Anh biết có loài Hoa Bất Tử
Là em rạng rỡ đến muôn đời
Bởi thơ em viết và em giữ
Như những hạt vàng chẳng để rơi
Vâng chính là em Hoa Bất Tử
Có những vần thơ dẫu lạc loài
Nâng niu bóng bảy yêu từng chữ
Thi với thời gian sẽ thắm hoài
Hương thơm sắc đẹp xin cầm lấy
Đảm bảo bao năm chả héo mòn
Buổi sáng bình minh khi thức dậy
Hoàng hôn chiều xuống đóa hoa còn
Cánh hoa sắc đẹp tô màu nhớ
Và đến muôn đời chả kém ai
Giữ vững tin yêu từ hé nở
Trung trinh đẹp mãi chẳng hề phai
MinhBolsa
