Phục Thù

sự thật

Mưa rơi rất lớn, nước mưa như thể chòm râu Lúc này đã là chiều tối, vẫn mảy may không có ý muốn ngừng tạnh, tiếng mưa rơi “rào rào rào” khiến tiếng của những chiếc xe tới lui, của những bước chân giẫm trên nước, tiếng cười vui vẻ của những đứa trẻ tan học che cặp sách trên đầu chạy đuổi theo nhau, đều bị che phủ, lên men, ủ lại từ đầu thành một tràng huyện náo ẩm ướt

Ngồi trong quán cafe nhìn ra bên ngoài, tấm kính khổng lồ đã ngăn đứt trời mưa rơi bên ngoài với bên trong quán, tựa như bức vải màn vắt ngang qua giữa hư ảo và hiện thực. Chỉ tiếc là bức vải màn này đã bị dầm ướt, ngược lại khiến cho ánh sáng và bóng hình của hai thế giới này đan lẫn vào nhau: vô số hạt mưa đập lên cửa sổ, cũng giống như dòng người đi đường đang bàng hoàng ở ngã tư, trước là ngoằn ngoèo với vẻ ngần ngừ, một khi gặp được đồng loại, thì giao hội vào cùng nhau, biến thành một giọt nặng trịch, nhanh chóng trôi chảy xuống dưới, rơi tuột thẳng xuống chân cửa sổ, sau đó, có nhiều nước mưa hơn lại kẻ trước đổ xuống kẻ sau tiếp bước đập bổ lên cửa sổ, ngần ngừ, giao hội, trôi chảy, rơi tuột...dường như thể là không ngừng diễn đi diễn lại cùng một kịch bản vậy. Trong quán cà phê, bài Mưa của Aoi Teshima lặp đi lặp lại, cứ như nhạc nền được phối riêng cho tình này, cảnh này.

“Đợi cả một mùa hè, đến tận tháng Chín mới xem như đợi được trận mưa này. Trông tình hình này, hơi nóng nhoáng cái bị tận diệt cả rồi.”

Người nói là Hạ Chúc Huy, ông ngồi trên chiếc ghế sắt được làm theo kiểu nghệ thuật, ngả ra với vẻ lười nhác, nhưng đây dù sao cũng không phải là sofa, vì vậy tư thế này cứ khiến mông ông trượt ra phía cạnh viền ghế, đến khi sắp rơi xuống, ông lại vội vàng dịch lên trên một chút.

“Hai người ấy rốt cuộc khi nào mới đến? Đừng để con tôi bị đói.” Diêu Đại Bàng đang ngồi đối diện ông hếch chiếc mũi khoằm chim ưng lên, khẽ nhìn cái bụng nhô lên rõ cao của vợ, “Không thì chúng ta gọi chút gì để ăn trước đi?”

“Con của ông không vô dụng như bố nó đâu!” Vợ ông liếc ông một cái. “Tự ông muốn ăn thì nói thẳng ra, đừng lấy con trai ra làm bình phong che chắn.”

“Rồi, rồi!” Diêu Đại Bàng giơ tay lên đầu hàng “Nhưng tôi thật sự đói quá, bà chủ, mang lên cho tôi một bát nước đậu xanh được không?

Bà chủ quán đứng sau quầy hàng che miệng cười khẽ, “Xin lỗi nhá Đội trưởng Diêu, chỗ tôi đây là tiệm cafe, không phải là quầy ăn vặt Hộ Quốc Tự. Hơn nữa, Anh Hô Diên đã nói là anh ấy đãi khách, tôi thực sự không dám mang đồ ăn lên cho ông khi chưa có sự đồng ý của anh ấy.”

“Cho ông này một suất ăn vặt đi.” Hô Diên Vân lầu bầu, sau đó nhìn sang vợ của Diêu Đại Bàng, “Chị dâu có muốn ăn chút gì không?”

“Không vội không vội, thật ra hôm nay tôi không có việc gì, chủ yếu do Lão Diêu bảo cậu đãi khách, tôi là fan hâm mộ cứng cựa của cậu từ lâu rồi, cho nên năn nỉ ông ấy cho đi cùng đến gặp cậu. Ngày nào cũng ngồi dưỡng thai trong nhà, có mỗi một mình, chán chết.”

Hô Diên Vân gãi đầu với vẻ ngại ngùng.

Diêu Đại Bàng nhíu mày, “Gì mà mỗi một mình! Thằng con trong bụng không phải người à? Ngày nào cũng kêu buồn, đến khi đẻ thằng con ra, muốn khóc cũng không có thời gian mà khóc đâu.”

“Ấy, Lão Diêu có kinh nghiệm đấy, có phải đã có đứa nào ở ngoài với cô nào rồi không? Chị dâu, chị thảm rồi, sau này không biết chừng còn phải giành tài sản với bà cả nữa đấy.” Hạ Chúc Huy “ha ha ha” cười phá lên ác ý, Diêu Đại Bàng tiện tay cầm gói đường cát trắng lên, ném về phía ông. Người này vốn dĩ đã trôi tuột đến chỗ cạnh ghế rồi, ngả ra sau để né, không ngờ rớt phịch cả mông xuống sàn, đau đến mức nghiến răng kèn kẹt, khiến những người còn lại đều cười nghiêng ngả.

“Tránh ám khí hết nửa buổi, cuối cùng tự bản thân mình ngã giập cả mông.” Hạ Chúc Huy ôm mông đứng dậy. “Các ông xem vận xui này của tôi, có giống với Vu Văn Dương không cơ chứ?”

Hô Diên Vân sững sờ trước, sau đó nhìn ra ngoài cửa sổ với vẻ đờ đẫn.

Đèn đường đã sáng

Những giọt mưa đi xiên xuống như con thoi dưới đèn đường, tựa như đang không ngừng lau chùi màu chiều hôm dần chìm xuống.

Mọi người không biết anh đang nghĩ gì, vì vậy đều hơi trầm lặng.

“Đã nghe mìn mẹ con bao giờ chưa?” Hô Diên Vân hỏi.

“Hình như từng thấy trong phim Địa lôi chiến hồi xưa thì phải, chôn một quả mìn mẹ ở tầng nông, dưới chỗ sâu chôn một mìn con, phía dưới mìn mẹ mắc dây dẫn vào mìn con, bọn quỷ xâm lược lôi mìn mẹ ra, mìn con sẽ nổ theo.” Diêu Đại Bàng nói.

Hô Diên Vân gật gật đầu, “âm mưu khó phòng bị nhất trên thế giới đại khái chính là, âm mưu thứ nhất thực ra chẳng qua là mồi nhử cho âm mưu thứ hai.”

“Đúng vậy!” Hạ Chúc Huy nhớ lại cảnh tượng xảy ra một tháng trước, trong lòng vẫn thoáng run, “Hôm ấy, mặt sàn bằng giấy bồi của ban công vừa bị đâm lủng, bố của Đoàn Tân Nghênh đẩy xe lăn tông Vu Văn Dương thất bại, tôi cứ tưởng mọi chuyện đã kết thúc rồi, ai ngờ đấy chỉ là mồi nhử để dụ Vu Văn Dương đi ra ban công tầng ba. Hơn nữa, sau khi xuống lầu, Lạc Đà Cừu vẫn rất cảnh giác, kiểm tra ban công của tầng ba càng tỉ mỉ hơn nữa, nhưng ai có thể ngờ ban công của căn hộ ở tầng năm cũng làm bằng giấy bồi, trong phòng đã chuẩn bị sẵn xe lăn từ trước. Ông cụ đi lên đấy, ngồi vào xe lăn, rơi xuống từ độ cao hai tầng. Về sau, lúc chúng tôi kéo Vu Văn Dương từ bên dưới xe lăn ra, nó đã bị đè ra bã rồi...mặc dù nó vốn chính là một tên cặn bã.”

“Định kiến của tư duy”, Hô Diên Vân nói, “tránh khỏi nguy hiểm lần thứ nhất, sẽ không nghĩ đến chuyện lập tức có nguy hiểm lần thứ hai, dù đã nghĩ đến đi nữa, trong tiềm thức cũng cho rằng nguy hiểm lần thứ hai sẽ có cách thức giống với nguy hiểm lần thứ nhất, tuyệt đối không ngờ đã tránh khỏi họa trên mặt đất nhưng lại không tránh khỏi họa từ trên trời.”

“Chẳng phải Vu Văn Dương nói ngay cả ông trời cũng không thể làm gì nó sao, nó thực sự cho rằng ông trời bị mù chắc!” Hạ Chúc Huy nói với vẻ căm phẫn. “Nói đi cũng phải nói lại, ban đầu Lão Diêu cũng cả tin nó quá. Mãi đến mấy hôm trước bắt được tên cầm đầu lũ lưu manh là Trương Đông Sinh, thằng đó khai ra Từ Đồng, chúng ta mới biết đơn đỏ cũng do Vu Văn Dương đặt, để lấp liếm mớ sổ sách xấu của cái Hội Tự lực gì đấy, không ngờ bọn chúng lại muốn ra tay độc ác với ông!”

“Tôi vẫn luôn tưởng rằng nó là một học sinh thật thà, ai ngờ lại hư hỏng đến mức ấy. Phen này Hội Tự lực cũng hỏng cả rồi...”

Nghe giọng điệu thất vọng của Diêu Đại Bàng, Hạ Chúc Huy lại bắt đầu an ủi ông, “Chuyện nào ra chuyện nấy, Vu Văn Dương bị nghiệp quật, là do bản thân nó tự chuốc lấy, trái lại có thể giúp thanh lọc lại Hội Tự lực ấy, cung cấp cứu trợ cho các học sinh bị bắt nạt một cách tốt hơn, ông bảo đúng hay không?”

Diêu Đại Bàng gật gật đầu, “Lão Hạ, lúc ấy, sau khi bố Đoàn Tân Nghênh bị đuổi ra hành lang, ông cụ trèo lên tầng trên, các ông đều không phát hiện ra có gì không đúng sao?”

