"TÔI KHÔNG QUEN GÃ NÀY,” viên cảnh sát lớn tuổi nói. Trên đường đến hiện trường ông ta đã tự giới thiệu với Decker và Jamison rằng mình là Sĩ quan Will Curry. Cộng sự của ông ta cũng lắc đầu. Mọi người đang nhìn xuống xác người đàn ông mặc cảnh phục nằm dài trên sàn tầng hầm. Cả hai viên cảnh sát đã nhìn thấy thi thể ở trên lầu, và đều không nhận diện được người này.
Curry chỉ vào ngực của người đàn ông. “Đây không có bảng tên. Tất cả chúng tôi đều đeo một chiếc.”
“Có khi anh chưa gặp qua người này,” Decker hỏi. “Ý tôi là, nhân sự lực lượng cảnh sát ở khu vực này hẳn cũng đông lắm chứ?”
Curry ngẫm nghĩ một lúc. “Tôi không biết hết mọi sĩ quan mặc cảnh phục, nhưng tôi cũng quen biết khá nhiều người trong số họ.”
Decker nói, “Không có súng lục trng bao da của anh ta.”
Curry gật đầu. “Đúng vậy, tôi thấy rồi. Và cũng không có bộ đàm. Nghe này, tôi cần gọi đội khác. Đội điều tra án mạng sẽ tiếp quản vụ này. Donny, chúng ta cần mắc băng phong tỏa vòng ngoài hiện trường. Và đừng để bất kì ai đến gần nơi này.”
Donny rời đi để thực hiện nhiệm vụ trong khi Curry rút điện thoại ra, bước tới một góc xa của tầng hầm và gọi điện.
Decker quỳ xuống quan sát thi thể.
Jamison nhìn qua bờ vai rộng của anh. “Anh ta chết như thế nào?” Cô hỏi.
“Không có vết thương rõ ràng. Giống như cái xác ở tầng trên, dù có rất nhiều máu.”
Jamison nói: “Chết do treo cổ thường không chảy nhiều máu đến vậy. Trừ khi có bộ phận nội tạng nào đó bị vỡ nát và máu tràn ra từ đâu đó trên người.”
“Không có máu trên quần áo,” Decker trả lời. “Do vậy tôi không nghĩ đó là nguyên nhân trong trường hợp này.”
Curry quay lại. “Được rồi, tôi cần lời khai của anh và cả hai người cần rời khỏi đây. Các thanh tra sẽ chém bay đầu tôi mất nếu họ nhìn thấy hai người ở đây.”
Mọi người quay trở lại lên tầng trên và đi ra cửa sau. Curry nhận thấy cái cửa bị bung ra. “Sao nó ra nông nỗi này?”
Decker nói: “Là do tôi gây ra khi đột nhập vào nhà. tôi sẽ giải thích lí do.”
Cơn bão gần như đã chấm dứt, trời quang mây tạnh, và thậm chí có thể nhìn thấy một vào ngôi sao trên cao.
Curry rút sổ tay ra. “Được rồi, hãy kể lí do vì sao nào.”
Đầu tiên là Decker và sau đó Jamison đã cung cấp lời khai của mình. Khi xong việc, cả hai nghe thấy tiếng người gọi. “Alex, mọi thứ ổn chứ?”
Mọi người quay lại và nhìn thấy Amber cùng Zoe ở hàng rào sân sau ngăn cách hai khu nhà.
“Hãy quay vào trong nhà đi, em sẽ trở lại sau vài phút,” Jamison đáp lại. Cô quay sang Curry khi Amber và Zoe trở về nhà mình.
“Chị gái Amber của tôi và con gái Zoe của chị ấy. Chúng tôi đến thăm họ.”
“Vậy là họ sống ở đó?” Curry hỏi.
“Đúng vậy.”
“Chúng tôi cần nói chuyện với họ. Họ có thể đã nhìn thấy gì đó dẫn đến những việc đã xảy ra với hai nạn nhân.”
Jamison nói: “Chắc chắn rồi.”
“Hai người làm gì ở FBI?” Curry hỏi.
Decker nói: “Chúng tôi truy bắt những kẻ gây nguy hiểm cho người khác. Như những gì diễn ra trong ngôi nhà đó.”
Curry dường như linh cảm được điều Decker đang ám chỉ. “Đây không phải vụ của Liên bang.”
Decker trả lời: “Lạ đời ở chỗ là lắm lúc chuyện trông như vậy mà không phải vậy. Thế nên, có khi chúng tôi có thể giúp ích được đấy.”
“Decker,” Jamison nói với giọng khó chịu. “Chúng ta đang đi nghỉ. Chúng ta ở đây để thoát khỏi ba cái chuyện này mà.”
“Có thể với cô là vậy,” Decker nói. “Nhưng tôi không có lí do gì để trống khỏi ‘ba cái chuyện này’ cả.”
“Mọi việc không phải do tôi quyết định,” Curry nói. “Anh cứ thỏa thuận với bên điều tra án mạng.”
“Được thôi,” Decker nói.
Curry gập sổ tay. “Nhưng nhân tiện anh đang có mặt ở đây, anh có suy nghĩ gì về vụ này không?”
Decker nhìn lại ngôi nhà. “Treo cổ một người hẳn liên quan đến mâu thuẫn cá nhân. Đó là một hành động mang tính kiểm soát. Cách chết này rất khủng khiếp vì hoặc anh ta đơn giản bị siết cổ đến chết, hoặc cuối cùng rồi cũng bị bẻ gãy đốt sống cổ. Dù thế nào đi nữa thì không thể chết tức khắc được.”
“Còn chỗ máu thì sao?” Curry hỏi.
“Máu ở đâu ra? Nếu nạn nhân chảy máu ở một địa điểm khác, sau đó máu được hứng lại, mang đến đây và đổ ra sàn nhà, thì làm vậy để làm gì?”
“Còn nạn nhân ở tầng hầm?” Curry hỏi.
“Anh ta có phải cảnh sát không?” Nếu không, tại sao anh ta lại mặc cảnh phục? Còn nữa, anh ta chết như thế nào? Tôi không nhìn thấy vết thương rõ ràng nhưng có một ít bọt trên miệng, vì vậy có thể anh ta bị hạ độc. Còn một vấn đề khác. Ai sở hữu ngôi nhà này? Có phải hai người đàn ông đó không? Hay ai khác?”
Curry mở lại sổ và ghi chép lại. “Còn gì nữa không?”
“Ừ. Tôi nghĩ đội khám nghiêm tử thi có thể gặp khó khăn với việc xác định thời điểm tử vong.”
“Tại sao?”
“Bởi vì những gì tôi nhìn thấy đêm này là rất vô lí xét về mặt pháp y.”