HIỆN TRƯỜNG ÁN MẠNG SỐ 2
Ít nhất, đó là cách Decker đặt tên cho chỗ này trong đầu.
Đây từng là một cơ sở sửa chữa ô tô. Một nơi không ai ngờ là sẽ xảy ra vụ giết người. Nhưng ngẫm lại, hầu hết những thứ liên quan đến giết người đều mang tính chất bất ngờ.
Anh và Lassiter xuống khỏi xe của cô, một chiếc Prius bốn cửa màu xanh nhạt không có nhiều khoảng trống để chân, ít nhất đối với một người to cao như Decker. Đây là xe riêng của cô. Sở cảnh sát không có khoản ngân sách mua ô tô cho các thanh tra, cô kể với anh khi lái xe đến.
Decker nói, “Cho cô hay, tôi đã nhìn thấy ít nhất sáu vụ mua bán ma túy trên đường đến đây.”
“Bảy đấy,” Lassiter trả lời. “Anh hẳn đã bỏ qua bà mẹ ‘soccer mom” 1 với đứa bé gái ngồi ở ghế sau. Bà mẹ hẳn sẽ nhận liều của mình từ tay ma cô ở chỗ tín hiệu đèn giao thông cuối cùng trước khi đưa con mình đến nhà trẻ.”
1 Soccer mom chỉ những người mẹ thuộc tầng lớp trung lưu, dành toàn bộ thời gian rảnh để đưa đón, đốc thúc con cai tham gia các hoạt động thể thao, nghệ thuật ngoại khóa.
“Cô cứ thế mà lái xe qua à?” Decker nói.
“Nếu tôi cố gắng bắt mọi giao dịch mua bán ma túy mà tôi thấy, tôi sẽ chẳng còn thời gian để ăn, ngủ hoặc tắm rửa nữa. Tôi tình cờ quen người phụ nữ đó. Giờ cô ta chưa hít đâu. Cô ta sẽ hưởng thụ sau, tại nhà mình, khi ‘đấng lang quân’ có mặt. Anh ta sẽ chăm sóc cho cô nàng và đứa con gái.”
“Loại ma túy nào phổ biến ở đây?”
“Trước đây là OxyContin còn sau đó là fentanyl. Giờ heroin được ưa chuộng hơn mặc dù fentanyl phê hơn nhiều.”
“Hẳn phải ảnh hưởng đến tỉ lệ tội phạm ở đây.”
“Dân ở đây đột nhập nhà hàng xóm, bán các món đồ trộm được để lấy tiền mặt cung phụng thói nghiện ngập của mình. Con cái trộm cắp tiền từ tài khoản ngân hàng của mẹ cũng vì thế. Bà ăn cắp tiền từ heo đất của cháu. Toàn là những hành động suy dồi cả và xảy ra hằng ngày.”
“Heroin phổ biến vì cô có thể mua một gram với giá khoảng năm mươi dollars và sẽ phê lâu hơn rất nhiều so với fentanyl, hoặc OxyContin, loại có giá vỉa hè vào khoảng, bao nhiêu nhỉ, 80 dollars một viên?”
“Lạy Chúa, anh không cần phải xuống phố đâu. Bọn ma cô sẽ giao ngay đến tận cửa nhà như đặt giao bánh pizza ấy. Hoặc người ta sẽ mua chúng ở hiệu thuốc hoặc từ tay thủ lĩnh đội Hướng đạo sinh địa phương. Không thì đến mua từ một trong những đường dây ma túy trong khu vực. Người ta nghiền nát và hít, hoặc tiêm chích. Có người thậm chí còn nhai miếng dán fentanyl thay vì dán chúng lên da để phê hơn.”
“Có thể dấu vết phát hiện được trên xác chết là một miếng dán fentanyl.”
