Có những lúc, muốn quên nhưng càng nhớ
Đó là điều muôn thuở của đất trời …
Có những lúc, muốn xua đi nghĩ ngợi
Thì em ơi! Càng chới với khôn nguôi …
Chỉ có ta … tuổi ngọc ngà đã mất
Đời đưa ta lún sâu vào tất bật
Đường chông gai, nhưng xuân vẫn là xuân …
Đó là điều muôn thuở của đất trời …
Có những lúc, muốn xua đi nghĩ ngợi
Thì em ơi! Càng chới với khôn nguôi …
Xuân trôi ngang, ta úp mặt bùi ngùi
Từng kỉ niệm, có buồn vui … trăn trở
Tháng Ba đến, nhẹ nhàng như hơi thở
Của mùa xuân ? Hay cái cớ … bâng khuâng ?
Ta vẫn đây … cùng vũ trụ ân cần
Chờ Em đến, tô đậm vần xưa ấy …
Mưa đêm nay, tiếng rơi buồn … vẫn vậy
Xuân lạc loài … xuân chỉ thấy riêng ta …
Chỉ có ta … tuổi ngọc ngà đã mất
Đời đưa ta lún sâu vào tất bật
Đường chông gai, nhưng xuân vẫn là xuân …
Em “tưởng quên” … trong bâng khuâng lại nhớ
Ta bồi hồi … Tim “vẫn nhớ“ em ơi!