“Ha! Chúng tôi chỉ cảm thấy ông lão ấy khỏe thật, không có chân, vậy mà vẫn có thể bám vào lan can, trèo lên từng bậc từng bậc thang chỉ bằng hai cánh tay. Chúng tôi muốn hỏi ông cụ định đi đâu, làm gì, Củng Trụ lại ngăn cản chúng tôi, nói để ông cụ lên lầu tìm nơi yên tĩnh ngồi một chút. Hai tên vệ sĩ của Cửu Môn ở bên cạnh, vì có nhiệm vụ phải thủ trước cửa nhà họ Đoàn nên cũng không dám rời vị trí. Vì vậy về sau, khi nghe thấy tiếng vang như núi lở ấy, chúng tôi đều không ngờ đó là hành động vĩ đại của ông lão!”

Diêu Đại Bàng thở dài một hơi, “Đáng tiếc là ông lão đã mau chóng qua đời ở bệnh viện...”

“Nói khí không phải, như thế lại hay, nếu không ông cụ cũng không thoát khỏi sự trừng trị của pháp luật, dù sao thì đấy vẫn là giết người mà!” Hạ Chúc Huy thở dài nói.

“Hồi bé xem một bộ phim tài liệu về Thế chiến II, đoạn kết, khi Hồng quân Liên Xô đánh hạ được Berlin, có một lời giải thích như thế này, tôi có ấn tượng rất sâu: Muốn lật đổ cung điện của ma quỷ, càng cần phải có nhiều người hy sinh quên mình hơn.” Giọng điệu của Hô Diên Vân trở nên nặng nề, “Các ông có biết không, khi Lạc Đà Cừu dùng bộ đàm nói vài câu, sau đó có càng nhiều vệ sĩ của Cửu Môn tức tốc tràn lên lầu, lúc ấy tôi mới ý thức được rằng kẻ lên kế hoạch đằng sau một chuỗi hành động ám sát Vu Văn Dương này sở hữu sự nhận thức bình tĩnh và sáng suốt về thế lực và thực lực của nhà họ Vu hơn tất cả mọi người chúng ta.”

“Nhắc mới nhớ, kẻ lên kế hoạch đằng sau mà anh vẫn luôn nhắc đến ấy, rốt cuộc là ai?” Hạ Chúc Huy nói, “Có cảm giác hắn ghê gớm lắm.”

“Nào chỉ ghê gớm, quả thực là đối thủ mạnh nhất mà tôi từng gặp!” Hô Diên Vân nói.

“Oa! Đánh giá cao đến thế cơ à!” Vợ của Diêu Đại Bàng không kiềm được nói.

Hô Diên Vân nở một nụ cười cay đắng, “Cũng tựa như đánh cờ vậy, mới đầu tôi tưởng rằng mình nắm chắc phần thắng, về sau nhận ra nước cờ của hắn cao hơn tôi một bậc. Thế là tôi tập trung tỉnh lực, chuyên tâm đọ với hắn, ai ngờ càng trở nên bị động hơn, cuối cùng mới hiểu ra rằng toàn bộ ván cờ là do hắn đã bố trí sẵn từ trước, mỗi một bước hắn đều đã tính toán đến cả, đà tiến của sự việc hầu như không có cái nào là không nằm trong sự trù tính của hắn. Tôi càng nỗ lực thì càng rơi vào cạm bẫy mà hắn đã đặt ra, cuối cùng vẫn phải chịu thua hắn.”

“Người này rốt cuộc là ai thế?” Diêu Đại Bàng tròn mắt.

“Người này chính là...Lưu Tần Vũ!” Hô Diên Vân vung cánh tay lên, “Lão Lưu, ở đây.”

Người vừa bước vào quán cafe là Lưu Tần Vũ. Cậu ta thu chiếc ô đang nhỏ nước lại, đặt vào giá để ô ở cổng, buớc sang, ngồi xuống bên cạnh Hô Diên Vân.

Lúc này, chủ quán bưng khay sang, đặt cafe, ly sữa và vài món điểm tâm nhỏ lên bàn.

“Không phải chứ, bảo là mời ăn tối, không lẽ chỉ uống nước suông thôi à?” Lưu Tân Vũ cố tình kéo thộn mặt ra.

Hô Diên Vân cười bảo, “Vội gì, chờ thêm một lát nữa không làm cậu chết đói đâu.”

“Lão Lưu, anh đừng xen ngang.” Hạ Chúc Huy nói. “Chúng tôi đang nghe Hô Diên Vân vạch trần kẻ lên kế hoạch đằng sau đây.”

“Kẻ lên kế hoạch đằng sau này, rất dễ đoán ra, nhưng lại hầu như không ai có thể đoán ra...các ông đừng cảm thấy tôi tự mâu thuẫn với mình. Các ông từng nghe về điểm mù thị giác bao giờ chưa? Kẻ lên kế hoạch này ngay từ đầu đã ẩn náu một cách khéo léo vào điểm mù trong tư duy của tất cả mọi người.” Hô Diên Vân nói. “Thật ra, tham gia vào sự việc không bao lâu, tôi đã ý thức được rằng sau lưng Đoàn Tân Nghênh có một cao thủ đang ẩn náu. Dù là dùng đường để giả làm thuốc nổ, hay là lắp đặt máy nghe lén trong tòa nhà đối diện có góc độ theo dõi tốt nhất, đều không phải những thứ mà Lão Đoàn kia có thể nghĩ ra được. Nhất là biểu hiện sau khi cậu ta cầm theo một cây súng giả ép tôi bước vào căn hộ theo dõi, điều này càng khiến tôi tin rằng, về cơ bản có người đã viết sẵn cả kịch bản và lời thoại cho cậu ta, cậu ta chẳng qua chỉ là diễn lại trước mặt tôi mà thôi.”

Ngưng một lúc, anh lại nói tiếp, “Thế thì kẻ lên kế hoạch này là ai? Tôi cảm thấy hắn chắc chắn phải phù hợp với bốn điều kiện dưới đây. Thứ nhất, hắn phải hiểu rõ sự thật về cái chết của Đoàn Minh My, hoặc là sở hữu khả năng phán đoán để hiểu rõ sự thật của vụ việc này.

Thứ hai, hắn phải có cảm giác chính nghĩa vô cùng mạnh mẽ, hoặc phải tràn đầy sự căm ghét đối với hành vi của Vu Văn Dương. Thứ ba, hắn phải sở hữu đầu óc siêu mạnh mẽ, nhất là đối với nội tâm của con người, phải có sự mổ xẻ sâu sắc tận xương tuỷ, có sự suy đoán tinh chuẩn tuyệt vời. Thứ tư, hắn có lẽ là người xuất hiện một cách tự nhiên nhưng lại tất yếu sau khi sự việc xảy ra, đóng một vai trò quan trọng hoặc không quan trọng, dễ thấy nhưng lại không dễ thấy, từ đấy quan sát tiến triển sự việc từ cự li gần, đồng thời thúc đẩy diễn tiến của sự việc một cách xảo diệu.”

Những người nghe đều bất giác cùng gật gật đầu.

“Thế là, tôi bắt đầu dùng bốn điều kiện này để áp vào những người tôi nghi ngờ, kiểm tra sàng lọc từng người một.” Hô Diên Vân nói. “Thí dụ như Lão Hạ ông, hội tụ đủ điều kiện một, hai và bốn, nhưng hãy thứ lỗi tôi nói thẳng, ông còn hơi kém so với điều kiện thứ ba. Lại thí dụ như Đội trưởng Diêu, tuy nhìn vào thì chú chưa bao giờ tham gia vào vụ án của Đoàn Minh My, nhưng chú là cảnh sát, rất dễ xin hồ sơ của vụ án này để tra đọc vì vậy chú cũng đủ điều kiện một, hai, bốn, những đáng tiếc là vẫn thiếu sót về điều kiện thứ ba...”

“Anh cứ nói thẳng trí óc chúng tôi kém là được.” Hạ Chúc Huy lại ngả người ra ghế.

Hô Diên Vân cười, “Không chỉ hai người, mà còn cả Củng Trụ nữa, cũng có đủ điều kiện một, hai, bốn, nhưng lại thiếu mất ba. Ngoài ra, tôi cũng từng nghi ngờ Trương Hạo, gã có đủ điều kiện một và bốn, còn ba thì tôi không chắc, dù sao tôi cũng không hiểu rõ gã lắm, nhưng người làm luật sư có trí óc tốt là điều chắc chắn. Tuy nhiên, Trương Hạo rất hám tài, nhà họ Vu là chủ trả lương cho gã, tôi nghĩ tiền tích cóp ba đời của Đoàn Tân Nghênh cũng không bằng phí luật sư mà nhà họ Vu thuê gã một năm, vì vậy thiếu điều kiện hai.”

Anh vừa thêm sữa và đường vào tách cafe, vừa tiếp tục nói, “Thế là, tôi hướng ánh mắt nghi vấn tới người khả nghi nhất...Lão Lưu.”

“Ôi, đến cả bạn thân mà anh cũng nghi ngờ, anh quá đáng quá rồi đấy!” Hạ Chúc Huy thoáng kích động, suýt nữa lại ngã giập mông.

Lưu Tân Vũ khẽ cười, dáng vẻ như không hề gì.

Hô Diên Vân cũng nở nụ cười, “Không phải nghi ngờ, Lão Lưu có đủ tất cả điều kiện. Có khả năng sau khi Lão Đoàn ra tù cậu ấy đã tiếp xúc với Lão Đoàn, hiểu rõ sự thật cái chết của Đoàn Minh My. Cậu ấy ngoài lạnh trong nóng, có cảm giác chính nghĩa rất mạnh, đầu óc của cậu ấy tuyệt đối rất tốt, cách nhìn nhận người lẫn vấn đề đều vô cùng sắc sảo. Trong toàn bộ sự việc, cậu ấy quả thực cũng luôn ở bên cạnh tôi, làm trợ thủ của tôi, hội tụ đủ tất cả ưu thế tự nhiên để che mắt tôi và thúc đẩy diễn tiến sự việc.”

