Sáng hôm sau, Hô Diên Vân vừa bước ra khỏi cửa thì gặp bố mình vừa mới tập thể dục buổi sáng về ở trước cổng tòa nhà
“Sớm thế này, con lại đi đâu làm gì đấy?” Bố anh thuận miệng hỏi một câu.
Hô Diên Vân dừng bước, kể lại từ đầu chí cuối về những việc mà hôm nay anh phải làm.
Hai cha con đều hơi kinh ngạc. Điều làm Hô Diên Vân kinh ngạc là, sau sự kiện rừng thông vỏ trắng, mười mấy năm nay, hình như đây là lần đầu tiên anh nói chuyện nghiêm túc với bố trong khoảng thời gian lâu như thế; điều làm bố anh kinh ngạc là, đứa con này lâu nay vẫn im lìm trước mặt mình, hôm nay không những đã mở nút hũ nói chuyện, hơn nữa giọng điệu lại tựa như đang xin ý kiến.
Nhưng sau khi nghe xong, bố anh chỉ nói một câu, “Đi đi, chú ý an toàn.”
“Vâng!” Hô Diên Vân đáp một tiếng với vẻ vui sướng.
Lưu Tân Vũ đang chờ anh bên ngoài tiểu khu, trông như một cây com-pa dựng thẳng vậy, một chân chống xuống đất, một chân vắt trên khung xe đạp, đang tập trung đọc cuốn Tháng năm rực rỡ: Lịch sử tâm linh anh hùng dân quyền nước Mỹ, Hô Diên Vân đạp xe đạp địa hình đến trước mặt cậu ta, hai người gật đầu với nhau một cái, sánh vai đạp về phía nhà Đoàn Tân Nghênh.
Suốt dọc đường, không ai nói lời nào.
Đến dưới nhà Đoàn Tân Nghênh, Hạ Chúc Huy tiến lên đón hai người.
“Tình hình trên ấy thế nào?” Hô Diên Văn hỏi.
“Tôi dẫn theo hai người, 8 giờ đã đến rồi.” Hạ Chúc Huy nói. “Dựa trên kế hoạch, chúng tôi đã kiểm tra phòng khách và phòng ngủ chính, không phát hiện bất kỳ vấn đề gì. Thế nhưng cửa phòng ngủ phụ bị khóa, không mở được, tìm bố Đoàn Tân Nghênh xin chìa khóa, bố cậu ta lúc thì hiểu lúc thì ngơ ngẩn, cũng không đưa cho chúng tôi. Sau đó, có một người thuộc Công ty Bảo an Cửu Môn đến, trông hệt như lạc đà cừu ấy, ồn ào ỏm tỏi, nói không biết trong phòng ngủ phụ đang giấu đao, súng kích, rìu, móc xiên gì đấy, nếu không mở cửa thì sẽ không cho Vu Văn Dương sang đây, chúng tôi đang muốn tìm anh để quyết định.”
Hô Diên Vân gật đầu, “Lên đấy xem thử đã rồi nói sau.”
Không biết là thứ tình cảm gì, anh đưa mắt nhìn căn hộ đã ở mấy ngày nay trong lúc theo dõi một cái, sau đó quay đầu lại, sải bước vào cánh cổng tòa nhà mà Đoàn Tân Nghênh sống.
Một lần nữa đến tầng bốn, cánh cửa căn hộ 409 đang mở toang. Đi thẳng vào trong, một gã mặc đồ vest, đầu rất nhỏ, cổ rất dài, đang cự cãi gì đấy với hai viên công an mặc đồng phục. Vị này có lẽ chính là gã “lạc đà cừu” trong lời Hạ Chúc Huy, bên cạnh gã còn hai người khác mặc đồ vest y hệt.
Sau lời giới thiệu của Hạ Chúc Huy, Lạc Đà Cừu nói với Hô Diên Vân, “Tôi thuộc Công ty Bảo an Cửu Môn. Tổ trưởng phụ trách cho sự an toàn của Vu Văn Dương trước đây hiện đang bị tạm giữ hình sự do đã lỡ tay giết người trong lúc phòng vệ vào tối qua, nên tôi sẽ thay thế vị trí này. Để đảm bảo chắc chắn an toàn tuyệt đối cho Vu Văn Dương, tôi yêu cầu mở cánh cửa phòng ngủ phụ ra để kiểm tra, nếu không…”
Hô Diên Vân cắt ngang lời nói của gã, “Không cần nhiều nếu không thế, người của Cửu Môn các anh, cạy cửa phá khóa có lẽ là kĩ năng nhà nghề rồi chứ nhỉ, tự mình mở ra là được mà.”
Trong những lời này có gai, nhưng vì khiếp nể trước tiếng tăm của Hô Diên Vân, Lạc Đà Cừu cũng không dám cãi lại, nuốt một ngụm hơi ức xuống, đội cái danh “cạy cửa phá khóa” mà dùng một cọng dây kẽm từ tính đặc chế, mở ra ổ khóa đồng hiệu Tam Hoàn ấy.
Cửa đã mở. Lần trước lén lút lẻn vào nhà Đoàn Tân Nghênh, anh đã tràn đầy sự tò mò với căn phòng ngủ phụ: ban ngày ban mặt vì sao lại chốt khóa một căn phòng trong chính nhà mình lại? Đoàn Tân Nghênh vì sao không ở trong căn phòng này? Trong căn hộ hai phòng chật chội thế này, vì sao còn phải cố tình chừa ra một căn phòng bỏ không? Căn phòng này rốt cuộc đã khóa trái bí mật gì trong nó?
Anh đã tưởng tượng ra đủ các loại tình cảnh khác nhau bên trong đó: chẳng hạn như chất đầy thuốc nổ, dây dẫn kíp nổ mắc ngay trên tay nắm cửa; lại chẳng hạn như có một chiếc tủ trắng, tập hợp đủ các loại thuốc độc có khả năng gây chết người trong nháy mắt...thế nhưng, bây giờ cửa đã mở ra, đến khoảnh khắc thật sự bước vào trong, anh đã sững sờ.
Đây chỉ là một căn phòng giản dị đến mức không thể giản dị hơn, bình thường đến mức không thể bình thường hơn, bên trong vô cùng sạch sẽ, ngoài một chiếc giường đơn nhỏ nhắn ra, chỉ có vài chiếc ghế đẩu nhỏ bằng nhựa và một cái bàn cũ. Trên chiếc giường đơn đang đặt những bộ quần áo trẻ em, từ áo liền quần, áo nguyên bộ của trẻ sơ sinh đến áo đan dệt, váy bông của bé gái ba bốn tuổi, đều được xếp chồng ngay ngắn. Ngay giữa bàn đặt một tấm ảnh của Đoàn Minh My, chỉ là đã viền thêm khung đen. Xung quanh đặt một khoanh hoa tươi héo khô chưa quá lâu, vẫn còn tỏa ra dư hương nhè nhẹ, cạnh đấy đặt túm tụm những món đồ chơi như chuông lắc, gỗ xếp, trống lắc, búp bê vải, máy kể chuyện Thỏ Hỏa Hoả...đều vừa thổ sơ vừa cũ kĩ. Góc trên bên phải của bàn có một chiếc hộp giấy các-tông khá lớn, bên trong là một chồng sách thiếu nhi được đặt ngay ngắn gọn gàng, trong đó có mấy quyển Chuyện kể 365 đêm, Tiểu Linh Thông dạo chơi thế giới tương lai, Ông nội vận động não, giấy đã ố vàng từ lâu, trên trang bìa trong không ngờ còn còn có những nét bút nguệch ngoạc méo xẹo ghi tên của Đoàn Tân Nghênh.
