Sa Đọa

Lượt đọc: 15667 | 6 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 7

SÁNG HÔM SAU, DECKER vừa xỏ giày xong thì điện thoại reo.

Đó là Thanhh tra Green.

“Có chuyện gì thế?” Decker hỏi.

“Ừ?”

“Anh nói đúng. Không phải máu người.”

“Chúng tôi sẽ gặp anh sau nữa giờ.”

Chừng ba mươi lăm phút sau Decker đã nhìn chăm chú xuống hai tử thi lấy ra từ ngôi nhà đang được đặt trên hai chiếc bàn kim loại. Cả hai đều đã được khám nghiệm pháp y. Những chiếc kim ghim theo đường rạch chữ Y trông như những đường dây kéo khổng lồ trên ngực của hai người họ.

Jamison với vẻ mệt mỏi ở bên phải anh, còn Thanh tra Green với đôi mắt sắc lạnh thì ở phía bên trái. Bác sĩ pháp y ở beeh kia bàn. Thanh tra Lassiter vẫn chưa xuất hiện.

“Anh chắc đó không phải máu người chứ?” Decker hỏi.

Bác sĩ pháp y một người đàn ông thấp bé, đầu hói, bụng phệ với một bộ râu bạc dày được cắt tỉa gọn gàng, gật đầu.

“Đã kiểm tra vào đêm qua, hay chính xác hơn là sáng nay, trong khi tôi đang làm xét nghiệm mấy cái tử thi này.” Ông ta ngáp dài. “Một phép thử đơn giản. Thuốc thử đặc hiệu cho thấy không có máu người trong hỗn hợp này. Nhưng chắc chắn hỗn hợp này là máu. Rất có thể là máu của một con vật nào đó chứ không phải máu nhân tạo. Tôi sẽ thực hiện thêm một số phép thử để xác định chính xác thứ đang ở trước mắt chúng ta là gì.”

Green nói, “Vậy là ai đó đã xối cả xô đầy thứ được tạm cho là máu động vật phía dưới người đàn ông bị treo cổ trong phòng khách.”

“Anh ta chết do treo cổ à?” Decker hỏi.

Vị bác sĩ pháp y gật đầu. “Tất cả các dấu hiệu đều gợi ý như vậy. Có vết thắt trên cổ, cũng như sự đứt vỡ mao mạch ở mắt.”

Decker nói một cách lơ đễnh: “Và xuất huyết trong lòng trắng võng mạc.”

Nhận xét này khiến Green ném ra một ánh nhìn sắc lẹm.

Với sự trợ giúp của viên bác sĩ, Decker lật nghiêng một cái xác. Ann nhìn kỹ vào lưng thi thể. “Đây là anh chàng bị treo cổ à?”

“Đúng vậy,” Green nói.

Decker đặt thi thể xuống và nhìn vào bàn chân, đôi tai, đôi tay và hang của người đàn ông.

Anh cau mày.

“Cái gì vậy, Decker?” Jamison nói.

Phớt lờ câu hỏi của cô, Decker nói, “Tay anh ta không bị trói. Nhưng không có dấu hiệu của vết thương do chống cự. Một người bị treo cổ chắc chắn sẽ chống cự. Thêm nữa là anh chàng này nhìn khá cao lớn và khỏe khoắn.”

Tay bác sĩ chỉ vào một điểm phía sau đầu người chết. “Có vết tụ máu ở đây. Vết thương do vật tù ở đầu gây ra. Tôi nghĩ ahh ta đã bị đánh gục và rồi bị treo lên. Hung thủ không cần trói ahh ta lại.”

“Và cái này nữa?” Decker hỏi, khi anh nhìn qua thi thể thứ hai, cũng lật hó sang bên. “Có vết bọt trên môi người này. Thông thường, dấu hiệu đó có thể đến từ chết vì đuối nước. Hoặc do một số loại chất độc gây ra.”

