Ra khỏi bãi để xe đạp dưới tầng hầm, họ thấy rất nhiều lính cứu hỏa mặc đồ cách nhiệt màu vàng cam, đội mũ bảo hộ màu trắng xông vào một tòa nhà ở phía Nam tiểu khu. Theo tiếng động nghe được, ngay giờ phút này, có lẽ vòi rồng của xe cứu hỏa đã được dựng lên, hành động cứu hỏa đang được thực thi ở mé phía Nam của tòa nhà mà họ không nhìn thấy, điều này chứng tỏ lửa có lẽ đang cháy ở một căn hộ nào đó ở phía Nam, thế nhưng do lửa quá lớn nên họ đang đứng ở mé Bắc mà vẫn có thể nhìn thấy khói đặc cuồn cuộn như thể con mãng xà khổng lồ màu đen đang chui ra khỏi đỉnh tòa nhà, không ngừng trườn ngoằn ngoèo lên bầu trời..
Tòa nhà với hai hướng Bắc và Nam thông với nhau, nhà ở phía Nam cháy, rèm cửa sổ ở nhà phía Bắc cũng bị bao phủ bởi khói bụi như bị đục thủy tinh thể.
“Tầng ba!” Hạ Chúc Huy bất giác kêu lên, “Là nhà của Vu Văn Dương!”
Tất cả những điều này dường như đã nằm trong dự đoán của Hô Diên Vân, anh thở dài một hơi, trong tiếng thở dài lại còn có cả chút tuyệt vọng và bất lực, “Đi thôi, chúng ta đi xem thử, hy vọng Vu Văn Dương vẫn chưa bị chết cháy.”
Họ đi đến trước cửa tòa nhà, còn chưa đặt chân vào trong, đã bị những dân cư chạy ra ồ ạt như thủy triều ép ra ngoài. Thì ra hay tin cháy, mọi người đều bỏ chạy, điều quan trọng là cứu lấy mạng sống. Trong số họ có người luôn miệng mắng chửi, có người hoang mang sợ hãi như chú chuột bạch nhỏ, có người thì mang trên tay chiếc cặp da xem chừng là quan trọng nhất rồi cố làm ra vẻ trấn tĩnh, nhưng tiếc là chân trái mang dép nam còn chân phải lại xỏ dép nữ, còn có người mặc luôn áo may ô quần cộc, mếu máo trông theo ngôi nhà dường như đang hóa thành mây khói.
Một chú chó Springer đang vừa sủa gâu gâu vừa chạy ra, bộ lông nửa trắng nửa đen hỗn độn đầy khó coi ấy tựa như đã bị ngọn lửa giáng cho một đòn. Đuổi sát theo đằng sau nó là mẹ của Vu Văn Dương, liên tục gọi, “A Tân mày về đây, A Tân mày mau về đây!”
Lúc này, một vệ sĩ của Công ty Bảo an Cửu Môn mặc trang phục y hệt như Mặt Mụn ôm lấy eo của Vu Văn Dương, gánh lấy một bên vai của cậu ta, nửa như kẹp lấy để cứu cậu ta ra. Trong mắt cậu ta tràn đầy sự sợ hãi, yết hầu không ngừng nuốt khan, toàn thân tỏa ra một thứ mùi khó ngửi như trứng gà thối. Trên mặt cậu ta dính đầy mồ hôi bẩn, cúc áo sơ mi bị phanh ra sạch sẽ, lộ một mảnh thịt trắng trước ngực có thể bỏ vào nồi cùng với dưa chua, không biết là do trẹo chân hay là sợ hãi quá độ mà đi khập khà khập khiễng, lòng bàn tay bẩn thỉu như bò ra khỏi đám cháy bằng cả tứ chi!
Trông thấy cậu ta vẫn sống sót, Hô Diên Vân thở phào một hơi.
Thế nhưng khi Vu Văn Dương trông thấy anh, cậu la bước nghiêng ngả đến trước mặt anh, thoáng chốc ngã dúi dụi xuống đất, khóc òa lên, “Anh Hô Diên, anh Hô Diên, hãy cứu em, xin anh hãy cứu em! Thật sự có người muốn giết em!”
Hô Diên Vân vội vàng đỡ cậu ta dậy, “Văn Dương, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Có phải nhà cậu cháy không? Lửa đã bốc lên như thế nào?”
Từ phía xa có một người chạy đến, chính là Mặt Mụn của Công ty Bảo an Cửu Môn. Gã trông vô cùng lo lắng, những nốt mụn khắp mặt đều sáng lên như những ngọn đèn led trong đêm Giáng sinh, “Cậu Vu, cậu không sao chứ?”
Vu Văn Dương chưa kịp nói gì, mẹ cậu ta đã xông lên phía trước, thay đổi hẳn so với vẻ lễ phép đoan trang và tự kiềm chế lúc ở nhà hàng buổi tối hôm ấy, mắt mở trừng trừng, lớn tiếng mắng, “Các anh làm ăn kiểu gì thế?! Bảo các anh đảm bảo cho sự an toàn của gia đình tôi, các anh thề các anh thốt, luôn miệng khoe bản thân là mình đồng da sắt, bây giờ thì sao? Các anh xem đi, các anh mở to mắt lên mà xem, phóng hỏa ở ngay nhà tôi đây này, suýt nữa thì thiêu cháy hết toàn bộ chúng tôi, các anh thì làm được gì chứ? Con chó nhà tôi trông thấy lửa còn biết sủa hai tiếng đấy, anh thì đến giờ này mới sang đây, nhà tôi tốn nhiều tiền thế để thuê các anh, không lẽ là để nhờ các anh đến trại hỏa táng nhặt tro cốt cho bà đây à?!”
Tiếng kêu gào của bà ta sắc nhọn như thể xé toạc cả vỏ nhôm, đến lớp phấn trên mặt bà ta cũng rơi lả tả xuống. Do tương phản với sắc mặt, viên ngọc bích hình giọt nước trên cổ bà ta càng xanh hơn mấy phần so với lần gặp trước.
Có lẽ thực sự là không quen cảnh “thục nữ” đột nhiên biến thành “bà chằn”, Mặt Mụn giương mắt ngẩn ngơ, nhưng Hô Diên Vân từ lâu đã nhìn quen trình độ thay đổi sắc mặt của mỗi con người, vì vậy chỉ nở một nụ cười cay đắng, kéo Vu Văn Dương sang một bên hỏi, “Lửa đã bén như thế nào?”
“Em không biết nữa!” Toàn thân Vu Văn Dương vẫn đang run rẩy, “Tối qua em thức khuya để đọc tiểu thuyết, sáng nay ăn sáng xong, em buồn ngủ quá nên nằm thiếp đi trên giường, không biết bao lâu sau, đột nhiên nghe trong nhà vọng đến một tiếng “loảng xoảng”, như thể tiếng thủy tinh bị đập vỡ vậy, nhưng nghe trầm hơn âm thanh ấy một chút, em buồn ngủ tít cả mắt, lười ngồi dậy xem, định ngủ dậy rồi mới dọn dẹp, ai ngờ chẳng chốc đã ngửi thấy một mùi khói nồng nặc. Em ngồi dậy nhìn, ngọn lửa lớn ngùn ngụt đã bốc lên trên cả tủ sách! Em lấy chăn đập vào để dập, nhưng làm thế nào cũng không dập được lửa, nhưng trong tủ sách có rất nhiều thứ quan trọng, em không thể cứ thế bỏ chạy được...Lửa cháy càng lúc càng lớn, sắp cháy ra cửa đến nơi, người vệ sĩ ở lại trong nhà em liều mình lôi em ra ngoài, em mới không bị chết cháy trong nhà.”
Một tiếng “loảng xoảng”!
Như tiếng thủy tinh bị đập vỡ.
Hô Diên Vân cảm thấy hơi khó hiểu, lửa bốc lên đột ngột như vậy, lửa lại cháy lớn như vậy, không lẽ có người đã ném mìn vào trong nhà? Thế nhưng, giả sử là như thế, không phải đáng lẽ sẽ có hai âm thanh sao? Âm thanh đầu tiên là tiếng mìn đập vỡ kính thủy tinh, âm thanh thứ hai là tiếng mìn phát nổ gây vỡ vụn tủ sách hoặc nền nhà..., vì sao chỉ có một tiếng lửa bốc lên thôi?
“Lúc cậu ngủ, cửa sổ có đóng lại không?” Hô Diên Vân hỏi.
Vu Văn Dương gật gật đầu, “Chỉ là không kéo rèm cửa sổ lại thôi.”
Vậy thì là có người đã dùng một chiếc nỏ cứng cáp với đầu mũi tên bằng kim loại, bắn một mũi tên từ bên ngoài vào trong nhà? Trên mũi tên mang theo vật gây cháy, sau khi bắn vỡ qua mặt kính cửa sổ đã khiến lửa bùng lên?
Nghĩ thế, anh hỏi Mặt Mụn, “Lúc lửa cháy anh đang ở đâu? Vùng dưới cửa sổ nhà Vu Văn Dương và ngọn cây lớn nhìn thẳng vào cửa sổ đều nằm trong phạm vi kiểm soát của anh đúng không
Mặt Mụn nói với vẻ ỉu xìu, “Có chứ, trên cây và dưới cây đều tuyệt đối không có ai!”
Vậy Đoàn Tân Nghênh đã ném vật gây cháy vào trong nhà Vu Văn Dương như thế nào?
Không được!
Hô Diên Vân cắn mạnh vào môi, anh ý thức được rằng mình đã phạm phải một sai lầm trí mạng mà một nhà suy luận dù thế nào cũng không được phạm phải, cũng là sai lầm mà anh chưa từng phạm phải bao giờ, đó chính là khi vẫn chưa hoàn toàn nắm rõ tình tiết vụ án đã xác định kẻ tình nghi, đây thường là khởi đầu dẫn đến những vụ án oan.
