Mí mắt tỉnh lại trước ý thức một bược
Mí mắt nặng nề, như thể bị hai tấn gang đè chặt, đến nhấc cũng không nhấc lên nổi. Thế nhưng ông vẫn dùng hết sức bình sinh để nhấc lên, nhấc từng đường thẳng, từng kẽ hở. Bóng chồng giữa kẽ hở mơ hồ như đang nằm dưới nước biển, tất cả đều lơ lơ lửng lửng, tất cả đều như có như không...
Có người ấn xuống ngực ông một cú thật mạnh, ông thốc ra một miệng nước dữ dội. Lập tức, ông cảm thấy sảng khoái và thoải mái như thể đã phun ra được hạt táo bị mắc trong khí quản. Nương vào cảm giác sảng khoái và thoải mái này, ông dốc hết toàn bộ sức lực để banh mở mắt, cuối cùng cũng đã nhấc được mí mắt lên hoàn toàn.
Như thể chế độ SD đột nhiên chuyển thành chế độ nét chuẩn độ HD, [4] tất cả mọi thứ trước mắt đều trở nên rõ ràng: bầu trời vẫn đen mờ mịt như cũ, ngọn đồi vẫn um tùm dày đặc như cũ, còn có một người miệng hô đang dịch chuyển bàn tay chồng lên nhau ra khỏi ngực ông.
Mình vẫn chưa chết, không ngờ mình vẫn còn sống! Diêu Đại Bàng mừng rỡ như chưa từng được mừng, nỗi mừng rỡ này còn mạnh mẽ hơn gấp chục ngàn lần so với chuyện biết tin vợ đã có thai! Tuy nhiên, đồng thời vào lúc này, cái giá của việc sống sót - sự đau đớn ở những vết thương bị đánh đập lúc nãy, cùng với nỗi đau rát của khí quản lẫn thực quản sau khi bị ngâm dưới nước sông - cũng ập tới cùng với niềm vui ấy.
Ông ngồi trên bãi cỏ, ra sức ho khạc, dường như muốn khạc cả ngũ tạng lục phủ ra ngoài, hong khô rồi nhét lại vào. Người ở bên cạnh vỗ lên lưng ông, giúp ông thải hết nước tụ trong cơ thể ra ngoài.
Ông khẽ vịn vào cánh tay của người đó, “Là cậu đã cứu tôi sao?”
Người ấy khẽ gật đầu, “Sao ông lại đắc tội với bọn lưu manh ấy, vì sao chúng lại phải ra tay giết ông?”
Đó cũng chính là điều mà Diêu Đại Bàng cảm thấy khó hiểu nhất, “Tôi cũng không biết, vốn dĩ tôi tưởng rằng bọn chúng là do cậu gọi đến, về sau lại tưởng là bọn chúng muốn giết cậu. Thế nhưng sau đấy, tôi nhận ra chúng chỉ đi ngang qua vai cậu, đang muốn bắt kịp cậu thì bị chúng chặn lại rồi đánh đập một trận...Ây da, đau quá.”
Đoàn Tân Nghênh nói, “Tôi biết là có người theo dõi tôi, nhưng tôi không biết là ông. Đi được một lúc, tôi nhận ra ông không bám theo, phía sau lại vọng đến tiếng đánh nhau, vòng về trông thử thì thấy chúng đang ném ông xuống sông. Tôi vẫn chưa dám cứu ông ngay, đợi đến khi chúng đã đi xa mới dám lội xuống nước. Ông cũng may đấy, tuy bọn chúng đánh ông, nhưng có thể do ông tránh đòn tương đối tốt, đều không bị thương chỗ hiểm.”
Diêu Đại Bàng thử nhớ lại, tất cả mọi chuyện xảy ra vừa lúc nãy lại dần dần tái hiện lại, “Tôi nhớ tên khốn có vết sẹo trên xương lông mày, hình như tên là Trương Đông Sinh nhỉ, lúc cuối có cho một gậy vào hộp sọ sau đầu tôi, tôi nghe thấy cả tiếng xương sọ của mình bị đập vỡ.”
“Bọn lưu manh này đánh nhau hội đồng thì được, nhưng nếu nói đến một đòn trí mạng thì còn phải vào nhà lao học hỏi thì mới “thành nghề” được. Đánh vào hộp sọ sau đầu, nếu gậy quá dài, do cự li giữa cán gậy và trung tâm tạo lực của gậy, sẽ dễ gây hao phí lực ở nơi mà cán gậy quét đến là xương bả vai trước, đến khi thật sự đập vào sau đầu thì đã không còn bao nhiêu sức mạnh nữa rồi. Thế nên ông thử cử động vai xem, tôi đoán tiếng ông nghe thấy là tiếng xương bả vai sau lưng bị đập gãy” Đoàn Tân Nghênh nói.
Diêu Đại Bàng nhẹ nhàng nhón thử vai phải, lập tức đau đến mức thở hơi lạnh phì phì, “Thằng nhãi nhà cậu thật sự không uổng phí ba năm ngồi tù ấy, học được không ít.”
Đoàn Tân Nghênh dường như không muốn nói chuyện lắm, “Tôi đã báo cảnh sát, cũng đã gọi xe cứu thương rồi, khoảng mười phút nữa họ sẽ đến, ông ngồi chờ trên bãi cỏ này là được.”
“Cậu muốn đi đâu?” Diêu Đại Bàng hỏi.
Đoàn Tân Nghênh nhìn lên bầu trời tối như hũ nút, “Vu Văn Dương vẫn chưa chết, tôi phải tiếp tục báo thù.
Khi Đoàn Tân Nghênh đã đứng lên đi được mấy bước, Diêu Đại Bàng đột nhiên gọi “này” một tiếng, gọi giật hắn lại.
Hai người đều im lặng, chỉ có tiếng sông Bích Ngọc ở gần đang vang vọng
Cuối cùng, Diêu Đại Bàng mở miệng nói, “Lão Đoàn, Vu Văn Dương thật sự đã giết hại con gái của cậu sao?”
Đoàn Tân Nghênh nhìn ông chằm chằm, gật đầu một cách chậm rãi mà vô cùng đanh thép.
“Cậu có bằng chứng gì?” Diêu Đại Bàng nói, “Hoặc là, cậu dựa vào đâu để khẳng định như thế?”
Đoàn Tân Nghênh nói, “Cái này tôi không thể nói với ông, nhưng ông đừng bám theo tôi nữa.”
