Sau bữa sáng, bà vào phòng khách và bắt đầu sắp xếp máng cỏ ở gần lò sưởi như mọi năm. Đầu tiên bà trải tấm thảm màu xanh lá cây ra rồi đặt lên mấy mảng rêu khô, những cây cọ, cái chuồng chiên với Đức Cha Joseph, Đức Mẹ Mary, con bò, con lừa phía bên trong và rải rác xung quanh là những người chăn cừu, những phụ nữ chăn ngỗng, những nhạc sĩ, mấy con lợn, những người đánh cá, gà mái và gà trống, cừu và dê. Bà dùng băng keo để treo bầu trời xanh bằng giấy lên trên, sau đó bà bỏ ngôi sao của thành Bethlehem vào trong túi áo ngủ bên phải và ba vị vua trong túi bên trái, thế rồi bà bước qua phía bên kia căn phòng để treo ngôi sao lên, và ở xa xa bên dưới, bà xếp những vị vua đang cưỡi lạc đà thẳng thành một hàng.
Cháu còn nhớ không? Với những lập luận trẻ con đầy hiếu thắng, cháu luôn cảm thấy bực tức khi ngôi sao và ba vị vua được xếp quá gần máng cỏ ngay từ đầu. Đáng lẽ chúng phải được xếp từ đằng xa rồi mới dần dần tiến gần lại; ngôi sao phải ở phía trước, còn các vị vua thì ở phía sau một tí. Tương tự như thế, cháu không thể chịu nổi khi Chúa Hài Đồng được xếp vào máng cỏ trước thời điểm, vì vậy mà hai bà cháu phải đưa Chúa vào máng cỏ đúng nửa đêm ngày 24, tháng Mười Hai. Bà nhớ là cháu còn thích làm một điều khác với máng cỏ này: khi bà sắp xếp những con cừu trên tấm thảm màu xanh lá cây, cháu bắt đầu một trò chơi do chính cháu sáng tạo ra và không bao giờ biết chán. Bà nghĩ lễ Phục Sinh đã gợi ý cho cháu về trò chơi này, vì cứ mỗi dịp như vậy, cháu lại đem giấu đi những quả trứng đầy màu sắc ngoài vườn. Vào lễ Giáng Sinh, thay vì giấu trứng thì cháu lại giấu cừu: đợi lúc bà không để ý, cháu lấy một con cừu trong đàn và giấu ở một nơi nào đó rất khó đoán rồi chạy về chỗ bà kêu be be đầy tuyệt vọng. Thế là cuộc truy tìm bắt đầu, bà ngừng bất kỳ công việc gì đang làm dở và đi khắp nhà, kêu to: “Cừu nhỏ của bà, cháu ở đâu? Hãy giúp bà tìm cháu, bà sẽ chăm sóc cháu và cháu sẽ được an toàn.” Lúc ấy cháu đi theo bà suốt, miệng kêu be be và cười khúc khích.
Cừu nhỏ của bà, giờ này cháu ở đâu? Cháu đang ở giữa bầy sói và những cây xương rồng phải không? Khi đọc những dòng này, có lẽ là cháu đang ở đây và đồ đạc của bà đã được xếp trên gác xép. Liệu những lời lẽ của bà sẽ đưa cháu đến một nơi an toàn chứ? Bà không đủ tự tin để cho điều này là đúng, nhưng cũng có thể chúng chỉ làm cho cháu tức giận thêm, chúng chỉ khẳng định rằng những suy nghĩ không hay về bà trước khi cháu ra đi là hoàn toàn có cơ sở. Có lẽ cháu chỉ có thể hiểu bà khi đã trưởng thành hơn, khi cháu đã trải qua con đường bí ẩn đi từ sự ngoan cố đến lòng đồng cảm.
Bà nói rồi đấy, đồng cảm chứ không phải thương hại nhé. Nếu cháu thương hại bà thì bà sẽ hiện hồn về và làm nhiều trò khó chịu lắm đấy. Bà cũng sẽ làm thế nếu cháu giả vờ nhún nhường chứ không phải khiêm tốn thực sự, hoặc là khi cháu ăn nói huyên thuyên vớ vẩn thay vì phải giữ yên lặng. Bóng đèn sẽ nổ, đĩa sẽ bay ra khỏi giá đựng, quần áo lót của cháu sẽ vắt vẻo trên cái chụp đèn, bà sẽ không cho cháu phút yên thân nào từ lúc bình minh cho tới tận khuya đâu.
Nhưng thật sự không đúng thế đâu, bà sẽ chẳng làm gì cả. Nếu bà vẫn ở đâu đó, nếu bà vẫn còn nhìn thấy cháu thì bà sẽ rất buồn, một nỗi buồn vẫn hay xuất hiện khi nhìn thấy một cuộc đời bị bỏ đi, một cuộc đời không thể thực hiện được hành trình dẫn đến tình yêu thương. Cháu hãy bảo trọng nhé. Khi lớn lên, cháu sẽ luôn bị thôi thúc bởi ý nghĩ cần phải thay đổi mọi thứ, phải sửa những điều sai thành đúng, nhưng mỗi khi làm vậy, cháu hãy nhớ rằng cuộc cách mạng đầu tiên và quan trọng nhất phải bắt nguồn từ cháu. Đấu tranh cho một điều gì đó mà chưa biết rõ chính mình là điều nguy hiểm nhất, cháu biết không.
Mỗi khi cháu cảm thấy hoang mang hay lạc lối, hãy nghĩ về những cái cây và nhớ cách chúng lớn lên như thế nào. Hãy nhớ rằng một cái cây với nhiều cành và ít rễ sẽ bị đổ ngay trong trận bão đầu tiên, còn một cái cây với ít cành và nhiều rễ thì nhựa sống sẽ không chảy dọc khắp thân cây được. Rễ và cành phải mọc đồng đều, cháu phải đứng bên trong và phía trên mọi thứ, bởi vì chỉ như vậy cháu mới có thể mang đến bóng mát và sự che chở, chỉ như vậy cháu mới được bao phủ bởi lá xanh và quả ngọt khi đã tới mùa.
Còn nữa, khi có nhiều con đường mở ra trước mắt và cháu không biết nên đi lối nào thì đừng chọn bừa nhé; hãy ngồi xuống và chờ đợi. Hãy thở thật sâu với tất cả niềm tin, như cái cách cháu thở vào ngày mình chào đời ấy, đừng để bất cứ thứ gì làm cháu xao động, hãy đợi, và đợi thêm chút nữa. Hãy ngồi yên, thật im lặng và lắng nghe trái tim của cháu. Và rồi khi nó cất tiếng, hãy đứng lên và đi theo những lời trái tim mách bảo.
HẾT