“Nếu nói như thế, vậy thật sự chính là cái tên Lưu Tân Vũ này!” Hạ Chúc Huy vừa nói, vừa làm bộ móc còng tay ra.

Hô Diên Vân lắc đầu, “Đáng tiếc...không phải.”

“Không phải?”

“Không phải.” Hô Diên Vân nói với vẻ rất chắc chắn. “Điều này cũng phải nhờ ơn trận hỏa hoạn ở nhà họ Vu.”

“Tôi không hiểu lắm.” Hạ Chúc Huy nói.

Hô Diên Vân nói, “Trận hỏa hoạn ở nhà họ Vu ấy, sau khi điều tra rõ được nguyên nhân gây cháy và phương thức châm lửa, tôi lập tức nghĩ đến một vấn đề: nếu như kẻ lên kế hoạch này đã đặt vật nhóm lửa vào trong phòng ngủ của Vu Văn Dương từ một năm trước một cách thành công đến thế, vậy trước đó hắn nhất định phải làm một việc...”

Lần này đến cả Lưu Tân Vũ cũng thấy hiếu kì, “Việc gì?”

Hô Diên Vân hơi dở khóc dở cười, “Hắn cũng phải đi thương lượng với Đoàn Tân Nghênh đã chứ!”

Vẻ mặt của tất cả mọi người đều như sực tỉnh. 1.

“Đây không phải là Lôi Phong [7] lặng lẽ giúp đồng đội giặt đồ vá tất, không để đồng đội biết được mới là hay. Đây là mưu sát, là một chuỗi mưu sát hàng loạt được dày công lên kế hoạch, không thể nào mà đạo diễn bận hết nửa ngày trời, đến chuyện diễn viên có diễn hay không cũng không nắm rõ đã bắt đầu dàn dựng phông nền sân khấu chứ! Vì vậy, trước tháng Bảy năm ngoái, kẻ lên kế hoạch này nhất định đã từng gặp Đoàn Tân Nghênh một lần!”

Vợ của Diêu Đại Bàng rất tinh ý, “Liệu có khả năng khi Đoàn Minh My vừa mới qua đời, kẻ lên kế hoạch đã tìm Đoàn Tân Nghênh để bàn bạc qua kế hoạch báo thù, sau đó bắt đầu tiến hành theo kế hoạch từ trước khi cậu ta ra tù một năm không?”

“Không đủ thời gian.” Hô Diên Vân khẽ lắc đầu. “Trước khi Đoàn Tân Nghênh vào tù, cậu ta vô cùng đau thương trước cái chết của con gái, tất cả sự biểu đạt đều bị ảnh hưởng bởi tâm trạng, giả sử lúc ấy cậu ta biết Vu Văn Dương là kẻ đã gây ra tội ác, cậu ta đã chém Vu Văn Dương ngay từ lúc nó đến nhà mình xin lỗi rồi, khi tấn công đột ngột càng sẽ không chém Cao Chấn trước. Sau đó, cậu ta lập tức bị bắt. Khi cậu ta ngồi tù, tất cả những người đến thăm đều đã được ghi chú lại trong hồ sơ. Tôi đã đến Cục Quản lý tù giam để điều tra, trong thời gian ba năm cậu ta vào ngục, hoàn toàn không có ai từng thăm cậu ta...Bao gồm cả bố cậu ta, do bị cưa chân, cử động bất tiện nên sau khi cậu ta bị bắt, ông cụ chưa từng gặp cậu ta lần nào, đến cả thư từ cũng cực ít, càng không có khả năng ngụy trang thành thợ làm vườn, trèo lên cây để lắp đặt ‘ô chắn sáng.”

Diêu Đại Bàng nhíu chặt hàng lông mày, “Thế có thể là ai nhỉ?”

“Tôi nghĩ hoài nghĩ mãi, soát lại một lượt bốn điều kiện mà tôi đặt ra ấy, xem xem điều kiện nào thực ra là không cần thiết. Điều kiện một và điều kiện hai không thể bỏ được, trừ phi hắn là sát thủ chuyên nghiệp, nếu không lấy gì để giúp Đoàn Tân Nghênh? Huống chi sát thủ chuyên nghiệp có mức giá cực cao, Đoàn Tân Nghênh chưa chắc đã thuê nổi. Điều kiện ba, nếu bỏ đi điều kiện này, xin thứ lỗi, tôi khó lòng chấp nhận được, điều đấy cũng đồng nghĩa với việc tùy tiện tìm một tên não ngắn...như đạo diễn của dòng phim kháng Nhật [8] ‘thần thánh’, rồi đem tôi ra nhúng như nhúng thịt cừu. Vu Văn Dương dưới suối vàng mà biết chắc cũng phải chết không nhắm mắt mất.” Hô Diên Vân cười gượng.

“Thế là, chỉ còn lại điều kiện bốn.” Hô Diên Vân uống một ngụm cafe, có lẽ là cảm thấy đắng, anh khẽ bĩu môi, “Thế nhưng tôi lập tức cảm thấy điều kiện này cũng không thể thiếu, nếu thiếu mất điều kiện này sẽ đồng nghĩa rằng kẻ lên kế hoạch ấy đã đứng ngoài trong toàn bộ quá trình sự việc, hắn hoàn toàn không xuất hiện xung quanh chúng ta, có lẽ đang bài bạc xa hoa ở Las Vegas, hoặc đang câu cá ở hồ Ontario. Sau đó ở phía bên này của Trái Đất, một chuỗi mưu sát hàng loạt được tiến hành đâu vào đấy dựa trên kế hoạch của hắn...Điều này có hoang đường quá không?”

Mãi cho đến buổi chiều tối trước ngày Vu Văn Dương chết, tôi với Lão Hạ, Lão Lưu phân tích tình tiết vụ án một cách tỉ mỉ, điểm lại mỗi một lần mưu sát liên kết lại với nhau, tìm kiếm nhân quả, thừa khởi ở trong ấy dựa trên chuỗi xích logic, tôi mới ý thức được rằng, có lẽ không phải là kẻ lên kế hoạch đó không làm được, mà là tôi không dám đối mặt với sự thật.” Hô Diên Vân nói, “Thế là tôi đã hỏi bản thân mình một câu, giả như đổi thành tôi, một năm trước đã lên kế hoạch cho phương án mưu sát xong xuôi cả, đã nói tường tận với Đoàn Tân Nghênh, sau đó quay gót rời khỏi, thế thì, từ vụ cháy nổ ở tiệm lẩu, đến sự cố tại giải khách mời vòng quanh núi, lại đến vụ hạ độc bên ngoài cửa tiệm bánh ngọt, sự cố trôi xe trước cổng phòng khám thú y, mãi đến trận hỏa hoạn lớn nhà họ Vu...cả một chuỗi phương án này còn có thể thực thi được suôn sẻ hay không? Kết quả, câu trả lời là, không thành vấn đề!”

Những người ngồi xung quanh chiếc bàn tròn đều bất giác hớp một ngụm cafe, ánh mắt mỗi người theo đuổi một suy nghĩ riêng.

“Xóa bớt điều kiện bốn. Lần này, lại dựa trên điều kiện mới để loại trừ kẻ tình nghi, kết quả lại ra sao đây? Vô cùng hổ thẹn, tôi vẫn không phát hiện ra kẻ lên kế hoạch, mãi đến lúc nghe gợi ý của Lão Hạ...”

Hạ Chúc Huy ngẩn người ra, “Tôi? Tôi đã gợi ý cho anh hồi nào?”

“Ông đã gợi ý cho tôi một cách vô ý.” Hô Diên Vân nói. “Lúc đó, khi ông cảm thán về thủ đoạn của kẻ lên kế hoạch, ông đã từng nói một câu thế này, Logic lớn mạnh đến như vậy, phải chăng kẻ đã thiết kế âm mưu là một nhà suy luận? Câu nói ấy trong nháy mắt đã làm tôi bừng tỉnh...Logic của hắn lớn mạnh như vậy, lên kế hoạch tinh diệu đến vậy...chuyện tôi tham gia vào nhất định cũng đã nằm trong kế hoạch của hắn!

Các vị có thể thử nghĩ xem, ý nghĩa lớn nhất của việc tôi tham gia vào là gì? Nói cách khác, giả sử không có tôi, vụ án lần này sẽ dừng bước ở đâu?” Hô Diên Vân nói. “Câu trả lời hiển nhiên dễ thấy, giả sử không có tôi, sau khi Vu Văn Dương trốn thoát được khỏi đám cháy lớn, vạch trần được màn “kịch Song Hoàng” [9] mà Đoàn Tân Nghênh và Hân Hân hợp diễn là hết chuyện, ngày hôm sau lên máy bay ra nước ngoài. Trùng hợp là sau khi điều tra rõ nguyên nhân cái chết của Đoàn Minh My, tôi đề nghị nó đến nhà Đoàn Tân Nghênh để xin lỗi và bồi thường, vì vậy mới khiến nó rơi vào cạm bẫy, kết cục bỏ mạng nơi suối vàng! Thử nghĩ xem, nếu không phải tôi dùng sức ảnh hưởng của bản thân trong giới suy luận để gây áp lực, mà là Củng Trụ dùng lọ thuốc để uy hiếp, bắt Vu Văn Dương đến nhà họ Đoàn, Vu Văn Dương sẽ đi sao? Dĩ nhiên là không! Vì vậy, bản thân sự góp mặt của tôi, cũng nhất định là một ‘mắt xích’ trong sự sắp đặt của kẻ lên kế hoạch.