“Tôi là cảnh sát”, Diêu Đại Bàng nói, “ngoài việc chống tội phạm, tôi còn một nhiệm vụ nữa là phòng ngừa tội phạm, làm sao tôi có thể biết cậu muốn giết Vu Văn Dương mà làm lơ không quan tâm được?”
“Thế thì, lúc Vu Văn Dương hại chết con gái tôi, các ông đang ở đâu?” Đoàn Tân Nghênh hỏi.
“Lão Đoàn, tôi không biện giải thay cho phía cảnh sát, luôn có những vụ án không thể phá được, luôn có những tên hung thủ không thể bắt được, cậu không thể...”
“Dù có bắt được đi nữa, các ông cũng có thể làm gì Vu Văn Dương?!” Đoàn Tân Nghênh đột nhiên nâng cao giọng.
Diêu Đại Bàng nín lặng không nói được gì, trong đầu đột nhiên lại xuất hiện hình ảnh tên tội phạm giết người liên hoàn bắt cóc trẻ em rồi tra tấn đến chết bốn năm trước.
Cũng chưa đủ mười tám tuổi.
“Đằng nào tôi cũng chưa đủ mười tám tuổi, các ông cũng không giết được tôi, đợi qua vài năm nữa tôi trở ra, bao nhiêu ngày tháng tốt đẹp vẫn đang chờ đợi tôi. Cái chết của mấy đứa nhỏ ấy cũng chỉ như mấy lần thủ dâm trong giai đoạn dậy thì của tôi mà thôi!”
Còn bài hát mà tên đấy huýt sáo: Em không muốn, em không muốn, không muốn lớn lên...
“Lúc ấy, Vu Văn Dương vẫn chưa đủ mười tám tuổi, cho dù bắt được nó cũng chẳng thể làm gì được, cùng lắm là giam nó vào trong Sở quản lý thiếu niên, sau đó với thế lực của nhà nó, chuyện nó được thả ra còn chẳng phải chuyện tính bằng phút sao!” Đoàn Tân Nghênh nói với vẻ xót xa, “Có lẽ ông không biết, đối với nó, lần lọt lưới ấy lại trở thành mở đầu cho cả chuỗi trò chơi hại người về sau! Trước tiên, nó đẩy mọi thứ lên đầu Cao Chấn, dẫn dắt tôi, khiến tôi chém nhầm Cao Chấn, sau đó đến khi tôi vào tù, lại đến nhà tôi, lấy danh nghĩa là thăm viếng bố tôi, tặng cho một người già mắc bệnh tiểu đường một đôi giày da đã trộn lẫn những viên bị sắt dưới đế lót giày, còn lừa bố tôi bảo là giày đấy có tác dụng mát-xa, đến nỗi cuối cùng do bệnh tiểu đường nên chân bố tôi bị lở loét, nhiễm trùng rồi phải cắt bỏ!”
Diêu Đại Bàng há miệng sững sờ, ông nhìn vào mắt Đoàn Tân Nghênh, cuối cùng không có cách nào nhìn thẳng vào ngọn lửa cuồng nộ trong mắt hắn, chậm rãi cúi đầu xuống.
Đoàn Tân Nghênh vẫn đứng yên ở chỗ cũ, nhìn ông một lúc, rồi lại quay người định bỏ đi.
“Chờ đã!” Diêu Đại Bàng lại gọi hắn lại một lần nữa. “Còn có chuyện gì nữa?”
“Đã lâu như thế rồi, tôi vẫn xích mích với cậu, vì sao cậu lại cứu tôi?” Diêu Đại Bàng nén giọng nói xuống rất trầm rất trầm.
Đoàn Tân Nghênh cong lưng xuống, nhặt một tờ giấy từ dưới đất lên, nói, “Bảy năm trước, tôi cũng giống như ông, nửa đêm thức dậy, cầm một xấp hồ sơ như thế này đi đến bệnh viện xếp hàng lấy số, vì đứa con gái nhỏ chưa ra đời của tôi..” Trong một thoáng, đột nhiên hắn có chút nghẹn ngào, ra sức nuốt khan hai cái, nén tiếng nghẹn ngào xuống, sau đó nói tiếp, “Tôi chẳng qua không muốn con của ông vừa ra đời đã không có cha.”
Nói xong, hắn đưa tờ giấy ấy cho Diêu Đại Bàng, sau đó bước vội rời khỏi.
Diêu Đại Bàng nhìn trân trối vào tờ giấy trong tay - đó là giấy khám thai của vợ ông.
Ngay lúc ấy, ông có một cảm giác trống rỗng mà bất lực như thể lại chìm vào dưới đáy nước thêm lần nữa, ông chưa bao giờ cảm thấy chán ghét và thất vọng với bản thân mình đến thế.
Từ xa, tiếng còi xe cứu thương và xe cảnh sát hòa vào nhau, càng lúc càng gần, càng lúc càng gần...
Đội cảnh sát là lực lượng chuẩn quân sự, giữa các cảnh sát đều có tình cảm như chiến hữu, bình thường vì phá án mà mệt đến nỗi sùi cả bọt mép hoặc khi gan nóng quá bốc hoả, cãi nhau hay vận nắm đấm cũng là chuyện bình thường, thế nhưng chỉ cần nghe bảo đồng nghiệp gặp nạn, ai cũng đều nóng lòng thiếu điều muốn đỡ đạn cho người ta. Vì vậy, một cảnh sát bị tấn công, thường sẽ kéo theo sự thù hận của toàn bộ cảnh sát. Diêu Đại Bàng mặc dù nổi danh vì dai như chun và tính tình nóng nảy, nhưng đến khi ông phẫu thuật xong, cảnh sát mặc đồng phục và thường phục đã đứng đầy cả hành lang. Họ đều đến để thăm ông, chen lấn ồ ạt vào trong phòng bệnh, bác sĩ và y tá làm sao cũng không ngăn được. Cuối cùng vẫn là Mã Tiếu Trung lắm mưu nhiều kế, học gì không học, lại đi học Ủy ban Giao thông thành phố, bốc số vào thăm viếng, thế mà lại thực sự khống chế được cục diện nhốn nháo một cách nhanh chóng.
Lúc này đã là 10 giờ sáng, trước giường bệnh của Diêu Đại Bàng, ngoài người vợ đang bụng mang dạ chửa của ông ra còn có Lâm Phụng Xung, Mã Tiếu Trung, Tôn Khang và Hạ Chúc Huy. Diêu Đại Bàng bị bó chặt bởi lớp băng gạc, trông như đòn bánh tét. Bác sĩ bảo ông số may, chịu đòn nghiêm trọng, lại bị ném xuống sông mà vẫn không gặp chuyện gì nặng lắm.
