Buồn Ta Chẳng Biết Từ Đâu

Lượt đọc: 1588 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★

❊ ❊ ❊

Buồn ta chẳng biết từ đâu
Mà như những áng mây nâu phủ trùm
Giựt mình đưa mắt mông lung
Nhìn con chim lượn giữa vùng trời đêm

Vầng trăng buông rọi bên thềm
Nhớ ngày xưa ấy, tiếng êm ru hời !
Hồn ta bay bổng chơi vơi
Gặp vì sao nhỏ, mỉm cười đưa duyên...

Người về hay ở cõi Tiên
Buồn ta réo rắc chẳng yên ắng lòng.
Vẩy tay giữa giấc mộng hồng
Trái tim nghiến nát, thế xong kiếp người !!

(Paris, rạng ngày 27.5.2008)

 

THUYỀN ĐỜI...
 
Con thuyền ngủ giấc biển khơi

Còn ta ngủ giấc cuộc đời tha hương

Mây chiều che chắn núi thương

Sóng khơi đưa đẩy dặm đường mẹ cha.

 
Biển mây trời mọc trăng tà

Tuổi xuân kỉ niệm mở ra gói vào

Từng đêm lệ ướt chiêm bao

Hỏi trong trăn trở...Ai nào nhớ ta???

 
Sầu riêng một cõi Hằng Nga

Vui tươi giọt nắng lụa là áo Tiên

Khi mang kiếp sống kim tiền

Phải xuôi theo chữ phận duyên tại trời.

 
Vẩy tay vẫy lá vàng rơi

Trái tim chợt nhớ bóng người trong mơ

Trách chi mưa gió hững hờ

Tình xưa đành dệt trang thơ tiếng lòng.

 
TAM MÃ

Được bạn: vdn 14.12.08 đưa lên
vào ngày: 10 tháng 11 năm 2011