Thì ra căn phòng này là một gian linh đường nho nhỏ mà Đoàn Tân Nghênh để lại cho con gái, vật thờ cúng đều là những vật phẩm mà cô bé từng dùng khi còn sống. Trên đồ chơi không có lấy một chút bụi bặm. Hoa tươi đều là hoa dại tự tay hái, trông từ các chủng loại cánh hoa rơi lả tả xung quanh, có lẽ cứ mỗi khi khô héo thì sẽ được thay mới. Còn chồng sách kia, rõ ràng là chia sẻ những sách đọc của chính mình lúc nhỏ với con gái...
Hoàn toàn có thể cảm nhận được, sau khi Đoàn Tân Nghênh ra tù, nỗi chua xót và đau thương khi lau chùi di vật của con gái mỗi ngày, thậm chí có thể tưởng tượng ra dáng vẻ hắn ôm lấy áo quần của con gái, ngửi lấy mùi hương hầu như đã phai hết của con gái, khóc không thành tiếng...
Hô Diên Vân nhìn chăm chăm vào tấm ảnh của Đoàn Minh My, mũi hơi cay. Đột nhiên anh nghĩ: Giả sử như đây là con gái mình, giả sử như con gái của mình phải chịu bi kịch hệt như Đoàn Minh My, mình sẽ ra sao?
Anh không dám nghĩ tiếp nữa.
Anh bước ra khỏi phòng, đóng cửa, cài lại ổ khóa đồng. Đây là góc duy nhất trên đời của Đoàn Tân Nghênh, là tàn tích sót lại cuối cùng trong cuộc đời bị bóc lột đến tận cùng của hắn, hắn không muốn bị bất kỳ ai quấy nhiễu, bất kỳ ai cũng không có quyền quấy nhiễu.
Ngay lúc này, từ lối cầu thang vọng lại một chuỗi tiếng bước chân.
Tiếng bước chân nhanh nhẹn, tinh tế, còn có mấy phần đắc ý, không phải sự rộng rãi một lần bước hai bậc thang của phần lớn người khi đi lên kiểu tòa nhà cũ này, mà là mỗi lần một bậc, cố ý giậm bước làm ra vẻ cao nhã, dường như là một đôi tay tự mua dây buộc mình đã được giải thoát khỏi trói buộc, lần đầu tiên dạo bước trên phím của đàn dương cầm, mỗi một bước đều phải chứng tỏ với người đời về sự tồn tại của mình.
Tiếp đó, gương mặt của Vu Văn Dương xuất hiện nơi ngưỡng cửa, cậu ta mặc một bộ đồ Tây màu xám mới toanh, áo sơ mi bên trong màu hồng nhạt, thắt cà-vạt màu tím, giày da bóng loáng, một bộ dạng tinh tế đến mức không thể tinh tế hơn.
Hô Diên Vân nhớ lại có một lần anh nghe tọa đàm của ông Tiền Lý Quần ở tiệm sách Tam Liên, nhắc đến loại “người theo chủ nghĩa vị kỷ tinh tế”, đại khái chính là một thứ phục sức như thế, lại nghĩ đến Vu Dược, bất giác thở dài cảm thán sự kỳ diệu của việc áp dụng di truyền học để giải thích hiện tượng xã hội.
“Xin lỗi, anh Hô Diên, em đến muộn.” Vu Văn Dương trông thấy anh, trên mặt lập tức tràn ra nụ cười, hoàn toàn không giống như kẻ tối qua vừa bị tấn công suýt nữa mất mạng.
“Không phải cậu đến xin lỗi hay sao? Ăn mặc bẩy sáng bóng láng như thế làm gì?” Hạ Chúc Huy không kiềm được hỏi.
Vu Văn Dương nhìn ông một cái với vẻ khinh bỉ, nói, “Bởi vì chiều nay cháu đã phải lên máy bay đi Thụy Sĩ rồi mà, nếu không chuẩn bị xong sớm chút, e là sẽ trễ máy bay mất.”
“Sao lại có thể như thế?” Hạ Chúc Huy trợn tròn mắt, “Cậu là nhân chứng chứng kiến tận mắt vụ án mạng tối qua, theo nguyên tắc, trước khi vụ án này được đưa ra tòa, ngoại trừ trường hợp đặc biệt, nếu không cậu không thể ra nước ngoài!”
Vu Văn Dương nhún vai, “Có lẽ...cháu chính là ‘trường hợp đặc biệt’ đấy thôi.”
Hạ Chúc Huy nheo mắt, nhìn vào cậu ta.
“Anh Hô Diên, chúng ta bắt đầu liền bây giờ đi, em còn vội xong việc để còn đi cho kịp máy bay đấy.” Cậu ta cười nói, thần sắc như thể diễn viên sắp lên sân khấu biểu diễn một tiểu phẩm đã quá quen thuộc.
Hô Diên Vân nhìn cậu ta, chầm chậm gật đầu.
“Chờ một chút.” Vu Văn Dương như đột nhiên nhớ ra điều gì đó, “Như chúng ta đã thỏa thuận, Củng Trụ đâu?”
“Tôi ở đây!” Một âm thanh ồm ồm vang lên từ hướng phòng ngủ chính, thoáng trông, chính là Củng Trụ.
Vu Văn Dương lạnh lùng hỏi, “Đồ ở đâu?”
“Tôi không ngốc đến thế, cậu xin lỗi xong xuôi, tôi sẽ nói cho cậu là ở đâu, đảm bảo cậu vươn tay ra sẽ lấy được ngay.” Củng Trụ nói.
Khóe miệng Vu Văn Dương nhếch lên một nụ cười lạnh, sau đó cậu ta đi về phía phòng ngủ chính.
Bố của Đoàn Tân Nghênh nheo mày, nửa thân trên co rúm, ngồi lọt sâu vào xe lăn, những sợi ria mép màu bạc trên cằm như một lớp sương giá không tan vào mùa đông lạnh giá. Thần thái của ông cụ tràn đầy vẻ khó hiểu, còn có chút sợ hãi, tựa hồ vừa không biết phải làm sao, vừa cảm thấy lực bất tòng tâm với bao nhiêu người đột nhiên xông vào nhà mình.
