
Vầng trăng vỗ về cát trắng
đầu non phủ kín mặt người
thương ta một đời du tử
lỡ thời thế cuộc trêu ngươi
Mơ xưa xanh màu hiện tại
áo khuya đen kịt hồn người
ta về bên hiên ngóng đợi
tự do còn rộng tay người
Mùa đi trắng đồng bờ bãi
muôn đời vạt nắng xanh tươi
ai hay đỏ màu hoang phế
tiếc kỳ chân lý xưa trôi
Mặt người lô nhô hồn phách
hình như đâu đó lộ hiền
trần gian áo thiền có rách?
thôi về tu tập an nhiên
Cỏ non ươm mầm xuân nụ
tiếng Em cười ấm nhân gian
hạt thơm tách mầm vỡ đất
đời nghe đây đó rộn vàng.
NGÃ DU TỬ/ SG