Thế nhưng, chết tiệt, chẳng phải đó là do chỉ có Đoàn Tân Nghênh là kẻ tình nghi duy nhất hay sao?!
“Anh nghe rõ đây”, Hô Diên Vân định thần lại, hỏi Mặt Mụn, “trong ấn tượng của anh, trước khi xảy ra hỏa hoạn, có thứ gì như máy bay, phi thuyền điều khiển từ xa hay thứ gì đấy đại loại thế bay ngang qua ngoài cửa sổ nhà họ Vu không?”
Vừa nãy, lúc đi ngang qua dưới cửa sổ nhà Vu Văn Dương, anh đã quan sát qua tỉ mỉ, cách một con đường là cổng một khu nhà ở dành cho người nhà quân đội, hoàn toàn không có vật kiến trúc nào có thể dùng để lắp đặt vị trí bắn. Huống hồ hơn nữa, ngay trước cửa sổ nhà Vu Văn Dương có một ngọn cây lớn sum suê sẽ che chắn, cho dù đã lựa chọn vị trí bắn, dựng lên công cụ như thiết bị phóng lựu đạn, cũng không thể nào ngắm chuẩn để phóng lựu đạn vào phòng Vu Văn Dương. Vì vậy, điều Hô Diên Vân nghĩ là, kẻ tấn công đã dùng máy bay điều khiển từ xa tiếp cận cửa sổ nhà Vu Văn Dương, sau đó phóng - thí dụ như ống phóng tên lửa hay gì đó đại loại thế. Điều này nghe như chuyện chỉ có ‘Taliban’ [2] mới làm được, hay như các tình tiết trong phim Nhiệm vụ bất khả thi, thế nhưng ngoài khả năng này ra, anh thực sự không nghĩ ra người bên ngoài làm thế nào có thể ném mìn từ khoảng cách xa vào một căn phòng với cửa sổ đóng kín.
Tuy nhiên, câu trả lời chắc như đinh đóng cột của Mặt Mụn khiến tim anh nguội đi quá nửa, “Không có đâu, anh Hô Diên, chúng tôi đã trải qua huấn luyện, trong lúc chấp hành nhiệm vụ vệ sĩ, phải đạt đến yêu cầu 360° không góc chết, mắt nhìn không thấy thì dùng lai nghe, tai nghe không thấy thì dùng mũi ngửi, mũi ngửi không thấy thì dùng mỗi sợi lông tơ để cảm nhận sự thay đổi trong môi trường xung quanh. Trước lúc xảy ra chuyện, đừng nói là máy bay điều khiển, mà đến cả chim cũng không có lấy một con bay ngang qua gần cửa sổ nhà họ Vu!”
Hô Diên Vân đứng sững sờ, trước mắt là đủ mọi loại nam nam nữ nữ đỏ đỏ xanh xanh chạy qua chạy lại, tiếng rên rỉ, tiếng kêu kỳ lạ, tiếng thở dài, tiếng gào khóc mà họ phát ra do đám cháy giao nhau trong màng nhĩ thành một nhóm âm thanh lạ, như thể dùng cước nhôm chà vào chiếc nồi khô cong, lẹt xẹt lẹt xẹt, loạt soạt loạt soạt, lào xào lào xào...Âm thanh này không có tiết tấu, không có bố cục, không có logic, ngoài chuyện khiến tâm trạng người nghe trở nên phiền loạn, tay chân không biết làm gì, thẹn quá hóa giận ra thì không có một ý nghĩa nào cả.
Một cảm giác thất bại chưa từng trải nghiệm khiến đầu óc vốn luôn được cho là lý trí và bình tĩnh của anh cũng bị ngập trong một ngọn lửa vô danh.
Không được, mình không được tiếp tục như thế!
Không thể để cảm xúc bị đối thủ làm cho rối loạn - đây là nguyên tắc cơ bản mà mỗi nhà suy luận phải tuân thủ tuyệt đối.
Cái gã đáng ghét, tôi vẫn luôn cho rằng cậu hoàn toàn không xứng làm đối thủ của tôi!
Phải rồi, khi thực sự tìm không ra phương pháp gây án, thì làm rõ hành tung của kẻ tình nghi trong khoảng thời gian xảy ra vụ án, phát hiện ra điểm đáng nghi, đây cũng là một cách để tạo ra bước đột phá.
Anh vỗ lên vầng trán lấm tấm mồ hôi, lấy điện thoại ra, gọi vào số điện thoại của Lưu Tân Vũ.
Hơn nửa ngày trời mới có người bắt, đầu dây bên kia nghe ồn ào loạn cả lên. Hô Diên Vân tạm thời cũng không nghĩ được nhiều thế nữa, bèn nói thẳng, “Lão Lưu, nhà Vu Văn Dương bị cháy rồi!”
“Ồ?” Lưu Tân Vũ kinh ngạc, “Làm sao mà ra thế?” Hô Diên Vân nói, “Tạm thời vẫn chưa làm rõ nguyên nhân xảy ra cháy, tớ muốn hỏi thử cậu, trong khoảng nửa tiếng vừa qua, , Đoàn Tân Nghênh có ra khỏi nhà không?” Lưu Tân Vũ nói, “Có đấy.”
“Đi đâu rồi?” Hô Diên Vân hỏi với vẻ nước sôi lửa bỏng.
Câu nói tiếp sau của Lưu Tân Vũ suýt làm Hô Diên Vân giận méo mũi, “Cậu ta ngồi ngay cạnh tôi đây, đang dùng bữa với tôi trong quán cơm.”
Hô Diên Vân thở phì phì hết nửa buổi mới hạ giọng xuống hỏi, “Cậu chắc chắn, trong nửa tiếng vừa qua, cậu ta không đến gần nhà họ Vu chứ?”
“Hả?” Lưu Tân Vũ lớn tiếng nói, “Tớ không nghe thấy, trong đây nhiều người, ồn quá, cậu chờ một chút nhá...được rồi cậu nói lại một lần nữa đi, tớ ra ngoài cửa rồi đây.”
Hô Diên Vân kiềm nén cơn giận đang đè nặng trên ngực, lặp lại câu hỏi một lần nữa.
Lưu Tân Vũ nói, “Đâu phải chỉ nửa tiếng, từ 8 rưỡi sáng, cậu ta đã lên nhà tìm tớ, hai người bọn tớ vẫn luôn đi với nhau cho đến tận giờ này cơ mà. Đầu tiên tớ đi với cậu ta đến hội chợ tuyển dụng nhân tài của quận để xem thử, rồi sắp đến giờ ăn, tớ mới dẫn cậu ta đi ăn cơm cùng.”
Hội chợ tuyển dụng nhân tài của quận cách nơi này rất xa, nếu điều Lưu Tân Vũ nói là thật, thế thì Đoàn Tân Nghênh chẳng những không thể tự mình đến thả mìn mà ngay cả điều khiển máy bay không người lái để ném mìn cũng không kịp!
“Thế thì”, câu hỏi được Hô Diên Vân rít qua kẽ răng, “buổi sáng hôm nay, thần sắc, giọng điệu của Đoàn Tân Nghênh có điểm gì bất thường không?”
“Không có một chút gì, chỉ là một người tìm việc đang thực lòng muốn tìm một công việc, tớ có thể khẳng định rằng cậu ta không liên quan chút nào đến vụ hỏa hoạn nhà Vu Văn Dương, đến nay cậu ta vẫn chưa biết gì về những chuyện này đâu.”
Sau khi ngắt máy, Hô Diên Vân nghĩ: Không lẽ mọi chuyện đều do tên Củng Trụ, nghi là “trợ thủ” của Đoàn Tân Nghênh thực hiện? Thế nhưng vừa nãy gã rõ ràng đã “đi ngược đường” với mình cơ mà...còn không thì, là do gã cố ý để mình và Hạ Chúc Huy trông thấy “hướng đi” của gã về phía ngược lại? Không đúng, nếu dựa trên logic này, nhất định phải có một tiền đề, đấy chính là Củng Trụ không những biết trước mình và Hạ Chúc Huy muốn đến khu Hồng Đô để điều tra, còn phải biết được mình nhất định sẽ đi con đường nhỏ dốc nghiêng ấy, điều này làm sao có khả năng xảy ra được?
Hạ Chúc Huy dường như nhìn thấu mối nghi hoặc của anh, chủ động nói, “Thế này, chờ lát nữa lửa tắt, anh lên xem thử hiện trường hỏa hoạn xem tình hình thế nào, giờ tôi đi điều tra hành tung của Đoàn Tân Nghênh và Củng Trụ trước khi xảy ra hỏa hoạn.”
Hô Diên Vân gật đầu, “Lúc đi, ông hãy tiện đường ghé qua ban quản lý, hỏi thử về cái thang ở dưới ga-ra xe đạp xem. Sau khi xảy ra vụ án ba năm trước, còn có ai đã dùng, tôi thấy cái thang ấy bẩn ghê gớm, không có nhiều người dùng đâu, có lẽ sẽ điều tra ra được rất dễ dàng
Hạ Chúc Huy ngẩn người, “Hỏi cái này làm gì?”
Hô Diên Vân nói, “Vừa nãy, trong lúc tôi trèo lên thang để tìm thì phát hiện ra trên tường có đến hẳn mấy vết hằn, cho thấy cái thang ấy từng nhiều lần bị kê lên mặt tường ấy, cũng có nghĩa là, có người từng giống như tôi, muốn trèo cầu thang lên phía trên để tìm một số thứ quan trọng.”
Hạ Chúc Huy nhận lời. Bước chân ông vừa đi khỏi, Diêu Đại Bàng và Tôn Khang đã dẫn theo một đội cảnh sát cấp tốc chạy đến nơi. Vừa gặp nhau, Diêu Đại Bàng đã nói với vẻ dữ dằn, “Đây chắc chắn là do tên khốn Đoàn Tân Nghênh ấy gây ra rồi!”
