Sự vạch trần sáng rõ như thế, như thể đột ngột rút lưỡi sắc từ trong vỏ kiếm nhắm chuẩn yết hầu đâm tới. Thân người Vu Văn Dương bất giác nghiêng qua một bên, bày ra dáng vẻ tránh né lưỡi kiếm. Thế nhưng cậu ta nghiến răng một thoáng, vẫn duy trì sự im lặng tựa sắt đá
“Tôi tin rằng cậu đã ném lọ thuốc ấy lên trên thanh máng ngang vỏ nhôm hình chữ nhật ấy, khiến lọ thuốc bị mắc kẹt không thể lấy xuống được, dẫn đến bi kịch là cái chết của Đoàn Minh My. Hoàn toàn là do ngoài ý muốn, nhưng chuyện cậu đã làm sau đó thì chắc chắn không thể giải thích và bao dung bằng ba chữ ngoài ý muốn nữa.” Giọng của Hô Diên Vân càng lúc càng nghiêm khắc, “Trước tiên, sự việc Cao Chấn bị Đoàn Tân Nghênh chém, lần trước lúc dùng bữa tôi đã đề ra nghi vấn. Sau khi xảy ra chuyện, Đoàn Tân Nghênh mặc dù đau đớn tột cùng, nhưng không hề đổ cái chết của con gái mình cho các cậu. Nhưng về sau, hắn chém Cao Chấn cứ như bị hóa rồ, mà không phải nhắm con dao gây án vào cậu, khi rõ ràng cậu là người dễ tấn công hơn, điều này xảy ra sau khi cậu đến nhà hắn để xin lỗi. Tôi đoán rất có thể cậu đã ngầm gợi ý gì đó trong lời nói, khiến Đoàn Tân Nghênh cho rằng Cao Chấn là thủ phạm thật sự đã gây ra cái chết cho Đoàn Minh My. Sở dĩ cậu làm như thế, là vì mong mượn tay Đoàn Tân Nghênh trừ khử Cao Chấn, trừ khử người duy nhất biết được sự thật này...Mặc dù sau khi vụ án xảy ra, cậu đã dặn dò cậu ta giữ bí mật, đồng thời nhất định đã hứa hẹn cho cậu ta không ít lợi ích, nhưng cậu vẫn cảm thấy nếu cậu ta chết đi thì sẽ an toàn hơn. Khi cậu nhận ra Đoàn Tân Nghênh không hề chém chết được Cao Chấn, cậu lại dũng cảm đứng ra đóng vai nghĩa hiệp cứu giúp bạn học. Bằng cách này, cậu thu được tiếng tăm tốt, càng có thể tùy ý điều khiển cậu Cao Chấn ngu ngốc ấy. Còn Đoàn Tân Nghênh thì, cho dù hắn có ngộ ra là bị cậu hãm hại đi nữa, cũng sẽ không ai quan tâm lời nói của một kẻ tình nghi giết người bị giam vào tù là thật hay giả...
Tôi thử liên hệ với Cao Chấn, biết được thông tin từ phía trường cấp hai của cậu, sau khi Cao Chấn bị chém, cậu ta đã di dân sang Hungary rồi, mà về thủ tục gì đấy đều do nhà cậu giúp đỡ thực hiện cả, đi rất nhanh cũng rất đột ngột. Tôi không biết đây có phải lại là một biện pháp của cậu để khiến nhân chứng duy nhất biến mất hay không...Sau đó, cậu mượn danh nghĩa thăm viếng bố của Đoàn Tân Nghênh, tặng cho ông ấy một đôi giày đã bị giở trò với phần đế lót. Phần chân của người mắc bệnh tiểu đường đã không nhạy cảm với cảm giác đau, lại vô cùng dễ nhiễm trùng, cuối cùng gây ra biến chứng, bị cưa mất chân một cách thảm thương!” Hô Diên Vân nhìn Vu Văn Dương trừng trừng, kiềm nén ngọn lửa giận dữ tràn đầy lồng ngực để chất vấn, “Một học sinh trung học như cậu, vì sao lại tàn độc đến thế? Không hành hạ gia đình nghèo khó, tầm thường này đến mức nhà tan cửa nát thì không chịu buông tha?”
Khóe miệng của Vu Văn Dương run rẩy, phát ra tiếng rên rỉ đau khổ mà oán giận, “Anh Hô Diên, tất cả những điều anh nói này, thật sự là...thật sự là nỗi oan khuất mà em chưa từng nghe bao giờ! Cái chết của Đoàn Minh My hoàn toàn là một sự việc ngoài ý muốn, Cao Chấn bị Đoàn Tân Nghênh chém, em cũng không biết là vì sao, em đã cứu cậu ấy mà sao giờ lại trở thành một chứng cứ phạm tội?! Còn về bệnh ở chân của bố Đoàn Tân Nghênh, đúng là em đã tặng một đôi giày cho ông ấy, nhưng dưới đế lót giày bị độn bị sắt lúc nào, em không biết gì cả. Suốt khoảng thời gian qua, em đi ăn suýt nữa bị thiêu chết, đạp xe suýt nữa ngã chết, ăn bánh ngọt suýt nữa bị hạ độc chết, ngủ trưa trong nhà lại suýt nữa bị chết cháy, sao người bị hại là em đây lại trở thành người đi hại người khác! Giả sử em tàn nhẫn và độc ác như anh nói, làm sao em lại cam tâm tình nguyện ngồi chờ Đoàn Tân Nghênh tìm đến tận nhà để giết? Cái chết của Đoàn Minh My, em thật sự rất đau lòng, nếu không phải em và Cao Chấn dẫn em ấy xuống ga-ra xe dưới hầm để chơi xe điều khiển, nếu như sau khi em ấy tái phát hen suyễn bọn em kịp thời tìm được thuốc, có lẽ em gái nhỏ ấy đã không qua đời...anh có biết cảm giác khi nhìn một bé gái tắt thở với vẻ đau khổ trước mắt mình, mà lại bất lực không biết phải làm thế nào hay không? Những năm nay, hễ em nghĩ đến chuyện này thì sẽ không ngủ được, khi ngủ được thì sẽ bị ác mộng đeo bám. Trong mơ, em nói lời xin lỗi đến em ấy vô số lần, giá như có thể khiến em ấy sống lại, em bằng lòng chết đi...” Nói đoạn, hai hàng nước mắt trong suốt chảy xuống bờ má cậu ta.
“Tôi không có nói trong đế lót giày đã bị độn bị sắt.”
Một câu nói lặng lẽ và bình tĩnh, như thể một tiếng sét đáng sợ, chấn động khiến Vu Văn Dương sững sờ, còn hai hàng nước mắt trong suốt ấy lại mắc lại nơi khóe miệng, như thể bị nhấn nút tạm dừng vậy, không tuôn chảy nữa.
“Tôi chỉ nói cậu đã giở trò với đế lót giày, không nói rằng trong đế lót giày bị độn bi sắt, dù rằng bố của Đoàn Tân Nghênh quả thực là do bi sắt trong đế lót giày dẫn đến phải cắt chân.” Hô Diên Vân nhướng mày lên, mắt sáng rực như có điện, trên gương mặt tràn đầy vẻ khinh thị vô tình của nhà suy luận dành cho đối thủ sau khi đã phá giải được sự thật.
Trong rừng cây, phút chốc đến cả tiếng ve kêu cũng đã biến mất, tĩnh mịch một cách chết chóc.
Khóe miệng còn vương nước mắt của Vu Văn Dương hé nở một nụ cười.
“Thế thì, anh Hô Diên, bằng chứng đâu?” Vu Văn Dương nói, “Anh có bằng chứng gì chứng tỏ tôi đã làm những việc nói trên hay không?” Trên khuôn mặt trắng nhợt toát ra nụ cười hung ác dị thường.
Hô Diên Vân nhìn cậu ta, như thể nhìn một bộ hài cốt đang khoa tay múa chân.