Vu Văn Dương quay đầu lại, nhìn về phía Lạc Đà Cừu. Lạc Đà Cừu gật đầu, tỏ ý rằng có thể đảm bảo xung quanh ông cụ không có bất kỳ vũ khí trí mạng nào.
Vu Văn Dương lúc này mới bước đến trước mặt ông cụ, dùng ánh mắt hơi có vẻ khiêu khích quét qua Hô Diên Vân một cái, sau đó hơi thụp người xuống, ngước khuôn mặt được đẽo tạc tinh tế lên, nói với vẻ nhã nhặn lễ phép, “Bác ạ, cháu lại đến thăm bác đây, bác còn nhớ cháu không? Cháu là Vu Văn Dương, chính là cậu học sinh đã tận mắt chứng kiến toàn bộ quá trình bé Đoàn Minh My không may qua đời ba năm trước. Hôm nay cháu đến để nói lời từ biệt với bác, vì cháu sắp đi du học ở quốc gia hạnh phúc nhất, xinh đẹp nhất trên thế giới này rồi. Phải chi bé Đoàn Minh My còn sống, đến khi bé lớn, chưa biết chừng cũng sẽ đi Thụy Sĩ du học đấy...Cơ mà, đáng tiếc thật, cô bé sẽ không bao giờ có cơ hội này nữa. Trước khi đi, cháu đến thăm bác, tiện thể nói một câu xin lỗi với bác, bác đã nghe thấy chưa? Có lẽ bác sẽ không còn nghe thấy được nữa đâu, thế thì cháu nói thêm một lần nữa được chứ? Xin lỗi, bác vẫn chưa nghe đủ? Thế thì cháu lại nói thêm mấy lần: xin lỗi, xin lỗi, xin lỗi...”
Trong thoáng chốc, Củng Trụ nổi giận, “Mẹ kiếp!”, xông lên định đánh Vu Văn Dương.
Lạc Đà Cừu thụi một nắm đấm vào ngay bụng gã!
Không biết Công ty Bảo an Cửu Môn đã dạy cho nhân viên bí quyết kỹ thuật cận chiến gì mà quả đấm này vừa đấm ra, dù là Củng Trụ cao lớn to con như thế cũng phải lui về sau mấy bước, lưng va vào tường đánh “rầm”, ôm lấy bụng sụp xuống đất, nhả hơi lạnh “xì xì”, vẻ mặt đau khổ đau đớn đến cục điểm.
“Này!” Hạ Chúc Huy muốn tiến lên quở trách, Lạc Đà Cừu nhe răng nở nụ cười với ông, vậy mà lại dọa được ông ngay tại chỗ.
Vu Văn Dương đứng dậy, bước đến trước mặt Củng Trụ, nhìn xuống từ trên cao, cười khẩy, “Năm xưa tôi đã nhắc nhở anh rồi, đừng gây chuyện với nhà họ Vu chúng tôi, không thì đừng hòng sống yên, vậy mà ông cứ không tin, bây giờ hối hận rồi chứ? Giao cái ấy ra đây!”
Hô Diên Vân tiến lên trước một bước, nói, “Vu Văn Dương, cậu vẫn chưa xong việc!”
“Đúng đúng đúng”, Vu Văn Dương vỗ ót, “xem trí nhớ em này, suýt nữa thì quên béng mất.” Nói đoạn, cậu ta rút một tấm thẻ từ trong túi ra, phẩy phẩy dưới chóp mũi Hô Diên Vân, cười khẩy nói, “Em làm gì cũng rất nghiêm túc, em đã cất công tìm người tính toán thử, các chi phí cần thiết để nuôi một bé gái đến năm bốn tuổi...bao gồm tiền thuốc, tiền sữa bột, tiền tã lót, tiền đồ chơi, phí nhà trẻ...Dựa vào trình độ của nhà họ Đoàn này, tổng số tiền sẽ không vượt quá một trăm hai mươi nghìn tệ. Còn nữa, nếu anh đã nói cái chân của ông già nhà Đoàn Tân Nghênh cũng là lỗi của em, thế thì em sẽ đảm đương luôn, tiền phẫu thuật cưa chân, thuốc thang, chi phí hồi phục, cộng thêm cái xe lăn nát ấy, chín mươi nghìn, thế là đủ. Trông bộ dạng lão già ấy không sống nổi quá một năm nữa, em cộng thêm cho một trăm nghìn để làm phí mai táng cho, ba trăm nghìn tệ, chi trả hết một lần. Thế nào, em quá đủ thành ý rồi chứ nhỉ? Tiền trong tấm thẻ này, nhưng mà phải chờ đến lúc em lấy được đồ đã rồi mới đưa cho anh được.”
Hô Diên Vân mím chặt môi, không nói gì.
Vu Văn Dương một lần nữa đứng sừng sững trước mặt Củng Trụ, “Nói, đồ ở đâu?”
Củng Trụ chầm chậm nhấc cánh tay lên, chỉ về phía ban công.
“Ban công!” Lạc Đà Cừu sững người, lập tức nói với Vu Văn Dương, “Vừa nãy lúc tôi kiểm tra trong nhà, lão già ấy ngồi ngay chỗ cửa ra ban công, run cầm cập bôi thuốc cho cái chân gãy, băng bó gạc đàn hồi. Cái chân gãy ấy của lão loét ra như bông cải vậy, nhìn gớm ghiếc chết đi được, tôi chỉ nhìn một cái qua lớp kính, không có ai ẩn nấp...Bây giờ tôi đi kiểm tra lại ngay, khi nào xác nhận là an toàn thì cậu hãy lên.”
Vu Văn Dương lập tức vươn tay ra ngăn gã lại, trong ánh mắt lóe vẻ xảo trá đa nghi, “Không cần đâu, thứ ấy rất quan trọng, thôi để tôi tự đi lấy là được.”
“Nhưng mà...cậu Vu, bảo vệ sự an toàn của cậu là công việc của chúng tôi.” Lạc Đà Cừu nói với vẻ ân cần. “Tôi phải ra ban công kiểm tra trước.”
Lời này vừa nói ra, Vu Văn Dương càng nghi ngờ động cơ của gã hơn. Cậu ta nheo mắt, nói với Lạc Đà Cừu, “Anh vừa mới được Cửu Môn điều đến bên tôi mà sao lại không biết phép tắc như thế, tôi đã bỏ tiền ra, anh được tôi thuê, thì mọi chuyện đều phải nghe lời tôi!”
Hô Diên Vân nói, “Không cần nhất định phải bước lên ban công, mới có thể xác nhận trên đấy không có vật chất nguy hiểm chứ?”
