Sau hàng giờ lục lọi trên gác xép ngày hôm qua, chỉ có hai thứ bà mang xuống là chiếc máng cỏ và chảo làm bánh vốn còn sót lại sau trận bom năm nào. Có lẽ cháu sẽ nói máng cỏ thì dễ hiểu rồi, đang là mùa Giáng Sinh mà, nhưng chảo làm bánh thì để làm gì nhỉ? Chiếc chảo này là của bà ngoại bà, tức là bà cố của cháu, nó là vật duy nhất còn lại để cho thấy lịch sử của những người phụ nữ trong gia đình chúng ta. Nó ở trên tầng thượng quá lâu và bị rỉ sét nhiều nên bà mang thẳng tới phòng bếp, bỏ vào chậu và cố gắng kỳ cọ bằng chút sức lực của đôi tay và xà phòng chuyên dụng. Cháu thử nghĩ xem đã bao nhiêu lần nó được đặt vào và mang ra khỏi lò nướng, và đã có bao nhiêu bàn tay khác nhau (hay giống nhau) đổ bột bánh vào? Bà mang nó xuống là để cho nó được sống lại, để cháu sử dụng và có thể truyền lại cho những đứa con gái của mình trong tương lai, dẫu gì thì cuộc đời của chiếc chảo khiêm tốn này đã tổng kết và phản ánh lịch sử của nhiều thế hệ trong gia đình nhà ta.
Vào giây phút nhìn thấy nó nằm dưới đáy rương, bà đã nhớ đến khoảng thời gian hạnh phúc bên nhau cuối cùng của bà cháu mình. Lúc nào ấy nhỉ? Một năm trước, hay có lẽ là trước đó nữa. Đầu giờ chiều hôm ấy cháu đã vào phòng bà mà không gõ cửa. Bà đang nằm trên giường với hai tay gác trước ngực, và khi nhìn bà, cháu đã khóc òa nức nở. Tiếng thút thít của cháu đánh thức bà. “Có chuyện gì vậy cháu?” bà ngồi dậy và hỏi. “Chuyện gì đã xảy ra?” “Bởi vì chẳng bao lâu nữa bà sẽ chết,” cháu trả lời và khóc to hơn trước. “Lạy Chúa tôi,” bà bật cười, “cầu mong là nó sẽ không sớm đến thế.” Rồi bà nói thêm: “Cháu biết không? Bà sẽ dạy cháu một thứ gì đó mà bà biết làm còn cháu thì chưa biết. Bằng cách này, khi bà không còn ở bên cháu nữa thì cháu có thể làm để nhớ đến bà.” Bà đứng dậy và cháu choàng tay ôm lấy cổ bà. Bao nhiêu xúc cảm cũng bắt đầu trào dâng bên trong bà, nên để cho mọi thứ bình yên trở lại, bà cất tiếng: “Nào, bà sẽ dạy cháu làm gì đây?” Cháu lau khô nước mắt và suy nghĩ một lúc rồi nói: “Làm bánh.” Thế là hai bà cháu mình xuống bếp và khởi đầu cho một trận chiến. Đầu tiên, cháu không muốn đeo tạp dề. Cháu bảo: “Nếu đeo tạp dề thì cháu lại phải vấn tóc và mang dép nữa. Ây dà !” Khi đánh lòng trắng trứng, cháu đã bị thương ở khuỷu tay, rồi sau đó cháu bực hết cả mình khi bơ không tan trong lòng đỏ trứng hay chiếc lò mãi vẫn chưa đủ nóng. Lúc bà nếm chiếc muỗng gỗ dùng để khuấy sô cô la, một giọt màu nâu đã bị quệt lên trên mũi. Cháu nhìn bà rồi bật cười, “Đã tới tuổi này rồi mà vẫn vậy. Bà không xấu hổ sao? Bà có chiếc mũi màu nâu như con cún ấy!”
Làm chiếc bánh đơn giản vậy mà cũng mất cả buổi chiều và để lại một bãi chiến trường trong bếp. Bỗng nhiên mọi thứ thật nhẹ nhàng và dễ dàng với hai bà cháu mình biết bao, cả hai cứ như thể là một đôi hạnh phúc. Rốt cuộc thì chiếc bánh cũng được cho vào lò nướng. Lúc đó, cháu nhìn chiếc bánh nâu qua cánh cửa kính và đột nhiên nhớ lại lý do vì sao mình làm nó rồi lại bắt đầu khóc. Bà cố gắng an ủi cháu khi cả hai đứng kế bên lò nướng. “Đừng khóc nữa cháu. Đúng là bà sẽ ra đi trước cháu, nhưng dù khi bà không còn ở đây nữa thì bà vẫn ở đây, bà sẽ sống bên trong cháu và những ký ức vui vẻ của cháu. Khi nhìn cây cối, rau quả và những bông hoa, cháu sẽ nhớ đến khoảng thời gian tuyệt vời nhất lúc bà cháu mình còn ở bên nhau. Và điều này cũng xảy ra khi cháu ngồi trên chiếc ghế bành của bà nữa; nếu cháu làm bánh theo lời bà dạy hôm nay thì cháu sẽ thấy bà đứng trước mặt cháu với giọt sô cô la nâu trên mũi.”