Cô gật đầu. “Có thể lắm. Tỉ lệ sốc quá liều của chúng tôi tăng gần 70% so với năm ngoái. Mười vụ gần đây nhất mà chúng tôi điều tra đến từ những người trên 65 tuổi. Một số người đã gọi nơi đây là ‘Vành đai gỉ sét dành cho người nghỉ hưu’ (Rush Belt Retirement) 1 .”
1. Rush Belt ám chỉ các thành phố công nghiệp giờ trở nên tiêu điều với các nhà máy bị bỏ hoang, gỉ sét ngoài không khí.
“Tôi thôi làm cảnh sát ở Ohio trước khi cuộc khủng hoảng ma túy thực sự bắt đầu. Nhưng ngay cả hồi đó chúng tôi cũng gọi nó là buổi bình minh của những thây ma.”
“Đó là lí do tại sao tất cả chúng tôi đều mang theo thuốc Narcan bên mình.”
“Để cấp cứu những người sốc thuốc?”
Lassiter gật đầu. “Và thị trấn đã ban hành luật Người Samaritan nhân hậu 2 , vì vậy anh sẽ không gặp rắc rối nếu anh trình báo một vụ phê quá liều, ngay cả khi anh có thể cũng đang sử dụng ma túy. Người phụ nữ chúng ta vừa đi qua ấy. Chồng cô ta giữ một bộ Narcan ở nhà. Trại cai nghiện trong thị trấn bắt đầu phân phát chúng. Một số người cho rằng đấy là hành vi khuyến khích nghiện ngập. Còn tôi nghĩ rằng, cho đến khi chúng ta tìn ra được giải pháp, thì tốt hơn hết nên cứ bảo toàn tính mạng cho mọi người trước đã. Ở đây có cả một đạo quân nghiện ngập và một trung tâm cai nghiện chỉ có hai mươi giường. Anh xem thấy hợp lí chỗ nào không? Tôi nghĩ rằng thị trấn đang phát ngán với tình trạng này. Họ không muốn chi chỗ tiền thuế mà họ không có, cho những người mà họ cho là bất cần đời. Nhắc đến trung tâm điều trị methadone là người ta sẽ nghĩ đó là nơi giúp bọn nghiện dễ phê pha hơn chứ không phải thứ thuốc dùng để điều trị chứng nghiện đó. Họ không muốn sống chung với ‘mấy người’ này, mà không chấp nhận sự thật rằng ‘mấy người’ đó thường là thành viên trong gia đình mình. Vậy nên, một số người thẳng thừng tuyên bố cứ để cho mấy người đó chết quách đi là tốt nhất.”
2. Luật Người Samaritan nhân hậu (Good Samaritan laws) là luật giảm thiểu trách nhiệm pháp lí của những ai giúp đỡ người bị thương hoặc bị bệnh, tuy không giúp tránh khỏi bị kiện, nhưng sẽ giúp giảm trách nhiệm của sơ cứu viên một cách đáng kể. Luật này được soạn ra nhằm giúp những người xung quanh bớt do dự trong việc giúp đỡ nạn nhân hơn (vì sợ bị kiện, sợ gây ra thương tổn hoặc cái chết một cách không cố ý). Tại Mỹ và Canada, luật này khác nhau ở từng bang/tỉnh.
“Nhưng cô thì không nghĩ vậy, đúng không?”
“Gần đến nhà tôi rồi, Decker. Mà câu trả lời là không, tôi không muốn một mạng người cứ thế mà ‘chết quách’ đi.”
“Còn gia đình cô thì sao?” Anh hỏi.
“Đừng nhắc đến nữa,” cô trả lời cộc lốc.
Khi họ đến cửa cơ sở sửa chữa, Decker nói, “Theo tôi hiểu, cô theo học lớp giáo lí của bà Martin, tức là cô lớn lên ở đây?”
“Ừ. Dù tôi đi học Đại học ở Philly. Bằng tư pháp hình sự ở trường Temple. Sau đó tôi trở lại đây, gia nhập lực lượng cảnh sát, làm cảnh sát tuần tra trong bốn năm, vượt qua kì thi, trở thành trung sĩ và sau đó thăng lên chức thanh tra.”
