Tự nhiên viết mãi chẳng thành thơ
Cảm hứng đi đâu sáng đến giờ.
Nắng đổ ngoài hiên thêm thứ bẩy
Ai chờ, ai đợi thấy ngu ngơ.
Hồi ức từ đâu chợt hiện về
Vui buồn xen lẫn với đam mê.
Nửa mơ nửa thực hồn bay bổng
Lơ lửng mây trời bỗng nhớ quê.
Quê mình nơi ấy vốn ven đê
Đỏ thẫm phù sa những tháng hè
Sóng lúa hân hoan chờ khắp bãi
Cỏ may níu gót mỗi khi về.
Nhớ từ lâu lắm mấy mươi năm
Thời trẻ tìm nàng cuối xóm thăm
Mười tám xuân qua còn bẽn lẽn
Chỉ cười ánh mắt ngó xa xăm.
Vậy mà nay mái tóc sương pha
Mưa nắng cuộc đời nếm đủ qua.
Xuôi ngược hai miền ai dám nghĩ
Phiêu lưu thuyền đậu bến bờ xa.
Thế đấy ngồi buồn ngẫm ngợi xưa
Heo may lặng lẽ buổi ban trưa.
Cháu con mỗi đứa lo bươn trải
Mới thấu cô đơn tuổi đến chùa.
