Hạ Chúc Huy ngắt máy, nhìn Hô Diên Vân và Lưu Tân Vũ nhè nhẹ lắc đầu
“Phải rồi, làm sao có khả năng tìm được cậu ta chứ, bây giờ chúng ta không thể nào tìm được cậu ta đâu...Hô Diên Vân vừa dùng ngón tay day huyệt tình minh, [6] vừa tự lẩm bẩm, “Lúc này, cậu ta đã triệt để thoát ra khỏi tầm mắt của chúng ta, chờ đợi thời cơ mới, bắt tay vào thực hiện bước mưu sát tiếp theo, tuyệt đối sẽ không vô duyên vô cớ tự đưa mình vào tròng”
“Hô Diên, rốt cuộc cậu đang nói gì thế?” Lưu Tân Vũ hơi khó hiểu.
Hô Diên Vân mở mắt ra, nhìn cậu ta một cái, không nói gì.
“Đúng đấy, anh phải nói sự thật cho chúng tôi, chúng tôi mới biết phải làm sao chứ.” Hạ Chúc Huy hơi bất mãn. “Anh bảo tôi tìm Đoàn Tân Nghênh, tôi gọi điện thoại hết lượt, những anh em có thể chào hỏi được đều đã chào hỏi cả, nhưng vẫn không thấy tung tích của cậu ta, phía Trưởng phòng Lâm nhất định cũng đang ráo riết tìm cậu ta. Cho đến tận bây giờ, người cuối cùng từng gặp cậu ta chính là ông Diêu Đại Bàng xúi quẩy kia...Thế Lão Đoàn rốt cuộc đã châm lửa như thế nào?”
“Bảo khó thì đúng là khó, nhưng bảo dễ thì quả thực cũng dễ như 1+1.” Hô Diên Vân thoáng cười cay đắng. “Vừa nãy chúng ta đã nghiên cứu rõ ràng vật gây cháy được giấu dưới chân đế của chiếc cúp ấy, thế thì trên cơ sở này, sao không thử đào sâu bằng một câu, nguyên nhân khiến chân đế mãi vẫn chưa cháy là gì?”
Hạ Chúc Huy cúi đầu suy nghĩ, Lưu Tân Vũ cũng không nói gì.
“Tất cả những trường hợp phóng hỏa đều cần có hai điều kiện - vật gây cháy và phương thức gây cháy. Nếu vật gây cháy không có vấn đề, thế thì vấn đề nhất định sẽ nằm ở phương thức gây cháy!” Hô Diên Vân nói với Hạ Chúc Huy, “Hôm tôi bị Đoàn Tân Nghênh lừa, tưởng rằng cậu ta muốn dùng thuốc nổ để hại chết Vu Văn Dương, lúc vội vội vàng vàng chạy đến chốt gác cổng của khu Hồng Đô, tôi từng hỏi thăm xem Vu Văn Dương có đi ra khỏi tiểu khu hay không, có một người thợ làm vườn đang uống nước đã bảo với tôi rằng lúc anh ta tỉa cây, phải đề phòng cành rơi đập trúng người đi đường, vì vậy vừa cắt tỉa vừa trông xuống phía dưới, kết quả là đã nhìn thấy Vu Văn Dương rời khỏi tiểu khu. Lão Hạ, ông có nhớ hay không, hôm qua khi cùng đến tiểu khu ấy, hai chúng ta đã vào từ phía Nam của khu Hồng Đô trước, ở ngay dưới ô cửa sổ nhà Vu Văn Dương, ông đã chỉ vào nhà cậu ấy cho tôi xem, tên vệ sĩ mụn trứng cá đi ra can thiệp, sau đó tôi hỏi gã, nếu có người trèo lên cây, bắn vào qua cửa sổ thì phải làm sao...”
“Tên mặt mụn ấy nói không có bất kỳ ai có thể mang theo vũ khí trèo lên ngọn cây đó chứ gì.” Trên mặt Hạ Chúc Huy mang vẻ nhớ đến đã thấy ghét. “Sau đó, anh chỉ vào một số cành vụn vẫn chưa quét sạch xung quanh gốc cây, chiếu tướng tên ấy một phát...”
Tiếng nói của Hạ Chúc Huy bỗng dưng im bặt, ông trợn tròn mắt, như thể bỗng nhiên tỉnh ngộ, “Anh muốn nói người thợ làm vườn ấy là đồng bọn của Đoàn Tân Nghênh?”
“Không phải.” Hô Diên Vân khẽ lắc đầu. “Mặt Mụn bảo gã đã kiểm chứng danh tính của thợ làm vườn.”
Hạ Chúc Huy lại ngẩn ngơ, “Thế thì là...”
Hô Diên Vân nói, “Người thợ làm vườn ấy không phải là đồng bọn của Đoàn Tân Nghênh, nhưng quả thực là anh ta, đã làm một hành vi vô thức, mà hành vi này đã gây ra trận hỏa hoạn lớn cho nhà Vu Văn Dương.”
“Việc gì?” Trước thời điểm tiết lộ lời giải của câu đố, giọng của Hạ Chúc Huy bất giác hơi run.
“Công việc phận sự.” Hô Diên Vân nói một cách bình tĩnh mà rõ ràng. “Anh ta đã cắt tỉa ngọn cây trước cửa sổ nhà họ Vu ấy.”
Từ cổ họng Lưu Tân Vũ phát ra một tiếng ừng ực, như thể đã nuốt chửng một viên thuốc khổng lồ.
“Không sai, kẻ thiết kế ra âm mưu này, từ việc thiết kế phần chân đế hóa học cháy được ấy, đến phương thức phóng hỏa bằng việc sử dụng thấu kính lồi để hội tụ ánh nắng, đều có thể nói là đầy sáng tạo, chỉ duy trên vấn đề trông có vẻ khó nhất là khóa chặt thời điểm cháy này, lại đã dùng phương pháp đơn giản dễ làm nhất.” Hô Diên Vân nói, “Bây giờ chúng ta lặp lại câu nói vừa nãy một lần nữa: vật gây cháy ẩn giấu trong chân đế chiếc cúp giải không có vấn đề, thế thì vấn đề nhất định nằm ở phương thức gây cháy. Thế nhưng, tháng Sáu năm nay nắng bắt đầu mạnh hơn, vì sao chân đế của cúp giải vẫn không bốc cháy? Câu trả lời rất đơn giản - ánh sáng mặt trời hoàn toàn không chiếu vào thấu kính lồi hình trái tim ấy.”
“Ơ?” Hạ Chúc Huy sững sờ.
“Vẫn chưa hiểu à?” Hô Diên Vân giải thích. “Chỉ cần thời tiết quang đãng, ánh nắng buổi sáng ở bán cầu Bắc đều chiếu rọi lên mặt tường phía Đông của những căn phòng hướng Nam, đến giữa trưa mới chuyển dịch đến hướng chính Nam của căn phòng, buổi chiều lại hình thành nên cái được gọi là bị nắng rọi hướng Tây ...Sự khác biệt chủ yếu giữa mùa hạ và mùa đông nằm ở chỗ: góc độ chiếu vào của ánh nắng không giống nhau, mà góc độ chiếu vào cùng với vị trí trục quang của ánh nắng mặt trời, chỉ cần từng học hàm số tam giác thì sẽ có thể tính toán ra được rất dễ dàng. Ngọn cây lớn trước cửa sổ nhà Vu Văn Dương ấy, vừa đúng nằm trên trục quang của ánh nắng mặt trời vào buổi sáng mùa hạ, ngọn cây lớn với cành lá sum sẽ như một chiếc ô che nắng, che đi phần tường phía Đông nằm gần cửa sổ của nhà họ Vu. Nhất là ngăn thứ ba của tủ sách, bị một phần cành lá nhô ra đè lên đường dây cao áp che rất kín. Mà hôm qua là ngày cố định mỗi năm mà trung tâm giữ gìn xanh hóa môi trường của quận sẽ phải đi cắt tỉa cây cối ở những nơi công cộng, chủ yếu là cắt đi những cành nhánh có khả năng đè phải dây điện cao thế, để đề phòng gây ra hỏa hoạn. Người thợ làm vườn đưa kéo cắt xuống một nhát, ánh mặt trời lập tức hình thành đường chiếu thẳng vào tủ sách nhà họ Vu, trải qua mười tháng bay hơi, xenluloza nitrit đã rất gần với mức cháy, chịu ánh sáng hội tụ từ thấu kính lồi, đồng hồ đếm ngược đến trận hỏa hoạn cũng chính thức bắt đầu.”
