cho một bệnh nhân tiểu đường phải cắt bỏ chân sao?”

Hạ Chúc Huy phá ra cười, “Được rồi, được rồi, tôi thừa nhận não tôi không tốt được như anh, được rồi. Nhưng tôi chỉ là một thằng lính quèn ở Đồn công an, thật sự không điều được ai đi theo dõi Củng Trụ cả.”

Hô Diên Vân thở dài một hơi, “Phải rồi, Lão Hạ, chân của bố Đoàn Tân Nghênh bị cắt bỏ như thế nào? Tôi xem hồ sơ, thấy ba năm trước, tang lễ của Đoàn Minh My vẫn do ông nội lo liệu cơ mà, lúc đó ông ấy chắc vẫn chưa bị sao chứ?”

“Theo tôi nhớ thì hình như là không bao lâu sau khi Đoàn Tân Nghênh vào tù, chính vì di chứng bệnh tiểu đường nên bố cậu ta đã phải cắt chân...Thật ra, bố của Đoàn Tân Nghênh vẫn luôn có bệnh tiểu đường, thế nhưng nghe bảo vẫn khống chế khá tốt, không biết sao về sau lại đột nhiên bị nặng đến mức phải cắt bỏ chân như thế. Ôi, hạnh phúc lúc nào cũng đến từng chút một, còn xui xẻo thì lúc nào cũng đến cả ổ.”

Hai người họ lại lần nữa cùng chìm vào im lặng, sánh vai nhau đi về phía trước, không biết làm sao lại đi đến được phía Nam của khu Hồng Đô.

Toàn bộ phía Nam của khu Hồng Đô bị rào lại bởi dãy hàng rào sắt chỉnh tề thống nhất, mỗi đỉnh nhọn của lan can đều là những mảnh gai sắt rất nhọn. Hô Diên Vân bước lên trước, tò mò chạm nhẹ ngón tay lên đỉnh nhọn của gai sắt, đau đến nỗi phải xuýt xoa một tiếng.

Bên kia rào sắt vào là một bãi cỏ được cắt tỉa bằng phẳng lạ thường, như thể vừa bị cạo thành đầu đinh, trên đó có vài bó cây xanh, cũng đều được thợ làm vườn đẽo tạc một cách tỉ mỉ, tựa như từng hạt phỉ thúy bất cẩn bị đánh rơi từ trên trời xuống. Phía sau bãi cỏ là tòa nhà ốp gạch sứ màu đỏ.

“Mấy song cửa sổ kia, có lẽ chính là của nhà họ Vu.” Hạ Chúc Huy chỉ.

Hô Diên Vân ngẩng đầu thoáng nhìn, nhà Vu Văn Dương nằm ở tầng ba, một dãy cửa sổ chạm sàn to lớn xa hoa, những bức phù điêu hai bên rèm cửa - các nữ thần Muse trông sống động, tựa như sẵn sàng nhổ nước bọt xuống người đi bộ ngang dưới chân bất kỳ lúc nào.

Ngay lúc này, bên cạnh họ đột nhiên xuất hiện hai người đàn ông lực lưỡng mặc thường phục màu xám, trông thật sự giống như hai anh em sinh đôi.

Trong các thớ thịt dày cộm trên mu bàn tay và ánh tinh nhạy phát ra từ đôi mắt, có thể biết được họ đều là con nhà võ, mang võ công tuyệt thế trên người.

“Các anh là ai? Các anh chỉ lên cánh cửa sổ ấy làm gì?” Một người trong cặp sinh đôi hỏi với vẻ hung dữ, dường như không coi bộ đồng phục cảnh sát của Hạ Chúc Huy ra gì.

Hạ Chúc Huy nổi giận đùng đùng, “Tôi thích chỉ cánh cửa sổ nào thì tôi chỉ đấy, liên quan quái gì đến các anh!”

Đúng lúc này, một gã cao to lưng hùm vai gấu đi từ xa đến, mụn trứng cá khắp mặt khiến Hô Diên Vân sực nhớ ra ngay: đây chính là người đột nhiên ra tay ngăn cản Diêu Đại Bàng mang Vu Văn Dương đi vào buổi tối hôm ấy trước cửa phòng khám thú y.

Cặp song sinh vừa thấy gã, lập tức cúi người rồi lui sang một bên.

Mặt Mụn không màng gì đến Hạ Chúc Huy, móc ra một tấm thẻ chứng nhận, đưa cho Hô Diên Vân.

Tấm thẻ có lớp da ngoài màu xanh lục, trên đó không có bất kỳ một chữ nào. Mở ra xem, bên phải là ảnh và số hiệu của Mặt Mụn, không có chữ, bên trái là tranh phác chì một tòa lầu thành Bắc Kinh, trên lầu thành treo một tấm biển cao cao viết đúng một chữ “Cửu”.

Hô Diên Vân sững người, đây là thẻ công tác của Công ty Bảo an Cửu Môn mà ai ai cũng biết.

“Công ty Bảo an Cửu Môn” nổi danh là công ty bảo an hàng đầu trong nước, là công ty nhà nước, tự xưng có thể chấp hành tất cả “nhiệm vụ mà quân đội và cảnh sát vũ trang không tiện tham gia”, sức chiến đấu mạnh mẽ đến mức trở thành huyền thoại. Thông thường, họ rất ít khi nhận ủy thác của người dân, không ngờ giờ đây lại có thể trở thành vệ sĩ cá nhân của Vu Văn Dương. Điều này không những khiến Hô Diên Vân kinh hãi với “gốc gác” của nhà họ Vu, anh càng cảm thấy ý định báo thù của Đoàn Tân Nghênh khó như lên trời.