Hô Diên Vân thở dài một hơi, thuật lại một chốc về nội dung cuộc điện thoại vừa nãy của mình với Lưu Tân Vũ, vậy mà không ngờ Diêu Đại Bàng vẫn khăng khăng dai nhách, “Dẫu thế thì cũng là do Đoàn Tân Nghênh làm!”
“Lão Diêu, thế chú nói thử xem, Đoàn Tân Nghênh ném vật gây cháy vào trong cửa sổ bằng cách nào?” Hô Diên Vân nhíu mày.
Diêu Đại Bàng ngẩn người nửa buổi, sau đó vểnh chiếc mũi khoằm chim ưng lên nói, “Thế có gì là khó? Thí dụ, mắc một mảnh thấu kính lồi gì đấy, sau đó mặt trời rọi xuống, chùm sáng hội tụ sinh nhiệt, đốt cháy tủ sách...”
Hô Diên Vân khẽ chau mày lại, “Lão Diêu, luôn có người trông chừng suốt dưới ngọn cây ấy, Đoàn Tân Nghênh mắc thấu kính lồi vào lúc nào được? Huống hồ, tiêu cự của từng thấu kính là khác nhau, cự li điều chỉnh của tiêu điểm cũng sẽ khác nhau, tuy ngọn cây ấy cách cửa sổ và tủ sách của nhà họ Vu không phải quá xa, nhưng nếu muốn thực hiện việc châm lửa bằng thấu kính thì còn phải thỏa mãn một điều kiện nữa, đó chính là mặt trời nhất định phải nằm trên trục quang học… tất cả mọi thứ này đều phải qua sự đo lường và tính toán tinh vi đối với khoảng cách giữa thấu kính và tủ sách, góc phương vị của mặt trời, trong một khoảng thời gian nhất định mắc thấu kính lên cành cây với vị trí vừa đúng, đồng thời tiến hành thử nghiệm điều chỉnh dựa trên sự dịch chuyển của ánh sáng mặt trời...đâu có đơn giản như chú nói?”
“Nói như cậu thế có nghĩa là hoàn toàn không thể nào à?” Diêu Đại Bàng vẫn không phục, “Tôi cứ phải lên trên ngọn cây ấy xem thử đấy.”
Cả đời Hô Diên Vân sợ nhất là loại người bất chấp logic kiểu này, đành để mặc cho ông đi.
Lúc này, vài lính cứu hỏa lũ lượt đi ra khỏi cổng tòa nhà, mặc dù ai nấy đều kiệt sức rã rời, mặt mũi lấm lem, nhưng thần sắc đều rất nhẹ nhõm. Một người dẫn đội chủ động tìm đến Tôn Khang để giới thiệu vài câu về tình hình, Tôn Khang gật đầu, bước sang nói với Hô Diên Vân, “Lửa đã được dập tắt, có thể đi vào hiện trường hỏa hoạn được rồi, anh Hô Diên có cần vào trong đó trước để xem thử không
Hô Diên Vân nói, “Tôi xem trước không thành vấn đề, nhưng anh hãy cứ mời nhân viên kĩ thuật hình sự chuyên xử lý hiện trường hỏa hoạn của Đội Điều tra Hình sự và chuyên gia điều tra hỏa hoạn của cục cứu hỏa khẩn trương sang đây nhé.”
Nói xong, anh đi vào trong cửa lô nhà, đi cầu thang - lúc xảy ra cháy, thang máy đã tự động bị tắt - lên tầng ba, mới nhận ra rằng cái danh căn hộ cao cấp của tiểu khu này thực sự không phải tự nhiên mà có, một đoạn cầu thang chỉ gắn với một hộ, mỗi tầng chỉ có một căn hộ.
Ngay giờ phút này, cửa nhà Vu Văn Dương đang mở toang hoác, Hô Diên Vân mang bọc giày vào ở ngoài cửa, bước cẩn thận từng chút một vào trong nhà, sàn nhà ngoài phòng khách trông như một bãi đầm lầy, cả những nơi ướt nhèm nhẹp đều có màu xanh đen. Lửa đã được dập tắt hoàn toàn, nhưng luồng khói bụi màu xám hăng mũi vẫn bốc lên cuồn cuộn không biết từ đâu, thi thoảng còn có tia lửa màu đỏ đột ngột bay qua, như thể một cổ họng sau khi ăn quá nhiều ớt cay. Nhìn xa hơn có thể thấy những dụng cụ bị đập vỡ, những món đồ gia dụng đổ ngã và những mảnh tường bị ám đen vì khói, giấy tờ bị cháy khét giống như từng đụn bùn nhão, bị một thứ sức mạnh nào đó quẳng vứt la liệt khắp nơi. Trần nhà được trang trí theo phong cách cổ điển, gạch sứ, kệ gỗ bách bảo vốn xa hoa nay đều giống như bị đổ ra từ chiếc hộp lớn đựng lego, la liệt không ra hình thù gì…..
Nếu làm đủ mọi cách mà vẫn không tìm ra được phương thức phóng hoả, vậy chẳng phải đây sẽ trở thành một vụ án bất khả thi sao?
Không đúng, vẫn còn một khả năng, đó chính là...
Đột nhiên, sau lưng có một người xông vào căn phòng bên tay trái, Hô Diên Vân vội vàng đi sang theo. Người đó bởi tung đám tro tàn trước tủ sách đã bị cháy đen như than, khóc lóc gào thét, “Hồ sơ xét duyệt du học của tôi! Mất hết rồi, mất hết cả rồi!”
Là Vu Văn Dương.
Tim Hô Diên Vân lại nhảy dựng, vừa nãy, anh còn nghĩ tới một khả năng nữa, đó là mồi lửa không phải được đốt lên từ bên ngoài rồi ném vào trong đây, mà là Vu Văn Dương tự phóng hỏa trong phòng mình, mục đích là để “vụ án” có người muốn mưu sát cậu ta trông có vẻ càng chân thật hơn, nhằm khiến cảnh sát mau chóng bắt lấy Đoàn Tân Nghênh nhanh nhất có thể...hoặc bắt nguồn từ một động cơ càng mờ ám hơn. Thế nhưng bây giờ, hồ sơ xét duyệt du học bị cháy mất, trong thời gian ngắn, cậu ta hoàn toàn không còn khả năng đi Thụy Sĩ để học nữa trước mối đe dọa thật sự là Đoàn Tân Nghênh, làm sao cậu ta có thể làm một chuyện tự tìm cái chết như thế?
Hô Diên Vân xem xét cụ thể căn phòng này, trông có vẻ như đây là phòng ngủ của Vu Văn Dương, mà cũng là phòng đọc sách của cậu ta. Quả nhiên giống hệt như suy luận ban đầu của anh, bàn viết và giường ngủ được gộp lại như một cây thước gấp khổng lồ, được kê tựa vào bức tường phía Tây Bắc, cách xa khỏi cửa sổ. Tủ sách ấy hướng mặt về phía Đông, mặt sau tủ sách tựa vào bức tường phía Tây, đặt kề bên cửa sổ, đã bị cháy đến không nhận ra được hình dạng ban đầu, toàn bộ bị teo lại và biến dạng, mảnh ván tủ bị đổ xuống đè lên một lớp tro giấy dày cộm, bị nước phun vào, trông vừa như một gánh chè mè đen bị đổ, ướt nhèm nhẹp, đen nhầy nhụa, vừa giống bắp và nấm hương bị cháy khét...Từ tình trạng hư hại của căn phòng, có thể phán đoán rằng, ngọn lửa bắt đầu phát ra từ tủ sách này rồi lan ra một cách nhanh chóng.
Thế thì, cái tiếng “loảng xoảng” mà Vu Văn Dương nghe thấy rốt cuộc là sao?
Hô Diên Vân vừa suy xét, vừa bước chậm rãi đến gần cửa sổ. Đột nhiên, dưới chân anh vọng lên một tiếng “lách cách”, anh cúi đầu nhìn, thì ra là trong lúc cứu hỏa, cửa sổ lớn chạm nền nhà đã bị đập vỡ từ bên ngoài, các mảnh thủy tinh rơi vương vãi dưới cửa sổ tựa như những vũng nước trong cơn mưa xối xả. Nhìn qua cửa sổ có thể thấy, phía dưới, thang cứu hộ gập dài đang được thu lại từ từ.
Trên ngọn cây đối diện, một ông Diêu Đại Bàng vẫn dang lom khom.
“Tìm được thấu kính lồi chưa?” Hô Diên Vân la lên một tiếng. Anh không hề có ý trêu chọc hay châm biếm, mà là đang khẩn trương tìm bất kỳ một phương thức châm lửa nào, cho dù chỉ có một phần nghìn khả năng thực hiện được.
Đang vào khoảng thời gian nóng nhất cuối tháng Bảy đầu tháng Tám, ánh nắng chói lòa xuyên qua những kẽ hở trên những cành lá um tùm, rắc lên lưng Diêu Đại Bàng, ông như phủ lên người một lớp vảy cá, hai bên mang tại cứ phùng lên từng đợt, trong hệt như một con cá trích cắn câu, “Ngoài vài sợi dây diều bị đứt ra thì không có gì cả!”
Được!
Hô Diên Vân quay người lại, đi hết vòng này đến vòng khác quanh căn phòng trông như ký túc xá của người đốt than, vẫn không phát hiện được gì cả, như vậy xem ra, ngoài việc chờ Đội Kĩ thuật Hình sự tìm được nơi bén lửa và phương thức châm lửa chính xác hơn ra, tạm thời không còn khả năng tiến triển thêm gì nữa.
Anh thoáng nhìn Vu Văn Dương đang sững sờ quỳ nửa chân dưới đất, tiến lên vỗ nhẹ vào vai cậu ta, “Đứng dậy nào, đừng làm cái vẻ hèn mạt như thế! Hồ sơ du học bị cháy mất thì đi đăng ký lại một lượt từ đầu là được thôi mà.”