“Không có chứng cứ, nói gì cũng vô dụng thôi.” Vu Văn Dương lại cười, “Quên bảo với anh, hồ sơ du học của tôi mặc dù bị đốt, nhưng nhờ sự giúp đỡ của bố tôi, chỉ tốn nửa ngày đã làm lại xong rồi, chiều mai tôi sẽ lên máy bay đi Thụy Sĩ, việc thuê anh cũng sẽ chấm dứt. Ừm...nếu để tôi nói thì, tôi cảm thấy, sự bảo vệ của anh dành cho tôi không đạt yêu cầu. Nhưng nhà tôi giàu mà mình thích thì mình làm thôi, vì vậy tôi đoán là bố tôi vẫn sẽ trả toàn bộ số tiền thù lao cho anh.” Nói xong, cậu ta quay người định bỏ đi.
Nhưng cũng ngay lúc cậu ta mới đi được vài bước, còn tưởng rằng đã có thể bước ra khỏi vũng đầm lầy nằm giữa khu rừng rậm này, sau lưng cậu ta vọng đến âm thanh không vội không chậm của Hô Diên Vân,
“Lọ thuốc bị mắc kẹt trên thanh máng ngang vỏ nhôm hình chữ nhật ấy, cậu cảm thấy có thể coi là một chứng cứ không?”
Vu Văn Dương quay đầu lại, đôi mắt lộ rõ ánh nhìn hung dữ, “Anh dọa tôi à?”
“Sau khi chuyện xảy ra, chẳng phải cậu đã cất công chạy đến ban quản lý để hỏi đã có ai dùng cái thang đó hay chưa sao? Điều này chứng tỏ cậu đã trở lại ga-ra xe đạp dưới hầm, tìm được thang, trèo lên lấy lại lọ thuốc. Nên biết rằng trên đấy ngoài vân tay của Đoàn Minh My ra, còn có cả vân tay của cậu, đấy chính là bằng chứng đanh thép của việc cậu từng cầm lọ thuốc. Nếu nhân viên điều tra tỉ mỉ hơn một chút thôi, xem lại phương hướng dấu giày của cậu cùng với lỗ hõm trên thanh máng ngang vỏ nhôm hình chữ nhật do lọ thuốc đập lên, e rằng nguyên nhân thật sự gây ra cái chết của Đoàn Minh My sẽ được sáng tỏ - vì vậy cậu nhất định phải lấy lại lọ thuốc ấy. Đáng tiếc là cậu không tìm thấy, hơn nữa cậu cũng phát hiện ra trên tường có dấu vết từng dựng thang lên, do đó cậu biết rằng đã có người đi trước cậu một bước, lấy lọ thuốc đi mất.” Hô Diên Vân nói lạnh lùng, “Người này là ai? Hắn ít nhất phải có một trong các điều kiện dưới đây: hoặc là hắn từng chứng kiến tận mắt quá trình tử vong của Đoàn Minh My, hoặc là nghi ngờ cái chết của Đoàn Minh My không chỉ đơn giản là thuần túy ngoài ý muốn. Thế thì, có những ai đủ điều kiện này đây? Trước tiên là Hạ Chúc Huy, người đã nhanh chóng đến hiện trường sau khi tiếp nhận tin báo, ông ấy quả thực từng có nghi ngờ đối với nguyên nhân cái chết của Đoàn Minh My; thế nhưng nếu ông ấy phát hiện ra lọ thuốc thì đã giao cho cảnh sát hình sự từ lâu rồi. Tiếp theo là Đoàn Tân Nghênh, là một người cha, con gái đột nhiên qua đời, còn mất cả lọ thuốc vốn bất ly thân, điều này vô cùng kỳ lạ; thế nhưng thời gian ấy, biểu hiện toàn diện của Đoàn Tân Nghênh là đau thương tận cùng hoàn toàn không còn tư duy lý trí, sau khi cảnh sát khám nghiệm ga-ra xe mà không phát hiện ra lọ thuốc, chắc chắn hắn cho rằng là đã làm mất ở một nơi nào đấy bên ngoài, tuyệt đối sẽ không cất công tìm kiếm thêm ở ga-ra xe với mục tiêu rõ ràng. Còn có Cao Chấn nữa, ừm, điều này vô cùng có khả năng, dù gì thì cậu ta cũng đã tận mắt chứng kiến toàn bộ quá trình của sự việc, tuy bút lục khám nghiệm của cảnh sát thể hiện cậu và Cao Chấn đồng thời bị dẫn đến Đồn công an để thẩm vấn, hầu như được thả ra cùng lúc, thế nhưng nếu Cao Chấn có mục đích riêng, lấy lọ thuốc đi trước cậu cũng có khả năng. Cậu đã bắt đầu nghi ngờ - đây có lẽ cũng là một trong những nguyên nhân cậu kích động Đoàn Tân Nghênh ra tay với cậu ta, thế nhưng sau khi bị chém trọng thương, Cao Chấn lại vội vàng bỏ trốn khỏi nơi này, không giống một người nắm giữ điểm yếu quan trọng như thế. Vì vậy, nguyên nhân chủ yếu làm cậu ngủ không ngon giấc ba năm nay, e là không phải bị lương tâm khiển trách gì đấy, mà là do nghĩ mãi lọ thuốc biến mất ấy rốt cuộc đã đi đâu, phải chứ?”
Vu Văn Dương nheo mắt lại, như một con mèo được gãi đúng chỗ ngứa.
“Được thôi, để tôi nói câu trả lời cho cậu hay nhé. Lúc tôi xem báo cáo khám nghiệm điều tra hình sự lần đầu tiên, tôi đã chú ý đến trong bản báo cáo có một đoạn thế này. Khi cảnh sát hỏi viên bảo vệ tên là Củng Trụ rằng, Có phải anh đã nhìn thấy Vu Văn Dương và Cao Chấn dẫn theo Đoàn Minh My đi vào khu Hồng Đô hay không?, câu trả lời của gã là, Có, bé gái ấy đi theo hai cậu kia, phía sau còn có một chiếc xe điều khiển chạy tạch tạch, cùng nhau đi vào khu dân cư đấy. Điều này khiến tôi cảm thấy vô cùng kỳ lạ, giả sử đúng như cậu và Cao Chấn nói, các cậu lo lắng đến an toàn giao thông trên đường phố nên đã mang xe điều khiển vào trong khu Hồng Đô, Đoàn Minh My cũng đi theo vào, muốn chơi cùng với các cậu, thế thì thứ tự chính xác nên là Đoàn Minh My chạy đuổi theo xe điều khiển chứ. Nhưng dựa trên lời nói của Củng Trụ, đó là cậu và Cao Chấn đi ở phía trước, Đoàn Minh My đi đằng sau hai cậu, còn xe điều khiển thì ở phía sau cô bé - rất rõ ràng cô bé không phải đuổi theo xe điều khiển, mà là cậu và Cao Chấn!”