“Thế nhưng, những cành lá nhô ra chỉ là một bộ phận rất ít thôi chứ, cộng thêm việc tháng Bảy năm ngoái đã cắt, trong thời gian một năm, có thể dài ra nhanh như thế không?”
“Vì vậy hôm qua, sau trận hỏa hoạn, lúc Diêu Đại Bàng đi kiểm tra xem trên ngọn cây trước cửa sổ nhà Vu Văn Dương ấy có điểm dị thường hay không, mới phát hiện ra vài sợi dây diều trông như bị vướng trên cành cây một cách vô ý.” Hô Diên Vân nở một nụ cười, cười xong hơi hối hận, vì anh nhận ra nụ cười này của mình mang đầy vẻ tán thưởng dành cho kẻ thiết kế. “Lúc ấy trong đầu tôi chỉ toàn là hiện trường hỏa hoạn, căn bản đã không nghĩ đến chuyện trên cây không có diều, làm sao lại có một đoạn dây diều mắc vào chứ? Thực ra đoạn dây diều ấy chỉ dùng để quấn vài chạc cây lại với nhau, hình thành hiệu ứng ‘một cây làm chẳng nên non, ba cây chụm lại nên hòn núi cao’, giúp chúng trong quá trình trưởng thành tự nhiên vừa hình thành mối đe dọa cho dây điện, vừa chắn mất ngăn thứ ba của tủ sách nhà họ Vu. Nhưng chỉ cần đến ngày cắt tỉa cây cối ở nơi công cộng thôi, người thợ làm vườn sẽ tự nhiên cắt đứt cả cành cây và dây diều chung với nhau...Thời điểm châm lửa này, đừng nói là tính ra đến tuần, tính ra đến một ngày cụ thể cũng chẳng thành vấn đề!”
Trong căn phòng tối mờ, tuy không nhìn rõ thần sắc của mỗi người, nhưng chắc chắn rằng những cái miệng hơi há hốc và những tròng mắt trợn tròn đều chứng tỏ sự thật chấn động đến mức nào.
“Lạy trời!” Hạ Chúc Huy bất giác nói thầm một câu,
“Tên đồng bọn ấy của Lão Đoàn đã thiết kế ra âm mưu này như thế nào nhỉ?”
“Suy đoán của tôi là, trước tiên, hắn cải trang thành thợ làm vườn, trèo lên ngọn cây ở cửa sổ nhà họ Vu ấy, quan sát tình trạng phòng ngủ của Vu Văn Dương, sau đó thiết kế ra âm mưu này. So với phương pháp gây cháy mà Diêu Đại Bàng đề ra là treo thấu kính lồi lên cây, âm mưu này không cần tính toán và đo đạc quá tinh vi về góc phương vị của mặt trời, cũng không cần căn cứ vào sự dịch chuyển của ánh nắng để thử chỉnh thấu kính...Nếu nói phương pháp của Diêu Đại Bàng là ‘thấu kính đi theo ánh nắng’, thì âm mưu này có thể nói là mặt trời dịch chuyển tìm thấu kính...tính không xác định duy nhất còn tồn tại đó là sự cố định của vật gây cháy. Thế nhưng thông thường, hầu như sau khi đặt cúp giải thưởng tại một nơi, người ta đều rất ít khi di chuyển. Nếu quan sát tỉ mỉ một chút, thậm chí có thể phát hiện 80% vị trí của cúp giải thưởng đều là tầng thứ ba của tủ sách bốn ngăn, như thế vừa đúng nằm ở một vị trí cao hơn một chút so với tầm mắt, phù hợp với thói quen thị giác mà người ta ngẩng đầu lên để nhìn xem sự vinh dự.”
Hạ Chúc Huy nghĩ về những lời Hô Diên Vân nói, không kiềm được lẩm bẩm một mình, “Tháng Mười năm ngoái, trao tặng cúp giải thưởng cho Vu Văn Dương, đợi đến khi cậu ta đặt cúp lên ngăn thứ ba tủ sách, một lần nữa cải trang thành thợ làm vườn, dựa vào vị trí cúp, kéo vài cành cây đè lên dây điện, tiện thể chắn mất ánh nắng, sau đó thì đợi cho thợ làm vườn thật sự của năm sau đến cắt đứt cành cây...”
“Sai! Góc độ chiếu rọi của ánh nắng tháng Mười chắc chắn là khác với mùa hè, vì vậy đồng bọn của Đoàn Tân Nghênh nhất định đã trèo lên cây quan sát phòng của Vu Văn Dương vào tháng Bảy năm ngoái, ghi chú lại góc độ và thời gian mà mặt trời chiếu rọi lên ngăn thứ ba của tủ sách, kéo xong cành cây.” Hô Diên Vân nói. “Giải thưởng được trao tặng vào tháng Mười, thường thì ba tháng trước đó đã công bố danh sách đoạt giải và kết quả rồi. Mỗi hiệp hội đều có hãng cố định cung cấp cho việc chế tác cúp và bằng khen, hắn hoàn toàn có thể chế tác xong chiếc cúp ‘có nhân’ từ trước, đến tháng Mười chỉ cần lẻn vào hãng cung cấp hàng, tráo đổi với chiếc cúp thực sự của Vu Văn Dương là được.”
Ròng rã từ một năm trước, âm mưu đã được lập ra đồng thời thực thi cả, sau đó, kẻ thực thi hoàn toàn có thể cao chạy xa bay, đến bóng lưng cũng chẳng để lại.
“Thế nhưng, giả dụ chiếc cúp giải ấy không được đặt lên ngăn thứ ba của tủ sách thì sao?” Hạ Chúc Huy nói, “Thế không phải là tất cả mọi sự sắp đặt đều công cốc hay sao?”
“Cũng không hoàn toàn như thế, chỉ cần đặt ở nơi mặt trời rọi được đến là được, chẳng qua là gây cháy sớm hơn mà thôi.” Hô Diên Vân nói. “Nếu là như thế, tính toán đến nhiệt lượng mà ánh nắng rọi xuống, thời gian gây cháy sẽ được dời lên trước một tháng, biến thành vụ thứ nhất, trông có vẻ như đã phá hoại thứ tự logic mà tôi đã nói ở trên, nhưng thật ra không phải thế. Thử nghĩ mà xem, giả sử vụ thứ nhất là hỏa hoạn lớn nhà họ Vu, hậu quả sẽ không ngoài hai điều sau: thứ nhất, cảnh sát phát hiện ra có người dự mưu giết hại Vu Văn Dương hoặc một người nào đó của nhà họ Vu từ tháng Mười năm ngoái, hoàn toàn sẽ không nghi ngờ đến Đoàn Tân Nghênh lúc ấy vẫn còn trong tù, vì vậy không ảnh hưởng nhiều đến việc Đoàn Tân Nghênh tiếp tục thực thi các phương án giết người khác; thứ hai, sau khi nhà họ Vu bị cháy, có khả năng cả nhà sẽ chuyển ra khỏi khu Hồng Đô, thế nhưng Đoàn Tân Nghênh có khoảng thời gian một tháng để tìm ra họ, cũng không ảnh hưởng đến việc tiếp tục thực thi phương án giết người của cậu ta. Nói cách khác, chỉ cần phương án ba - vụ hạ độc ngoài cửa hiệu bánh ngọt không bị dời lên trước, cảnh sát sẽ không cho rằng Vu Văn Dương phải đối mặt với mối đe dọa tử vong ở thì hiện tại tiếp diễn, do đó cũng sẽ không phá hỏng kế hoạch giết người của Đoàn Tân Nghênh.”