Thế thì, mọi thứ đều đã rõ ràng, phương pháp đơn giản nhất để tìm ra kẻ lên kế hoạch này chính là làm rõ...tôi đã tham gia vào vụ án này như thế nào!” Hô Diên Vân nói đến đây, trước cửa quán cafe vọng lại một tiếng “đinh”, mọi người đưa mắt nhìn, là Đoàn Tân Nghênh đã đến.

Một tháng không gặp, hắn gầy đi rất nhiều, miệng càng hô ra hơn. Dẫu vậy, ánh mắt hắn đã trở nên bình lặng, mặc cho giữa nét mặt vẫn toát ra vẻ bị thương nhạt nhòa.

Hắn thu ô lại, đặt vào giá để ô ở cửa, bước tới, khẽ gật đầu với từng người, sau đó ngồi xuống kế bên Lưu Tân Vũ, thần sắc hơi chút thận trọng.

Hô Diên Vân vẫy vẫy tay, gọi chủ quán để gọi món, sau đó hỏi Đoàn Tân Nghênh, “Chuyện trong nhà đã lo xong chưa?”

Đoàn Tân Nghênh khẽ gật đầu, “May nhờ có Lão Lưu giúp đỡ, phụ trước phụ sau, tang lễ của bố tôi mới coi như tiến hành suôn sẻ. Không ngờ mảnh đất mộ ở khu ngoại ô ấy cũng cần nhiều tiền đến thế, người nghèo thật là sống không được, chết cũng không nổi...”

Bất giác, mọi người không hẹn mà cùng thở dài não nề.

“Hô Diên, cậu nói tiếp đi.” Lưu Tân Vũ nói.

Hô Diên Vân “ừm” một tiếng, nói tiếp, “Thế là tôi suy nghĩ lại từ đầu, hồi mới đầu lúc Trương Hạo đến tận nhà tìm tôi, vì sao tôi lại lập tức nhận vụ án này? Tình tiết vụ án quái lạ? Không đúng, có đầy vụ án còn quái lạ hơn vụ này, tôi sẽ không vì hiếu kỳ mà dễ dãi tiếp nhận. Vụ án có liên đến bạn học cũ? Không đúng, sau khi nhận vụ án rồi, tôi mới ý thức được thân phận của Đoàn Tân Nghênh. Lời giám định đối với Đoàn Tân Nghênh: Cực kỳ tàn ác, sau khi ra tù có khả năng tái phạm rất cao, đồng thời hoàn toàn không thể đoán biết trước thủ đoạn phạm tội? Ừm, quả thực rất có sức hấp dẫn, còn từng dẫn dắt tôi đi theo một hướng sai lầm nữa. Tuy nhiên, thử hỏi có thành phần tội phạm hình sự nào mà không cực kỳ tàn ác? Có thủ đoạn phạm tội nào có thể biết được từ trước? Vì vậy, câu trả lời chính xác có lẽ là...người đã làm ra bản giám định ấy, mới là nguyên nhân thật sự khiến tôi tham gia vào vụ án này!”

Một cách đều tăm tắp, tất cả ánh mắt đều nhìn về phía Đoàn Tân Nghênh.

Đoàn Tân Nghênh im lặng không nói gì.

Hô Diên Vân nói, “Lão Đoàn, sự việc đã qua đi hơn một tháng trời rồi, kẻ mưu sát và người bị hại đã cùng bị tận diệt, nói từ góc độ của pháp luật, vụ án này đã kết thúc. Tất cả mọi người ngồi đây đều có thể dùng danh dự của bản thân để thề, những gì cậu nói hôm nay, chúng tôi chỉ xem là một câu chuyện, bất kỳ người nào dính líu trong câu chuyện này, đều sẽ tuyệt đối không bị truy cứu nữa. Cũng như những gì tôi đã thỉnh cầu trong điện thoại, cả một chuỗi sự kiện xảy ra một tháng trước là sự thảm bại mà bình sinh tôi chưa từng gặp, vị cao thủ đứng sau tấm màn dẫn đến sự thảm bại của tôi, theo lẽ nên do cậu thay thế để nói lời hạ màn.”

Trong quán cafe yên lặng như tờ, không biết đã qua bao lâu.

“Tháng Sáu năm ngoái, một buổi chiều tối, tôi đang ngồi ngơ ngơ trong trong phòng giam, quản lý đến nhắc tôi, bảo tôi đi theo ông ấy vào một gian phòng thẩm vấn, sau đó ông ấy đóng cửa lại, đi mất.”

Đoàn Tân Nghênh hướng ánh mắt ra ngoài cửa sổ, bắt đầu trần thuật lại một cách chậm rãi và điềm tĩnh.

Những hạt mưa gõ rào rào lên ô cửa sổ vốn đã ướt nhòe từ lâu.

“Trong phòng thẩm vấn có một người thanh niên rất đẹp đang ngồi, trên người mặc áo bình thường. Đến giờ tôi vẫn nhớ gương mặt của cậu ấy lúc nào cũng phủ một lớp ánh sáng nhàn nhạt, dịu dàng, khiến người ta ấm áp, khiến người ta vững bước. Cậu ấy đứng dậy, chủ động bắt tay với tôi, tự giới thiệu mình là chuyên gia khoa học hành vi, họ Lâm. Tôi cũng lúng ta lúng túng bật dậy, cậu ấy bảo tôi đừng căng thẳng, mời tôi ngồi đàng hoàng, sau đó lấy một bản báo cáo mà phía trại giam cung cấp. Trong đó nói tôi đã vào tù hai năm, biểu hiện chỉnh thể vẫn tốt, nhưng có lúc sẽ đột nhiên trở nên thần kinh, không phải khóc lóc thì đánh nhau với bạn tù, lúc nổi điên lên thực sự có thể ăn luôn người khác...Tiểu Lâm nói mục đích cậu ấy đến chính là muốn làm một bản khảo sát tâm lý, tìm hiểu rõ xem vì sao tôi lại như thế.

Thế là, tôi kể lại một lượt câu chuyện của con gái tôi, tôi nói với cậu ấy rằng chỉ cần nghĩ đến cái chết của con gái, tôi lại muốn xé nát bản thân và tất cả mọi thứ xung quanh! Nói đoạn, tôi bật khóc, Tiểu Lâm không nhíu mày hay cố tình làm ra vẻ thấu hiểu như nhiều người khác, biểu cảm của cậu ấy từ đầu đến cuối đều đặc biệt điềm tĩnh, chỉ là thi thoảng cứ cúi đầu xuống lật giở tệp hồ sơ giấy kraft trong tay như đang đối chiếu xem những gì tôi nói với những gì được ghi chép trong hồ sơ có khác gì nhau không. Đợi đến khi tôi nói xong, cậu ấy đã nói một câu, khiến tôi sợ sững cả người...”

Hạ Chúc Huy xen vào, “Cậu ta nói gì?”

“Cậu ấy nói, Cái chết của con gái anh e rằng không phải do Cao Chấn gây ra.

Lúc ấy tôi đã lú hẳn đi. Lúc Vu Văn Dương đến nhà tôi, chính miệng nó nói với tôi là Cao Chấn đã giật lọ thuốc của con gái tôi đi, đặt lên xe điều khiển, điều khiển nó chạy tán loạn, con gái tôi cố đuổi theo khiến bệnh hen suyễn tái phát, lại không tìm thấy lọ thuốc nữa nên mới...Sao cậu Tiểu Lâm này lại nói không phải do Cao Chấn gây ra được chứ? Nhưng mà cậu ấy thật sự rất lợi hại, chỉ vào các tài liệu trong tập hồ sơ...trong đó có một phần là báo cáo khám nghiệm hiện trường cái chết của con gái tôi, chỉ ra từng điểm đáng nghi một, đến nỗi tôi đổ mồ hội lạnh khắp người! Không kiềm chế được, tôi đã quỳ xuống dưới chân cậu ấy, cầu xin cậu ấy giúp tìm lại công bằng cho con gái tôi. Cậu ấy không đỡ tôi dậy, chỉ dùng giọng điệu rất lạnh nhạt nói, anh là bố của con bé, chỉ có anh mới có thể tìm lại công bằng cho nó.”

Hạ Chúc Huy vỗ đùi đánh đét, “Lời này hết sảy!”

“Sau đó, cậu ấy rời đi, một tuần lễ không lộ mặt. Trong suốt một tuần lễ ấy, tôi cứ như sống trong địa ngục, cả ngày không ăn, cả đêm không ngủ. Tôi hoàn toàn nuốt không trôi, hoàn toàn ngủ không được! Lãnh đạo trại giam còn đến làm công tác tư tưởng cho tôi, nói có vấn đề thì có thể thông qua các kênh bình thường để phản ánh, đừng bày trò tuyệt thực...Ngay lúc này, Tiểu Lâm lại đến. Lần gặp mặt đó của cậu ấy với tôi, cả kiếp này tôi...không, kiếp sau nữa cũng không quên được!

Cậu ấy nói cậu ấy đã khám nghiệm hiện trường cái chết của con gái tôi, tuy không tìm được chứng cứ gì, nhưng trên thanh máng ngang vỏ nhôm hình chữ nhật phát hiện ra dấu vết giống như bị lọ thuốc của con gái tôi đập vào, kết hợp với vị trí ngay trước khi chết của con gái tôi, dấu tay để lại trên tường cùng với dấu chân của Vu Văn Dương, cậu ấy nghi ngờ người đã hại chết con gái tôi là Vu Văn Dương. Cậu ấy lại tìm đến viên bảo vệ Củng Trụ, chưa nói được nhiêu câu, Củng Trụ đã nói hết sự thật với cậu ấy, còn thừa nhận lọ thuốc có vân tay của Vu Văn Dương và con gái tôi đang nằm trong tay gã. Cậu ấy lại đến nhà tôi điều tra rõ nguyên nhân khiến bố tôi bị cưa chân, thì ra Vu Văn Dương đã nhét một cặp đế lót giày độn bị sắt vào trong đôi giày mà nó biếu bố tôi, phần chân của người mắc bệnh tiểu đường vốn dĩ đã không nhạy cảm, đặc biệt dễ nhiễm trùng, lở loét do bị chà xước; tôi không ở nhà, không ai đi khám bệnh với ông, khiến ông cứ thế mất đi đôi chân....