“Những loại giấy tờ khác thì còn dễ làm, chứ bản giấy chứng nhận tham gia hoạt động công ích ấy, bên phía Thụy Sĩ xét duyệt lâu lắm mới cho qua đấy!” Vu Văn Dương vẫn mếu máo, “Xảy ra chuyện lớn như vậy, cho dù em đi đăng ký lại từ đầu, tìm đường để xét duyệt lại từ đầu một cách mau chóng đi nữa, cũng phải cần có thời gian, có đến mấy thủ tục xét duyệt cần chính người đăng ký đích thân đến đại sứ quán để thực hiện. Em vốn muốn ra nước ngoài sớm, phen này đổ bể cả rồi...còn chẳng biết trong khoảng thời gian này sẽ xảy ra chuyện gì khác nữa không, trời ơi, tên Đoàn Tân Nghênh khốn kiếp ấy, vì sao cứ không chịu buông tha cho em chứ?”
Vì sao không chịu buông tha cho cậu, không lẽ tự bản thân cậu không biết sao?
Hô Diên Vân nhìn cậu ta một thoáng với vẻ lạnh lùng.
Vu Văn Dương chậm rãi đứng dậy, lưng vẫn gập xuống, hai cánh tay duỗi dài ra, bới lục trong đống ván của một đoạn tủ sách đã sụp, như thể một chú mèo vừa thức dậy vào buổi sáng, đầu tóc rối dựng lên cùng với thân thể run cầm cập, đột nhiên toát một vẻ mà trước nay chưa từng có...
Vẻ này tựa như trong một căn phòng tối om giơ tay lên nhìn không thấy năm ngón, bỗng một tia sáng lạnh lẽo bén ngót chớp loé lên, khiến người ta rợn cả da gà, Hô Diên Vân trông thấy mà bất giác rùng mình.
Thế nhưng khi Vu Văn Dương quay người lại, gương mặt trắng bệch ấy của cậu ta vẫn như cũ, phủ đầy một vẻ lo lắng, thận trọng, tiều tụy và cái vẻ không chịu nổi gánh nặng khiến người ta cảm thấy thương hại, như là một sợi dây cung bị căng ra quá lâu đến nỗi sắp đứt. Cậu ta cứ đứng như thế trong phòng, ánh mắt phân tán nhìn quanh bốn bề, biểu cảm giống như viên thợ mỏ bị bỏ mặc dưới đáy giếng nhìn vào hang mỏ đen mù mịt, tuyệt vọng như thế, đau thương như thế. Cuối cùng, cậu ta chuyển cặp mắt hướng về Hô Diên Vân, nhưng trong hai tròng mắt vẫn trống rỗng không có chút thần sắc nào. Đôi môi cậu ta há ra khe khẽ, đang chực nói gì đó thì bỗng trong túi quần vang lên một tiếng nhạc. Cậu ta lấy điện thoại ra, bắt máy với vẻ ngơ ngác, sau đó vịn vào song cửa sổ liếc ra con đường ngoài kia, trong mắt lại bừng lên vẻ phấn chấn. Tiếp đó, cậu ta lao ngay ra khỏi cửa, chạy xuống dưới lầu.
Hô Diên Vân nhìn ra ngoài cửa sổ với vẻ tò mò, chỉ thấy một cô gái khá xinh đẹp đang đi loanh quanh dưới lầu, hàng lông mày nhíu chặt để lộ vẻ lo lắng bồn chồn của cô. Không lâu sau, Vu Văn Dương chạy đến bên cô, ôm chầm lấy cô thật chặt, sau đó hai người thì thầm riêng với nhau, có thể hình dung ra rằng cô gái ấy đang thể hiện sự quan tâm, còn Vu Văn Dương thì đang liên tục vỗ về cô. Lúc này, Hô Diên Vân mới nhớ ra, anh đã từng gặp cô gái này, chính là cô nàng Hân Hân mà cách đây không lâu suýt bị chiếc xe trôi dốc chẹt chết cùng với Vu Văn Dương.
Lúc này, điện thoại trong túi anh rung lên ong ong - do anh vẫn không thích bị tiếng chuông điện thoại chói tai làm phiền, điện thoại cầm tay của anh luôn trong trạng thái tắt chuông hoặc rung. Sau khi bắt máy, Hạ Chúc Huy lên tiếng, “Hô Diên, tôi đã tìm được Đoàn Tân Nghênh rồi, cậu ta đang ở cùng một người tên là Lưu Tân Vũ, bảo là bạn học và bạn thân của anh. Tôi đã gọi điện cho Hội chợ Tuyển dụng nhân tài của quận để hỏi rồi, không sai, về cơ bản sáng nay Đoàn Tân Nghênh đều ở nơi ấy để tìm việc làm, sau đó đến quán cơm gần đó để ăn trưa, tuyệt đối không có thời gian đến nhà họ Vu. Sáng nay Củng Trụ đến một trường mầm non dân lập để ứng tuyển làm bảo vệ, cũng không có thời gian để gây án.”
“Đoàn Tân Nghênh đã biết chuyện nhà Vu Văn Dương bị cháy chưa?” Hô Diên Vân hỏi.
“Cậu ta biết rồi, tôi bảo trực tiếp với cậu ta mà, Lưu Tân Vũ vẫn giữ kín với cậu ta suốt đấy.”
“Ừm, Lão Lưu làm rất đúng, sau khi Đoàn Tân Nghênh biết được thì cậu ta có phản ứng gì?”
“Rất chán nản và thất vọng, không ngừng lẩm bẩm ‘Sao không thiêu chết thằng khốn nạn ấy đi?...’”
Câu hỏi tiếp theo, Hô Diên Vân hỏi rất chậm, “Lão Hạ, ông cảm thấy, sự chán nản và thất vọng của Đoàn Tân Nghênh, đơn thuần là vì tiếc nuối Vu Văn Dương vẫn chưa bị thiêu chết? Hay là do kế hoạch mưu sát của mình đã bị thất bại?”
Bên kia ống nghe là một khoảng im lặng. Rất lâu sau, tiếng nói ngập ngừng của Hạ Chúc Huy mới vang lên, “Tôi không cảm thấy thế...”
Hô Diên Vân nở một nụ cười cay đắng, câu hỏi này quả thực hơi làm khó ông ta.
Hạ Chúc Huy nói, “Hô Diên, anh bảo tôi đi hỏi chuyện về cái thang ấy, tôi đã sang ban quản lý hỏi rồi. Bọn họ nói cái thang vẫn luôn được đặt dưới hầm xe đạp, chỉ đến khi sửa chữa các đường ống, các công nhân mới dùng, ngoài ra những người nào đã từng dùng thì họ không biết, cũng không có ai từng đăng ký.”
“Vậy có thể thử xin họ trích video giám sát của hầm xe đạp, chúng ta tự kiểm tra không?”
“Ban quản lý đã nói rồi, khu Hồng Đô là khu dân cư cao cấp, không tên trộm nào vào đấy để trộm xe đạp cả, vì vậy ga-ra xe đạp không lắp đặt camera giám sát...tôi đoán nếu đã lắp đặt rồi thì nguyên nhân cái chết của Đoàn Minh My cũng sẽ không còn là bí ẩn nữa.”
Hô Diên Vân thở dài một hơi với vẻ chán nản.
“Tuy nhiên..”, một từ “tuy nhiên” này của Hạ Chúc Huy, khiến tinh thần của Hô Diên Vân như được một sợi dây giật lên một phát, lập tức phấn chấn hẳn lên.
“Tuy nhiên”, Hạ Chúc Huy nói, “có một nhân viên công tác già của ban quản lý nhớ lại, không lâu sau khi sự cố xảy ra vào ba năm về trước ấy, Vu Văn Dương từng lìm đến ông ta, hỏi một câu y hệt như anh.”
Hô Diên Vân nghe không hiểu lắm, “Câu hỏi nào?” “Vu Văn Dương hỏi người của ban quản lý, sau khi xảy ra chuyện, có ai từng dùng cái thang ấy không.”
Như thể một tiếng “tách” khi lửa bật cháy lên trong lò, trong khoảnh khắc ấy, Hô Diên Vân nhìn thấy điểm được ánh lửa rọi sáng, nhưng có lẽ là do lửa cháy quá lớn quá mạnh, lượng não tương tràn ngập trong não lại dường như lập tức được nấu chín trên lửa, sục sôi thành một nồi cháo thập cẩm bùng nhùng lộn xộn.
“Nói thật nhé, Hô Diên, sao tôi cảm thấy vụ án này càng ngày càng rối thế? Đi về hướng nào cũng gặp ngã rẽ, có đến tận một trăm linh tám hướng, thật sự đi tiếp thì lại rơi vào ngõ cụt.” Hạ Chúc Huy ca thán.
“Không, không phải thế đâu.” Hô Diên Vân nói với giọng trầm thấp, “Có thể một trăm linh bảy hướng đều là ngõ cụt, nhưng nhất định sẽ có một ngả có thể đi thông được...”
Đặt điện thoại xuống, anh đứng tần ngần một lúc, chỉnh đốn lại những dòng suy nghĩ hỗn loạn hết nửa ngày, nhưng vẫn cảm thấy hoang mang và khó hiểu vô cùng. Bỗng nhiên, anh nhớ lại Trương Hạo, nhớ lại lúc gã tìm đến anh lần đầu tiên, sự phiền muộn và khó hiểu về chuyện Vu Văn Dương hết mấy lần suýt bị mưu sát, nghi ngờ Đoàn Tân Nghênh nhưng lại không tìm được bất kỳ bằng chứng nào, lúc ấy khi mình nhận vụ án này, mình tràn đầy tự tin, cảm thấy rằng chẳng qua là truy kích một tên ngốc như Đoàn Tân Nghênh, có lẽ sẽ không tốn mảy may sức lực, nhưng ai ngờ từ khi sự việc tiến triển đến bây giờ, nó đã thay đổi hoàn toàn so với tưởng tượng ban đầu của mình. Lần trước, “vụ án đặt bom” đồng nghĩa với việc bị Đoàn Tân Nghênh chơi một vố, còn vụ phóng hỏa lần này thì không mò mẫm được một chút manh mối nào...