Một câu nói khiến Lạc Đà Cừu bừng tỉnh. Gã lấy một vật nhìn tựa như cây súng tiểu liên Uzi ra từ chiếc vali xách tay màu đen mang theo, dùng dây nối để nối vào cùng với một hộp đen có độ lớn vừa bằng bàn tay, sau đó hướng đầu định vị nhô ra màu trắng bạc của “súng tiểu liên Uzi” xuyên qua cửa sổ kính ngăn giữa ban công và phòng ngủ chính, bắt đầu quét một cách tỉ mỉ.
“Cái này là gì thế?” Một viên công an hỏi Hạ Chúc Huy.
“Thiết bị thăm dò vật phẩm nổ nguy hiểm Mole.” Hạ Chúc Huy nói. “Cho dù trên ban công có một quả pháo mà Tết xuân năm ngoái chưa bị đốt nổ, cũng có thể dò ra được.”
Tiếp đó, Lạc Đà Cừu lại dùng một đống trang thiết bị như thiết bị dò vật phẩm hóa học nguy hiểm dạng xách tay, thiết bị kiểm trắc lưỡng dụng vật chất rắn lỏng nguy hiểm cầm tay và thiết bị dự báo nhiệt độ cao cự li xa...dò hết một lượt ban công như sàng rây, thậm chí dùng cả hệ thống thăm dò hồng ngoại Rắn Lục do Mỹ sản xuất, kiểm tra cả xem có tay súng bắn tỉa từ xa hay không, sau đó lấy tay lau lớp mồ hôi bám trên trán, nói với Vu Văn Dương, “Cậu Vu, tôi có thể xác nhận, trên ban công này tuyệt đối không có bất kỳ thứ gì đe dọa đến sự an toàn tính mạng của cậu!”
“Nhiều chuyện!” Vu Văn Dương lầm bầm một câu, kéo cửa ra, dợm bước xuống bậc thang của ban công.
Nửa giây, nhiều lắm là nửa giây, đột nhiên sau lưng vọng lại một tiếng gào lớn như sấm rền....
“Đứng lại!”
Bốn bức tường rung đến mức vang lên ong ong, tất cả mọi người đều hướng tia nhìn về phía người đã phát ra tiếng gào này là Hô Diên Vân,
Hô Diên Vân trong phút chốc mặt cắt không còn giọt máu.
Củng Trụ thì đang ngồi dưới sàn nhà, biểu cảm tràn đầy vẻ tiếc nuối như thể đi sai một chiêu, thua cả ván cờ vậy.
Hô Diên Vân tiến lên trước một bước, nắm lấy cánh tay của Vu Văn Dương, kéo cậu ta về.
“Sao thế?” Giọng nói của Vu Văn Dương hơi run rẩy.
Cậu ta hoàn toàn không biết rằng, chỉ trong khoảng thời gian nửa giây vừa nãy, đầu óc của Hô Diên Vân như thể chiếc xe tốc độ cao đang phi với tốc độ 200km/h trên đường cao tốc, chớp nháy hồi tưởng lại từng màn từng màn những cảnh tượng mấy ngày nay mà anh vẫn luôn cảm thấy nghi hoặc nhưng ngay cả nguyên nhân cũng không tìm ra được:
Ông cụ đẩy xe lăn, chậm rãi đẩy mở cánh cửa ban công, trở vào trong nhà.
Anh và Lưu Tân Vũ cài đặt xong máy ghi hình ở cửa số theo dõi, cùng đi sang căn phòng phía Nam để uống bia, họ kéo mở cánh cửa ban công, bước xuống bậc thang...
Khi ấy, anh quay đầu lại, nhìn vào căn phòng phía Nam được rải đầy ánh nắng sau lưng, trong mắt ngập tràn nỗi băn khoăn và sửng sốt.
“Hình như tớ phát hiện ra một chỗ nào đấy rất không hợp lý, chỉ trong khoảng cách ngắn ngủi đi từ phòng phía Bắc sang ban công thế này thôi, mà cảm thấy trong lòng hẫng mất một nhịp…”
Lúc ấy, Lưu Tân Vũ chỉ cho là mình bị áp lực quá lớn.
Có lẽ thật sự do áp lực quá lớn, tạo ra nỗi mệt mỏi đủ để khiến hệ thần kinh trở nên trì độn, chuyện đơn giản đến thế, điểm nghi vấn rõ ràng đến thế, mình lẽ ra nên phát hiện ra sự thật ngay lập tức. Thế nhưng không ngờ mãi đến lúc nãy, mãi đến khi Vu Văn Dương suýt nữa thì bước ra một bước không thể nào quay đầu lại, mình mới ý thức được!
Nghĩ như thế, trong lòng anh run lên một hồi, lại có một tia vui mừng mảnh như tơ nhện.
“Rốt cuộc là sao đấy?” Vu Văn Dương lại hỏi.
Tuy nhiên, Hô Diên Vân không thể nói với cậu ta, cũng không muốn nói với cậu ta, kéo cánh tay của cậu ta, nói, “Đi, chúng ta rời khỏi đây, ngay tức khắc!”
Vu Văn Dương dường như hiểu ra điều gì, cậu ta vung tay Hô Diên Vân ra, kéo mở cánh cửa ban công, do sức lực quá lớn, trục cửa cũng bị kéo rời ra! Cậu ta trông ra ban công, nhìn tỉ mỉ một lúc lâu, nghiêng đầu liếc sang, bên cửa vừa đúng có một chiếc gậy phơi đồ. Cậu ta nắm lấy, lôi lên, dùng hết sức đâm xuống mặt nền của ban công như dùng xiên để bắt cá. Chỉ nghe một tiếng “răng rắc”, lập tức đâm thủng một hố lớn...Mặt nền ấy không ngờ lại là hàng nhái chất lượng cao bằng giấy bồi, Vu Văn Dương thụp người xuống, nhìn xuống qua cái hố, trên ban công của căn hộ tầng dưới, một mảnh ván đinh gắn hàng ngàn mũi sắt nhọn dựng đứng, lóe lên ánh sáng lạnh căm người!
Vừa nãy, chỉ cần Vu Văn Dương giẫm một chân xuống đấy, cậu ta chắc chắn sẽ đạp lủng một cái hố trên mảnh sàn bằng giấy bồi này, rơi xuống dưới mà không kịp phòng vệ, e rằng sẽ lập tức biến thành một người máu với trăm nghìn vết thương.
Mà tất cả những thứ này, chính là điều mà Hô Diên Vân mới vừa nghĩ ra lúc nãy.
Một chiếc xe lăn kiểu cũ không có chức năng nâng lên hạ xuống, một khoảng ban công thấp hơn căn phòng nhưng lại không có dốc nghiêng, từ một hành động trông như hoàn toàn không có gì bất thường của một người già, hình thành nên một mối mâu thuẫn hiển nhiên dễ thấy nhất...
Làm sao ông cụ có thể đẩy xe lăn một cách dễ dàng, ra vào ban công như thể đi trên đất bằng được?
Đường bậc thang mà dù thế nào cũng không giải thích được ấy...