Hô Diên Vân ngưng lại một chút, sau đó nói tiếp, “Huống hồ, tôi hiểu rõ Đoàn Minh My, mặc dù mới chỉ bốn tuổi, nhưng so với những đứa trẻ cùng lứa, cô bé có phần chín chắn hơn. Sự chín chắn ấy chắc chắn sẽ giúp cô bé càng có được ý thức tự bảo vệ mình và tính cảnh giác. Cô bé biết rất rõ khu người giàu mà cậu sinh sống không chào đón những đứa trẻ nhà nghèo như cô bé đi vào. Có một chứng cứ có thể chứng tỏ điểm này, mặc dù nhà cô bé cách khu Hồng Đô không xa, nhưng trước khi xảy ra sự việc, theo ghi nhận thì cô bé chưa bao giờ bước chân vào đấy - ngay cả khi tìm người cha say rượu cũng chưa từng đến khu Hồng Đô để tìm. Với sự thông minh nhạy bén của cô bé, rất khó tưởng tượng được chỉ vì cậu và Cao Chấn cầm theo một chiếc xe điều khiển mà cô bé sẽ đi theo các cậu vào một chốn hoàn toàn lạ lẫm. Vì vậy, nguyên nhân mà cô bé chủ động đi với các cậu, tôi cho rằng chỉ có một, đấy chính là lúc đó cậu đã lấy đi lọ thuốc của cô bé. Sáng sớm hôm nay, tôi đã gọi một cuộc điện thoại cho Củng Trụ, nói suy luận của tôi cho gã biết, gã lập tức thừa nhận ban đầu gã quả thực đã thấy Đoàn Minh My đi cùng các cậu vào trong khu Hồng Đô. Cô bé chảy nước mắt giàn giụa, không ngừng van xin, “Anh ơi, anh trả lọ thuốc cho em đi...” Hô Diên Vân kiềm nén cơn sóng trào dâng trong lòng, nói tiếp, “Thế nhưng vào buổi tối hôm gã bị thẩm vấn lần đầu tiên ở Đồn công an, bố cậu đã ủy thác luật sư đưa cho gã một số tiền lớn để giữ im lặng, còn bắt công ty quản lý căn hộ mà gã công tác gây áp lực, nếu gã tiếp tục cung cấp lời chứng bất lợi cho cậu, gã sẽ phải đối mặt với nguy cơ thất nghiệp. Lúc ấy, mẹ gã bị bệnh cần tiền, vì vậy tuy gã đã từ chối tiền giữ im lặng, nhưng không dám đánh mất công việc, đành lựa chọn thái độ tiêu cực trong lần thẩm vấn sau. Thế nhưng, sau khi nghe ngóng được tình tiết bên lề của vụ án, gã nghĩ rằng lọ thuốc ấy chắc chắn vẫn còn nằm trong ga-ra xe đạp dưới hầm, qua dò tìm kỹ lưỡng, cuối cùng gã đã tìm ra nó!”
Vu Văn Dương ráng làm ra vẻ trấn tĩnh, thế nhưng không che giấu được sự căng thẳng trong nội tâm, yết hầu liên tục làm động tác nuốt khan.
“Nhắc đến cũng trùng hợp, tên ôn này ngày thường thích đọc tiểu thuyết trinh thám, vì vậy sau khi phát hiện ra lọ thuốc, đã dùng kẹp để gắp lấy, bỏ vào một chiếc túi chân không, dấu vân tay trên đó có lẽ cũng được lưu giữ lại một cách rõ ràng.” Hô Diên Vân nói. “Tôi tin rằng trước đây cậu cũng đã nghi ngờ gã, chỉ là mãi vẫn không có chứng cứ đầy đủ chứng tỏ gã đã lấy lọ thuốc ấy, vì vậy suốt ba năm nay vẫn không dám động vào gã. Cậu hỏi ban quản lý đã có ai từng dùng chiếc thang ấy không, Củng Trụ là bảo vệ, đương nhiên biết là thang ở đâu, gã dùng thang sẽ không cần nói với ban quản lý, vì vậy cậu cũng không có được bất kỳ câu trả lời nào.”
Hô Diên Vân dang hai tay ra, tỏ ý đã nói xong. Anh nhìn Vu Văn Dương trừng trừng, ánh mắt sắc sảo như một tướng quân chờ đợi đối thủ ngoan ngoãn đầu hàng.
Thế mà Vu Văn Dương chỉ khẽ nhún vai, tựa như phát ngôn viên tin tức đang thể hiện sự tiếc nuối sâu sắc.
“Lời nói đầu đã nói xong, đưa ra điều kiện đi.”
Hô Diên Vân hoàn toàn không dám tin vào tai mình, “Cậu nói cái gì?”
“Nói trắng ra không phải chỉ là muốn dọa dẫm tôi lấy chút tiền thôi sao? Nói một con số, tôi bảo bố tôi viết một tấm séc cho anh.” Vu Văn Dương đút tay vào túi quần.
Hô Diên Vân siết chặt nắm đấm, ra sức kiềm chế nỗi xung động muốn đấm cậu ta một trận, “Tôi gọi cậu đến đây, nếu chỉ là vì tiền, thì đã không cần phải nói với cậu câu chuyện về người bạn của tôi rồi...”
“Thế thì là vì sao?” Vu Văn Dương vểnh môi, nở một nụ cười với dụng ý sâu xa.
“Bởi vì tôi hy vọng cậu có thể ý thức được lỗi lầm của bản thân một cách chân thật, đồng thời dũng cảm gánh vác lấy trách nhiệm do sai lầm của bản thân mà gây ra tổn thương nặng nề cho người khác.” Hô Diên Vân nói.
“Các người phiền thật đấy, hở tí là gánh vác trách nhiệm gì đó. Anh nhìn thấy đấy, vai tôi gầy lắm, tôi không muốn gánh vác bất kỳ trách nhiệm gì cả...Thôi vậy, anh nói cụ thể chút đi, anh muốn bảo tôi làm thế nào, đền mạng thì tôi không làm đâu.”
“Không cần cậu đền mạng, tôi muốn cậu tự mình đi đến Đồn công an, nói rõ ràng mười mươi tất cả những gì cậu đã làm bao năm nay với cả gia đình Đoàn Tân Nghênh, cả chuyện của Cao Chấn nữa.” Hô Diên Vân nói một cách nghiêm túc, “Khoảng thời gian xảy ra sự việc, cậu vẫn là người vị thành niên, mặc dù cậu đã làm rất nhiều điều sai trái, nhưng pháp luật sẽ không truy cứu trách nhiệm hình sự của cậu trong quá khứ theo tiêu chuẩn của người thành niên, vì bấy giờ cậu đã là người thành niên đâu, nhưng vẫn sẽ phải bồi thường dân sự...”
“Nói nửa ngày trời còn không phải cần tiền à!” Vu Văn Dương cười lạnh lùng, “Cần gì phí công như thế, tôi cần đi du học nước ngoài, không muốn cành mẹ đẻ cành con, anh hỏi xem Đoàn Tân Nghênh muốn bao nhiêu tiền, tôi cho hắn là được. Còn đến Đồn công an để hồi ức chuyện dĩ vãng, tôi vừa mới mười tám tuổi thôi, ông anh ạ, vẫn chưa đến độ tuổi để ngồi nhớ chuyện xưa đâu.”
Hô Diên Vân tức nổ phổi, nhưng bằng ý chí mạnh mẽ nhất, anh vẫn không để mình bùng nổ, “Nếu đã như thế, một phen tâm huyết của tôi xem như uổng phí, con đường tương lai của cậu muốn đi như thế nào, cậu tự quyết định lấy. Nhưng những việc cậu làm trong quá khứ đã dính líu tới mạng người, không thể không có một lời giải thích. Bằng không, nếu lọ thuốc ấy bị nộp đến Đồn công an...Tôi biết mượn thế lực của bố cậu, cậu cuối cùng chắc chắn sẽ có thể thoát được, thế nhưng với tiếng tăm của tôi trong giới suy luận, triệu tập những người bạn trong truyền thông để làm một phóng sự tường tận về câu chuyện này, gợi lên sự quan tâm của dư luận thì không phải chuyện khó khăn gì. Đến lúc ấy, e rằng bên phía Thụy Sĩ sẽ suy xét lại đơn xin du học của cậu - cậu học sinh tốt vẫn luôn nhiệt tình trong sự nghiệp công ích - chứ nhỉ!”
Vu Văn Dương do dự trong giây lát, đổi giọng điệu khác, “Thôi nào, anh Hô Diên, em nghĩ anh cũng không mong cả hai bên đều thua thiệt chứ? Ngoài để em đến Đồn công an tự thú ra, anh còn phương pháp giải quyết nào khác không? Anh được thuê để bảo vệ em cơ mà, kiểu gì cũng đâu thể ngăn cản em ra nước ngoài rồi về sau thật sự bị Đoàn Tân Nghênh hại chết được chứ! Em đi sớm ngày nào, Đoàn Tân Nghênh cũng có thể ít phạm sai lầm hơn ngày nấy, chẳng phải vậy sao? Lỡ như hắn giết chết em thật, sau đó ăn đạn, thế cũng đâu phải kết cục mà anh muốn nhìn thấy đâu chứ.”