Tôi nghe xong, bất giác bật khóc không thành tiếng. Tiểu Lâm cũng không nói gì, đợi đến khi tôi khóc được một lúc rồi, hỏi tôi bước tiếp theo muốn làm thế nào, tôi bảo lòng tôi rối như tơ vò, không biết nên làm sao. Tiểu Lâm nói, giờ tôi có hai lựa chọn, thứ nhất là cậu ấy sẽ đòi lấy lọ thuốc từ Củng Trụ, giúp tôi trình lên cơ quan tư pháp, tố cáo Vu Văn Dương. Thế nhưng, Hình Pháp nước ta đã quy định rõ ràng tại Điều 17: Người từ mười bốn đến dưới mười sáu tuổi phạm các tội cố ý giết người, cố ý gây thương tích dẫn đến người khác bị thương nặng hoặc tử vong, hiếp dâm, cướp giật, buôn bán ma túy, phóng hỏa, gây nổ, hạ độc sẽ không phải chịu trách nhiệm hình sự. Người vị thành niên từ mười bốn tuổi đến dưới mười tám tuổi phạm tội phải chịu mức hình phạt nhẹ hoặc giảm nhẹ hình phạt... Cũng có nghĩa là, lúc gây ra cái chết cho con gái tôi, Vu Văn Dương chưa đủ mười sáu tuổi, dưới tiền đề không có bằng chứng đanh thép chứng minh hành vi của nó là ‘cố ý’, nó hoàn toàn không cần chịu trách nhiệm hình sự, cho dù phải chịu, cũng sẽ chỉ chịu mức hình phạt nhẹ hoặc giảm nhẹ hình phạt!

Tôi nghe xong tức đến nỗi buột miệng chửi ngay! Chửi xong rồi lại òa khóc. Tiểu Lâm lặng lẽ chờ một lúc, thấy tôi vẫn đang chảy nước mắt, cậu ấy đứng dậy nói, ‘Thì ra anh chỉ biết khóc’, sau đó bước ra khỏi phòng thẩm vấn. Tôi nổi cáu, lấy tay quệt hết nước mắt, hỏi, Lựa chọn thứ hai là gì?! Cậu ấy quay đầu lại, nói từng chữ từng chữ một, ‘Tự tay đòi lại công bằng cho con gái anh!’

Ngọn lửa của báo thù tức thì bốc lên trong lòng tôi. Tôi khao khát được lập tức xông ra khỏi nhà giam, đi giết Vu Văn Dương! Nhưng Tiểu Lâm lại nói, bây giờ anh vẫn đang chấp hành hình phạt, phải nhẫn nại và chờ đợi, đợi đến khi anh ra tù rồi tính tiếp. Hơn nữa, thế lực và thực lực của nhà họ Vu đều rất lớn, báo thù không phải là một chuyện dễ dàng. Tôi nói cùng lắm tôi với nó chết chung, cậu ấy khẽ lắc đầu nói, chưa đến nước vạn bất đắc dĩ, chưa nên dễ dãi nói hy sinh. Tiếp đó, cậu ấy nói một lượt tường tận về kế hoạch của mình cho tôi, tôi nghe mà há hốc! Cậu ấy bảo, mục đích của cậu ấy là, vừa trừng phạt Vu Văn Dương, lại giúp tôi không cần phải gánh chịu trách nhiệm hình sự, vì vậy không thể sử dụng phương thức mưu sát trực tiếp, mà phải tạo ra sự cố ngoài ý muốn. Nhưng sự cố ngoài ý muốn thì cũng chỉ là ngoài ý muốn, không có hiệu quả cao bằng mưu sát trực tiếp, chỉ có thể thông qua số lượng lớn, nhiều lần theo đuổi xác suất. Cậu ấy phân tích tỉ mỉ đặc điểm tâm lý của Vu Văn Dương...gian xảo, nhạy cảm, đa nghi, tự yêu bản thân, khi sự đe dọa mưu sát dần dần gia tăng về số lần và cấp độ, người bình thường đều sẽ cảm thấy áp lực cực lớn, còn loại người như Vu Văn Dương này sẽ có phản xạ càng kịch liệt hơn. Lúc mới đầu, nó sẽ tập trung toàn bộ tinh lực và trí thông minh để vật lộn với tử thần, qua thời gian dài, tinh thần căng thẳng cao độ ắt sẽ kiệt sức, khiến nó sợ bóng sợ gió, trống gà hóa cuốc, trở nên điên cuồng, thần kinh, như con thú mắc trong lưới càng vùng vẫy thì càng bị trói buộc chặt hơn, từ đấy phạm phải sai lầm lớn...Vì vậy, phải tạo ra các vụ ám sát nhiều lần trong thời gian ngắn, nhưng hành động nhiều lần cũng sẽ gia tăng nguy cơ khiến tôi bị bại lộ. Chung quy, mấy lần đầu có thể thoải mái tiến hành, một khi nhận ra bản thân đã bị bại lộ, thì phải chớp lấy thời cơ, lợi dụng sự bại lộ để dụ Vu Văn Dương bước vào cạm bẫy cuối cùng.”

Diêu Đại Bàng xen vào, “Vậy nghĩa là sao?”

“Lúc ấy tôi cũng không hiểu.” Đoàn Tân Nghênh nói. “Tôi hỏi cậu ấy cạm bẫy cuối cùng là gì, cậu ấy nói ra kế sách khoét rỗng mặt nền ban công, lấy giấy đắp lên, sau đó lợi dụng lọ thuốc trong tay Củng Trụ để dụ Vu Văn Dương bước lên ban công, rơi xuống mảnh ván đinh có độc. Tôi cảm thấy tuyệt lắm, nhưng cậu ấy nói, điểm khó của kế sách này nằm ở chỗ...làm sao khiến Vu Văn Dương lên nhà tôi. Vu Văn Dương phát hiện ra ý đồ mưu sát của tôi, làm sao có thể lên tận nhà tôi để tìm đến cái chết được? Cho dù Củng Trụ lấy lọ thuốc ấy ra để uy hiếp, một viên bảo vệ như gã, lực uy hiếp rất nhỏ, e là sẽ không có ích gì, tôi nghe thế cũng đực cả mặt ra. Cậu ấy trầm tư một thoáng, bảo chỉ có một người có thể làm được điều này.”

Hô Diên Vân hỏi, “Ai?”

“Tiểu Lâm ngẩng đầu lên, nhìn lên trần nhà, hồi lâu sau mới nói ra ba chữ Hô Diên Vân. Tôi bảo đó là bạn học cũ của tôi đấy, cậu ấy khẽ gật đầu, bảo chỉ cần làm theo kế hoạch của cậu ấy thì sẽ không có khả năng bị nắm lấy sơ hở. Phía cảnh sát làm việc theo luật, không có chứng cứ, họ sẽ không làm gì được tôi. Dưới tình hình này, nhà họ Vu nhất định sẽ thuê thám tử tư để theo dõi tôi, mà đối tượng thuê 100% là Hô Diên Vân, bởi vì nhà họ Vu chuyện gì cũng phải đòi đỉnh cao. Tôi bảo, Lẽ nào ý của anh là, không nói với Hô Diên Vân trước về phương án mà chúng ta lên kế hoạch với nhau? Cứ để cậu ta bị bịt mắt trong rọ? Cậu ấy khẽ gật đầu, bảo, Hô Diên Vân là một người có nguyên tắc, tuyệt đối sẽ không mở mắt trừng trừng nhìn người ta bị giết mà không quản - dù người này là tên khốn kiếp đáng bị phanh thây nghìn mảnh đi nữa, vì vậy tốt nhất vẫn không nên phơi bày sự thật với cậu ta thì tốt hơn. Tôi nói, Lỡ như Hô Diên Vân vạch trần được kế sách của anh thì phải làm sao? Cậu ấy cười rồi bảo, nếu là vụ án giết người hàng loạt, nhà suy luận còn có thể thông qua mô thức hành vi để suy đoán ra thời gian, địa điểm và phương pháp lần tiếp theo của hung thủ, thế nhưng hai lần đầu tiên trong phương án của chúng ta, nhà họ Vu cùng lắm chỉ xem là sự cố ngoài ý muốn, nếu lần thứ ba thất bại, họ mới ý thức được đây không phải là sự cố ngoài ý muốn, thuê Hô Diên Vân. Đến lúc ấy, theo dự tính thì kế hoạch dùng chiếc xe trôi để kẹp chết Vu Văn Dương chắc cũng đã được thực thi rồi, vụ phóng hỏa tiếp đó cũng hoàn toàn đã được bố trí từ một năm trước, làm sao cậu ta có thể vạch trần? Mà hơn nữa có thể vạch trần điều gì? Tôi nói còn âm mưu ở ban công thì sao? Cậu ấy bảo lúc ấy e rằng tôi cũng đã bại lộ từ lâu rồi, tôi nhất định phải nghĩ cách khiến bản thân ‘bị bắt’, nhưng không được làm ra vẻ cố tình quá. Một khi tôi đã vào đó rồi, Hô Diên Vân chắc chắn sẽ buông lỏng cảnh giác, yên tâm để Vu Văn Dương đến nhà tôi...Đó chính là lợi dụng sự ‘bại lộ’ để dụ Vu Văn Dương bước vào cạm bẫy cuối cùng.