Suy luận đơn giản nhất chính là có người đã cố tình thiết kế ban công thành một “ban công bình thường” có thể gánh chịu trọng lượng của một người già cùng với chiếc xe lăn, mà vấn đề của ban công nhất định nằm ở chỗ “không thể chịu nặng”.
Giờ đây, nhìn từ đường viền ngoài của bậc thang ban công đã bị xén bớt ngay ngắn chiều cao bằng nửa ngón tay cái, ngày thường có lẽ là đã được phủ một tấm ván gỗ để cho ông cụ đẩy xe lăn ra vào, khiến người theo dõi nới lỏng cảnh giác, còn mặt nền thật sự của ban công e là đã bị khoét rỗng từ lâu, được dày công bồi lên một lớp ván giấy trông cực kỳ giống mặt nền xi măng.
Hôm nay chẳng qua là rút bớt tấm ván gỗ bên trên mà thôi.
Ngay lúc này, một cảnh tượng khiến tất cả mọi người đều không ngờ đến đột ngột xảy ra, bố của Đoàn Tân Nghênh đẩy xe lăn, lao về phía Vu Văn Dương đang thụp ở trước cửa ban công!
Ông cụ muốn dùng xe lăn tông Vu Văn Dương xuống bậc thang.
Tuy nhiên, gã Lạc Đà Cừu vốn đã trong trạng thái cảnh giác cao độ đã nhanh hơn một bước, gã tung cước, chỉ nghe một tiếng “rầm” vang dội, ông cụ cùng chiếc xe lăn đều đã bị đá sang một bên.
Thân thể của ông cụ co quắp lại trên sàn, biểu cảm đau khổ giăng đầy trên mặt, giữa kẽ răng đang nghiến chặt còn có sự hối tiếc và phẫn hận vô hạn, dường như đang nói, “Chỉ thiếu một chút nữa...”
Lạc Đà Cừu nhấc chân lên với một nụ cười ác độc, định giẫm lên xương sườn của Củng Trụ...
“Đủ rồi!” Hô Diên Vân hét lên một tiếng giận dữ. Lúc này, Lạc Đà Cừu mới chậm rãi hạ chân xuống.
Trong một thoáng, có hai người đã ngã xuống trong căn phòng ngủ chính không hề rộng rãi này, chiếc xe lăn ấy đã biến thành một đống sắt vụn, nhưng bánh xe vẫn đang tự chuyển động lăn lông lốc. Vu Văn Dương đang thụp trước cửa ban công vừa nãy nghe thấy động tĩnh sau lưng, ý thức được có người muốn tông cậu ta xuống, lập tức quắp chặt ngón tay vào khung cửa của ban công theo bản năng, tựa như một người đã trượt nửa chân xuống vực núi nắm lấy được một khóm cỏ tranh, quắp đến nỗi khung cửa rơi bụi lả tả. Đến khi sau lưng đã yên tĩnh trở lại, cậu ta mới quay đầu, nhìn vào cảnh tượng thảm liệt như chiến trường, thân thể không kiềm được run lên cầm cập.
Cuối cùng, cậu ta đứng dậy, bước hai bước về phía trước. Do nỗi sợ hãi kinh khủng, bước chân của cậu ta hệt như tượng đất sét chìm trong vũng nước, dần dần tê liệt, sụp đổ - nhất là khuôn mặt, nó tựa như hình ảnh được phát bằng một chiếc tivi đã hỏng, biến dạng, cong vẹo đến mức hóa thành những đường nét kì khôi không lời nào để tả.
Cậu ta bước đến trước mặt Lạc Đà Cừu, sau đó chỉ vào Củng Trụ trên sàn hỏi, “Anh đang làm cái quái gì thế? Vì sao anh không giẫm xuống? Hả, vì sao?”
Lạc Đà Cừu ngẩn người ra, nhìn một cái sang Hô Diên Vân mà ban nãy kêu ngừng.
“Nhìn người ta làm gì? Tôi đang hỏi anh!” Đôi mắt của Vu Văn Dương đột nhiên đỏ như máu, dùng một thứ giọng như đã phát cuồng kêu gào với Lạc Đà Cừu, “Vì sao anh không giẫm xuống? Giẫm chết con gián này! Ban nãy chỉ anh giẫm xuống thì hắn đã tu thành chính quả rồi, bọn chúng vốn dĩ là một lũ chỉ đáng sống dưới đế giày chúng ta!”
Sau đó, cậu ta thoắt cái nhảy đến trước mặt bố của Đoàn Tân Nghênh, thụp xuống, chỉ vào mũi của ông cụ, nói, “Lão bảo tôi xin lỗi? Lão xứng đáng sao? Lão già, nếu lão đã muốn nghe đến thế, thì tôi nói thêm một lần nữa vậy, Xin lỗi, tôi bảo đảm với lão, từ nay về sau, mỗi ngày tôi đi vệ sinh xong, tôi cũng sẽ xin lỗi mảnh khăn giấy ấy, vì mảnh khăn giấy nhập khẩu ấy còn đáng tiền hơn cái mạng già này của lão! Mạng lão rẻ mạt, mạng của con trai và cháu gái lão đều rẻ mạt! Giá trị duy nhất của các người chính là dùng cái chết để mang lại chút giải trí cho bọn tôi! Lão cũng luống tuổi rồi, vì sao không cam chịu số phận đi?”
Ông cụ chỉ nhìn cậu ta, không nói một lời nào, nước mắt vẩn đục ứ đầy trên trong mắt vẩn đục, lại từ khóe mắt vẩn đục chảy xuống gương mặt vẩn đục....
Vu Văn Dương nắm lấy tóc, ngửa mặt lên trần nhà cười hô hố quái dị, hệt như phát điên, sau đó tiếp tục chửi mắng, “Lão khóc cái gì, lão khóc cái mẹ gì? Lão nghe không hiểu lời của tôi à? Phải cam chịu, người cam chịu đều không khóc, lão đừng có khóc, đừng có khóc được không? Tôi không chịu được cảnh nhìn người ta khóc, lão ưa khóc hệt như cháu gái lão, sao thế được! Thua là thua, cứ thua riết rồi sẽ quen thôi, dù sao thì các người từ khi sinh ra đã thua, còn người như bọn tôi thì từ khi sinh ra đã thắng rồi. Đấu với tôi, lấy tư cách gì? Tôi hắt xì một cái thôi đã có thể khiến cả thế giới này bị cảm, lão chết rồi thì đến cả chi phí giữ xác cũng đếch trả nổi!
Muốn giết tôi? Thật là buồn cười, thật là buồn cười, ha ha ha! Lão xem các người đã phí bao nhiêu sức lực để giết tôi, cuối cùng vẫn không giết được, đến giết người mà các người cũng không bằng tôi! Bây giờ tôi xuống lầu, đi trên đường, trên con đường rải đầy ánh nắng, tôi ngứa mắt một người nào đó, tôi giật mép, “bộp” một cái, hắn không chết cũng phải giả chết, các người làm được không? Các người chỉ cần dám nảy ra ý nghĩ này thôi là đã phải ngồi tù mọt gông! Những gì bọn tôi làm lúc ban ngày ban mặt, là những gì mà các người ngay cả lúc đêm khuya thanh vắng cũng chẳng dám nghĩ đến, vì sao? Vì sao, vì sao...”
