Hố Đen Sâu Thẳm

Ogi từ từ mở mắt, phía trước anh là một khoảng chói lòa. Ánh sáng lóe lên giữa màu trắng lờ mờ. Anh khó nhọc nhắm mắt lại, rồi mở mắt ra lần nữa. Ogi thở phào nhẹ nhõm, hình như anh vẫn còn sống. Bằng chứng là anh bị chói mắt và mí mắt anh trĩu nặng.

Anh nhìn lên trần thạch cao, thấy những bóng đèn tuýp thẳng hàng, tất cả đều được bật. Có lẽ đây là bệnh viện chăng? Chỉ bệnh viện mới cần nhiều ánh sáng tới vậy.

Ogi thử cố gắng xoay đầu nhưng thất bại, dù vậy mắt anh vẫn có thể chuyển động.

“Anh Ogi?”

Anh nghe thấy giọng của ai đó. Giọng phụ nữ. Ban đầu, chỉ thấp thoáng những mảng màu lờ lờ, nhưng dần dần màu áo trắng trở nên rõ ràng hơn. Người phụ nữ có vẻ là y tá tiến lại gần chỗ Ogi nằm. Anh ngửi thấy một mùi chua loét khó chịu. Hình như cô y tá vừa mới ăn xong. Nếu vậy, bây giờ là mấy giờ nhỉ?

Ogi muốn nói điều gì đó. Anh không cần hỏi đây là đâu, vì dường như câu hỏi ấy đã có đáp án. Nếu đây không phải bệnh viện thì là đâu được chứ? Rõ ràng không phải anh đang ở trạng thái cận kề cái chết, vì anh ngửi được mùi từ người phụ nữ kia.

“Anh đã tỉnh táo lại chưa?”

Cô y tá cúi gần xuống, chăm chú quan sát khuôn mặt của Ogi, rồi nhấn nút gắn trên tường phía đầu giường.

“Anh chờ một chút, bác sĩ sẽ đến ngay bây giờ. Anh có biết đây là đâu không?”

Cô y tá xem đồng hồ rồi ghi vào phiếu theo dõi.

Ogi khó khăn tách hai cánh môi khô rang. Một chút khí thoát ra, nhưng tuyệt nhiên không âm thanh nào vang lên.

“Đây là bệnh viện, anh đã ngủ một thời gian khá dài.”

Cô y tá nói to:

“Giờ tôi sẽ đo huyết áp. Khi nào đến, bác sĩ sẽ khám cho anh.”

Cô y tá quấn băng quanh tay Ogi để đo huyết áp. Ogi thẫn thờ nhìn vào cánh tay mình được nâng lên. Một vòng đai dày, màu xám đang quấn quanh cánh tay anh. Thật kỳ lạ, anh không cảm nhận được sự co chặt hay dãn ra của vòng đai. Ngay cả khi cô y tá tháo dụng cụ đo và đặt tay Ogi xuống giường, anh cũng không có bất kỳ cảm giác nào.

Cô y tá ghi gì đó vào phiếu theo dõi, rồi mỉm cười nhìn Ogi như thể mọi chuyện đã xong.

Còn vợ tôi thì sao?

Ogi hỏi, nhưng không một âm thanh nào thoát ra. Hình như hàm và dây thanh âm của anh không hoạt động. Ogi bối rối cuộn lưỡi rồi cẩn thận nuốt nước bọt.

Cô y tá nói mình sẽ quay lại ngay, rồi rời khỏi phòng. Ogi thử di chuyển hàm, nhưng nó vẫn bất động. Nếu dồn sức, đôi môi khô nứt có thể hơi hé ra một chút. Ogi thử phát âm tiếng A . Một luồng khí tận sâu trong phổi mơ hồ thoát ra qua kẽ hở ấy. Nhưng tất cả chỉ có vậy. Dù cố gắng thế nào đi chăng nữa, thứ anh nghe thấy vẫn không phải là tiếng nói. Tất cả những gì Ogi nghe được chỉ là âm thanh đều đặn của các thiết bị y tế, tiếng thì thầm nho nhỏ cố gắng giữ ý vọng lại từ hành lang và tiếng bước chân nhẹ nhàng nhưng nhanh nhẹn của các y tá.

Một lát sau, cô y tá quay lại cùng với vị bác sĩ Ogi chưa từng gặp bao giờ. Thế nhưng, bác sĩ lại có vẻ đã quen thuộc với anh. Ông nở nụ cười rạng rỡ và dang rộng vòng tay một cách cường điệu.

“Ogi, rất vui vì được gặp anh. Đã bao lâu rồi nhỉ?”

Điều bác sĩ hỏi, Ogi cũng tò mò muốn biết. Rốt cuộc đã bao lâu rồi? Anh đã thức dậy sau bao nhiêu lâu nằm hôn mê?

“Anh có biết đây là đâu không?”

Ogi nhìn chằm chằm vào bác sĩ.