“Ôi chao!” Hạ Chúc Huy khẽ day huyệt thái dương, “Logic lớn mạnh đến như vậy, phải chăng kẻ đã thiết kế âm mưu là một nhà suy luận?”
Hình bóng...hình bóng đột ngột xuất hiện, như thể mũi kim nhọn đâm vào đồng tử!
Bóng ma lúc ẩn lúc hiện, vẫn luôn chơi trò trốn tìm với mình suốt ấy, “kẻ giật dây” thao túng Đoàn Tân Nghênh thị triển kế hoạch báo thù ấy, đối thủ chuyên dùng tâm kế, thiết kế âm mưu tinh tế như người thợ đồng hồ Thụy Sĩ chỉnh bánh răng ấy, người nghệ sĩ chơi đàn guitar cuồng vọng táo bạo, kể lại tội ác bằng điệu nhạc trầm bổng, vui vẻ, kì diệu, tràn đầy phong tình đất khách mà cây đàn ukulele tấu lên ấy, đột nhiên hiển hiện ra trước mặt với hình bóng chưa từng rõ nét đến thế!
Phải chăng kẻ đã thiết kế âm mưu là một nhà suy luận.
Nhà suy luận...là mày? Nhưng mà...suy luận?
Làm sao có khả năng như thế? Làm sao có khả năng là mày?
Thân xác của Hô Diên Vân như thể bị một cánh tay khổng lồ vô danh bóp chặt một cái thật mạnh, toàn thân từ trên xuống dưới đổ mồ hôi lạnh, da thịt nóng hổi và cơn lạnh thấu xương xung nhau một cú, võng mạc tắt ngúm như thể màn hình tối đen, răng va vào nhau mấy cái thật mạnh, đến nỗi má đau điếng.
Anh dựa vào tường, nhắm mắt lại với vẻ đau khổ, nhưng lại nhìn thấy nụ cười của tên đối thủ ấy.
“Hô Diên, có phải cậu vẫn chưa nghỉ ngơi khỏe hẳn không?” Hạ Chúc Huy nói, “Không thì cậu nằm thêm tí đi.”
“Thôi khỏi!” Hô Diên Vân ra sức vẫy tay, “Không tìm được Đoàn Tân Nghênh thì không biết bước tiếp tiếp theo cậu ta sẽ làm gì. Phương pháp châm lửa vào ban ngày tuy khéo, nhưng ban ngày ban mặt khả năng thiêu chết thành công một người rất thấp, vì vậy nhất định vẫn còn chiêu khác, nhất định vẫn còn...Nhất định phải tìm được cậu ta, tìm ra nhanh nhất có thể, nếu không sẽ phải hủy bỏ việc Vu Văn Dương đến nhà xin lỗi, không là Vu Văn Dương sẽ đối mặt với mối nguy hiểm khủng khiếp...”
Nhìn dáng vẻ lông mày nhíu chặt, lẩm bẩm nói một mình của anh, Lưu Tân Vũ không kiềm được nói, “Hô Diên, cậu bình tĩnh một chút.”
Thế nhưng Hô Diên Vân như thể bị lên dây cót, không ngừng nói thao thao, “Có điều bây giờ phải tìm ra Đoàn Tân Nghênh như thế nào đây? Lúc này, cậu ta tuyệt đối không có khả năng lộ diện, tuyệt đối không có khả năng lộ diện..”
Điện thoại vang lên.
Hạ Chúc Huy lấy điện thoại ra khỏi túi. Sau khi bắt máy, ánh mắt ông hơi đờ ra.
“Sao rồi?” Lưu Tân Vũ hỏi.
Hạ Chúc Huy nhìn Hô Diên Vân, nín lặng hồi lâu mới nói ra một câu, “Đoàn Tân Nghênh...đã lộ diện.”
Hô Diên Vân chớp chớp đôi mắt nhỏ, như thể bị đập một nhát gậy, hoàn toàn không phản ứng lại được.
Anh không cam lòng nhưng lại không thể không thừa nhận một chuyện: anh không chỉ vẫn luôn bị kẻ trù tính đứng sau dắt mũi quay vòng, hơn nữa hiện tại bị quay đến mức chóng mặt, chỉ có thể đỡ đòn, không còn chút sức lực nào để phản kháng nữa...
Đoàn Tân Nghênh lộ diện vô cùng đột ngột, cứ như trồi lên từ dưới lòng đất vậy.
Mỗi khi đến chiều tối, mẹ của Vu Văn Dương luôn có thói quen dắt A Tân tản bộ trong tiểu khu Hồng Đô, gặp phải những người hàng xóm cũng dắt theo chó thì tán gẫu vài câu, người tán với người, chó gẫu với chó, sau đó vẫy tay tạm biệt, cả người lẫn chó đều lưu luyến. Mặc dù sáng hôm nay nhà bị cháy, nhưng thói quen dắt chó đi dạo của bà ta vẫn không đổi. Khi bà ta đi dọc đường đá phiến xanh xuyên qua rừng trúc, màn đêm đã chăng một lớp màng mỏng trước mọi cảnh trí như thể tơ nhện. Chính vào lúc này, một tảng đá trên ngọn đồi giả bên phải đột nhiên lăn xuống, định thần nhìn lại, thì ra là cái gã miệng hơi hô vẫn luôn ngồi thụp người trên ngọn đổi giả, bây giờ đã nhảy đến trước mặt bà ta.
Mẹ của Vu Văn Dương giật bắn người, A Tân sủa hai tiếng, nhảy tót vào lòng của chủ nhân.
“Anh...anh muốn làm gì?” Người phụ nữ sợ đến nỗi mặt mày trắng bệch.
Ánh mắt của Đoàn Tân Nghênh hơi kì quái, như thể hai chiếc lưỡi đỏ đang thập thò, nặng nề mà hướng xuống. Hồi lâu sau, hắn mới gắng sức gượng mở mi mắt, “Con trai bà ngày mai là ra nước ngoài rồi?”
“Anh...anh muốn làm gì?” Người phụ nữ ôm thật chặt chú chó, có lẽ là do dùng sức quá mạnh, tiếng sủa của chú chó Springer ấy có chút cảm giác như thể hát mà bị khản giọng.
Đoàn Tân Nghênh một lần nữa cúi thấp đầu, cằm chạm vào ngực, trông như một cái xác mà chỉ cần dùng đầu ngón tay chọc một nhát là đã có thể ngã xuống. Thế nhưng sau khi thở dốc vài hơi, hắn lại ngẩng đầu lên, cái cổ hơi nhỏ phát ra âm thanh “khà khà”.
Không biết nhà ai trên tầng đã bật đèn, ánh đèn rắc xuống từ cửa sổ, vừa đúng quét lên khuôn mặt màu xám chì của Đoàn Tân Nghênh; thấp thoáng có thể thấy, một dòng nước dãi thật dài treo nơi khóe miệng hắn.
Mẹ của Vu Văn Dương muốn chạy, nhưng nỗi sợ hãi khủng khiếp lại như một thỏi gang quấn chặt chân bà ta, muốn dịch đi cũng không suy chuyển nổi.
Đoàn Tân Nghênh ra sức hút, hút ngược sợi nước dãi vào trong, sau đó một lần nữa gượng mở mi mắt, ánh mắt phân tán mà sắc nhọn như thể thủy tinh vừa bị đập vỡ, “Ngày mai là con trai bà ra nước ngoài rồi?”
Mẹ của Vu Văn Dương thét lớn một tiếng, co giò bỏ chạy. Đoàn Tân Nghênh dường như bị tiếng thét của bà ta làm bừng tỉnh, đâm bổ lên chực muốn bóp cổ bà ta. Ai ngờ, đột nhiên có một người vọt ra, ôm ngang lấy Đoàn Tân Nghênh từ đằng sau, siết chặt vai hắn, chính là tên Mặt Mụn của Công ty Bảo an Cửu Môn!
Đoàn Tân Nghênh vùng vẫy trối chết, hai chân vừa giẫm vừa đạp trên mặt đất, nhưng làm sao cũng không thoát được khỏi cánh tay như bê tông cốt thép đã được huấn luyện trong thời gian dài của Mặt Mụn. Hắn phát ra tiếng kêu gào tuyệt vọng từ trong cổ họng, như thể loài thú bị giam cầm!