Cực kỳ tàn ác, sau khi ra tù có khả năng tái phạm rất cao, đồng thời hoàn toàn không thể biết trước thủ đoạn phạm tội của hắn.
Lời cảnh cáo trên bản giám định ấy của Lâm Hương Minh đang từng chút một trở thành hiện thực. Nguyên nhân cái chết của Đoàn Minh My ba năm trước trái lại đang ngày càng trở nên sáng rõ, điều này cũng khiến anh ngày càng nghi ngờ rằng tất cả những gì mình đang làm hiện tại, rốt cuộc là đúng hay sai.
Có một người đang đứng sau lưng.
Hô Diên Vân bỗng cảm thấy một luồng hơi lạnh ở gáy sau, không phải là gió lạnh của hồn ma đến gần, cũng không phải bông tuyết tự dưng rơi xuống, mà là giác quan thứ sáu, như con ong vò vẽ chích một nhát thật mạnh!
Anh xoay đầu lại, không có một ai.
Thế nhưng, không phải rõ ràng tao đã nhìn thấy mày sao? Mày thực sự tồn tại, thân hình của mày, dáng vẻ biểu hiện của mày, tiếng nói của mày...Chính là mày, là kẻ đã giấu mình ở bãi xe dưới hầm, lén theo dõi nhất cử nhất động của tao khi khám nghiệm hiện trường, khi tạo chuẩn bị bỏ cuộc tìm kiếm chân tướng về cái chết của Đoàn Minh My thì đột nhiên lên tiếng bảo tao “đợi đã”, rồi lại biến mất trong nháy mắt không để lại vết tích gì. Tạo từng gặp mày, tao quen biết mày, mày mới là kẻ giật dây điều khiển sau lưng Đoàn Tân Nghênh...Thế nhưng tao cứ không thể nhìn rõ khuôn mặt của mày!
Mày là ai? Mày rốt cuộc là ai?!
Ngay lúc này, bỗng có hai người bước vào cổng, một người là Tôn Khang, vẫn bộ dạng lỗi thôi luộm thuộm, tùy tiện cẩu thả như cũ; người còn lại là một người mặc đồng phục cảnh sát, đeo khẩu trang, xách một thùng công cụ khám nghiệm hiện trường trên tay. Tôn Khang giới thiệu đây là nhân viên kĩ thuật hình sự của Đội Điều tra Hình sự, chuyên phụ trách khám nghiệm hiện trường hỏa hoạn, Hô Diên Vân gật đầu, bước ra ngoài.
Xuống đến dưới lầu, vừa đúng gặp ngay Diêu Đại Bàng, ông vừa phải đất bụi bám đầy người từ lúc cây vừa nãy, vừa hỏi Hô Diên Vân, “Sao rồi? Có phát hiện gì không?”
Hô Diên Vân nở một nụ cười cay đắng, lắc đầu, “Vừa nãy có một viên kĩ thuật hình sự vừa đi lên, xem ra chỉ có thể trông chờ vào anh ấy để tìm ra nguyên nhân gây cháy, mới có thể biết được rốt cuộc là xảy ra cháy do bất cẩn hay là do hành vi cố ý của con người.”
“Làm sao có thể có chuyện trùng hợp như vậy được, xảy ra cháy do bất cẩn vào đúng lúc này? Nhất định là hành vi cố ý của con người, hơn nữa nhất định là Đoàn Tân Nghênh làm.” Diêu Đại Bàng nghiến răng giận dữ, “Tôi không tin hắn thật sự có thể phóng hỏa gây ra một trận hỏa hoạn lớn mà không để lại bất kỳ dấu vết nào, tôi không tin là lần nào cũng không bắt được cái đuôi cáo già của hắn!”
“Lão Diêu!” Một tiếng chào hỏi vang lên từ sau lưng, là Tôn Khang đang đi ngật ngưỡng sang.
?” Hô Diên Vân hơi kinh ngạc. Tôn Khang nhún vai, “Nhân viên khám nghiệm đang khám nghiệm hiện trường hỏa hoạn, lát nữa chuyên gia điều tra hỏa hoạn của Cục Phòng cháy và Chữa cháy cũng sẽ sang, tôi đứng bên cạnh lại không giúp được gì, vướng tay vướng chân, thôi thì tự giác xíu, xuống lại đây thôi vậy...Phải rồi Lão Diêu, nói một chuyện này với ông, vừa nãy Lâm Phụng Xung gọi điện thoại cho tôi, bảo rằng họ lại vừa thẩm vấn xong vài lượt với bọn đã đâm người vô gia cư, nắm được một thông tin rất quan trọng, bảo rằng bọn đã nhận ‘đơn đỏ’ là một băng đảng lưu manh tên là Quái Thú Lòng Đất, kẻ cầm đầu tên là Trương Đông Sinh, trên xương chỗ hàng lông mày phía trên mắt phải có một vết sẹo rất sâu do dao chém, chúng tôi đã sai người đi tìm hắn, vì nghe bảo là ‘đơn đỏ’ ấy đã được ký nhận rồi, cũng có nghĩa là người mà chúng muốn hại đang bên bờ vực nguy hiểm...”
“Sao anh lại xuống đây”
“Đơn đỏ” chính là đơn đặt hàng giết người, trong giới giang hồ cũng chú trọng đến tiếng lóng, “từ chối ký” nghĩa là băng đảng lưu manh vị thành niên không chịu làm; “treo đơn” được dùng để chỉ băng đảng đã nhận lời, nhưng vẫn chưa xác định phương pháp và thời gian thực thi, cứ treo vụ việc đấy mà hong cái đã; “ký nhận” nghĩa là băng đảng không những đã nhận lời, hơn nữa đã đi vào giai đoạn thực thi; “đốt rồi” là chỉ việc đã làm xong tiền cũng đã nhận rồi.
Trên xương chỗ hàng lông mày phía trên mắt phải có một vết sẹo rất sâu do dao chém...
Hô Diên Vân lập tức nhớ đến bọn lưu manh mà anh gặp phải ở tiểu khu đối diện tiệm cơm Tử Ngọc, lúc nghe lén cuộc trao đổi của bọn chúng, anh vừa lúc bị một tên có vết sẹo trên xương chỗ hàng lông mày phía trên mắt phải như thế phát hiện ra. May là hắn nhất thời sơ ý chủ quan, bảo mình “biến”, nếu không cái mạng này chắc hẳn đã phải toi mất ở bên ngoài bãi để xe đạp rồi.
“Nhìn kĩ ảnh của nó, nhớ rõ tướng mạo của nó, tuyệt đối không được nhầm lẫn...Phải khiến mọi thứ trông như chỉ là một sự cố ngoài ý muốn...tôi sẽ tìm đúng thời cơ, gọi điện thoại cho các anh, sau đó mới ra tay.”
Người “đặt đơn” ấy, mình vẫn còn nhớ, là một học sinh nam trông có vẻ ốm yếu, mặc dù không nhìn rõ khuôn mặt của cậu ta lắm, nhưng điều có thể khẳng định là: cậu ta là học sinh của trường Trung học Hoa Viên Lý.
Hô Diên Vân lập tức kể lại một lượt về tình hình sự việc này, Diêu Đại Bàng lập tức gọi điện thoại cho cấp dưới, bảo họ khẩn trương đến trường Trung học Hoa Viên Lý để điều tra, tìm kiếm học sinh có vẻ ngoài tương tự như mô tả của Hô Diên Vân, sau đó nói với Tôn Khang, “Khang Củ Cải, nếu không tìm được em học sinh mà Hô Diên nói ấy, không thể kịp thời hủy bỏ lá đơn đỏ ấy, Vu Văn Dương sẽ gặp nguy hiểm lớn!”
“Cách thức giết người của đơn đỏ tương đối đồng nhất, đó đều là kiếm chuyện gây sự, mượn cớ đánh hội đồng, thừa lúc hỗn loạn thì giết luôn đối tượng. Chỉ cần Vu Văn Dương ở yên một nơi không di chuyển, tăng cường bảo vệ xung quanh mình, đơn đỏ sẽ không thể lấy được mạng của cậu ta.” Hô Diên Vân an ủi Diêu Đại Bàng, “Điều thật sự đáng để lo lắng vẫn là tên sát thủ vô hình nhìn không thấy và sờ không thấy kia, nhà họ Vu bị cháy thành như thế, trong thời gian ngắn, gia đình sẽ không thể ở được nữa, nếu chuyển sang ở tạm nhà nghỉ hay những nơi gì đó khác, thì liệu có trúng kế điệu hổ ly sơn của sát thủ vô hình, có lợi cho hắn ra tay sát hại một lần nữa không? Cháu kiến nghị là, hãy di dời cả nhà cậu ta đến khu ‘an toàn’ [3] , dưới sự bảo vệ và giám sát 24/24 của cảnh sát, có lẽ sẽ đảm bảo được an toàn cho họ.”
“Vừa nãy tôi đã gọi một cuộc điện thoại cho Vu Dược, ông ta nói không thành vấn đề. Trong tiểu khu này, họ vẫn còn một căn hộ ba phòng, chỉ là hiếm có ai biết về nó, ngôi nhà vẫn luôn để không, tạm thời dọn vào đó ở là được.” Tôn Khang nói.
“Nhắc mới để ý, căn nhà cháy ra nông nỗi này, vợ và con trai suýt nữa bị chết cháy mà Vu Dược vẫn không về xem thử là sao?” Diêu Đại Bàng nhíu mày hỏi.
