Lúc mê lẫn bố nhìn con khác lạ
hỏi vu vơ, anh đến chơi à !
con rơm rớm ,tự mình an ủi
vì con buồn... nên bố chẳng nhận ra !
CẢM NGHĨ
Ba giường bệnh không có ai nằm cả ,
mình cha tôi ngồi nhẩm tính ngày, đêm
hơi thở mỏng đứt ra từng quãng !
tôi lặng người... chẳng dám nghĩ thêm !
Phuongvu_210
Cảm Buồn
Lượt đọc: 3156 |
5 Đánh giá: 7,6/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
Cảm ơn bạn đã chấm điểm!
❊ ❊ ❊
Được bạn: vdn đưa lên
vào ngày: 10 tháng 11 năm 2011
