Hôm nay ngày thi. Bao nhiêu người đi.
Xe nhộn nhịp. Lớp tràn người. Niềm vui, vấn vương.
Thi ơi là thi! Sinh \"mi\" làm chi!
Bao nghẹn ngào, để ồn ào, buồn vui vì mi
Trời hồng hồng sáng trong trong
Ngàn phượng rung nắng ngoài song.
Cành mềm mềm gió ru êm
Lọc màu mây bích ngọc qua màu duyên.
Ðàn nhịp nhàng hát vang vang
Nhạc hoà thơ đón hè sang!
Hè về trong khóm trúc mềm đầu bờ.
Hè về trong tiếng sáo diều dật dờ.
Hè về gieo ánh tơ!
Mỗi năm đến hè lòng man mác buồn,
Chín mươi ngày qua chứa chan tình thương.
Ngày mai xa cách hai đứa hai nơi,
Phút gần gũi nhau mất rồi,
Tạ từ là hết người ơi...
Tiếng ve nức nở buồn hơn tiếng lòng,
Biết ai còn nhớ đến ân tình không?
Đường xưa in bóng hai đứa nay đâu?
Những chiều hẹn nhau lúc đầu,
giờ như nước trôi qua cầu.
Nhớ sao nguôi rặng thông đưa tiễn chúng mình một lần cuối.
Tóc em bay chiều theo gió cuốn mắt em u buồn.
Viết tên anh và tên em trên cát biển đùa theo sóng.
Phút chia tay, mình lưu luyến quá để ngày mai biết sao?
Mùa phượng rơi rơi, mùa biệt ly lắm buồn tiếc xa vời.
Nhìn phượng rơi rơi, lòng bâng khuâng nói mà không thành lời.
Đường hoa lối ấy, cầm tay nhau cười trong bắng bồi hồi.
Nhớ chăng ngày chúng ta ngồi bên nhau tính thầm ngày vui.
Xa lìa trường mến yêu, nhớ hồi trống vang trong bóng chiều.
Nhớ vành nón sao mà yêu kiều, nhớ tà áo bay dập dìu.
Đâu ngày nào nắm tay, đếm từng bước trên muôn xác hoa.
Mơ xa xôi nhưng mà không nói, khẽ cho nhau nụ cười, ôi xa rồi.
Mùa phượng thân yêu, gợi ngày xưa khiến lệ thắm tuôn nhiều.
Đường đời cô liêu, rồi mai đây biết ngày nao gặp lại?
Đường hoa chốn ấy, rồi chiều nay chìm trong nắng bồi hồi.
Lắng nghe ngàn tiếng ve gọi ngày xưa để lòng thầm mơ.