“Chúng tôi đang tiến hành khám nghiệm độc tố,” viên bác sĩ cho biết thêm, “nhưng không có nước trong phổi của người này, do đó có thể loại trừ nguyên nhân chết đuối. Có thể là sử dụng chất kích thích quá liều. Thề với Chúa là người chết vì sốc thuốc ở khu vực này nhiều như nấm sau mưa. Tủ đông ở đây chứa được hai mươi cái xác. Trước đây vậy là dư dùng.Không bao giờ bị kín chỗ cả. Sau này, ma túy tràn lan khắp nơi và thành phố phải mua thêm một xe kéo trữ đông vì quá tải. Chúng tôi phải để nó ngoài bãi đậu xe. Bây giờ lúc nào nó cũng đầy ắp. Tôi không tài nào khám nghiệm hết tất cả các tử thi được. Chả có thời gian luôn. Nếu cái xác được đưa đến với một cây kim lòi ra khỏi cánh tay, thì tôi cứ thế mà mặc định nguyên nhân cái chết là do sốc thuốc.”

Decker sửng sốt nhìn ông ta trongg giây, nhưng có vẻ tay bác sĩ không nhận ra. Sau đó, Decker đặt cơ thể nằm xuống và nói, “Nhưng vẫn không giải thích được trường hợp thi thể bị treo cổ này. Hay chỗ máu đó.”

“Đúng vậy,” Green đồng ý.

Cánh cửa phòng mở ra, Lassiter bước vào, vẫn mặc bộ quần áo cô ta đã mặc tối hôm trước. Có vẻ như cô ta đã không về nhà.

Green nói, “Donna, đáng ra cô nên tranh thủ chợp mắt chút đi.”

Lassiter không nhìn anh ta. Cô ta nhìn chằm chằm vào Decker và Jamison.

“Tôi cứ tưởng chúng ta đã nhất trí rằng…”

Green quay sang tay bác sĩ. “Vậy đấy, chúng ta chắc xác định được đây là máu động vật rồi. Chuyện đó nói lên điều gì?”

Tay bác sĩ nhún vai. “Tôi chỉ tìm hiểu nguyên nhân dẫn đến cái chết. Anh mới là người điều tra.” Ông ta nhìn Decker. “Tôi không phải là nhà bệnh lý học pháp y. Mấy chuyên gia trong lĩnh vực này hiếm có khó tìm lắm mà lại còn đòi trả công cao nữa,” ông ta cười gằn. “Một thị trấn cỡ này sao mà mời được một chuyên gia như vậy. Tôi chỉ là một bác sĩ nghỉ hưu bán thời gian ở địa phương, nghiên cứu đường tiết niệu. Tôi làm công việc này bán thời gian. Nhưng chính quyền bang quy định phải học qua một khóa bắt buộc. Rồi còn phải học tiếp những khóa nâng cao nữa.”

“Như hiện giờ cần phải học thêm thật nhiều nữa đấy,” Decker nói, khiến tay bác sĩ lập tức cau mày.

Decker quay sang Green. “Chỗ máu đó, có khi nào mang tính tượng trưng không? Một dạng thông điệp? Hay một phần của nghi lễ?”

Green nói: “Tôi cho rằng hiện chúng ta chưa thể trả lời mấy câu hỏi đó được.”

Lassiter đóng cửa lại sau lưng và tiến lại gần chiếc bàn, đến đứng sau lưng Decker. Anh dường như không để ý khi cô ta đến gần.

“Còn danh tính những người này?” Anh hỏi.

Green cho biết: “Chúng tôi đã kiểm tra dấu vân tay của cả hai người trên hệ thống nhậ dạng dấu vân tay tự động AFIS. Chưa thu được kết quả nào. Tôi biết hệ thống AFIS không hoàn hảo, nhưng nếu chúng là tội phạm thì những tên này chưa từng bị bắt.”