Diêu Đại Bàng thuật lại tỉ mỉ diễn biến của câu chuyện một lượt, đám Lâm Phụng Xung đều vô cùng kinh ngạc.
“Mục tiêu của đơn đỏ sao có thể là ông được chứ? Đây thật sự là chuyện nghĩ nát óc cũng không thể ngờ được!” Tôn Khang không thể hiểu nổi.
Lâm Phụng Xung lại là người không bao giờ phí đầu óc lên động cơ, làm việc ở tuyến đầu của công tác điều tra hình sự, ông đã quen với nhiều loại động cơ kì quặc quái lạ từ lâu. Ông lập tức hạ lệnh cho Đội Điều tra Hình sự, “Cần phải lập tức bắt giữ băng đảng lưu manh với tên thủ lĩnh là Trương Đông Sinh, thẩm tra ra vì sao bọn chúng lại tấn công Diêu Đại Bàng, cùng với người đặt đơn đứng sau là ai!”
Ông còn đặc biệt dặn dò, “Phải chặn kín thông tin Diêu Đại Bàng vẫn còn sống, để tránh việc băng đảng lưu manh biết được thông tin rồi bỏ trốn trước.”
“Điều này e rằng không dễ.” Mã Tiếu Trung xen vào. “Bao nhiêu cảnh sát đã đi ngang qua đều không thể bỏ qua nơi này, còn giấu được thông tin gì nữa chứ!”
Lúc này, bác sĩ bước đến, nói bệnh nhân vừa mới hoàn thành phẫu thuật, không nên nói chuyện quá nhiều, thế là mọi người an ủi Diêu Đại Bàng yên tâm nghỉ ngơi tịnh dưỡng, sau đó cùng nhau rời khỏi bệnh viện.
Đến khi trong phòng bệnh chỉ còn lại hai vợ chồng với nhau, bỗng nhiên vợ ông òa khóc nức nở.
“Mình xem, chẳng phải tôi đã không sao rồi đấy ư?” Diêu Đại Bàng vừa dịch chuyển thân thể trên gối dựa vừa nói, ngay tức khắc đau đến méo miệng.
“Ông đã từng này tuổi rồi, sao cứ không thể chăm sóc bản thân cho tốt, nửa đêm nửa hôm lại đi chạy tới nơi đồng không mông quanh để theo dõi kẻ tình nghi, lỡ như thật sự gặp chuyện gì đấy, có phải là muốn cho thằng con trong bụng tôi cả đời này không có cha?”
Diêu Đại Bàng lại mừng rơn, “Không phải mình nói là bé gái sao?”
“Ông còn bụng dạ nói nhảm với tôi nữa à?” Vợ ông trừng mắt lên, “Tôi bảo ông nhé, đừng xích mích với Đoàn Tân Nghênh nữa, thứ nhất người ta dù sao cũng đã cứu ông một mạng, thứ hai là hãy đặt mình vào hoàn cảnh của người ta, nếu đổi thành con của ông bị giết bị hại như thế, ông sẽ làm gì?”
Diêu Đại Bàng ngẩn người. Trước đây, ông chưa từng nghĩ đến câu hỏi này, ông vẫn luôn cảm thấy rằng con trai của cảnh sát thì sẽ không phải chịu bắt nạt, thế nhưng trong xã hội rộng lớn như thế này, một cảnh sát thì có là gì đâu...
“Nếu là tôi”, ông suy nghĩ rất lâu rất lâu, “tôi cũng không biết liệu mình có thể làm đúng hơn Đoàn Tân Nghênh hay không”
“Đúng sai không quan trọng, không phải ông từng kể cho tôi câu nói ấy của Hô Diên Vân sao, Trên đời không nên tồn tại một quy luật như thế - chỉ cho phép kẻ hại người đi hại người, không cho phép kẻ bị hại phản kháng!” Vợ ông nói với vẻ nghiêm túc, “Dĩ nhiên, với tiền đề là con gái của Đoàn Tân Nghênh thật sự bị Vu Văn Dương làm hại.”
“Mình đúng là không thay đổi gì so với ngày xưa cả..”, Diêu Đại Bàng lẩm bẩm một câu, ngẩng đầu nhìn lên ngọn đèn ốp trần hình vuông trên trần nhà trắng như tuyết của phòng bệnh. Hồi lâu, ông cúi đầu xuống, chỉ chiếc điện thoại đặt trên tủ đầu giường, “Lấy hộ tôi với, tôi muốn gọi một cuộc điện thoại cho Hô Diên Vân.”
Khi điện thoại đã nối thông, ông còn chưa kịp lên tiếng, đầu bên kia ống nghe lại vọng đến tiếng của Hô Diên Vân trước, “Lão Diêu, cháu nghe nói chú gặp chuyện, lẽ ra cháu định gọi điện hỏi thăm, nhưng lại sợ làm phiền chú nghỉ ngơi. Chú vẫn ổn chứ?”
Một tiếng “Lão Diêu” khiến Diêu Đại Bàng cảm thấy một thoáng ấm áp trong lòng, nghĩ đến chuyện nhắc đến Lâm Hương Minh lúc từ biệt Hô Diên Vân hôm , bất giác lại bùi ngùi thêm lần nữa. May là mình được Đoàn Tân Nghênh cứu, nếu không e rằng sẽ không bao giờ có thể biểu đạt nỗi áy náy tận đáy lòng với Hô Diên Vân nữa. Tuy vậy, ông vẫn không phải là một người quen xin lỗi, ngập ngừng được hai câu, ông lại nói thẳng vào đề, thuật lại tỉ mỉ diễn biến của câu chuyện.
Hô Diên Vân nghe rất chăm chú, tuy nhiên sau khi nghe xong, yêu cầu của anh lại là, “Chú có thể thuật lại đoạn đối thoại giữa chú và Đoàn Tân Nghênh một lần nữa không? Cố gắng đừng sai sót một chữ nào.”
Mặc dù Diêu Đại Bàng đã lãnh một gậy lúc rạng sáng, sau đó lại ngâm một hồi trong nước sông, nhưng không ngờ đầu óc ông vẫn không hồ đồ một chút nào, lập tức thuật lại cuộc đối thoại giữa mình và Đoàn Tân Nghênh thêm một lần nữa, sau đó nói, “Bọn tôi đã nói như thế đấy, nếu phải nói không sai một chữ, thì khó, nhưng cũng không dễ nói sai quá hai chữ đâu.”
