AMBER ĐÃ BẮT ZOE ĐI NGỦ mặc dù cô bé vùng vằng không muốn. Giờ đây cô đang ngồi với em gái mình, còn Decker trong phòng khách.
“Có hai người chết?” Amber nói với giọng run rẩy. “Bị giết? Thật không thể tin được. Trong ngôi nhà ngay phía sau nhà chúng ta? Lạy Chúa tôi!”
“Một lúc nào đó cảnh sát sẽ muốn nói chuyện với chị,” em gái cô nói,
“Tại sao?” Amber hỏi một cách hoảng loạn. “Bọn chị không biết gì cả.”
“Thủ tục cơ bản thôi,” Decker nói với giọng bình tĩnh. “Vì cô ở gần hiện trường vụ án. Không có gì để lo lắng đâu. Đó là điều bình thường.”
“Chị đã gọi cho Frank chưa?” Jamison hỏi, xoa vai chị gái.
Frank Mitchell là chồng của Amber.
“Chị cố gọi rồi, nhưng anh ấy không bắt máy. Khi chị gọi đến văn phòng, họ nói rằng anh ấy đang họp. Có công việc mới, anh ấy phải làm việc với giờ giấc hết sức tréo ngoe.”
“Anh ấy làm nghề gì?” Decker hỏi.
“Anh ấy là trợ lí giám đốc ở một trung tâm hoàn tất đơn hàng. Công ty chuyên đảm nhiệm việc xử lí các đơn đặt trực tuyến từ đầu đến cuối cho rất nhiều công ty khác nhau. Vì Frank nhận được công việc này nên chúng tôi chuyển đến đây. Anh ấy đang làm việc cho công ty ở Kentucky, nhưng đến đây là một bước tiến lớn. Họ tuyển dụng nhiều người lắm.”
“Kho xưởng là một trong những lĩnh vực tạo ra nhiều công ăn việc làm nhất hiện nay.” Jamison nói với vẻ hiểu biết. “Em đã đọc nhiều bài báo về đề tài này. Mức lương ổn, trên mức tối thiểu, với các quyền lợi, nhưng công việc lao động nặng nhọc lắm.”
“Còn phải nói,” Amber nói. “Frank đã làm công việc bốc xếp tại một nhà kho khi chúng tôi còn sống ở Kentucky. Làm luôn tay luôn chân. Họ đánh giá nhân viên dựa trên số lượng gói hàng xử lý được. Tạ ơn Chúa là Frank được thăng chức làm quản lí. Anh ấy mới ở độ tuổi ba mươi và khỏe mạnh thật đấy, nhưng nhịp độ công việ đó khiến chồng chị lúc nào cũng mệt mỏi và bị đau nhức.”
Amber nhìn qua cửa sổ, về phía ngôi nhà có hai xác chết mới được tìm thấy. “Tôi cứ nghĩ đây sẽ là một khởi đầu mới cho chúng tôi. Nhưng giờ thì sao chứ, chúng ta ở ngay cạnh một vụ điều tra án mạng.”
Jamison nói, “Nhưng vụ án có thể không liên quan đến khu vực này. Hai người đàn ông đó có thể đến từ một nơi khác.”
Amber có vẻ không bị thuyết phục. “Tôi phải nói gì với Zoe đây? Con bé rất nhạy cảm và tinh ý. Nó lúc nào cũng thắc mắc.”
“Nếu chị muốn, em có thể nói chuyện với nó. Hoặc Decker đây sẽ làm việc đó.”
Decker giật mình. “Tôi nghĩ là cô nói chuyện với cô bé thì hay hơn đấy, Alex,” anh nói.
“Nhưng anh vừa mới nói chuyện với con bé ở hiên nhà mà.”
“Do đó tôi mới nghĩ tốt hơn hết là nên để cô nói chuyện với cô bé.”
Jamison nhìn chị gái. “Amber, sẽ ổn thôi.”
“Em không hiểu đâu.”
“Không hiểu chuyện gì?” Decker hỏi.
“TV có đưa tin, đây không phải là vụ án mạng duy nhất xảy ra gần đây ở Thị trấn Baron.”
“Có những vụ án mạng nào khác à?” Decker hỏi nhanh.
Amber đang định trả lời thì có tiếng gõ cửa.
Khi mở cửa, cô thấy một người đàn ông và một phụ nữ đang đứng trên thềm nhà trước, cả hai đều chau mày vẻ nghiêm trọng.