“Hãy kiểm tra thử trên các hệ cơ sở dữ liệu khác.” Decker nói. “Đây có thể là những công dân đag được thẩm tra lí lịch để tìm việc làm hay tương tự vậy.”

“Chúng tôi đang cho kiểm tra rồi,” Lassiter nói.

Decker quay lại và thấy cô ta đứng ngay sau anh.

Dù đang đi giày cao gót, nhưng giữa hai người tồn tại sự chênh lệch chiều cao đến hơn a mươi phân. Anh nhìn xuống trong khi cô ta phải ngước lên.

“Tốt,” anh nói thêm trước khi quay lại nhìn mấy thi thể một lần nữa. “Tôi hiểu rằng không ai trong số những người này có bất kì mối liên hệ nào với ngôi nhà đúng không? Không sở hữu chúng?”

“Làm sao anh biết?” Lassiter thốt lên.

Decker nói: “Nếu có, hẳn cô đã xác định được danh tính họ rồi. Nhưng chủ sở hữu ngôi nhà đó là ai?”

“Ngân hàng,” Green trả lời. “Nó đã bị tịch thu. Các chủ sở hữu trước đó đã vỡ nợ và rời thị trấn gần một năm trước. Nơi này về cơ bản đã bị bỏ hoang kể từ đó.”

Decker nói, “Nhưng ngôi nhà vẫn có điện, nếu không máu sẽ không thể làm chập dây đèn và bắt lửa. Tại sao vẫn có điện sau ngần ấy thời gian?”

“Chà, ở khu này hay có những kẻ cư trú bất hợp pháp đấy.” Green nói, “Chúng đột nhập vào những ngôi nhà bỏ hoang và ăn dầm nằm dề trong nhiều tuần hoặc nhiều tháng, và lén lút sử dụng nguồn điện. Đôi khi các ngân hàng cũng cho thuê các ngôi nhà này để kiếm tiền trong khi cố rao bán chúng. Họ cần điện cho mục đích đó.”

“Căn nhà đó có cho ai thuê không?” Lassiter hỏi.

“Vẫn đang kiểm tra, nhưng tôi không nghĩ vậy.”

Decker nói, “Cả khu phố trông khá trống trải. Không có chiếc ô tô nào đậu trên đường.”

“Chuyện thường ngày ở huyện mà,” Green nói, “Khoảng một nửa dân số Thị trấn Barron đã bỏ xứ mà đi. Vào thời kì huy hoàng của chúng tôi, khi tất cả các mỏ, công xưởng và nhà máy đều hoạt động, số người sống ở đây nhiều gần gấp đôi so với bây giờ. Nhiều gần bằng số dân cư hiện nay của thành phố Erie 1 . Nhưng đó là chuyện của quá khứ rồi.”

1. Một thành phố ở Pennsylvania, có số dân cư được ghi nhận trong năm 2019 ước tính vào khoảng 95,500 người.

Decker nói, “Vấn đề là, sẽ không có nhiều người có thể giúp chúng ta tìm hiểu về những gì đã xảy ra tại ngôi nhà đó.”

Green nói, “Chỉ có ba ngôi nhà trên con phố đó có người sống. Tôi và Donna, mỗi người đến bắt chuyện một người, nhưng họ không nhìn thấy hay nghe thấy gì. Và cho đến trước đêm qua, họ cũng không thấy hoạt động gì tại ngôi nhà đó.”

“Không có gì hết?” Decker hỏi.

“Theo họ thì không,” Green trả lời.

“Liệu có thể có ai trong số đó liên quan đến vụ này không?” Jamison hỏi.

Lassiter trả lời. “Alice Martin là một phụ nữ lớn tuổi đã sống cả đời ở Thị trấn Barron. Tôi biết rõ bà ta vì bà là giáo viên lớp giáo lý cuối tuần của tôi. Ngôi nhà thứ hai thuộc sở hữu của một cụ ông ngồi xe lăn tên là Fred Ross. Ngôi nhà cuối cùng là nơi gần hiện trường vụ án nhất, nhưng người đàn ông sống ở đó, Dan Bond, bị mù. Tôi đã nói chuyện với Bond, và cộng sự của tôi đã nói chuyện với bà Martin. Tôi nghĩ rằng chúng ta có thể an tâm loại trừ từng người trong số họ khỏi diện tình nghi.”