Tiếp đó, Vu Văn Dương gí ngón tay vào ngực mình, nói từng chữ từng chữ một, “Bởi vì...đây là...mẹ nó...thế giới của bọn tôi!”
Hô Diên Vân tiến lên trước, nắm lấy cổ áo của Vu Văn Dương, lỗi cậu ta dậy từ trên sàn, “Đủ rồi! Tôi tiếp nhận sự ủy thác của nhà cậu để bảo vệ cậu, nhưng tôi không tiếp nhận ủy thác bảo vệ một tên súc sinh!”
Dưới ánh nhìn gần sát giận dữ của anh, ánh mắt như phát điên của Vu Văn Dương chầm chậm thu lại một chút, hơi khôi phục lại như cũ.
Vu Văn Dương há miệng thở dốc từng hơi mất một lúc, khẽ hút lại dòng nước dãi như thể nhũ băng mắc nơi khóe miệng. Cậu ta hất tay Hô Diên Vân ra, bước đến trước mặt Củng Trụ, dùng chất giọng trầm ám mà độc ác nói, “Vật ấy rốt cuộc ở đâu? Nếu không tôi thề sẽ khiến những ngày tháng tới đây của anh sống không bằng chết, chỉ còn nước sống nhờ tiền trợ cấp người tàn tật.”
Củng Trụ ngước mắt lên, nhìn cậu ta một cái với vẻ khinh bỉ.
Chính vào lúc này, Lưu Tân Vũ không biết đã thụp ở trước cửa ban công, quan sát cái hố to hết bao lâu, đột nhiên quay đầu lại nói, “Hô Diên, cậu lại đây xem này, hình như phía dưới có một khung hình, bên cạnh còn đặt một cái lọ nhỏ nữa.”
Lẹt xẹt, lẹt xẹt, lẹt xẹt...
Bố Đoàn Tân Nghênh kéo lê đôi chân tàn tật, bò về phía ban công, như thể muốn bổ xuống dưới để giành lấy chiếc lọ nhỏ ấy.
“Còn chưa bỏ cuộc à!” Vu Văn Dương tựa như nhân viên văn phòng đã ngồi cả ngày trong văn phòng, hơi xoay xoay cổ.
Lạc Đà Cừu lập tức nói với hai gã đàn em, “Quẳng lão già này ra ngoài phòng!”
Hạ Chúc Huy tiến lên ngăn cản, “Các người muốn làm gì?”
“Tôi đang muốn báo cảnh sát mà, cảnh sát Hạ.” Vu Văn Dương cười gian. “Vừa nãy, tôi suýt nữa bị mưu sát, hai kẻ tình nghi phạm tội ở ngay trước mắt đây, không phải ông nên nhanh chóng khống chế bọn chúng sao? Nếu ông ngồi yên không làm gì, tôi sẽ khiếu nại đấy.”
Hạ Chúc Huy tức đến mức những nếp nhăn trên mặt đều nở hết cả ra. Thế nhưng là một cảnh sát, ông biết chức trách của bản thân là gì, đồng thời, cũng là để bố của Đoàn Tân Nghênh và Củng Trụ không chịu đày đọa thêm nữa, ông nhỏ giọng hạ lệnh cho hai viên cảnh sát còn lại, “Dẫn ông cụ này và Củng Trụ ra ngoài.”
Vu Văn Dương nhìn theo hai viên cảnh sát đỡ Củng Trụ dậy, Hạ Chúc Huy và Lưu Tân Vũ đỡ lấy bố của Đoàn Tân Nghênh, cùng nhau đi ra ngoài, cười lạnh một tiếng, chỉnh lại áo quần mà vừa nãy đã làm xộc xệch cho thẳng thớm ra một chút, khẽ chỉnh thẳng lại cà vạt, đồng thời sửa lại tóc ở hai bên thái dương, nói với Lạc Đà Cừu, “Chúng ta xuống dưới xem thử, để đàn em của anh lại trông coi căn phòng này, không cho phép bất kỳ ai bước vào nửa bước!”
Lạc Đà Cừu lập tức hỏi hai tên đàn em, “Đã nghe rõ lời dặn dò của cậu Vu chưa?”
Hai tên vệ sĩ gật đầu lia lịa.
Vu Văn Dương nhìn Hô Diên Vân. Vẻ mặt Hô Diên Vân trơ như gỗ.
Vu Văn Dương mỉm cười một cái, xòe tay phải ra, hướng về phía cửa làm một tư thế “mời”, động tác nhã nhặn mà quý phái.
Hô Diên Vân đi ra khỏi cửa một cách cứng đờ, như thể một tù binh chiến tranh bị bắt. Anh nhìn thoáng qua Củng Trụ và bố của Đoàn Tân Nghênh đang co quắp trong hành lang, cả những viên cảnh sát đứng xung quanh họ.
Mỗi một người trong số họ, đều đang nhìn vào anh. Môi của Củng Trụ khẽ cử động, hình như là bốn chữ “nối giáo cho giặc”.
Cửa đã đóng lại, hai tên vệ sĩ của Cửu Môn trấn ở ngay cửa.
Tất cả đều đóng lại sau lưng...bao gồm cả gian linh đường nho nhỏ mà người cha đã dựng lên cho con gái.
Hô Diên Vân lảo đảo bước xuống bậc thang theo Vu Văn Dương...Vừa nãy, những lời mà Vu Văn Dương gào lên như người bị tâm thần, mỗi một chữ đều như nanh của rắn độc cắn vào trái tim anh. Bao nhiêu năm nay, không phải là anh không hiểu rõ các phần tử phạm tội hung tàn đến mức độ nào, không phải là chưa biết đến sự ô uế và bẩn thỉu vô vàn ở nơi đen tối nhất của lòng người, không phải ấu trĩ đến mức dùng tuổi tác để đo đếm một người có khả năng làm ra chuyện xấu đến mức độ nào...Lấy ngay Vu Văn Dương làm thí dụ, anh đã suy luận ra một cách chính xác cậu ta phải chịu trách nhiệm trực tiếp cho cái chết của Đoàn Minh My, việc làm hỏng chi của bố Đoàn Tân Nghênh và việc Cao Chấn bị tấn công; cũng đau lòng phát hiện ra cậu học sinh xuất thân thiện lành, vẻ ngoài cẩn trọng, “học lực hạnh kiểm đều xuất sắc” thật ra chỉ là một tên khốn ác ôn. Nhưng với nguyên tắc cơ bản của một nhà suy luận, anh vẫn phải làm tròn chức trách phòng ngừa mối đe dọa đến sự an toàn tính mạng của cậu ta. Thế nhưng ngay sau khi nghe một mớ “lời điên” của Vu Văn Dương, anh đột nhiên bắt đầu nghi ngờ những gì mình làm có đúng đắn hay không, nhất là những “lời điên” ấy chân thật và chân thành đến thế:
“Bọn chúng vốn dĩ là một lũ chỉ đáng sống dưới đế giày chúng ta...Giá trị duy nhất của các người chính là dùng cái chết để mang lại chút giải trí cho bọn tôi...Bởi vì...đây là ...mẹ nó...thế giới của bọn tôi!”