“Cô thăng tiến khá nhanh đó.”
“Tôi đã cắm đầu cắm cổ làm việc mà.”
“Tôi tin là thế, hẳn cô đã phải làm việc rất chăm chỉ trong khi những gã đàn ông thì không cần cố gắng đến thế.”
“Thâm thúy đấy, Decker.”
“Cô đã đóng cửa cơ sở sửa chữa này sau khi vụ án xảy ra, hay nó vốn đóng cửa sẵn rồi?”
“Anh chàng điều hành trúng xổ số tiểu bang được khoảng sáu trăm nghìn dollars và chuồn khỏi đây ngay tức khắc.”
“Cô có chìa khóa không?”
Cô rút chìa từ trong túi ra và mở khóa cửa trước.
Bên trong là một quầy tiếp tân nhỏ, và xa hơn nữa, qua một bức tường kính bị ngăn cách bởi một cánh cửa, Decker có thể nhìn thấy ba khoang sửa chữa.
“Được rồi, hãy kể lại với tôi từng chuyện một.’
“Chúng tôi nhận được cuộc gọi thông báo về khả năng xảy ra một vụ đột nhập. Lực lượng cảnh phục tiếp nhận cuộc gọi. Họ đã tìm thấy các thi thể.”
“Ai đã gọi đến?”
“Nặc danh. Chúng tôi đã cố gắng lần theo dấu vết nhưng không tìm được gì.”
“Thế thì thật bất thường, bởi vì hầu hết mọi người không dùng điện thoại có chức năng chặn theo vết. Cô đã tìm thấy xác ở đâu?”
Cô dẫn anh vào khu vực sửa chữa.
“Nạn nhân số một được tìm thấy tại khu vực kiểm tra gầm xe của khoang sửa chữa này.” Cô chỉ xuống khu vực ấy.
“Nguyên nhâ tử vong?”
“Một vết thương do súng bắn vào đầu đã kết liễu anh ta.”
“Danh tính nạn nhân?”
“Michael Swanson. Một anh chàng da đen, chừng ba mươi tuổi. Một tay phân phối ma túy đường phố xoàn xĩnh. Bắt đầu ‘sự nghiệp’ của mình ngay từ khi mới học xong trung học. Hắn trước đây từng bị bắt vì một số tội lặt vặt. Đã hai lần phải vào trại tạm giam địa phương. Nhưng không phạm tội nghiêm trọng nào. Nơi ở cuối cùng của hắn chúng tôi ghi nhận là một căn hộ ở ngoại ô thị trấn. Khu vực có giá thuê rẻ mạt.”
“Còn cái xác thứ hai?”
Cô dẫn anh đến một chiếc máy dùng để nâng khối động cơ ra khỏi xe.
“Anh ta bị quấn bởi dây xích và treo trên cái này.”
“Nguyên nhân tử vong?”
“Giống Swanson. Nhưng anh ta có một vết khắc trên trán.”
“Vết khắc như thế nào?”
“Anh chuẩn bị tinh thần chưa?”
“Tôi nghĩ là rồi.”
“Hình một ngọn lửa, nhưng lộn ngược.”
“Một ngọn đuốc đúng không? Đó là biểu tượng của tử thần trong Thần thoại Hi Lạp, thần Thanatos.”
Lassiter há hốc mồm. “Sao anh biết được điều đó?”
“Tôi từng đọc được trong sách. Có hình ảnh minh họa. Anh ta là ai?”
“Bradley Costa. Da trắng, ba mươi lăm tuổi. Mới chuyển đến gần đây. Làm việc tại Ngân hàng Quốc gia Thị trấn Baron. Chức phó chủ tích cấp cao.”
“Mới ba mươi tuổi mà làm chức lớn đấy.”
“Anh ta xuất thân từ Phố Wall và dạn dày kinh nghiệm. Hiếm có khó tìm ở cái thị trấn này lắm. Anh ta được mô tả là một người dám nghĩ dám làm.”