Decker quay lại nhìn cô ta. “Tại sao vậy?”

Lassiter chớp mắt. “Anh không nghĩ đó là chuyện quá hiển nhiên rồi hay sao?”

Decker liếc nhìn Green. “Trong một vụ điều tra án mạng có một số chuyện rành rành ra đấy. Nhưng việc loại bỏ ai đó khỏi danh sách nghi phạm chỉ sau một lần tiếp xúc hoặc dựa trên một giả định không nằm trong số đó.”

Deckẻ thấy khuôn mặt Lassiter đỏ bừng và các đường nét của cô ta nhăn nhúm lại, nhưng anh vẫn tiếp tục.

Anh nói thêm, “Vậy là, Dan Bond và Alice Martin đã được thẩm vấn Tại sao cô vẫn chưa nói chuyện với Fred Ross?”

Green nói: “Lúc đó oog ta không có nhà. Dẫu vậy, chúng tôi cũng sẽ thẩm vấn ông ta.”

“Có biết vì sao một trog những bộ đồng phục của các anh lại xuất hiện trên người gã đã chết đó không?” Decker hỏi.

“Không. Tất cả đồng phục đều còn nguyên, theo như chúng tôi kiểm tra.”

“Vậy bộ đồng phục đó từ đâu ra?” Jamison nói.

“Chúng tôi đang kiểm tra mọi chuyện,” Lassiter xen vào, hầu như không thể kiềm chế được cơn tức giận của mình. “Đâu phải cứ muốn là lấy được bộ đồng phục đâu, cô biết đấy.”

Decker phớt lờ điều này và chỉ vào một chỗ trên vai của người đàn ông được tìm thấy trong tầng hầm. “Cái gì thế?”

Tay bác sĩ cho biết thêm, “Tôi đã ghi nhận điểm đó trong áo cáo của mình. Có lẽ có một vật đã được dán vào đây và sau đó được gỡ ra.”

“Anh đoán ra là vật gì không?”

“Có rất nhiều khả năng. Một miếng dán giảm đau. Hoặc một miếng dán nicotine.”

“Người này có hút thuốc à?” Jamison hỏi.

“Phổi của anh ta bị tổn thương do hút thuốc, nên đúng vậy. Tôi ước tính rằng anh ta chưa đến bốn mươi tuổi, vậy nên nếu anh chàng ngừng hút thuốc thì lá phổi này có cơ hội phục hồi cao.”

Green nói: “Nhưng coi bộ việc đó giờ cũng không còn nghĩa lý gì nữa.”

Viên bác sĩ nói tiếp, “Xét nghiệm độc tố sẽ cho thấy thành phần có trong vật dán lên người, nếu đó là một miếng dán y tế. Nhưng đấy là nếu dược liệu còn trong người. Trong trường hợp miếng dán được gỡ ra từ trước quá lâu, dược liệu có khi đã hòa tan hoàn toàn vào trong cơ thể anh ta rồi.”

Decker ngó cơ thể người đàn ông và hỏi, “Rồi, đến câu hỏi quan trọng đây: Anh đã xác định được thời điểm tử vong chưa?”

Viên bác sĩ cho biết, “Khi tôi đến căn nhà đó, tứ chi họ đều đã cứng đờ, do đó tử thi đang ở trạng thái căng cứng. Tôi đoán rằng có thể họ đã chết khoảng hai mươi giờ hoặc lâu hơn, hoặc từ tám đời nào rồi, vì hai cái xác có thể đã đang thoát khỏi tình trạng căng cứng vào thời điểm đó. Tôi sẽ nghiên cứu thêm.”