Hô Diên Vân thở mạnh một hơi, “Chuyến bay của cậu là vào chiều mai đúng không? Được, 9 giờ sáng ngày mai, cậu đến nhà Đoàn Tân Nghênh để xin lỗi, sau đó giao khoản tiền bồi thường mà cậu cho rằng tương xứng với những hành vi mà cậu đã làm trong mấy năm nay cho Đoàn Tân Nghênh và bố của hắn...đây là điều kiện cuối cùng của tôi, không thương lượng gì cả!”
Vu Văn Dương hít vào một hơi lạnh, “Không được! Thế chẳng phải tôi chán sống à?”
“Cậu có thể dẫn theo vệ sĩ của Công ty Cửu Môn đi, tôi sẽ sắp xếp cho nhân viên cảnh sát có mặt. Bên phía Đoàn Tân Nghênh đã có tôi khống chế, tôi sẽ không để hắn làm tổn thương đến cậu.”
Vu Văn Dương vẫn lắc đầu nguầy nguậy, “Không được không được, cho dù các người có đảm bảo được sự an toàn của tôi, đến lúc tôi xin lỗi xong, đưa tiền xong, cái gã Củng Trụ ấy lại lấy lọ thuốc ra hăm dọa, coi nhà tôi là ngân hàng của gã thì phải làm sao?”
“Không phải người nào cũng đê tiện như cậu!” Hô Diên Vân nói đầy vẻ căm ghét. “Tôi đã nói với Củng Trụ rồi, sau khi xong việc, gã sẽ nói vị trí của lọ thuốc với cậu, cậu tự đi mà lấy - tôi có thể đảm bảo.”
Phen này Vu Văn Dương không còn gì để nói nữa, “Thế được thôi, nhưng anh cũng nhớ lấy, nếu tôi gặp phải một chút chuyện gì thôi, tôi dám chắc anh cũng sẽ không yên thân đâu.”
Nói xong cậu ta quay gót rời khỏi khu rừng nhỏ, Hô Diên Vân nhìn theo bóng lưng cậu ta, mãi đến khi nó biến mất mới chậm rãi ngẩng đầu lên, đưa mắt nhìn hết một vòng mảnh rừng cây nhỏ này thêm một lần nữa, sau đó âm thầm thề dưới đáy lòng: Tôi sẽ không quay lại đây, không bao giờ nữa!.
Hô Diên Vân về đến căn hộ theo dõi đối diện nhà Đoàn Tân Nghênh, Lưu Tân Vũ đang cầm ống nhòm nhìn sang ban công phía đối diện. Trên ban công, bố của Đoàn Tân Nghênh đang ngồi đấy, đến khoảng 11 giờ, ông cụ vẫn đúng giờ đúng giấc nắm vào lan can, gắng sức rướn cơ thể mình lên hướng ra ngoài lan can, xoay đầu qua trái, lại xoay đầu qua phải, ánh mắt vẩn đục nhìn quét dưới lầu, trong miệng lẩm bẩm gì đấy, cứ thế qua khoảng một phút, lại chán nản ngồi về xe lăn.
“Vẫn là năm chữ”, Hô Diên Vân cũng cầm một cặp ống nhòm lên, trông thấy toàn bộ quá trình, “ông cụ rốt cuộc đang nói gì thế?”
“Ông ấy nói là, Sao vẫn chưa trở về?” Lưu Tân Vũ nói. Hô Diên Vân nhìn cậu ta với vẻ kinh ngạc.
“Lão Đoàn bảo tớ đấy.” Lưu Tân Vũ nói. “Lúc con gái cậu ta còn sống, mỗi buổi sáng và buổi chiều ra ngoài chơi cùng với các bạn trong khu phố, ông nội bé về nhà làm cơm sẵn từ trước, đến 11 giờ trưa và 5 giờ chiều còn chưa về nhà, ông cụ sẽ ra ngoài ban công để gọi bé về. Sau khi cô bé mất, trong nhà lại liên tiếp xảy ra nhiều biến cố như thế, sức khỏe của ông ngày càng đi xuống, đặc biệt là sau khi cắt chân, tinh thần cũng không còn tốt nữa, chỉ nhớ mỗi ngày đến thời gian ấy, tự mình đẩy xe lăn ra ban công, nhìn xem làm sao mà cháu gái vẫn chưa về.”
Hô Diên Vân nửa buổi trời không nói gì.
Ông cụ điều khiển xe lăn, chậm rãi đẩy mở cánh cửa ban công, trở vào trong nhà.
“Đoàn Tân Nghênh đến giờ vẫn chưa về sao?” Hô Diên Vân hỏi.
“Ừm, tối qua cậu ta đi ra ngoài rồi, mãi đến giờ vẫn chưa về, lúc đi ngủ tớ đã đặt máy ghi hình hồng ngoại, sau khi thức giấc có xem lại đoạn băng ghi hình.”
“Vậy cậu đặt máy ghi hình nữa đi”, Hô Diên Vân nói, “bọn mình ra ban công hít thở khí trời chút, chỗ này ngột ngạt quá.”
Hai người họ cùng nhau đi sang phòng phía Nam, kéo mở cánh cửa ban công, bước xuống cầu thang, đứng trên ban công. Lưu Tân Vũ nhìn Hô Diên Vân một cái, bất giác giật bắn mình.
Hô Diên Vân đang ngoảnh đầu, nhìn vào căn phòng phía Nam rải đầy ánh nắng sau lưng, vẻ băn khoăn và sửng sốt tràn đầy trên mặt.
“Cậu làm sao thế?” Lưu Tân Vũ cũng quay đầu lại, nhìn vào căn phòng phía Nam.
Trong đó vắng tanh trống trải, nhưng Hô Diên Vân lại như nhìn thấy người nào đó vậy...
Sao lại có thể như thế? Trong căn hộ này vẫn luôn chỉ có hai người chúng ta thôi mà!
Hô Diên Vân lẩm bẩm một câu, “Chuyện này là sao?” “Cái gì mà chuyện này là sao?” Lưu Tân Vũ không hiểu nổi.
Hô Diên Vân dùng ngón trỏ và ngón giữa của tay phải gõ gõ lên huyệt thái dương, “Hình như tớ phát hiện ra một chỗ nào đấy rất không hợp lý, chỉ trong khoảng cách ngắn ngủi đi từ phòng phía Bắc sang ban công thế này thôi, mà cảm thấy trong lòng hẫng mất một nhịp...thôi, không nghĩ về nó nữa.”
Lưu Tân Vũ cầm hai lon bia, bật nắp khui một lon, đưa cho anh, “Có lẽ chỉ là mệt mỏi quá, căng thẳng quá, dạo này áp lực cũng lớn quá, uống một hớp nào.”
Hô Diên Vân ngày thường không thích uống bia vào buổi trưa, thế nhưng tối qua xem hồ sơ về vụ án của Đoàn Minh My, anh hầu như cả đêm không ngủ, lúc này quả thật muốn thả lỏng một chút. Thế là anh nhận lấy, vừa uống vừa dựa vào lan can của ban công, hạ giọng thuật lại tỉ mỉ và chậm rãi về chuyện Diêu Đại Bàng bị tấn công, cùng với quá trình gặp mặt Vu Văn Dương vào sáng nay.
Vài chú chim sẻ trên nhánh cây của một ngọn cây lớn kêu lích rích om sòm một lúc, như thể đã đạt được một thứ thỏa thuận gì đấy, vui vẻ bay đi mất. Trong sân yên tĩnh trở lại, thoáng như một bức vẽ tĩnh vật tả thực, chỉ có chút ít màu xanh lục nổi bật lên.
Lưu Tân Vũ nghe xong lời của Hô Diên Vân, bèn nói một câu, “Cậu tìm Vu Văn Dương chỉ tổ phí công.”