“Có mối liên hệ nào với Swanson không?”
“Chúng tôi không kết luận được. Anh ta có thể từng là khách hàng của Swanson. Dân ngân hàng dùng ma túy cũng đâu có gì lạ. Xét đến nghề nghiệp của Costa, chúng tôi đã suy xét đến khả năng cả hai có dính líu đến việc rửa tiền hoặc trò ‘phù phép’ tài chính nào đó. Nhưng chúng tôi cũng không tìm được manh mối nào khi điều tra theo hướng đó. Và tôi không nghĩ rằng Swanson kiếm được nhiều đến mức cần phải đi rửa tiền.”
“Vậy mà cả hai lại cùng bỏ mạng ở cùng một chỗ này,” Decker nói, nhìn không gian xung quanh. “Họ đến đây như thế nào?”
“Chúng tôi không biết. Như chúng tôi được biết thì Costa không có gia đình thân thích, nhưng sếp của anh ta tại ngân hàng đã báo cáo về vụ mất tích của anh ta. Nhưng không ai báo cáo rằng Swanson mất tích. Tôi đoán hắn là kẻ thay đổi xoành xoạch các mối giao du do phải trốn trán nhiều người. Chắc chắn hắn là kẻ sống ngoài luồng.”
Decker sửa lại: “ Đã từng sống ngoài luồng.”
“Đúng vậy.”
“Có dấu vết nào dò được không?”
“Không có vân tay. Không có vỏ đạn. Không có điếu thuốc nào bỏ lại với DNA trên đó. Chỉ có máu của các nạn nhân.”
“Và có chắc chắn rằng cả hai đã bị giết ở đây?”
“Các vết máu khẳng định điều đó. Bác sĩ pháp y nói rằng lượng máu thừa đủ để chứng minh vụ nổ súng vag đổ máu xảy ra ở đây.”
“Có phải là cùng tay bác sĩ tôi đã gặp hôm nay không?”
“Đúng rồi, Charlie Duncan. Sao thế?”
Decker không trả lời.
Cô nói, “Anh nghĩ sao mà nói ông ta nên đi học thêm, hay dừng hẳn công việc khám nghiệm tử thi? Anh cho rằng ông ta đã xác định thời điểm tử vong không chính xác hay sao?”
“Tôi biết rằng ông ta đã bỏ qua hai điểm mâu thuẫn lớn.” Anh quay sang cô. “Nhưng mà cô và cộng sự của cô cũng bỏ lỡ chúng.”
“Chẳng hạn như?” Cô hỏi một cách cẩn trọng.
“Một thi thể nằm dưới tầng hầm đã chết hơn hai mươi bốn tiếng và ở trạng thái căng cứng hoàn toàn sẽ không chỉ bị một vài con ruồi xanh bu lấy và một vài quả trứng chưa nở trên da. Bọn nhặng có thể xác định vị trí xác chết và bay đến trong vòng vài phút sau khi chết. Như tôi quan sát thì cái xác treo trên gác không có ruồi bâu. Cái ở tầng hầm chỉ có vài con. Mỗi con nhặng có thể đẻ hơn hai trăm trứng, và những quả trứng đó sẽ nở trong vòng tám đến hai mươi bốn giờ để trở thành giòi giai đoạn đầu. Đó là ý của tôi khi tôi nói với viên cảnh sát xuất hiện đầu tiên ở hiện trường rằng những gì tôi đã quan sát được là rất vô lí xét về mặt pháp y. Một cái xác cứng ngắt chỉ có rất ít côn trùng xâm nhập và không có một quả trứng đã nở nào. Bác sĩ pháp y của cô đáng ra phải nhận thấy điều đó ngay từ đầu. Nhưng ông ta chỉ tập trung vào sự căng cứng của cái xác mà bỏ qua phần côn trùng, không để ý đến sự phân hủy và nhiệt độ cơ thể. Và ông ta cho rằng máy móc của mình bị hỏng nên không đo được chính xác nhiệt độ cái xác thay vì nghiên cứu sâu hơn để xác định xem tại sao cái xác lại lạnh đến vậy, cụ thể là dưới mức nhiệt độ môi trường tại hiện trường. Một bác sĩ pháp y có năng lực phải có khả năng nhìn nhận tổng thể. Mọi thứ đều có tác động lẫn nhau. Nếu không ông ta sẽ làm hỏng việc và kẻ xấu có thể trốn thoát.”