Không sai, cậu ta nói đúng. Đây là thế giới của bọn họ.
Nhưng bọn họ có thể vì thế mà tùy ý bắt nạt mọi sinh mệnh vốn bình đẳng hay sao?!
Gì mà thành niên, vị thành niên! Gì mà phú quý, bần tiện! Chỉ cần là hành vi phạm tội, thì nhất định phải chịu sự trừng phạt! Trên đời không nên tồn tại một quy luật như thế - chỉ cho phép kẻ hại người đi hại người, không cho phép kẻ bị hại phản kháng
Mỗi một bậc thang bước xuống dưới, anh đều trẻ lại một chút, nhiệt huyết đã lâu không còn sôi sục, giờ đây lại được cảm xúc mãnh liệt nóng hổi đun sôi. Anh tựa như lại trở về thời trung học, tựa như lại biến thành người thiếu niên mười bốn, mười lăm tuổi ấy, dẫn đầu nhóm học sinh bị bắt nạt, dùng nắm đấm non nớt mà cứng rắn liều chết với toàn thế giới!
Người từng sánh vai chiến đấu cùng với Đoàn Tân Nghênh là mình đây, từ khi nào, đã đứng ở phía đối lập với cậu ta?
Chỉ cần vươn tay ra dùng sức đẩy một nhát, Vu Văn Dương đang đi phía trước sẽ lăn xuống từ trên cầu thang, gãy cổ! Anh dùng hết sức lực mới kiềm nén được nỗi kích động. Thực ra, anh cũng hoàn toàn không có cơ hội để ra tay, ở ngay bên cạnh anh, tên Lạc Đà Cừu ấy vừa dùng máy bộ đàm nói gì đó, vừa nhìn chằm chằm vào anh như thể chó đói nhìn thịt vậy.
Cuối cùng cũng xuống đến tầng ba, chỉ nghe phía dưới vọng lại những tiếng bước chân gấp gáp như thể mưa rơi, tiếp đấy, bốn tên đàn ông lực lưỡng như hùm mặc đồ Tây giống hệt Lạc Đà Cừu lên đến nơi. Không cần phải nói, những gã này đều là vệ sĩ của Công ty Cửu Môn, suốt nãy giờ vẫn ở xung quanh chờ lệnh, ban nãy vừa được Lạc Đà Cừu gọi đến. Xem ra, hôm nay sự bảo vệ dành cho Vu Văn Dương có thể nói là trùng trùng phòng thủ, trong ngoài đầy đủ, đến cả đội dự bị cũng có.
Tầng ba, căn hộ bên dưới nhà Đoàn Tân Nghênh lúc này đang khóa, Lạc Đà Cừu đá tung cửa, đi vào bên trong, xác nhận không có người nào khác, mới cho Vu Văn Dương đi vào.
Căn phòng này có kết cấu hoàn toàn tương đồng với nhà của Đoàn Tân Nghênh, nhìn sơ qua, có lẽ là đã không có ai ở từ rất lâu, trên đồ gia dụng, đồ điện đều phủ một lớp bụi bặm.
Vu Văn Dương chỉ một mực nghĩ đến lọ thuốc ấy, sải bước đi về phía ban công, thế nhưng đến trước cửa, cậu ta lại đứng lại, quan sát tỉ mỉ ban công dưới chân. Ánh nắng chiếu rọi qua hai bên mé thân người cậu ta, vẽ ra một chiếc bóng thật dài, in bóng rõ nét trên mặt sàn của phòng ngủ chính.
Lạc Đà Cừu tiến lên, “Cậu Vu, để tôi kiểm tra ban công trước đã, xem thử có cạm bẫy gì hay không.”
Vu Văn Dương vươn cánh tay ra ngăn gã lại, thở ra một hơi thật dài, sau đó quay mặt qua, nhìn vào gã, khẽ nói nhẹ nhàng, “Tôi không thích nói một câu đến hai lần, càng không thích những người cứ khiến tôi phải nói đến hai lần...Vật ấy rất quan trọng đối với tôi, cứ để tôi tự lên lấy là được!”
Lạc Đà Cừu cuống cả lên, gật đầu bảo “vâng”, sau đó tiếp tục sử dụng cách cũ, đứng trên bậc thang, dùng các loại thiết bị khoa học kiểm tra ban công tỉ mỉ hết một lượt. Khoảng ban công của căn hộ này vốn giống như thẻ trắng trong trò mạt chược vậy, hầu như trống trải cả, trên đấy ngoài mảnh ván đinh, khung ảnh có lắp tấm ảnh của Đoàn Minh My và lọ thuốc nhỏ kia thì không có gì cả...vừa nhìn đã thấy hết.
Lạc Đà Cừu vẫn không yên tâm, chỉ đạo thuộc hạ dùng móc câu móc mảnh ván gắn đinh ấy vào trong nhà, trên mảnh ván định, mỗi một mũi sắt chống ngược đều ánh lên màu lục nhạt, hiển nhiên là đã được bối chất kịch độc.
“Khiêng đi, mau chóng khiêng đi!” Lạc Đà Cừu nói với những gã thuộc hạ.
Tiếp đấy, Lạc Đà Cừu lại dùng một chiếc gậy để chọc xuống mặt nền ban công, chọc lên dãy lan can, phơi bày một cách đầy đủ sự trung thành và tận tâm với nghề của mình trước mặt chủ.
Vu Văn Dương mỉm cười nhìn theo con chó săn đã được huấn luyện bài bản này. Đột nhiên, cậu ta nhón mũi chân lên như nghệ sĩ múa ba-lê, đi lùi về phía sau một bước, lùi một cách nhẹ bẫng đến bên cạnh Hô Diên Vân...
“Anh Hô Diên, có phải lúc nãy, anh rất muốn giết tôi không?”
Câu hỏi này được đặt ra đột ngột đến thế, nhẹ nhàng đến thế, nhưng lại như một mũi tiêm đâm vào đầu ngón tay lúc xét nghiệm máu, Hô Diên Vân bất giác rùng mình. Vừa nãy trong lúc xuống cầu thang, anh thật sự đã muốn vươn tay ra đẩy mạnh một cái...Không ngờ đến cả chuyện này mà Vu Văn Dương cũng cảm nhận thấy.