“Đây là bệnh viện, anh Ogi nhỉ?”

Ogi cố gắng để gật đầu, nhưng chỉ vô ích.

“Chà, nếu anh nghĩ là đúng, hãy chớp mắt một cái.”

Ogi làm theo chỉ thị của bác sĩ. Anh nhắm mắt một lần và mở ra.

“Phải, anh làm tốt lắm. Rất tuyệt vời.”

Bác sĩ nói với giọng điệu mạnh mẽ, cứ như thể vừa nắm chặt tay vừa nói. Đó là lần đầu tiên anh được người ta cổ vũ nhiệt tình tới vậy, chỉ vì một lần chớp mắt.

Còn vợ tôi thì sao?

Ogi cố gắng hỏi một lần nữa. Bác sĩ lần lượt nâng mí mắt phải và mí mắt trái của anh lên. Sau đó, hình như ông bắt đầu ấn và chạm vào một vài bộ phận trên thân thể của Ogi. Thế nhưng, anh không có bất kỳ cảm giác nào. Bác sĩ đọc từng chỉ số hiển thị trên các máy đặt đầu giường, viết vào phiếu theo dõi và nhỏ giọng đưa ra chỉ thị gì đó cho cô y tá.

“Ogi, anh làm tốt lắm. Vì anh vừa hoàn thành một việc rất vĩ đại nên giờ hãy mạnh mẽ lên nhé! Cuộc chiến thực sự bây giờ mới bắt đầu. Lúc này, ý chí là điều vô cùng quan trọng. Thứ anh cần là sức mạnh ý chí, chứ không phải sức mạnh của y học. Đương nhiên, nếu muốn giúp anh khỏe lại, tôi cũng phải làm không ít việc, và tất nhiên sẽ nỗ lực hết sức mình. Thế nhưng, việc của tôi không là gì so với anh hết. Anh hiểu điều đó chứ? Người cần nỗ lực hơn hết phải là anh Ogi, chứ không phải là người làm bác sĩ như tôi. Trước hết, tôi sẽ cho tiến hành một số soi chiếu, xét nghiệm, rồi chuyển anh sang phòng khác. Anh đồng ý không? Nếu hiểu, anh hãy chớp mắt một lần.”

Ogi lại tiếp tục làm như được bảo.

“Vâng, tốt quá rồi! Lát nữa chúng ta sẽ gặp lại.”

Sau khi khen ngợi một cách thái quá, bác sĩ rời đi cùng với y tá.

Bác sĩ cho rằng việc Ogi tỉnh lại là một chuyện rất tuyệt vời. Anh đã làm rất tốt. Ogi lật đi lật lại trong đầu lời nói của bác sĩ, chìm đắm trong suy nghĩ, chẳng rõ liệu việc mình tỉnh lại có phải là chuyện tốt hay không. Vị bác sĩ kia đã nói rằng bây giờ mới thực sự là cuộc chiến, rằng thứ anh cần không phải y học mà là ý chí. Lời nói ấy khiến Ogi nhận ra nhiều điều.

Một lát sau, cô y tá bước vào phòng, bắt đầu rút những dây cáp nối cơ thể anh với những thiết bị treo trên tường ra. Sau khi kiểm tra trạng thái của chiếc giường, cô từ từ đẩy nó ra ngoài hành lang.

Ogi nằm trên giường, nhìn những bóng đèn tuýp trên trần bệnh viện lướt đi trước mắt. Có lẽ anh sẽ phải nằm trên giường bệnh lâu hơn, không chỉ lúc này, mà cả sau này nữa. Bác sĩ nói, ý chí cực kỳ quan trọng, nghĩa là nếu anh không nỗ lực kiên cường thì việc hồi phục sẽ gặp nhiều khó khăn. Điều ấy cũng có nghĩa rằng, anh hoàn toàn không có khả năng hồi phục tự nhiên, và dù có liên tục điều trị thì cũng khó mà đảm bảo cơ thể anh sẽ trở lại bình thường như trước đây. Dựa theo phản ứng của bác sĩ và y tá, có thể thấy rằng anh đã tốn khá nhiều thời gian để tỉnh lại. Ogi hiển nhiên đã nhận được khá nhiều sự hỗ trợ về mặt y tế. Những dây cáp nối với thân thể, máy thở oxy và đủ những loại thuốc tiêm khác nhau đều chỉ ra rằng cuộc chiến sinh tử anh vừa trải qua không phải là một cuộc chiến dễ dàng.

Chiếc giường xóc mạnh, trượt về phía trước rồi dừng lại trước cửa thang máy. Mặc dù đó là thang máy dành riêng cho bệnh nhân, nhưng những người lành lặn vẫn chen vào từng chỗ trống bên trong. Mỗi khi có thêm ai đó, cô y tá lại đẩy giường của Ogi sang bên cạnh một chút. Những người đang đứng len lén liếc nhìn anh nằm bất động trên giường bệnh.