“Anh đã đo nhiệt độ cơ thể chưa?”

Viên bác sĩ nói với giọng khó chịu, “Hẳn thiết bị của tôi đã bị lỗi. Thông số nó cho ra kì cục lắm.”

“Thực sự, thực sự rất thấp đúng không?”

Ông ta ra vẻ ngạc nhiên. “Đúng vậy, sao anh biết điều đó?”

“Vậy nên, ngay cả khi không tính đến nhiệt độ cơ thể, hai mươi giờ hoặc thậm chí lâu hơn nữa là kết luận cuối cùng của anh? Anh chắc chắn chứ?”

Viên bác sĩ tỏ vẻ phẫn nộ khi thấy Decker dường như đang đặt nghi vấn với kết luận của mình. Ông ta đáp trả nhát gừng, “Đúng vậy. Vậy đó, cả hai đã chết ít nhất hai mươi tiếng. Nhưng sao?”

“Và anh có chắc họ không bị di chuyển sau khi chết?”

Viên bác sĩ nhìn các thi thể rồi quay lại nhìn Decker.

“Ừ, ý tôi là, tôi khá chắc, tại sao anh hỏi vậy?”

“Tôi nghĩ rằng anh nên đi học thêm mấy lớp pháp y chứ học lớp căn bản thôi là chưa đủ, hoặc tốt hơn hết, hãy thư một công việc khác không liên quan đến việc khám nghiệm tử thi.”

Ông ta nổi giận. “Mày nói cái gì thế?”

“Tôi nghĩ rằng ý tứ mình khá rõ ràng.” Decker quay sang Green. “Thế chúng ta tiếp tục tiến hành cuộc điều tra này nhé? Phối hợp điều tra?”

Green tò mò nhìn anh một lúc và nói, “Anh phải liên tục cập nhật cho chúng tôi mọi thông tin. Không có ngoại lệ.”

“Đồng ý,” Decker nhanh chóng nói.

“Thành thật đi, anh muốn làm việc như thế nào?” Green hỏi.

“Có rất nhiều việc cần giải quyết, vì vậy tôi cho rằng ta nên chia đội hai người.” Decker trả lời, “Làm như vậy, mỗi đội có thể lo hiện trường một vụ án.”

Lasiter xen vào, “Tốt, tôi sẽ đi với anh còn cộng sự của anh có thể đi với Marty.”

Jamison có vẻ ngạc nhiên. “Tại sao vậy? Hai bên có đội hình riêng của mình rồi mà.”

“Bởi vì nếu lập đội như vậy, chúng ta sẽ có thể kiểm tra và được cập nhật từ cả hai nhóm điều tra,” Lassiter nói. “Sẽ không cần có bất kì báo cáo dài dòng lê thê nào hay giải thích dông dài. Tiết kiệm thời gian và đỡ mất công cho tất cả mọi người.”

“Tôi thấy không vấn đề gì,” Decker nói một cách lơ đễnh, khiến Jamison lườm anh.

Khi họ rời nhà xác, Jamison kéo Lassiter sang một bên.

“Tôi chỉ muốn nói thêm là, cộng sự của tôi hơi khó cộng tác.”

“Tin tôi đi, tôi nhìn là thấy rồi,” Lassiter trả lời.

“Không, tôi tin là cô chưa thấy hết đâu.

“Chà, Marty cũng không dễ hợp tác. Nhưng chúng ta là những người phụ nữ đang làm việc trong lĩnh vực của phái mạnh, đúng chứ? Chúng ta rồi sẽ tìm ra cách thôi.”

Lời nhận xét không ngờ đến này khiến Jamison nở một nụ cười. “Đó là điều đầu tiên cô nói mà tôi có chung quan điểm đấy.”

“Hãy hi vọng rằng sẽ có nhiều điều như vậy hơn nữa trong tương lai.”

« Lùi
Tiến »