Em nhận chăng nếu chỉ là nỗi nhớ
Không hẹn hò, không ghế đá, hàng cây
Không nụ cười, không ánh mắt đắm say
Và khoảng không là cách ngăn muôn thưở
Em nhận chăng nếu chỉ là mơ mộng
Lay nhẹ nhàng một góc nhỏ tim em
Như đêm đông chợt thoáng hồn rung động
Khi hoa xuân e ấp nở bên thềm
Em nhận chăng nếu chỉ là nỗi nhớ
Chẳng có tên, không vóc dáng hình hài
Không nụ hôn, không hơi ấm bàn tay
Chỉ có thơ mang theo từng hơi thở
Anh chỉ xin một góc tim nho nhỏ
Một khoảng trời hư ảo thoảng hương yêu
Để bơ vơ ngơ ngác giữa nắng chiều
Nhận đi em, dù chỉ là nỗi nhớ
