Kỷ niệm giờ còn sót lại chút gì không ?
Cơn lốc cuốn
Bụi mờ giăng tầm mắt
Ta níu kéo thời gian...
chừng đi mất...
Vòng tay buông rời
Tình vào chơi vơi...
Giữa chiều vàng , ai đuổi lá rong chơi
Lời thơ bay vào khoảng trời trống vắng
Và kết cục chỉ là ta ngơ ngẩn
Gởi vào đâu...?
vùng ký ức nhạt nhoà
Ta tự hỏi lòng :
"có phải là ta ? "
Đi tìm mãi chút dư âm còn đọng lại
Để làm chi...? giá băng dày thêm mãi
Từng nhớ nhung...
đã đủ lạnh cóng rồi
Cơn mưa cuối mùa hay giọt nước mắt của tôi rơi...?
Sao lại khóc...? người đi rồi...đâu nhớ
Tí tách từng cơn... giọt tủi hờn rơi vỡ...
Mưa đổ oà...
Tim oà vỡ theo mưa...