Có nhiều đèn hơn được bật sáng, trông như đang rọi sáng sân khấu.
Ngay lúc này, Đoàn Tân Nghênh vận hết sức toàn thân, bổ về phía mẹ Vu Văn Dương, hai vai bị khóa chặt không cựa quậy được, nhưng không ngờ hắn vươn dài cổ ra, dùng răng để cắn người phụ nữ ấy. Mẹ của Vu Văn Dương né ngay về phía sau, răng của Đoàn Tân Nghênh vừa đúng cắn vào lưng sau của A Tân, đau đến mức A Tân sủa ăng ẳng điên cuồng!
“Đồ điên! Đồ điên!” Mẹ của Vu Văn Dương gào thét, “Giải hắn đến đồn giam cả đời đi!”
Kế đó, Đoàn Tân Nghênh bị Mặt Mụn giải đến Đồn công an đường Hồng Sơn, Đồn trưởng Tôn Khang hạ lệnh nhốt hắn vào phòng tạm giam.
Nghe xong lời thuật lại của Hạ Chúc Huy, Hô Diên Vân nhíu mày,”Không đúng không đúng rất không đúng” “Sao lại không đúng?” Hạ Chúc Huy hỏi.
“Phương thức mưu sát của mấy lần trước đều có thể nói là tạo ra sự cố ngoài ý muốn, giảm thiểu tối đa mối nghi ngờ phạm tội đối với Đoàn Tân Nghênh, còn lần này, Đoàn Tân Nghênh đột nhiên xuất hiện, trực tiếp ra tay, đối tượng tấn công lại không phải Vu Văn Dương mà là mẹ cậu ta, vì sao lại như vậy? Trong chuyện này có gì đó mờ ám, nhất định là có gì đó mờ ám!” Hô Diên Vân vừa lẩm bẩm vừa bước quanh trong phòng, đột nhiên bước chân dừng lại, “Lúc Đoàn Tân Nghênh bị đưa đến Đồn công an có bộ dạng thế nào?”
“Cứ luôn cúi gằm đầu, dáng vẻ rất mệt mỏi, rất kiệt sức, không ngừng chảy nước dãi, không khống chế được, như một người mắc bệnh tâm thần.” Hạ Chúc Huy lặp lại một lượt lời mô tả vừa nãy của Tôn Khang trong điện thoại.
“Như một người mắc bệnh tâm thần, như một người mắc bệnh tâm thần...”, Hô Diên Vân nhắm mắt, nhẹ nhàng dùng ngón trỏ và ngón giữa của tay phải gõ lên sống mũi. Đột nhiên, anh mở mắt ra, từ trong đồng tử rọi thẳng ra ánh nhìn kinh sợ, “Dạo này bên khu chúng ta có nơi nào có dịch chó dại không?”
“Có, chủ yếu chính là mảnh đất hoang mà Diêu Đại Bàng bị tấn công tối hôm qua đấy...ôi chao!” Hạ Chúc Huy cũng đã hiểu ra, “Tên nhãi Đoàn Tân Nghênh này đêm hôm khuya khoắt lủi sang đấy, thì ra là để...”
Hô Diên Vân lập tức gọi điện thoại cho Vu Văn Dương, “Nghe tôi nói này, cậu lập tức tìm một cái rọ mõm đeo vào cho con chó nhà cậu, sau đó mang nó đến trạm tiêm ngừa dại hoặc phòng khám thú y gần nhà, mời bác sĩ khám cho. Đúng! Đừng hỏi nhiều vậy nữa, mau đi đi!”
Đặt điện thoại xuống, anh đặt mông ngồi xuống ghế, cong lưng, ôm đầu, không nhúc nhích.
Lưu Tân Vũ bước sang, đứng trước mặt anh, vỗ vỗ vai anh.
“Tên Lão Đoàn khốn kiếp này, không ngờ lại chủ động đi nhiễm bệnh dại, sau đó tấn công mẹ của Vu Văn Dương” Hô Diên Vân ngẩng đầu lên, nói một cách đau khổ, “Thật ra đây là một hành động giả, mục tiêu của cậu ta từ lúc bắt đầu đã chính là con chó đấy. Bởi vì nếu một người mắc phải bệnh dại thì là riêng người đó xúi quẩy, nhưng chó nuôi mắc phải bệnh dại thì cả nhà rất có khả năng đều bị lây nhiễm. Nhất là với gia đình nuôi chó, sẽ không để tâm đến những vết thương nhỏ trong lúc vui đùa với thú nuôi, một khi nhiễm phải vi-rút, lại không kịp thời tiêm vắc-xin ngừa dại, phát bệnh rồi thì hầu như sẽ cầm chắc cái chết...”
Không biết đã im lặng bao lâu, anh chậm rãi đứng dậy, nhìn khắp bốn phía một vòng, như thể vừa mơ một giấc mơ dài, “Thu dọn một chút rồi rút lui thôi, điểm giám sát này đã vô dụng”
Nói xong, anh lại ngồi xuống ghế, ngây người ra.
Lưu Tân Vũ nhặt nhạnh ống nhòm, máy ghi hình, thiết bị nghe lén tầm xa..., đóng gói lại, Hạ Chúc Huy cùng giúp cậu ta thu dọn. Một cái bóng di chuyển dưới sàn nhà, như thể một cơn mưa bụi giữa ao nước.
Thu dọn xong xuôi, Lưu Tân Vũ và Hạ Chúc Huy ra đến ngoài cửa, gọi với vào, “Hô Diên, đi thôi.”
Hô Diên Vân đứng dậy, bước ra khỏi phòng ngủ, đi qua căn phòng khác. Lúc bước đến gần cánh cửa chính, Lưu Tân Vũ đang đứng chờ bên cửa, kéo sợi dây đèn kêu “lách tách”.
Bóng tối như thể bộ đồ bó sát, thoáng chốc bọc lấy Hô Diên Vân. Khi những gì trong tầm mắt không còn màu sắc sặc sỡ nữa, logic của tư duy như một mũi tên, lập tức bắn về phía hồng tâm của bia tập chỉ có hai màu trắng đen.
Hô Diên Vân đứng lặng ở cửa, không nhúc nhích mảy may, Hạ Chúc Huy và Lưu Tân Vũ không nói một lời đứng bên cạnh anh, lặng lẽ chờ đợi, chờ đợi....
“Khi con người bị nhiễm vi-rút dại, hình như sẽ có một thời kỳ ủ bệnh trong cơ thể...cứ cho là Lão Đoàn bị chó dại cắn vào tối qua, bây giờ đã phát bệnh, có phải là có chút quá nhanh rồi không?” Hô Diên Vân nói, “Ngoài ra, chú chó nhà Vu Văn Dương đã bị Lão Đoàn cắn một phát, nếu bị lây phải vi-rút chó dại, cũng cần một khoảng thời gian để phát bệnh, lúc ấy Vu Văn Dương đã ở Thụy Sĩ từ lâu rồi, thế thì đối tượng trả thù chẳng phải đã trở thành vợ chồng Vu Dược hay sao? Trước đây Đoàn Tân Nghênh chưa bao giờ nhắm mục tiêu trả thù vào hai người họ cơ mà!”
Sự tĩnh mịch trong giây lát, trong bóng tối vọng đến một tiếng thở dài của anh, “Chẳng lẽ..”
Vu Văn Dương bế A Tân, vừa mới bước ra khỏi cổng lớn của khu Hồng Đô thì một người bước ra từ trong bóng râm đi về phía cậu ta. Mặt Mụn đang đứng cách đó không xa, lập tức tiến lên, che trước người Vu Văn Dương.
“Không sao đâu.” Vu Văn Dương phẩy phẩy tay. Mặt Mụn trở về nơi phía xa.
Người đến gần là chủ tịch hội học sinh của trường Trung học Hoa Viên Lý - Từ Đồng, cậu đeo một cặp kính, cơ thể ốm yếu đang co ro, họ không ngừng.
