
Người vừa bỏ nhỏ những đầy vơi
đẩy sóng phù du bằng nụ cười
trấn thủ đêm dài bên tóc rối
hồn em ước nguyện mãi yêu Người
Vầng trán bình nguyên- đôi mắt nói
tim tràn máu đỏ thấm hư vô
cuộc trần nửa kiếp nghiên mài mực
ngửa mặt thời gian tưới đất khô
Và rồi duy thức xuyên qua ngõ
nhân thế nông sâu chuyện đục trong
xương thịt hợp tan giờ cát bụi
mi hoen thế sự đẫm cung lòng
Ánh ngữ về khuya thêm mộng mị
khai tâm mùa bóng chữ canh tân
đêm tuyền cổ tích không thần chú
có tiếng khôn cùng mong ngóng Xuân
...................................Thúy Lan