“Tớ chỉ không ngờ rằng cậu ta còn nhỏ như thế, mà đã có thể xấu xa triệt để đến vậy.” Hô Diên Vân cảm thán. “Bây giờ nghĩ lại, lúc chúng mình lớn bằng cậu ta, những học sinh xấu xung quanh, tàn nhẫn thì có đấy, nhưng tâm cơ lại không sâu được như thế.”
“Cái ác cũng đang tiến hóa.” Lưu Tân Vũ nói.
Bụng đang rỗng mà uống bia, lại đầy một bụng tâm sự, hơi men rất nhanh đã thấm đẫm đầu óc. Không biết từ lúc nào, anh đã trở vào trong nhà, nằm trên giường nặng nề ngủ say, cũng không biết từ lúc nào, anh lại chậm rãi tỉnh dậy, mở mắt ra đã nhìn thấy khuôn mặt đang cười lộ đầy nếp nhăn của Hạ Chúc Huy.
“Lão Hạ, sao ông lại đến đây?” Hô Diên Vân chầm chậm ngồi dậy, đầu hơi đau nhức.
“Đến từ lâu rồi, tán gẫu với Lưu Tân Vũ nãy giờ.” Hạ Chúc Huy tỏ ra vô cùng vui mừng, “Cái cậu Lão Lưu này đúng là cái gì cũng biết, suốt nãy giờ cứ nói phong thủy với bói toán gì đấy với tôi, thực sự thú vị quá đi...Phải rồi, tôi đến là vì hai việc, thứ nhất, là cho đến bây giờ, băng đảng lưu manh của Trương Đông Sinh ấy như thể đột nhiên độn thổ, biến mất hết cả, đoán là tin tức đã lọt ra ngoài, vì vậy em nam sinh ốm yếu của trường Trung học Hoa Viên Lý mà anh nói đến ấy, chúng tôi cũng không tìm thấy. Ai đã đặt đơn đỏ nhắm đến Diêu Đại Bàng, cùng với vì sao lại đặt đơn đỏ nhắm đến ông ấy, cảnh sát vẫn chưa làm rõ được.”
Hô Diên Vân gật gật đầu, “Chuyện thứ hai thì sao?”
Hạ Chúc Huy rút ra vài tờ giấy từ trong một túi hồ sơ giấy kraft, nói, “Đây là báo cáo điều tra nguyên nhân hỏa hoạn. Lẽ ra Đồn trưởng Tôn của chúng tôi muốn đích thân giao đến cho anh, nhưng lại đột ngột nhận được thông báo nói Chi cục muốn mở một cuộc họp về tăng cường xây dựng pháp chế, nên đành để tôi chạy một chuyến.”
Trong phòng hơi tối, Hô Diên Vân lại vừa mới ngủ dậy, nhất thời không nhìn rõ nét chữ trên giấy, “Ông hãy nói đại khái cho tôi nghe đi, rốt cuộc lửa đã được châm lên như thế nào?”
“Lúc Cục Phòng cháy và Chữa cháy chuyển báo cáo đến vào buổi chiều, bên đó vừa càu nhàu vừa cảm thán. Điều họ càu nhàu là chúng tôi đã mang phiền phức lớn đến cho họ, chuyên gia điều tra hỏa hoạn phí rất nhiều công sức mới làm rõ được nguyên nhân bắt lửa; điều cảm thán là người gây ra hỏa hoạn này thực sự quá ghê gớm, trước giờ chưa từng thấy!” Hạ Chúc Huy chỉ vào một vật bị cháy đến mức không ra hình thù gì trong bức ảnh, nói, “Qua phân tích hình thái cháy, chuyên gia điều tra hỏa hoạn xác định, điểm bắt lửa chính là ở đây. Dựa trên lời của mẹ Vu Văn Dương, đây là một chiếc cúp đoạt giải được đặt trên giá sách của Vu Văn Dương, chiếc cúp đoạt giải này có tạo hình chủ thể là một trái tim pha lê trong suốt, được thiết kế thành một góc độ ngửa về phía sau, gác trên một chân đế nhựa màu đen, trông long lanh dưới ánh nắng chiếu rọi...Vấn đề xảy ra nằm ở chỗ chân đế này, có người đã giở trò với nó. Tiếp đấy, chuyên gia điều tra hỏa hoạn đã dùng hết toàn bộ thiết bị ghi sắc thể hơi, thiết bị ghi sắc thể lỏng gì đấy, tiến hành kiểm tra đo lường đối với các tàn tích còn sót lại xung quanh chiếc cúp sau khi bị thiêu hủy, suy luận ra phương thức châm lửa. Chuyên gia nói không thể nào đạt được độ chính xác trăm phần trăm, nhưng cũng phải được tám mươi, chín mươi phần.”
Trong lúc nói, Hạ Chúc Huy đã lấy một bức vẽ ra, “Đây là hình vẽ tái hiện lại chiếc cúp, do Đội Điều tra Hình sự phác họa, phần chân đế nhựa vốn dĩ rỗng ruột, có người đã nhồi vào đó hai túi ni lông, một túi rất dày và hoàn toàn được niêm kín, trong đấy chứa bông gòn đã bị tẩm xăng, ta gọi nó là ‘bỗng xăng’ . Túi còn lại khá mỏng, chiếc túi này rất nhỏ, nhưng tác dụng rất then chốt, trong đó chứa xenluloza nitrit đã được ngâm trong trong etanol...”
“Xenluloza nitrit?” Hô Diên Vân hơi kinh ngạc, “Thứ này dễ làm không?”
“Liều lượng xenluloza nitrit nhỏ thật ra rất dễ có được, tìm một ít băng y tế, sau đó thó một lọ axit sulfuric đặc và một lọ axit nitric đặc từ trong phòng thí nghiệm, là có thể tiến hành tự điều chế.” Lưu Tân Vũ nói.
Hạ Chúc Huy giơ ngón cái với Lưu Tân Vũ, nói tiếp,
“Xenluloza nitrit rất dễ bốc cháy, hơn nữa uy lực cực lớn, vì vậy liều lượng dùng rất nhỏ, ở đây chỉ phát huy tác dụng đủ để nhóm lửa và nổ vỡ phần chân đế chiếc cúp, khiến bông xăng bốc cháy. Vì sao phải dùng etanol để ngâm xenluloza nitrit? Bởi vì ngâm xenluloza nitrit với etanol là an toàn nhất, sẽ không tự bốc cháy. Một chất lỏng được gói lại bằng túi ni lông khá mỏng như thế sẽ bay hơi dần dần, tuy rằng rất chậm rất chậm, nhưng vẫn sẽ bay hơi. Lượng cồn ngày càng ít đi, xenluloza nitrit dần trở nên khô hanh theo, tiến dần tới ngưỡng cháy. Khi đạt đến một mức độ nhất định, trái tim pha lê trong suốt ấy của chiếc cúp sẽ phát sinh tác dụng.
“Không lẽ trái tim pha lê này là thấu kính lồi?” Hô Diên Vân chỉ vào bức phác họa ấy.
Hạ Chúc Huy vỗ đùi một cái, “Đúng rồi, nó có thể hội tụ ánh sáng mặt trời lên chiếc đế, khi nhiệt độ của chân để cao đến một mức độ nhất định, rất dễ dàng đạt đến nhiệt độ tự cháy của xenluloza nitrit khô, sau đó thì “rắc”, phần chân đế bị sự phát nổ của xenluloza nitrit làm vỡ nứt, chiếc túi ni lông chứa bỗng xăng bị nổ rách, xăng chảy ra, bốc cháy nhanh chóng, lan ra thành một trận hỏa hoạn lớn đủ để thiêu hủy tất cả mọi thứ!”
Hô Diên Vân nghe xong, hồi lâu mới nói, “Tôi có một câu hỏi, vì sao phải chế tạo bông xăng? Trực tiếp bỏ xăng vào, không phải có thể chứa được nhiều hơn, cháy được ghê gớm hơn sao?”
