ĐÒ
Đò chiều chở giấc mơ trưa
Đò nay chở giấc mơ xưa dập dình
Một người
mang một khối tình
Xuống đò
đò đắm
một mình
chơi vơi
XUÂN
Mưa xuân bất chợt rắc dịu dàng
Con đò mùa đông đang sang ngang
Chở đầy lưu luyến chen mong ngóng
Nửa muốn quay về nửa muốn sang.
Chiều xưa có kẻ qua sông Đuống
Cát mềm ướt lún gót chân son
Gió bấc sau lưng lùa thân mỏng
Mưa rây trước mặt thấm môi non.
CÔN SƠN, THÁNG BA
Trên Côn Sơn lại nhớ về dưới núi
Đất trời bao la thương Hà Nội.
Chật chội phố phường, người đua chen.
Côn Sơn, Côn Sơn, giá mà anh lên!
Để cùng em say đất trời nghiêng ngả.
Búp vải lụa hồng, mùa cây trổ lá.
Thấy hoa trắng đồi lại ngậm ngùi trong dạ.
Mỗi chùm hoa một nỗi Lệ Chi Viên.
Côn Sơn, Côn Sơn, giá mà anh lên!
Để hồn lắng trước ngàn thông thắp đèn trong mưa bụi.
Những mảnh Sao Khuê tụ về quanh núi
Bậc đá quanh co bao bước chân lầm lũi
Dò dẫm tìm theo dấu Ức Trai xưa!
CHÈ
Xin được làm một búp chè dịu chát
Lặng lẽ chìm dưới đáy ấm người pha
Vắt kiệt mình để hương vị tan ra
Thơm ngọt môi ai đêm dài khao khát.
Người có biết
mỗi khi nâng chén nhấp
Là có em dâng hiến, hòa tan
Người có biết
mỗi khi tiệc trà tàn
Người đổ bã là có em ngấp ngoải
Người có biết
Để nồng đậm mỗi phút người tồn tại
Là có em nhạt thếch đến tận cùng.
MIỀN LẶNG IM
Không e-mail
Không điện thoại
Không nhắn tin
Anh giấu gì sau sự lặng im?
Người đàn bà đi tìm
Xới đào suốt hai mươi năm quá khứ
Góp gom những kỷ niệm be bé.
Câu nói nửa chừng
Ánh mắt kín bưng
Màu áo lính ngày mới quen
Ly cà phê đen
Bên hồ Trả Kiếm
Tấm ảnh kỷ niệm
Bức tranh thiếu nữ ngày xưa.
...
Người đàn bà không biết mình cuộc đời đã nửa
Mang trái tim thập thùm những tiếng gõ cửa
Muốn mở toang miền lặng im.
Không nhắn tin
Không e-mail
Không điện thoại.
Người đàn bà khờ dại
Chắp nối câu nói nửa chừng
Giải mã ánh mắt kín bưng
Tìm thông điệp ẩn sau bức tranh không lời đề tặng.
Chỉ thấy khoảng lặng
Chỉ nghe lời nín im.
