Tuổi thơ đi...em trở thành thiếu nữ
Nắng điểm tô đôi má sắc mây hồng
Bỗng một ngày bất chợt biết nhớ mong
Hình bóng ấy lẽn vào tim chế ngự...!
Van xin đó tim ơi ! đừng mê ngủ
Đừng bao giờ căng mắt dỏi đêm đen
Đừng yêu người ,đừng hờn giận... đừng ghen
Đừng hy vọng chiều thu hừng hực nắng
Em chỉ muốn dòng sông trôi bình lặng
Ghét thật nhiều , con thuyền nhỏ ngu ngơ
Tin làm gì một lời hẹn vu vơ
Rồi lặng lẽ neo bờ yêu ngóng đợi
Giá ngày xưa lời yêu thương chớ vội...
Để đêm dài chìm đắm giữa cơn mơ
Để bây giờ nỗi nhớ đọng hồn thơ
Loang tím cả hoàng hôn buồn rưng rức
Em không biết phải làm sao đánh thức
Rời xa dần miền ảo mộng mong manh
Thoát khỏi chiếc lồng kiên cố - trái tim anh
Ôi ! không thể...làm sao đây...? thật ngốc
Em có phải mĩm cười khi muốn khóc ?
Tạo cho mình chiếc vỏ bọc màu xanh
Khi chẳng còn một ai ở xung quanh
Giọt nước mắt cứ lăn tròn bướng bỉnh...
Em chẳng tin chữ nợ duyên tiền định
Càng không hề mang ảo - thực đan xen
Em chỉ cần tươi mãi nụ cười em
Nhưng thật khó... bởi vì sao...không thể...?