Người đàn ông trạc tuổi năm mươi, đầu đầy tóc bạc. Anh ta cao chừng mét tám, ngực chảy xệ xuống phần bụng phệ rủ trên thắt lưng. Người phụ nữ nhỏ nhắn, khoảng ba mươi tuổi, cao tầm mét sáu, dáng người mảnh dẻ, mái tóc vàng dài ngang vai, mặt mũi khá xinh xắn. Người đàn ông mặc một bộ đồ nhàu nhĩ. Cổ áo sơmi trắng của anh ta có một vết đen nhỏ còn cà vạt thì xộc xệch. Hàm răng khấp khểnh và ố màu bởi nicotine. Người phụ nữ mặc quần dài màu đen bóng với áo sơmi trắng tinh và đôi giày cao gót bảy phân ăn gian thêm tí chiều cao. Cô ta có hàm răng trắng bóc.
Họ giơ phù hiệu ra và yêu cầu được vào nhà.
“Thanh tra Marty Green và Donna Lassiter,” người đàn ông nói. “Cô sống ở đây à?” Anh ta hỏi Amber.
Cô gật đầu. “Tôi là Amber Mitchell.”
Green nhìn Decker và Jamison. “Hẳn hai người xuất hiện ở hiện trường đầu tiên. Chúng tôi biết rằng cả hai là nhân viên FBI đúng không? Sẽ không phiền nếu chúng tôi được xem thẻ ngành của cả hai chứ?”
Decker và Jamison giơ thẻ ngành của mình ra. Green chỉ liếc nhìn lấy lệ, nhưng Lassiter lại xem xét kỹ lưỡng.
Green nói, “Chúng tôi đã đọc lời khai của hai người. Giờ chúng tôi muốn trực tiếp nghe cả hai kể lại.”
Tất cả mọi người đều ngồi tại phòng khách. Lassiter nói với Amber, “Thưa bà, tôi có thể yêu cầu bà đợi ở phòng khác trong khi chúng tôi trao đổi với họ không? Cảm ơn bà. Tất nhiên, chúng ta muốn trao đổi với bà sau.”
Amber nhanh chóng đứng dậy, lo lắng liếc nhìn em mình rồi rời đi.
Hai thanh tra điều tra án mạng chăm chú nhìn vào hai người.
Lassiter nói, “Thẻ căn cước của anh không phải là của đặc vụ.”
“Đúng vậy,” Decker nói. “Chúng tôi là dân thường phối hợp cùng lực lượng đặc nhiệm FBI.”
Green nhìn Decker. “Dân thường à? Tôi đã từng làm cảnh sát 1 trong một thời gian dài và tôi nhìn là biết anh cũng từng trong ngành.”
1. Ở Mỹ, Thanh tra (Detectives) và Cảnh sát (police officer) là hai chức danh khác nhau. Cảnh sát thường là người đầu tiên có mặt ở hiện trường khi có tin cấp cứu khẩn từ 911. Còn Thanh tra thì chuyên điều tra các vụ việc mang tính phức tạp và nghiêm trọng hơn. Các Thanh tra phải có kinh nghiệm nhiều năm làm cảnh sát và thường có khả năng chuyên môn trong một lĩnh vực nhất định.
“Burlington, Ohio. Tôi từng là cảnh sát tuần tra trong mười năm và sau đó là thanh tra thêm khoảng mười năm nữa trước khi gia nhập Cục.”
Green hắng giọng và mở sổ ghi chép. “Được rồi, cùng xem lại những gì đã xảy ra tối nay nào.”
Decker nói trước, sau đó là Jamison.
Green ghi lại cẩn thận mọi thứ một cách tuần tự.
Decker để ý thấy Lassiter sử dụng một cuốn sổ điện tử nhỏ, các ngón tay cô ta thoăn thoắt trên bàn phím.
Khi họ kể xong câu chuyện của mình, Decker hỏi, “Các anh đã xác định được nguyên nhân tử vong chưa? Cả danh tính nạn nhân nữa?”
Green định nói điều gì đó, nhưng Lassiter đã ngắt lời. “Xin lỗi, nhưng nhiệm vụ cả chúng tôi là đặt câu hỏi và nhiệm vụ của các anh là trả lời.”
Decker nhìn Green. “Thế có nghĩa câu trả lời cho cả hai câu hỏi đều là không à?”
Green nói, “Chúng tôi đang điều tra. Máu me be bét mà không biết chảy ra từ đâu?”
“Vâng, tôi đã suy nghĩ về điều đó. Tôi không nhìn thấy bất kì vết thương nào trên thi thể bị treo cổ, nhưng anh cần kiểm tra lại chỗ máu đó để xem đấy có phải máu của anh ta hay không. Chúng có thể đã giết anh ta, rút hết máu và treo anh ta lên.”
Green nhăn nhó. “Nghe có vẻ giống như đang thực hiện nghi lễ hiến tế vậy.”