Chả trách lần trước, ở trước cổng phòng khám thú y, Mặt Mụn vừa trình thẻ ngành ra, Diêu Đại Bàng lập tức ngưng giằng co với Vu Văn Dương, Hô Diên Vân trả thẻ lại cho Mặt Mụn.

Mặt Mụn quay đầu lại nói với hai thuộc cấp, “Tiếp tục tuần tra đi, hai vị này là người phe ta.”

Hô Diên Vân suýt nữa thì buột miệng, “Ai cùng phe với anh!”, nhưng đến khi nói ra thật thì là một câu thế này, “Điều này cũng có nghĩa là, dưới cửa sổ nhà họ Vu luôn có người giám sát suốt hai mươi tư giờ?”

Mặt Mụn gật đầu, “Trong nhà họ Vu cũng có hai người của chúng tôi canh gác.”

Hô Diên Vân ném ánh mắt lên một cái cây bên đường phía ngoài lan can sắt của tiểu khu, hàng cây um tùm như tán ô vừa đúng đối diện với cửa sổ nhà họ Vu, những cành lá sum sẽ chĩa ra rậm rạp xanh tươi, chỉ một chút nữa thôi là sẽ đè lên hàng dây điện bên cạnh.

“Nếu có người trèo lên đấy, nhắm bắn vào qua cửa sổ thì làm sao?” Hô Diên Vân hỏi.

“Anh Hô Diên, anh phải biết rằng Cửu Môn sẽ không phạm những sai lầm hạ đẳng đến như vậy.” Mặt Mụn thoáng cười, nụ cười hơi tàn nhẫn, “Bất kỳ ai cũng không thể cầm vũ khí trèo lên ngọn cây này.”

“Nhưng chẳng phải hôm qua vẫn có người lên đấy để cắt tỉa cành cây hay sao?” Hô Diên Vân chỉ vào một số cành vụn vẫn chưa quét sạch xung quanh gốc cây, nơi mấu cắt của chúng vô cùng ngay ngắn.

Mặt Mụn gật đầu, “Hôm qua là ngày cố định mỗi năm mà trung tâm giữ gìn xanh hóa môi trường thuộc thành phố sẽ đi cắt tỉa các loại cây cối ở những nơi công cộng, chủ yếu là cắt đi những cành nhánh có khả năng đè phải dây điện cao thế, để đề phòng gây ra hỏa hoạn. Tôi đã kiểm tra giấy tờ của người thợ làm vườn đến cắt tỉa cây này, đã kiểm chứng danh tính của anh ta, cũng đã soát người anh ta, ngoài một cây kéo cắt cành được mang lên cây ra, đến cả xâu chìa khóa anh ta cũng phải tháo ra giao cho chúng tôi.”

Hô Diên Vân nhớ ra, hôm qua anh còn gặp mặt người thợ làm vườn ấy một lần, đó là lúc anh đang dốc hết sức tìm Vu Văn Dương, gặp được người đó ở chốt chặn ngoài cổng. May nhờ người thợ làm vườn ấy, anh mới có thể xác nhận được Vu Văn Dương đã ra ngoài.

Lúc ấy, tình thế khá căng thẳng, anh không nhớ lắm tướng mạo của người thợ làm vườn ấy.

Anh ta có mang khẩu trang không? Không, lúc ấy anh ta đang uống nước ở bốt cổng mà, nói như thế, tướng mạo anh ta có lẽ rất bình thường, hơn nữa chắc chắn bản thân anh cũng chưa từng gặp, nếu không kiểu gì cũng sẽ có một ít ấn tượng.

“Anh Hô Diên”, Mặt Mụn thấy vẻ không yên tâm tràn đầy trên mặt anh, “sau khi người thợ làm vườn hoàn thành công việc, tôi còn đích thân trèo lên cây để kiểm tra, xác nhận là anh ta không để lại ống tên lửa nhắm thẳng vào cửa sổ nhà họ Vu hay gì đó trên cây đâu.”

Mặc dù là lời nói đùa, nhưng cũng giúp Hô Diên Vân yên tâm hơn hẳn.

Anh kéo Hạ Chúc Huy, nói, “Đi thôi, bên này phòng vệ cẩn mật như thế, Đoàn Tân Nghênh cũng đâu phải là điệp vụ, không thể phá vỡ được hàng phòng vệ này đâu, chúng ta vào khu Hồng Đô nào.”

“Khoan đã”, đột nhiên Mặt Mụn nói. “hai vị muốn vào nhà họ Vu à? Nếu đúng như vậy, anh Hô Diên có thể vào, nhưng còn ông”, gã chỉ vào Hạ Chúc Huy, “ông không được vào.”

“Vì sao?” Con mắt nhỏ của Hạ Chúc Huy trồi hẳn ra khỏi nếp giữa bọng mắt và lông mày, nhìn Mặt Mụn trừng trừng.

“Thân phận của ông là cảnh sát, điều này tôi có thể xác nhận, nhưng quan hệ giữa ông và Đoàn Tân Nghênh thì tôi vẫn chưa điều tra rõ ràng, vì thế, tốt nhất xin ông hãy cứ cách xa Vu Văn Dương một chút.” Mặt Mụn mang đầy một vẻ chẳng buồn bố thí nhưng lại phải bố thí, “Chỉ nay mai thôi là Vu Văn Dương ra nước ngoài, trong thời gian này, chúng tôi yêu cầu cậu ấy tuyệt đối cấm túc, đóng chặt cửa ở yên trong nhà. Để bảo đảm không bỏ sót điều gì, bất kỳ ai lại gần cửa nhà cậu ấy, đều nhất định phải là người đáng tin cậy tuyệt đối.”