Thuở ban đầu, lúc mới gặp cậu ta, anh chỉ cảm thấy cậu ta là một thanh niên mẫu mực, thận trọng, nghiêm chỉnh, lễ phép rất đúng mực. Về sau, lúc đi ăn hay lúc tán gẫu riêng, anh đều chỉ cảm thấy cậu ta rất kính nể bố, mẹ, rất tôn sùng mình....Không ngờ theo đà tiến triển từng bước một của sự việc, như thể tay nặn mụn mủ, lực độ của đầu ngón tay từng tí một ép tuôn ra bản mặt thật sự của cậu ta: da dẻ lở loét, xương cốt thối rữa, còn cả nội tạng với độc tính khốc liệt...Giờ đây, cậu ta sắp ra nước ngoài du học, cuối cùng giống như con chim sổ lồng, đã thỏa thích sải tung đôi cánh hắc ám, đồng thời để lộ ra vuốt nhọn và mỏ sắc vẫn luôn giấu dưới bộ cánh lông vũ: tâm cơ sâu khôn lường, phẩm hạnh đê hèn cùng cực và thủ đoạn tàn khốc vô tình...Không biết khi Vu Dược biết được bộ mặt thật sự của con trai, ông ta sẽ có suy nghĩ như thế nào. Hay chung quy, con trai cũng chỉ là bản sao của người cha?
“Có lẽ bây giờ, anh càng muốn giết tôi hơn lúc nãy nữa.” Vu Văn Dương gí môi sát vào bên tại Hô Diên Vân, âm thanh trầm đến mức không thể trầm hơn, “Đáng tiếc, anh không còn cơ hội nữa rồi, mỗi kẻ trong đám các người đều đã nghĩ đủ mọi cách để giết tôi, thế nhưng cuối cùng, các người đều không thành công! Không ai giết được tôi, cả ông trời cũng không thể làm gì được tôi! Bây giờ, tôi có thể nói với anh, lọ thuốc của Đoàn Minh My, ban đầu vốn dĩ tôi định đập nát nó cơ, đáng tiếc đã ném chệch đi, nên mới bị kẹt trên thanh máng. Quả thực chính tôi đã xúi giục Đoàn Tân Nghênh chém Cao Chấn đấy. Còn ông bố của Đoàn Tân Nghênh, cũng là tôi cố ý biếu lão một đôi giày đã độn bị sắt, khiến lão phải cắt chân. Cuối cùng...Hân Hân, cũng chính là mẹ của con bé Đoàn Minh My ấy, không phải là do gã vệ sĩ kia giết đâu, gã chỉ khống chế ả thôi, là tôi nắm lấy tay gã, bồi một dao cho ả. Anh đã nghe thấy chưa...Hân Hân là do tôi giết đấy!”
“Mày!” Hô Diên Vân gào lên giận dữ, vung nắm đấm đánh về phía Vu Văn Dương, thế nhưng cổ tay lập tức bị Lạc Đà Cừu nắm chặt lấy. Có lẽ là trả thù cho việc bị ngăn cản lúc nãy, Lạc Đà Cừu cố tình dùng sức, khiến anh đau đến nỗi suýt nữa nghiến vỡ cả răng.
“Có lẽ anh rất kinh ngạc, vì sao tôi phải nói với anh những điều này? Chậc chậc, đại thám tử Hô Diên, tôi không có ý khoe khoang sự thông minh tài trí của mình với anh, tôi chỉ là không thích suy luận của anh trong khu rừng nhỏ, anh làm sao có thể nói về tất cả mọi chuyện xảy ra ba năm trước một cách rõ ràng, dễ hiểu, chính xác đến thế? Anh có biết lúc ấy tôi đau đến mức nào không? Đau chết mẹ đi được đấy! Tôi sẽ không thể nhẫn nhịn được bất cứ một người nào xâm phạm đến tôi, ai trừng mắt nhìn tôi một cái tôi cũng phải móc mắt nó ra, tôi làm sao có thể tha thứ cho chuyện anh bóc ra từng lớp từng lớp da của tôi! Vì vậy, tôi phải nói hết với anh những chuyện này, chính là muốn để cho anh khó chịu, để cho anh đau khổ, để cho anh phải hối hận suốt đời vì đã không giết tôi, cũng không thể nào giết được tôi!”
Nói xong, cậu ta ngẩng mặt lên trời cười lớn, bước xuống ban công.
Cậu ta thoáng nhìn khung ảnh đang để tấm ảnh của Đoàn Minh My dựng bên góc tường, giơ chân đá văng đi, thụp người xuống, cầm lọ thuốc nhỏ ấy lên, lòng bàn tay xát một cái thật mạnh, sau đó quẳng xuống dưới chân, dùng gót giày giẫm thật mạnh!
Một tiếng “răng rắc”, lọ thuốc bị giẫm vỡ nát.
“Đặt tấm ảnh và lọ thuốc ở đây, để cho tao rơi từ trên ấy xuống đây, vạn mũi sắt đâm xuyên tim, để tế cho con oắt đáng chết ấy à, nằm mơ đi!” Cậu ta giống như một diễn viên trên sân khấu nói lời cảm ơn hạ màn sau màn diễn xuất hoàn mỹ tuyệt vời, hướng mặt về phía Hô Diên Vân, dang hai cánh tay ra, để lộ ra nụ cười hiểm ác, đồng thời lặp lại những lời vừa nãy một lần nữa, “Mỗi kẻ trong đám các người đều đã nghĩ đủ mọi cách để giết tôi, thế nhưng cuối cùng, các người đều không thành công! Không ai giết được tôi, cả ông trời cũng không thể làm gì được tôi...”
Vì sao mình không tự tay giết chết tên cặn bã này!
Đôi mắt của Hô Diên Vân bị nước mắt làm cho mờ đi.
Đột nhiên, một ảo giác.
Ảo giác này đến đột ngột như thế, lại rõ ràng như thế, chân thực đến mức tựa hồ phim điện ảnh 3D. Anh nhìn thấy một cô bé buộc tóc đuôi gà đứng trong góc của ban công, đang mỉm cười với mình, như thể đang khuyên mình đừng buồn
“Rầm rầm rầm!”
Một tiếng vang dữ dội long trời lở đất
Chỉ thấy một chiếc xe lăn từ trên trời thình lình rơi xuống, hệt như một tảng đá khổng lồ, nháy mắt đè bẹp Vu Văn Dương đang đứng đó!
Sau khi đống bụi bặm như thể gây ra bởi một vụ nổ lớn dần dần lắng xuống, anh mới trông thấy trên xe lăn là bố của Đoàn Tân Nghênh, đầu ngoẹo qua một bên, mắt nhắm lại, nơi khóe miệng vương một dòng máu tươi do nội tạng bị chấn động giập vỡ.
Bên dưới xe lăn, một vũng máu đen đen đỏ đỏ, đang lan dần ra trên ban công...