Em đi mang cả hồn thơ cũ
Bỏ lại đời ta một góc buồn
Đêm nhìn sương lạnh trăng mờ phủ
Nhớ vần thơ cũ nhớ người thương .
Bên em chắc hẳn đang mùa ấm
Ta ở phương nầy buốt lạnh căm
Dõi mắt buồn trông về xa thẳm
Hạt sầu rụng xuống đã xanh mầm .
Em đi ta nhặt tình dang dỡ
Kết lại từng dòng lên ý thơ
Để nghe kỷ niệm xanh màu nhớ
Dù biết tình em đã hững hờ .
Em như con nước xuôi dòng chảy
Ta mộng trăm năm một bến bờ
Con nước về xuôi đâu trở lại
Mà bờ khoắc khoải đợi trông ai .
Em đi đã giết hồn thơ chết
Cả nụ tình xưa cũng héo tàn
Chiều ngồi nhặt lá gom tình cũ
Chép lại vần thơ còn dỡ dang .
PT.937
Em Đi Mang Cả Hồn Thơ Cũ
Lượt đọc: 2478 |
9 Đánh giá: 7,8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
Cảm ơn bạn đã chấm điểm!
❊ ❊ ❊
Được bạn: vdn 5.3.08 đưa lên
vào ngày: 10 tháng 11 năm 2011