Nếp nhăn trên khuôn mặt Hạ Chúc Huy lại một lần nữa che phủ con mắt nhỏ đến chỉ còn một kẽ hở, “Được, nhà họ Vu lắm tiền nhiều của, thuê được đám vệ sĩ hoàng gia các người, tôi không đụng vào nổi, cũng không dám đụng vào. Chúng tôi chỉ vào bãi đậu xe đạp dưới tầng hầm khu Hồng Đô để xem, không vào cửa lớn nhà họ Vu, như thế được rồi chứ?”

“Xin hãy đi cổng Tây.” Mặt Mụn lạnh lùng nói.

Thế là, hai người đi vòng sang cổng Tây. Hô Diên Vân dường như vô ý hỏi, “Lão Hạ, hình như ông có ác cảm gì với nhà họ Vu à?”

“Vì giàu mà bất nhân, tôi có ác cảm với tất cả lũ giàu có!” Hạ Chúc Huy nói.

“Thế thì hơi vơ đũa cả nắm quá.” Hô Diên Vân cười bảo, “Bạn bè tôi quen cũng có rất nhiều người giàu có, nhân phẩm của họ đều rất tốt.”

“Đấy là vì bọn họ đã không cần có nhân phẩm xấu nữa.” Hạ Chúc Huy nói.

Hô Diên Vân lại nở nụ cười, “Tôi từng gặp Vu Dược - bố của Vu Văn Dương một lần. Nói thật, tán gẫu cả một đêm, nào hay tôi vẫn không biết ông ta làm nghề gì.”

“Làm nghề gì à, chẳng có tên.”

“Thế nghĩa là sao?”

“Người này lặn sâu quá, tôi cũng không biết chắc, chỉ biết là ngày trước ông ta làm ở ngân hàng, về sau rời đi, mở một công ty. Người trong giang hồ đều bảo ông ta chuyên giúp người khác rửa tiền.” Hạ Chúc Huy vừa nói vừa nhìn thoáng qua, trông thấy ánh mắt kinh ngạc của Hô Diên Vân, lại nói, “Sao anh nhìn tôi như thế?”

“Không ngờ một công an ở Đồn lại nắm rõ chuyện này đến thế, xem ra Lão Hạ ông đâu hề không biết chắc đối với Vu Dược đâu.” Hô Diên Vân nói đầy ẩn ý.

Hạ Chúc Huy hơi ngại ngùng.

Vừa đúng lúc ấy, họ đã đến cổng Tây của tiểu khu, hồ nước được xây phỏng theo đấu trường cổ La Mã trước cổng đang phun nước đều tăm tắp, như thể một bọn nhà giàu mới nổi tiểu thẳng lên trời vậy. Đến trước cánh cổng sắt, nhân viên bảo vệ đang trực ca nhận ra viên cảnh sát quản lý khu này, quét thẻ mở cổng “bíp” một tiếng.

Hạ Chúc Huy và Hô Diên Vân đi vào trong, một mùi hương nồng của hoa xộc vào mũi, như thể nhào từng mảng lớn của sự phú quý thành son phấn, trét một lớp thật dày lên mỗi bức tường, mỗi đoạn đường, thậm chí là mỗi bậc thềm. Liếc mắt trông ngang, thật sự có thể dùng cụm từ “một chân trời khác” để hình dung cảnh sắc trong tiểu khu này: tạm không nhắc đến từng tòa nhà bốn tầng với gạch đỏ ngói bóng, từng cánh cửa sổ lớn chạm sàn rộng rãi sáng bóng, cũng không nhắc đến từng con đường trải sỏi vắt ngang dọc như từng dải ngọc, từng ao nước xanh trong vắt soi tỏ mặt người, mà phải nói đến từ “độc đáo” - sở dĩ được gọi là tiểu khu cao cấp, cái cao cấp là ở những nét độc đáo từ trong chi tiết. Ở nơi này, trên một ngọn đồi nhỏ trồng đầy các loại kì hoa dị thảo không gọi nổi tên; phía bên kia, trong rừng cây râm mát che nắng lại toàn là các loại cổ thụ quý hiếm được chuyển về đây; nơi nọ, sân tennis ngoài trời được phủ nền bằng cỏ xanh thiên nhiên; nơi kia là khu vui chơi thiếu nhi được lắp đặt toàn bằng thương hiệu Little Tikes, hàng ghế dài kiểu cổ bằng gỗ dưới bóng cây đa như thể được dời đến từ vùng nông thôn Mỹ, những cột đèn đường nghệ thuật bằng sắt màu đen thực sự y hệt như những ngọn đèn đặt dọc hai bên cầu London, đến cả từng chiếc thùng rác cũng được thiết kế thành hình dáng của những ngôi nhà gỗ mái lợp...Đặt chân vào nơi này, người ta như được dạo bước giữa một công viên vô cùng rộng lớn, vô cùng lộng lẫy, tráng lệ, thực sự có thể làm chói mù mọi cặp mắt tầm thường!

Một bé trai ăn mặc khá bảnh đang lái một chiếc xe đồ chơi điện Porsche mui trần, gần như cán qua chân Hạ Chúc Huy. “Bọn nhà giàu!”, trong giọng điệu của Hạ Chúc Huy có đôi chút khinh rẻ, đôi chút đố kị, còn có đôi chút ngưỡng mộ.

Hai người họ đến cửa vào của ga-ra xe đạp dưới hầm, men theo những bậc mỏng đi xuống dưới. Các bậc thang được quét dọn rất sạch sẽ, do đó thi thoảng xác một con bọ xít bị ép lại trông vô cùng rõ ràng và đáng sợ. Nhưng điều kỳ lạ là, mặc dù đang mang giày, nhưng mỗi khi bước xuống một bậc thang, dưới lòng bàn chân họ sẽ ngày càng cảm nhận được rõ ràng một luồng hơi lạnh, hệt như bước trên mặt hồ bị đóng băng bằng chân trần vậy.