Chỉ đến khi cùng mọi người ở trong thang máy, Ogi mới thực sự cảm nhận được, mình đã quay lại dương thế. Điều đánh dấu sự trở về của anh không phải là mở mắt trong căn phòng dư thừa ánh sáng có cô y tá niềm nở săn sóc anh và vị bác sĩ đã động viên, khen ngợi thái quá chỉ vì anh chớp mắt hai lần. Anh cảm thấy mình đã trở về, bởi vì anh đang tồn tại trong một thế giới ồn ào, hỗn độn, với những người đang đứng xếp hàng đôi khi lén lút nhìn anh. Theo như lời bác sĩ, Ogi đã trở về một nơi rất cần đến ý chí - chỉ ý chí mới có thể giúp anh sống sót.

Trong quá trình soi chiếu, Ogi chẳng có việc gì để làm. Anh không cần phải trực tiếp nằm lên thiết bị chụp cộng hưởng từ, không cần phải giơ tay lên để người ta lấy máu, và cũng chẳng cần phải tự tay tháo những thiết bị y tế được dán trên người. Anh hoàn toàn không cảm nhận được gì khi được di chuyển từ nơi này sang nơi khác, hay khi người ta gắn và tháo thiết bị y tế trên cơ thể anh. Ngoại trừ lúc phải chớp mắt theo chỉ thị của bác sĩ, đa phần thời gian còn lại Ogi đều nhắm mắt. Đến khi các bài kiểm tra gần kết thúc, anh đã ngủ thiếp đi mà không hay.

Khi tầm mắt dần dần tối lại, cảnh tượng chiếc xe Ogi và vợ mình lái đâm sầm vào một bức tường cao và dày liên tục lặp đi lặp lại trong đầu anh. Rõ ràng đó chỉ là tưởng tượng, vì anh có thể nhìn thấy chính bản thân bên trong chiếc xe rúm ró ấy. Thế nhưng, anh vẫn cảm thấy đầu mình đau nhức nhối, như thể vừa đập vào một bức tường kiên cố, hoặc bị ai đó đâm bằng một hung khí sắc nhọn.

Nhắm mắt và nằm trong ánh sáng trắng mờ, Ogi nghĩ xem bản thân liệu có thể sống sót được không, nghĩ xem muốn sống sót thì anh sẽ phải làm gì, và trên hết, là nghĩ xem mình có thực sự muốn sống sót hay không?

Ogi ngẫm nghĩ lại lời của bác sĩ. Anh bối rối giữa nỗi bi quan “cần phải huy động toàn bộ sức mạnh ý chí” và niềm lạc quan “chỉ cần có thêm chút nữa”. Rồi Ogi nhận ra rằng “thêm chút nữa” có nhiều ý nghĩa với anh hơn. Phải chăng ý của cậu ấy là, chỉ cần mạnh mẽ thêm một chút mọi chuyện sẽ ổn cả thôi? Phải chăng nếu cố gắng thêm chút nữa, anh có thể cử động hàm và tự mình đi đến các phòng kiểm tra? Không nghi ngờ gì, Ogi quyết định dựa dẫm vào thế giới của “thêm chút nữa”. Vì anh thực sự cực kỳ, cực kỳ muốn sống.

Đã bao lâu rồi nhỉ? Anh không rõ kể từ lúc làm kiểm tra đã mấy ngày, hay mới chỉ mấy tiếng trôi qua. Anh vẫn bị lóa mắt giữa khoảng không mông lung như trong mơ. Trước mắt anh chỉ là một khoảng vô tận mờ ảo, giống như lúc nãy vừa được đo nhãn áp xong, một lượng lớn ánh sáng vẫn rọi thẳng vào toàn bộ đồng tử. Ogi từ từ mở mắt để kiểm tra xem bản thân có thể tự điều khiển mí mắt hay không. Thật nhẹ nhõm, vì ít nhất một phần não bộ vẫn đang hoạt động theo ý muốn của anh.

Ogi nghe thấy tiếng cửa mở khẽ khàng. Có ai đó đang thận trọng bước vào phòng. Anh nín thở chờ người đó tiến lại gần giường mình. Ngay khi xuất hiện trong tầm mắt anh với bộ đồ màu trắng khoác trên người, thân thể người đó liền dãn dài ra rồi vươn dần lên trên. Ogi giật mình hoảng hốt, nhìn trân trân vào người đang dính trên trần.

Người ở trên trần chậm rãi hạ mình xuống phía giường Ogi. Anh nhắm mắt, nhắm thật chặt, tự thề nhất quyết sẽ không mở mắt ra. Đối mặt với nỗi kinh hoàng, đó là tất cả những gì anh có thể làm. Ấy không phải ảo giác, không thể nào là ảo giác được! Rõ ràng anh đã nghe thấy tiếng cửa mở. Nhưng đáng sợ hơn hết, người đang đưa mặt về phía Ogi có một mùi rất quen thuộc.

Mùi của vợ anh.