Hô Diên Vân “vâng” một tiếng, tiếp đó nói, “Cũng có nghĩa là, khi chú hỏi Đoàn Tân Nghênh, Vu Văn Dương có phải thật sự đã giết hại con gái của cậu ta hay không, câu trả lời của cậu ta vẫn luôn là hại chết.”
Diêu Đại Bàng nhớ lại, “Đúng...thế thì có gì khác nhau?” Trong ống nghe im lặng rất lâu, như thể một ống máng sâu khôn lường, nhìn sang đó là bóng tối, hướng sang đó là sự lạnh lẽo, đi sang đó là chuyện dĩ vãng khiến người ta không lạnh mà run trong bóng tối.
“Hô Diên, rốt cuộc là sao?” Diêu Đại Bàng nói. Hô Diên Vân nói, “Cháu đã hẹn Vu Văn Dương gặp mặt, cậu ấy sẽ đến ngay.”
Sau đó, Hô Diên Vân cúp máy.
Anh đứng trong sân của trường Trung học Hoa Viên Lý, đang trong kì nghỉ hè, trên sân trường không có ai khác, chỉ có một mình anh, thế là khi ánh nắng chói lóa rọi xuống, ngay giữa trung tâm sân trường cũng chỉ có một chiếc bóng cao lớn của anh.
Tốt nghiệp cấp ba đã mười năm, anh rất ít khi trở về đây. Khoảnh khắc này, nhìn khắp bốn phía, ngôi trường xưa trong kí ức với ngôi trường ở hiện thực này, một ở nơi sâu thẳm trong trí óc, một là hình ảnh được tiếp thu bởi thị giác, đan xen, chồng chéo, mơ hồ, xung đột với nhau, tựa như từng cơn sóng xô vào cùng một đường bờ biển, những thứ đã thay đổi, còn tàn đọng và nhớ không chính xác, đều đã hóa thành vô số cát vụn lấp lánh, còn thứ duy nhất ngưng đọng lại là nỗi đau thương mười năm nay chưa hề tiêu tan chút nào....
Tòa nhà dạy học màu đỏ gạch không biết từ khi nào đã được ốp gạch sứ thô thiển, tủ kính trưng bày thủy tinh đã không thấy nữa, thay vào đó là màn hình plasma rộng lớn, mặc dù đã nghỉ hè, nó vẫn đang phát từng bức ảnh của học sinh trên các cuộc thi ca hát và lễ hội văn hóa, đồng phục của chúng vẫn khó coi như thế. Đường chạy 400 mét đã chuyển từ đường đất thành cao su, các thiết bị tập luyện thể dục dưới chân tường phía Tây Nam đã loang lổ thậm tệ từ lâu, xà đôi màu xanh lục, cầu thang ngoài trời màu xanh dương, hoàn toàn không nhìn ra bộ dạng thuở ban đầu nữa. Bục chủ tịch màu đá xám trống trơn, người chỉ huy thể dục trên ấy, giờ đây lại đã đổi thành gương mặt non nớt nào? Ngọn cây hợp hoan của mình mỗi khi đến hè sẽ nhả ra mùi hương thơm ngát vô vàn ngoài cửa sổ lớp học đâu rồi? Vì sao không còn thấy bóng dáng của nó nữa? Còn cậu nữa, Hương Minh, người bạn thân nhất của tớ, người anh em của tớ, tớ chẳng hề ngờ rằng, ngay cả chuyện cậu và tớ cùng nhau về trường thương tiếc khoảng thời gian học sinh của chúng ta, cũng đã không còn được nữa.
“Anh Hô Diên!” Một tiếng gọi kéo anh từ trong kí ức quay về hiện thực, ở nơi xa, Vu Văn Dương thở hồng hộc chạy đến, bên cạnh cậu ta còn có gã Mặt Mụn đi theo.
Hô Diên Vân còn liếc thấy, có hai viên vệ sĩ của Công ty Bảo an Cửu Môn đang men theo bờ tường phía Đông và Tây của trường để kiểm tra xem có gì đe dọa đến sự an toàn tính mạng của Vu Văn Dương hay không.
Vu Văn Dương đứng trước mặt anh, vừa lau mồ hội trên trán, vừa uống nước suối ừng ực. Thời tiết nóng nực, có lẽ là để đề phòng chứng dị ứng ánh nắng, cúc áo trên cùng của áo sơ mi cậu ta vẫn được cài rất kín, bọng mắt của cậu ta hơi sưng lên, sắc mặt trắng bệch ánh lên vẻ xanh xao. Không biết có phải do nội tâm luôn căng thẳng quá mức hay không mà mỗi một nếp vẫn trên da cậu ta đều căng nở ra. Trông cậu học sinh nhỏ hơn mình tận mười tuổi này, không ngờ cậu ta còn không mang vẻ trẻ trung được bằng mình.
“Anh tìm em có chuyện gì thế? Tại sao phải đến đây ạ?” Vu Văn Dương hỏi, trong mắt ánh lên một tia nhìn thấp thỏm nơm nớp.
Hô Diên Vân bảo Mặt Mụn, “Tôi có vài lời riêng tư muốn nói với Vu Văn Dương, anh đứng xa ra một chút.” Mặt Mụn sững người, rồi lui về phía sau đến một chỗ rất xa với vẻ đầy bất lực.
“Chúng ta đi một chút, vừa đi vừa nói.” Nói xong Hô Diên Vân đi về hướng Đông Nam của trường, “Đây là trường trung học của tôi. Kia là tòa nhà dạy học, bây giờ sửa sang đến nỗi không nhìn ra một chút gì dáng vẻ ban đầu nữa. Đi nữa về phía Đông, tòa nhà nhỏ màu trắng đó là khu thí nghiệm, thời đấy là phòng thí nghiệm hóa học, phòng thí nghiệm vật lý và phòng tiêu bản, bây giờ không biết dùng để làm gì. Cậu xem trên nền đất này, cứ hễ đến kì nghỉ hè là như thể nửa năm trời không cắt tóc vậy, mọc ra rất nhiều rất nhiều cỏ dại, vì vậy mỗi năm đến tháng Chín khai giảng, việc đầu tiên chính là toàn thể giáo viên học sinh cùng nhau nhổ cỏ dại...
“Giờ bọn em không cần làm nữa, đã có lao công của trường làm những việc này.” Vu Văn Dương xen vào một câu.
Hô Diên Vân nở một nụ cười, “Ngôi trường mà cậu đi học ấy tôi biết, là trường điểm của thành phố, nghe bảo chỉ một đài thiên văn thôi cũng đã lớn hơn cả tòa nhà dạy học của bọn tôi, thật thế chứ?”
Vu Văn Dương gật đầu.