Khi đến lối vào củA Tâng hầm một, bầu trời đã bị tầng tầng lớp lớp trần lầu che phủ mất, thế nhưng vẫn còn ánh sáng, chỉ là rất mơ hồ, mọi thứ đều như bị bao phủ bởi một lớp màng trắng. Chỉ bước một bước vào trong nhà để xe, họ như đã đoạn tuyệt tận gốc với thế giới bên ngoài. Trong này tĩnh lặng khác thường, cũng lạnh lẽo khác thường.

Trong bãi để xe, đủ các loại xe đạp đa dạng được đặt thành dãy, phần lớn là xe đạp đua đường cao tốc hoặc xe đạp địa hình, không chỉ màu sắc tươi sáng mà tạo hình cũng độc đáo, chỉ tiếc là do thời gian dài không được mang ra đạp nên có một lớp bụi dày thật dày đóng trên yên xe, càng xe, như thể là đồ tùy táng của chủ nhân chúng vậy.

Bãi xe được chia ra làm rất nhiều ngăn lớn nhỏ khác nhau, dưới sự chỉ dẫn của Hạ Chúc Huy, Hô Diên Vân rẽ lối hai lần, đến bãi số 2 phía Nam mà Đoàn Minh My đã tử vong.

So với những bãi xe khác, nơi này có không gian lớn hơn nhiều, hơi giống một sân tennis dưới lòng đất, không biết vì sao mà đến một chiếc xe đạp cũng không có.

“Anh cũng biết bọn giàu có thằng nào thằng nấy đều miệng hùm gan sứa, từ sau khi nơi đây xảy ra án mạng, không hiểu sao có lời đồn rằng có người trông thấy một bé gái không có chân bay qua bay lại khi người đó cất xe tại đây vào lúc 10 giờ tối, từ đấy về sau không còn ai dám đậu xe ở đây nữa.” Hạ Chúc Huy nói.

Hô Diên Vân đứng ngay giữa bãi xe, chầm chậm cảm nhận những việc đã xảy ra ở nơi đây vào ba năm trước, tuy là một người theo chủ nghĩa duy vật và thuyết vô thần, không tin bất kỳ những chuyện gì liên quan đến quỷ thần, thế nhưng anh vẫn ngấm ngầm tin vào sự lồn tại của linh hồn - nhất là oan hồn, anh cho rằng bất kỳ người bị giết hại vô cớ nào cũng có quyền chết không nhắm mắt, đều sẽ nấn ná lại ở địa điểm mình bị giết hại mà không siêu thoát, đều sẽ không bỏ lỡ thời cơ bộc lộ sự tồn tại đầy máu me của mình cho bất kỳ người nào có khả năng giúp mình minh oan báo thù.

Đoàn Minh My, em gái nhỏ cột tóc đuôi gà, nếu em có ở đây, xin hãy đến báo với anh, ba năm trước, nơi này rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì đi!

Thế nhưng, im hơi lặng tiếng.

Ga-ra xe đạp dưới tầng hầm âm u ẩm ướt, tựa như một tòa lâu đài cổ bị chìm vào sông băng hàng nghìn năm, mọi dấu vết đã bị chôn vùi từ lâu, đồng thời đóng băng tất cả các thông tin về chuyện đã qua. Bốn bức tường màu xám tro, mặt sàn màu xám tro, trần hầm màu xám tro, bụi bặm màu xám tro, mọi thứ đều đang dùng giọng điệu nặng nề màu xám tro để nói với anh: Không cần phải hao công tổn sức nữa, ba năm đã trôi qua rồi, từ lâu đã không còn khả năng tìm được sự thật nữa...

Hô Diên Vân gục đầu xuống với vẻ thất vọng. Bên tai vọng đến tiếng thở dài của Hạ Chúc Huy.

“Đi thôi, Hô Diên”, Hạ Chúc Huy nói, “thật ra vốn dĩ chuyện đến đây cũng là dư thừa, đã ba năm rồi, lúc ấy đã không phát hiện được gì, bây giờ sao mà còn phát hiện được gì nữa?”

Hô Diên Vân lại đứng rất lâu với vẻ không cam lòng, sau đó mới chán nản nói, “Được, chúng ta đi thôi.”

Hai người cùng nhau đi ra ngoài bãi xe. Ngay khoảnh khắc sắp bước ra khỏi bãi số 2 phía Nam, đột nhiên, Hô Diên Vân nghe thấy sau lưng có người nói với anh:

“Đợi đã!”

Hô Diên Vân quay đầu lại nhìn, không có ai. Chuyện này là sao?

Lập tức, anh cảm thấy da đầu tê rần. Âm thanh ấy, có chút quen tai.

“Sao thế?” Hạ Chúc Huy có chút nghi hoặc đối với biểu cảm đột ngột của Hô Diên Vân.

“Ông có nghe thấy âm thanh gì không?” Hô Diên Vân hỏi.

“Có nghe gì đâu.”, Hạ Chúc Huy nói.

Đuôi mắt của Hô Diên Vân lia qua, đột nhiên phát hiện, ở ngay bên cạnh bãi xe hình như có một người đang đứng, dáng người trông vô cùng quen thuộc, nhưng cũng lạ lẫm đến mức hoàn toàn không nhớ ra đó là ai.

Anh lao vội bước chân về phía ấy, định tóm lấy kẻ đang chơi trốn tìm với mình, nhưng khi đến gần phía trước thì...

Không có ai cả.

Không lẽ là ảo ảnh? Hay lại là...trông chiều cao thì có lẽ là một người đàn ông trưởng thành...

