Thơ/Lời: Nguyễn Phan Nhật Nam
Dâng em cả tháng năm thừa,
Buồn hiu xứ lạ gọi tên bốn mùa.
Dâng em cả những đêm thâu,
Ngồi nghe tiếng dế âu sầu nỉ non.
Từng đêm giấc ngủ không tròn,
Vầng trăng gợi nhớ khi còn bên nhau.
Xin em được thuở mai sau,
Làm cây thông đứng ngàn khơi giữa đời.
Em từng hạt nước mưa rơi,
Nhắc hoài kỷ niệm một lời lãng quên.
Dâng em phố cũ không tên,
Đường về đưa đón em quên một người.
Đổi ta ánh mắt, nụ cười,
Để ta ru ngủ một thời trẻ thơ.
Dâng em giây phút đợi chờ,
Lần em lỡ hẹn mưa mờ quán đêm.
Cả luôn thu rớt bên thềm,
Cả Đông giá lạnh không em giữa phòng.
Cho em cả kiếp long đong,
Cho em những giấc mơ hồng đã trôi.
Cho em tất cả cuộc đời,
Giữ giùm ta nhé một lời trên môi.