Tôi vẫn còn do dự, bảo tôi với Hô Diên từng có xích mích, sau đó kể lại đầu đuôi câu chuyện ở rừng thông vỏ trắng hồi còn đi học. Tiểu Lâm bảo không vấn đề gì, Hô Diên Vân này tuy cao ngạo, tính tình cục súc, nhưng là người lương thiện và chính trực nhất mà tôi từng gặp. Sau khi tham gia vào vụ án, cậu ta nhất định sẽ chủ động tìm nguyên nhân cái chết của con gái anh, mà đối với cậu ta, làm rõ sự thật chỉ là chuyện tính bằng phút. Sau đó, với tính tình và sự cứng nhắc của mình, lại không thể làm gì được Vu Văn Dương, cậu ta cùng lắm là chơi lại trò cũ, bảo nó đến tận nhà xin lỗi và bồi thường...Chỉ cần Vu Văn Dương bước vào cửa nhà anh, nhất định không được để nó sống sót bước ra lại nữa!”

Hô Diên Vân cười cay đắng.

“Lúc này, tôi bỗng nghĩ đến một vấn đề, làm sao tôi biết mình sẽ bị bại lộ vào lúc nào? Cậu ấy bảo vị trí tốt nhất để giám sát tôi chính là ô cửa sổ ngay đối diện nhà tôi. Đó là một căn hộ bỏ trống, chủ hộ đang ở Áo, mấy năm gần đây cũng không trở về. Cậu ấy đã lẻn vào lắp đặt máy nghe lén rồi, sau khi bắt đầu hành động, tôi có thể khởi động máy nghe lén từ xa, hiểu rõ động tĩnh của kẻ giám sát. Ngoài ra, cậu ấy cũng đã thuê lại căn hộ ở tầng dưới nhà tôi, đã đóng một năm tiền thuê nhà. Sau khi tôi ra tù, phải lợi dụng tay nghề dán bồi học được trong tù, ráo riết hoán đổi mặt nền ban công. Để đánh lừa kẻ giám sát, tôi có thể lắp một tấm ván gỗ có thể tháo dỡ trên ban công, để bố tôi ngày ngày đúng giờ lên đấy phơi nắng, đến khi Vu Văn Dương tới thì tháo tấm ván đi là được. Còn nữa, một khi Hô Diên tìm ra nguyên nhân cái chết thật sự của con gái tôi, nhất định sẽ đi hỏi Củng Trụ có giữ lọ thuốc hay không, cậu ấy đã dặn Củng Trụ trước rồi. Gã sẽ đưa lọ thuốc ấy ra vào thời điểm thích hợp, đồng thời lợi dụng nó, dụ Vu Văn Dương mắc câu!

Tôi lại lo lắng, giả sử Vu Văn Dương đồng ý đến nhà xin lỗi, phía cảnh sát và nhân viên an ninh mà nhà họ Vu thuê nhất định sẽ kiểm tra trước, lỡ như bước lên ban công, phần nền bằng giấy bồi không phải sẽ lộ tẩy hết sao? Tiểu Lâm phân tích tỉ mỉ cho tôi nghe, bất kỳ ai khi đến nhà xin lỗi cũng đều sẽ thực hiện trong nhà, vì vậy ban công sẽ không phải là nơi cần kiểm tra trọng điểm. Đến lúc đấy, chỉ cần kiên quyết không chịu mở phòng ngủ phụ thì nhất định sẽ hấp dẫn mọi sự chú ý của bọn họ vào căn phòng đó. Để đề phòng trường hợp xấu nhất, còn có thể chọ bố tôi ngồi trước cửa ban công thay thuốc, ban công và phòng ngủ chính bị ngăn bởi cửa kính, đưa mắt nhìn một cái là thấy bên trong không có ai đang nấp, hoặc dùng thiết bị kiểm tra xem có vật gây nổ hay gây cháy không là được. Còn sau khi Vu Văn Dương đến, một khi Củng Trụ chỉ ra lọ thuốc đặt ngoài ban công, vệ sĩ muốn bước lên ban công, Vu Văn Dương cũng sẽ không đồng ý, bởi vì lúc ấy nó đa nghi, sợ gây thêm rắc rối, có ai lại giành được lọ thuốc ấy để uy hiếp mình, vì vậy nhất định sẽ kiên trì đích thân bước lên ban công để đi lấy lọ thuốc ấy...”

Diêu Đại Bàng khẽ gật đầu, “Cái này là đã nhìn thấu nhân tính cả rồi.”

“Nghe xong những lời này, tôi mới hiểu ra, tất cả, những gì tôi nghĩ đến hay chưa nghĩ đến, Tiểu Lâm đều đã trù tính đến không chút sơ hở! Tôi bảo, Tiếng tăm của Hô Diên Vân bây giờ rất lớn, hơn nữa nghe bảo chưa từng nể mặt giới quyền quý, sao anh có thể đảm bảo cậu ta sẽ tiếp nhận ủy thác của nhà họ Vu? Cậu ấy cười nhẹ một cái rồi bảo, ‘Tôi sẽ làm một bản giám định tâm lý cho anh, phần ký tên và đóng dấu có tên tôi’, Hô Diên Vân thấy nó ắt sẽ tham gia vào vụ án này, bởi vì tôi là người bạn thân nhất của cậu ta!

Cuối cùng, cậu ấy dặn dò tôi, trên bản giám định tâm lý ấy, cậu ấy sẽ viết về tôi là cực kỳ tàn ác, điều này sẽ quấy nhiễu khả năng tư duy lý trí của Hô Diên Vân, khiến cậu ta đưa ra nhiều phán đoán sai lầm. Đồng thời, cậu ấy cũng yêu cầu tôi tôi luyện tâm tính, trở nên kiên nhẫn, vững vàng trong khoảng thời gian tiếp đấy, chỉ như thế mới có thể thực hiện được mục tiêu cuối cùng. Tôi bảo tính cách tôi từ nhỏ đã yếu đuối, nhát gan ngại chuyện, không biết có được hay không...Cậu ấy ngắt lời, nhìn chằm chằm vào mắt tôi, bảo, ‘Một người cha mất đi đứa con chẳng khác nào mất đi tất cả! Anh đã mất đi tất cả rồi, anh còn sợ gì nữa?!’

Cậu ấy đứng dậy, bảo mình đang xử lý một vụ án giết người hàng loạt nhắm vào phái nữ của thành phố, phải gấp rút đi ngay. Tôi nói tôi còn một câu hỏi cuối cùng, Vì sao anh lại muốn giúp tôi? Cậu ấy yên lặng giây lát, bảo bản thân cậu ấy lúc nhỏ thường bị những đứa trẻ xấu bắt nạt, lúc đó cậu ấy sợ nhất là có ngày sẽ bị bọn lưu manh giết chết ở một nơi tối tăm nào đấy, cái chết của con gái tôi khiến cậu ấy nghĩ đến chính mình...‘Pháp luật như bật đèn xanh cho tội phạm vị thành niên, thế nhưng trên đời này, ít nhất cũng phải có ai đó gìn giữ cho sự chính nghĩa cơ bản nhất chứ!’”

Tôi nhìn vào gương mặt kiên nghị mà điển trai của cậu ấy, bỗng chốc một dòng chảy ấm áp cuộn chảy khắp người. Từ nhỏ tôi đã bị người khác khinh bỉ, bị người khác coi thường, bước ra xã hội mà suốt dọc đường đều phải loạng choạng lảo đảo, không ngờ trong căn phòng thẩm vấn nhỏ này, tôi lại cảm thấy sự ấm áp và chân thành mà hai mươi mấy năm nay chưa từng cảm nhận được bao giờ. Trước khi cậu ấy đi, tôi bắt tay cậu ấy thật chặt, hẹn đến lúc tôi ra tù thì gặp lại...Ngay lúc đó, trên mặt cậu ấy đột nhiên xuất hiện nụ cười rất kì lạ, bây giờ nhớ lại, cậu ấy cười như có chút miễn cưỡng, có chút bi thương, nhưng cậu ấy vẫn nắm lấy tay tôi, nói, ‘Chắc chắn rồi!’”

Thế nhưng đến khi ra tù rồi, tôi lại không bao giờ gặp lại cậu ấy nữa. Hôm về đến nhà, tôi nhận được một bức thư từ bố tôi, ông bảo là do Tiểu Lâm đưa từ một năm trước. Tôi run run mở ra xem, bức thư rất đơn giản, bảo nếu tôi đọc được bức thư này chứng tỏ tôi đã ra tù rồi, nhất định phải dựa vào kế hoạch đã dự định để triển khai hành động càng sớm càng tốt...Phần kết cuối thư, cậu ấy xin lỗi tôi, bảo là do nguyên nhân cá nhân, cậu ấy không thể đích thân giúp tôi thực thi toàn bộ kế hoạch, nhưng cậu ấy chúc tôi thành công, đồng thời dặn tôi đốt bức thư ấy trước di ảnh của con gái tôi, con tôi hiểu rằng, cháu tuyệt đối sẽ không chết oan uổng.

Trong thư không có một câu cảm động tâm can nào, nhưng tôi cứ không cầm được nước mắt. Tôi đốt bức thư trước di ảnh của con gái, nhìn theo ánh lửa, tôi bắt đầu cuộc báo thù của một người cha...”

Đoàn Tân Nghênh nói xong, tất cả những người ngồi quây xung quanh đều yên lặng không nói gì.

Mưa ngoài cửa sổ dường như nhỏ lại một chút, tí tí tách tách như thể ngâm nga, màn đêm đã buông xuống hoàn toàn, bóng tối bao phủ lấy toàn bộ thành phố, nhưng do mưa mà có vẻ vỡ vụn.

Lúc này, bà chủ đặt những món ăn như pizza, khoai tây chiên, mì Ý...lên bàn ăn, nhưng không ai động vào dao nĩa cả.

Cuối cùng vẫn là Hô Diên Vân mở lời trước, “Nói như thế, màn kịch ‘Song Hoàng’ mà ông và Hân Hân diễn không phải là chủ ý của Tiểu Lâm?”

