Biết rằng gió chẳng vu vơ,
Nhắc lời trót ngỏ …bây giờ còn nguyên…
Trôi về đâu hết muộn phiền
Dạt về đâu để dối quên tình này?
Xòe rồi lại nắm bàn tay,
Vo tròn nỗi nhớ…từng ngày sinh sôi.
Lang thang mình giữa chốn đời .
Loay hoay cố níu khoảng trời riêng mang.
Đêm mông lung ,trăng võ vàng.
Rượu cay ngẫm nỗi trái ngang nghẹn lòng.
Lời buồn ai thả trên sông .
Trăm năm thật có đợi mong người về?
Dạt
Lượt đọc: 5261 |
6 Đánh giá: 7,3/10 Sao
❊ ❊ ❊
Được bạn: HB đưa lên
vào ngày: 23 tháng 7 năm 2013