“Bởi vậy, việc dọn dẹp trường lớp của các cậu nhất định có nhân viên chuyên nghiệp phụ trách.” Hô Diện Vân nói, “Được rồi, chúng mình đi băng qua cánh cửa nhỏ kia...ơ, hồi ấy chỉ là một cánh cửa sắt nhỏ, bây giờ đã được sửa lại đẹp thế này rồi.”
Họ đi ra khỏi cổng ở góc Đông Bắc của trường, đi xuyên qua một nơi trông như công trường đang trong trạng thái đình công. Trước mặt là một ngọn đồi nhấp nhô, rừng cây sum sẽ và lùm cây bụi che phủ thấp thoáng, khiến ngọn đồi trông như những ngọn sóng màu lục thẫm.
“Lúc ấy, bọn tôi cứ gọi nơi này là đồi sau, sau khi tan học, có những bạn học yêu sớm sẽ đi thành đôi thành cặp đến nơi này chơi. Công trường mà chúng ta vừa đi ngang qua ban nãy vốn dĩ là một bãi than, trông tình trạng thi công thì tôi đoán là nhà trường muốn mở rộng lãnh thổ, chắc sớm muộn gì cũng không giữ được ngọn đồi sau này.” Hô Diên Vân thở dài một hơi, như thể mọi người dân Bắc Kinh lâu năm sống ở đường Nhị Hoàn nhìn thấy cảnh tường gạch đổ nát vậy.
Mãi đến tận lúc này, Vu Văn Dương vẫn không biết vì sao Hô Diên Vân lại dẫn mình đến đây, vì vậy chỉ đành im lặng không lên tiếng, tiếp tục theo chân anh đi về phía trước.
Ở nơi không xa, Mặt Mụn và hai vệ sĩ khác bám theo phía sau họ.
Mãi đến khi đã đứng trên một bãi đầm lầy ở nơi sâu nhất trong rừng cây, Hô Diên Vân mới dừng bước.
Anh ngẩng đầu lên, nhìn quanh bốn phía: rừng cây vẫn xanh um như xưa, ánh nắng rải xuống từ vô số kẽ hở giữa các phiến lá, khiến ánh mắt của anh mơ hồ giữa một rừng ánh sáng như vàng vụn. Luồng sáng này thật ấm cúng, khiến người ta say ngây ngất; gió mùa hạ thổi qua rừng cây, dấy lên một tràng âm thanh xào xạc, trong trẻo mà tươi mới, không lẫn tí tạp chất nào, đủ để quên đi mọi phiền não và ưu sầu. Đáng tiếc là mình vẫn mãi không thể khiến bản thân thật sự say ngất và lãng quên, mà đây cũng chính là căn nguyên của nỗi đau khổ của mình.
Anh nở một nụ cười nhẹ mà cay đắng, quay người lại, nói với Vu Văn Dương, “Mới đấy mà gần mười năm rồi, tôi đã không còn bước lại vào mảnh rừng này thêm một lần nào nữa. Mặc dù theo quá trình trưởng thành, chúng ta sẽ luôn phải từ biệt một số nơi chốn, nhưng phần lớn đều là do chúng ta không có thời gian thăm lại chốn xưa. Nhưng nơi này, lại là do tôi cố tình trốn tránh...chỉ vì một chuyện, một chuyện mà tôi rất ít khi nhắc lại với người khác.”
Anh thở hắt ra một hơi thật dài, sau đó nói, “Mười năm trước, sau khi tốt nghiệp cấp ba, trải qua thêm một kì nghỉ hè nữa, bọn tôi sẽ phải bước vào cổng trường đại học. Năm lớp 9, lúc mới đầu tôi sống không tốt lắm, bị người ta bắt nạt. Thế nhưng về sau, tôi đã tổ chức các bạn lại để nổi dậy phản kháng, một hành động đã khiến mọi chuyện thay đổi, cũng do một số nguyên do, tôi đã trở thành một nhà suy luận. Năm lớp 12, danh tiếng của tôi ngày càng lớn, trở thành một thám tử học sinh chính hiệu. Lúc ấy, tôi có một người cộng tác, cũng có thể nói là người bạn thân nhất của tôi, hai người bọn tôi liên thủ, hầu như không vụ nào không thắng. Thế nhưng do cậu ấy hướng nội, hơi giống con gái, thường xuyên bị người ta bắt nạt, tôi bèn ra mặt thay cậu ấy. Cậu ấy rất không thích tôi làm thế, về sau bị bắt nạt cũng không nói với tôi. Tôi cứ tưởng cậu ấy chỉ biết nhẫn nại, im lặng cho qua chuyện, ai ngờ kì nghỉ hè trước khi tốt nghiệp cấp ba ấy, có một chuyện đã xảy ra.
Anh khẽ ngừng lại, rồi nói tiếp, “Có một buổi tối, tôi đã mua vài quyển sách, định mang sang cho người bạn thân này. Ai ngờ vừa bước vào nhà cậu ấy, tôi nhận ra có hai cảnh sát đang khám xét trong nhà. Hỏi ra mới biết, trong khu rừng nhỏ này đã xảy ra án mạng, nạn nhân là một tên đầu sỏ lưu manh trong trường bọn tôi, còn kẻ tình nghi chính là người bạn thân của tôi.”
Tiếp đó, Hô Diên Vân nói sơ qua một lượt về tình tiết vụ án. Khi nói đến việc anh đã gỡ sạch tội danh cho Lâm Hương Minh, anh ngừng lại.
“Sau đấy thì sao?” Vu Văn Dương nhìn anh mà hỏi. Rất hiển nhiên, cậu ta nghe ra đoạn kết trong lời kể của Hô Diên Vân là dấu chấm lửng chứ không phải dấu chấm.
Hô Diên Vân không nói gì, ngẩng đầu lên, hướng ánh mắt về phía luồng ánh sáng như bụi vàng ấy một lần nữa, như thể muốn uống lấy men trời, để cho hồi ức cứ thế chìm ngập trong cơn say, không tiếp tục thêm nữa. Thế nhưng, hôm nay, anh gọi Vu Văn Dương đến đây chẳng phải chính là để nói hết hồi ức cứ mỗi lần kể là một lần ngắt quãng suốt mười năm nay sao...
Anh thở dài, nói tiếp, “Thực ra, lẽ ra mọi thứ đều đã kết thúc, tôi kéo theo người bạn của mình cùng ra khỏi rừng cây. Ngay lúc đó, tôi nghe thấy một viên cảnh sát hình sự phụ trách thu thập vật chứng nói với Đội trưởng, “Tôi đã đựng hết đầu thuốc lá sau gốc cây vào túi ni lông rồi, tôi đã hết sức vô tư quay đầu lại nhìn một cái...Ngay lúc ấy, tôi như thể bị sét đánh trúng vậy!”
