Những Vần Thơ Ngắn Của Yến Lan

Lượt đọc: 2017 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★

❊ ❊ ❊

       Xuân muộn

Vụng sắm cành đào không kịp tết
Ra giêng chợt hé một vài bông
Xuân người lả tả bay đi hết
Ngoảnh lại xuân ta mới chớm hồng .

                                        1982


              Nhường

Cũng lên tuổi lão, có nhường ai
Nhường chỗ in thơ, chỗ gửi bài
Nhường bậc gếch chân lưng ghế tựa
Nhường đường quét sẳn khỏi vương gai


     Nỗi khổ của mai

Nụ búp đầu mùa hứng gió nam
Con ong quanh quẩn chực tìm châm
Kiếp hoa vốn khổ vì hương sắc
Càng khổ sinh xa chỗ khuất thầm
         7/1996

Đời

Chúng tôi nhỏ, mà đời xa rộng quá
Hạt cát reo, bãi rộng thấm gì chăng
Đời có thấy trong tim đời rộn rã
Một giọt huyết cầu, ngày tháng tôi lăn.

   
       Đa và dừa

Hàng dừa tơ tốt mã mới trồng sau
Vút tàu lá làm gươm khua với gió
Cội đa cũ vươn tầm lên đại thọ
Góp nhựa đời buông rễ tự trên cao
           
                       12/1987


       Băn khoăn

Cái băn khoăn nơi ngã ba đường
Thường chợt đến với người khách lạ
Anh là kẻ thuộc đường, thuộc sá
Giữa ngã ba lòng sao vẫn thấy băn khoăn


Cái nỏ An Dương Vương

Thanh bình nước mới vững ngôi vua
Sao cậy vào riêng cái mống rùa
Chớ trách Mỵ Châu gây họa lớn
Tình yêu nào chẳng có nơi rò.


Cầm chân em, cầm chân hoa

Em đến xin hồng, hồng mới nụ
Hôm nay hồng nở, bóng em xa
Cầm em bữa trước, em không ở
Giờ biết làm sao cầm được hoa?


     Xuân lạnh

Lạnh lẽo ngàn xanh, mưa rả rích
Bến bờ thiên cổ khóc hoa hương
Hồn xuân run rẩy muôn cành bích
Chắc nẻo thời gian-vạn trái buồn.
   1949 (kết giao)

     Nước mắt

Ăn chả không ngờ nước chấm cay
Mặc cho trào lệ lúc vui say
No khôn nước mắt đời không hiếm
Có dại chăng là đói khóc vay.

   
Sót một quả sim

Đẩy xe lên dốc kẹt nằm im
Khát cổ nhìn quanh chợp nhánh sim
Mừng đở khô môi vài giọt mật
Nhưng thôi đành để đó cho chim
           20/2/1998


     Sự bất quá tam

Lần một, lần hai em lánh mặt
Lần ba được thể lại làm ngơ
Sáng nay anh đến thêm lần nữa
Mấy thuở tình yêu giận quá ba


    Say một mình

Một đĩa dưa chua mấy củ hành
Trăng tàn, gió lạnh, bịp cầm canh
Ai rằng rượu đế quê nhà bốc
Lão đảo tình riêng mộng tỉnh nhanh


         Sức mạnh

Một bàn tay xỉa xói đưa ra
Riêng ngón trỏ chỉ vào đối tượng
Cái sức mạnh nâng bàn tay thẳng vững
Chính được truyền từ bốn ngón đang co


   Khát thèm

 Trong cơn đau, anh càng rõ tình em
 Đắng thuốc thành mật thoa, xót giường thành
                                                       nhiễu lụa
 Từ bấy đến nay anh bỗng khát thêm
 Nếu được ốm, anh còn ốm nữa.


    Ngọn lửa vàng

Nến trắng chong lên ngọn lửa vàng
Gian phòng bỗng rực ánh giàu sang
Nửa đêm rồi nhỉ, em bên ấy 
Có nghĩ rằng bao phút nữa tàn
     15/11/1994

Nhân vật trong chuyện
trinh thám

Bỗng nhiên thị trấn tắt câm đèn
Gấp sách, mò ngăn chẳng thấy diêm
Nhân vật mặt dù còn bí ẩn
Lặng nhìn càng dễ thấy trong đêm
 
  
            Dặn vợ

Bà bảy mươi rồi, tôi bảy ba
Trời còn tặng thọ để xa hoa
Bấy lâu ky cốp giờ chung giữ
Giữ chút lương tri để dưỡng già

 

Được bạn: Thanh Vân 4/2/2011 đưa lên
vào ngày: 10 tháng 11 năm 2011

1 Trong Tổng Số 2 bài thơ của Yến Lan