“Bởi vậy, vì sao lại nói người chế tạo cao siêu chứ, nếu chỉ là xăng, lúc đóng can rất khó đảm bảo đổ đầy 100%, khi có ai cầm chiếc cúp lên sẽ cảm thấy phần chân để có chất lỏng chao đảo bên trong, rất dễ phát hiện ra điều kỳ lạ trong ấy”
Hô Diên Vân khẽ kéo chiếc chăn trên người lên, “Thế thì, Đoàn Tân Nghênh đã đặt chiếc cúp này lên giá sách của Vu Văn Dương vào lúc nào?”
“Chúng tôi đã tìm hiểu, một năm gần đây, ngoài số ít người thân và họ hàng, hoàn toàn không có ai bước vào cánh cửa lớn nhà họ Vu, huống hồ là phòng của Vu Văn Dương...Vu Văn Dương đặc biệt ghét người khác vào phòng mình.” Hạ Chúc Huy nói.
“Chiếc cúp ấy đã được đặt vào đó như thế nào?” Lưu Tân Vũ ngơ ra. “Đã điều tra họ hàng của cậu ta chưa? Phải rồi, chẳng phải Công ty Bảo an Cửu Môn còn có hai người vệ sĩ chầu chực trong phòng khách nhà cậu ta từ sáng tới tối hay sao? Dễ gì không phải do bọn họ đặt vào?”
“Các anh đều không cần đoán mò đâu, nói thế này đi, chúng tôi lật tung cả nhà họ Vu lên để hỏi cho ra lẽ, chiếc cúp ấy được trao thưởng vào tháng Mười năm ngoái, lúc Vu Văn Dương giành được danh hiệu “Nhân vật gương mẫu lòng nhân ái và công ích thành phố”, từ tháng Mười năm ngoái đến lúc xảy ra hỏa hoạn, vẫn luôn đặt trên tủ sách của cậu ấy, chưa bao giờ đổi chỗ.” Hạ Chúc Huy nói.
Tháng Mười năm ngoái! Điều này khiến Hô Diên Vân và Lưu Tân Vũ không hẹn mà cùng biến sắc.
Nhưng cũng có sự khác nhau.
Sắc mặt của Hô Diên Vân chuyển thành màu xám xịt.
Nhưng sắc mặt của Lưu Tân Vũ lại toát vẻ vui mừng, “Tháng Mười năm ngoái? Lúc ấy Đoàn Tân Nghênh còn đang ngồi tù đấy, cậu ta mới chỉ được thả ba tháng gần đây thôi mà...Nếu nói như thế, trận hỏa hoạn lớn của nhà họ Vu không hề liên quan gì đến Lão Đoàn?”
“Không đúng”, Hô Diên Vân khẽ lắc đầu, “cậu còn nhớ buổi tối hôm trước hai chúng ta cùng với Lão Đoàn...Ở ngay trong căn phòng này...ba người nói chuyện với nhau, cuối cùng bọn mình cảnh cáo cậu ta đừng đến gần Vu Văn Dương, sau đó cậu ta bảo, Thế tôi không tiếp cận nó nữa vậy. Biểu cảm ấy, giọng điệu ấy, tiếng nói ấy, đều đủ để chứng minh, cậu ta chính là kẻ gây ra trận cháy lớn này! Cậu ta quả thực không tiếp cận Vu Văn Dương nữa, nhưng suýt chút nữa thiêu chết cậu ta!”
Thần sắc Lưu Tân Vũ chùng xuống, nhưng nghĩ lại cặn kẽ về tình cảnh buổi tối hôm trước, cũng bất giác phải gật đầu, “Đã điều tra nguồn gốc của chiếc cúp đó chưa, ai đã chế tạo nó? Ai đã trao tặng nó?”
“Điều tra rồi.” Hạ Chúc Huy nói. “Do giải thưởng ấy được sắp xếp cho mỗi người một giải, vì vậy tạo hình của cúp cũng khác nhau, trên đế cúp đều có ghi tên, dễ dàng nhắm vào một mục tiêu cụ thể để giở trò, người trao giải cũng được định theo máy chọn, không có bất cứ vấn đề gì.”
“Nếu là Lão Đoàn làm, thì chính là cậu ta ở trong tù nhờ cho đồng bọn bên ngoài giở trò với chiếc cúp trước khi trao giải...”
Lưu Tân Vũ còn chưa nói dứt lời, Hô Diên Vân đã gào to một tiếng, “Điều này là không thể nào!”
“Cái gì không thể nào?” Lưu Tân Vũ nghe không hiểu.
Hô Diên Vân nhìn cậu ta, dùng một giọng nói vô cùng trầm thấp và đau khổ nói, “Lão Lưu, cậu thật sự không hiểu sao? Phương thức phóng hỏa này thật sự quái dị đến cùng cực!”
Hạ Chúc Huy nghe mà nổi da gà khắp người, “Quái dị? Quái dị làm sao?”
Hô Diên Vân giở chăn trải giường ra, đứng dậy khỏi giường, nhìn màu trời chạng vạng hệt như máu đen đặc lại bên ngoài cửa sổ, chậm rãi nói, “Tôi có một cảm giác, Lão Đoàn một lòng muốn báo thù, nhưng cậu ta tuyệt đối không muốn nghe thấy tin về cái chết của Vu Văn Dương từ trong tù. Tất cả những gì cậu ta thực hiện, từ vụ cháy nổ ở quán lẩu - vụ thứ nhất, đến sự cố trên giải đấu khách mời vòng quanh núi - vụ thứ hai, đến vụ hạ độc ngoài cửa hiệu bánh ngọt - vụ thứ ba, tiếp đó là sự cố trôi xe trước cổng phòng khám thú y - vụ thứ tư, bao gồm cả gói thuốc nổ giả - vụ thứ năm, cho đến trận hỏa hoạn lớn này - vụ thứ sáu, hệt như một sợi dây thắt cổ, cậu ta muốn đích thân tròng nó lên cổ của Vu Văn Dương, từ từ siết chặt, siết chặt, siết chặt thêm nữa, mở to mắt nhìn Vu Văn Dương từng chút bị bao phủ bởi nỗi sợ hãi của cái chết...Do vậy, hành động mưu sát mà Đoàn Tân Nghênh đã lên kế hoạch đối với Vu Văn Dương, là từ nông tới sâu, từ nhẹ tới nặng, có trật tự, có quy trình, trù tính sâu xa, không rối một sợi tơ nào. Cần biết rằng, mấy cuộc mưu sát này đều không có khả năng trăm phần trăm hại chết Vu Văn Dương, mà là thông qua nhiều lần thực thi, phóng đại xác suất gây tử vong…”
Anh ngưng lại một chút, nhả từng chữ một cách vô cùng rõ ràng, “Thế thì, phải nhất định tuân theo một nguyên tắc thế này: hành động trước không được trở ngại hành động sau.”
Hạ Chúc Huy và Lưu Tân Vũ đều khẽ gật đầu.
“Chúng ta có thể phân tích để nhận thấy, sáu vụ việc đã xảy ra đều tuân thủ nghiêm ngặt trình tự này, hai vụ đầu tiên - tức là vụ bén lửa ở tiệm lẩu và sự cố trên giải đấu khách mời vòng quanh núi - đều không có hung khí rõ ràng, hoàn toàn có thể xem là sự cố ngoài ý muốn. Mà cảnh sát cũng quả thực từ vụ thứ ba trở đi - vụ hạ độc bên ngoài tiệm bánh ngọt, mới thật sự ý thức được quả thực có người muốn giết Vu Văn Dương, bắt đầu quay lại trích xuất ghi hình, phát hiện ra kẻ tình nghi là Đoàn Tân Nghênh, chỉ tiếc là hoàn toàn không có chứng cứ, hoàn toàn không thể tiến hành bắt giữ cậu ta.” Vu Văn Dương vừa bước chậm trong phòng vừa nói, “Vụ việc thứ tư, tức là khi xảy ra sự cố trôi xe, Đoàn Tân Nghênh hiểu ra rằng mình đã nằm trong vòng giám sát, vì vậy cậu ta cố ý dùng gói thuốc nổ giả để nhử tôi cắn câu. Lúc ấy, chúng ta từng suy đoán mục đích cậu ta làm như thế, đáng tiếc là đều đã đoán sai. Thực ra cậu ta đã tập trung hết sự chú ý của chúng ta lên cậu ta, đồng thời cũng xoa dịu Vu Văn Dương, vừa không khiến Vu Văn Dương ra nước ngoài trước hạn vì quá sợ hãi, vừa khiến Vu Văn Dương...khiến tất cả chúng ta đều tưởng rằng: chỉ cần ở yên trong phòng thì sẽ an toàn, sau đó chính là một trận hỏa hoạn lớn.”