Đoàn Tân Nghênh khẽ gật đầu, “Sau khi vợ tôi rời bỏ tôi, cô ấy vẫn chung chạ bừa bãi ở ngoài suốt, mãi đến khi nghe tin báo tử của con gái mới vội về, khi đó con gái đã nằm trong một hũ tro cốt lạnh lẽo rồi. Cô ấy khóc đến nỗi trời đất tối sầm cả! Lúc ấy, tôi đã vào tù, cô ấy xin phép vào thăm tôi, tôi từ chối. Mãi đến lúc ra tù, cô ấy mới lại tìm đến tôi. Tôi vừa nhìn thấy cô ấy, thật sự không nhận ra, sắc mặt tái xanh hệt như ác quỷ vậy. Cô ấy luôn miệng nói là muốn báo thù cho con gái. Tôi thấy cô ấy có ý chí kiên định, mới kể cho cô ấy toàn bộ kế hoạch. Cô ấy bảo cô ấy đã nhận công việc tại phòng khám thú y bên cạnh khu Hồng Đô, đã tiếp xúc với Vu Văn Dương và mẹ của nó, bảo tôi vờ là bị mắc bệnh dại, nhân lúc nhà họ dắt chó đi dạo buổi chiều tối thì đi cắn con chó. Nhà họ Vu sẽ mang chó đến phòng khám thú y để khám bệnh, sau đó cô ấy sẽ tiêm vi-rút dại thật sự vào con chó, để con chó điên ấy cắn chết cả nhà họ Vu! Tôi nhớ đến những lời Tiểu Lâm dặn dò, một khi phát hiện ra mình bị bại lộ, ‘Anh nhất định phải nghĩ cách khiến bản thân bị bắt’ nhưng không được làm ra vẻ cố tình quá’ . Tôi cảm thấy chỉ cần nhắm đúng thời cơ, diễn một vở kịch Song Hoàng như thế này với Hân Hân, đây là một kế sách tuyệt diệu, thế là tôi đã đồng ý. Nhưng tôi cũng nhắc Hân Hân phải trầm lặng bình tĩnh, cô ấy bảo để báo thù cho con gái, chuyện gì cô ấy cũng có thể nhẫn nại, chuyện gì cũng có thể chịu đựng, chuyện gì cũng có thể ngụy trang. ‘Tôi thậm chí đã khiến Vu Văn Dương thích cả tôi rồi’, sau đó bật cười điên dại. Tiếng cười ấy, nghe mà sởn hết gai ốc, lại vô cùng thảm thương...

Hân Hân chính là một người phụ nữ như thế, thích hàng hiệu, thích hưởng thụ cuộc sống, không thích làm việc lắm, nhưng không phải là người xấu gì. Có lẽ cô ấy không phải người vợ tốt, nhưng cô ấy là một người mẹ tốt, thế là đủ rồi, đủ rồi. Dạo gần đây, tôi thường nghĩ, lúc còn sống, cô ấy ở bên con gái quá ít, bây giờ có thể mãi mãi ở cùng con gái rồi, có lẽ đấy là chốn trở về tốt nhất cho cô ấy nhỉ. Chỉ là tôi không ngờ, báo thù lại có thể khó khăn đến thế, phải trả giá bằng sự hy sinh lớn đến thế...”

Ngừng một thoáng, Đoàn Tân Nghênh tiếp tục nói, “Sau khi bố tôi mất, tôi tìm thấy di thư của ông, trong đấy bảo, Tiểu Lâm từng nói hết toàn bộ kế hoạch với ông. Cậu ấy nói rằng mong là không cần chờ đến lúc Vu Văn Dương đến nhà tôi, mà vụ hạ độc ngoài cửa hiệu bánh ga-tô và trận hỏa hoạn lớn ấy đã đủ để có thể kết liễu mạng sống của nó. Nhưng lỡ như Vu Văn Dương số may, tránh được hết nạn này đến nạn khác, cuối cùng đến nhà tôi, ông nhất định phải giữ cảnh giác cao độ, bởi rất có khả năng nó sẽ phát hiện ra âm mưu ở ban công. Bố tôi hỏi thế phải làm sao, cậu ấy không chịu nói. Bố tôi bèn nói với cậu ấy, Cháu tôi mất rồi, con trai lại ngồi tù, sau khi tôi phải cưa chân, tôi sống cũng không còn ý nghĩa gì nữa. Đang có một gia đình êm ấm, không dưng lại bị cái thằng họ Vu ấy phá tan tành, nó lấy tư cách gì để mà trốn khỏi hình phạt? Nếu như cậu có cách, nhất định phải nói với tôi. Lúc này, Tiểu Lâm mới nói, thật ra căn hộ phía trên lầu căn hộ chúng tôi cũng đã được cậu ấy thuê lại rồi, đã đặt sẵn một chiếc xe lăn, nếu như bố tôi đồng ý, ngay bây giờ cậu ấy sẽ đi khoét rỗng mặt nền ban công của căn hộ ấy, dán bồi mặt nền giấy cực kỳ giống thật, nhưng cái này phải giữ bí mật với tôi, nếu không tôi sẽ không đồng ý...Bố tôi nói, có thể chẹt chết tên cặn bã ấy là thay trời hành đạo, dẫu có phải chết chung với nó đi nữa cũng xứng. Xuống dưới kia rồi, nhất định cháu gái ông sẽ ôm lấy ông thật chặt như lúc còn sống!”

Nghe đến đây, vợ của Diêu Đại Bàng ngồi bên cạnh gục đầu xuống, không kiềm được bật khóc nức nở.

Diêu Đại Bàng nhẹ nhàng ôm lấy vai bà, thở dài một hơi, bảo, “Muốn lật đổ cung điện của ma quỷ, càng cần phải có nhiều người hy sinh quên mình hơn.”

Lưu Tân Vũ nói nhỏ, “Tôi nghĩ, mỗi ngày ông cụ lên ban công phơi nắng, ngoài để đánh lừa người theo dõi ra, còn có một mục đích nữa, chính là dùng phương pháp nắm lan can rướn người lên để rèn luyện sức vai nhỉ!”

Đoàn Tân Nghênh nở một nụ cười méo mó, “Được rồi, những gì cần nói tôi đã nói xong rồi...Hô Diên, tôi muốn hỏi cậu một chuyện, cậu có thể cho tôi biết, cậu Tiểu Lâm ấy là ai không? Vì sao từ lúc ra đến giờ, tôi chưa bao giờ gặp lại cậu ấy? Rốt cuộc cậu ấy đã đi đâu?”

Hô Diên Vân nhìn sững vào hắn, “Cậu ấy là người bạn thân nhất của tôi, đã đi đến một nơi rất xa. Tuy nhiên, cậu ấy đã nói là sẽ làm, nếu đã hứa với cậu là ra tù gặp lại, thế thì nhất định sẽ có một ngày gặp lại.”

“Tôi hiểu rồi.” Đoàn Tân Nghênh đứng dậy. “Thế thì, tôi cũng phải nói lời tạm biệt đây.”

Tất cả mọi người cũng đều đã đứng lên để từ biệt với hắn.

Lưu Tân Vũ vừa bắt tay với hắn vừa hỏi, “Lão Đoàn, sắp tới cậu có dự định gì?”

“Tôi đã không còn nhà nữa, mỗi buổi tối về đấy, đối mặt với căn hộ trống trải, nhớ lại những tiếng cười vui trong nhà ngày xưa, tôi đều buồn bã đến xé lòng.

Có lẽ tôi sẽ chuyển sang một thành phố khác để sinh sống.” Nói đoạn, Đoàn Tân Nghênh cũng bắt tay với Hạ Chúc Huy, sau đó bắt tay từ biệt với hai vợ chồng Diêu Đại Bàng. Diêu Đại Bàng nói nhỏ, “Hãy bảo trọng nhé!” Đoàn Tân Nghênh nở một nụ cười.

Cuối cùng đến lượt Hô Diên Vân.

Hô Diên Vân vừa đưa tay ra, Đoàn Tân Nghênh bước lên phía trước, ôm chầm lấy anh, ôm một cái thật chặt, rồi quay người bước ra đến cửa, lấy ô, đẩy cửa bước vào màn mưa đêm.

Hô Diên Vân đờ người ra. Sao đột nhiên cậu ta lại cho mình một cái ôm? Không lẽ...không lẽ là vì những lời mà mình đã nói với cậu ta trong phòng tạm giam ở Đồn công an?

Hạ Chúc Huy nhận một cuộc gọi, sau đó nói với Hô Diên Vân, “Trên Cục còn có chút việc, tôi rút trước đây!”

“Chờ tôi với, đi cùng nhau đi.” Diêu Đại Bàng nói.

“Các ông đi rồi, những thứ này làm sao đây?” Hô Diên Vân chỉ vào cả một bàn cơm và thức ăn, “Tôi với Lưu Tân Vũ ăn không nổi đâu, hơn nữa, chị dâu còn đang mang bụng bầu nữa, chú nỡ lòng nào để chị ấy và em bé bị đói?”

Lưu Tân Vũ gọi luôn phục vụ sang để đóng gói mang về.

“Cái này thật là…”, Diêu Đại Bàng nói ngại ngùng bỗng nhiên nghĩ ra điều gì, chỉ vào vợ nói với Hô Diên Vân.

“Phải rồi, mãi chưa giới thiệu với cậu, cô ấy tên là Tăng Úy Như.”

Hô Diên Vân ngẩn người, không biết cái tên này có ý nghĩa gì, nhưng lại cảm thấy hơi quen tai.

Bỗng chốc, chức năng tìm kiếm của não bộ khóa chặt lấy mục tiêu, “Ơ! Chị chính là người...”

Tăng Úy Như hơi ngượng ngùng, “Súng ngắn lạc đạn, phạm tội sai sót dẫn đến chết người, bị xử hình phạt có thời hạn ba năm. Khoảng thời gian ngồi tù ấy, cái ông này”, chị dùng cùi chỏ huých huých Diêu Đại Bàng, “cứ đôi ba bữa lại đến thăm tôi, tôi vừa ra tù ổng đã cầu hôn tôi, còn trơ mặt ra bảo tôi từng ngồi tù, không gả được đâu. Tuy ổng lớn hơn tôi mười mấy tuổi, cũng đang làm từ thiện đấy...”