“Người thành đạt mà, vợ và con trai chẳng bao giờ là quan trọng nhất cả.” Tôn Khang nói với giọng điệu mỉa mai, sau đó vỗ vỗ vai của Diêu Đại Bàng, “Lão Diêu, chẳng qua ông chỉ lo lắng là Vu Văn Dương sẽ gặp chuyện, ảnh hưởng đến Hội Tự lực thanh thiếu niên Trưởng Thành Xanh mà ông cưng như trứng hứng như hoa kia thôi đúng không? Hỏa hoạn vừa xảy ra, Công ty Bảo an Cửu Môn nhất định sẽ tăng cường phòng vệ, tôi sẽ cử thêm vài cảnh sát nữa, đi tuần tra xung quanh nơi ở mới của nhà họ Vu, hạn chế Vu Văn Dương ra ngoài hành động, thế được rồi chứ? Chuyện nhà ông còn lớn hơn cả trời, mau chóng về lo liệu đi, chúng ta không phải là người thành đạt, đừng làm những chuyện vô tình quên cả người thân như thế.”
Diêu Đại Bàng nhoẻn miệng nở một nụ cười.
Hô Diên Vân và Diệu Đại Bàng cùng nhau bước ra khỏi tiểu khu. Hô Diên Vân cảm thấy mệt mỏi vô cùng, anh đưa mắt trông sang, Diêu Đại Bàng cũng đang dụi mắt liên hồi, bèn nói với ông, “Lão Diêu, chú thật sự nên nghỉ ngơi cho đàng hoàng.”
“Ngày nào Vu Văn Dương chưa ra nước ngoài được một cách bình an, ngày ấy tôi vẫn chưa được ngơi nghỉ.” Diêu Đại Bàng ca thán.
“Hồ sơ xét duyệt ra nước ngoài của cậu ta đều bị cháy cả rồi, cháu đoán là phải làm lại từ đầu, chưa xác định được ngày cụ thể nữa.”
“Tôi đã nghe nói rồi, ông Vu Dược bố cậu ta đang tìm người bên phía Thụy Sĩ, nhờ quan hệ để nhanh chóng đi đường tắt rồi.” Diêu Đại Bàng nói, ông đưa mắt nhìn sang, đột nhiên thấy mẹ của Vu Văn Dương bế chú chó Springer đi vội về phía này, bèn lên tiếng chào hỏi, “Đi đâu thế?”
Biết Diêu Đại Bàng vẫn luôn nỗ lực để bảo đảm an toàn cho con trai mình, mẹ của Vu Văn Dương cũng coi như khách sáo, “Tôi sợ A Tân bị hoảng sợ trong đám cháy nên dẫn nó đến phòng khám thú y gần đây để khám thử, không bị gì nghiêm trọng mới mang nó về.”
Nhìn theo mẹ của Vu Văn Dương bước vào trong khu Hồng Đô, Diêu Đại Bàng nói với Hô Diên Vân, “Cậu không cảm thấy, Vu Văn Dương thật ra đáng thương lắm hay sao?”
“Vì sao?”
“Cậu ta suýt nữa bị chết cháy, mẹ cậu ta chỉ mải chăm non chú chó ấy, bố cậu ta ngay cả thời gian về nhà thăm cũng không có, thế còn chưa đủ đáng thương hay sao?”
“Đáng thương không phải là một cái cớ.”
“Cái gì?” Diêu Đại Bàng sững người, nghe mà không hiểu lắm.
“Trên đời này, người nào cũng có điểm đáng thương của riêng mình, vì vậy, đáng thương không phải là cái cớ để có thể tùy ý gây tổn thương cho người khác, đồng thời trốn tránh trách nhiệm.” Hô Diên Vân nói. Diêu Đại Bàng nhìn anh, “Hô Diên, có phải cậu đã phát hiện ra gì không?”
Biểu cảm của Hô Diên Vân rất nặng nề, anh im lặng không nói gì.
“Chờ đến khi tôi bắt giữ được Đoàn Tân Nghênh, thì cậu sẽ không cần rầu rĩ nữa”, Diêu Đại Bàng nói, “cái tên đấy thật sự quá đáng ghét!”
“Không lẽ chú chưa từng nghĩ rằng, có lẽ Đoàn Tân Nghênh còn đáng thương hơn cả Vu Văn Dương”
“Ban nãy cậu vừa nói...đáng thương không phải là cái cớ để bản thân có thể tùy ý gây tổn thương cho người khác, đồng thời trốn tránh trách nhiệm.”
“Cũng có một ngoại lệ khác...”
“Là gì?”
“Báo thù, nhất là sự báo thù của người cha.”
“Sự báo thù của người cha?” Diêu Đại Bàng càng lúc càng cảm thấy khó hiểu, “Cậu đang nói...cậu đang nói là con gái của Đoàn Tân Nghênh thật sự bị Vu Văn Dương hại chết à? Hô Diên, tôi không tin là vụ án đã trôi qua ba năm rồi mà cậu vẫn có thể nắm được bằng chứng thép gì đó chứng tỏ Vu Văn Dương có tội. Chưa có đầy đủ bằng chứng mà đã nghi ngờ Vu Văn Dương là hung thủ giết người, chắc đây không phải là phong cách của nhà suy luận danh tiếng lẫy lừng như cậu chứ.”
“Thế thì, cháu muốn hỏi thử chú, giả sử cháu đã nắm được bằng chứng thép cho thấy cậu ta có tội thì sao?”
“Tôi không tin!” Diêu Đại Bàng nói, “Nếu có thì xin mời cậu mang ra đây! Tôi đã công tác ở Tổ Điều tra tội phạm vị thành niên của Cục Công an thành phố bao nhiêu năm nay, một người vị thành niên có khả năng làm điều xấu hay không, có thể làm điều xấu xa đến mức nào, tôi vừa nhìn đã có thể biết ngay. Với gia giáo và phẩm chất của Vu Văn Dương, hoàn toàn không có khả năng làm ra những chuyện mất hết tính người như vậy! Cậu ta chỉ là một cậu con trai non tơ và là đứa trẻ ngoan, chỉ cần nói nặng một chút thôi cũng đã khiến cậu ta sợ bủn rủn cả người, làm sao có khả năng giết người được?”
“Lòng người vốn dĩ đã phức tạp, huống hồ bọn trẻ ngày nay đều trưởng thành rất sớm, chúng ta lại không thể thâm nhập sâu vào trong gia đình để hiểu rõ môi trường trưởng thành thực sự của cậu ta, làm sao chú có thể khẳng định rằng Vu Văn Dương chỉ như vẻ bề ngoài, làm sao chú có thể khẳng định rằng lúc cậu ta đang ở một mình với bóng tối, cậu ta không có một bộ mặt khác?” Hô Diên Vân nói, “Nhìn từ góc độ của bộ luật Hình sự, việc bị câu nệ bởi ba chữ vị thành niên thật ngu ngốc hết chỗ nói, ai bảo người vị thành niên thì không thể gây ra những tội ác khiến cả người thành niên cũng thấy sợ vãi mật gan?!”
“Lời này của cậu lại khiến tôi nhớ đến vụ án mười năm trước.” Diêu Đại Bàng cười lạnh lùng, “Lúc ấy, cậu chắc như định đóng cột với chúng tôi rằng Lâm Hương Minh không phải hung thủ sát hại Ngưu Cốc.”
Lời vừa nói ra, Diêu Đại Bàng đã hối hận.
Ông trông thấy, ánh mắt của Hô Diên Vân lập tức chùng hẳn xuống u ám, lấp loáng toát ra ánh đau thương dị thường.
Nhưng Diêu Đại Bàng từ khi sinh ra đã không biết cách an ủi người khác, lời đã nói ra như nước đổ khó hốt, có hối hận cũng đã quá muộn. Ông quay người, bỏ lại Hô Diên Vân ở nguyên chỗ cũ, tự bỏ đi thẳng.
Cả một buổi chiều, Diêu Đại Bàng đều ở trường Trung học Hoa Viên Lý cùng với các đồng nghiệp thuộc Tổ Điều tra tội phạm vị thành niên, hợp tác với công an của Đồn công an quản lý khu vực, nhà trường, Cục Giáo dục để sàng lọc rà soát hồ sơ học sinh, tìm kiếm “học sinh nam ốm yếu” mà Hô Diên Vân nhắc đến. Cuối cùng, họ lọc ra được chín em, mời người phụ trách của Hội Tự lực thanh thiếu niên Trưởng Thành Xanh của trường là Từ Đồng hỗ trợ nhận biết. Từ Đồng cũng rất có tinh thần trách nhiệm, đang bị viêm phổi mà vẫn vội đến trường để hỗ trợ công tác của cảnh sát. Nhưng điều đáng tiếc là mãi đến tận 9 giờ tối, đến cả những học sinh lên lớp tự học buổi tối trong trường cũng đã về hết, bỏ lại tòa nhà trống không, mà vẫn không có cách nào xác định được rốt cuộc ai là người đã đặt “đơn đỏ”.
Diêu Đại Bàng đành chán nản đi về nhà.
Thấy ông về, vợ ông vội vàng lấy ra món ăn đang ủ nóng trong nồi.
Điều này khiến ông cảm thấy xấu hổ vô cùng “Mình xem, lẽ ra phải là tôi chăm sóc mình, ai ngờ hôm nay bận giải quyết một vụ án, lại về muộn rồi...”
“Tôi không ẻo lả đến vậy đâu.” Vợ ông cười dịu dàng. “Mau ăn cơm đi, nếu không để nguội rồi lại phải bỏ vào nồi hâm nữa thì ăn hết ngon.
Diêu Đại Bàng vừa ăn vừa kể lại vụ án ngày hôm nay cho vợ nghe một lượt. Về lý mà nói, theo nguyên tắc của ngành, bất kỳ vụ án nào chưa giải quyết xong đều phải giữ bí mật nghiêm ngặt, dù có là người nhà thì cũng không ngoại lệ. Nhưng vợ ông vốn dĩ cũng là cảnh sát, mặc dù đã rời khỏi ngành, thế nhưng vẫn giữ được sự nhạy bén của năm xưa trong phương thức tư duy. Do đó, Diêu Đại Bàng thường xuyên kể với bà, để bà “hoạt động não” giúp, phụ cho ông đỡ phải bị sợi chun dai của mình kéo xuống vũng lầy.
