Nỗi buồn ta lỡ đánh rơi
Ta đi nhặt lại một đời nhớ thương
Mộng tình ta mãi vấn vương
Vầng trăng che khuất con đường tình duyên
Kiếp người đau khổ triền miên
Kiếm tìm tìm kiếm ưu phiền tháng năm
Gặp rồi chỉ đứng lặng câm
Duyên sao duyên hỡi như tằm kén tơ
Thiên đường trần đẹp như mơ
Ngỡ rằng là chốn hoang sơ lụi tàn
Để rồi ta khóc bẽ bàng
Đêm đêm ta lại võ vàng cô đơn
Gió lùa lòng rét bốt hơn
Giọt sầu rơi giữa mảnh vườn quạnh hiu
Đếm mưa đếm những cô liêu
Dường như ta đã bao chiều lệ rơi
MT*love