“Bệnh đỡ chút nào chưa?” Vu Văn Dương hỏi, giọng điệu rất ôn hòa, nhưng mặt không có biểu cảm gì.
Từ Đồng lại họ hai tiếng cật lực, sau đó cúi đầu, nói nhỏ, “Hỏng việc rồi, bây giờ em sợ lắm, không biết phải làm sao..
“Nghe nói rồi.” Vu Văn Dương nói. “Vậy bước tiếp theo mày dự định thế nào?”
Từ Đồng nói, “Trương Đông Sinh và bọn tay chân của nó muốn chạy trốn,bảo phải trả đủ tiền, nếu không sau khi bị bắt, chúng sẽ khai hết chúng mình ra. Anh Văn Dương, anh sắp đi nước ngoài rồi, anh không thể bỏ mặc em đâu đấy.”
“Đơn đỏ còn chưa hoàn thành, có mặt mũi gì để đòi tiền?”
“Bọn ấy mà biết lý lẽ thì đâu có làm lưu manh nữa...Anh Văn Dương, tiền mà Hội Tự lực thu được từ các nơi trong xã hội, hai năm nay chúng mình lén lút dùng hết không ít, bây giờ bị thâm hụt nhiều lắm rồi. Ban đầu là để ngăn không cho tên họ Diêu tiếp tục điều tra sổ sách, ảnh hưởng việc anh ra nước ngoài, nên mới đặt đơn đỏ này. Giờ thì hay rồi, còn phải mọi tiền từ trong sổ sách của Hội Tự lực ra để bón cho lũ lưu manh này, nếu không thì cũng không đến nỗi...”
Vu Văn Dương lạnh lùng nhìn liếc qua Từ Đồng một cái, làm cậu sợ đến mức lập tức không dám nói tiếp.
“Hai người dùng WiFi, mà để một mình tao gánh lưu lượng à? Không phải mày cũng mong mỏi muốn tiếp nhận vị trí Trưởng ban cán sự, tao mới sai mày đi làm công chuyện sao?” Vu Văn Dương nói với vẻ hung dữ, thấy Từ Đồng cúi gằm đầu xuống, lại vỗ vỗ lên vai cậu, “Tên họ Diêu tuy chưa chết, nhưng nghe nói cũng phải nằm liệt giường một tháng mới đứng dậy được, đơn đỏ này mặc dù chưa hoàn thành, nhưng cũng gọi là gây được chút ít hiệu quả. Tạo ra nước ngoài bình an rồi sẽ không quên công lao của mày đâu, chức Trưởng ban cán sự nhiệm kỳ tới chắc chắn sẽ để cho mày làm!”
Từ Đồng ngẩng đầu lên, “Thế khoản tiền trước mắt đây thì phải làm sao? Nếu không thanh toán xong khoản đơn đỏ, cho dù bọn lưu manh ấy phải chạy trốn, trước khi chạy cũng sẽ đánh chết em!”
“Mày cũng biết hôm qua nhà tạo vừa bị cháy mà, các loại chứng từ đều bị đốt cháy cả, tao không thể ra nước ngoài chỉ trong một sớm một chiều đâu, hai anh em chúng ta có nạn thì cùng gánh vác, mày cứ kiên nhẫn chờ ở nhà, đừng nói gì bừa bãi, để tạo đi nghĩ cách gom tiền cho mày.”
Nghe được lời này của Vu Văn Dương, sắc mặt Từ Đồng mới nhẹ nhõm hơn chút, tán gẫu vài câu với Vu Văn Dương rồi xoay người chậm rãi rời đi.
Vu Văn Dương nhìn theo bóng lưng cậu biến mất trong màn đêm, khóe miệng nhếch lên một nụ cười lạnh.
Cậu ta nhẹ nhàng vuốt ve những sợi lông dài trên tai A Tân, sau đó khẽ gật đầu với Mặt Mụn ở nơi xa, hai người cùng đi về phía trước, đến phòng khám thú y chỗ Hân Hân.
Đã là hơn 8 giờ tối, phòng khám thú y chỉ bật sáng một ngọn đèn ở tiền sảnh, xuyên qua cánh cửa kính đang treo các món trang sức nhỏ hình Snoopy, có thể trông thấy Hân Hân lúc nào cũng tan làm rất muộn đang cúi đầu, dùng một bình phun nước màu trắng và miếng xốp để cọ sạch chiếc bàn hình e-líp dùng cho việc làm đẹp thú nuôi.
“Keng keng”, họ đẩy cửa bước vào trong.
“Ơ, sao em lại đến đây?” Trông thấy Vu Văn Dương, Hân Hân rất kinh ngạc, “Không phải nói ngày mai mới đi sao? Chị đã xin nghỉ phép để đi tiễn em đấy.”
Vu Văn Dương kể lại một lượt chuyện Đoàn Tân Nghênh đã cắn A Tân một phát, sau đó nói, “Phiền chị xem thử vết thương của A Tân, nên xử lý như thế nào.”
Hân Hân vén lông ở vị trí vết thương của A Tân ra, sau khi xem thử, nói với A Tân, “Vết thương tương đối sâu, A Tân cố nhịn chút, chị xử lý cho em nhé.” Sau đó bế A Tân vào gian trong, đặt lên bàn phẫu thuật, dùng nịt da trói chặt chân nó lại, lấy nước khử trùng rửa sạch vết thương, bôi một ít thuốc lên, A Tân đau đến nỗi kêu ăng ẳng, muốn vùng vẫy nhưng lại không đứng dậy được, nhìn trừng trừng vào Hân Hân, ánh mắt dữ tợn.
Vu Văn Dương và Mặt Mụn bước vào gian trong ngồi trên ghế đặt ở một bên, lặng lẽ nhìn.
Sau khi xử lý vết thương xong xuôi, Hân Hân nói với Vu Văn Dương, “Lúc đầu xuân năm nay, chị đã tiêm vắc-xin sáu trong một cho A Tân, có lẽ sẽ không sao đâu. Bây giờ đã rửa sạch rồi, cũng đã bôi thuốc rồi, qua mấy hôm sẽ lành thôi. Nhưng chị sợ vết thương của nó đau, không nghỉ ngơi tốt được, lại mắc phải những chứng bệnh khác, nên tiêm cho nó một mũi dịch dinh dưỡng chứa thành phần an thần nhẹ nhé?”
Vu Văn Dương khẽ gật đầu.
Mặt Mụn nhìn cậu ta một cái.
Hân Hân vén rèm cửa lên, đi vào trong gian để thuốc.
Phòng khám thú y im lặng như tờ, đèn của gian trong và gian để thuốc lần lượt bật sáng, rọi xuống sàn nhà và mặt tường trắng nhợt, cũng khiến những căn phòng khác trở nên tối tăm hơn.
A Tân nằm rap trên bàn phẫu thuật, từ khoang mũi phát ra một thứ âm thanh khò khè bất an, như muốn kêu nhưng lại không dám kêu vậy.
Giây lát sau, Hân Hân đi ra, cầm theo một ống tiêm đã được bơm dịch dinh dưỡng, còn vừa đi vừa đưa mũi kim tiêm hướng lên, đẩy nhẹ xi-lanh bơm, ép không khí cùng một ít nước thuốc trong đó ra ngoài.
Cô bước đến, chuẩn bị tiêm cho A Tân.
“Chờ một chút.”
Vu Văn Dương vẫn đang ngồi nãy giờ chợt đứng dậy.
Dưới ánh đèn, hàng lông mày đậm, hàng lông mi dài, sống mũi cao thẳng, gò má hơi nhô lên của cậu ta tựa như giấy gấp lập thể, không những cứng đờ đến không chân thực, mà còn để lại những bóng đen ở các vị trí khác trên gương mặt, trông như bị lưỡi dao lia qua, để mặc da thịt treo lủng lẳng, để lộ ra xương lông mày, xương mũi và xương gò má trắng ởn.
Hân Hân nhìn cậu ta với vẻ kinh ngạc.
“Đừng tiêm mũi dịch dinh dưỡng này cho A Tân.” Vu Văn Dương nói. “Chị tiêm cho chính mình đi!”
Hân Hân sững người, “Em nói gì?”