Vậy nên đó không phải là hồn ma của Đoàn Minh My. Nhưng đó có thể là ai?

Hô Diên Vân quay đầu lại, nhìn trân trân bãi xe số 2 phía Nam trống trải, giống như đang nhìn vào một toa làu điện ngầm của chuyến tàu cuối cùng trong ngày. “Đợi đã!”

Hắn bảo mình đợi đã, cũng có nghĩa là, có lẽ, vẫn chưa đến bước đường cùng.

Hô Diên Vân lấy điện thoại ra, tìm đến một số điện thoại, nhìn trân trân rất lâu, khẽ thở dài một hơi, sau đó bấm gọi điện thoại.

Âm hiệu trong ống nghe vang lên một lúc, sau đó, cuộc gọi được kết nối, một tiếng “a lố” vọng ra. Chỉ một tiếng này thôi mà tràn đầy sự căm ghét và phản cảm.

“À ừm...tôi muốn nhờ cậu giúp một chuyện.” Hô Diên Vân nói, âm thanh nhỏ nhẹ đến mức tựa như sợ làm ồn khiến người bên đầu dây kia tỉnh giấc.

“Nói đi.”

“Tôi đã nhận một vụ án, ừm...vụ án này có lẽ là án mạng, cũng có lẽ đơn thuần chỉ là tai nạn ngoài ý muốn, trước tiên tôi sẽ nói đại khái về tình tiết vụ án cho cậu nghe.” Hô Diên Vân nói lại một lượt về diễn biến sơ lược cái chết của Đoàn Minh My, sau đó nói, “Tư Miểu, bây giờ tôi đang đứng ở ngay bãi xe số 2 phía Nam mà Đoàn Minh My đã tử vong, nơi này đã không còn gì cả, nhưng tôi vẫn muốn hỏi thử cậu, là một chuyên gia hàng đầu trong việc khám nghiệm hiện trường phạm tội, nếu là cậu, ngay giờ phút này, cậu có cách nào khác không?”

Trong điện thoại im lặng rất lâu, lâu đến nỗi Hô Diên Vân phải hạ điện thoại xuống để nhìn xem có phải vẫn đang trong trạng thái đàm thoại hay không. Ngay lúc này, Lưu Tư Miểu lên tiếng.

“Không thể không có gì cả.”

“Hả?” Hô Diên Vân nghe mà hơi không hiểu.

“Tôi nói là, không thể không có gì cả.” Lưu Tư Miểu nói, “Hiện trường phạm tội vừa có hình thái động, lại vừa có hình thái cố định. Hình thái động có nghĩa là, chỉ những vật chứng tương đối rõ ràng như vết máu, dấu chân, dấu vân tay...có khả năng biến mất dần dần theo sự thay đổi của thời gian hoặc hiện trường được dọn dẹp, thế nhưng đã xảy ra hành vi phạm tội rồi, thì lúc nào cũng sẽ có một số thứ bị để lại, trở thành hình thái cố định và được giữ nguyên trong thời gian dài. Có lẽ anh cũng từng nghe, có một người nọ khi mới đến một nơi nào đấy, mặc dù không biết nơi ấy từng xảy ra vụ án giết người, nhưng anh ta cứ cảm thấy sởn hết gai ốc, đấy dĩ nhiên không phải là giác quan thứ sáu gì cả, mà là người đang đứng giữa nơi ấy cảm nhận được những dấu vết phạm tội còn sót lại...”

“Cậu có thể nói cụ thể hơn một chút không?” Hô Diên Vân hỏi.

“Thí dụ như, chứng cứ vi lượng hơi thở, thói quen phạm tội...đều không dễ dàng loại bỏ được.” Lưu Tư Miểu nói. “Dĩ nhiên, thứ dễ tạo ra hình thái cố định nhất, là không gian.”

“Không gian?” Hô Diên Vân nghe mà không hiểu lắm.

“Anh chưa đọc quyển Trình tự khám nghiệm hiện Trường phạm tội của tôi bao giờ à?” Lưu Tư Miểu hơi mất kiên nhẫn, “Trong đó có một đoạn như thế này: Một nhân viên điều tra hình sự ưu tú không bao giờ coi hiện trường phạm tội là một mặt phẳng, nhất là khi án mạng xảy ra trong một căn phòng, thật ra là bạn đã bước vào một hình khối sáu mặt: trần nhà, sàn nhà và bốn mặt tường Đông Tây Nam Bắc, bạn phải điều tra mỗi một tấc của mỗi một mặt, đồng thời tưởng tượng mình nhìn xuống từ cả góc độ của trần nhà.”

“Tôi biết đoạn này.” Hô Diên Vân nói. “Đoạn này có sức ảnh hưởng rất lớn đến giới điều tra hình sự trong và ngoài nước, đã trở thành trích đoạn kinh điển trong việc khám nghiệm hiện trường.”

