Không thể giữ cho em chút thời gian mùa hạ
Nắng chiều vàng loang tím bờ đê
Cọng cỏ may nghiêng mình đứng đợi
Bước chân em thơ thẩn đường về
Không thể giữ cho em chút nắng hạ miền quê
Dầu xôn xao một lời ru của mẹ
Hay tiếng khóc của thời em tấm bé
Cỏ may ơi có nhớ chút hanh chiều
Không thể giữ cho em chút màu đỏ thương yêu
Hoa phượng vĩ giữa trưa hè rực nắng
Và ngu ngơ tiếng cười còn mang nặng
Mắt em ngời sáng giữa tháng năm xưa
Không thể giữ cho em được tiếng mưa
Gõ nhẹ nhàng trên vành cung nón lá
Hạt mưa rơi ướt tóc thề mùa hạ
Đôi chân buồn nhặt từng bước bâng khuâng
Hãy kêu tên kỷ niệm ấy đôi lần
Cho tuổi thơ bừng lên niềm nhung nhớ
Nhưng tim em chưa một lần vụn vỡ
Thì làm sao giữ được chút tình riêng !..
N.D.T - Lớp Sử K17 ĐHTH Huế (trích trong Bạn Ngọc số 22)
Không Thể Giữ
Lượt đọc: 1552 |
0 Đánh giá: 0/10 Sao
❊ ❊ ❊
Được bạn: sưu tầm
Người Đăng: diên vỹ
Ngày:19/04/2006 đưa lên
vào ngày: 10 tháng 11 năm 2011
