Anh đi rồi, nắng vàng không còn nữa
Tím hồn hoang lặn chết dưới chân đồi
Em thả buồn phím đàn trong gió cuốn
Biết bao giờ gặp lại nhau người ơi?
Anh đi rồi, những ngày qua quạnh quẽ
Bóng hàng cây hờn nắng quái ban chiều
Em trải buồn tóc dài bay trước ngõ
Biết bao giờ thấy lại người em yêu?
Phố về mình em bước
Hờn dỗi trên mắt môi
Nhớ người tim đắm đuối
Thấm vào hồn chơi vơi
Trăng già bao nhiêu tuổi
Em yêu tình không nguôi
Làm sao anh thấu hiểu
Em vẫn yêu, yêu anh nhất trong đời
Anh đi rồi, khúc nhạc thôi đành dứt
Tiếng sầu vang trầm lắng những đêm thâu
Em dệt buồn khóa lòng tim trống vắng
Đến bao giờ ta mới gặp lại nhau?
Biết bao giờ ta thấy nhau người ơi?
06.06.06