Vu Văn Dương khẽ rùng mình, “Anh đã nhìn thấy gì?”
“Tôi đã nhìn thấy, từng đầu thuốc lá ấy đều có hình trụ tròn ngăn ngắn.”
Vu Văn Dương chớp mắt lia lịa, nghe mà không hiểu gì cả.
“Cậu không hiểu à? Cậu đã bao giờ thấy người hút thuốc dập tắt đầu thuốc như thế nào chưa?”
“Dụi một phát thật mạnh vào gạt tàn thôi mà.”
“Thế đầu thuốc ấy có hình dạng gì?”
“Thì chính là hình trụ tròn ngăn ngắn đấy.” “Vậy mà đầu thuốc lá dưới gốc cây cũng là như the ư?”
Vu Văn Dương tức khắc vỡ lẽ, “Em hiểu rồi! Em hiểu rồi! Thông thường, người đứng hút thuốc đều ném đầu thuốc lá xuống dưới chân, trực tiếp giẫm tắt!”
Hô Diên Vân gật gật đầu, “Đầu thuốc lá ấy lẽ ra nên có hình dạng thế nào nhỉ?”
“Lẽ ra nên dài và dẹp.”
“Vì vậy, những đầu thuốc lá dưới gốc cây hoàn toàn không phải bị người nào đó giẫm tắt, mà là có người mang chúng đến từ một chiếc gạt tàn thuốc nào đó, trực tiếp rải dưới cây, chính là muốn khiến nhân viên điều tra nhầm tưởng rằng nơi ấy từng có một kẻ ám sát mai phục.”
“Thế nhưng…”, Vu Văn Dương do dự một thoáng, “lỡ như là tên hung thủ ấy ngồi thụp dưới gốc cây để hút thuốc, hút xong điếu nào thì dụi tắt điếu ấy xuống mặt đất thì sao?”
“Một kẻ ám sát chuẩn bị tấn công đột ngột một ngôi sao bóng đá, lại ngồi thụp dưới gốc cây sao?” Hô Diên Vân nhè nhẹ lắc đầu, “Cậu ngồi thụp dưới gốc cây, mười phút sau mới đột ngột nhảy lên tấn công tôi thử xem.
Vu Văn Dương hiểu ra, cậu ta cười méo xệch,”Không cần đâu, năm phút thôi chân em đã tê rồi...Thế nhưng, không phải anh đã bảo với cảnh sát ba lý do, chứng tỏ người bạn của anh không phải là hung thủ sao?”
Hô Diên Vân im lặng trong giây lát, rồi nói tiếp, “Ba lý do ấy, thực ra nếu cân nhắc tỉ mỉ thì đều có kẽ hở rất lớn. Thứ nhất, nếu hung thủ đã thiết kế kế hoạch tinh vi, cố tình phun tóe nước coca lên người vào buổi trưa trước khi án mạng xảy ra; sau khi giết người, cậu ấy chỉ cần thay một chiếc áo sơ mi tương đồng, lại lắc một lon coca rồi mở ra, phun tóe lên chiếc áo mới, ai mà có thể nhớ được hình thái của nước coca bắn lên áo sơ mi của cậu ấy lúc trưa? Thứ hai, cho dù hung thủ hướng mặt về phía Tây, chỉ cần đeo một cặp kính mát là sẽ có thể tránh khỏi vấn đề ánh nắng mặt trời chói vào mắt. Thứ ba, cũng là điều bất khả thi nhất khi nhìn từ góc độ của chúng ta, đó là người bạn thân ấy của tôi trông có vẻ yếu đuối, hoàn toàn không phải là đối thủ của tên đầu sỏ lưu manh, thế nhưng sau khi thi đậu đại học, lúc cậu ấy tham gia giải võ thuật khách mời tự do lần đầu tiên thì đã giành được ngôi quán quân, hơn nữa còn duy trì được ngôi quán quân này đến tận bốn năm trời. Loại trừ các nhân tố như lấy trộm bí kíp võ lâm và uống tiên đan khiến nội lực tăng mạnh, e rằng tôi chỉ có thể hiểu là cậu ấy vẫn luôn khổ luyện võ thuật...”
Vu Văn Dương trợn tròn mắt, “Em biết người anh nói là ai rồi...”
Hô Diên Vân giơ tay ra hiệu cho cậu ta đừng nói ra cái tên ấy.
Ở trong rừng cây này, anh không muốn nghe thấy cái tên đó một lần nữa.
“Khi nhìn thấy chiếc túi đựng đầy đầu thuốc lá ấy, cuối cùng tôi cũng bắt đầu nghi ngờ… thậm chí nên nói là chắc chắn, đây có lẽ là ma trận mà người bạn thân của tôi đã bày ra. Cậu ấy có đầy đủ thời gian phạm tội, có người chứng kiến cậu ấy và nạn nhân đã đi vào khu rừng nhỏ này vào thời gian đó, hơn nữa cậu ấy bị tên đầu sỏ lưu manh kia bắt nạt trong thời gian dài, vô cùng căm ghét gã. Còn nữa, tôi với cậu ấy cộng tác lâu như thế, tôi biết được tâm kế và mưu trí của cậu ấy, đều không kém gì tôi. Trên đời này, tôi vẫn chưa tìm được người thứ hai có thể thi triển quỷ kế trước mặt mình mà không bị tôi phá vỡ, nếu có, thì chỉ có thể là cậu ấy!” Hô Diên Vân nói, “Mười năm nay, tôi thường xuyên gặp ác mộng, mơ thấy cảnh cậu ấy giết chết tên đầu sỏ lưu manh kia, đồng thời thiết lập mê trận, khiến cảnh sát xác định chắc chắn cậu ấy là kẻ tình nghi phạm tội trước, sau đó mới để tôi từng chút một rửa sạch tội danh cho cậu ấy, mỗi một bước đều nằm trong tính toán của cậu ấy, mỗi một người đều nằm trong lòng bàn tay cậu ấy.”
