Xứ lạ quê người dẫu gặp anh.
Mười năm tình lỡ dỗi cao xanh,
Má hồng nhợt nhạt vương phiền muộn.
Phần số vụng tu ...giận chẳng đành
Phải chi ngày đó anh đừng hờn.
Và lắng tâm tư chịu hiểu hơn.
Duyên nợ chúng mình đâu lạc lối
Dang dở nửa đời em quạnh đơn
Anh hỏi ngàn câu cũng biết thừa.
Tim em vừa liệm bóng người xưa
Bây chừ gặp lại tình đà hết
Đôi mắt anh buồn , tin vẫn chưa !
Dĩ vãng mờ phai từ lúc nào !
Lệ em ngưng giọt , kiếm tìm nhau
Giá như trái đất tròn năm ngoái .
Khao khát trong EM sẽ cấu cào...
Thúy Lan