Lassiter có vẻ sửng sốt trước bình luận của anh. “Đ...được rồi,” cô nói chậm rãi. “Tôi hiểu ý anh. Nhưng các thi thể được tìm thấy trong nhà. Điều đó có gây ảnh hưởng đến lũ ruồi không?”
“Có thể. Nhưng bọn ruồi bay vào cả những nơi cô không ngờ đến nhất. Ở đây chúng ta có một ngôi nhà trống không với một tầng hầm cũ kĩ có lẽ đầy những vết nứt và lỗ hổng. Tin tôi đi, chúng sẽ đẻ trứng lên đó nếu thi thể nằm đó trong hai mươi giờ hoặc lâu hơn.”
“Điểm mâu thuẫn thứ hai là gì?”
“Sự tụ máu trong thi thể, hay còn gọi là Vết hoen tử thi 1 . Một khi tim ngừng bơm máu và quá trình phân hủy bên trong cơ thể bắt đầu diễn ra, sự thẩm thấu của thành mạch máu tăng cao dẫn đến máu chỉ còng chịu sự ảnh hưởng của trọng lực và hướng đến vị trí thấp nhất. Với một người bị treo cổ, anh ta sẽ bị tụ máu ở đầu ngón tay, dái tay và bàn chân. Anh ta thậm chí có thể có hiện tượng dương vật cương cứng dau khi chết.”
1 Vết hoen tử thi (tiếng Latinh: livor mortis, tiếng Anh: postmortem lividity, hypostasis, suggillation) là một dấu hiệu của sự chết. Đó kà khi máu tuk lại ở phần dưới cơ thể và làm màu da biến thành màu đỏ hơi tía. Nguyên nhân là khi tim ngừng đập và máu ngừng tuần hoàn, các hồng cầu nặng sẽ chìm xuống xuyên qua huyết tương dưới tác động của trọng lực.
“Cái gì? Dương vật cương cứng sau khi chết?”
“Vì khi chết trong tình trạng đứng thẳng, máu cũng đọng lại ở phần hạ bộ. Giống như một quả bóng chứa đầy nước. Tim không còn lưu thông máu nữa, vì vậy máu mà tụ lại điểm nào là sẽ chết gí ở điểm đó luôn. Nhưng trong nhà xác khi tôi kiểm tra thi thể của người đàn ông bị treo cổ, có vết ố trên lưng anh ta. Điều đó có nghĩa là anh ta không chết vì bị treo cổ và bỏ ở đó trong hai mươi giờ.”
“Vậy anh ta có thể đã bị giết ở nơi khác và được đưa về căn nhà đó?”
Decker gật đầu. “Tay bác sĩ pháp y của cô đã không đề cập đến bất cứ điều gì về sự mâu thuẫn của hiện tượng tụ máu. Hoặc ông ta không biết, hoặc ông ta nói trắng ra là không làm được việc.”
“Tôi sẽ phải quay lại và làm việc với ông ta.”
“Chúc may mắn. Vậy, tại sao họ bị giết tại đây?”
“Đây là một nơi bị bỏ hoang. Ở đây có các hầm kiểm tra gầm xe. Có cả thiết bị để treo cổ ai đó.”
“Tôi thực ra đang nghĩ về một câu hỏi mang tính tổng quát hơn.”
“Gì thế?”
“Tại sao lại là Thị trấn Baron?”