Hô Diên Vân nói đến đây, vai anh nhấc lên nhè nhẹ, tựa như một người phu khuân vác đang vác một gánh nặng lên, “Thế nhưng tôi không thể nói! Rõ ràng tôi đã biết được gì đó, nhưng tôi không thể nói với bất kỳ ai. Thứ nhất, đấy là người bạn tốt nhất của tôi, tôi sẽ không bao giờ, không chịu và cũng không thể bán đứng bạn mình. Tôi biết rằng pháp luật nặng hơn tình nghĩa, nhưng mỗi khi gặp phải tình huống như thế, lúc nào cũng có một luồng sức mạnh nhắc nhở tôi từ nơi sâu thẳm dưới đáy lòng, tình nghĩa quan trọng hơn pháp luật nhiều...Thứ hai, tính tôi vốn ghét thậm tệ bất kỳ kẻ nào bắt nạt người khác, nhất là những tên lưu manh học đường. Bọn chúng ỷ rằng mình còn vị thành niên, có thể làm những việc xấu mà người thành niên cũng không dám làm, rồi lại có thể dựa vào pháp luật để trốn tránh chế tài pháp luật mà người thành niên mới phải gánh chịu. Như tên đầu sỏ lưu manh bị giết ấy, đối với tôi, với những điều xấu mà gã làm thì lẽ ra gã đã phải xuống địa ngục từ lâu rồi, mắc mớ gì tôi phải vì một tên cặn bã như thế mà đưa bạn mình vào tù...huống hồ lúc ấy người...bạn của tôi chỉ vừa mới qua sinh nhật mười tám tuổi
Thế nhưng, cậu biết chuyện đã xảy ra về sau với người bạn này của tôi rồi đấy. Nếu như lúc ấy tôi gợi ý cậu ấy tự thú, hoặc áp dụng hình thức khác để chịu trách nhiệm cho hành vi phạm tội của mình, có lẽ...”, Hô Diên Vân không nói tiếp, chỉ ngẩng đầu lên, ngực anh phập phồng như thể một người đang đặt mình ở dưới giếng mỏ, không nhìn thấy bầu trời, hít thở cũng khó khăn. Vu Văn Dương nhìn anh, đang chờ đợi điều gì.
“Văn Dương, câu chuyện này tôi đã giấu trong lòng mười năm trời đằng đẳng, có thể cậu sẽ thấy rất kỳ lạ, vì sao hôm nay tự dưng tôi lại gọi cậu đến, kể cho cậu nghe.” Hô Diên Vân nhắm chuẩn ánh mắt đượm một chút ưu sầu vào cậu ta, “Thật ra nguyên nhân rất đơn giản, tôi không hy vọng sẽ mắc lại sai lầm của mười năm trước, tôi không hy vọng sẽ lại do cố tình trốn tránh mà để cho một người trẻ tuổi bước lên con đường không thể quay đầu.”
Biểu cảm của Vu Văn Dương không hề thay đổi, chỉ là những tia nắng lọt qua kẽ lá hắt lên mặt cậu ta dường như ảm đạm hơn một chút.
“Cậu hoàn toàn không phải bạn của tôi, nếu nói về tuổi tác, cậu chẳng qua chỉ là hậu bối của tôi, thế nhưng tôi đã chấp nhận sự ủy thác của bố mẹ cậu, bảo vệ sự an toàn cho cậu, sự an toàn mạng sống của cậu lại phải đối mặt với sự đe dọa hết sức chân thật.” Hô Diên Vân ngưng lại một chốc, rồi chậm rãi nói tiếp, “Mà ở nơi sâu thẳm trong lòng cậu có lẽ hiểu rằng tất cả mọi thứ hoàn toàn là do tự cậu gây ra, hay nói rõ ràng hơn một chút, cậu là hung thủ thực sự đã gây ra cái chết của Đoàn Minh My - con gái Đoàn Tân Nghênh.”
Tiếng gió ào ào rít qua bên tai. Cả thế giới, trong tích tắc, dường như chao đảo một cái, khiến vai của Vu Văn Dương run lên nhè nhẹ.
Khu rừng nhỏ đột nhiên rơi vào tăm tối, mất đi tất cả màu sắc và ánh sáng, cành cây, lá cây, cây bụi, đất đá đều như bị che phủ bởi một lớp gỉ sắt lạnh lẽo. Dưới mặt đất không có bóng, hai người với diện mạo không giống nhau đứng sừng sững trên mặt đất, thế mà lại có biểu cảm hoàn toàn giống nhau: ánh mắt lạnh giá, đôi môi mím chặt...điều khác biệt duy nhất là, trong đó có một người có thêm chút vẻ thương xót.
“Anh Hô Diên, em nghĩ anh đã nhầm lẫn rồi.” Vu Văn Dương nói, “Ba năm trước, cảnh sát đã đưa ra kết luận, Đoàn Minh My tử vong là do hen suyễn bột phát, không hề liên quan gì đến em.”
“Đấy là vì… cậu đã lấy đi thuốc của cô bé.” Giọng điệu của Hô Diên Vân điềm tĩnh dị thường.
Lần đầu tiên, ở Vu Văn Dương, trong đôi mắt của cậu học sinh cấp ba có vẻ sợ sệt, căng thẳng. Giữa sự lễ phép nho nhã, trật tự khuôn phép đột nhiên toát ra hai vẻ khó diễn tả - có chút hoảng hốt, có chút sợ hãi, nhưng vẫn lễ phép nho nhã, trật tự khuôn phép như cũ.
“Hôm qua, tôi đã đến ga-ra xe đạp dưới của tiểu khu nhà cậu để khám nghiệm hiện trường. Có lẽ cậu sẽ thấy hiếu kì, địa điểm xảy ra sự việc vào ba năm trước còn có thể khám nghiệm được gì? Thế nhưng, tất cả mọi chuyện trên đời này, đã xảy ra tức là đã xảy ra, sự thật đanh thép, nước có rửa kiểu gì cũng không trôi đi được. Cũng giống như mặt đất từng có người đi qua vậy, dấu chân dẫu nông cũng không phải là hoàn toàn không có, vậy nên tôi đã phát hiện ra một số thứ.” Hô Diên Vân nói, “Trước tiên, tôi đã xác định dấu tay mà Đoàn Minh My để lại trên bức tường trước khi chết năm ấy, hoàn toàn không phải là kéo đẩy gì, mà là bám vào, bám vào thừa sống thiếu chết...Cô bé muốn bám vào tường để hướng lên trên, bởi vì đấy là hướng có hy vọng, bởi vì trên đấy có một vật mà cô bé nhất định phải với được tới.”
Mặt Vu Văn Dương trắng bệch như chết.