“Rất nhiều người tưởng rằng, ý của tôi trong đoạn này là khám nghiệm hiện trường phải thực hiện chu toàn tất cả mọi mặt, nếu thế thì nông cạn quá.” Lưu Tư Miểu nói. “Ý chính của câu nói này của tôi là, nhân viên điều tra hình sự ưu tú phải xây dựng nên một cảm giác về không gian, trông như mình đang khám nghiệm hiện trường, nhưng không thể chỉ đặt góc nhìn trên mặt phẳng, mà phải lập thể, ba chiều, thậm chí đa chiều, phải tìm kiếm sự mâu thuẫn giữa tình tiết vụ án và không gian, từ đó hình thành nên bước đột phá. Xưa nay, ở một nơi có vết máu, cảnh sát hình sự chỉ quan tâm đến việc kiểm nghiệm nhóm máu và ADN, nhưng về sau dần dà bắt đầu coi trọng hình dạng của vết máu, điều này có thể giúp chứng tỏ nguyên nhân tạo nên vết máu. Tuy nhiên, tôi yêu cầu nhân viên điều tra hình sự phải tư duy thêm một bước nữa, không gian như thế nào mới có thể tạo nên hình thái như thế của vết máu? Ví dụ, một vết máu bắn tung tóe, ta sẽ suy đoán rằng nó phun ra từ cổ họng nạn nhân trong cự li 3 mét, thế nhưng quan sát không gian, phát hiện vị trí nạn nhân bị hại cách tường ít nhất phải đến 5 mét, điều này chứng tỏ rằng hung thủ có khả năng đã dịch chuyển thi thể để che đậy chứng cứ quan trọng. Lại lấy thêm ví dụ, một người chết trong phòng tắm, bề ngoài thì trông như cứa cổ tay tự sát, thế nhưng máu tươi chảy ra từ phía dưới cửa kính của phòng tắm, thế thì sẽ có điểm đáng nghi, anh có biết vì sao không?”

Bỗng dưng bị ốp cho một bài kiểm tra, Hô Diên Vân suy nghĩ một chốc rồi nói, “Bởi vì phần lớn mặt sàn của phòng tắm đều được thiết kế để tạo ra một độ dốc nhỏ nghiêng về phía lỗ thoát nước bên trong, nếu máu có chảy cũng sẽ không chảy ra ngoài cửa kính.”

Lưu Tư Miểu không ngờ anh có thể suy luận ra đáp án chính xác một cách tinh nhạy như thế, sững lại một chút, rồi cười lạnh nhạt, “Xem ra anh tìm tôi cũng bằng thừa.” Sau đó ngắt máy thẳng thừng.

“A lô? A lô?” Hô Diên Vân như thể bị đổ thẳng một thau nước lạnh vào đầu.

Hạ Chúc Huy đứng bên cạnh nở một nụ cười tinh quái, từng nếp nhăn đều xếch cả hai đầu lên.

Hô Diên Vân vẫn đang ngơ ngác, Hạ Chúc Huy hỏi, “Bạn gái à?”

“Gì đấy?” Hô Diên Vân thảm hại cùng cực.

“Còn nói dối nữa, không lừa được tối đâu, trong bộ dạng nơm nớp dè dặt của anh khi gọi điện thoại, giọng dịu dàng hết cỡ, dù cho không phải bạn gái anh thì cũng là người mà anh nhớ nhung khôn nguôi nhỉ?”

Hô Diên Vân đành vờ như không nghe thấy, anh vừa đi quanh trong bãi xe số 2 phía Nam, vừa suy tư lại những lời Lưu Tư Miểu nói vừa nãy.

Quả thực, Lưu Tư Miểu không hề mách cho anh bất kỳ manh mối nào để phá án, thế nhưng một nhà suy luận ưu tú không thể kì vọng người khác trải phẳng cả một con đường mờ mịt cho mình, anh phải dựa vào một đầu sợi chỉ để đi ra khỏi toàn bộ mê cung, thế mới là tài. Tuy vậy những lời Tư Miểu mới nói vừa nãy, hiển nhiên đã chứa đựng lời gợi ý quan trọng nhất.

Nhân viên điều tra hình sự ưu tú phải xây dựng nên một cảm giác về không gian, trông như mình đang khám nghiệm hiện trường, nhưng không thể chỉ đặt góc nhìn trên mặt phẳng, mà phải lập thể, ba chiều, thậm chí đa chiều...

Phải tìm kiếm sự mâu thuẫn giữa tình tiết vụ án và không gian.

Phải tìm kiếm sự mâu thuẫn giữa tình tiết vụ án và không gian.

Nếu thế, nơi mâu thuẫn nhất, chính là...

Hô Diên Vân nhướng mắt nhìn, nơi mà ánh mắt anh chạm đến vừa hay chính là bức tường mà Đoàn Minh My đã bám đẩy những phút cuối cùng.

Trên bức tường gần đó phát hiện dấu tay và vết cào của nạn nhân...giống như ngay trước khi chết, nạn nhân đã lặp đi lặp lại động tác bám đẩy với bức tường trắng trước mặt.

Đoạn được ghi trong bút ký điều tra của cảnh sát, một lần nữa ẩn hiện trong đầu anh.

Còn nhớ lần đầu tiên xem, mình đã có một nghi vấn.

Lặp đi lặp lại động tác bám đẩy với bức tường trắng trước mặt? Giả dụ trước mặt là một bức tường, cần gì phải làm đi làm lại động tác này chứ? Không lẽ...không lẽ nơi ấy có một cánh cửa?

Nếu không phải thế, thì chỉ có thể là đã nhìn thấy một vật gì đó đáng sợ, hoặc đã xảy ra việc gì rất kinh khủng, khiến cô bé hoảng sợ đến mức không biết đường thoát, mưu tính đến chuyện đẩy mở bức tường gạch phía trước?

Thế nhưng, chẳng phải vừa nãy ở Đồn công an, lúc nói chuyện với mình Hạ Chúc Huy cũng đã nhắc đến đó sao - “Vào khoảnh khắc cuối cùng của đời người, lúc nào họ cũng sẽ hướng mặt về hướng có hy vọng”

Bên cạnh đó chính là lối ra của bãi số 2 phía Nam, lại không có cổng lớn khóa lại, có thể chạy ra ngoài tùy ý, vì sao cứ phải đọ sức với một bức tường chứ?

