Đời người ta như một con tầu
Chở đầy : yêu , ghét với buồn đau…
Bánh xe theo đường ray số phận
Hết ga này lại đến ga sau !
Mỗi ga là một chặng đời người
Cho tàu dỡ xuống những buồn, vui
Cũng chất lên thêm bao cực nhọc
Ga nào mới hết nợ đời tôi ?
Có một ga nào lên tình yêu
Cho tầu bay bổng với phiêu diêu
Duyên phận gặp nhau tầu đỗ lại…
Tại ga Hạnh phúc với người yêu !
Có những ga cay đắng lên nhiều
Chất chồng bất hạnh , khách liêu xiêu…
Lay lắt trên đường ray số phận…
Suốt đoạn đường rên tiếng còi kêu !
Biết bao giờ Ga cuối đến nơi
Trả hết xuống đi những nợ đời
Nhắm mắt mơ về bao kỷ niệm
Chẳng còn mang nặng kiếp chơi vơi !...
