
hồ xưa, hồ xưa
đâu rồi hồ xưa
bóng ai còn không nhỉ
ta vẫn soi bóng
một mình
những viên đá xanh
gót chân đã bào mòn
chiếu bóng ta cô quạnh
loang loáng ánh chiều xưa
hồ xưa
bóng người xưa
thời đã xưa
Nguyễn Trung