“Đấy là vật gì? Đối với một đứa trẻ mắc chứng hen suyễn, đồng thời mất mạng cũng vì nó, thứ gì mới là thứ mà cô bé khát khao có được nhất trước khi chết? Thứ gì là vật mà lẽ ra cô bé nên mang theo, nhưng khi khám nghiệm hiện trường tử vong của cô bé lại không phát hiện ra?” Hô Diên Vân vừa nói vừa lôi từ trong túi ra một vật nhìn giống thỏi son, nhưng ở phần dưới của “thỏi son” lại dỗi ra một lọ thủy tinh hữu cơ cho các vật đựng thuốc. “Tôi đã đi một chuyến đến bệnh viện mà Đoàn Minh My từng chạy chữa, tìm ra bác sĩ phụ trách chính khám bệnh hen suyễn cho cô bé năm xưa, đã mua một lọ thuốc mà năm xưa cô bé từng sử dụng - glucocorticoid dạng hít, sau đó gửi vài tấm ảnh cho chuyên gia khám nghiệm hình sự của Tổng đội Điều tra Hình sự thành phố...Tôi đã chụp được những tấm ảnh này trong ga-ra xe đạp. Lúc đó, tôi bắc thang rồi trèo lên trên bức tường mà Đoàn Minh My đã tử vong, nơi ấy có đến mấy thanh máng ngang vỏ nhôm hình chữ nhật chồng chéo lộn xộn, thanh trên cùng có một cái hõm nhỏ rõ ràng do bị đập vào. Thông qua so sánh, chuyên gia khám nghiệm đã xác định, có đến 80% khả năng là do lọ thuốc Glucocorticoid dạng hít này đập vào.”
Đối mặt với Vu Văn Dương đang không nói một lời, Hô Diên Vân tiếp tục nói, “Tôi nghĩ bất kỳ một ai cũng có thể tán đồng logic như sau, một người bệnh mắc phải một chứng bệnh có thể gây tử vong bất kỳ lúc nào cũng phải mang thuốc bên người mọi lúc mọi nơi, sẽ không lấy lọ thuốc ra để ném chơi như bao cát - dĩ nhiên không loại trừ nhân tố là người này giận dữ tự sát. Nhưng khoa phân tích tâm thần học cho thấy, trẻ em chưa dậy thì rất hiếm có khuynh hướng tự sát, cho dù có đi nữa cũng hiếm người biến nó thành hành động được, cho đến nay người tự sát nhỏ nhất cũng phải trên mười tuổi. Đoàn Minh My mới chỉ bốn tuổi, tuyệt đối không phải đã không còn gì lưu luyến trên đời, bệnh hen suyễn mà cô bé mắc phải tuy có đe dọa đến tính mạng, nhưng vẫn không phải là chứng bệnh không chữa được. Có thể loại trừ được khả năng cô bé tự sát, vì thế lọ thuốc ấy nhất định là do một người khác ném lên. Tôi về đến nhà, xem lại bút lục khám nghiệm hiện trường mà năm ấy cảnh sát đã lập ra từ đầu một lượt, phát hiện ra một điều rất có khả năng chỉ rõ sự thật - dấu chân trên nền của bãi số 2 phía Nam cho thấy, hai người A và B lần lượt đứng ở hai đầu của bãi số 2 phía Nam, đứng đối mặt với nhau, ở giữa họ, ngoài vết lốp xe của xe điều khiển di chuyển qua lại, thì chỉ có dấu giày của Đoàn Minh My không ngừng chạy ngang dọc. Suy đoán của tôi đối với cảnh tượng xảy ra lúc ấy là, A và B vì muốn tạo trò vui, đặt lọ thuốc của Đoàn Minh My vào xe điều khiển, khởi động cho nó chạy tới chạy lui, để cho Đoàn Minh My liên tục đuổi theo. Đến khi đã chơi gần chán, một người bỗng nhiên nghĩ ra một trò mới, cầm lọ thuốc lên, ném ra phía xa, sơ ý ném lên trên thanh máng ngang vỏ nhôm hình chữ nhật. Lọ thuốc thủy tinh hữu cơ loại này có tính bền rất cao, trừ phi chịu ngoại lực giẫm đạp hoặc bị đè nén quá chặt, nếu không sẽ không dễ gì vỡ. Vì vậy, nó chỉ đập vào thanh máng ngang vỏ nhôm, tạo thành một lỗ hõm nhỏ, nhưng lại không bị vỡ, lăn xuống vài vòng, bị mắc kẹt lại, không rơi xuống. Còn Đoàn Minh My đã hơi sức kiệt quệ, đúng lúc ấy cơn hen suyễn lại tái phát, cô bé chạy đến chân tường, dùng hết sức bình sinh bám vào, bám vào để leo lên trên. Thế nhưng thanh máng ngang vỏ sắt hình chữ nhật ấy cao quá, hoàn toàn không thể với tới được, cô bé cầu cứu A và B. Thế nhưng A và B không hề biết thang đặt ở đâu, họ cũng không với tới được lọ thuốc, chỉ có thể mở mắt trân trân nhìn Đoàn Minh My chết đi trong đau khổ.”
Biểu cảm của Vu Văn Dương vẫn cứng đờ như cũ, như thể đã đeo mặt nạ lên. Thế nhưng, nếu quan sát kĩ sẽ nhận ra đôi tay đang buông thõng của cậu ta đang run rẩy, cơ hàm trên hai má căng lên rõ ràng.
“Thế thì, ai là người đã ném lọ thuốc ấy?” Hô Diên Vân nhìn thẳng vào cậu ta, “Câu hỏi này dễ dàng như 1+1 vậy, bởi vì chỉ cần so sánh vị trí dấu chân của A và B sẽ có thể phát hiện ra ngay, mũi giày của B hướng vào trong bãi số 2 phía Nam, vị trí cậu ta đang đứng hầu như là nằm ngay ở phía dưới thanh máng ngang vỏ nhôm chữ nhật, cũng có nghĩa là, trừ phi lọ thuốc là một chiếc boomerang [5] , nếu không thì dù cậu ta có ném kiểu gì đi nữa, cùng lắm là đập vào phía dưới của thanh máng ngang nằm dưới cùng, không thể nào đập trúng thanh máng ngang nằm ở trên cùng. Mà người có thể làm được điều này, chỉ có A đang đứng đối diện B, nếu như cậu ta ném vật ra, đường ném vật rất dễ đập trúng vào thanh máng ngang nằm ở trên cùng, đồng thời đập đúng vào chỗ hõm nhỏ ấy...”
Hô Diên Vân ngưng lại một thoáng, dùng âm thanh vô cùng rõ ràng, chậm rãi mà mang đầy sức mạnh nói, “Hơn nữa, dấu chân của cậu A ấy, theo bút lục khám nghiệm hiện trường cho thấy, thuộc về cậu, Vu Văn Dương.”