Hô Diên Vân nghĩ như thế, bèn đi đến phía dưới bức tường ấy. Anh vươn tay ra, đầu ngón tay nhẹ nhàng chạm vào bức tường màu xám tro, cảm nhận được sự lạnh lẽo như thể mảnh sắt đen ngòm, những lỗ hổng và vết nứt gồ ghề không phẳng trên bức tường như một chiếc đĩa quang đã bị cào xước, không còn đọc được bất kỳ dữ liệu nào từ lâu.

Đã ba năm trôi qua rồi, đã ba năm trôi qua rồi, không thể nào sót lại được gì.

Ầy, anh khẽ thở dài một hơi, cho dù đây thật sự là một cánh cửa có thể kéo đẩy được thì cũng đã bị hoen gỉ từ lâu rồi...

Hử? Khoan đã.

Anh ấn hai tay lên bức tường, đẩy một cú thật mạnh về phía trước.

Không suy chuyển gì.

“Hô Diên”, Hạ Chúc Huy bước sang, “có phải anh nghi ngờ rằng nơi này ban đầu có một cánh cửa, về sau bị Vu Văn Dương dùng xi măng trám lại phải không? Đám thám tử lừng danh các anh đúng là xem tiểu thuyết trinh thám nhiều quá. Tôi bảo với anh nhé, nơi này kể từ lúc bắt đầu xây dựng đặt nền móng, đã là một bức tường rồi, đây là một bức tường không có cửa, hoàn toàn không thể kéo vào đẩy ra được...”

“Lão Hạ, ông nói gì?” Hô Diên Vân nhìn ông, ánh mắt trông hơi thất thần.

Hạ Chúc Huy nói với vẻ lười nhác, “Tôi nói, nơi này kể từ lúc bắt đầu xây dựng đặt nền móng, đã là một bức tường…”

“Không phải, tôi đang nói câu sau đấy cơ.”

“Câu sau đấy?” Hạ Chúc Huy suy nghĩ, “Một bức tường không có cửa, hoàn toàn không thể kéo vào đẩy ra được.”

Đột ngột, như thể ngón cái bập một cú thật mạnh vào chiếc lẫy sắt trên bật lửa.

Trong thoáng chốc, rọi sáng cả bộ não đang mịt mù khói sương.

Bàn tay của Hô Diên Vân vẫn áp lên tường, nhưng anh đã làm một động tác, một động tác mà dưới bức lường này, chưa có bất kỳ cảnh sát nào từng làm...

Anh ngẩng đầu lên. Trên đỉnh đầu, có vài đường máng ngang màu xám bạc, hình chữ nhật, vỏ nhôm to lớn dị thường, chồng đè lên nhau như thế hai con mãng xà đan chéo đuôi vào nhau, đây có lẽ là đường ống ngầm dẫn dây cáp điện lực hoặc dây cáp quang viễn thông cho tiểu khu.

“Lão Hạ, chỗ này có thang hay không?” Hô Diên Vân hỏi.

Hạ Chúc Huy nói, “Cái này tôi không biết, để tôi đi hỏi thử nhé.” Nói xong, ông ra khỏi bãi số 2 phía Nam, tiếng bước chân và tiếng vọng va loạn xạ lên bốn bức tường, rất nhanh đã biến mất.

Chỉ còn lại mình đứng dưới hầm xe âm u này.

Bên ngoài đang là giữa trưa, thế nhưng nơi đây tối như thể dưới đáy đầm lầy. Hô Diên Vân thoáng nhìn xuống dưới chân, đến cả một chiếc bóng cũng không thấy được, anh cảm thấy hơi lạnh, khẽ khép chặt áo quần lại. Nhưng cũng ngay lúc này, anh cảm nhận rất rõ ràng có một người đứng sau lưng mình.

Ai? Mày là ai?

Hô Diên Vân muốn hỏi, nhưng lại không mở miệng được. Cơ thể anh hơi tê cứng, anh lấy hết sức lực quay người lại. Anh nghĩ có lẽ khi anh nhìn thấy diện mạo thật sự của người sau lưng mình, anh cũng sẽ bị đập một gậy vào đầu giống như cảnh diễn ra trong phim kinh dị.

Tuy nhiên, không có ai.

Thế nhưng Hô Diên Vân cảm nhận được rất rõ ràng, mới nãy thôi, người ấy đứng ở ngay sau lưng mình.

Chính vừa lúc nãy, chính là kẻ ấy đã nói, bảo mình “Đợi đã!”.

Lúc này, Hạ Chúc Huy bước lại gần, còn mang một chiếc thang hợp kim nhôm. theo

“Ra khỏi ga-ra xe đạp, bên cạnh là chốt phục vụ khu dân cư, tôi tìm người hỏi thử mới biết thang này được đặt ngay sát tường ở bãi số 1 phía Bắc.” Hạ Chúc Huy vừa nói vừa đặt thang xuống đất, cầm một mảnh vải rút ra từ ghế sau xe đạp, lau chiếc thang một lượt, “Phì, phì, cái thang này bẩn chết đi được, bụi đóng nhiều như thế, đủ đóng thành cả cục gạch rồi ấy chứ...Phải rồi, Hô Diên, rốt cuộc anh muốn làm gì thế?”

Hô Diên Vân nói, “Bút ký khám nghiệm hiện trường của cảnh sát nói, trên bức tường này có vân tay và dấu bàn tay của Đoàn Minh My, nghi rằng trước khi chết cô bé cứ làm động tác bám đẩy, cảm giác đầu tiên khi tôi nhìn thấy cũng giống như ông, nghi ngờ ở đây có một cánh cửa. Nhưng thực ra, nơi đây không hề có cửa, chỉ là một bức tường, một bức tường bình thường đến không thể bình thường hơn...Vậy thì vấn đề ở chỗ, vì sao chúng ta đều tưởng rằng nơi ấy có một cánh cửa chứ? Bởi vì một từ trong bút ký điều tra đã khiến chúng ta hiểu nhầm.”