“Em nói”, Vu Văn Dương bước một bước lại gần cô, “ngay bây giờ, chị hãy tiêm mũi dịch dinh dưỡng này vào chính mình đi.”
“Văn Dương, em điên rồi à? Em đang nói gì thế?”
“Suyt”, Vu Văn Dương vừa cười vừa dựng một ngón tay lên cạnh môi, “nếu thật sự là dịch dinh dưỡng chứa liều thuốc an thần nhẹ, chẳng phải chị sẽ chỉ ngủ một giấc thật ngon hay sao? Đâu cần căng thẳng đến thế? Thôi nào, cục cưng, hãy tiêm vào mạch máu trên vai mình, sau đó ngủ một giấc. Chị mệt quá rồi, mệt quá rồi, để báo thù cho con gái chị, ba năm nay em đoán chị chưa từng ngủ ngon giấc nào, đúng chứ?”
Trong nháy mắt!
Một con dao dùng để phẫu thuật cho thú nuôi lóe lên sự sắc bén lạnh giá, đâm thẳng về phía tim Vu Văn Dương
Tuy nhiên, Mặt Mụn phản ứng càng nhanh hơn, gã phi thân lên trước, nắm chặt cổ tay phải của Hân Hân, vặn ngược, khiến Hân Hân đau đến thét lên một tiếng, quỳ một chân xuống sàn, mồ hôi trên trán tuôn như mưa. Nhưng dù vậy, con dao phẫu thuật ấy vẫn không rời khỏi tay cô.
Mặt Mụn ra sức cạy tay cô, nhưng vẫn không thể lấy con dao ấy xuống, cuối cùng dùng luôn bàn tay bọc lấy tay của cô, ra sức siết chặt rồi vặn một cái, kèm theo tiếng hét đau đớn của Hân Hân và âm thanh “răng rắc rắc rắc” của xương ngón tay, xương bàn tay, con dao rớt xuống sàn đánh “choang”.
A Tân tru điên cuồng, Vu Văn Dương nhìn nó một cái, ánh mắt âm u lạnh lẽo khiến nó sợ đến nỗi nín bặt, nằm rạp xuống bàn phẫu thuật kêu “ư ử”.
Vu Văn Dương tiến lên phía trước, nắm lấy tóc của Hân Hân giật mạnh về phía sau, để khuôn mặt đau đớn đến biến dạng của cô hướng về phía mình.
“Nếu tôi không đoán sai, chất lỏng trong ống tiêm ấy là vi-rút bệnh dại nhỉ? Đầu xuân năm nay, thứ chị tiêm cho A Tân hoàn toàn không phải là vắc-xin, mà là chờ cho ông chồng nhà chị hôm nay diễn xong vở kịch ấy, chị bắt đầu song kiếm hợp bích với hắn chứ gì?” Vu Văn Dương cười mỉm, “Vài ngày trước, chị nhắc nhở tôi phía Tây dạo này đang có chó dại hoành hành, cắn bị thương chó những nhà khác nuôi, có thể lây truyền vi-rút bệnh dại. Ngay sau đó, Đoàn Tân Nghênh bắt đầu quanh quẩn ở nơi có chó dại, vờ bày ra dáng vẻ như đã bị nhiễm vi-rút dại, thừa cơ cắn A Tân một phát. Đã muộn như thế rồi, chúng tôi chỉ còn có thể mang A Tân đến tìm chị để chữa thương, chị nhân cơ hội này tiêm cho nó liều vi-rút dại lớn, một mũi tiêm vào, nó lập tức phát bệnh, tối nay từng người trong nhà tôi đều sẽ bị nó cắn. Nửa đêm nửa hôm đâu có tìm ra nơi để tiêm phòng, cuối cùng cả nhà chết sạch, đây chính là kế hoạch của các người, đúng chứ?”
Hân Hân trừng mắt nhìn cậu ta, trong mắt toàn những tia máu màu đỏ.
“Thật làm khổ chị quá, thời gian dài như thế cứ phải lượn quanh tôi. Đừng nói chứ, tôi từng chơi với nhiều cô gái như vậy, chị cũng thật sự có một thứ mùi vị khác biệt. Đáng tiếc, quá đáng tiếc, lần trước lúc chị từ chối tôi mang theo chị cùng đi Thụy Sĩ, chị sơ ý nói hớ ra, chị bảo chị lớn hơn tôi đến mấy tuổi, làm sao em biết được chị có bạn trai hay chưa, có con hay chưa? Thông thường, con gái chưa chồng đáng lẽ ra nên nói có bạn trai hay chưa, kết hôn hay chưa chứ? Cho dù là bà mẹ đơn thân đi nữa cũng rất ít khi gợi ý cho người ta rằng có thể mình đã có con. Sự biểu lộ của tiềm thức đã vô hình làm lộ ra rằng chị có khả năng đã kết hôn, gợi nên sự nghi ngờ của tôi. Tôi nhờ người bạn của tôi”, cậu ta chỉ vào Mặt Mụn, “đi điều tra, tuy chị đã lao tâm khổ tứ che giấu thân phận thật của mình, nhưng vẫn bị chúng tôi điều tra ra: chị chính là mẹ của đứa bé đã yểu mệnh ấy! Chu choa, người ta hay bảo đẻ con sớm sẽ lấy lại được sắc đẹp nhanh, chị xem da mặt của chị này, cũng giống gà tơ ra phết!”
“Cái tên súc sinh nhà mày, thằng cặn bã!” Hân Hân ngẩng đầu lên, mắng nhiếc với vẻ phẫn nộ, “Mày hại chết con gái tao, tao muốn ăn thịt mày!
“Người mẹ vĩ đại, xứng đáng được kính phục.” Vu Văn Dương vỗ tay một cái, cười nói, “Con gái chị quả thực chết rất thảm đấy. Nó nhảy dây trước cổng tiểu khu chúng tôi, lọ thuốc ấy rơi từ trong túi ra, tôi nhặt được, nó muốn xin lại, chớp chớp đôi mắt to. Hôm ấy tâm trạng tôi không tốt, trông bộ dạng đáng thương ấy của nó, tôi lại thấy vui lắm. Chị không thể hiểu được niềm vui của người như tôi đâu, có thứ thuốc lá cao cấp nào tôi chưa từng hút? Có thứ rượu đắt tiền nào tôi chưa từng uống? Có chiếc xe xa hoa tôi nào chưa từng lái? Có người phụ nữ xinh đẹp nào tôi chưa từng chơi? Đều chán hết cả rồi, cuối cùng nhận ra chơi mạng là vui nhất, thế nhưng cũng đâu thể chơi mạng của chính mình chứ, chỉ đành chơi những cái mạng không đáng tiền của bọn các chị thôi...
Tôi mang lọ thuốc đi, nó đi theo tôi vào trong tiểu khu, đến ga-ra xe đạp dưới hầm, tôi đặt lọ thuốc lên xe điều khiển, cùng Cao Chấn điều khiển chiếc xe ấy chạy qua chạy lại. Nó dốc hết sức đuổi theo, đuổi theo. Còn tôi à, thấy nó đuổi không kịp rồi thì thả cho tốc độ xe chậm lại chút, thấy nó sắp đuổi kịp rồi thì lại chỉnh nhanh tốc độ xe lên. Nó vừa đuổi theo vừa khóc, chơi vui chết đi được! Cuối cùng, tôi thấy nó không chạy nổi nữa, ngồi dưới đất khóc hu hu hu. Nhưng tôi còn chưa chơi chán mà, làm sao đây? Tôi định thẳng tay đập vỡ luôn lọ thuốc, để xem nó làm thế nào. Tôi ra sức ném thẳng vào tường một cái, ném cao quá, lầm rầm lầm rầm, đập vào thanh máng vỏ nhôm, không lăn xuống được nữa. Con gái chị vừa trông thấy, trèo đến bên tường, bám vào mặt tường cố với lên trên, như một con chó mặt xệ vậy, làm sao cũng không với được tới. Sau đó thì bệnh nó tái phát, hổn hển thở dốc, mặt mày nó tím tái cả, hai tay liên tục cào lên ngực mình. Nó vẫn không cam phận, mẹ nó, còn cầu xin tôi, Anh ơi, anh cứu em với, như một con ngốc vậy. Ôi chà, đến nay tôi vẫn không quên được vẻ mặt ấy của nó, vẻ mặt lúc nó cầu xin tôi thấp hèn quá thấp hèn quá đi. Anh ơi, anh cứu em với. Anh thấy mày chết mà sướng hết cả người đây này!”