Vợ ông ngồi vắt chân trên sofa, vừa lướt trang mạng Mẹ và bé, vừa nghe ông càm ràm kể lể. Đến khi ông nói xong, bà buông một câu thẳng thừng, “Ông nói về chuyện Lâm Hương Minh ngay trước mặt Hô Diên Vân, đấy là không đúng. Ai cũng biết hai người họ là bạn thân, mười năm trước, vụ án Ngưu Cốc bị sát hại vốn không có bằng chứng gì cho thấy là Lâm Hương Minh làm, bây giờ ông lại đem ra nói là thế nào? Nói không lại người ta thì chọc cho người ta lộn mửa?”
Diêu Đại Bàng khẽ xoa trán, “Ầy, thực ra tôi vừa nói ra cũng đã cảm thấy không ổn rồi.”
“Hôm nào gọi Hô Diên Vân đến nhà ngồi đi, đã nghe danh của cậu ta từ lâu, lại quen thân ông như thế, cùng nhau uống một bữa rượu, ăn một bữa cơm thật sảng khoái vui vẻ thì sẽ không sao nữa cả.” Vợ ông thoáng nhìn thời gian ở góc phải bên dưới màn hình laptop, “Muộn rồi, mau đi ngủ thôi.”
“Đúng đúng đúng, phải mau đi ngủ, sáng mai tôi còn phải dậy đi lấy số ở bệnh viện nữa đấy, lần trước đến muộn mất mười phút, không lấy được số của chuyên gia.” Diêu Đại Bàng nói.
Hai vợ chồng tắt đèn, nằm trên giường trong phòng ngủ. Diêu Đại Bàng nhẹ nhàng xoa phần bụng gồ lên của vợ, “Con trai của bố hôm nay có ngoan không?”
“Con trai, con trai, sao ông biết chắc đó nhất định là con trai?” Vợ ông quở trách, “Bé con nhà mình hôm nay ngoan lắm, chỉ có khi nãy nghe ông kể vụ án, không biết sao lại đá tôi mấy cú.”
Diêu Đại Bàng cười “hi hi” một cách bẽn lẽn, “Xem ra là muốn ra sớm một chút, làm một sư tỉ cầm súng giống như mẹ nó đấy...Mình đừng xem thường, thằng nhãi Hô Diên Vân ấy đúng là có tài thật, lần trước tôi và nó gặp lại nhau, mười năm không gặp, nó chỉ thấy tôi cai thuốc cai rượu lại còn tâm trạng không tồi, đã đoán ra tôi sắp làm cha rồi.”
“Vì vậy mới bảo ông nghe cậu ta nói nhiều chút, đừng có mà mình không câu được cá thì kéo thẳng luôn lưỡi câu của người khác.” Vợ ông nói. “Ngủ sớm chút đi, bố đứa nhỏ, ngày mai còn phải nhờ mình chịu cực cả đấy.”
4 giờ rưỡi sáng, chiếc điện thoại bị đè dưới gối vang lên ong ong, đó là tiếng chuông báo thức mà Diêu Đại Bàng đã đặt. Ông dụi mắt ngồi dậy, nhón chân rón rén bước ra khỏi phòng ngủ, nhẹ nhàng đóng cửa lại, sau đó mặc quần áo trong phòng khách, nhét hết các loại chứng từ và hồ sơ cần thiết để lấy số từ lần khám thai trước của vợ vào túi đeo vai bằng vải bố, sau đó vắt tréo chiếc túi qua vai, xách chiếc ghế xếp con gập được lên rồi bước ra ngoài cửa.
Lúc này, trời vẫn đang tối, Diêu Đại Bàng chân nam đá chân chiêu đi trên con phố không có đèn đường, luôn miệng ngáp không ngừng. Ngọn gió mùa hạ như thể nước chưa sôi kĩ, bảo nguội không nguội, bảo nóng không nóng, thốc vào da đầu, vừa tê vừa căng, như thể ngọn lửa nhỏ đang ninh tương não. Vợ đã mang bầu được sáu tháng, mỗi hai tuần phải khám thai một lần, số chuyên gia của Khoa Sản đặc biệt khó lấy, nếu đi sau 6 giờ, hàng dài lộn xộn có thể xếp được đến ngoài cửa, thế nhưng cho dù mỗi lần ông đều đến sớm hơn lần trước, ông vẫn luôn thấy mấy chiếc ghế xếp trông như thể trại quân sự cắm sẵn trước ô cửa sổ lấy số, xếp thành một hàng. Ông chỉ đành cười cay đắng để rồi lần sau dậy sớm hơn một chút...
Đi đến một ngã ba, ông trở nên do dự, hai bên đều có thể đi đến bệnh viện. Bên phải là đường lớn, sẽ đi đường vòng hơi xa hơn, con đường bên trái thì gần, nhưng phải đi xuyên qua mấy ngọn đồi um tùm rậm rạp ven bờ sông Bích Ngọc. Khoảng thời gian này, đi con đường phía sau đấy thực sự không an toàn - mấy người vô gia cư đáng thương đã mất mạng chính ở các dãy ghế dài bên sông, thế nên thôi thì cứ đi đường lớn vậy.
Nghĩ thế, Diêu Đại Bàng bèn bước đi về phía bên phải, nhưng chưa đi được mấy bước đã bỗng nhiên đứng lại.
Đối diện bên đường có một người, mặc trên người một chiếc áo sơ mi cổ dựng màu đen, cổ rụt vào, hai tay đút vào trong túi quần, chậm rãi đi về phía con đường bên trái.
Trông quen quá, người này là ai? Đúng là buổi tờ mờ chết tiệt, đèn đường không có mà ánh trăng cũng không. Dựa vào trực giác đặc biệt của một cảnh sát lâu năm, Diêu Đại Bàng nghe được mùi của thú săn. Ông kiên quyết thay đổi hướng đi không chút do dự, bám sát theo người ấy ở con đường đối diện. Giờ phút này, trên đường không những không có những người đi bộ khác, mà đến cả xe cũng không có lấy một chiếc, vì vậy mục tiêu rõ ràng, theo dõi cực kỳ dễ. Mà xem ra người ấy dường như không mảy may để ý tới hành vi theo dõi của mình, chỉ lo cắm đầu đi về phía trước.
Đột nhiên, bước chân người ấy dừng lại, dường như cảm thấy có người theo dõi, xoay đầu lại nhanh như chớp.
Tuy nhiên, Diêu Đại Bàng vốn có kinh nghiệm theo dõi đầy mình, đã ngồi thụp xuống sau một rặng cây sồi xanh.
Do đó, người ấy có lẽ không phát hiện ra gì cả. Thế nhưng, Diêu Đại Bàng đã hận ra hắn...Đoàn Tân Nghênh! Là Đoàn Tân Nghênh!
Một chiếc xe tưới nước lái đến, lúc băng ngang qua trước mắt, che mất tầm nhìn trong khoảng thời gian năm, sáu giây gì đó, nhưng sau khi nó lái đi, Đoàn Tân Nghênh đã biến mất không còn tăm hơi.
Đi đâu rồi? Hắn chạy đi đâu mất rồi?
Diêu Đại Bàng căng mắt ra thật to, nhìn chăm chăm về phía đối diện đường, thế nhưng vẫn không tìm thấy tung tích của bất kỳ ai. Ông đành băng qua đường, lúc này mới phát hiện, thì ra không biết là ai đã mở một lỗ hồng trên dãy hàng rào sắt, kẻ bị theo dõi có lẽ đã chui vào trong qua lỗ này.
Bên trong… có lẽ chính là mấy ngọn đồi kia, hai năm nay, trong thành phố đã tăng cường kiến thiết những mảnh đất xanh công cộng, dùng hàng rào rào lại cả một mảnh đất rộng lớn trông như bãi tha ma này, lắp thêm vài máy tập thể hình và vài hàng ghế ngồi thì cũng được coi là một nơi sinh hoạt của dân cư trong thành phố. Nhưng nơi này thực ra vô cùng hoang vắng, lại không ai dọn dẹp, cỏ dại và cây xanh mọc như để tiện cho bọn cướp đường, ngoài chó dại và người vô gia cư, ban ngày ban mặt cũng rất ít có ai ghé thăm, vì vậy Diêu Đại Bàng mới chẳng thà đi đường vòng, cũng không muốn đi xuyên qua nơi này để đến bệnh viện.
Hiện tại, dù thế nào đi nữa cũng không được mất dấu kẻ tình nghi, nhất định phải làm rõ xem Đoàn Tân Nghênh rốt cuộc đến đây làm gì!
Phải rồi, nghe bảo gần đây khu vực này có chó dại, sau khi có người ở lân cận bị cắn đã mắc phải bệnh dại, nếu không phải kịp thời tiêm vắc-xin ngừa dại thì đã mất mạng, mình phải cẩn thận hơn một chút.
Tay phải Diêu Đại Bàng nắm chắc chiếc ghế xếp con, khom lưng xuống, chui vào trong qua lỗ hổng trên hàng rào.
Đập vào mặt ông là từng khoảng tối um tùm mà sắc bén như thể xương cá, đấy là sự kết hợp của cỏ dại, bụi gai và các khóm cây ứng với màu của bóng đêm, một thứ mùi hương đắng trộn lẫn giữa đất và rễ cỏ cuộn qua cuộn lại trong mũi, như thể mỗi một bước chân đều cày nát một lượt đất ở dưới chân vậy. Diêu Đại Bàng lần mò đi được một đoạn, phát hiện ra bóng lưng của Đoàn Tân Nghênh ở phía trước...hoặc nói trắng ra là hình thù cơ thể, tốc độ bước đi của hắn rất chậm, cũng rất đồng đều. Hắn cúi đầu khom lưng, như thể đang tìm kiếm thứ gì. Hắn đang tìm kiếm thứ gì?