“Từ nào thế?” Hạ Chúc Huy hỏi.

“Bám đẩy.” Hô Diên Vân nói, “Chúng ta đều cảm thấy, ‘bám đẩy’ chính là động tác ta thực hiện đối với một cánh cửa, thế nhưng, trên thực tế, ban nãy ông cũng đã nói, thông thường khi chúng ta nói đến việc đóng mở một cánh cửa, từ vựng mà ta dùng rất ít khi là bám đẩy, mà là kéo đẩy.”

Hạ Chúc Huy ngay lập tức có cảm giác bừng tỉnh, thế nhưng, ông vẫn không hoàn toàn hiểu rõ, “Thế...thế thì sao?”

“Hãy chú ý, trọng tâm của từ vựng bám đẩy này nằm ở trước chứ không nằm ở sau, cũng có nghĩa là, quan trọng là bám chứ không phải đẩy, có lẽ Đoàn Minh My hoàn toàn không hề đẩy, mà là vì ‘bám’ nên đã tạo ra dấu bàn tay in trên tường”

“Ý của anh là...”

“Ý của tôi là, ngay trước lúc Đoàn Minh My chết, ở ngay trước bức tường này, cô bé đã cố gắng thực hiện động tác bám.”

“Thế thì là vì sao?”

“Vì đấy là hướng có hy vọng !”

Lúc Hạ Chúc Huy vẫn lờ mờ chưa hiểu, Hô Diên Vân đã cố định chiếc thang sát vào bờ tường rồi trèo lên, lấy từ trong túi quần ra một chiếc đèn pin mini, rọi thật tỉ mỉ vào những chiếc máng vỏ nhôm hình chữ nhật ấy.

Đóng một lớp bụi dày, trông giống như một lớp lông nhung màu xám...

Không thể nào còn ở đây, thứ ấy, trừ khi Vu Văn Dương là một tên ngốc hết thuốc chữa, nếu không nó đã bị cậu ta lấy đi từ lâu rồi. Thế nhưng...

Ánh đèn pin rọi lên chiếc máng vỏ nhôm hình chữ nhật ở tầng trên cùng ở phía đáy máng nằm trong cùng có một lỗ hổng nhỏ.

“Ha ha ha ha!”

Tiếng cười đột nhiên vọng lại bên tai. Tiếng cười đầy ngạo mạn và tà ác, bay lượn trong ga-ra như dơi hút máu, như thể bị hóa rồ.

Trên thực tế, tiếng cười ấy không hề tồn tại, chỉ là mình tưởng tượng ra thôi. Ngay giờ phút này, trong bãi số 2 phía Nam, tĩnh mịch như chết, nhưng Hô Diên Vân biết rằng tiếng cười ấy quả thực có tồn tại...tồn tại vào ba năm về trước.

Sau đó, người phát ra tiếng cười ném mạnh vật đó lên đây.

“Hấp...bốp!”

“Roảng roảng!”

Vật đó bay vọt qua dưới mi mắt của người đang đứng trên cầu thang ngay lúc này, giội thật mạnh vào cái máng vỏ nhôm hình chữ nhật ở tầng trên cùng, sau đó lại bật ngược xuống cái máng vỏ nhôm ở tầng dưới, cứ thế bị kẹp vào một nơi nào đấy, không còn rớt xuống thêm nữa.

Đoàn Minh My vốn đã bị hành hạ bởi việc khóc lóc và chạy nhảy tới lui đến nỗi không còn chút hơi sức lập tức bổ về phía chân tường. Không có cầu thang! Cô bé không nhìn thấy cầu thang! Thế nhưng cô bé không chờ được nữa! Cô bé điên cuồng bám vào tường, muốn trèo lên để lấy thứ đó, nhưng dẫu đã dùng hết chút sức lực cuối cùng…

Cuối cùng, cô bé vẫn không thể lấy được.

Nghĩ đến chuyện cô bé bốn tuổi ấy từng phát ra tiếng kêu khóc đau khổ như đứt từng khúc ruột, thảm thương nhường nào bên dưới bức tường này, Hô Diên Vân không kiềm được phải nhắm mắt lại.

Hồi lâu, anh mới đè lại được cơn sóng triều cuồn cuộn trong lòng mình, lấy điện thoại chụp vài bức ảnh, sau đó vịn tay vào thang, bước xuống chậm rãi, từng bậc từng bậc một.

Đột nhiên, anh nhìn thấy gì đó.

Anh giơ đèn pin lên rọi vào tường: ở ngay đỉnh của chiếc thang chống vào bức tường, có vài dấu vết mặc dù trông đã rất mơ hồ do bị chồng chéo lên nhau, nhưng nếu quan sát tỉ mỉ, vẫn có thể nhận ra những dấu vết này có hình dáng y hệt như hình dáng đỉnh chiếc thang sắt dưới chân mình.

Cũng có nghĩa là....“Lão Hạ!”

Hạ Chúc Huy ngẩng đầu lên nhìn anh.

Nhưng Hô Diên Vân không nói tiếp, điều đã cắt ngang anh là từng hồi còi báo động, đang xuyên qua lớp bê tông dày thật dày, vọng lại từng chút một...

“Đây là tiếng gì vậy?” Hô Diên Vân hỏi Hạ Chúc Huy, “Trên đấy đã xảy ra chuyện gì?”

Hạ Chúc Huy dỏng tai nghe một chút rồi nói, “Đây không phải tiếng còi cảnh sát, đây là tiếng còi cứu hỏa, hơn nữa đã dừng lại, ngay trên đỉnh đầu chúng ta.