Đoàn tàu lăn bánh xa mờ
Sân ga lạnh vắng hững hờ khói tuôn
Vai gầy đẫm ướt chiều sương
Bóng tà hiu hắt bụi đường chênh vênh
Gió lay suối tóc bồng bềnh
Chạm hồn lau sậy mông mênh lá sầu
Hanh hao trời đổ mưa ngâu
Kéo chòm mây xám về lau mắt huyền
Chiều chiều ra bến ngó nghiêng
Hỏi tàu năm cũ đến miền xa nao
Suối ngọc rưng rức nghẹn ngào
Hỏi tàu năm cũ nơi nào nhớ chăng
Đèn trăng le lói bóng hằng
Chân đêm lẻ bước bâng khuâng ngậm ngùi
Nhớ thương rên siết khôn nguôi
Bao mùa lá chết dập vùi hồn đau
