Đợi ai mang sợi chỉ hồng
Khâu vầng trăng vỡ bên song nguyệt cầm
Tiếng đàn héo hắt dư âm
Gọi con nước rộng xa tầm chân mây
Người ơi tiếng lạnh hồn nầy
Thùy dương mấy dặm gió lay mấy lần
Đàn khuya gợn sóng tim can
Mang Mang sương bạc rụng ngân bến chờ
Vướng yêu, lạc đến cung thơ
Trải lòng dăm điệu mộng mơ oán hờn
Mới đây ánh khuất sau non
Thời gian chẳng đợi, ngóng mòn mắt ai
Nhớ ai mới thấu đêm dài
Mắt môi thâm để miệt mài giọt yêu
Tiếng lòng đây trải ra nhiều
Người ơi bến cũ nắng chiều còn hay...?
Đoạn Trường