Hô Diên Vân vừa cười vừa bảo, “Chị dâu, chị cừ lắm, đến ngày chị đãi tiệc đầy tháng, em nhất định sẽ kính chị một ly!”

Sau khi họ đi, Hô Diên Vân và Lưu Tân Vũ ngồi xuống, chậm rãi ăn chút thức ăn còn sót lại trên bàn, nhưng lại ăn không trôi, chưa ăn được mấy miếng đã ngừng lại, cùng nhìn ra màn đêm ngoài cửa sổ.

Mưa, đang ngập ngừng giữa tạnh và chưa tạnh.

Trên cửa sổ kính rộng lớn đã không còn những giọt nước mới, chỉ còn những vệt nước còn sót. Từng dòng từng dòng, như thể có ai ngâm mình trong mưa viết lên đấy những câu chuyện dĩ vãng không muốn bị lãng quên đi.

“Hô Diên”, Lưu Tân Vũ đột nhiên nói, “cậu cảm thấy đáng không?”

“Hử?”

“Nhà họ Đoàn dùng ba mạng người, đổi lấy một mạng người nhà họ Vu...điều này đáng không?”

“Tháng trước, để khuyên giải Vu Văn Dương quay đầu hối cải, tớ đã về trường một chuyến.” Giọng nói của Hô Diên Vân rất nhẹ, hơi giống như tự lẩm bẩm với chính mình, “Mười năm rồi, lần đầu tiên trở về, rất nhiều thứ đã thay đổi, không tìm lại được dáng vẻ như trong trí nhớ nữa. Dãy tủ kính thủy tinh ở cổng trường đã đổi thành màn hình plasma, giờ đây nếu muốn kỉ luật ai, không cần dán thông báo, cứ dùng định dạng HD để phát trực tiếp ra theo dạng cuộn lên. Tòa nhà dạy học đã được ốp gạch, nhìn cứ như là bản phóng đại của sở thuế vụ thôn trấn. Đường chạy 400 mét đã phủ nền cao su, lúc giẫm lên đó hoàn toàn không có cảm giác đó là đất đá. Tức nhất là ngọn cây hợp hoan ấy cũng đã bị nhổ rồi...Tớ đứng ở giữa sân trường, nhưng lại có cảm giác như đứng bên bờ biển, nhìn theo từng cơn sóng một xô vào bờ, những thứ biến hoá, tàn đọng và nhớ không chính xác, đều đã biến hóa thành vô số cát vụn vàng lóng lánh, còn thứ duy nhất ngưng đọng lại là nỗi đau đã mười năm nay chưa từng mảy may tiêu tan...Thời đi học, chúng mình phản kháng lại bắt nạt, đã đổ bao nhiêu máu, bao nhiêu nước mắt, phụ huynh không ủng hộ, giáo viên vờ như không thấy, cứ như thể là nô lệ thì nên thật thật thà thà mà quỳ cả đời vậy. Sau khi bước ra xã hội, chúng ta vẫn nhất quyết suy tư độc lập, không chịu thông đồng hợp ô, đã nếm biết bao nhiêu nỗi đắng cay, chịu biết bao nhiêu bào mòn. Còn những tên lưu manh côn đồ bị chúng ta trừng trị năm xưa, do thích ứng với hoàn cảnh, rất nhiều đứa còn ngon ăn hơn chúng ta...thế thì, sự tranh đấu năm xưa của chúng ta đáng không? Không một ai có thể nói cho rõ ràng, nói cho hiểu ra được. Những chuyện trên thế gian, chẳng qua là bốn chữ tình nghĩa đến đâu mà thôi, nào có chuyện đáng hay không đáng gì. Cậu còn nhớ trận mưa liên miên trong rừng thông vỏ trắng chứ? Hôm ấy mưa lớn thật đấy! Mưa rơi xuống mặt đất, bị máu của chúng mình nhuộm thành một dòng sông màu đỏ, vẫn luôn chảy trôi, chảy trôi suốt trong lòng tớ...Bao nhiêu năm đã qua đi rồi, vẫn chưa hề phai màu. Lúc ấy, chúng mình liều chết một phen, chưa từng nghĩ đến chuyện đáng hay không đáng, chỉ biết rằng chúng mình là người, nếu đã là người, thì phải bảo vệ lấy danh dự của bản thân, bảo vệ sự chính nghĩa cơ bản nhất trên thế gian này!” Lưu Tân Vũ lặng lẽ gật đầu.

Họ lại ngồi im lặng rất lâu, mãi đến lúc tiếng nhạc nhỏ vờn quanh trong quán cafe bỗng nhiên trở nên rõ nét, họ mới như tỉnh lại từ trong mơ, ý thức được rằng đã muộn lắm rồi, trong quán cafe chỉ còn lại hai vị khách là họ. Hai người vội vã đứng dậy ra quầy thanh toán, chủ quán cười bảo, “Chúng tôi cũng vừa đúng lúc phải đóng cửa rồi.”

Khi họ sắp bước ra khỏi quán cafe, đèn chợt vụt tắt.

Trong tích tắc, họ tựa như đột nhiên ngồi vào rạp chiếu phim, xung quanh tối đen, chỉ có cánh cửa sổ chạm nền rộng mở trước mặt giống như màn ảnh, đang phát bộ phim văn nghệ không lời một cách chậm rãi: con phố nhỏ sau mưa, tất cả những gì đèn đường soi rọi ra được đều bị phủ bởi một lớp ánh nước lờ mờ; đoạn vỉa hè đi bộ nhỏ hẹp ấy, chậu hoa hải đường mà cánh hoa đã rải đầy mặt đất ấy, hàng ghế dài màu lục đen trống vắng ấy, chú mèo nhỏ như thể bị lạc đường ấy, bé gái vẫn không biết mưa đã tạnh mà hãy còn cầm ô đi qua ấy, còn cả cặp tai nghe màu trắng sữa mà cô bé đeo, tất cả đều tựa hồ tình cảnh trong sách ảnh...

Kết thúc rồi, như thể cơn mưa rơi qua, qua qua lại lại, đi đi ngừng ngừng, đều sẽ không lưu lại thêm gì nữa. Chính ngay lúc này, bỗng nhiên Hô Diên Vân trông thấy, bên ngoài cánh cửa sổ chạm nền, Đoàn Minh My đang nhìn vào anh, cười với vẻ e thẹn, dường như là đến để nói lời cảm ơn, lại giống như đến để nói lời tạm biệt, nhẹ nhàng vẫy tay, bên cạnh cô bé còn có cả Lâm Hương Minh, cùng cười nhìn anh.

Hô Diên Vân bước lên trước hai bước, ảo ảnh đã biến mất.

“Sao thế?” Lưu Tân Vũ thấy hơi kỳ lạ, “Cậu thấy gì thế?”

Hô Diên Vân dụi dụi chiếc mũi thoáng hơi cay, khẽ lắc đầu.

Họ đẩy mở cánh cửa quán cafe, một luồng không khí tươi mới phả thẳng vào mặt, thấm mát ruột gan. Họ không hẹn mà cùng hít vào thật sâu, tựa hồ là người lữ khách đã bôn ba rất lâu, cuối cùng cũng trông thấy điểm đến, sau đó vai kề vai nhau cùng bước về nhà.

Những cành nhánh của những ngọn cây ven đường tỏa ra mùi hương đắng như kẹo mạch nha, ngẩng đầu lên, giữa bầu trời đêm ngàn dặm không mây có vài ánh sao sáng, chớp nháy chớp nháy, như thể đã quên đi những giọt mưa vừa rơi xuống.

Bỗng nhiên, họ nhìn thấy, ở trước cửa Tiệm đồ dùng trẻ em Vui Vẻ cách đó không xa, có một người đang đứng quay lưng về phía họ.

Hô Diên Vân và Lưu Tân Vũ đưa mắt nhìn nhau một cái, đều nhận ra người nọ là Đoàn Tân Nghênh.

Đã muộn thế này rồi, tiệm đồ dùng trẻ em vẫn còn mở cửa. Qua lớp cửa sổ kính ngăn lại, có thể nhìn thấy những người mẹ đi làm về muộn đang lựa chọn áo quần cho con, trên mặt họ đều tràn trề nụ cười hạnh phúc.

Thùng loa ngoài cửa tiệm đang phát đi phát lại bài hát mà vào đêm nay nghe cảm động khác thường

Trong nhà con có một người rất ngầu, ba đầu sáu tay đao kiếm không suy chuyển.

Lòng bàn tay thô dẫn dắt con học cách đi bộ.

Cảm ơn bố đã chăm lo cho tiểu quái vật, bố là bức thư tình đẹp nhất con từng viết nên,

Cài khuy lại cho niềm hạnh phúc của một nhà, yêu thương bố mặc kệ gió mưa.

Đoàn Tân Nghênh cứ thế đứng đấy, lắng nghe, trong bóng đêm, bóng lưng của hắn bất động như sắt đá.

Bố ơi, bố ơi, mình đi đâu thế?

Có bố đây thì không sợ trời không sợ đất,

Bé cưng Bé cưng, mình cùng con cả đời.

Bố là cây đại thụ của con, ngắm bình minh cả đời.

Bố ơi, bố ơi, mình đi đâu thế?

Bố chính là trời cao và đất rộng của con.

Bé cưng, bé cưng, cánh tay của thời gian vẫy qua, con là niềm trân quý mãi mãi...

“Đi thôi!” Lưu Tân Vũ nhẹ nhàng kéo Hô Diên Vân một cái.

Hô Diên Vân nhìn bóng lưng của Đoàn Tân Nghênh một lần cuối cùng, rồi cùng Lưu Tân Vũ rảo bước tiến về phía trước.

Mãi đến lúc đã đi rất xa rất xa, họ đột nhiên nghe thấy, có người đang òa khóc.

Image