Từ trong cuống họng của Hân Hân phát ra một tiếng gào rú mà chỉ có loài sói cái tuyệt vọng mới phát ra. Vu Văn Dương đã đứng dậy. Vừa nói cả một tràng như thế, tuy việc này khiến cậu ta vô cùng hưng phấn, cả khuôn mặt sáng hồng hào, nhưng cũng khiến miệng cậu ta khát khô. Cậu ta vặn cổ, nuốt nước bọt.
“Làm sao đây?” Mặt Mụn hỏi Vu Văn Dương, “Đưa ả này đến Đồn công an thôi!”
Vu Văn Dương gật đầu, “Anh hãy cầm theo con dao của ả, chuyển đến Đồn công an, đó là vật chứng quan trọng đấy.”
Mặt Mụn khom lưng xuống, nhặt con dao lên, sau đó túm lấy Hân Hân, kéo cô dậy.
“Con dao ấy...hình như có chút không ổn.” Vu Văn Dương đột nhiên nhíu mày lại, “Đưa tôi xem thử.”
Mặt Mụn hơi băn khoăn, đưa con dao cho cậu ta.
Vu Văn Dương cười một cái, tay trái kẹp chặt lấy cổ tay gã, tay phải đột nhiên đẩy tay gã một cú thật mạnh, con dao phẫu thuật ấy đâm “phụt” một tiếng vào tim Hân Hân.
Phen này, Hân Hân bị nỗi đau đớn hành hạ đến mức gần như tê dại, chỉ rên một tiếng khe khẽ rồi gục xuống.
Mặt Mụn sợ ngây ra.
“Đâu thể giữ ả lại để ả nói năng linh tinh ở Đồn công an chứ.” Giọng điệu Vu Văn Dương âm u lạnh giá, “Trên cán dao là dấu vân tay của anh và ả, trên ống tiêm chỉ có dấu vân tay của ả, đến lúc ấy cứ nói là ả muốn tiêm vi-rút bệnh dại cho A Tân, bị chúng ta vạch trần, đột nhiên cầm dao tấn công tôi, trong quá trình anh ngăn cản đã lỡ tay giết ả, cùng lắm chỉ bị coi là phòng vệ chính đáng nhưng vượt quá giới hạn. Bố tôi sẽ tìm luật sư tốt nhất cho anh, thời hạn thi hành hình phạt còn ngắn hơn đuôi thỏ, sau khi trở ra làm trưởng bộ phận bảo an của công ty bố tôi...Anh không có lựa chọn nào khác.”
Mặt Mụn khẽ gật đầu.
Vu Văn Dương lấy điện thoại ra, gọi 110. Ngay khoảnh khắc cuộc gọi được kết nối, cậu ta lập tức đổi sang một giọng điệu hoảng sợ thất kinh, vừa đá “rầm rầm rầm” vào những chiếc tủ và ghế ở xung quanh, vừa gào khóc, “Cứu tôi...cứu tôi với, mau cứu tôi với, tôi...tôi ở phòng khám thú y gần khu Hồng Độ, có người muốn giết tôi, ả điên rồi, thật sự điên rồi! Mau đến với, mau đến cứu tôi với!”
Ngắt máy, cậu ta cười ha hả, cười đến nỗi mặt mày biến dạng. Ánh đèn rọi vào khoang miệng đỏ lòm qua hàm răng trắng nhợt, có thể nhìn thấy lưỡi và cuống họng đang cùng rung lên điên cuồng.
Hân Hân nằm dưới sàn, khóe miệng treo một đường máu tươi ngoằn ngoèo, vẫn đang tuôn chảy. Mắt cô mở trừng trừng, chỉ là trong đó đã không còn tia sáng nào nữa...
Cánh cửa phòng tạm giam đã mở, Hô Diên Vân đi vào, bên cạnh còn có một người của Đồn công an đi cùng.
Ngọn đèn dây tóc cả đêm không tắt trên trần nhà phóng thứ ánh sáng vàng vọt xuống dưới.
Trên một chiếc giường ván gỗ nằm ở mé trong cùng, Đoàn Tân Nghênh nằm quay mặt vào tường, trông như một mảnh chiếu lau rách rưới.
“ Được rồi, hôm nay tiết học này của chúng ta không giảng gì khác, mời mỗi em học sinh nói thử, chú tinh tinh mà các em từng gặp có hình dạng như thế nào. Bắt đầu từ dãy nằm dọc ngoài cùng bên trái, lần lượt từng người nói nhé!”
Ẩn hiện trước mắt là hai gò má hễ cười là phồng lên như hai cái bánh bao của cô Lưu, cùng với hơn bốn mươi khuôn mặt uể oải dưới bục giảng ấy, đều toát ra những nụ cười nịnh nọt giống hệt nhau với cô Lưu.
Gần hai mươi năm rồi, mọi thứ vẫn rõ ràng như thế, mỗi một người chúng ta, mỗi một màn bi kịch sau khi đã trưởng thành, thật ra đều có thể tìm được ngọn nguồn ở thời thơ ấu.
“Xin lỗi, tôi có thể nói chuyện riêng với cậu ta không?” Hô Diên Vân nói với người công an sau lưng.
Người công an có lẽ đã được sự chỉ thị của Tôn Khang, khẽ gật đầu lui ra khỏi phòng tạm giam, đồng thời tiện tay khép cửa lại.
Để mặc cho căn phòng chật hẹp này yên lặng, yên lặng, hồi lâu, hồi lâu....
Hồi lâu sau, Hô Diên Vân mới mở miệng nói, “Lão Đoàn, tôi đến, là để mang một tin buồn đến cho cậu, vợ cũ của cậu là Vương Hân đã vừa qua đời. Kết quả khám nghiệm sơ bộ của cảnh sát cho thấy, cô ấy có ý đồ tiêm vi rút bệnh dại cho Vu Văn Dương, bị Vu Văn Dương vạch trần, trong lúc cô ấy dùng dao đâm Vu Văn Dương đã bị vệ sĩ của Vu Văn Dương ngộ sát..”
Đoàn Tân Nghênh vẫn không nhúc nhích, cứ thế quay mặt vào tường.
“Lão Đoàn, tất cả đều đã kết thúc rồi, cũng nên kết thúc rồi, nên kết thúc rồi..”, Hô Diên Vân thở một hơi thật dài, nói, “Đúng vậy, tôi thừa nhận, dưới sự sắp đặt của người ấy, cậu đã dùng nhiều phương pháp để mưu sát Vu Văn Dương, hơn nữa cho đến nay, chúng tôi và cảnh sát đều không có bất kỳ chứng cứ nào, chứng tỏ cậu có liên quan đến những vụ mưu sát này. Tôi phải nói, tôi rất khâm phục cậu, tôi không biết là sức mạnh gì đã biến cậu từ một học sinh mặc cho người ta bắt nạt hồi tiểu học thành một đấng nam nhi trầm tĩnh, kiên nghị, mạnh mẽ, ý chí kiên cường. Thế nhưng...thế nhưng tất cả những chuyện này thật sự xứng đáng sao?”
Đoàn Tân Nghênh vẫn không nhúc nhích, cứ thế quay mặt vào tường.
Giọng điệu của Hô Diên Vân đột nhiên trở nên kích động, “Quả thực, giờ tôi vẫn chưa phải là một người cha, có thể tôi không có cách nào hiểu rõ được tâm trạng của cậu, nhưng tôi biết mất đi người thân là một chuyện đau khổ đến nhường nào! Nhưng chuyện đó đã trôi qua ba năm rồi, lẽ ra cậu có thể tìm tôi giúp đỡ, hoặc tuân theo các nguyên tắc pháp luật bình thường, dần dần lấy lại một chút công bằng. Nhưng cậu đã phí bao nhiêu tinh lực, thời gian như thế, thậm đánh đổi cả tính mạng của vợ cũ để giết chết một người mà dù là thế lực hay điều kiện đều lớn mạnh hơn cậu nhiều, tất cả những chuyện này thật sự xứng đáng sao?!”