Anh ngừng lại bên cửa sổ, vẫn tiếp tục nói, “Vì vậy, trận hỏa hoạn lớn này ít nhất phải xảy ra từ sau sự kiện thứ ba. Thử nghĩ xem, nếu trận hỏa hoạn lớn này xảy ra trước sự cố thứ ba, cảnh sát sẽ căn cứ vào nguyên nhân gây cháy, phát hiện ra có người cố ý muốn giết hại Vu Văn Dương, thế thì hai vụ sự việc ngoài ý muốn trước đấy đều rất khó thực hiện thêm nữa. Nhưng điều khiến người ta tương đối khó hiểu là: vụ thứ sáu và vụ thứ ba, có thể nào có khả năng hoán đổi về mặt thời gian hay không? Hai vụ này đều có xuất hiện hung khí rõ ràng đều sẽ khiến cảnh sát đề cao cảnh giác. Chúng ta thử nghĩ xem, nếu vụ thứ sáu mà xảy ra trước thì sẽ như thế nào? Một trận hỏa hoạn lớn, cả nhà bị thiêu cháy, e rằng nhà họ Vu sẽ dọn ra khỏi khu Hồng Đô, chuyển đi đâu cũng không biết, thế thì các phương pháp mưu sát từ đó về sau sẽ bị ngâm giấm cả...”
“Chẳng phải nhà họ Vu có một căn hộ ở khu Hồng Đô sao?” Hạ Chúc Huy nói, “Họ tạm thời dời đến đấy ở thôi, Đoàn Tân Nghênh vẫn có thể ngụy trang một chút, cầm chiếc khay trên tay đứng bên ngoài cửa hiệu bánh ngọt để cho người qua đường ăn thử miễn phí mà.”
“Nhà họ Vu vẫn còn một căn nhà ở khu Hồng Đô, là sau khi xảy ra hỏa hoạn, Vu Dược mới tiết lộ cho chúng ta biết, trước đấy rất ít người biết. Với quy định không được tiết lộ quyền sở hữu nhà đất ở nước ta, người ngoài rất khó điều tra được điều này.” Hô Diên Vân nói. “Từ đây, có thể biết được, vụ thứ sáu nhất định phải xảy ra sau vụ thứ ba.”
“Xuất sắc!” Lưu Tân Vũ cảm thán từ tận đáy lòng, Hạ Chúc Huy cũng gật gật đầu.
“Xuất sắc? Điều thật sự xuất sắc là phương thức châm lửa này đấy...Để Vu Văn Dương đặt chiếc cúp giải thưởng ấy vào tủ sách thì không khó một chút nào, chỉ cần từng tiếp xúc Vu Văn Dương, người ta đều sẽ nhận ra kiểu tính cách tự yêu bản thân mãnh liệt của cậu ta, người như thế sẽ luôn suy tính nghĩ cách để đặt mặt sáng rỡ nhất của bản thân dưới ánh nắng. Mà phòng ngủ của Vu Văn Dương, nơi ánh nắng rực rỡ nhất vào buổi sáng, chính là cái tủ sách ấy.” Hô Diên Vân cười lạnh một tiếng, “Thế thì, khoảng cách từ vụ thứ ba xảy ra vào thứ sáu tuần trước đến vụ thứ sáu không đầy một tuần, chúng ta có một câu hỏi bất khả thi nhất - làm thế nào Đoàn Tân Nghênh có thể đảm bảo thiết bị châm lửa ấy nhất định sẽ bốc cháy trong khoảng thời gian không đầy một tuần này, mà không phải trước hay sau?”
“Sau?” Lưu Tân Vũ nghe mà không hiểu lắm.
“Sau thêm hai ngày nữa, Vu Văn Dương sẽ ra nước ngoài.” Hô Diên Vân giải thích.
Làm thế nào Đoàn Tân Nghênh có thể đảm bảo thiết bị châm lửa ấy nhất định sẽ bốc cháy trong khoảng thời gian không đầy một tuần này, mà không phải trước hay sau?
“Đấy chính là điều quái dị cùng cực mà tôi đã nói!” Hô Diên Vân nói.
Lưu Tân Vũ hỏi Hạ Chúc Huy, “Trong chân đế của chiếc cúp ấy có thiết bị điều khiển từ xa không?”
Hạ Chúc Huy lắc đầu với vẻ chắc nịch. Trong một thoáng, căn phòng lặng ngắt như tờ, như thể sân khấu mà tất cả diễn viên đều đã quên mất lời thoại.
Hô Diên Vân lê thân xác cứng đờ vào nhà vệ sinh. Anh vặn vòi nước ra, để dòng nước mát lạnh chảy qua kế tay, lại khum bàn tay lại, hứng lấy nước lạnh, vỗ lên mặt mấy cái thật mạnh. Lúc ngẩng đầu lên, anh đột nhiên phát hiện trong gương ngoài hình ảnh của chính mình, hình như còn có một người đang đứng sững sau lưng.
Anh quay phắt đầu lại, trong phòng vệ sinh tối mờ mà chật hẹp hoàn toàn không có người nào khác.
Thế nhưng, Hô Diên Vân cảm nhận được sự tồn tại của kẻ đó một cách rõ ràng, rõ ràng như thể ngồi trong bồn tắm vuốt ve thân xác của chính mình...Là mày, kẻ đã đột nhiên nói nhỏ vào tai tạo trong ga-ra xe đạp dưới hầm khu Hồng Đô. Là mày, kẻ đã toát ra hơi thở châm biếm sau lưng tao ở hiện trường nhà Vu Văn Dương sau khi bị đốt cháy...Nhưng tao vẫn không có cách nào tóm giữ được thân phận thật sự của mày. Thế nhưng có một điều có thể xác định, hình bóng của mày, từ vẻ hỗn độn, mờ ảo lúc ban đầu, đang dần dần trở nên rõ ràng. Đúng vậy, mày chỉ là một người nào đó trong số những người dính líu tới vụ án lần này, mày mai phục, mày ẩn náu, đảm nhiệm vai trò kẻ giật dây sau lưng Đoàn Tân Nghênh, thao túng nhất cử nhất động của cậu ta, vẽ nên bức họa lộ trình tường tận mà li kì đầy nghịch lý cho cái chết của Vu Văn Dương!
Tao nhất định phải bắt được mày!
Hô Diên Vân nhìn vào gương, nói lặng lẽ.
Dường như người mà anh thề phải bắt được, chính là bản thân anh.
Ý chí chiến đấu được thắp lên lần nữa, khiến tinh thần anh phấn chấn. Khi anh quay về phòng với những giọt nước còn vương trên những sợi tóc trước trán, Lưu Tân Vũ và Hạ Chúc Huy đều nhận ra tia sáng rạng rỡ đang lấp loáng trong đôi mắt anh.
Hạ Chúc Huy gãi đầu nói, “Hô Diên, tôi và Lão Lưu đã nói vài câu với nhau, nhưng vẫn ngẫm mãi mà không hiểu, vật gây cháy đã được đặt lên trên tủ sách từ tháng Mười năm ngoái, làm sao có thể gây ra lửa lớn chuẩn xác đến một tuần nào đấy trong tháng Bảy năm nay chứ?”
Hô Diên Vân trầm tư trong giây lát, “Tôi cảm thấy, nếu là tôi thì có thể chuẩn xác đến tháng, thế nhưng không thể chuẩn xác đến tuần.”