“Và nếu đó không phải là máu của nạn nhân?” Lassiter nói.
“Vậy thì có thể là của người khác. Và chúng có thể nằm đâu đó trong cơ sở dữ liệu.” Anh dừng lại. “Hoặc đó có thể không phải máu người.”
Lassiter và Green trông choáng váng vì ý tưởng ấy.
“Điều gì khiến anh nghĩ đó không phải máu người?” Green hỏi.
“Tôi không nói rằng tôi nghĩ thế. Tôi chỉ muốn nói là giết một con vật và lấy máu của nó sẽ dễ dàng hơn so với việc làm như vậy với con người. Khi lái xe đến đây, chúng tôi đã đi ngang qua vài trang trại có nuôi bò, dê và lợn. Tôi chỉ nói là điều đó có thể thôi. Còn giờ, về anh chàng ở dưới tầng hầm: Anh ta có phải là người của các anh không?”
Lassiter định nói điều gì đó, nhưng lần này Green đã cướp lời. “Anh ta không phải. Nhưng bộ đồng phục anh ta mặc đúng là của chúng tôi.” Anh nói thêm, “Câu hỏi quan trọng là, anh ta lấy đâu ra bộ đồng phục ấy? Chúng tôi cũng đang điều tra chủ sở hữu ngôi nhà. Cả hai cái xác đều không có bất kì giấy tờ tùy thân nào trên người.”
Trong suốt cuộc trao đổi, Lassiter nhìn cộng sự của mình với vẻ bực tức rõ mồn một. Cô ta nghiêng người về phía Green nói nhỏ, nhưng đủ để cả Decker và Jamison có thể nghe thấy rõ ràng, “Marty, chúng ta chưa loại trừ hai người này khỏi danh sách nghi phạm.”
Green liếc nhìn cô và tỏ ra không chắc chắn. Anh nhìn Decker. “Chúng tôi cần xác thực hai người đang ở đâu trong thời gian vụ án xảy ra.”
Decker gật đầu. “Chúng tôi đến thị trấn vào lúc khoảng sáu giờ tối nay rồi dừng lại để đổ xăng ngay trước khi đến đây: lịch sử giao dịch trên thẻ tín dụng và camera chống trộm tại trạm xăng sẽ xác thực điều này. Sau khi ăn tối, tôi bước ra hiên nhà sau. Lúc đó trời đã tối. Cháu gái của Alex đi ra sau đó chừng vài phút. Alex đang ở bên trong nói chuyện với chị gái. Khoảng tám giờ mười lăm, vì nhìn thấy một tia lửa nên tôi chạy sang ngôi nhà đó và phát hiện thấy mấy cái xác. Alex gọi 911 chừng vài phút sau. Các anh đã đến ngay tức khắc.” Anh dừng lại. “Tôi đã kiểm tra mạch của anh chàng ở tầng dưới để chắc chắn rằng anh ta đã chết. Với anh chàng bị treo cổ thì tôi không cần làm thế. Thi thể dưới tầng hầm đã lạnh ngắt mặc dù dưới đó không quá lạnh. Các chi đã cứng lại. Có ruồi xanh trong lỗ mũi và có vẻ như chúng đã đẻ trứng. Nhưng mức độ xâm nhiễm là rất ít.” Anh dừng lại một lần nữa và xem xét thái độ của họ trước câu anh vừa nói.
Green nói, “Nếu bằng chứng ngoại phạm của anh được xác thực, thì có thể loại bỏ hai người khỏi danh sách nghi phạm vào thời điểm xảy ra án mạng của cả hai nạn nhân.” Anh ta liếc ngang về phía cộng sự của mình trước khi tiếp tục. “Anh đã xử lí bao nhiêu vụ giết người rồi, Đặc vụ Decker?”
“Hàng trăm vụ,” Decker nói. “Ở Ohio và làm cùng với FBI.Về mặt lí thuyết mà nói, tôi đang đi nghỉ, vì vậy nếu anh cần thêm người giúp sức, tôi luôn sẵn sàng.”
“Decker,” Jamison nhắc nhở. “Nghỉ phép kiểu gì mà lại đâm đầu đi điều tra án mạng nữa vậy?”
Lassiter nói: “Dù sao đi nữa thì cũng không cần anh hỗ trợ.”
Decker vẫn nhìn Green. “Tôi chỉ đề nghị như vậy vì tôi biết rằng đây không phải là vụ án mạng duy nhất xảy ra gần đây trong thị trấn.”
“Ai nói với anh thế?” Lassiter nói một cách gay gắt.
“Có đúng không đã?” Decker hỏi.
Green liếc nhìn Lassiter và gật đầu. “Thật không may, đúng vậy.”