Đoàn Tân Nghênh vẫn không nhúc nhích, cứ thế nằm quay mặt vào tường.
“Tôi đã thỏa thuận với Vu Văn Dương, sáng mai, cậu ta sẽ đến nhà cậu, trực tiếp xin lỗi bố cậu, đồng thời chi trả một khoản tiền bồi thường mà tôi đoán là con số không hề nhỏ...Tôi biết, tiền bạc có nhiều đến đâu đi nữa cũng không thể bằng được với sinh mạng của con gái cậu, nhưng tôi chỉ có thể làm được đến thế thôi.” Giọng Hô Diên Vân dần dần trầm xuống, trầm xuống, nặng nề như bóng tối nhập nhoạng trong góc phòng này, “Tôi thừa nhận Vu Văn Dương hoàn toàn là một thằng cặn bã, nhưng lúc phạm cả một chuỗi tội ác ấy thì cậu ta vẫn còn trong độ tuổi vị thành niên, lại không có cách nào chứng minh ác ý chủ quan của cậu ta, cậu ta hoàn toàn không cần phải chịu bất kỳ trách nhiệm hình sự nào...”
Đoàn Tân Nghênh vẫn không nhúc nhích, cứ thế quay mặt vào tường. nằm
Hô Diên Vân ngẩng đầu, nhìn vào ngọn đèn dây tóc. So với Đoàn Tân Nghênh, anh càng giống phạm nhân trong căn phòng tám giam này hơn, “Lão Đoàn, dạo gần đây, trong não tôi lúc nào cũng xuất hiện tình cảnh lúc nhỏ ngồi trong lớp học, cô Lưu bày trò với cả lớp cùng đặt biệt danh cho cậu, bắt nạt cậu; tôi cũng nhớ đến lúc cấp hai, chuyện tôi cầm đầu các bạn học cùng nhau nổi dậy...Chắc cậu cũng biết, bao nhiêu năm nay, tôi vẫn luôn xem thường cậu. Bởi vì vốn dĩ cậu là một người trong số chúng tôi, về sau lại sợ hãi, hèn nhát, đảm đương vai trò của mồi câu dưới sự uy hiếp của bọn lưu manh ấy, lừa bọn tôi đến rừng thông vỏ trắng, hại chúng tôi suýt nữa bị diệt sạch. Vì chuyện này, trong lòng tôi vẫn luôn có một nút thắt gỡ không ra. Thế nhưng bây giờ, tôi đã hiểu ra rồi. Rõ ràng là hồi tiểu học, dưới sự dẫn dắt của cô Lưu, tôi đã bắt nạt và sỉ nhục nhân cách của cậu trước, về sau cậu chỉ bị ép buộc làm mồi nhử, còn tôi khi đó lại chủ động làm đồng phạm...Cậu nói đúng, tôi không phải là một kẻ tài ba gì. Về sau, tôi có lẽ từng đóng cái vai hóa thân của chính nghĩa, nhưng khi đêm khuya vắng lặng, mỗi khi tự vấn lại mình, tôi đều biết rằng tất cả những chuyện tôi đã làm không phải vì tôi dũng cảm, mà là tôi biết rõ mình từng hèn nhát như thế nào...”
Đoàn Tân Nghênh vẫn không nhúc nhích, cứ thế nằm quay mặt vào tường.
Hồi lâu, Hô Diên Vân dùng giọng nói khản đặc nói, “Sáng mai, sau khi Vu Văn Dương xin lỗi xong, cậu ta sẽ đi du học Thụy Sĩ. Mấy năm sau trở về, có lẽ cậu ta sẽ trở thành một tấm gương mẫu mực của một thế hệ mới, trở thành tinh hoa mà vạn người đều phải ngước nhìn, thế nhưng...Lão Đoàn, những gì tôi có thể làm, đều đã làm rồi, tôi đã dốc hết sức rồi. Tôi đến đây, ngoài việc báo tin tử của Vương Hân cho cậu, còn muốn nói rằng, mọi thứ đã kết thúc rồi, bắt đầu lại từ đầu đi. Bắt đầu cuộc sống của chính cậu, dù sao cậu vẫn còn trẻ, dù sao cậu vẫn còn con đường rất dài phải đi, hãy quên hết những gì đã qua, đau khổ sẽ ít đi được một chút...”
Ván giường kêu “lạch cạch” một tiếng. Hô Diên Vân kinh ngạc nhìn Đoàn Tân Nghênh đang chậm rãi ngồi dậy, đi đến trước mặt anh. Hắn vẫn chưa đầy ba mươi tuổi, nhưng dung mạo già cỗi như ông già bảy mươi, hai bên tóc mai còn lộ cả ra những sợi tóc bạc lấm tấm.
Cái miệng hô của hắn ngập ngừng hồi lâu, cuối cùng chậm rãi nói ra một câu...
“Có thể trả ảnh của con gái tôi cho tôi không? Trong ví tiền của tôi.”
Hô Diên Vân kéo mở cánh cửa phòng tạm giam ra, nói với viên công an đang đứng trông trước cửa, “Anh đi lấy ví tiền của cậu ta lại đây!”
Viện công an hơi do dự, Hỗ Diên Vân đột nhiên gào lớn, “Đi mau!”
Viên công an vội vã đi đến nơi lưu giữ vật dụng cá nhân của người bị tạm giam, lấy ví tiền của Đoàn Tân Nghênh mang đến.
Hô Diên Vân đưa ví tiền cho Đoàn Tân Nghênh. Đoàn Tân Nghênh đưa tay ra đón lấy. Tay của hắn rất gầy, xương và khớp nối gồ hẳn lên, làn da phủ đầy nếp nhăn như vỏ cây tùng. Hắn dùng đôi tay ấy mở ví tiền, rút một tấm ảnh ra, sau đó trả ví tiền lại cho viên công an.
Trên tấm ảnh, một bé gái buộc tóc đuôi gà, ngồi giữa luống hoa cười ngọt ngào, trong mắt bé rọi ra tia sáng long lanh. Đoàn Tân Nghênh nhìn tấm ảnh này, môi hắn mấp máy, dường như đang nhẹ nhàng nói gì đó với con gái, sau đó nhét tấm ảnh vào trong túi áo sơ mi, quay người lại, chầm chậm bước đến bên giường, lại một lần nữa nằm xuống, quay mặt vào tường.
Hô Diên Vân đi ra khỏi phòng tạm giam, gặp Tôn Khang và Hạ Chúc Huy đang đi thẳng đến trước mặt. Tôn Khang nói, “Tôi đã sắp xếp xong rồi, sáng sớm ngày mai, tôi sẽ điều mấy người đến nhà Đoàn Tân Nghênh, đảm bảo tuyệt đối không để lại chút sơ hở nào. Nhưng bản thân Đoàn Tân Nghênh vẫn sẽ tiếp tục bị giam ở đây, chờ ngày mai Vu Văn Dương lên máy bay rồi, hắn sẽ lập tức được thả.”
Hô Diên Vân tựa hồ không nghe thấy, lảo đảo bước ra ngoài.
Ra khỏi Đồn công an, trong con hẻm tối mù mịt không có một bóng người, anh rẽ hai ngã rẽ, cuối cùng không đi nổi nữa, tựa lưng vào tường, chầm chậm ngồi xuống. Anh vuốt mặt một cái, cả gương mặt đều là nước mắt.
Anh nuốt khan hai cái, vẫn không kiềm chế được, bật khóc thật to, sau đó lại ra sức họ khan, dốc hết sức lực đè nén những tiếng khóc càng lúc càng nhiều. Qua làn nước mắt, anh nhìn ra thế giới mờ mịt bên ngoài, thế giới tăm tối đến thế, giơ tay lên không thấy năm ngón đâu, không có lấy một chút ánh sáng