“Nghĩa là sao?” Hạ Chúc Huy hỏi.
“Ông phải biết rằng, nhân tố chính quyết định cường độ chiếu sáng bề mặt Trái Đất là góc độ mà ánh sáng mặt trời rọi vào. Trong quá trình Trái Đất quay xung quanh Mặt Trời, trục Trái Đất luôn luôn nghiêng một góc 23,4 độ so với trục vuông góc với mặt phẳng quỹ đạo. Do sự nghiêng của trục Trái Đất, khi Trái Đất nằm ở các vị trí khác nhau trên quỹ đạo, mặt trời ở các địa điểm khác nhau trên bề mặt Trái Đất sẽ có độ cao khác nhau, góc chiếu vào của ánh nắng cũng sẽ khác nhau. Mùa hạ, độ cao của mặt trời cao, ánh nắng rọi thẳng xuống, cường độ chiếu sáng sẽ lớn; còn mùa đông, độ cao của mặt trời thấp, ánh nắng rọi xiên xuống mặt đất, cường độ chiếu sáng sẽ nhỏ.” Hô Diên Vân nói, “Cường độ chiếu sáng ở chỗ chúng ta vào tháng Mười thua xa mùa hạ, huống hồ lúc ấy xenluloza nitrit bị ngâm etanol vẫn chưa bay hơi, rất xa mức cháy, dù thấu kính lồi hội tụ ánh nắng lên chân đế nhựa, cũng không gây ra được tác dụng khiến nó tự bốc cháy. Mùa đông và mùa xuân sau đấy, cường độ chiếu sáng vẫn kém hoặc ngang bằng với tháng Mười, như thế, chỉ đến tháng Sáu hoặc tháng Bảy năm nay, khi cường độ chiếu sáng một lần nữa đạt đến cực trị, phần chân đế ấy mới tự bốc cháy...”
“Lợi hại!” Hạ Chúc Huy giơ ngón cái, cười mỉm nói, “Anh nói như thế thì tôi hiểu rồi.”
“Đừng vội vui mừng quá sớm”, Hô Diên Vân nhíu mày, “những gì tôi nói chỉ chuẩn xác đến tháng Sáu hoặc tháng Bảy, nếu phải chuẩn xác đến tuần thì tôi không làm được, độ khó quá lớn...Vấn đề là, Đoàn Tân Nghênh đã làm được! Trận hỏa hoạn lớn này phải được xảy ra dưới tiền đề ‘Vu Văn Dương được bảo vệ trùng trùng’, bản thân Đoàn Tân Nghênh bị giám sát nghiêm ngặt, hoàn toàn không có khả năng đến gần Vu Văn Dương . Nhất định có cách gì đó, có thể khiến chiếc cúp giải thưởng ấy phát hỏa vào thời điểm mà cậu ta mong muốn, nhất định có cách gì đó...”
“Hô Diên”, Lưu Tân Vũ nhẹ nhàng gọi anh một tiếng, “điều tra rõ việc này, quan trọng lắm sao?”
“Cực kỳ quan trọng!” Hô Diên Vân nhìn trừng trừng vào mắt cậu ta, nói như đinh đóng cột, “Trong lòng cậu nên hiểu rõ, âm mưu giết người chặt chẽ đến thế, có trình tự đến thế, logic rõ ràng đến thế, có nội hàm kỹ thuật đến thế, tuyệt đối không phải Đoàn Tân Nghênh có thể nghĩ ra được. Sau lưng cậu ta có cao thủ giúp bày mưu lập kế, chỉ có cách làm rõ ràng từng chi tiết của vụ hỏa hoạn, chúng ta mới có thể lần về nguồn gốc, tìm ra kẻ ẩn náu sau lưng Đoàn Tân Nghênh!”
Lưu Tân Vũ không nói thêm gì nữa.
Hô Diên Vân một lần nữa đến trước cửa sổ, trong lúc suy tư vấn đề, anh luôn thích hướng ánh mắt đến những phong cảnh tự nhiên, chứ không phải những bức tường bê tông cốt thép.
“Vẫn chưa tìm ra Đoàn Tân Nghênh sao?” Hô Diên Vân nhìn lên bầu trời màu lam thẫm, lẩm bẩm một câu, “Cũng không biết tên nhãi này đã đi đâu, muốn làm gì… Sáng sớm ngày mai, chuyện Vu Văn Dương đến nhà xin lỗi, e rằng cậu ta còn chưa biết nữa.”
“Nghe nói Đội trưởng Lâm Phụng Xung đã sai các anh em cấp dưới tản ra đi tìm Đoàn Tân Nghênh rồi, một khi tìm được sẽ lập tức báo tin cho chúng ta.” Hạ Chúc Huy nói. Đột nhiên, ông chỉ vào ô cửa sổ đối diện, nói, “Thằng nhãi ấy không lén lút lẻn về nhà rồi chứ?”
“Không thể nào, chỉ cần tôi ở bên cửa sổ, tròng mắt cũng không nhúc nhích qua lấy một lần, lúc tôi không ở bên cửa sổ thì còn cái này nữa...” Anh chỉ vào chiếc máy ghi hình được dựng trên chân tam giác trước cửa sổ, “Buổi chiều, bố hắn lại ra ngoài ban công một lúc, nhà của họ đến giờ này vẫn chưa sáng đèn, không biết buổi tối ông cụ ăn gì.”
Hạ Chúc Huy đi đến trước máy ghi hình với vẻ hiếu kì, săm soi tận hai lần, “Thứ này quay rõ nét không?”
“Dĩ nhiên!” Lưu Tân Vũ trả lời, “Cửa nhà cậu ta không đối diện thẳng với cột điện, cửa sổ nhà cậu ta cũng không bị lá cây che khuất, tầm nhìn vô cùng tốt...” Cái gì?
Máu trong toàn thân tích tắc tụ tập hết lên đỉnh đầu, lại phát nổ sau một tiếng vang rung trời, máu bị nổ vỡ ra bắn lên từng ngóc ngách trong thân xác! Rộng rãi như thế, thông suốt như thế, thoáng đãng như thế, lớn lao như thế...rộng rãi, thông suốt, thoáng đãng, lớn lao đến mức khiến người ta tuyệt vọng
Mình hiểu ra rồi! Mình hiểu ra cách mà Đoàn Tân Nghênh chốt chặt thời gian gây cháy đến trong vòng một tuần rồi!
Trời ơi, thì ra đơn giản như thế!
Anh suýt nữa gào lên thật to, thế nhưng anh há miệng ra thật to, rồi lại không phát ra được chút âm thanh nào, bởi vì nghĩ đến sự mưu tính sâu xa của “kẻ giật dây” trong lúc sáng tạo ra phương thức phóng hỏa này, hai chân anh thật sự đang run lẩy bẩy! Trên đời này sao lại có một đối thủ chuyên dùng tâm kế, xảo quyệt tận cùng đến thế? Trên đời này sao lại có người thiết kế ra âm mưu cuồng vọng táo bạo, siêu việt khó lường như thế?
Thật sự không có - cũng thật sự không để lại chút vết tích nào của kẻ thiết kế ở hiện trường phạm tội. Đây là vụ phạm tội hoàn hảo từ đầu đến cuối!
“Hô Diên, cậu bị sao thế?” Lưu Tân Vũ trông thấy bộ dạng tái mét không ra hình người trên mặt anh, hơi lo lắng.
Hô Diên Vân dùng hết sức toàn thân mới ép được tiếng nói ra khỏi cuống họng đang bị sự kinh dị làm tắc nghẽn, phát ra những tiếng rên rỉ khản đặc với Hạ Chúc Huy, “Tìm Đoàn Tân Nghênh, lập tức tìm ra cậu ta ngay, sau đó, dù có là cưỡng ép câu lưu cậu ta hai mươi tư giờ cũng phải làm, bởi vì...mọi thứ vẫn chưa kết thúc!”