Chẻ nỗi buồn ,
xâu nỗi nhớ lặng thinh,
Giữa chiều rộng ,
chơi vơi mình viễn xứ.
Thi nhân ơi có biết bao tâm sự ,
Trĩu vai gầy ,
đè con chữ vẹo xiêu.
Áng thơ buồn ,
nhuộm hoe vạt nắng chiều ,
Cứ nghẹn đắng giữa bao nhiêu oan trái
Bến đợi mong ,
dòng sông xưa trở lại .
Cho sóng xô bờ , ngân mãi khúc tình ca.
Xuân dịu dàng ,
không đỏng đảnh kiêu sa,
Sao vấn vít hương , tựa như là níu giữ...
Kỷ niệm xưa,
Trong quá khứ vẫn còn…
Thi nhân ơi…
Đừng tấu dạ khúc buồn….
Vũ Thương Giang
