
Trước mặt ta là biển,
Biển bao la như tình mẹ,
Sóng dạt dào như lời em.
Ngàn dặm gió đưa ta về với biển,
Sa mạc hoang vu ấp ủ câu thơ vàng,
Em nhung gấm ẩn sau màu thánh thiện,
Chờ đợi ta muôn kiếp vọng cung đàn.
Hình như có một bàn tay tài hoa,
Nâng bàn tay của Beethoven,
lướt qua “cung đàn định mệnh”,
Hình như em đã cứu rỗi linh hồn anh,
đằm thắm và mơ màng.
Đêm nay,
Chiếc xe hoa chỉ có hai người,
Đi cùng Thượng đế về phía địa đàng,
Lướt vào bầu trời sao thăm thẳm,
Ánh sao vạn dặm, lấp lánh cùng em.
Em đã âm thầm trao anh cánh hoa màu trái tim,
Nhưng ta, một gã khờ, không nhận,
Mất em,
Tim ta đau giữa lòng biển mặn,
Lại hát với biển rằng ta yêu em…
SG , 20-10-24
