Chưa gặp được nhau cũng thấy thân
Dù em hờn dỗi biết bao lần
Phải chăng một chút làm hương vị?
Níu kéo hai ta xích lại gần.
Bỗng dưng chẳng thấy em hờn nữa
Gió lặng mây ngừng bớt nổi trôi
Chỉ sợ mây kia rơi xuống thấp
Vỡ ra từng mảnh giống hồn tôi.
Em đi bỏ lại căn nhà trống
Kỷ niệm nơi đây loãng cả rồi
Như mất trong tim hơi thở ấm
Và lòng như cạn hết niềm vui.
Em nỡ vô tình đến thế sao
Bặt vô âm tín đến khi nào?
Mưa to cũng báo vài tia chớp
Một bước rời xa chẳng vẫy chào
Sáng ra thức sớm sương còn đọng
Trên đóa hồng nhung những giọt sầu
Trời ở trên cao trời cũng khóc?
Hay hoa đã ứa lệ đêm thâu!
Ai biến hồn tôi thành đá cuội
Để rồi chai đá những niềm đau
Đá ơi đừng chảy mồ hôi nữa
Người tưởng là tôi khóc nỗi sầu.
Tôi vẫn như là cánh hải âu
Đêm sương còn nhớ bạn tâm đầu
Khi nao nuớc biển không còn mặn
Chưa chắc lòng tôi đã hết sầu.
OMG
Nhớ
Lượt đọc: 3464 |
15 Đánh giá: 5,5/10 Sao
❊ ❊ ❊
Được bạn: diên vỹ / sưu tầm và đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2013