Diêu Đại Bàng đi theo hắn từ xa, khi sắp đi ra khỏi “công viên” này, hắn rẽ ngang một vòng, lại ngoặt về trở lại, thế nhưng lần này không phải theo đường cũ, mà là xuống đến dưới chân ngọn đồi, đi men theo đường ven sông Thủy Ngọc, vẫn lom khom cúi lưng.
Diêu Đại Bàng nhẩm tính thời gian một thoáng, bây giờ chạy vội đến bệnh viện, đoán là cũng muộn giờ lấy số rồi, nghiến răng, đã thế thì dứt khoát tiếp tục bám theo Đoàn Tân Nghênh luôn vậy, nhất định phải làm rõ mục đích của hắn!
Ngay lúc này, Diêu Đại Bàng bỗng trợn tròn mắt. Khi Đoàn Tân Nghênh men theo đường hàng rào bảo vệ của sông Thúy Ngọc đi đến chỗ một ngọn đèn vẫn chưa bị đập vỡ, có sáu, bảy học sinh cấp ba cầm theo chai bia đi thẳng về phía hắn, bước đi lảo đảo như thể đã say. Tên đi đầu, trên xương chỗ lông mày bên mắt phải có một vết sẹo rất sâu...
Thì ra Đoàn Tân Nghênh đang tìm bọn chúng!
Quả nhiên! Quả nhiên là Đoàn Tân Nghênh đã đặt đơn đỏ cho bọn chúng, nhờ bọn chúng ám sát Vu Văn Dương!
Tay trái Diêu Đại Bàng lấy điện thoại ra, chuẩn bị chụp lại bằng chứng bọn chúng tiếp xúc với nhau.
Thế nhưng, điều khiến cho ông không ngờ tới đã xảy ra: lúc lại gần Đoàn Tân Nghênh, điệu bộ lảo đảo loạng choạng của bọn học sinh cấp ba vẫn không hề thay đổi, thằng nào thằng nấy vẫn trông như một con ma men.
Không lẽ...không lẽ mục tiêu ám sát của bọn chúng là Đoàn Tân Nghênh?!
Trong thoáng chốc, đầu óc Diêu Đại Bàng rối như tơ vò. Thế thì ai là người đã đặt “đơn đỏ”? Vì sao hắn lại muốn giết hại Đoàn Tân Nghênh? Không kịp suy nghĩ nữa, mặc dù Đoàn Tân Nghênh đã cố tình kề lưng vào hàng rào, trốn tránh bọn người này, thế nhưng bọn lưu manh ấy vẫn tiến sát về phía hắn.
Tiếp đấy sẽ là cố ý va vào hắn, sau đó lấy cớ là hắn gây sự, bắt đầu đánh nhau, đồng thời trong lúc đánh nhau sẽ tấn công vào điểm trí mạng của hắn, kết liễu mạng sống của hắn!
Diêu Đại Bàng nín thở, thế nhưng…
Lại là một tình cảnh hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của ông.
Bọn lưu manh quẹt qua Đoàn Tân Nghênh rồi đi qua luôn. Không tiếp xúc với nhau, cũng không gây gổ. Thế này là thế nào?
Cuối cùng, Diêu Đại Bàng hơi vỡ lẽ ra, có lẽ mình đã hoàn toàn nhầm lẫn, Đoàn Tân Nghênh không phải đến để tiếp xúc với chúng, bọn chúng cũng chưa chắc là bọn lưu manh đã nhận “đơn đỏ” ấy, mà có lẽ chỉ là một bọn học sinh bình thường tụ tập uống rượu với nhau, sau đó lại rượu vào làm bạo gan, cùng nhau chạy đến nơi hoang vu vắng vẻ này để bù khú qua đêm. Còn về học sinh có vết sẹo trên xương lông mày mắt phải...ấy, chẳng phải người Hàn Quốc đều chỉnh cho mặt thành một khuôn mẫu chung đó sao, có lẽ cái này cũng là trào lưu Hàn, chỉ có điều là chúng bắt chước lưu manh của Hàn Quốc thôi!
Được rồi, một phen lo hão mà thôi, mình tiếp tục theo dõi Đoàn Tân Nghênh, nếu đêm nay không làm rõ rốt cuộc hắn muốn làm gì, chữ “Diêu” của mình sẽ được viết ngược lại.
Nghĩ thế, ông bèn men theo con đường mà Đoàn Tân Nghênh đã đi qua, tiếp tục tiến về phía trước.
Thẳng trước mặt ông là bọn học sinh cấp ba say bí tỉ ấy, trông bọn chúng ai nấy đều liêu xiêu nghiêng ngả, nếu là con ông thì đã bị ông dùng thắt lưng da quật cho tỉnh, dạy chúng làm người sao cho đàng hoàng!
Ngay lúc Diêu Đại Bàng đi lướt qua vai bọn chúng, một thoáng sơ sẩy, bả vai của tên học sinh có vết sẹo trên xương lông mày ấy va vào Diêu Đại Bàng, suýt nữa thì bị đập vào đầu.
Nó lập tức nổi cáu, kéo chiếc áo khoác gi-lê bằng jean rách rưới lộ cả da thịt ra, ngoác miệng chửi, “Mắt ông mù à, muốn chết hả!”
Diêu Đại Bàng không rảnh gây chuyện tào lao với nó, đang vội bám theo Đoàn Tân Nghênh, nói một câu “xin lỗi” rồi chực đi tiếp. Thế nhưng, mấy học sinh cấp ba ấy lập tức bao vây lấy ông, xô xô đẩy đẩy, văng tục lia lịa, “Va vào người ta rồi muốn bỏ đi à?”, “Trông cái bản mặt ngu đần thấy mẹ của lão này?”, “Mẹ kiếp, đánh chết mẹ lão luôn đấy tin không?”.
Diêu Đại Bàng hơi nổi giận, ông tiếp xúc với tội phạm vị thành niên trong nhiều năm, từng nghe những lời còn thô tục hơn thế này, từng thấy những quần thể còn bẩn thỉu hơn bọn này, thế nhưng, hiện giờ ông thật sự có việc cần làm.
Không còn cách nào khác, ông đành đưa tay vào trong túi áo sơ mi lấy thẻ cảnh sát ra, ai ngờ chưa kịp lôi ra, một tên vừa béo vừa khoẻ, vẻ mặt hung tợn đã thoi một cú vào bụng dưới của ông. Cú đánh này vừa dữ vừa nặng, khiến ông đau đến nỗi kêu thất thanh, gập lưng xuống thật thấp. Tiếp đó, phần eo sau lưng ông lại bị đá một cú thật mạnh, lập tức ông ngã vật xuống đất. Đoạn, càng nhiều quyền cước của tuổi mười bảy dội từng phát từng phát xuống người ông như những cú sấm chớp khốc liệt. Chưa đầy nửa phút, mũi miệng ông đã chảy máu, xương sườn đã nứt gãy, nỗi đau đớn dữ dội suýt nữa đã khiến ông ngất lịm đi.
Bọn học sinh này, sao lại xuống tay nặng đến như thế?
Diêu Đại Bàng vận hết sức lực, hai cánh tay chống cơ thể dậy, ho khạc hai tiếng, bọt máu đỏ tươi thấm đầy mặt đất, ông muốn nói tử tế với bọn trẻ, bảo chúng hãy xem người khác cũng là người, không thể xem chuyện làm hại người khác là trò chơi, nếu không sẽ phạm pháp, bước lên con đường phạm tội.
Con đường ấy là một con đường không thể quay đầu lại, các cậu vẫn chưa thành niên, có lẽ các cậu cảm thấy mình không cần phải chịu quá nhiều trách nhiệm trước pháp luật, có lẽ các cậu cảm thấy pháp luật sẽ luôn xử lý khoan hồng rộng lượng với các cậu, thế nhưng cuối cùng đến một ngày các cậu sẽ nhận ra, trên thế giới này, sự trừng phạt tàn khốc nhất đối với hành vi thú tính, không phải là lồng giam và đạn, mà là không còn quyền lợi trở lại làm người từ đầu được nữa...
Ông gắng sức ngẩng đầu dậy, tựa như một con cá đã bị lưỡi câu móc rách khóe miệng mà vẫn muốn vùng vẫy bạt mạng.
Ông nhìn thấy, tên học sinh có vết sẹo trên xương lông mày đã giơ một cây gậy gỗ to lên thật cao, nơi khóe miệng nở một nụ cười tàn nhẫn cực độ.
Nỗi sợ hãi khủng khiếp khiến máu khắp người ông đều đã đông cứng lại!
Không lẽ...không lẽ mình mới là mục tiêu của “đơn đỏ”?!
Ông đã không kịp suy nghĩ vì sao lại như thế nữa, cây gậy gỗ to ấy đã đập vào phía sau hộp sọ ông thật mạnh, tai ông nghe thấy tiếng “rắc” lớn đến mức khủng khiếp của xương sọ vỡ nát, ý nghĩ cuối cùng của ông là: Mình muốn xem mặt đứa con chưa ra đời ấy của mình biết bao...
Nhìn vào Diêu Đại Bàng đang nằm ngã rạp dưới đất, máu tươi chảy ra ồ ạt từ chẩm sau đầu, tên học sinh có vết sẹo trên xương lông mày nói một câu lạnh lùng, “Ném ông ta xuống sông!”
Mấy người nhấc Diêu Đại Bàng lên, quẳng xuống ngay giữa sông.
Trong chiếc túi đang đeo trên vai Diêu Đại Bàng, hồ sơ dùng để lấy số rơi ra lả tả, một luồng gió đêm thổi qua, trông chúng như thể tiền giấy bị hất văng ra, vương vãi ra một mảnh màu trắng tuyệt vọng.
“Tõm!” Đêm tối nuốt chửng mất thứ gì đó, từ đấy không còn âm thanh nào nữa.